Satou đây. Mọi người có nghĩ rằng điều đáng sợ nhất ở ma cà rồng trong phim ảnh hay truyện kể là khả năng biến người khác thành đồng loại của chúng không? Tốc độ sinh sôi nảy nở của chúng còn kinh khủng hơn cả chuột nữa mà.
"Đồ ăn vặt Satou làm đúng là ngon hạng nhất."
"Rượu này cũng khá tuyệt nhỉ? Rượu mạnh của Đế quốc Saga hả?"
"Bia cũng ngon, nhưng món ăn vặt này mà đi kèm với rượu mạnh thì đúng là hết ý!"
Rusus và Fifi đang vui vẻ cụng ly trong khoang chính của phi thuyền.
Hai cô nàng đã cởi phăng bộ giáp, chỉ mặc mỗi lớp đồ lót mỏng manh trông đến là hớ hênh.
Liza cũng ở trong phòng, cô ấy đang mải mê nếm thử bảy loại thịt khô mà chúng tôi dự trữ được từ Vương quốc Pier Rock.
"Mấy cô lái tàu nhỏ đi đâu rồi?"
"Tôi đã giao cho họ một vài việc vặt."
"Eeh, chán thế."
Rusus say khướt kẹp đầu tôi vào dưới nách cô ấy.
Cảm giác mềm mại tuyệt vời từ má truyền đến, nhưng nếu cứ để yên thế này thì cặp "pháo đài" bất khả xâm phạm kia sẽ sớm xâm chiếm toàn bộ mất, thế nên tôi đành quyết tâm thoát khỏi gông cùm ngọt ngào này.
"Anh định sẽ đ-đánh nhau với rồng khi chúng ta đến Vương quốc Dragg h-hả?"
Fifi nói mấy lời nghe có vẻ nguy hiểm.
Nhắc mới nhớ, mấy món châu báu trong Kho Chứa của tôi có ghi thuộc về [Vương quốc Dragg].
Vì chúng trông như những đồng tiền cổ, chắc hẳn chúng là loại tiền tệ được dùng ở quốc gia tiền thân của Vương quốc Dragg.
"Tôi không thể đợi được nữa. Còn cô thì sao Liza, đã từng đánh với rồng bao giờ chưa?"
"Rồi ạ."
Đang trả lời Rusus, Liza lỡ lời rồi vội nhận ra và liếc nhìn tôi.
"Em có chiến đấu với mấy con tiểu long khi chúng ta du hành ở các nước phía tây, chị nhớ không."
"Tiểu long hả? À phải, tôi đoán cũng đúng thôi."
"Chân long ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với bọn chúng."
Rusus và Fifi gật gù với nhau khi tôi trả lời thay Liza.
"Thật vậy sao?"
"Mấy con đó đơn giản là thuộc về một thế giới khác, anh không biết à."
"Có lần chúng tôi chạm trán một con rồng xanh và một con rồng đỏ ở Đế quốc Saga, chúng còn chẳng cùng một đẳng cấp nữa là, nói gì đến chuyện giao đấu."
"Ý tôi là, chỉ một đòn hơi thở thôi cũng đủ thổi bay chúng tôi đi cả dặm rồi."
"Ngoài việc luồng lửa có phạm vi cực rộng, nó còn nhanh kinh khủng. Nếu lúc đó không có thần hộ mệnh của Hayato ban phước thì chúng tôi đã chẳng còn ở đây."
Rusus và Fifi vừa kể lại chuyện của mình vừa nở một nụ cười toe toét.
Nghe vậy, Liza buông một câu, "Đúng vậy," với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Chắc chắn là thế rồi, không có cách nào né được những đòn hơi thở như tia laze của một chân long mà không có kỹ năng như Súc Địa hay Thiểm Động, cũng như không thể nào chặn được chúng nếu không có kết giới ít nhất ở cấp độ Pháo Đài.
Trong lúc chúng tôi trò chuyện, tôi bắt gặp cảnh những người tị nạn tràn ngập các thị trấn và pháo đài đang lũ lượt kéo sang nước láng giềng, vì thế tôi đã hạ phi thuyền xuống và chia sẻ lương thực cho họ nhiều lần.
Lương thực là những thanh ngũ cốc ăn liền làm từ hỗn hợp bột Tảo Khổng Lồ, cá khô và thịt hải xà xay nhuyễn.
