Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 54: CHƯƠNG 4-5: PHIÊN CHỢ TRỜI (2)

Satou đây. Mấy cái mánh khóe lừa đảo làm giàu nhanh đúng là ở thế giới nào cũng có nhỉ, thật không hiểu nổi.

Mà ở thế giới này, chỉ cần có kỹ năng Lừa Đảo thôi là đủ để bị tóm rồi.

Từ nãy đến giờ Radar chỉ toàn chấm trắng, bỗng dưng lại xuất hiện một chấm đỏ đơn độc.

Hắn ở rất gần.

Một gã đàn ông giả vờ loạng choạng rồi cố tình lao vào tôi. Tay hắn đang ôm một cái hộp bọc vải nhung. Một tên lừa đảo, hay nên gọi là một kẻ dàn cảnh ăn vạ thì đúng hơn.

Hắn lao tới với tốc độ và khoảng cách mà người thường khó lòng né được, nhưng tôi lại nhẹ nhàng lách qua.

Trong mắt người xung quanh, chắc trông như thể gã đó tự dưng vồ ếch. Mà đúng là thế thật, nhưng…

"Aaa! Cái bình gia truyền của ta!"

Gã hét toáng lên, dù chúng tôi chẳng hề chạm vào hắn.

Sau khi né được, tôi liếc thấy Liza và Arisa cũng bơ đẹp gã đó và đi tiếp ngay sau tôi. Có vẻ Arisa cũng nhận ra nhờ Kỹ năng Cảm Nhận Tội Ác của mình.

"Này, ngươi kia! Đừng có chạy!"

Gã đàn ông một tay ôm cái bình vỡ, tay kia túm lấy tôi.

Ngay khoảnh khắc hắn túm lấy tôi, tôi liền khiến hắn bất tỉnh. Người ngoài nhìn vào chắc chỉ thấy gã tự ngất vì tức quá tăng xông thôi.

Nếu chỉ có Kỹ năng Chiến Đấu thì tôi đã không thể xử lý gọn gàng như vậy. Nhờ có Kỹ năng Cầm Giữ, tôi đã ra tay mà không ai hay biết.

Tôi cẩn thận kéo gã vào một con hẻm. Trước khi bỏ hắn lại, tôi kiểm tra thông tin của hắn để xem có đồng bọn không, nhưng có vẻ gã không thuộc băng nhóm tội phạm nào cả.

Chắc khi tỉnh lại, hắn sẽ bị lột sạch đồ, nhưng ít nhất vẫn giữ được cái mạng.

"An ninh ở đây tệ thật đấy."

"Phải đó, lần đầu em vào Quận Tây, đồ trong túi của em cũng bị khoắng sạch trong nháy mắt."

Nghĩ lại thì, dù là một quận có vấn đề về an ninh, nơi đây vẫn có rất nhiều cửa hàng bán đồ đắt tiền. Liệu việc phòng chống tội phạm có ổn không đây?

Tôi lại bắt đầu lo chuyện bao đồng rồi.

Khi quan sát kỹ hơn, tôi thấy có vài người trông khá đô con, rõ ràng không phải thương nhân, đang đi lại nghênh ngang khắp khu vực.

Kiểm tra trên AR, họ thuộc Công ty Bảo an Quận Tây, một dạng hội bảo kê. Dường như có vài nhóm đang cùng nhau bảo vệ khu vực này.

Bên phải chúng tôi là khu chợ trời chuyên về đồ gốm. Tôi mua một cái chai có nắp để đựng thuốc và thuốc mỡ. Chai rỗng được làm bằng thủy tinh nhưng nắp lại là sứ nung. Đây là loại chai có trong bộ giả kim thuật cho người mới bắt đầu, nhưng liệu thuốc có bị phản ứng hóa học không nhỉ?

Nhắc mới nhớ, tôi đã mua một bộ hóa chất nhưng vẫn chưa đọc sách hướng dẫn lần nào.

Phía trước chúng tôi có một đám đông đang tụ tập.

"Không biết có gì nhỉ," Arisa vừa nói vừa lách vào đám đông, nhưng chỉ một lát sau cô bé đã quay lại với vẻ mặt chán nản.

