Hôm nay tôi đã có thêm bạn mới.
Họ là hai cô bé thú nhân tên là Pochi-chan và Tama-chan.
Tất cả những thú nhân mà tôi từng gặp đều có đôi mắt như mèo hoang, lúc nào cũng sẵn sàng nhe nanh trông đáng sợ lắm. Nhưng hai cô bé này thì khác hẳn.
Buổi sáng của tôi bắt đầu từ rất sớm, vì tôi sẽ bị mắng nếu không có mặt ở cổng nhà trọ trước bình minh. Khi trời vừa hửng sáng, tôi rời trại trẻ mồ côi ở con phố chính.
Trời vẫn còn tờ mờ tối, nhưng tôi không sợ. Vì tôi đi cùng những đứa trẻ khác cũng đang trên đường đến chỗ làm.
Tôi vào bằng cửa sau vì cửa lớn dành cho xe ngựa vẫn còn đóng. Cửa sau cũng đóng, nhưng với một đứa thấp bé như tôi, chỉ cần lách qua khe hở nhỏ là được.
Tôi đi thẳng qua cửa dành cho nhân viên để ra sân sau. Nhìn vào vại nước thì thấy đã cạn queo. Tôi phải đổ đầy nó trước khi bà chủ thức dậy!
Tôi vơ lấy một cái xô rồi đi ra giếng.
"Hự, nặng quá."
Dồn hết sức nặng của mình, tôi kéo sợi dây thừng buộc vào chiếc xô. Múc nước là một công việc nặng nhọc. Đặc biệt là với một đứa nhẹ cân như tôi.
Tôi tự hỏi liệu có ngày nào mình có thể kéo nước nhẹ như không giống chị Martha-san không nhỉ?
"Có kẻ đột nhập?"
"Người đáng ngờ, nano desu."
Tôi giật nảy mình vì giọng nói phát ra từ trong bóng tối và tuột tay làm rơi cả sợi dây.
A, cứ tưởng mình sắp kéo lên được rồi chứ...
Tôi quay về phía có giọng nói.
Ở đó có bốn đốm sáng đang lơ lửng cùng với những giọng nói vô tư lự!
"Kyaa-!"
"Unyaa."
"Nyuu."
Tôi không thể không hét lên. Nhưng mà ai thấy cảnh đó trong bóng tối mà không bất ngờ cho được.
Lấy lại bình tĩnh, tôi vội mắng người nào đó đang ở trong bóng tối.
"Đừng có đột ngột lên tiếng như thế chứ! Giờ tôi lại phải kéo lại từ đầu rồi đây này!"
"Xin lỗi?"
"Nano desu."
Hai cậu ấy vội vàng xin lỗi khiến tôi cũng nguôi giận.
Mặt trời dần lên và tôi đã có thể nhìn rõ mặt hai cô bé.
Hai cô bé đó là thú nhân.
Lúc đầu tôi đã rất ngạc nhiên và la lên, "Đừng có lại đây!".
Nhưng Pochi và Tama chẳng hề bận tâm.
"Tớ sẽ giúp cho." "Nodesu."
Vừa nói, họ vừa bắt đầu kéo nước thay tôi. Pochi nhanh chóng kéo sợi dây lên nhẹ như không.
Tôi tự hỏi trẻ con thú nhân khỏe đến mức nào nhỉ. Hay là chỉ hai cô bé này đặc biệt thôi.
Sau khi Pochi kéo xong, lần này Tama lại nói, "Không công bằng? Tama cũng muốn làm", rồi bắt đầu kéo nước. Hai cậu này chắc nghĩ đây là trò chơi hay gì rồi!
Trời ạ, con xin lỗi, Yuni đúng là một cô bé hư mà.
Thế là tôi đã lợi dụng lúc hai cậu ấy đang vui vẻ chơi đùa để đổ đầy các vại nước.
Hơn nữa, không chỉ kéo nước, họ còn giúp tôi mang nước vào nữa.
Để cảm ơn, tôi sẽ chia bữa ăn hôm nay của mình cho hai cô bé.
0o0
Tôi bẻ một phần bánh mì đen mà mình nhận được cho bữa sáng và mang nó cùng với súp đến cho cả hai.
Công việc ở đây tuy vất vả nhưng rất tuyệt vì tôi được ăn những bữa ăn ngon.
Dù không có nhiều hương vị, món súp này vẫn ngon hơn nhiều so với món súp loãng toẹt thỉnh thoảng được phục vụ ở trại trẻ, ngay cả bánh mì đen có vị hơi chua ăn kèm cũng rất hợp.
Không hề có món quả gabo hấp đắng nghét hay lá gabo ngâm chua là món ăn duy nhất!