"Chắc là chúng ta sắp tới nơi rồi nhỉ?"
Để lại Rusus và Fifi đang ngủ say như chết trong khoang chính, tôi cùng Liza lên boong tàu.
Tôi nhận thấy trên Bản Đồ rằng chúng tôi đã ra khỏi Vương quốc Pier Rock, vì vậy tôi dùng [Thám Trắc Toàn Bản Đồ] từ cột Ma Pháp.
Tôi không thấy con ma cà rồng nào trong lãnh địa quái vật quanh vương quốc láng giềng.
Tôi dùng [Thám Trắc Toàn Bản Đồ] một lần nữa khi chúng tôi ra khỏi vùng quái vật thống trị và đến được nước láng giềng.
"Chúng khá đông và có vẻ như đã phân tán."
Một số lượng không đáng kể Ma cà rồng Hạ cấp và Huyết Tòng Bộc vẫn đang lẩn trốn ở hai thị trấn đã bị phá hủy, trong khi một Ma cà rồng và vài Ma cà rồng Hạ cấp khác đang ẩn náu trong đường hầm dưới lòng đất của Vương Đô.
"Em sẽ lập tức đi diệt trừ chúng nếu Chủ Nhân ra lệnh."
"Cũng phải..."
Theo những tài liệu tôi có, chỉ có ma cà rồng từ cấp trung trở lên mới có khả năng gia tăng số lượng. Tôi nên để việc dọn dẹp thị trấn Tokislu đã bị hủy diệt cho lực lượng viễn chinh của Đế quốc Saga và quân đội Vương quốc Tokiswolk, những người cần phải tự tay báo thù.
Vì Ma cà rồng Hạ cấp và Huyết Tòng Bộc tương đối mạnh, họ có thể sẽ chịu một vài tổn thất, nhưng từ những gì tôi quan sát được qua không gian thuật Viễn Kiến, nhúng tay vào có khi lại chuốc lấy oán hận của họ.
"Chúng ta nên để khu vực này cho quân đội địa phương. Anh sẽ trông cậy vào em trong việc truy tìm những con ma cà rồng ở thủ đô lát nữa."
"Rõ."
Liza đáp lời một cách dứt khoát.
Phi thuyền đến gần thị trấn Tokistu trong lúc chúng tôi trò chuyện, do vậy tôi quyết định hạ cánh ở đó để hỗ trợ họ.
Tôi không định tham gia vào chiến dịch trảm thảo trừ căn của họ, nhưng chia sẻ một ít thức ăn thì chắc không có vấn đề gì.
Tôi tặng họ rất nhiều thuốc phép, những ma cụ gắn quang ngọc mà ma cà rồng ghét, cùng một vài phiên bản đơn giản của thánh bia.
Tôi hy vọng nó có thể giúp các tướng lĩnh và binh sĩ của Vương quốc Tokiswolk dễ thở hơn dù chỉ một chút.
Tôi cũng hỏi thăm về những gì đã xảy ra trong cuộc tấn công của ma cà rồng.
"Nó xảy ra đột ngột vậy sao?"
"Phải. Nào là người mất tích gia tăng, rồi những tai nạn kỳ quặc liên tục xảy ra, quái vật và dã thú cũng di cư đi nơi khác, nhưng những điềm báo đó hoàn toàn vô dụng."
Theo các binh sĩ, chưa từng có bóng dáng [ma cà rồng] nào được nhìn thấy kể từ ngày lập quốc.
"Thành Tokislu bị ma cà rồng tràn ngập trùng với ngày Miko của Đền Parion ở Vương Đô nhận được một lời tiên tri."
"Tin đồn lan đi khắp nơi, nào là cổng địa ngục đã mở, nào là chúng được triệu hồi thông qua một nghi lễ của bọn Hồn Thuật Sư thuộc một hội kín tà ác, nhưng sự thật vẫn còn chìm trong bóng tối."
Hai thị trấn gần như bị phá hủy trong cùng một ngày, còn thủ đô thì hứng chịu một cuộc tấn công bởi hàng loạt ma cà rồng khi sáu ngôi đền khác đang trên đường truyền đạt lời tiên tri mà họ nhận được.
"Vụ tấn công xảy ra giữa ban ngày ban mặt sao?"
