Satou đây.
Hồi bé, lần đầu xem truyện cổ tích 『Kikimimi Zukin』, tôi đã nghĩ việc sống mà lúc nào cũng bị nghe lén khắp nơi thật đáng sợ. Thời nay tuy camera giám sát đầy rẫy, nhưng tôi lại chẳng thấy chúng đáng sợ chút nào.
"Fumu, đúng như mình nghĩ, bọn họ đang diễn kịch à."
『Vâng, có vẻ là vậy ạ.』
Gần hang ổ của Quân sư Touya, tôi đã nhờ Dryad thu thập thông tin từ đám rêu mọc ở đó về những gì họ đã nói sau khi tôi rời đi.
Tôi thấy khó chịu vì cách họ chỉ toàn nói mấy chuyện tào lao nhưng lại trùng hợp một cách đáng ngờ, nên tôi đã nhờ Dryad giúp đỡ.
Nghi ngờ của tôi đã được sáng tỏ, nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng họ đã nhận ra Ngụy Trang Ma Tinh của tôi.
『Xem ra không có nhiều đứa trẻ nghe lời họ đâu ạ.』
Dryad sắp xếp các thông tin thu thập từ mạng lưới thực vật, như rêu và cỏ dại, sau đó chuyển chúng cho tôi.
Theo lý thuyết khoa học thì rêu và cỏ dại không thể nào có khả năng lưu trữ thông tin được.
"Cảm ơn Dryad nhé. Cô giúp tôi nhiều lắm."
『Ehehe, đổi lại em nhận được rất nhiều ma lực mà.』
Tôi chia tay Dryad, người đang vẫy tay lia lịa, rồi đi đến Đế quốc Saga gần khu ẩn náu.
Tôi đã đặt một con dấu lên người phụ nữ có khuôn mặt bình thường, người dường như đã dịch chuyển Pochi, nên giờ tôi hướng đến đế quốc để tính sổ gã Thủ lĩnh.
Mặc dù mục đích cuối cùng là để cứu Tiểu thư Ringrande và Công chúa Maryest, tôi cũng không thể bỏ qua sự thật rằng họ đã đẩy Pochi vào tình thế nguy hiểm chỉ vì một âm mưu vớ vẩn.
Xóa sổ bọn chúng trong một nốt nhạc thì không được rồi, đó không phải gu của tôi. Tôi đang nghĩ đến việc tặng cho hắn một nỗi sợ hãi đủ để hắn phải suy nghĩ kỹ trước khi định xen vào chuyện của chúng tôi lần nữa.
Tôi dám chắc hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời nếu tôi cho hắn nếm mùi rơi tự do từ độ cao 10.000 mét vài lần, miễn là hắn không có kỹ năng bay hay dịch chuyển gì đó.
"Ở đó à."
Trên tầng thượng của một tòa nhà tôi đang quan sát, có một gã gnome mang danh hiệu Cục Trưởng Cục Tình Báo Đế Quốc Saga.
Không.
Gã này không giống gã lần trước.
Theo thông tin từ AR, chủng tộc của hắn là [Hình Nhân Khôi Lỗi], được che giấu một cách khéo léo bằng một bảo vật dạng ngụy trang.
Nó trông y hệt người thật, nhưng tên này là hàng giả.
Tôi thử dò theo dòng chảy ma lực từ gã này, nhưng tất cả đều là giả tạo và không có kết nối với thân thể chính.
Khi tôi thử tìm kiếm trên bản đồ, tôi thấy một [Hình Nhân Khôi Lỗi] khác ở một vùng nông thôn của Đế quốc Saga.
Tôi sẽ đặt một con dấu lên nó và chuẩn bị một cái bẫy để có thể tìm ra thân thể chính khi hắn tiếp cận con rối.
"Giờ thì, làm gì đây ta."
Tôi ngồi trên đỉnh một trong những ngọn tháp của Vương cung Đế quốc Saga, lẩm bẩm một mình.
