Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 591: CHƯƠNG 16-49: THỬ THÁCH CỦA ZAIKUON (4)

Satou đây. Tình yêu ngây ngô tuổi thanh xuân đôi khi trông thật ngốc nghếch, nhưng thay vì mỉa mai họ là những kẻ khờ, tôi lại thấy những người dám đi theo tiếng gọi con tim trông ngầu hơn nhiều.

*Keng!*

Tôi thử chém hắn bằng kiếm, nhưng cảm giác y hệt như lúc tôi đối đầu với sứ đồ cận chiến đầu tiên.

Trọng lượng và tốc độ đòn đánh của hắn cao hơn Liza và các cô gái, nhưng vì thiếu cảm quan chiến đấu, nhóm tiên phong của chúng tôi sẽ chẳng gặp mấy khó khăn khi đối đầu với hắn.

Những ma vương ở đẳng cấp [Hoàng Kim Trư Dã Vương] có lẽ có thể dễ dàng đập nát hắn ta.

"Kiếm sĩ-samaaaaaaa!"

"Tên kia là ai vậy?"

"Anh ấy đẹp trai quá trờiiii!"

Những tiếng hò reo cổ vũ vốn dành cho hiệp sĩ thần điện giờ đã chuyển hướng sang tôi.

"Chắc năm nay mấy kẻ thua cuộc vĩnh viễn của Thần điện Zaikuon lại thua nữa cho coi."

"Ừa, Zaikuon mà lị."

"May mà tôi không đặt cược vào họ."

"Ngu mới cá cho bọn chúng. Kể cả thần Zaikuon có sống lại, đám thần điện Zaikuon cũng chỉ toàn một lũ cặn bã."

"Mẹ kiếp, mày nói đúng."

Kỹ năng Tai Thính thu thập được vô số giọng nói.

Một số ít vẫn cổ vũ cho hiệp sĩ thần điện, như [Thánh Hiệp Sĩ ơi, đừng thua!], nhưng phần lớn đều giống như trên. Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng nghe cũng có chút khó chịu.

"Mẹ kiếppp!"

Hiệp sĩ thần điện bắn ra những mũi tên được tạo bởi kỹ năng Viễn Chinh Cung Sĩ.

Với cây ma kiếm được yểm ma nhận của mình, tôi chém gãy những mũi tên theo cách không để chúng đâm trúng bất kỳ ai sau lưng tôi.

Một trong số những mũi tên bay sượt qua tôi, làm vỡ bức tường trong suốt ở ranh giới đấu trường.

Tiếng cổ vũ, tiếng huýt sáo và tiếng khinh miệt biến thành những tiếng la hét thất thanh.

Thấy vậy, hiệp sĩ thần điện lộ ra một nụ cười đen tối.

Có vẻ như những lời bình luận vô tư vừa rồi cũng đã lọt vào tai gã hiệp sĩ.

Hiệp sĩ thần điện gầm lên trong cơn thịnh nộ và tung ra một cú đá xoáy.

Vì thần Zaikuon không còn can thiệp nữa, tôi muốn kết thúc chuyện này ngay lập tức, nhưng xét theo tất cả các thử thách từ trước đến nay, việc làm suy giảm đức tin của con người vào vị thần liên quan không phải là một tình huống hay ho trong một phiên thử thách.

Mình sẽ để cho gã hiệp sĩ thần điện chiếm thế thượng phong một lúc, rồi kết thúc bằng một trận hòa hoặc một chiến thắng sít sao.

Cả thể xác lẫn linh hồn của gã hiệp sĩ sẽ không trụ nổi nếu tôi câu giờ quá lâu, nên hãy giải quyết nhanh gọn vụ này thôi.

Và trong khi tôi đang suy tính đường đi nước bước…

"GununuNuoooOooooooO!"

Hiệp sĩ thần điện gầm lên một tiếng trời long đất lở.

Vô số mũi tên ánh sáng trông như gai nhím xuất hiện xung quanh hắn.

Những mũi tên được phóng ra giống như mấy quả tên lửa tấn công đa hướng trong một anime robot, và chúng đâm sầm vào bức tường trong suốt ở ranh giới đấu trường, tạo ra những tia chớp loằng ngoằng và tiếng sấm rền vang, kèm theo những tiếng la hét và gào thét giận dữ từ khán giả.

Bức tường phòng hộ vốn bảo vệ khán giả bị đập nát như thủy tinh vỡ tan tành.