"Ừ, hôm đó có một cơn mưa trái mùa xối xả, chắc chắn là vì mặt trời mà bọn ma cà rồng ghét cay ghét đắng đã không xuất hiện."
"Giờ anh nhắc tôi mới nhớ, những người sống sót ở thành Tokislu cũng nói rằng có một cơn mưa dầm vào ngày đầu tiên."
"Quỷ tha ma bắt chúng, đúng là một sự trùng hợp chết tiệt vào mùa khô này."
Tôi nghe thấy vài lời bực tức trong cuộc trò chuyện của mấy anh lính, nên tôi thử dò tìm trên Bản Đồ và chẳng thấy hội kín tà ác hay Hồn Thuật Sư nào ở đất nước này.
Cũng không có dấu hiệu nào của một người đủ mạnh để tạo ra ma thuật thao túng thời tiết, kiểu như một người chuyển sinh với Đặc Kỹ chẳng hạn.
Sau khi cảm ơn các anh lính đã cho biết thông tin, tôi cho phi thuyền cất cánh.
"Mấy tên ma cà rồng đó từ đâu ra nhỉ?"
Tôi trầm ngâm suy nghĩ trong khi cảm nhận làn gió trên boong tàu.
Theo những tài liệu tôi thu thập được, ma cà rồng ở thế giới này không thể sinh sôi dễ dàng như trong những câu chuyện ở Trái Đất.
Ma cà rồng ở đây có ba kỹ năng đặc thù để tăng số lượng là: [Huyết Minh Ước, Huyết Khế Ước và Huyết Tòng Thuộc].
[Huyết Tòng Thuộc] dùng để tạo ra [Huyết Tòng Bộc] từ xác chết.
Khả năng tạo ra Ma cà rồng và Ma cà rồng Nô lệ, [Huyết Khế Ước], có một số giới hạn; nó cần một nghi lễ được thực hiện vào đêm trăng tròn, lặp lại ba lần. Một khi nghi lễ được thực hiện, người nhận sẽ có trạng thái [Huyết Khế Ước: Đang tiến hành].
Nói cách khác, để tạo ra một ma cà rồng cấp cao hơn Huyết Tòng Bộc cần ít nhất hai tháng.
Tài liệu chỉ ra rằng kỹ năng Thẩm Định không thể nhìn thấu trạng thái [Huyết Khế Ước: Đang tiến hành], tuy nhiên, thật khó tin là không một ai hay biết gì về một số lượng ma cà rồng đủ để hủy diệt cả một vương quốc được tạo ra trong ngần ấy thời gian.
Thêm vào đó, những ma cà rồng thượng cấp mang Huyết Minh Ước có thể tạo ra những ma cà rồng có năng lực Huyết Khế Ước.
"Có lẽ cách nhanh nhất là hỏi thẳng người trong cuộc."
Tôi lẩm bẩm trong khi nhìn về phía thủ đô Tokiswolk ở phía xa.
"Thật kinh khủng."
"Đúng vậy, nó giống như một ngôi làng sau chiến tranh."
Tôi và Liza hiện đang đi dạo trong thủ đô.
Người dân ngồi thẫn thờ bên những đống đổ nát và những ngôi nhà cháy rụi, những đống thi thể bị đốt bằng hỏa thuật và dầu hỏa, cùng cảnh tượng con người khóc than xung quanh chúng.
Những cảnh tượng này đủ để khiến tôi căm ghét loài ma cà rồng nếu tôi không quen biết với chân tổ Ban Hellsing và công chúa ma cà rồng Semeri.
Tôi đã nhờ Rusus và Fifi đi xin phép đồn trú của Đế quốc Saga ở thủ đô để chúng tôi qua các trạm kiểm soát.
Dĩ nhiên, mục đích của tôi là tách hai người họ ra.
"Có vẻ như chúng ta có thể vào đường hầm từ đây."
Tôi hướng đến một cống thoát nước bên bờ sông.
Tất nhiên là để đi gặp mấy con ma cà rồng đang lẩn trốn ở thủ đô.
Tôi dùng hắc thuật [Ám Thị] lên Liza rồi cả hai tiến vào địa đạo mà không cần đốt đuốc.
Những chấm đỏ hiện lên trên Rada của tôi.
"Chủ nhân."
"Ừ, chúng ở đây."
Ma cà rồng Hạ cấp.
