Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 556: CHƯƠNG 16-15: CHẶNG ĐƯỜNG MỚI

Satou đây. Tôi biết đến từ "Quest" là nhờ game. Ngày xưa, chúng là những sự kiện nhỏ có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, nhưng dạo gần đây lại có những quest xuất hiện đột ngột và có thể bị bỏ lỡ. Tôi đang hóng xem kỳ tới sẽ có thêm loại quest nào đây.

"Ể, vậy ra không phải là quest đi nhặt đồ ạ."

"Ừ, đến cả Thần Tenion cũng phải bật cười."

Sau khi Arisa hạ sốt, tôi tập hợp mọi người lại để tường thuật.

"Hmm, điều đó khá khác so với hình dung của em về thần linh."

Arisa nhíu mày với vẻ mặt phức tạp.

"Với lại, em cứ tưởng thần linh chỉ có thể nói năng đứt quãng thôi chứ."

"Lúc em được tái sinh thì đúng là như vậy sao, Arisa?"

Cựu ma vương ẩn dật, Shizuka, người tình cờ ghé qua, hỏi Arisa.

"Ơ, ý em là, thay vì những lời nói rời rạc, nó giống như những hình ảnh mang nhiều tầng ý nghĩa chồng chéo lên nhau hơn."

"Vậy thì giống tôi rồi. Yuika cũng từng kể rằng của cô ấy cũng y hệt."

Xem ra Shizuka và Tiểu Công Chúa Quỷ Yuika có quen biết nhau.

Có lẽ họ thân thiết được là vì cả hai đều thuộc tuýp người sống khép kín và có phần nữ tính.

"Lúc đầu với anh cũng vậy thôi. Anh đoán mình có thể trò chuyện rành mạch với họ là nhờ có Sera-san thì phải?"

"Em đâu có làm gì nhiều đâu... Có lẽ đây là cái mà người ta gọi là công lao của người vợ chăng."

Sera, người đang ngồi cạnh tôi với vẻ mặt điềm tĩnh, bám chặt lấy cánh tay tôi và tựa đầu vào.

"ÁÁÁ!"

"Có tội."

Thấy cảnh đó, Arisa, Hikaru, tiểu thư Karina và Core Two đồng thanh la lớn, còn Mia trong bộ dạng một cô giáo nhỏ trèo lên đùi tôi và tuyên bố tội danh.

Hikaru, người từng rất suy sụp, dường như đã sắp xếp lại được cảm xúc sau khi chúng tôi chôn cất Bá Vương trong cùng nghĩa trang với Tướng Quân. Trông cô nàng đã tươi tắn hơn nhiều trong mấy ngày qua.

Hóa ra, lý do dạo này tôi hiếm khi thấy đơn vị thám hiểm ngoại vi của Hạch Cung, gọi tắt là Core Two, là vì cô bé đã nghiện trò nhặt vỏ sò ở bãi đá ven biển.

Tôi không rõ cô bé thấy vui ở điểm nào, nhưng có vẻ như việc gần đây chúng tôi có rất nhiều món hải sản có vỏ là nhờ công của cô bé cả.

Ngoài ra, Lulu và Zena-san đang lặng lẽ nhìn Sera chằm chằm với ánh mắt ghen tị hiện rõ trên mặt.

Tama và Pochi thì đã lăn lộn chơi đùa dưới chiếc ghế sofa tôi đang ngồi từ nãy đến giờ. Chắc hẳn chúng thấy mấy chủ đề đau đầu này chán ngắt rồi.

"Sera-sama, cứ đeo bám như vậy trước mặt mọi người thì không đoan trang chút nào đâu."

Công chúa Sistina trách mắng Sera một cách điềm đạm.

Arisa và Mia thì thầm với nhau: "Gununu, đây là khí chất của người vợ hợp pháp sao?", "Phủ định, là số một."

"Ối, xin lỗi nhé. Ở Công Đô ngày nào chúng tôi cũng làm vậy nên thành thói quen mất rồi."

Sera thả một quả bom tấn.

Cô ấy nói thật, nhưng đó là những lúc Sera cố gắng đẩy tiểu thư Ringrande, người cứ bám riết lấy tôi, ra trong cơn ghen và cuối cùng lại thành người dính lấy tôi.