Tôi có thể đặt Quân sư Touya và người phụ nữ mặt thường vào [Geass] để cấm họ gây hấn, nhưng đó sẽ là một nước đi tồi.
Kể cả khi tôi khống chế họ, với gã Thủ lĩnh vẫn còn nhởn nhơ, có lẽ cuối cùng họ sẽ lẩn trốn và hành động trong bóng tối.
Bên cạnh đó…
Tôi nhớ lại cuộc đối thoại giữa Quân sư Touya và đồng bọn.
Cộng thêm thông tin mà Dryad thu thập được, xem ra hiện tại họ thực sự không muốn gây sự với chúng tôi.
Có lẽ tôi nên giả vờ là mình đã bị lừa chăng?
Tạm thời, tôi sẽ gửi một lời cảnh báo đến biểu tượng quyền lực của họ, Hoàng Đế Saga, và hoàn thành việc chuẩn bị cần thiết để phong ấn Đường Mê Cung của thành phố Seryuu—cái Cổng Địa Ngục gì đó—bất cứ khi nào tôi muốn.
Chuẩn bị các Thánh Đài Bi cũng như Kết giới Tinh Lọc dạng phiến lá có thể kích hoạt bất cứ lúc nào trên toàn lãnh thổ chắc là đủ.
Long Mạch chảy gần Thành phố Seryuu rất dày đặc vì chúng kết nối với Long Vực, nên chắc chắn có thể kích hoạt một kết giới mạnh hơn một chút mà không gặp vấn đề gì.
Tôi liếc nhìn viên đá trên tay trong khi sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.
"Yup, ngay cả skill Thẩm Định cũng xác nhận viên đá này là một [Đá Mặt Trăng]."
Nếu tên Thủ lĩnh không dám đụng đến Ngụy Hình Nhân, tôi dự định dùng vật này để dụ hắn cắn câu.
Đây là một hòn đá tôi nhặt được trên mặt trăng khi đi dạo ở đó trong lúc lắp đặt nhà máy không gian tại điểm Lagrangian giữa Trái Đất và Mặt Trăng.
Dường như họ không muốn tôi lên mặt trăng, nhưng nơi đó chỉ là một chốn tẻ nhạt toàn đất với đá, chẳng có gì thú vị để xem.
Tôi đã cố gắng dò tìm trên Bản đồ nhưng không có bất kỳ đền đài hay phế tích nào nơi Ma Thần được cho là bị phong ấn, cũng chẳng có ma tộc hay quái vật.
Theo truyền thuyết, Ma Thần đáng lẽ phải bị phong ấn trên mặt trăng, nhưng rất có thể đó là thông tin sai lệch.
Hoặc có lẽ, Ma Thần đã phá vỡ phong ấn và đang lén lút ẩn náu đâu đó trên thế giới này.
Khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra nếu vị Thần đã cho những người đầu thai như Arisa các mảnh thần của mình chính là Ma Thần.
Mà thôi, có nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.
Arisa có vẻ đang đợi trong phòng tôi, nên tôi quyết định nhanh chóng gửi lời cảnh báo cho hoàng đế và hoàn thành nốt mấy việc lặt vặt.
"…Chủ nhân."
Khi tôi quay lại sau khi hoàn thành một số công việc, Arisa đang đợi trong văn phòng tối om.
"Arisa, ít nhất cũng phải bật đèn lên khi em ngồi đợi chứ."
"Mừng anh đã về. Anh đã ở chỗ Aze-san à?"
"Không, anh chỉ đi dạy dỗ mấy gã to đầu đã dám gài bẫy Pochi thôi."
Tôi nói cho con bé biết điều đó trước khi quở trách nó.
Trong phòng riêng của Hoàng Đế Saga, tôi đã cho ông ta một lời cảnh báo nhẹ bằng cách bắt chước thần thoại về thanh kiếm của Damocles.
Tôi không nghĩ hắn sẽ còn gan chọc phá chúng tôi nữa nếu hắn biết điều.