"Có chuyện gì vậy?"

"Nghe bảo là ma cụ nên em cũng hí hửng lắm, ai dè chỉ là một con quay vớ vẩn, đổ ma lực vào thì nó quay thôi. Đã thế còn hét giá tận 1 đồng vàng, nên mọi người chỉ bu lại xem cho tò mò thôi."

Em nói gì cơ?

"Anh ta đổ vào bao nhiêu ma lực vậy?"

"Trên cái đĩa có một bộ phận giống như dụng cụ đo lường ma thuật, anh ta dùng tay đổ ma lực trực tiếp vào đó, khi anh ta buông tay ra thì nó bắt đầu quay. Gì vậy? Anh hứng thú với món đồ chơi đó à?"

Tôi lơ luôn Arisa đang bĩu môi gọi tôi là 'đồ trẻ con' và chen vào đám đông. Buổi trình diễn vừa kết thúc nên đám đông cũng nhanh chóng giải tán.

Theo Thẩm Định, vật phẩm trên quầy có tên là [Con Quay Vĩnh Cửu]. Vì phần mô tả vẫn như thường lệ nên tôi không đọc. Chiếc đĩa có đường kính khoảng 20 cm, khá lớn so với một con quay. Giá thị trường là 2 đồng vàng.

Mấy đứa trẻ đang mè nheo người bán hàng cho con quay quay lại lần nữa nhưng anh ta từ chối vì đã hết ma lực.

"Xin chào, nếu được thì tôi có thể đổ ma lực thay cho anh được không?"

"Cảm phiền nii-san. Cậu giữ cái đĩa bằng hai tay, sau đó truyền ma lực từ tay phải sang tay trái. Một lúc sau, một đường ánh sáng xanh sẽ hiện lên trên đĩa, lúc đó cậu có thể ngừng truyền ma lực và nhẹ nhàng đặt nó xuống."

Tôi chỉ cần đổ 2 MP là nó đầy hoàn toàn.

Nhìn vào bộ đếm thời gian, tôi thả nó ra đúng thời điểm.

Khi tôi nhìn vào chiếc đĩa, AR hiển thị số vòng quay.

Nó quay được 600 vòng mỗi 10 phút. Hơn nữa, tốc độ quay không đổi cho đến khi hết ma lực. Tùy thuộc vào mô-men xoắn, nó có thể hữu dụng cho nhiều việc đấy.

Một vài người tỏ ra hứng thú như Arisa lúc đầu, nhưng cũng nhanh chóng bỏ đi khi nghe giá.

"Anh bán hàng ơi, tôi muốn thử vài thứ. Nếu nó hỏng tôi sẽ mua, anh cho tôi thử được không?"

"Nếu được thì tôi mong cậu mua nó trước khi làm hỏng."

Lời của chủ tiệm nói cũng phải, nhưng có lẽ vì không bán được cho ai nên dù chỉ có một tia hy vọng, anh ta vẫn đồng ý.

Tôi bảo Arisa truyền ma lực của cô bé vào. Lần này tốn mất 5 MP. Lượng ma lực tiêu hao có khác nhau tùy người sao?

Tốc độ quay vẫn như lúc nãy. Sau 3 phút, tôi dùng hai tay ép vào chiếc đĩa đang quay. Lũ trẻ la ó phản đối, nhưng tôi mặc kệ.

Lực quay mạnh đến kinh ngạc. Nó có sức mạnh tương đương một động cơ điều khiển bằng sóng vô tuyến.

[Nhận được Kỹ năng: Thử Nghiệm.]

[Nhận được Kỹ năng: Kiểm Nghiệm.]

Sau khi tôi lấy tiền vàng ra, chủ tiệm sẵn lòng kể cho tôi nghe về cách chế tạo vì anh ta cũng chẳng mất gì. Dường như đây là tác phẩm của Jahad, một pháp sư già từ vương thành.

Ông ấy có vẻ nổi tiếng vì chuyên chế tạo ra những ma cụ vô dụng.

Tôi mua luôn 4 cái với giá 1 đồng vàng. Món này sẽ hữu ích cho nhiều việc lắm đây.