Tiểu thư Ringrande có lẽ bám theo tôi để trêu chọc Sera thôi, chắc cô ấy không hề có tình cảm gì với tôi đâu... nhỉ?

"Satou, thứ bậc rất quan trọng. Hãy làm tròn bổn phận của anh với Mito-sama và em trước khi khuất phục trước sự cám dỗ của Sera-sama."

"Bổn phận gì cơ?"

Hikaru nghiêng đầu trước lời nói của công chúa Sistina.

Cái bổn phận đó, ý cô ấy là bổn phận sinh con nối dõi của quý tộc sao?

Nhưng chúng tôi còn chưa cưới xin gì mà, bộ cô ấy định ăn cơm trước kẻng à.

"Dừng lại ở đóoooooooo!"

Arisa giơ tay ra và hét lớn.

"Tụi em xếp hàng trước rồi! Lulu, em, Mia, Aze-tan đã đặt chỗ hết rồi!"

"Phản đối. Hôn thê được ưu tiên."

"Tama nữa~"

"Pochi cũng sẽ làm vợ của Chủ nhân, nanodesu!"

Đội nhi đồng cũng hùa theo lời Arisa.

Thôi thì, cứ cố hết sức để kéo dài thời gian vô thời hạn vậy.

"Nhắc mới nhớ, Mito này, lúc em được triệu hồi làm anh hùng thì sao? Em đã gặp Thần Parion đúng không?"

"Eh? Vâng, nó giống như giọng nói của các vị thần mà em đã nghe trong lúc Thần Phạt. Em nghĩ có lẽ cũng giống như Arisa và những người khác thôi."

Rõ ràng, Thần Parion đã đứng ra làm trung gian khi Đế quốc Saga triệu hồi Hikaru làm anh hùng.

Nghĩ lại thì...

Một vị thần, hay đúng hơn là một quyến thuộc của thần, [Cô bé trong tranh], lại nói chuyện rất bình thường.

"Hika... Mito, em nói mình bị thần bảo hộ ngăn cản khi sắp quay về Trái Đất đúng không? Thần bảo hộ của em cũng giống vậy à?"

"Hửm? Ame-no-Mizuhana-hime nói chuyện như người bình thường mà."

Chẳng hiểu có gì khác nhau nhỉ?

"Chẳng phải thần linh ở đây là những tồn tại ở một bậc cao hơn sao? Kiểu như chiều không gian của chúng ta và của họ khác nhau nên không thể giao tiếp rõ ràng được?"

Arisa đưa ra giả thuyết.

Đó là một mô-típ thường thấy về thần linh trong các tiểu thuyết kỳ ảo.

Cơ mà sao thấy họ khá là trần tục dù được cho là những tồn tại ở bậc cao hơn.

"Thần Parion có trông giống một quả cầu ánh sáng tím lơ lửng trong không gian trắng không em?"

"Vị thần phụ trách chuyển sinh trông như thế nào cơ à? Em gặp Thần Parion ở một nơi giống như thần điện. Ngài ấy trông y hệt một bức tượng cô gái nhỏ làm từ pha lê xanh phát sáng, giống như một bức tượng thật sự vậy đó anh."

"Hmm, Hayato bảo với em rằng vị thần đó là một cô bé rất dễ thương, dường như ngài ấy trông khác nhau tùy vào mỗi người."

Ra vậy, tôi thật sự không hứng thú với các vị thần nên chưa bao giờ hỏi han, nhưng hóa ra hình ảnh của họ lại khác nhau tùy thuộc vào người nhìn.

Có lẽ nào, thần linh sẽ trông giống như hình ảnh mà một người hình dung về họ?

"Chủ nhân ơi, anh sẽ dẫn tụi em theo đến Thử Thách của Thần đúng không?"

Đóng vai trò đại diện cho các cô gái, Arisa hỏi tôi.

"Xin lỗi, nhưng anh sẽ đi một mình."

"Không được, anh không được làm thế! Chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu, anh hiểu không? Đi một mình nguy hiểm lắm!"

Arisa đập bàn, bướng bỉnh phản đối.

Chính vì nó nguy hiểm nên anh mới phải đi một mình đấy.

"Không sao đâu mà. Nếu có chuyện gì nguy hiểm, Arisa sẽ đến cứu anh, đúng không? Bằng cái sức mạnh... em biết đấy, kiểu như mối liên kết gia đình gì đó."

Tôi thuyết phục Arisa, người đang "gừ gừ" và trông có vẻ không cam tâm.

"Xin hãy để em đi cùng. Chỉ cần Chủ nhân ra lệnh, em sẽ xiên tất cả, dù cho đó là thần linh, bằng cây Long Thương này."

"Chém thần~?"

"Thần là trẻ hư hả, nanodesu? Không được chém thần tốt đâu, nanodesuyo?"

Pochi, một cách lạ thường, lại nói lời phải trái với Liza và Tama đang hăng hái.

"Yên tâm đi, anh không có ý định gây chiến với thần đâu."

Sera trông bối rối, còn Zena-san và tiểu thư Karina, những người có tín ngưỡng bình thường, thì thở phào nhẹ nhõm.

Dù vậy, tôi cũng đã chuẩn bị sẵn phương án phòng hờ nếu bên kia có ý định chơi tới bến.

Bằng cách tái chế mã phép từ Cấm thuật Không gian [Thần Thoại Băng Hoại], tôi đã phát triển một tinh linh thuật tên là Mythology Eater dưới hình dạng một tinh linh sói bạch kim nhân tạo khổng lồ cho Mia chỉ huy.

Cùng với đó, tôi đã phủ lên thánh kiếm của Pochi, katana ninja của Tama và đại kiếm của Nana một lớp bột mịn làm từ răng rồng theo phương pháp của Đế quốc Chồn.

Tôi có được mớ bột này khi Tama và Pochi đến chơi ở Núi Fujisan, nơi có Thiên Long, cùng với Hikaru.

Ai mà ngờ được chỉ cần chăm sóc răng miệng cho rồng mà cũng thu được vật liệu cường hóa vũ khí chứ.

Đạn dùng cho súng gia tốc của Lulu cũng được phủ loại bột này.

"Anh thật sự phải gọi em nếu thấy nguy hiểm đó nghe chưa? Sẽ không có phép màu nào như trong manga, kiểu nhân vật chính đột nhiên thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn rồi lật kèo đâu đấy, anh hiểu chưa?"

Arisa lo lắng xác nhận lại với tôi một lần nữa.

Tôi có hai cái [Sức Mạnh Tiềm Ẩn] trông có vẻ như có thể thức tỉnh đấy, nhưng về mặt logic, tôi không nghĩ chúng sẽ đột nhiên dùng được đúng lúc trong những tình huống như vậy. Vì thế, tôi cho rằng việc tận dụng mọi phương án và nguồn lực sẵn có từ trước là điều cần thiết nhất khi chúng tôi phải đối mặt với một đối thủ chắc chắn ở thế thượng phong.

Tôi cũng phải hoàn thành con át chủ bài của mình trước khi chúng tôi lên đường.

"Anh biết rồi. Vả lại, chỉ có mình anh thực hiện thử thách thôi. Liza và Nana sẽ đi cùng anh đến nơi diễn ra thử thách, và sau khi xong việc, chúng ta sẽ cùng nhau đi tham quan các vùng đất khác, được chứ."

"Đã rõ ạ."

"Tôi nhất định sẽ bảo vệ Chủ nhân an toàn, tôi xin báo cáo."

Rõ ràng nhiều nền văn hóa của các nước ở lục địa phía tây là di sản còn sót lại từ thời Đế quốc Furu, tôi chắc chắn chúng tôi sẽ tìm thấy nhiều món ăn ngon và những vật phẩm lạ thường ở đó.

Các cô gái khác tỏ vẻ bất mãn, nhưng họ đã đồng ý khi tôi nói rằng tôi sẽ ổn miễn là có ngọn giáo và chiếc khiên mạnh nhất của Đội Pendragon bên cạnh.

Tôi cũng không ngại để Zena-san, người am hiểu mọi thứ, đi cùng, nhưng nếu tôi mang cô ấy theo, tiểu thư Karina và Sera rất có thể sẽ nằng nặc đòi đi bằng được, nên phút cuối tôi đã không tính cô ấy vào.

Trong chuyến đi này, có khả năng các vị thần sẽ lợi dụng Arisa và Hikaru, những người mang Mảnh Thần trong mình, cùng với Sera, người có kỹ năng Tiên Tri, như một cửa hậu để theo dõi chúng tôi. Vì vậy, sau khi bàn bạc với Arisa và Hikaru, tôi đã quyết định không đưa họ theo.