Về vấn đề tên Thủ lĩnh, tôi sẽ bàn bạc với Hikaru, Liza và Arisa sau khi con bé bình phục.
"Không hổ là Chủ nhân. Anh xử lý nhanh thật đ…"
Cái giọng điệu hiền thục này chả giống Arisa mọi khi chút nào.
"Em có chuyện cần nói với Chủ nhân."
Tôi hơi ngạc nhiên khi Arisa nói một cách ngập ngừng—ký ức bị phong ấn của con bé và cảnh tượng Thần giáng lâm chính là kíp nổ—nhưng nội dung thì vẫn nằm trong dự đoán của tôi sau khi xem các phiến đá của Hoàng đế Chồn.
"Vị Thần đã cho Arisa đầu thai nói rằng 『Nếu con gặp những vị Thần khác ngoài ta, hãy giết hết bọn họ』 à?"
"Vâng, vị Thần đó nói rằng họ chắc chắn sẽ tấn công bất kỳ ai được ban sức mạnh của Thần nếu họ tìm thấy, mặc dù chuyện gặp được cũng hiếm khi xảy ra."
Điều đó thật kỳ lạ.
Tôi chắc chắn các vị Thần đã thấy những người đầu thai, bao gồm cả Arisa, nhiều lần thông qua các Miko tiên tri.
Quan trọng hơn…
"Vậy vị Thần cho em đầu thai, nói cho cùng, là [Ma Thần] sao?"
"Em không biết. Xét theo hoàn cảnh, xác suất đó là rất cao, nhưng vị Thần đó chưa bao giờ trực tiếp nói ra như vậy."
Cũng có lý, từ những gì con bé vừa nói, ký ức của nó chắc đã bị phong ấn.
Cái kíp nổ này sẽ kích hoạt mỗi khi con bé gặp bất kỳ vị Thần nào, hay chỉ với Thần Zaikuon trước tiên, câu chuyện sẽ thay đổi tùy thuộc vào điều đó.
Tuy nhiên, có khả năng cao là Ma Thần, kẻ tạo ra ma tộc, đang gửi những người đầu thai đến thế giới này như những [Mầm mống] hòng sản sinh hàng loạt ma vương.
Cơ mà tôi không hiểu tại sao hắn không đơn giản cấy mảnh vỡ vào một người sống ở thế giới này.
Thiệt tình, mục tiêu của vị Thần mang người đầu thai đến đây vẫn chưa rõ ràng, thật khó chịu.
Nếu đi theo suy luận của tôi, thứ chưa bao giờ đúng trong tiểu thuyết trinh thám, tôi đoán chắc là: "Người đầu thai sẽ phổ biến kiến thức của họ, vi phạm Cấm kỵ của Thần, kéo theo Thần Phạt giáng xuống và vị Thần đột nhiên xuất hiện sẽ dày vò những người đầu thai sai trái đã hóa thành ma vương.", nhỉ?
Chắc không phải.
Cơ mà nghĩ lại thì nó đầy lỗ hổng và kém hiệu quả vãi.
Tuy nhiên, không thể nhầm được rằng vị Thần ban sức mạnh cho người đầu thai đã thao túng ý chí của họ để ép họ chiến đấu với các vị Thần khác.
Bằng chứng là Arisa hoàn toàn không nghi ngờ gì về việc phải chiến đấu với Thần.
Tôi chưa có ý định đối đầu với các vị Thần bây giờ, nhưng tôi có dự cảm rằng mình cần phải coi vị Thần đã gửi người đầu thai đến đây là kẻ địch từ nay về sau.
Nếu Arisa đồng ý, tôi thậm chí còn muốn gỡ bỏ Mảnh Thần của con bé.
"Nhân tiện, em đã xem trạng thái của mình sau khi anh chữa trị chưa?"
"Vâng, em xem rồi."
Arisa đáp với một giọng nghiêm túc.
"Đừng quên luôn luôn trang bị [Đạo Thần Trang Cụ] mỗi khi ra ngoài, nghe chưa."
"Biết rồi, anh yêu."