Chắc chắn hai cậu ấy sẽ vui lắm!
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa đi đến chỗ xe ngựa.
Có một chị người thằn lằn cao lớn đang đứng cạnh hai cô bé ở đó!
Tôi sợ đến mức suýt làm rơi cả bát súp, nhưng tôi không thể lãng phí bữa ăn quan trọng này được. Tôi cố gắng chịu đựng.
"Yuni?" "Nano desu."
Hai cô bé chào đón tôi.
Nhưng, khoan đã?
Này, cái gì trên tay hai cậu thế?
"Thịt?" "Phô mai, nano desu."
Không thể nào!
Ể? Ể? Nói dối thôi đúng không?
Phải mấy năm rồi mới được ăn thịt cơ mà?
Làm sao mà nô lệ, lại còn là hai nô lệ thú nhân, lại có được thứ đắt đỏ như thế chứ?
Hơn nữa, đó còn là một miếng lớn như vậy? Hở?
Tôi cố gắng không để chảy nước miếng.
Nó có rớt ra một chút nhưng tôi đã chùi đi ngay lập tức.
"Tớ đã nghĩ là sẽ ăn cùng với các cậu..."
'Tớ chia cho các cậu cái này này', nói với vẻ trịch thượng như vậy bây giờ trông thật lố bịch.
"Ara, chẳng phải em là cô bé giúp việc sao? Tên em là gì ấy nhỉ? Mà em đã ở đây rồi, sao không ăn cùng nhau luôn?"
Từ phía sau cô gái thằn lằn, hai cô gái khác bước ra. Người vừa lên tiếng là một cô bé tóc tím trạc tuổi tôi, và người còn lại là một chị gái tóc đen có khuôn mặt thật đáng tiếc.
Cô bé tóc tím nói chuyện với giọng điệu hống hách làm tôi tự hỏi liệu cậu ấy có thật sự bằng tuổi mình không, nhưng cậu ấy, Arisa, đúng là như vậy. Cậu ấy cắt thịt khô và phô mai rồi chia cho tôi một phần.
Cô gái thằn lằn, tên là Liza, định nói gì đó, nhưng Arisa đã nói, "Ổn cả mà, phần chia cho cô bé này có đáng là bao đâu. Chủ nhân chắc chắn sẽ đồng ý thôi! Nếu anh ấy có nổi điên thì cùng lắm chỉ mình tôi bị mắng, không thành vấn đề đâu.", và Liza-san cũng hiểu ra. Tôi không thực sự hiểu Arisa đang nói gì nhưng giờ là lúc để thưởng thức hương vị của thịt và phô mai.
Tôi phồng má lên như một con sóc trong khi nhấm nháp hương vị tuyệt vời này. Tôi chắc chắn rằng mình sẽ nhớ ngày hôm nay rất lâu, và tôi tin rằng kể cả quả gabo cũng sẽ có vị như thịt và phô mai!
Thay vì chia bữa ăn của mình để cảm ơn, tôi lại được nhận những thứ ngon lành như thế này.
Hơn nữa, sau bữa ăn, Pochi và Tama còn giúp tôi dọn dẹp chuồng ngựa. Cả hai thực sự rất khỏe.
Ngay cả Liza-san, người trông có vẻ chán nản, cũng giúp thay mấy thùng phân ngựa.
Tôi đã nghĩ rằng thú nhân thật đáng sợ, lẽ nào tôi đã sai rồi?
Cũng có người tốt và người xấu.
Bà chủ bảo tôi và Martha đi mua củi ở xưởng gỗ.
Umm? Chúng tôi thật sự phải mang hai bó củi này về nhà trọ sao?
Chị Martha-san nói, "Yosh! Cố lên nào." Nhưng chị cũng đâu có mang nó dễ dàng gì đâu, chị biết không?
Mà, tôi vẫn là nhân viên, tôi sẽ không phàn nàn. Nếu tôi bất cẩn phàn nàn, tôi sẽ bị đuổi việc, và tôi không biết liệu mình có thể tìm được việc khác sau đó không nữa. Trong tương lai, nếu có thể, tôi không muốn trở thành một gái điếm đứng đường.
Tôi nâng bó củi lên bằng tất cả sức lực của mình.
Chân tôi run lẩy bẩy, nhưng tôi sẽ không chịu thua đâu.
Khi mà chị Martha còn đang vác một bó củi lớn hơn của tôi nữa kìa!
Đang vác củi.
Vâng, đang vác nó đây.
Vác củi.
Khi tôi sắp ngất đi, sức nặng đột nhiên biến mất.
Tôi ngẩng lên và thấy một người con trai không quen biết đã lấy bó củi của tôi.