Không cần phải nói, ma vương sống khép kín Shizuka chưa bao giờ có hứng thú đi đâu cả, nên cô ấy nằm ngoài diện cân nhắc.

"Ồ phải rồi. Nezu-san đã bắt đầu nói những câu khác ngoài '[Tôi muốn về nhà]' rồi."

Shizuka nói một điều nghe có vẻ chẳng to tát gì.

"Nezu-san kia, ý cô là ma vương chuột à?"

"Đúng vậy, là người đó đấy."

Ma vương chuột là người đã quá quyến luyến Nhật Bản đến nỗi Bể Hồn của anh ta bị phá hủy sau khi lạm dụng Đặc Kĩ.

Sau khi loại bỏ Mảnh Thần của anh ta, tôi đã xoay xở khôi phục lại thể xác và Bể Hồn bằng tiên dược và ma thuật tinh thần, nhưng tâm hồn anh ta đã khép kín. Vì vậy, tôi để anh ta sống trong một góc không gian phụ nơi Shizuka ở và giao cho các brownie chăm sóc.

"Có vẻ như trái tim anh ta đã được xoa dịu sau khi chăm sóc Hamsaemon."

"Hamsaemon, hamster? Tên gì mà phèn thế."

Arisa liếc trộm tôi.

Ừ thì, tôi cũng chẳng có khiếu đặt tên.

"Ahaha, nó là một con sóc."

"Ể?"

"Hamsaemon là một con sóc mà Nezu-san nhặt được trong rừng."

"Nhưng tại sao!"

Mặc kệ Arisa đang cà khịa, tôi mừng vì Nezu-shi dường như đang hồi phục.

Có lẽ sẽ là một ý hay nếu đưa anh ta đến Trái Đất, miễn là anh ta chấp nhận một thế giới không hoàn toàn giống hệt.

Ngoài ra, cựu ma vương kiếm, cô gái hồ ly, đang ngày ngày luyện tập với chú rồng xanh sơ sinh và hắc long Herion ở núi Hắc Long.

Thỉnh thoảng tôi ghé thăm cô ấy cùng Liza, và kiếm thuật của cô ấy trông còn điêu luyện hơn cả những ngày còn là ma vương.

"Thần định sẽ đến khu vực phía tây lục địa trong một thời gian."

"Lục địa phía tây à..."

Công việc của một bộ trưởng du lịch là đây, nên tôi đến để bẩm báo với đức vua và tể tướng về kế hoạch của mình.

"Xem ra điểm đến tiếp theo là phương tây à."

"Không hổ là Long Thân, ngài ấy thật nhạy bén với mùi chiến trận."

Quốc vương và tể tướng thì thầm với nhau.

Trông như họ đã tin chắc rằng thân phận của Satou là [Long Thân].

"Bệ hạ, thần có nghe đồn rằng phía tây hiện đang hỗn loạn do Thần Phạt, có phải tình hình vẫn tiếp diễn đến tận hôm nay không ạ?"

"À ừ, sự hỗn loạn từ quái vật đã lắng xuống nhờ các anh hùng được phái đến từ Đế quốc Saga. Tuy nhiên, ngay cả các anh hùng cũng không thể làm gì với những quốc gia đã bị tàn phá. Tranh chấp tại các vùng sản xuất ngũ cốc đã bắt đầu nảy sinh ở lục địa phía tây."

Tôi không có ý định dính líu đến những quốc gia xa xôi, nhưng nếu trên đường đi mà thấy nạn đói có vẻ nghiêm trọng, tôi sẽ không ngần ngại ra tay giúp đỡ.

Lương thực bảo quản từ tảo, được sản xuất hàng loạt tại nhà máy tự động, đã tích trữ đủ để nuôi sống toàn bộ dân số Nhật Bản (126,5 triệu người), chắc chắn không có vấn đề gì khi chia sẻ một chút ở đây.

"Sistina sẽ đi cùng khanh chứ?"

"Thần đã dự tính như vậy, nhưng thần không thể đưa điện hạ đến một nơi có an ninh bất ổn vì sợ bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Vì vậy, Điện hạ sẽ ở lại kinh thành ạ."

Tôi bịa ra vài lý do với sự trợ giúp của kỹ năng Lừa Dối.

Tôi cũng dùng lý do tương tự để bỏ lại Sera và tiểu thư Karina. Và cả Zena-san nữa.

"Vậy cũng được. Hoàng hậu cũng đang muốn dành thời gian với Sistina, nên việc này rất đúng lúc."

Tôi đoán công chúa Sistina không tương tác nhiều với gia đình vì cô nàng có xu hướng ru rú trong thư viện cấm của hoàng cung.

"Bá tước Pendragon."

Quốc vương gọi tôi sau khi tôi đã bẩm báo xong.

Không biết là chuyện gì nhỉ?

"Khanh nghĩ sao về em gái của hoàng đế Saga, Maryest-dono, người vừa ghé qua đây với tư cách là thành viên phái đoàn của công chúa Trimenus?"

"À, tâu bệ hạ, cô ấy là một đồng đội vào sinh ra tử đã cùng chiến đấu với thần và Anh hùng Hayato trong trận chiến chống lại ma vương."

Tôi có một dự cảm không lành, nên tôi đã nhấn mạnh vào phần [Đồng đội sinh tử].

"Haha, đồng đội à... Hoàng đế hiện tại của Đế quốc Saga đang muốn gả công chúa Maryest cho khanh đấy."

Thiệt tình, tha cho tôi mấy vụ này đi mà.

Nhà vua thấy vẻ mặt của tôi, liền cụp mắt xuống như thể đã nhìn thấu mọi thứ, rồi ho khan một tiếng.

"E hèm, trẫm không phiền nếu khanh từ chối vì không muốn. Tuy nhiên, vì danh dự của đối phương, dù đồng ý hay không, hãy cho trẫm biết câu trả lời của khanh sau khi chuyến đi này kết thúc, được chứ."

"Thần đã rõ."

Theo lời quốc vương, từ chối ngay tại đây sẽ ảnh hưởng xấu đến quan hệ ngoại giao với Đế quốc Saga.

"Làm sao có thể chứ, liệu có ai môn đăng hộ đối với Maryest-dono không. Có lẽ số phận của cô ấy là phải trải qua phần đời còn lại trong một góc tu viện nào đó. Cầu thần linh phù hộ cho cô ấy."

Tể tướng lặng lẽ lẩm bẩm.

Dù ngài ấy nói vậy với vẻ mặt đầy thương cảm, nhưng tôi không cưới cô ấy đâu nhé?

Nếu công chúa Maryest đã có người trong lòng, tôi chỉ cần giúp anh ta lên level và đánh bại một ma vương nhân tạo để họ xứng đôi vừa lứa. Còn nếu là vấn đề tuổi tác, thuốc cải lão hoàn đồng có thể giải quyết được, có rất nhiều cách.

Tôi thậm chí có thể gửi tiểu thư Ringrande và công chúa Maryest phiên bản loli đến thế giới của Hayato nữa.

Những ý tưởng điên rồ đó lướt qua đầu tôi, nhưng việc hiện thực hóa chúng cũng có khá nhiều vấn đề.

Ít nhất tôi có thể đề xuất ý tưởng nếu cô ấy đến tìm tôi sau khi tôi từ chối lời cầu hôn.

Hiện tại, vì đã được phép đến lục địa phía tây, tôi nên đi một vòng thăm hỏi những người quen để báo cho họ biết về chuyến đi của mình.

Sau đó, tôi đi một vòng thăm những người quen ở vương đô và thành phố mê cung, hâm nóng lại tình bạn cũ.

"Cảm giác vẫn còn thiếu thiếu gì đó."

Tôi lẩm bẩm một mình trong phòng thí nghiệm cách ly phía sau phòng nghiên cứu của Đảo Cung Điện.

Nơi này đã được phong ấn bằng nhiều lớp kết giới của Yuika, nên sẽ không có thiệt hại nào lọt ra ngoài ngay cả khi có sự cố xảy ra.

Ủa?

Tôi cảm nhận được một sự hiện diện, liền nhìn xuống và mắt tôi bắt gặp Tama đang cố thu hút sự chú ý của tôi từ trong bóng.

Cô bé không thể vào được vì kết giới của Yuika. Trông cô bé như một chú mèo con dễ thương đang cào cào vào tấm kính vô hình, í ới gọi tôi.

Tôi mở kết giới và mời Tama vào.

"Chủ nhân~?"

Xem ra cô bé thấy cô đơn vì bị kết giới ngăn cản. Cô bé trèo lên vai tôi ngồi rồi bắt đầu dụi má vào tóc tôi.

Tama nhanh chóng bình tĩnh lại sau khi tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

"Có chuyện gì vậy?"

"Tới giờ ăn rồi à~? Hôm nay có hăm-bơ-gơ~?"

À ra vậy, đã trễ thế này rồi ư.

"Đó là gì ạ?"

Tama đang nhìn những món vũ khí được xếp ngay ngắn mà tôi vừa cầm trên tay.

"Đây là một thanh kiếm gọi là Thánh Ma Kiếm."

Thánh Ma Kiếm đang phát ra ánh sáng hỗn hợp giữa màu đỏ và xanh, hòa quyện thành màu tím.

Đây là một bản sao của Thánh Ma Kiếm mà Già Dohar đã tạo ra, do chính tay tôi làm.

Giống như lần đó, tôi có cảm giác thứ này sẽ chẳng đủ để gãi ngứa cho thần linh.

Tôi cất Thánh Ma Kiếm vào Kho Chứa.

"Cái hộp đen kia cũng là kiếm ạ~?"

"À đúng rồi, đó là thanh kiếm anh làm cho Hikaru."

Để nó trơ trọi thì nguy hiểm, nên tôi phải bọc nó trong một kết giới cách ly, lại còn là hai lớp để đề phòng.

"Nyu~"

Khi tôi gỡ bỏ kết giới, Tama rùng mình và bấu móng vào vai tôi.

Xem ra kích thích này hơi quá sức với cô bé.

Tôi lấy Thần Kiếm ra khỏi bệ đỡ, tra nó vào vỏ bao trắng rồi cất vào Kho Chứa.

"Cái này cũng đáng sợ hở?"

"Aye~"

Tôi nhấc một cây giáo đen đặt cạnh thần kiếm lên và hỏi Tama, cô bé gật đầu xác nhận.

Đánh giá từ phản ứng, có vẻ cô bé chịu được món này tốt hơn Thần Kiếm lúc nãy.

Khi tôi cất ngọn giáo vào Kho Chứa, tôi có thể cảm nhận cơ thể Tama thả lỏng.

"Được rồi, chúng ta đi ăn thôi nào."

"Aye~?"

Tôi định nghiên cứu kỹ năng [ ] trống không bí ẩn kia, nhưng để sau bữa ăn cũng được.

Và rồi, ngày chúng tôi lên đường cho chuyến thử thách đã đến.

"Chúng tôi đi đây, tôi xin trịnh trọng tuyên bố."

Nana trong bộ giáp hạng nặng đứng nghiêm chào mọi người đến tiễn chúng tôi ở trước thang lên thuyền bay.

Đâu phải chúng ta ra tiền tuyến đâu chứ.

"Hai đứa, hòa thuận với nhau nhé."

"Gặp lại sau nha~?"

"Pochi muốn quà là thịt, nanodesu."

Tama và Pochi đáp lại Liza theo cách của chúng.

"Được rồi, chị sẽ mang về một ít thịt dai ngon cho."

"Ồ, tuyệt~?"

"Po-Pochi thích thịt không quá dai, nanodesu."

Ngay cả những cô bé thú nhân mê thịt cũng có sở thích riêng của mình, xem ra là vậy.

"Vương quốc Shiga cứ để cho bọn em."

"Ừ, có Mito ở đây thì anh có thể yên tâm rồi."

Hầu hết các mối đe dọa xung quanh đều có thể được loại bỏ bởi Hikaru.

"Ara? Chỉ có Mito-tan thôi ư?"

"Phản đối."

"Tất nhiên là cả mọi người nữa chứ."

Tôi xoa đầu Arisa và Mia rồi liếc nhìn tiểu thư Karina đang hờn dỗi ở phía sau.

Gọi cô ấy lại đây rất có thể sẽ khiến cô ấy đòi đi theo, nên bây giờ tôi sẽ giả vờ không thấy và sẽ an ủi cô ấy ở Đảo Cung Điện sau khi chúng tôi khởi hành.

Dù sao thì tôi cũng có thể quay về đây trong nháy mắt bằng Điều Phối Unit mà.

"Satou ơi."

Tiểu thư Ringrande đang tiến đến, vẫy tay từ xa.

"Cậu sắp đến lục địa phía tây đúng không? Dẫn tôi theo với được không? Tôi có rất nhiều người quen và mối quan hệ ở đó đấy, cậu biết không?"

"Nè, Ane-sama."

Các mối quan hệ của tiểu thư Ringrande nghe có vẻ đáng tin cậy, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc tiết lộ thân phận của tôi và cả Đảo Cung Điện, nên tôi đành phải từ chối.

"Tôi rất cảm kích lòng tốt của cô, nhưng chuyến đi lần này của tôi là vì việc riêng."

"Thật sao?"

Có vẻ tiểu thư Ringrande không ngờ tôi sẽ từ chối, cô ấy tỏ vẻ chán nản.

"A đúng rồi, cậu nhận được lời cầu hôn từ Maryest rồi phải không? Nếu cậu cưới Mary, sao không cưới luôn cả tôi đi? Dù gì cậu cũng có nhiều vợ rồi, thêm một người nữa cũng đâu thành vấn đề, phải không?"

"Có rất nhiều vấn đề đấy thưa chị! Chị định làm gì khi kết hôn với người mình không yêu chứ!"

Sera nổi giận trước tuyên bố của tiểu thư Ringrande.

Tiểu thư Ringrande quay mặt đi và thì thầm đau khổ, "Ý tôi là, tôi đâu thể gặp lại người mình yêu được nữa", một câu nói mà chỉ tôi và ninja Tama với kỹ năng [Tai Thính] mới nghe được.

"Vấn đề về lời cầu hôn của Điện hạ Maryest sẽ để sau khi tôi trở về từ chuyến đi này."

"Hả, cậu từ chối à. Đúng là lãng phí. Mary tuy lớn tuổi hơn Satou, nhưng cô ấy có một thân hình bốc lửa ngay cả phụ nữ như tôi cũng phải công nhận đấy, cậu biết không?"

"Ane-sama!"

Tôi giao lại tiểu thư Ringrande, người có cảm xúc bất ổn và chìm trong men rượu kể từ khi Hayato rời đi, cho Sera và nói chuyện với các thành viên khác.

"Zena-san, em làm ơn lo cho bọn trẻ trong việc đi lại nhé."

"Vâng ạ! Anh cứ giao cho em."

Zena-san vỗ ngực quả quyết, trông thật đáng tin cậy làm sao.

"Satou, anh hãy để công chuyện ở đây cho em và đi hoàn thành thử thách mà không cần bận tâm gì hết."

"Cảm ơn, Sistina-sama."

Công chuyện, tôi nghĩ ý cô ấy là những việc liên quan đến quý tộc và hoàng tử cả Soltrick phải không?

Chúng tôi lên thuyền sau khi nói lời từ biệt.

Một đám đông khổng lồ đang vẫy tay từ xa, nơi các cô gái đang đứng.

Những tiếng hò reo vang dội mỗi khi tôi vẫy tay.

Cảm giác như tôi là một thần tượng quốc tế hay một siêu sao thể thao vậy.

Tôi đã cảm ơn hoàng tử cả Soltrick và các lãnh đạo khác của vương quốc vào ngày hôm qua, nên hôm nay họ không có mặt.

Những nhân vật quan trọng đó có lẽ không dám mạo hiểm đến những nơi như thế này để tránh bị ám sát.

"Satou-sama, chúng ta đã sẵn sàng khởi hành. Lộ trình có gì thay đổi không ạ?"

"Đi thôi, không có gì thay đổi đâu."

Thuyền bay lượn một vòng trên bầu trời thủ đô, bay qua thành phố mê cung và tiến vào đại sa mạc.

Thử thách đầu tiên nằm ở một quốc gia nơi có thần điện trung ương của Thần Heraruon.

Thuyền bay của chúng tôi đang hướng về phía tây nam của đại sa mạc, đến một quốc gia cỡ trung nằm trong một sa mạc nhỏ bên cạnh đại sa mạc.

Điểm đến của chúng tôi là [Vương quốc Mặt trời] Sania.

Tôi tự hỏi đó là một đất nước như thế nào, thật đáng mong đợi.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!