Một nửa số mũi tên bay về phía tôi và Vu nữ Nham Thạch cùng với Rusus và Fifi ở sau lưng, nhưng tôi đã chém tan tất cả bằng ma kiếm của mình.

"Tên này làm cái quái gì vậy?"

Tôi đoán hắn đã bị xúc phạm nặng nề bởi những lời lăng mạ vừa rồi.

Làm thế này, thay vì thu hút thêm tín đồ, sẽ không có gì lạ nếu người ta quay sang tẩy chay thần Zaikuon.

Có vẻ như chính gã hiệp sĩ đã chủ động, chứ không phải thần Zaikuon, hành động gây thù chuốc oán của hắn chắc hẳn bị cảm xúc chi phối.

"NuhahahaHYAhaha!"

Hắn định tung ra loạt thứ ba, số lượng mũi tên ít hơn trước, nhưng tất cả đều nhắm vào khán giả.

Tưởng ta cho phép mi chắc?

Vừa niệm phép [Linh Động Khiên], tôi vừa bắn hạ những mũi tên bằng Ma Nhận Pháo phát ra từ ma kiếm của tôi.

Đám mũi tên tạo bởi Viễn Chinh Cung Sĩ di chuyển trên không trung để né tránh Ma Nhận Pháo, nhưng tôi cũng điều khiển những viên Ma Nhận Pháo của mình lượn theo đến tận gốc các mũi tên.

Một trong số những mũi tên đã thoát khỏi Ma Nhận Pháo và bay về phía khán giả.

Một vụ nổ xảy ra ở hàng ghế khán giả.

Ánh đỏ lóe lên, thổi bay làn khói của vụ nổ.

"Chủ nhân! Việc này cứ để cho em!"

Đó là Liza.

Có vẻ Liza đã bắn hạ mũi tên đó từ hàng ghế khán giả.

"Bọn tôi sẽ phụ cô ấy một tay."

"Satou, để bọn tôi giúp đỡ cô ấy."

Rusus và Fifi đã hoàn toàn hồi phục nhờ thuốc phép.

"Hay lắm. Các cô cũng sơ tán đấu trường và chăm sóc miko-dono giùm tôi luôn nhé?"

"Okay, để đấy bọn tôi lo cho."

Tôi nghĩ cô vu nữ chắc sẽ ổn thôi vì tôi đã lén đặt một ma cụ Pháo Đài lên cổ cô ấy, nhưng tôi chắc chắn rằng vừa chiến đấu vừa che giấu thực lực lại vừa bảo vệ cô ấy sẽ là một việc cực khoai.

Sau khi dõi theo hai người họ đưa cô vu nữ lên hàng ghế khán giả, tôi bước về phía hiệp sĩ thần điện đang đứng bất động.

"Ngươi nghĩ rằng làm hại dân chúng là điều mà thần Zaikuon muốn sao?"

Tôi hỏi gã hiệp sĩ trong lúc bước tới chỗ hắn.

"Chúng xứng đáng bị như vậy vì đã nói xấu thần Zaikuon vĩ đại."

Hắn ta thực sự đã nhắm vào khán giả trong đợt tấn công vừa rồi.

"Senuma."

Tôi nghe thấy tiếng của Vu nữ Nham Thạch từ hàng ghế khán giả.

Cô ấy tỉnh lại vào một thời điểm dở tệ.

"CÂM… MIỆNG!"

Hiệp sĩ thần điện gầm lên giận dữ và phóng một mũi tên ánh sáng về phía cô vu nữ.

Rusus và Fifi đang ở gần đó đã đập tan mũi tên, nhưng cô ấy không thể giấu nổi cú sốc khi bị chính người bạn của mình tấn công.

"T-tại… sao…"

"TA… KHÔNG… CẦN… THỨ… SÂU… MỌT… NHƯ… CÔ… NỮA!"

Phát âm của gã hiệp sĩ rõ ràng đã trở nên kỳ quặc.

Một tinh thể màu vàng xuất hiện trên trán hắn, bắt đầu nhú ra thành hình một chiếc sừng.

Lúc này, tôi nên từ bỏ việc thu thập lòng mộ đạo cho thần Zaikuon và vô hiệu hóa gã hiệp sĩ để ngăn tình trạng của hắn trở nên tồi tệ hơn.

"Ta tới đây."

"TỚI… ĐI!"

Tôi lướt qua cơn mưa tên ánh sáng, và né được cú chém bổ đôi đấu trường trong gang tấc.