Không, đừng lấy nó! Tôi phải mang nó về nhà!
Trước khi tôi kịp phản đối, chị Martha-san đã cảm ơn anh ấy.
Tôi nói là không quen anh ta, nhưng khi nhìn kỹ lại, hóa ra anh ấy là vị khách trọ ở quán mình. Anh ấy là người đã cho tôi một khoản tiền boa hậu hĩnh chỉ vì mang nước đến phòng anh ấy lúc sáng. Hình như anh ấy tên là Satou-san.
Satou-san không chỉ mang củi giúp tôi mà còn mang cả phần của chị Martha-san nữa.
Đàn ông con trai đúng là khỏe thật. Anh ấy mang chúng mà không đổ một giọt mồ hôi. Tôi không để ý lúc trước, nhưng Pochi và Tama đang xách hai cái túi lớn cũng đi cùng anh ấy. Vậy ra chủ nhân của hai cậu ấy là người này. Được làm nô lệ của anh ấy chắc là tốt lắm, tôi đã nghĩ như vậy.
Khi tôi về lại nhà trọ, tôi tiếp tục dọn dẹp chuồng ngựa, Pochi và Tama cũng lại giúp tôi như buổi sáng.
Chắc không sao đâu nhỉ.
Liệu có ổn không đây?
Nhưng mà.
"Xin đừng mà, tôi sẽ bị bà chủ mắng nếu để khách giúp việc đó!"
Với một người chủ nhân mặc quần áo trông đắt tiền như vậy, làm ơn đừng giúp tôi dọn chuồng ngựa.
Làm ơn đừng làm cái vẻ mặt thất vọng đó nữa mà.
Cứ như thể tôi vừa làm điều gì đó tồi tệ lắm vậy!
"Cái đĩa!"
Tôi tuyên bố và lật tấm thẻ của mình.
Hình một cái đĩa được vẽ ở mặt sau.
"Yeah! Cái thứ ba rồi!"
Tôi cẩn thận thu thập những tấm thẻ mà mình đã vất vả giành được.
Hình như đây là một công cụ để học chữ. Ban đầu, chị Martha-san là người biết chữ đã dạy chúng tôi, nhưng giữa chừng, Arisa đã nghĩ ra trò chơi này.
Sau đó, mọi người đều mê mẩn nó! Đây là lần đầu tiên tôi được chơi như thế này.
Tôi luôn muốn học chữ, nhưng điều đó cũng giống như việc mơ mộng "mình muốn bay lên trời" vậy. Nó là một thứ gì đó như một giấc mơ.
Nhưng bây giờ thì khác.
Chỉ trong vài giờ, tôi đã học được 7 chữ!
Người ta thường nói niềm vui chẳng tày gang, nhưng thế này thì cũng quá đột ngột rồi.
Nghĩ lại thì dù tôi vừa mới kết bạn, ngày mai Pochi và Tama sẽ rời khỏi thành phố Seryuu này.
Nhưng tôi đã hứa một điều với cả hai. Tôi nhất định sẽ học chữ và viết thư cho họ.
Tôi không biết gửi một lá thư tốn bao nhiêu tiền, nhưng tôi có bí mật tiết kiệm được hai đồng.
Nếu tôi có nhiều hơn, thì tôi chắc chắn sẽ gửi được một lá thư.
Vào buổi tối, khi tôi làm xong việc của mình, Satou-san đưa cho tôi một cái túi đầy những khối gỗ. Khi tôi nhìn vào bên trong, dù chúng có hơi xấu một chút, chúng vẫn là những tấm thẻ học chữ giống hệt như vậy.
Anh ấy nói, "Đây là quà cảm ơn em vì đã chơi cùng mấy đứa nhỏ nhà anh.", rồi đưa nó cho tôi. Tôi muốn cảm ơn anh ấy ngay lập tức, nhưng tôi không biết làm thế nào để bày tỏ lòng biết ơn này.
À, phải rồi, những tấm thẻ gỗ mà anh Satou-san tặng đã trở nên cực kỳ nổi tiếng ở trại trẻ mồ côi. Một số anh chị lớn tuổi có hứng thú đã đi xin gỗ thừa từ xưởng cưa và mấy đứa trẻ khéo tay thì vẽ tranh lên đó.
Dù chưa đầy một tuần trôi qua, chúng tôi đã hoàn thành được ba bộ.
Sẽ thật tuyệt nếu mọi người đều biết đọc chữ trong vòng một năm.
Đó là giấc mơ của tôi.
Thật tuyệt nếu nó thành sự thật.
Công việc vẫn vất vả như mọi khi, nhưng kể từ ngày hôm đó, đêm nào tôi cũng có những giấc mơ hạnh phúc.