Tôi nhẹ nhàng cốc đầu Arisa.
"Ui da."
Con bé có thể pha trò được thế này thì chắc là ổn rồi.
Sau khi chiến đấu với Thần Zaikuon, Arisa có thêm vài danh hiệu.
Đầu tiên là [Ma Vương] mà tôi đã thấy.
Thêm vào đó, [Kẻ Phản Nghịch], [Kẻ Thách Thức Thần], không hiểu sao lại có cả [Anh Hùng Dũng Giả], và còn…
Tôi nhìn vào trạng thái của Arisa trên AR hai lần.
Trông như không có nhầm lẫn gì cả.
Ở đó, danh hiệu [Quyến Thuộc của Satou] đã được thêm vào.
"Giờ thì, ngài có kế hoạch gì từ đây trở đi chưa?"
Sau khi cho Arisa đi ngủ, tôi gặp mặt Đại Ma Vương Chồn trong lâu đài tôi tạo ra bên trong sa mạc không-gian-con.
Nội dung cuộc trò chuyện của chúng tôi là về tương lai của người dân Đế quốc Chồn.
Do tiểu thư Liedill hiện đang tái sinh trong bể nuôi cấy, ở đây chỉ có tôi, Đại Ma Vương Chồn và Kiếm Ma Vương.
Hai trong số các ma vương khác cũng sống sót, nhưng vì họ đã hoàn toàn biến thành cỗ máy chiến tranh, tôi đã trói buộc họ bằng [Geass] rồi giam cầm họ trong [Vô Hạn Mê Cung] mà tôi tạo ra bằng không gian thuật.
Cuối cùng, tôi tính dùng [Quyến Thuộc Hóa] cùng [Chuyển Giao] của Ma vương Shizuka để chuyển [Mảnh Thần] của các ma vương đó sang những động vật nhỏ, rồi để Arisa và những người khác tiêu diệt các ma vương kết quả.
Dường như Arisa sẽ nhận được danh hiệu [Chân Anh Hùng] sau cuối, và các cô gái khác có lẽ cũng sẽ đạt được danh hiệu anh hùng.
"Nếu Louise còn sống, cô ấy có thể xóa ký ức liên quan đến khoa học từ người dân…"
"Điều đó là bất khả thi. Ngài hiểu mà?"
Louise mà Đại Ma Vương Chồn nhắc tới là người đầu thai tai mèo phụ trách việc xóa ký ức ở Thành phố Lete. Dĩ nhiên cô ấy còn sống, nhưng giỏi lắm cô ấy chỉ có thể xử lý khoảng 100 người, thực hiện với toàn bộ dân số của Đế quốc Chồn là việc không thể.
"Nhưng mà, để họ sống trong không-gian-con thì chẳng khác gì những gì mà các vị Thần đang làm."
"Ngài nói đúng. Hơn nữa, dù họ có thể sống 100 năm trong không-gian-con, đó cũng không phải là giải pháp vĩnh viễn."
Không-gian-con mà tôi vội vàng tạo ra bằng cấm thuật chắc chắn không thể tồn tại lâu đến thế, mặc dù sẽ là một chuyện khác nếu nó được gia cố bằng Đặc Kỹ của Yuika giống như ở Đảo Cung Điện.
"Và họ có lẽ sẽ bị ruồng bỏ nếu quay trở lại thế giới cũ…"
Đúng hơn là, nếu Thất Trụ Thần chú ý đến họ, họ có thể sẽ giáng xuống một Thần Phạt khác.
"Ngay từ đầu, làm gì có chuyện thế giới mà đến cả việc duy trì kế sinh nhai cũng gặp rắc rối này có thể tiếp nhận thêm người nhập cư cơ chứ."
Tôi đồng tình với phát biểu của Đại Ma Vương Chồn.
Thành phố Brighton và những ngôi làng dưới quyền quản lý của tôi đã chấp nhận rất nhiều người di cư, nhưng điều đó khả thi là vì tôi đã cải tạo môi trường bằng ma thuật trên một vùng đất vốn thưa dân.
Huống hồ gì, toàn bộ dân số của Đế quốc Chồn còn nhiều hơn cả dân số Vương quốc Shiga.
Thành phố không người ở trên lục địa Cổ Long cũng đã bị những người bản địa cai quản rồi, nên không dùng được.
"Tôi nghĩ ít nhất mình có thể lo liệu phần nào về thức ăn."
"Umu, ta cảm ơn về điều đó, nhưng nếu họ cứ giữ lối sống này, sớm muộn gì họ cũng sẽ vi phạm cấm kỵ, và lặp lại sai lầm tương tự."
Đại Ma Vương Chồn trầm ngâm.
"Satou. Cậu có khao khát thế giới này không?"
Ông ta thực sự nói chuyện y như một Đại Ma Vương.
"Ý ngài là một nửa thế giới?"
"Ta không nói chuyện game gủng."
Tôi không chắc phải phản ứng thế nào nếu ông ta nói điều đó một cách nghiêm túc.
"Bằng sức mạnh của cô gái pháp sư không gian tên Arisa và cậu, chúng ta có thể giết các vị Thần."
"Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định chiến đấu với các vị Thần."
Nếu nói về việc có thể hay không, tôi có thể tự mình làm điều đó mà không cần đến Arisa.
Suy cho cùng, tôi có thể tung ra ma thuật Diệt-Thần [Thần Thoại Băng Hoại] ngay lập tức, rồi chỉ việc chém các vị Thần bằng Thần Kiếm khi họ đã suy yếu.
Và tôi cũng có thể bắn liên tục [Thần Thoại Băng Hoại] miễn là tôi có đủ Bồn Ma Lực.
"Tại sao!"
Đại Ma Vương Chồn gay gắt hỏi.
"Dù không hoàn mỹ, nhưng những người khai sinh ra các sinh vật trên thế giới này là Bảy Trụ Thần."
"Bằng chứng đâu!"
"Tôi nghe chuyện đó từ các High Elf, những người đã sống từ thời kỳ thần thoại."
Ít nhất thì tôi không nghĩ Aze-san và các thượng tiên khác đang nói dối tôi.
"Cậu đang nói là cứ chấp nhận bị hành hạ bởi cha mẹ ruột của mình hay sao!"
"Luận điểm của ngài cực đoan quá rồi đấy."
Tôi chắc đã đồng ý với Đại Ma Vương Chồn nếu chúng tôi sống ở thời đại của Đầu Chó ngang ngược cách đây 2 vạn năm, nhưng tôi không thấy lập trường của các vị Thần trong thời đại này độc ác đến thế.
Nếu người cai quản thế giới này là Bảy Trụ Thần, tôi nghĩ người dân nên tuân theo các quy tắc được đặt ra bởi người cầm quyền.
Miễn là những người cai trị (Thần) không làm những việc bóc lột vô lý.
"Bản chất của con người là mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cậu nghĩ rằng cứ để họ chèn ép lý tưởng đó là ổn sao!"
"Đó không phải là vì họ không muốn con người tàn sát lẫn nhau như Thế Chiến II và Chiến Tranh Lạnh à?"
"Cậu cho rằng bọn họ là hạng người nhân đạo như thế sao!"
Ừm, không hiểu sao mà Đại Ma Vương Chồn lại ghét cay ghét đắng các vị Thần đến vậy.
"Phải. Vì tôi chưa từng gặp các vị Thần, tôi chỉ có thể phỏng đoán từ nhiều sách vở khác nhau…"
Tôi ngước lên nhìn Đại Ma Vương Chồn và nói một cách chân thành để lời nói của mình lay động được ông ta.
"Tôi sẽ không chiến đấu với họ chỉ đơn thuần dựa trên những phỏng đoán đó."
Ít nhất thì, mặc dù [Cô bé trong tranh] có vẻ tự cho mình là đúng, tôi cũng không cảm thấy ác ý nào từ cô bé.