Tôi lao tới và dừng lại ngay trước mặt hiệp sĩ thần điện trước khi hắn có thể tung ra chiêu khác, rồi đấm hắn bằng Cú Đấm Xuyên Thấu.

Cảm giác kết giới của hắn vỡ vụn truyền đến tay tôi.

Tôi đoạt lấy mana của hiệp sĩ thần điện bằng lực thuật [Cưỡng Đoạt Ma Lực].

Ngay sau đó, tôi nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên bụng gã hiệp sĩ.

"HAA!"

Với tay vẫn đặt trên kết giới, tôi gập người lại và tung một đòn khoét được cường hóa. Khoảnh khắc tiếp theo, một khối mana khổng lồ đập thẳng vào kết giới của hắn.

Đó là kỹ năng Mana Kích tôi học được trong trận đấu với công chúa tiểu quỷ Yuika ở hạ tầng mê cung Selbira.

Hiệp sĩ thần điện trúng phải ám chiêu của tôi co giật sùi bọt mép và đổ gục xuống như một cái cây mục rữa.

Tôi không nghĩ hắn đã chết vì tôi đã dùng kỹ năng Bắt Bớ, nhưng đó hoàn toàn là một cú ngã trông rất kịch.

"Senumaaaaaa!"

Có lẽ cũng đang nghĩ như vậy, Vu nữ Nham Thạch hét lớn tên của hiệp sĩ thần điện.

Lăn lóc, một chiếc vương miện lăn ra và rơi xuống chân tôi.

Đó là thánh bảo của thần Zaikuon mà hiệp sĩ thần điện đã đội trên trán.

Tôi nhặt thánh bảo lên mà không có lý do gì đặc biệt và bước về phía gã hiệp sĩ.

"tôi… (watashi)… ta… (ore)… là thánh… CHIẾN… sĩ… của thần Zaikuon…"

Kỹ năng Tai Thính bắt được những lời mê sảng của hắn.

Có vẻ như hắn vẫn giữ được ý thức là nhờ có Đặc Kỹ.

"Không… sai… ta… (ore). Ta… (boku), ta là sứ đồ của thần… senu… MUAWAAAAAAAA!"

Những gợn sóng ánh sáng vàng tuôn chảy khắp người hiệp sĩ thần điện.

"Đủ rồi đó."

Để ngăn hắn phát điên, tôi đạp mạnh vào bụng hiệp sĩ thần điện khiến hắn nghẹt thở, rồi đá vào cằm để hắn bị chấn động não.

Nếu thế này vẫn chưa đủ, tôi sẽ dùng vô niệm phép loại tê liệt kết hợp thêm vài cú đá nữa.

Một điều bất ngờ diễn ra trước mắt tôi, người đang suy tính một cách thờ ơ như vậy.

"SENUMAAAAAAA!"

Âm thanh của một vụ nổ và tiếng la hét xé lòng của Vu nữ Nham Thạch lấp đầy đấu trường vốn đã không còn bóng người.

Những mảnh vụn trắng bao phủ ánh sáng vàng bắn ra từ làn khói vàng xuất hiện cùng với tiếng nổ.

Tôi dùng Linh Động Khiên vô niệm để đỡ những mảnh vụn đó, nhưng chúng dễ dàng xuyên qua khiên.

Tôi nhẹ nhàng lùi một bước để né những mảnh vụn trắng trong khi không khỏi ngạc nhiên.

"Vừa rồi là cái quái gì vậy?"

"Hiệp sĩ thần điện tên Senuma đó có vẻ đã nổ tung."

"Nổ tung? Bị banh xác bởi đòn tấn công của Satou sao?"

"Không đúng, không phải như thế. Các đòn tấn công của Chủ nhân đều nhằm mục đích đánh ngất hiệp sĩ thần điện mà không làm hắn bị thương."

Liza đáp lại nghi vấn của Rusus và Fifi.

Cuối cùng, khi làn khói trắng tan đi.

Geh.

"Se, numa…"

Vu nữ Nham Thạch há hốc mồm.

Một khối lập phương tách làm ba đang lơ lửng giữa không trung, tất cả các mặt của nó đều in hình khuôn mặt của hiệp sĩ thần điện.

Nhiều khối lập phương nhỏ hơn đang bay lượn xung quanh chúng như những vệ tinh.

Chuyện này thật ngoài sức tưởng tượng của tôi.

*RÈÈÈÈÈ.*

*RÈÈÈÈÈ.*

*RÈÈÈÈÈ.*

Những âm thanh thô ráp như của đám sứ đồ trước đó vang vọng, ánh sáng vàng tràn ra từ những khối lập phương.