"Arisa, gọi Chủ nhân là 'đồ trẻ con' là vô cùng thất lễ."

Arisa bị Liza quở trách. Cô bé hay tâm sự với tôi mọi lúc, nhưng lần này thì không thể chấp nhận được.

"Ư... Em... em thành thật xin lỗi, Thưa Chủ nhân."

Arisa ngoan ngoãn một cách lạ thường.

Cơn giận của Liza thật sự có hiệu quả. Thật may là bình thường cô ấy là một người hòa nhã.

"Vậy, em có điều gì muốn nói à?"

"Thay vì đồ chơi, em muốn Chủ nhân mua sách ma thuật cho em cơ."

"Tôi có vài cuốn sách ma thuật đời sống, em có muốn không?"

"Em thích loại hữu dụng cho chiến đấu hơn!"

Ừm, giờ thì tôi đã phần nào hiểu được nỗi lòng của tác giả sách ma thuật đời sống rồi.

Tôi thực sự muốn có một người sử dụng ma thuật hồi phục trong nhóm.

Tôi hứa sẽ dẫn cô bé đi cùng khi tôi mua bản đồ. Tôi nghĩ tiệm ma thuật giờ này vẫn còn đóng cửa, nhưng cô bé vẫn cứ nài nỉ.

"Cậu chủ trẻ, liệu tôi có thể xin cậu chút thời gian được không?"

Tôi không nghĩ người được gọi là mình, nhưng khi tôi định lờ đi, anh ta trông có vẻ khó xử.

Trông gã ra vẻ là một quý ông lịch lãm, nhưng đôi mắt lại gian xảo như mắt rắn.

"Tôi có thể giúp gì cho anh?"

"Cậu chủ trẻ có quen thuộc với một nguyên liệu điều chế gọi là Đá Bạch Long không?"

"Không, tôi chưa từng nghe qua."

Gã quý ông tiếp tục nói với vẻ mặt sầu não.

"Tôi nghĩ cậu hẳn biết rằng thuốc giải độc cần những nguyên liệu khác nhau cho mỗi loại độc tố."

"Tuy nhiên, viên Đá Bạch Long này, chỉ với cùng một phương pháp điều chế, lại có thể chữa được tất cả các loại độc."

"Dĩ nhiên, nếu cậu sống một cuộc sống bình thường, cậu sẽ chẳng bao giờ bị trúng độc cả."

"Thế nhưng, với những Thám Hiểm Giả đi vào mê cung, họ không biết khi nào sẽ đụng phải quái vật có độc, nên thuốc giải là vật bất ly thân."

"Mà, để có thể mang chiến lợi phẩm về, các Thám Hiểm Giả buộc phải mang càng ít đồ tiếp tế càng tốt."

"Do đó, thuốc giải làm từ Đá Bạch Long được bán với giá rất cao ở các thành phố mê cung."

Gã thao thao bất tuyệt, không cho tôi một kẽ hở để chen vào.

Tôi muốn lơ đi cho rồi, nên chỉ mong gã vào thẳng vấn đề chính.

"Viên Đá Bạch Long này, cực kỳ hiếm có! Đặc biệt vì là cậu chủ trẻ đây, tôi sẽ để lại cho cậu với một mức giá ưu đãi!"

Tóm lại, gã muốn tôi mua Đá Bạch Long vì nó bán chạy ở thành phố mê cung, chỉ có thế mà cũng nói dài dòng.

"Tôi hiểu rồi, nhưng sao anh không tự mình đến thành phố mê cung bán?"

"Đó vốn là kế hoạch của tôi, nhưng sắp tới tôi lại phải đi về phương Nam. Vì vậy, tôi muốn nhượng lại nó cho cậu chủ trẻ đây, một người tràn đầy tài năng kinh doanh."

Lấy cơ sở nào mà anh bảo tôi tràn đầy tài năng kinh doanh vậy?

Hơn nữa, nếu muốn bán thì nên bán cho một tổ chức chứ không phải một cá nhân ở nơi thế này.

Quá đáng nghi, chắc chắn là lừa đảo.

"Đây là hàng mẫu, tôi cũng có cả giấy chứng nhận."