"Bộ cậu định đi nói chuyện với họ à?"
"Vâng, tôi sẽ đến gặp họ."
"Cậu nghiêm túc đấy à?"
"Dĩ nhiên."
Tôi khẳng định chắc nịch với Đại Ma Vương Chồn đang tỏ vẻ sững sờ.
Con dấu tôi đặt lên Thần Zaikuon và các sứ đồ đã biến mất, nhưng tôi đã xác thực được rằng những dấu đó đã ở [Thần Giới] trong một khoảnh khắc.
Vì tọa độ cuối cùng đã được ghi lại, tôi nghĩ mình có thể đến đó.
Dĩ nhiên tôi sẽ chỉ đi sau khi đã chuẩn bị đầy đủ và hẹn gặp được một số vị Thần thân thiện.
"Giờ thì, vì lập trường của chúng ta đã rõ ràng, hãy quay lại chủ đề ban đầu."
Hiện tại, quyết định tương lai của người dân Đế quốc Chồn là ưu tiên hàng đầu.
Tôi muốn cho họ hy vọng về tương lai trong vòng ba ngày, tôi không nói về ba quy tắc trong thảm họa mà tôi từng nghe ở đâu đó.
Thiệt tình, làm ơn tha cho tôi cái vụ người mình cứu lại đi tự sát nhé.
"Không có nơi nào cho họ ở thế giới cũ. Người dân Đế quốc Chồn không muốn từ bỏ sự tiện nghi của công nghệ. Có phải vậy không?"
"Đúng vậy. Kẻ ngốc thì không quan tâm, nhưng một khi người ta đã nếm trải sự tiện nghi, họ sẽ không thể quay lại điều kiện sống trước đó nữa."
Ừm, tôi có thể hiểu được.
Tôi cũng muốn được tắm mỗi ngày và ăn đồ ngon bất cứ khi nào tôi thích mà.
"Vậy thì đây là một gợi ý…"
Đại Ma Vương Chồn, người đang im lặng lắng nghe, đã há hốc mồm sau khi tôi nói xong.
"Một hai người thì có thể, nhưng thực sự có thể làm điều đó với số lượng này sao?"
"Vâng, tôi đã hoàn thành việc kiểm tra thực nghiệm một cách an toàn. Lũ chuột tôi dùng trong thí nghiệm đã đến đó bình an vô sự."
Ban đầu tôi định gửi Chuu Fat và những chú chuột đã tạo dựng được ảnh hưởng lớn dưới lòng Vương quốc Shiga đi làm thí nghiệm, nhưng họ lại bận rộn với việc cải thiện vệ sinh và kiểm soát tội phạm hơn tôi tưởng, nên tôi đã dùng một số chuột thí nghiệm thông thường để thay thế.
"Vậy thì chúng ta hãy bắt tay vào kế hoạch đó… không, ta nên cúi đầu trước cậu. Xin hãy dẫn dắt người dân Đế quốc Chồn của ta đến thế giới mới."
Khi Đại Ma Vương Chồn cúi đầu sát đất cầu xin, Kiếm Ma Vương mặt cáo cũng làm theo.
"Vậy tôi trông cậy vào ngài thuyết phục người dân trong không-gian-con nhé."
"Hiểu rồi. Ta thề sẽ thuyết phục thành công họ trước khi Ark hoàn thành."
Tôi vẫy tay chào Đại Ma Vương Chồn và bắt đầu chuẩn bị Ark.
Dù gì thì tôi cũng đã có đủ vật liệu, tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nó trong nửa tháng.
Quả nhiên, chế tác bằng chính đôi tay mình vẫn là vui nhất, hơn hẳn mấy vụ thảm họa thế giới hay đuổi bắt kẻ chủ mưu bí ẩn.
Tôi sẽ mặc kệ bọn họ cho đến khi chúng tự sa vào lưới, giờ thì cứ tiếp tục chuẩn bị để tiễn người dân Đế quốc Chồn đến thế giới mới thượng lộ bình an thôi