Dường như chúng đã nhận ra chúng tôi, chúng đang di chuyển về phía vị trí của con ma cà rồng chính, cách chỗ chúng một đoạn.
"Khoan đã, Liza."
"Chúng ta không đuổi theo chúng sao ạ?"
"Chúng ta không thể đi qua con đường đó bằng sức mình được."
Tôi ngăn Liza, người đang nhìn chằm chằm vào những đôi mắt đỏ, và chọn con đường ngắn nhất đến nơi ẩn náu của ma cà rồng.
Ai đó đang đợi chúng tôi khi chúng tôi đến gần nơi ẩn náu.
"Dừng lại!"
Giọng một cậu bé.
Sáu ánh sáng đỏ lơ lửng trong bóng tối theo hướng giọng nói.
Đó là những Ma cà rồng Hạ cấp.
"Anh cần thương lượng với chúng, không được giết, được chứ?"
"Rõ."
Liza dùng Thuấn Động áp sát những Ma cà rồng Hạ cấp và hạ gục chúng chỉ bằng một đòn.
Thậm chí không cho chúng một cơ hội để dùng năng lực đặc biệt, [Vụ Hóa].
Toàn là mèo và trẻ con.
Tôi khống chế chúng bằng Hồn Thuật (Linh Hồn Thúc Phược).
Chúng sẽ thoát ra bằng Vụ Hóa nếu tôi dùng dây thừng bình thường.
Ma thuật này dường như gây đau đớn cho các tử linh, những Ma cà rồng Hạ cấp đang rên rỉ trong thống khổ.
Tôi cảm thấy khá tệ vì ngoại hình của chúng toàn là mèo và trẻ em.
Chấm đỏ cuối cùng tiếp cận chúng tôi trong khi tôi đang suy nghĩ.
Một bóng đen nhảy ra từ một góc khuất trong đường hầm.
Liza nhanh chóng đè cái bóng đó xuống đất, để lại một vệt sáng đỏ từ cây ma giáo của cô, mà không cần tôi phải ra lệnh.
"Torque! Làm ơn, tôi không quan tâm các người làm gì với tôi, chỉ xin các người hãy tha cho chúng!"
Con ma cà rồng đang trốn là một cô gái.
Hơn nữa, trang phục của cô bé là của một thôn nữ bình thường mà bạn có thể thấy ở bất cứ đâu.
Theo thông tin AR, cô bé là một ma cà rồng cấp 20 với đầy đủ năng lực đặc hữu của chủng loài, nhưng mới chỉ 12 tuổi và không có kỹ năng hay thiên phú nào.
Thông tin chi tiết còn cho thấy cô bé là con gái của một gia đình bình thường sống ở thủ đô.
Không biết tôi có thể lấy được thông tin gì từ cô bé không, nhưng cứ hỏi cho chắc.
"Kể cho ta mọi điều cô biết. Ta sẽ tha mạng cho chúng nếu cô có thể cho ta câu trả lời thỏa đáng."
"Điều ư? Điều gì? Tôi sẽ kể cho anh nghe bất cứ điều gì!"
Cô bé ngoan ngoãn hơn tôi tưởng.
Xem ra không cần đến con tin hay màn tra hỏi nào cả.
"Cô bé trở thành ma cà rồng từ khi nào?"
"Tôi không biết. Khi tôi nhận ra thì mình đã có răng nanh, và khi tôi nhìn thấy mẹ và em trai, máu của họ..."
Cô bé lí nhí ở cuối câu.
Khi chúng tôi nhìn nhau, cô gái ngập ngừng nói tiếp, vì khát máu, cô bé sợ mình sẽ tấn công gia đình nên đã chạy trốn khỏi nhà.
"Vậy thì kể ta nghe những gì em có thể nhớ về khoảng thời gian trước khi em hóa thành ma cà rồng. Bất kể nó nhỏ nhặt thế nào."
"Trước khi em biến thành...?"
"Trước khi em có răng nanh."
Cô gái mím môi với vẻ mặt nghiêm túc.
Có lẽ cô bé đang cố nhớ lại.
"Em nhận được một miếng thịt khô lạ từ chú hàng xóm. Nó rất ngon."
Liza đứng cạnh tôi đang khẽ đung đưa chiếc đuôi, có lẽ cô ấy tò mò về câu chuyện của cô gái.