Gã lấy ra một vật to bằng viên sỏi, theo Thẩm Định thì đó đúng là Đá Bạch Long. Tôi vẫn chưa biết liệu nó có thật sự là thành phần của thuốc giải vạn năng hay không. Tôi cũng muốn kiểm tra ngược lại thông tin này.

Giá thị trường cho một viên cỡ đó chỉ có 1 đồng bạc.

Tôi cố gắng từ chối, nhưng gã cứ khăng khăng bám lấy. Thật khó để dứt ra.

Cuối cùng, chúng tôi quyết định đến xe của gã để xem hàng.

Trên nóc xe, có một đống đá nhỏ được bọc trong tấm vải không thấm nước.

Gã kéo tấm vải ra, để lộ một đống đá trắng và tiếp tục chào hàng.

Vừa hay, tôi thấy một người cực kỳ thích hợp cho vụ này đang đi tới. Phải lôi ông ấy vào cuộc mới được.

"Thế nào, tất cả đều là hàng chất lượng cao. Nếu cậu mang chúng đến thành phố mê cung, giá trị của chúng sẽ lên đến gần 100 đồng vàng. Vì thấy cậu chủ trẻ đây có tố chất, nên tôi mới nhượng lại đó."

"Tiếc là tôi không mang đủ 100 đồng vàng. Nhiều nhất thì... tôi chỉ có 20 đồng thôi."

Gã trông có vẻ hơi hụt hẫng. Nhưng tôi thấy khóe mắt gã sáng lên.

"Khó cho tôi quá, nếu là 30 đồng vàng thì tôi có thể cân nhắc..."

"Vậy sao, tiếc thật. Thôi, coi như vụ này đến đây là xong."

Nói rồi tôi quay người bỏ đi.

Gã vội vàng giữ tôi lại.

"Khoan đã, coi như là một khoản đầu tư cho tương lai của cậu chủ trẻ, lần này tôi sẽ nhượng bộ với giá 20 đồng vàng."

Lờ đi màn kịch của gã quý ông, tôi gọi người lùn đang đi về phía này. Đó chính là quản lý của tiệm dược phẩm.

"Chào quản lý-san."

"Có chuyện quái gì thế?"

"Tôi là người mới mua bộ điều chế ở tiệm ông hôm kia."

"Ồ, phải rồi, luyện tập sao rồi?"

"Vâng, cũng hơi khó khăn ạ."

"Dĩ nhiên rồi, đó không phải thứ có thể thành thạo trong một sớm một chiều."

"À phải rồi quản lý-san, vị quý ông đây đang bán thứ gọi là Đá Bạch Long. Tiệm của ngài có bán không ạ?"

Nói rồi, tôi chỉ tay vào đống muối mỏ trên xe. Chính xác, mánh khóe của gã quý ông này là đưa ra một viên Đá Bạch Long thật làm mồi, sau đó bán cả đống muối mỏ giả dạng.

"Cậu nói cái gì vậy, đó là muối mỏ mà."

"Ểểể! Mấy thứ đó là muối mỏ sao!"

Tôi giả vờ kinh ngạc tột độ rồi quay sang gã: "Thế này là sao hả!", đẩy tên lừa đảo vào thế hoảng loạn.

Nếu gã bỏ chạy, tôi cũng định để gã đi, nhưng những người hộ vệ to con của ông quản lý đã nhanh chóng khống chế và lôi gã đi.

Mấy người nhanh tay thật đấy.

"Lại bị kéo vào một trò đùa nhạt nhẽo."

Ông quản lý trông có vẻ rất bực mình.

"Cảm ơn ngài đã giúp đỡ."

"Hừ, thằng nhóc nhà cậu chắc đã biết tỏng từ đầu nhờ Thẩm Định rồi chứ gì. Vừa hay tôi đến chợ trời để tìm nguyên liệu thô giá hời, giờ lại phải sắp xếp người làm thay thế."

Để xoa dịu ông ấy, tôi bèn kể về món ma cụ con quay lúc nãy. Nghe xong, ông ấy bỏ mặc tôi và tức tốc chạy đến quầy hàng đó ngay.

Chắc ông ấy đã nảy ra ý tưởng dùng nó để trộn nguyên liệu rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!