Mỗi khối lập phương giờ đây chứa một [Mảnh Thần], mang hiệu quả của [Vô Địch Chiến Sĩ], [Viễn Chinh Cung Sĩ] và [Chí Cao Thuật Sĩ].

Trong khi những khuôn mặt của hiệp sĩ thần điện chạy dọc trên bề mặt các khối lập phương, chúng đang thay đổi hình dạng một cách hình học, và cuối cùng ổn định thành hình dạng người đa giác thấp.

Những khuôn mặt biến mất đồng thời, và rồi một gương mặt mới của hiệp sĩ thần điện xuất hiện trên những cái đầu hình tam giác.

"Senuma, tại sao…"

Vu nữ Nham Thạch khàn giọng trong cơn choáng váng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Giờ thì, tiêu diệt chúng thì dễ thôi, nhưng quan trọng là mình nên làm gì mới đúng…

"Satou! Ba đánh một có nhiều quá không?"

"Bọn tôi cũng sẽ giúp nữa!"

Rusus và Fifi định nhảy vào đấu trường thì bị một đàn khối lập phương nhỏ tấn công, chặn đường họ.

"Mấy thứ quỷ này là gì đây?"

"Kiếm của mình cứ trượt qua chúng."

Dường như những khối lập phương nhỏ kia cũng mang đặc tính bán bất tử giống như các sứ đồ chính.

Nhắm vào sơ hở khi tôi quay đi, sứ đồ Chí Cao Thuật Sĩ tung ra vài cây thánh thương cỡ cột điện thoại bằng thánh thuật, trong khi Viễn Chinh Cung Sĩ bắn tên vào tôi với tốc độ như súng máy.

Vừa xóa sổ ma thuật bằng [Phá Ma], tôi vừa nhanh nhẹn chém rụng những mũi tên ánh sáng đang liên tiếp bay tới.

"[Mở]."

Tôi đáp trả sứ đồ Vô Địch Chiến Sĩ đang lao tới bằng một thanh kiếm trắng lấy ra từ Hộp Đồ.

Tôi đánh bật thanh kiếm làm Sứ đồ Vô Địch mất thăng bằng, tung một cú đá rồi tận dụng lực bật để rút ngắn khoảng cách với hai sứ đồ phía sau về con số không.

*RÈÈÈÈÈ.*

*RÈÈÈÈÈ.*

Sứ đồ Chí Cao Thuật Sĩ vội vàng gia cố phòng ngự bằng thánh thuật, nhưng đã quá muộn rồi cưng ạ.

Tôi phá tan lớp phòng ngự ma thuật bằng Phá Ma, và lưu loát chém sứ đồ Thuật Sĩ bằng thanh kiếm trắng.

Sứ đồ Cung Sĩ cố gắng giữ khoảng cách trong khi xả mưa tên ánh sáng lên tôi.

Tôi thành công né đòn bằng Súc Địa, và chém đôi sứ đồ Cung Sĩ.

Những quả cầu ánh sáng vàng tách ra khỏi các sứ đồ và tan biến thành bột trắng.

Về cơ bản, tôi có thể làm chúng bay màu ngay lập tức bằng Thần Kiếm, nhưng làm vậy chẳng khác nào chuốc lấy sự thù ghét của thần Zaikuon, nên tôi quyết định chỉ quan sát chúng ở đây.

*RÈÈÈÈÈ.*

Sứ đồ Vô Địch rút ngắn khoảng cách với tốc độ sánh ngang một viên đạn bắn ra từ súng điện từ, tôi đỡ nó bằng kiếm trắng và ném văng nó đi.

Có vẻ như sứ đồ Vô Địch đang nhắm tới những quả cầu ánh sáng vàng.

"■■■■■■■■■■■■■■"

Tôi bắt đầu niệm chú phép [Phong Ấn Thần] mà Xác đã dạy tôi ở hạ tầng mê cung.

Không giống như dùng Thần Kiếm, tôi có thể giải thoát cho chúng sau này bằng phép này.

*RÈÈÈ.*

*RÈÈÈRÈÈÈ.*

Sứ đồ Vô Địch tập trung ánh sáng vào thanh kiếm trên tay, tạo thành một cây cự kiếm.

Rõ ràng, nó biết tôi định dùng loại ma thuật nào.

Sau khi cây cự kiếm thành hình, khuôn mặt của hiệp sĩ thần điện trên bề mặt khối lập phương lộ ra vẻ quyết tử rồi lao thẳng về phía tôi.

Vừa tranh thủ niệm chú, tôi vừa chặn đòn tấn công hung hãn của sứ đồ Vô Địch bằng cả hai thanh kiếm trắng và ma kiếm trên tay.

Những tia lửa trắng, đỏ, vàng tóe ra xung quanh, và thậm chí trước khi câu chú hoàn tất, sứ đồ Vô Địch đã bị vô hiệu hóa thành nhiều mảnh vụn.

Tôi tiếp tục niệm phép phong ấn trong khi theo dõi tàn dư của sứ đồ Vô Địch vì vẫn chưa có thông báo chiến thắng nào.

Với những mảnh vụn còn lại trên mặt đất, khuôn mặt của hiệp sĩ thần điện phản chiếu trên một số mảnh như hình ảnh trong gương.

"…ta… LÀ… thánh… hiệp… sĩ."

Tôi có thể nghe thấy âm thanh giống như một giọng nói khi chạm vào mảnh vụn.

"Senuma!"

Vu nữ Nham Thạch chạy tới và ôm chầm lấy mảnh vụn lớn nhất vào lòng.

Những chiếc gai trắng mọc ra từ mảnh vụn đó, vươn dài tới trán của cô vu nữ.

Tuy nhiên, lưỡi dao độc ác đã không thể chạm tới cô.

"Buông nó ra mau. Nguy hiểm lắm."

Liza với một cây giáo trắng trên tay đã cản lại những chiếc gai và biến mảnh vụn mà Vu nữ Nham Thạch đang ôm thành bột trắng.

"Chủ nhân, xin anh tha lỗi. Em đã dùng vũ khí cấm mà không được anh cho phép."

"Đừng lo về chuyện đó."

Ý tôi là, thanh kiếm trắng tôi đang dùng cũng là một trong số đó mà.

"Pendragon-sama, làm ơn cứu, làm ơn cứu Senuma với!"

Vu nữ Nham Thạch bấu víu lấy tôi.

Cá nhân tôi đã từ bỏ việc cứu mạng gã hiệp sĩ ngay khoảnh khắc hắn nổ tung và biến thành một sứ đồ, nhưng với tư cách là bạn của hắn, cô vu nữ dường như vẫn chưa chịu đầu hàng.

Mảnh vụn có khuôn mặt hiệp sĩ thần điện đã bị Liza phá hủy, nhưng khuôn mặt đó lại hiện lên ở một mảnh khác.

"Tôi không sợ hy sinh mạng sống của mình để biến điều đó thành hiện thực."

Vu nữ Nham Thạch cầu xin.

"Kể cả là Satou cũng không thể làm được việc đó, đúng không."

"Đúng vậy, dù cho Satou có siêu phàm đến đâu, anh ấy cũng đâu phải là thần."

Rusus và Fifi chạy theo sau cô vu nữ và nói vậy.

Đúng rồi, chuyện đó chắc chắn là bất khả thi mà.

Khoan đã.

"Chủ nhân, không lẽ là, anh làm được sao?"

Liza nhận ra sự thay đổi trên nét mặt tôi và kêu lên kinh ngạc.

"Có thật vậy không?! Tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để anh cứu Senuma. Tôi sẽ hiến dâng cả cơ thể này, mạng sống… không, thậm chí cả linh hồn tôi nữa, tất cả những gì tôi có!!"

Vu nữ Nham Thạch nói vậy với một ý chí quyết liệt trong mắt.

Tôi có cảm giác cô ấy thậm chí sẽ thực sự bán luôn cả linh hồn mình.

"Vậy à, thế thì hãy giúp tôi một tay. Tôi cần sự giúp đỡ của cô để thực hiện việc đó."

Vu nữ Nham Thạch gật đầu đồng ý.

"Trời ạ, không ngờ anh lại đe dọa được cả thần luôn đó."

"Tôi thích, thật không thể tin nổi."

Sau khi mọi việc hoàn thành, Rusus và Fifi nói vậy trên một con thuyền bay khỏi vương quốc Pier Rock.

"Nhưng tôi đâu có đe dọa ai. Tôi chỉ đưa ra một đề nghị với thần Zaikuon thôi."

Tôi đã phong ấn những [Mảnh Thần] thoát ra từ hai sứ đồ, kết nối tâm trí với Vu nữ Nham Thạch để kêu gọi thần Zaikuon, và xin thần đưa linh hồn của hiệp sĩ thần điện còn sót lại trong sứ đồ cuối cùng vào một cơ thể mới được tạo ra từ tàn dư của sứ đồ, như một điều kiện để tôi giải phóng hai mảnh thần đã bị phong ấn.

"Ủa, vậy mà không phải hả?"

"Và cơn cuồng loạn của hiệp sĩ thần điện được cho là do bàn tay của ma tộc, nên danh tiếng của thần Zaikuon không hề bị sứt mẻ."

Rusus và Fifi nhún vai.

Sau khi mọi việc kết thúc, tôi đã trình diễn một màn pháo hoa ánh sáng và âm thanh bằng quang pháp, tạo ra ấn chứng của thần Zaikuon khổng lồ trên bầu trời đấu trường để hợp thức hóa nó như thể chính thần Zaikuon đã ra tay, rồi tôi rời khỏi đấu trường với bộ thánh bảo.

Một ma tộc giả dạng hiệp sĩ thần điện đã gây náo loạn, và tôi cùng Vu nữ Nham Thạch, người đã nhận được một lời tiên tri, đứng lên để diệt trừ ma tộc, đó là câu chuyện được dân chúng truyền tai nhau.

Vì tôi bước ra khỏi đấu trường với bộ áo giáp khớp với hình ảnh của một thánh chiến sĩ, nên rất nhiều người đã tin vào câu chuyện đó.

Chà, có lẽ nhờ vào sự thêu dệt đó mà tôi đã thành công hoàn thành thử thách và nhận được [Ấn chứng của Zaikuon] trong cột danh hiệu của mình.

Cũng có một số danh hiệu nghe khá cay cú như [Kẻ Gạt Thần] và [Đồ Phản Bội Bất Kính], nhưng tôi không quá bận tâm miễn là tôi hoàn thành được thử thách.

"Cũng không thấy bạo loạn nào hết, có lẽ mọi chuyện ổn cả nhỉ?"

"Thần Phạt còn chưa qua được bao lâu, làm gì có thằng ngốc nào đi gây loạn vào lúc này."

Rusus và Fifi đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi nhấm nháp bia.

"Vậy rốt cuộc, anh đã đi quyên góp cho tất cả các thần điện à?"

"Chuyện nhỏ thôi mà."

Tôi xác nhận câu hỏi của Rusus.

Tôi đã quyên góp cho tất cả bảy thần điện, mỗi nơi 100 đồng vàng và lượng lương thực tương xứng.

Theo lời hai người họ, Đế quốc Saga sẽ đến viện trợ lương thực ngay cả khi tôi mặc kệ, nhưng tôi không muốn người dân ở đây phải chết đói trong khi chờ đợi điều đó.

"Thế còn, anh thật sự sẽ đi tới chỗ kia sao? Ở đó không có gì ngoài những vùng hoang phế đâu, anh biết không?"

"Đúng vậy, tôi có một số thứ cần kiểm tra một chút."

Tôi trả lời Fifi, người đang vui vẻ nhai món giò bông sấy khô.

"Tôi cũng sẽ tới đó chơi nếu có ma cà rồng sống sót."

"Nghe hay đấy."

Liza, người vừa chiến thắng trong một trận chiến giành giật món sườn, vừa gặm một cái đùi vừa đồng tình với Rusus.

Chúng tôi đang hướng tới một thành phố ở nước láng giềng đã bị lũ ma cà rồng hủy diệt.

Vì thành phố đó đã bị Đế quốc Saga phong tỏa, tôi đã nhờ Rusus và Fifi dẫn chúng tôi qua, đồng thời cho họ quá giang đến vương quốc Dragg.

Do tôi đang có kế hoạch triển khai văn phòng chi nhánh Echigoya ở các nước quanh đây, sẽ rất tai hại nếu có mấy con ma cà rồng giỏi lẩn trốn lang thang xung quanh, vì vậy tôi muốn đi điều tra trước.

"Nè nè Satou."

"Có muốn cá cược xem Meiko, người đã đi trước tới vương quốc Dragg, có gây sự đánh nhau với long thủ vệ của nước đó hay không?"

Rusus và Fifi nói những lời nghe như điềm báo với nụ cười tươi rói.

Rõ ràng, có rất nhiều cô gái não cơ bắp trên thế giới này.

Thấy cặp đôi như vậy, Liza cũng mỉm cười.

"Long thủ vệ à. Tôi cũng muốn thử sức một trận quá."

Liza, em cũng thế sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!