Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 461: CHƯƠNG 14-30: THỦY ĐÀO QUỐC (PHẦN 3)

Satou đây. Không biết ai là người đầu tiên nghĩ ra cái trò "cắm cờ tử" nhỉ. Mà tôi thấy, cái cảm giác khiến một thằng bạn tuyên bố "Học xong môn này tao sẽ đi trượt tuyết với gấu!" rồi cuối cùng phải học lại, chắc chắn là do oán niệm của hội F.A ghen ăn tức ở mà ra. Chuyện yêu đương trai gái thì đừng có mà bô bô cái mồm, hiểu chưa.

"Có chuyện gì vậy ạ, Chủ nhân?"

"Anh nghe nói công chúa của nước này bị bắt cóc rồi."

Tôi trả lời gọn lỏn câu hỏi của Arisa.

"Ôi không! Vậy em sẽ đi giải cứu công chúa ngay. Người đang ở đâu ạ?"

"Hổng chịu, hổng chịu đâu~?"

"Pochi cũng sẽ đi giải cứu đó ạ."

"Bảo vệ các cá thể nhỏ tuổi là nhiệm vụ bắt buộc, tôi xin báo cáo."

Hikaru đứng bật dậy như thể việc cứu người là chuyện hiển nhiên.

Và như bị lây theo, Tama, Pochi và Nana cũng đứng dậy theo.

Pochi và Tama vẫn còn đang cầm nĩa găm miếng thịt trên tay.

Không giống như những công chúa mà chúng tôi quen biết, tôi nghĩ công chúa này hẳn sẽ được đất nước của cô ấy giải cứu, nhưng xem ra, chuyện đó chẳng ăn nhập gì với Hikaru và mấy đứa kia cả.

"Để anh kiểm tra một chút, mọi người đợi nhé."

Tôi nói với cả nhóm rồi mở bản đồ lên.

Chúng tôi còn chưa biết liệu cô ấy có thật sự bị bắt cóc hay chỉ là tin đồn.

Thiên hạ đồn rằng Công chúa Rumia bị bắt cóc, nhưng người ngồi trên xe diễu hành lại là em gái của cô, Công chúa Rimia.

Tôi sẽ tìm kiếm theo từ khóa [Công chúa] thay vì một cái tên cụ thể.

Tôi bỏ qua những điểm sáng của các công chúa trong Kinh Thành, có hai điểm sáng khác nằm bên ngoài thành phố này.

Có vẻ như Công chúa Rimia đang ở gần ranh giới của một bản đồ khác thuộc khu vực Ảnh Thành.

Có vài tên tội phạm ở gần cô bé, nhưng tôi không biết số lượng chính xác vì chúng đã ngay lập tức di chuyển sang bản đồ khác cùng với Công chúa Rimia.

Chấm sáng còn lại thì đang ở đoạn giữa con đường núi nối Kinh Thành với Ảnh Thành, di chuyển với tốc độ rất nhanh. Đây có lẽ là Công chúa Rumia.

Có một điểm sáng mang con dấu nằm ngay cạnh Công chúa Rumia.

Rõ ràng, công chúa đang ở cùng với nữ mạo hiểm giả đã liên lạc với người chồn. Con dấu của nữ mạo hiểm giả này vừa mới ở Kinh Thành lúc tôi kiểm tra, vậy nên cô ta hẳn đã đưa Công chúa Rumia đi khỏi Kinh Thành ngay sau đó.

Tôi kiểm tra tình hình của công chúa bằng cách kích hoạt không gian thuật [Viễn Kiến].

Nữ mạo hiểm giả đang di chuyển trên một con golem cùng với Công chúa Rumia trong buồng lái.

Công chúa đang bám chặt lấy nữ mạo hiểm giả và nhắm tịt mắt, không có dấu hiệu nào cho thấy cô bé bị ép buộc một cách thô bạo.

Có lẽ cô bé đã nhờ nữ mạo hiểm giả giúp đỡ để giải cứu Công chúa Rimia.

"Sao rồi anh?"

"Công chúa Rimia đã bị một băng tội phạm bắt cóc, có lẽ chúng đang ở Ảnh Lâm. Công chúa Rumia dường như đang đuổi theo họ."

Dù tôi có nói tên của các công chúa, nó cũng chẳng có ý nghĩa gì với mọi người ngoại trừ Hikaru và Arisa có kỹ năng giám định cá nhân, và vì cái tên cũng không quá quan trọng, tôi giải thích ngắn gọn.

"Anh sẽ đi giúp họ một chút."

Thực ra đây không phải là vấn đề của chúng tôi, nhưng để có thể yên tâm thưởng thức lễ hội, tôi quyết định sẽ giải cứu các công chúa một cách nhanh gọn.

"Đợi đã."

"Xin khoan đã, Chủ nhân."

Arisa và Liza giữ tôi lại khi tôi vừa đứng lên.

"Chủ nhân một mình có lẽ cũng làm được, nhưng chia việc ra chẳng phải sẽ dễ hơn sao?"

"Đúng vậy đó. Ít nhất ngài nên dẫn theo Tama."

Tôi đồng ý với Arisa và Liza, và quyết định rằng Hikaru và Arisa sẽ đi giúp Công chúa Rumia, trong khi tôi sẽ đến chỗ Công chúa Rimia cùng với Tama.

Lý do Arisa đi cùng Hikaru là để đảm bảo phương thức dịch chuyển cho họ.

Liza à, đặt con bé xuống đi.

Làm ơn đừng có nhấc bổng Tama, người vẫn đang ngậm miếng thịt hươu trong miệng, rồi đưa cho tôi như thể con bé là một con thú nhồi bông vậy.

"Đừng lo, cứ vui vẻ lên."

"Vậy thì bên này anh trông cậy vào các em đó."

"OK."

"Vâng, anh cũng đừng mất cảnh giác nhé."

Tôi đưa Hikaru và Arisa đến trước vị trí mà Công chúa Rumia đang hướng tới bằng không gian thuật [Cổng Dịch Chuyển].

Hikaru đang trong trang phục Nanashi còn Arisa thì mặc bộ giáp vàng.

Sau đó, tôi mở một [Cổng Dịch Chuyển] khác ở ngay trước Ảnh Lâm và cùng Tama đi đến đó.

Bản đồ Ảnh Lâm là một khu vực cấm dịch chuyển, giống như lâu đài của Chân Tổ Ban ở tầng dưới mê cung, vì vậy tôi không thể nhảy thẳng vào trong được.

"Lâu đài đen thui~"

Tama chỉ vào một ngọn tháp của tòa lâu đài đen tuyền trông như một cái bóng trên ngọn cây.

Đúng như cái tên Ảnh Thành, nó trông mờ ảo như thể tôi đang nhìn vào một ảo ảnh vậy.

Tôi giấu một bản khắc ấn ở đây để làm điểm đáp cho Arisa dịch chuyển sau này.

"Giờ thì đi thôi, Tama."

"Rõ~"

'Pyon', Tama nhảy phắt lên vai tôi, rồi ngồi lên đó như đang cưỡi ngựa. Vì Tama đang mặc bộ giáp vàng nên tôi cảm thấy hơi ê ẩm.

Bản đồ chuyển sang một map khác ngay khi chúng tôi đi vào một chút, thế nên tôi dùng [Thám Tra Toàn Bản Đồ] để lấy thông tin chi tiết của khu vực trống trơn này.

Hikaru nói rằng Phiên Ảnh Binh đang bảo vệ lâu đài, nhưng không có một ai bên trong tòa lâu đài chiếm đến nửa diện tích khu rừng.

Công chúa Rimia và đám tội phạm đang bị kẹt cứng trước một kết giới bảo vệ lâu đài.

Theo Hikaru, kết giới sẽ được giải trừ nếu một thành viên hoàng tộc mang theo vật phẩm gọi là [Bảo Kim Thủ Trạc], nhưng có vẻ như đã có vấn đề gì đó xảy ra.

"—Đồ giả mạo?"

"Ta không phải đồ giả mạo."

Tôi có thể nghe thấy cuộc đối thoại như vậy khi chúng tôi đáp xuống một nhánh cây đen gần đó.

Tên trùm của băng tội phạm đang cầm một bộ tóc giả màu hồng, trong khi màu tóc của công chúa đã đổi thành màu vàng kim.

Trông như cô bé không có mái tóc màu hồng đặc trưng của hoàng tộc Rumooku.

"Làm quái gì có chuyện hoàng tộc mà không có tóc hồng! Mẹ kiếp, đồ giả mạo."

Tên trùm làu bàu một cách vô lý rồi vung cây kiếm cong xuống.

Ối chà, gay go rồi.

"Thế thân chi thuật~?"

Ninja Tama liền hoán đổi vị trí của công chúa với một khúc gỗ, đồng thời ngụy trang bằng một làn khói trắng.

Nếu bây giờ mà bắt bẻ "Phải là [Hoán đổi] chi thuật chứ", thì quê chết đi được, nên tôi nhân cơ hội này đeo mặt nạ Nanashi lên.

"Kẻ nào!"

"Chào các vị, rất vui được gặp mặt. Dù duyên phận của chúng ta có hơi ngắn ngủi, nhưng cũng xin cảm ơn nhé."

Vừa cảm thấy hoài niệm với cách nói chuyện của Nanashi mà lâu rồi tôi không dùng, tôi vừa đánh gục đám tội phạm bằng ma thuật kháng cá nhân [Khiển Choáng].

Một số la hét, một số cố gắng bỏ chạy, và một số khác dùng đồng bọn hay cây cối làm lá chắn, nhưng tôi đã kiểm soát hoàn toàn tình hình trong vòng 10 giây.

Ninja Tama còn khéo léo nhặt lại những ngọn đuốc mà chúng làm rơi khi ngã xuống nữa.

"Em có bị thương ở đâu không?"

Dù tôi đã hỏi, công chúa vẫn chỉ run rẩy với khuôn mặt tái nhợt mà không trả lời.

"Đau ở đâu hử~?"

Công chúa lắc đầu trước câu hỏi của Tama rồi hỏi lại bằng một giọng run rẩy.

"Các vị là Phiên Ảnh Binh-sama đến để trừng phạt Rimia vì đã vào rừng sao?"

"Bọn ta không phải."

Khi nhận ra mình đã nhầm, cô bé trông nhẹ nhõm hẳn rồi ngất đi.

Chà, cũng không thể trách được.

Một cô công chúa được bao bọc như thế này mà lại bị đám người trông hung tợn như vậy bắt cóc cơ mà.

Tôi để cô bé ngủ ở gần đó, nhờ Tama trói đám bắt cóc lại, rồi đi một vòng thu thập những con ngựa đã chạy tán loạn trong rừng.

Tôi gặp lại Arisa và những người khác cùng với nhóm của Công chúa Rumia khi đang bắt con ngựa cuối cùng.

Tôi đã nhóm một đống lửa bằng cách tái chế những ngọn đuốc của bọn bắt cóc để làm cột mốc.

Di chuyển từ một nơi khác cùng với nhóm Arisa, có vẻ như nhị hoàng tử của nước này và binh lính của anh ta đang trên đường đến đây.

Cứ giao lại việc chăm sóc các công chúa cho họ thôi.

"Rimiaaaaa!"

"Công chúa-chan, chạy nguy hiểm lắm đó."

Công chúa Rumia, sau khi nhìn thấy Công chúa Rimia, đã chạy về phía em gái mình trong khi hét lớn.

Nữ mạo hiểm giả đỡ lấy cô bé khi cô trông như sắp ngã.

Đằng sau nữ mạo hiểm giả là hai người bạn đồng hành của cô trên những con golem có người lái.

Đánh giá từ biểu cảm của Arisa và Hikaru đang đi cùng họ, có vẻ như những mạo hiểm giả này không hề bắt cóc Công chúa Rumia.

Cuộc đoàn tụ sẽ chẳng cảm động chút nào nếu công chúa nhỏ vẫn còn bất tỉnh, thế nên tôi đã đánh thức Công chúa Rimia bằng phép thức tỉnh.

"Ane-sama?"

"Rimiaaaaaa!"

Hai cô bé trông không khác gì nhau ngoại trừ màu tóc đang ôm nhau khóc nức nở trong sự nhẹ nhõm.

"Lúc nào anh cũng nhanh gọn lẹ nhỉ."

"Đối phương chỉ là tội phạm quèn thôi mà."

Arisa nói với tôi trong khi nhìn hai cô bé.

"Như vậy chẳng phải tốt sao, hòa bình là nhất."

Hikaru kết luận trong khi mỉm cười và đặt tay lên đầu Arisa.

Phải, phải, không có sự cố gì là tốt nhất.

Tôi ngước nhìn lên trời trong khi xác nhận một chấm sáng đang di chuyển với tốc độ cao phản chiếu trên radar.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!