"Em ăn thịt khô ở đài phun nước vì sợ em trai sẽ giành mất nếu em mang về nhà. Một thợ săn cùng con chó của anh ta đến lấy nước, và em bị con chó đó nhảy xổ vào làm bị thương. Hử? Nhưng nó đã lành lại rồi. Mặc dù lúc đó rất đau và em đã phải băng bó."
Cô gái kể lại một cách ngắc ngứ.
Dù có một vài tình tiết đáng ngờ, nhưng có vẻ vẫn chưa có chi tiết nào liên quan đến ma cà rồng.
"Nhắc mới nhớ, có một người kỳ cục ở quảng trường đài phun nước."
"Người kỳ cục?"
"Vâng, ông ấy lấy nước từ đài phun nước dù ông ấy là một quý tộc."
Đúng vậy, quý tộc thường sẽ sai người hầu làm việc đó.
Theo cô gái, toàn thân ông ta được che kín trong một chiếc áo choàng có mũ, cô bé kết luận ông ta là quý tộc vì bộ quần áo nhìn thấy qua khe hở áo choàng là một bộ đồ cao cấp của nước ngoài.
"Còn nữa..."
"Còn gì nữa?"
Tôi thúc giục cô gái đang do dự.
"Người đó bỏ đi ngay sau khi để lại cái hũ mà ông ta dùng để múc nước."
Vụ này đáng ngờ hết sức.
"Có việc gì khác thường sau đó không?"
"Ưm, em không nghĩ vậy."
Tôi hỏi cô gái vị trí của đài phun nước, rồi dùng không gian thuật [Viễn Kiến] để kiểm tra.
Chẳng còn lại dấu vết nào của cái hũ.
Nếu nó không bị ai lấy đi thì chắc cũng đã bị phá hủy trong cuộc tấn công của ma cà rồng rồi.
"A."
Cô gái ngẩng mặt lên.
"Em bị một con bọ chích..."
Cô gái kéo váy lên và chỉ vào chân mình.
Không có vết bọ cắn nào ở đó.
Chắc nó đã lành lại nhờ khả năng hồi phục của ma cà rồng.
"Em có nhớ gì về những người xung quanh không? Giống như họ trông thế nào ấy."
"Người khác ạ? Ồ đúng rồi, có rất nhiều người ngáp vặt."
"Vào lúc mấy giờ?"
"Tiếng chuông thứ hai buổi chiều, em nghĩ vậy? Mặc dù đó là lúc em thường thức dậy và cảm thấy đói, nhưng hôm đó em lại buồn ngủ kinh khủng nên đã đi thẳng về nhà."
Và cứ thế, cô bé đã là một ma cà rồng khi về đến nhà.
Khoan, chờ chút.
Có gì đó lấn cấn trong lời cô bé nói.
"Là em nghĩ vậy thôi sao?"
"Vâng, em không thực sự nhớ chuyện gì đã xảy ra sau khi em cảm thấy buồn ngủ."
Có vẻ như trí nhớ của cô gái khá rời rạc.
Tôi thử thăm dò ký ức đã mất của cô bé bằng ma thuật tinh thần như một hình thức thôi miên, nhưng không tìm thấy bất kỳ sự can thiệp bất thường nào, như là ký ức bị xóa hay xáo trộn.
Người đàn ông có vẻ là quý tộc múc nước bằng hũ ở đài phun nước là kẻ đáng ngờ nhất.
Miếng thịt khô lạ và người thợ săn cùng con chó cũng đáng ngờ, nhưng không có mối liên hệ nào cho thấy họ liên quan đến vụ ma cà rồng.
Con bọ cũng rất đáng ngờ vì nó hút máu, nhưng những câu chuyện hư cấu kiểu biến người thành ma cà rồng bằng côn trùng như ở Trái Đất không thể nào tồn tại ở thế giới này.
Để chắc chắn, tôi đã liên lạc với thượng tiên elf Aze-san ở rừng Boruenan, Hikaru đang đóng vai người sáng lập vương quốc, và [Chủ nhân Thư viện Cấm] công chúa Sistina bằng không gian thuật [Điện Đàm], và xác nhận lại rằng cách tạo ra ma cà rồng chỉ có thể thông qua ba phương pháp trong tài liệu của tôi và một nghi lễ để tạo ra Chân Tổ.
"Vậy thì, giờ mình làm gì với mấy đứa trẻ này đây..."
Rõ ràng, tôi chỉ thì thầm nhưng bọn trẻ đã nghe thấy, chúng bắt đầu ôm chầm lấy nhau trong sợ hãi.
Tôi quên mất giác quan siêu phàm của ma cà rồng.
"Đừng lo, không cần phải sợ. Ít nhất thì, chúng tôi sẽ không giết các em."
Lũ trẻ không có Tội Ác làm hại người nào ghi trên bảng trạng thái của chúng.
Chắc chúng chỉ sợ hãi và chạy trốn đến đây.
Tôi hỏi chúng về tuổi tác và tên gia đình, nhưng không thể tìm thấy những cái tên đó trong nước bằng cách tìm kiếm trên Bản Đồ.
Thật không may, có vẻ như họ đã qua đời trong biến cố ma cà rồng.
"Liza, em trông chừng ở đây một chút nhé."
Tôi giao sự an toàn của bọn trẻ cho Liza, rồi dịch chuyển đến lâu đài của Chân Tổ Ban ở tầng dưới mê cung, và nhờ họ chăm sóc lũ trẻ và đám mèo.
Dĩ nhiên, họ đòi tôi bồi thường, nhưng họ sẵn sàng đồng ý yêu cầu của tôi và coi đó như một cách để giết thời gian.
À, "bồi thường" ở đây là ba chai rượu rẻ tiền [Lesseu Huyết], nên nó thực sự chỉ mang tính hình thức thôi.
"Người quý tộc đáng ngờ?"
"À à, chắc anh đang nói về vị Giáo Sư từ [Hiền Giả Tháp]. Ông ta đến nước này để thực hiện một nghiên cứu gì đó, tôi nghĩ vậy?"
Hiền Giả Tháp có lẽ là tên của một thành phố tiểu bang, nơi có Chủ Thần Điện Karion tọa lạc.
Rõ ràng, có nhiều báo cáo về nhân vật đáng ngờ này được người dân nhìn thấy, một anh lính thậm chí đã đến để hỏi han ông ta.
"Anh có biết tên của ông ấy không?"
"À có chứ. Hình như là Shigan Saga hay gì đó."
Saga ư?
"Thật không đó?"
"Ừ, quên mất là con riêng hay cháu nội của hoàng tử gì đó rồi, nhưng nghe bảo gã đó đứng thứ một trăm trong danh sách kế vị, tôi nghe mà cười muốn lộn ruột."
Một thành viên của hoàng tộc Saga à? Mức độ mờ ám đã tăng vọt rồi.
Tôi nên tìm trên Bản Đồ để đề phòng.
Ông ta đây rồi.
Hay đúng hơn, đã từng ở đây.
Shigan Saga đã trở thành một cái xác không hồn trong một khu rừng gần thủ đô.
Không có xác chết nào khác xung quanh ông ta trên Bản Đồ.
Dùng [Viễn Kiến] để quan sát, ông ta mặc trang phục như đạo tặc, khuôn mặt bị băm nát, và không có vật dụng cá nhân nào có thể dùng để xác định danh tính.
Ừ thì, kỹ năng Thẩm Định có thể xác định được ông ta ở một mức độ nào đó, nhưng chẳng ai lại cử một giám định sư đến một ngọn núi hẻo lánh nơi tìm thấy xác một tên đạo tặc, và họ cũng sẽ không phí công mang xác một tên đạo tặc xuống núi làm gì.
Đánh giá tình hình, khả năng cao ông ta đã bị giết để bịt miệng.
Tôi đã tuyên bố [Sẽ không có lần sau] khi gắn [Thanh kiếm Damocles] vào phòng ngủ của hoàng đế, nên ngay cả khi có những bằng chứng gián tiếp rõ ràng, tôi cũng khó có thể ép buộc kết luận rằng Đế quốc Saga đứng sau vụ việc này.
Tôi nên điều tra Đế quốc Saga một lần nữa, nghĩa là tôi phải gặp Meiko ở Vương quốc Dragg.
Tôi đã định hộ tống Rusus và Fifi đến đó rồi sẽ đi trước đến thử thách tiếp theo, nhưng kế hoạch đã thay đổi.
Tôi khẽ thở dài khi mọi sắp xếp của mình đã tan thành mây khói.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo