※ Góc nhìn không phải của Satou.
"Một ngọn núi lông lá?"
Tôi thì thầm khi thấy một ngọn núi toàn lông tơ hiện ra trong tầm mắt mờ mịt.
Bịch.
Một khối gì đó ấm áp chạm vào người tôi.
Khi nhìn xuống, tôi thấy một sinh vật trông y hệt một con chuột sơ sinh.
Nếu nhỏ thì trông cũng dễ thương đấy, nhưng to bằng người lớn thì kinh dị vãi.
Theo phản xạ, tôi định bật dậy, nhưng tay chân lại chẳng có chút sức lực nào, chỉ đành ngã ngửa ra.
"●●●"
Tôi nghe thấy những âm thanh vô nghĩa phát ra từ ngọn núi lông lá kia.
Xem ra chủ nhân của đống lông này vẫn còn sống.
Chẳng lẽ mình bị bắt về đây làm thức ăn cho nó sao?
Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, tôi nhận ra.
"Thì ra đây là chuyển sinh."
Không ngờ lại bị đày xuống kiếp súc sinh thế này.
Cơn buồn ngủ ập đến khiến cơ thể tôi không thể kháng cự, và tôi cứ thế chìm vào giấc mộng.
Và rồi, trong giấc mơ, tôi nhớ lại quá khứ khốn nạn của mình.
"Mẹ ơi, con đói."
"Mẹ xin lỗi, nhà mình hết tiền rồi, con qua hàng xóm xin chút đồ ăn đi."
"Hả, lại nữa ạ?"
Nghe mẹ và chị cả nói chuyện ngoài hành lang, tôi biết ngay mẹ lại đem hết đồ ăn đi cúng [Thần] rồi.
Kể từ khi cha bỏ đi theo một cô gái trẻ, mẹ tôi đã chìm đắm vào [Thần].
"Tarou, đi thôi em."
"Vâng."
Cùng với chị, chúng tôi sang nhà hàng xóm ăn tối.
Dĩ nhiên, thời buổi này chẳng có ai tốt bụng đến mức cho không chúng tôi bữa ăn.
Cuối cùng, chúng tôi cũng được ăn sau khi tôi rửa bát trong làn nước lạnh buốt còn chị tôi thì làm bồi bàn.
Chẳng vẻ vang gì, nhưng tôi chẳng quan tâm, miễn là được no bụng.
Một ngày nọ, chị tôi bỏ nhà ra đi ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Trong mắt chị, tôi lúc nào cũng là một gánh nặng.
Tôi đã sống sót bằng cách nào đó trong khi chịu đựng cơn đói.
Nếu không có bữa trưa ở trường, chắc tôi đã chết đói từ lâu rồi.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi được nhận vào làm tại một nhà máy nhỏ trong thị trấn. Tôi rời xa người mẹ lúc nào cũng dâng hiến mọi thứ cho thần thánh để bắt đầu cuộc sống tự lập.
Lương thì bèo bọt, nhưng tôi đã mãn nguyện với cuộc sống ba bữa một ngày.
Có lẽ lý do là vì tôi muốn tránh xa mẹ tôi, người luôn khóc lóc mỗi đêm và không ngừng lặp lại những lời dạy của vị thần của bà, bất kể thế nào.
Sau khi sống một mình, tôi nhận ra trái tim mình cũng bắt đầu đổ bệnh.
Một thời gian sau, khi tôi (boku) bắt đầu chuyển sang xưng hô là ore (tao), tôi đã gặp một người không thể ngờ tới.
"Tarou phải không con?"
"Ba?"
Người cha mà tôi đã không gặp hơn 10 năm đang mặc một bộ đồ trông như của linh mục.
"Ba đang làm gì vậy?"
"Ba đang là hướng đạo sư của Đông Phúc Môn."
Hả?
Đừng nói là cả cha cũng dính vào mấy cái giáo phái tào lao này nhé?
"Tarou, sao con không theo ba?"
"Con không có hứng thú với giáo phái."
Tôi giật tay ra khỏi ông bố đang bắt đầu nói nhảm và văng nước bọt.
Tôi không muốn dính dáng gì đến giáo phái và thần thánh cả.
"Cái này khác mà con! Đừng đánh đồng Đông Phúc Môn với mấy giáo phái tầm thường đó! Đây là môn phái chuyên tâm tìm kiếm hạnh phúc cho mọi người!"
Chẳng phải y chang nhau cả sao, thưa cha.
"Con có việc làm rồi đúng không? Con có muốn gia nhập Đông Hỉ Môn không?"
Cha tôi nói sau khi thấy bộ đồng phục nhà máy của tôi.
Ánh mắt ông ta, pha trộn giữa sự nịnh bợ và khinh miệt, thật khó chịu.
"Con không có hứng thú."
"Vậy sao con không đầu tư vào quỹ phúc lợi của môn phái? 100.000... không, 10.000 yên thôi cũng được! Chỉ tiêu tháng này căng quá con ạ. Giúp ba với."
Nhìn bộ dạng của ông ta, đúng là hình mẫu của sự vô liêm sỉ, tôi thấy buồn nôn.
Tôi nhẹ nhàng gạt tay ông ta ra và bỏ chạy.
Ngay cả khi nhận ra phong bì lương trong túi đã rơi mất, tôi vẫn chạy thục mạng qua con hẻm mà không dừng lại.
Nghe tiếng cha vọng lại từ sau lưng, "Cảm ơn con, Tarou", tôi suýt nữa thì nôn ọe.
"Trời đánh thánh đâm ông!"
Tôi điên cuồng hét lên để giải tỏa cảm giác ghê tởm đang trào dâng trong lòng.
Tôi cảm thấy mình sẽ bị nhấn chìm bởi thứ cảm xúc đê tiện đó nếu không làm vậy.
Tôi cứ chạy trong khi trừng mắt nhìn lên bầu trời.
"Này! Cẩn thận!"
Trước khi tôi kịp nhận ra ai đang nói, tôi nghe thấy tiếng phanh rít lên chói tai, rồi một cú va chạm mạnh ập đến, và tầm nhìn của tôi chìm trong bóng tối.
Bác tài xế xe tải, xin lỗi vì đã lao ra đườ...
"Thần à?"
Tôi đối mặt với một kẻ tự xưng là thần trong một không gian màu tím.
Gã tự xưng thần nói rằng sẽ cho tôi chuyển sinh đến một thế giới khác. Hơn nữa, hắn còn ban cho tôi một sức mạnh đặc biệt chỉ mình tôi có, gọi là Đặc Kỹ.
Quá đáng ngờ.
"Tao không có tiền."
Gã tự xưng thần đáp lại bằng mấy từ kiểu như "không nhận" và "không cần thiết".
Rõ ràng, giao tiếp với gã này thật khó.
Cảm giác như đang nói chuyện với mấy gã cộc lốc trong nhà máy vậy.
"Như đã nói, tao không cần sức mạnh! Quan trọng hơn, để tao đấm mày một phát."
Tôi chẳng ngại để linh hồn mình tan biến tại đây nếu có thể đánh cho vị thần đã hủy hoại cuộc đời tôi một trận.
Rồi một quả cầu màu tím hiện ra trước mặt tôi.
Tôi không biết đó có phải là thần hay không, nhưng tôi đã đấm nó bằng tất cả sức lực của mình trong khi nghĩ về người cha khốn nạn và bà mẹ cuồng tín.
Cảm giác như đấm vào mặt nước, rồi cánh tay phải của tôi bị hút vào quả cầu cho đến tận bả vai.
"Oái!"
Tôi hoảng hốt rút tay ra, nhưng có hai luồng sáng đang quấn quanh nó.
"Chọn? Chọn cái gì?"
Tôi hỏi gã tự xưng thần, nhưng bên kia không trả lời, thay vào đó một hình ảnh được truyền thẳng vào đầu tôi.
"Thần? Còn có những vị thần khác? Cứ đấm họ nếu tao muốn khi gặp họ?"
Tôi thử nắm lấy luồng sáng màu tím và cảm thấy cơ thể mình tràn đầy sức mạnh. Dường như tôi đã nhận được hai sức mạnh, [May Mắn] và [Chống Xui Xẻo].
"Nếu sức mạnh này có thể giúp tao đấm được thần, thì tao sẽ nhận."
Tôi nhếch mép cười với hình ảnh mà gã tự xưng thần truyền cho.
"Coi như lời cảm ơn, tao sẽ đấm mày phát cuối."
Gã tự xưng thần đáp lại như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát, khiến tôi bực mình.
"Mày mong chờ lắm à? Rồi sẽ có ngày tao khiến mày phải nuốt lại những lời đó."
Tôi tan biến vào bóng tối màu tím trong khi nghe thấy tiếng cười của gã tự xưng thần trước lời tuyên chiến của tôi.
"Chậc, đây là thời nguyên thủy à?"
Tôi lẩm bẩm khi nhìn những người đang sống trong hang động.
Tôi đã tưởng mình bị đày xuống kiếp động vật khi mới biết mình được chuyển sinh, nhưng hóa ra tôi chỉ được tái sinh thành một thành viên của tộc Chồn, một trong các tộc thú nhân.
Cha tôi ở kiếp này dường như là tộc trưởng của một bộ lạc săn bắn nghèo khó ở tận cùng phía đông.
Sau khi thua trận trước tộc Hổ và tộc Thằn Lằn hùng mạnh, chúng tôi bị đuổi đến vùng duyên hải cằn cỗi, khan hiếm con mồi. Rất nhiều người đã chết đói trong mùa đông.
Tôi muốn từ bỏ cuộc sống săn bắn bấp bênh này và thúc đẩy nông nghiệp, nhưng đất đai ở đây quá cằn cỗi nên việc đó là bất khả thi.
Cha tôi dường như đã thử khai thác hải sản, nhưng ông đã bỏ cuộc sau khi 30% thành viên trong tộc bị lũ quái vật biển xơi tái.
Tôi đã trải qua nhiều ngày nhịn đói, nhưng lạ thay, tôi luôn tìm được thức ăn ngay trước khi sắp chết đói.
Thần thánh và giáo phái vẫn là kẻ thù của tôi cho đến tận bây giờ, nhưng tôi không ngại cảm ơn gã tự xưng thần vì sức mạnh [May Mắn] mà tôi có được.
"Anh hai."
"Ồ, hôm nay em ra ngoài được rồi à?"
"Vâng ạ!"
Tôi dìu cô em gái út yếu ớt của mình.
Chẳng biết là do cha tôi mắn đẻ hay đó là đặc tính của bộ tộc, mà kiếp này tôi có rất nhiều anh chị em.
"Hôm nay em trông như công chúa vậy."
Em ấy thường mặc những bộ quần áo thô ráp bẩn thỉu, nhưng hôm nay lại đang mặc một bộ đồ trông như trang phục truyền thống.
"Ehehehe, vì là nghi lễ mà anh."
"Nghi lễ? Nghi lễ..."
Tôi cảm thấy có điềm chẳng lành về cái [nghi lễ] mà em gái tôi nhắc đến.
Và điềm báo đó đã trở thành sự thật ngay lập tức.
"ĐỪNG... ĐỪNG LẠI!"
"Tarou, đừng phá buổi lễ!"
"Đúng vậy! Con bé bệnh tật vô dụng đó cuối cùng cũng có ích rồi."
Cha và các anh lớn của tôi đã đánh tôi vì cố gắng ngăn cản họ.
Dù tôi có vùng vẫy dữ dội đến đâu, cơ thể của một đứa trẻ cũng không thể tạo ra phép màu.
Tôi có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích của em gái mình.
"Nhìn xem, nó đang vui đấy chứ."
"Cái thuốc sung sướng đó vốn là đặc quyền dành cho vật tế mà."
"Đó chỉ là ma túy thôi!"
Khoảnh khắc tôi gục ngã, tiếng cười của em gái tôi tắt lịm, và tôi nghe thấy tiếng reo hò vui mừng từ những người trong bộ tộc đang xem buổi lễ.
Nhìn đống thịt bầy nhầy từng là em gái mình, tim tôi như đóng băng.
"Mày nên cảm ơn nó đi. Nếu nó không trở thành vật tế thần, thì cái xác nằm ở đó đã là mày rồi đấy, đồ [Con Cấm Kị]."
Anh cả nói với tôi điều đó trong khi cười một cách ghê tởm.
"Mày đúng là đồ may mắn."
Nghe vậy, tôi mất hết lý trí và lao vào đánh anh cả trong khi la hét.
Dĩ nhiên, một đứa trẻ bảy tuổi như tôi không thể nào thắng nổi anh cả, tôi nằm sõng soài trên đất sau khi bị đánh cho nhừ tử.
T-tôi muốn có sức mạnh.
Không phải thứ sức mạnh may mắn mơ hồ mà tôi nhận được từ gã tự xưng thần, mà là sức mạnh để tự mình bước đi trên con đường của mình.
"Anh hai, em nghĩ mình nên đi cùng anh."
"Al à, em không cần phải chịu khổ cùng anh đâu."
Người sáng dạ nhất trong số các anh em của tôi, Alrusuri, đến trước mặt tôi trong bộ trang phục lữ hành.
Anh cả của tôi đã đuổi tôi ra khỏi bộ tộc ngay khi hắn lên làm tộc trưởng, có lẽ vì hắn không thích việc tôi luôn thúc đẩy nông nghiệp.
"Họ nói anh ra nước ngoài để học hỏi về nông nghiệp, nhưng..."
"Anh biết mà."
Thực chất, đây là một cuộc trục xuất.
"Hơn nữa, ước mơ của em cũng giống như của anh hai, rằng nông nghiệp chính là con đường sống của bộ tộc chúng ta."
"Anh hiểu rồi."
Tôi rời ngôi làng thân thương cùng với Al và hai người hộ vệ.
Một cảm giác cô đơn dâng lên trong lồng ngực khi tôi không còn có thể nhìn thấy ngôi làng nữa. Xem ra tôi đã gắn bó với nó dù cho đó là một ngôi làng nghèo đói.
"Chúng ta đi đâu bây giờ, anh hai?"
"Anh nghe cha kể rằng ngày xưa ông từng đi du hành..."
Chúng tôi chỉ biết một chút về thế giới bên ngoài vì không có người bán rong nào đến làng chúng tôi.
Theo lời cha, chủng tộc của chúng tôi là một bộ tộc du mục buôn bán trên khắp thế giới. Dường như có rất ít người định cư một chỗ như làng của tôi.
"Nếu bị tộc Hổ hay tộc Thằn Lằn phát hiện, chúng ta sẽ bị giết hoặc bắt làm nô lệ. Vì vậy, chúng ta phải tránh lãnh địa của chúng và tiến vào lãnh thổ loài người."
Theo lời cha, một người từng là lữ khách, chúng tôi có thể đến được Vương quốc Rumooku hoặc Vương quốc Doraoku.
Chúng tôi ẩn mình khỏi những con quái vật to lớn và những toán người Hổ truy lùng, chạy thục mạng khỏi những người Thằn Lằn chậm chạp, và cuối cùng đến được một khu định cư của con người trong tình trạng tả tơi.
Vừa mới cảm thấy thân thuộc với cuộc sống trong làng của con người, tôi đã bị thực tại phũ phàng vả cho một cú: thú nhân chúng tôi bị đối xử thậm tệ.
Chúng tôi vừa học ngôn ngữ của họ vừa phụ giúp việc đồng áng trong ngôi làng đó trong khi bị đối xử như nô lệ.
Đó là nền nông nghiệp mà tôi hằng mong ước, nhưng những gì ngôi làng đang làm chỉ là canh tác nguyên thủy khi họ cày bừa, gieo hạt ngẫu nhiên và bón phân mà không hề lên luống.
Chúng tôi đã trốn khỏi ngôi làng ngay khi học được cách nói chuyện một cách bập bẹ, hướng thẳng đến một vương quốc lớn ở phía tây, Vương quốc Shiga.
"Anh hai, có một ngôi làng."
"Ừ, những cánh đồng trông thật tuyệt vời."
Rời khỏi nơi đó để đến Vương quốc Shiga quả là một lựa chọn đúng đắn.
Chúng tôi cưỡi ngựa đến thị trấn Puta dọc theo quốc lộ vì những cánh đồng đó thuộc về các ngôi làng.
"Thiếu chủ, thị trấn có vẻ không ổn."
"Ừ, có vẻ vậy."
Những người hộ vệ không cần phải ngăn chúng tôi.
Chúng tôi có thể nghe thấy tiếng huyên náo từ bên trong thị trấn.
Chắc hẳn đã có rắc rối.
"Hãy tránh thị trấn này và đi đến nơi tiếp theo."
Tôi quay ngựa lại khi nói vậy.
"Anh hai, nhìn kìa!"
Nghe em trai gọi, tôi quay lại và thấy một cô bé người Cáo có bộ lông màu tím ngã nhào ra khỏi cổng thị trấn.
Và người cô bé bê bết máu.
"Anh hai!"
Tôi nghe thấy tiếng gọi lo lắng của em trai ở phía sau.
Rõ ràng, tôi đã thúc ngựa chạy đến mà không suy nghĩ.
"Đưa tay cho tôi!"
『Ui? Mofumofu?』
Tiếng Nhật?
Tôi đỡ cô bé người Cáo nhỏ lên, phóng ngựa vượt qua những người dân thị trấn đang mang những vũ khí thô sơ như nông cụ.
"Không cần lũ thú nhân chết tiệt nữa!"
"Giết hết tay chân của Bất Sinh Vương!"
Mặc kệ những tiếng la hét của dân làng, tôi thúc ngựa phi nước đại.
"Anh hai, họ đang đuổi theo chúng ta."
Ba người đàn ông vũ trang đang truy đuổi chúng tôi.
"Thiếu chủ, xin hãy để việc này cho chúng tôi."
"Không được. Tôi thà bỏ lại cô bé này còn hơn để mất các anh."
Cơ thể của cô bé người Cáo ngồi sau lưng tôi cứng lại sau khi nghe tôi từ chối ý định liều mạng của những người hộ vệ.
"Anh hai!"
Theo tiếng gọi của em trai, tôi liếc mắt từ phía sau ra phía trước, một người thuộc tộc Chuột cưỡi trên con lợn rừng sáu chân nhảy ra từ trong rừng.
"Hỏi đây! Các ngươi là tội phạm à?"
"Không, chúng tôi chỉ cứu một cô bé sắp bị mấy gã mạo hiểm giả giết thôi."
"Hiểu rồi. Với công lý trong tay, ta, Miza, Chiến binh của tộc Chuột Tro, sẽ giúp các ngươi."
Người Chuột đó mạnh thật.
Ai mà ngờ một chiến binh level 30 lại mạnh đến thế!
Chiến binh Miza nhanh chóng hạ gục những kẻ truy đuổi và chúng tôi đã thoát khỏi rắc rối.
"Cảm ơn anh. Tôi là Tarou thuộc tộc Chồn. Tôi đến Vương quốc Shiga để học hỏi về nông nghiệp."
"Hô? Một thú nhân như cậu mà lại... thật hiếm thấy."
Chiến binh Miza ngạc nhiên sau lời giới thiệu của tôi, rồi anh ta khoanh tay lại với vẻ mặt có chút khó xử.
"Chuyện đó lạ lắm sao?"
"Xin lỗi, không phải chuyện đó."
Tôi thúc giục Chiến binh Miza đang do dự nói tiếp.
"Hiện tại, Vương quốc Shiga đang trong tình trạng nguy hiểm vì một quý tộc đã bị [Bất Sinh Vương] sát hại."
Thị trấn vừa rồi trông có vẻ bất thường là vì vậy.
"Ừm, rồi sao nữa?"
"[Bất Sinh Vương] là một [Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa]... nói cách khác, hắn có bộ lông màu tím, giống như cậu và cô bé kia."
"Vậy có nghĩa là, chúng tôi không thể vào Vương quốc Shiga sao?"
Tôi và em trai cùng những người hộ vệ nhìn nhau thất thần trước tình huống trớ trêu.
Trông chúng tôi hẳn phải rất thảm hại.
"Đây hẳn là định mệnh. Nếu các ngươi muốn, có muốn đi cùng ta không?"
Chiến binh Miza nói với chúng tôi.
Chúng tôi thực sự không ngại miễn là có thể học hỏi về nông nghiệp.
"Đi đâu?"
"Làng Elf, rừng Boruenan."
Và thế là, điểm đến của chúng tôi đã đổi từ Vương quốc Shiga sang rừng Boruenan.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay