Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 690: CHƯƠNG 18-11: CHUYẾN PHIÊU LƯU CỦA POCHI

"Hăm hăm hăm—khô cá voi ngon ghê đó ạ."

Tại một con đèo hiểm trở ở Miền Tây, trên bãi biển có thể nhìn thấy Đảo Khói Đỏ, một cô bé—hay đúng hơn là một đứa trẻ trong bộ trang phục trông như mạo hiểm giả—đang một mình nhai miếng khô.

Chiếc áo choàng trùm đầu màu vàng thanh lịch mà cô bé đang mặc có một huy hiệu hình con rồng vác cây bút trên vai.

"Kia chắc chắn là Đảo Khói Đen, nơi tộc trưởng samurai sinh sống đó ạ!"

Tiếc là, đó là Đảo Khói Đỏ.

"Chỉ còn một chút nữa thôi đó ạ. Nếu chạy trên biển thì chắc tới tối là đến nơi đó nha!"

Người thường không thể chạy trên mặt nước, có lẽ cô bé này sở hữu kỹ năng Thủy Thượng Phiêu hoặc Phù Du Bộ.

"Huyền thoại của Pochi bắt đầu từ bây giờ đó nha."

Cô bé tạo dáng 'shupin'—Pochi đang chuẩn bị làm một tư thế lao tới thường thấy trong manga thời Showa.

"Xuất phát đây ạ—"

"Khôngggg! Bỏ tôi raaaaaa!"

Một tiếng hét từ phía bên kia vành đai chắn gió đã chặn đứng cú xuất phát của Pochi.

"Ôi không ạ! Pochi nghe thấy một tiếng hét thật ly kỳ từ đằng kia đó!"

Không một ai ở đây có thể sửa lại cho cô bé rằng từ đúng phải là 'chói tai'.

Đôi tai mèo lấp ló trong bóng của cô bé chỉ khẽ giật giật.

"Pochi đến đây đó nha!"

Vút, Pochi lao đi như một cơn gió.

"Làm ơn, tôi van các người. Xin hãy tha cho con gái chúng tôi, ít nhất là con bé."

"Im mồm! Đừng có cản đường!"

"Ba, đau quá."

Pochi đến nơi và chứng kiến một cảnh tượng đám đàn ông trông du côn đang túm tay một người phụ nữ, đồng thời đấm đá người có vẻ là cha cô khi ông cố gắng ngăn cản chúng.

"Đến đó là đủ rồi đó ạ!"

Đám du côn hoảng hốt vào thế phòng thủ trước sự xuất hiện đột ngột của một kẻ xâm nhập vừa xuyên qua bụi rậm.

Nhưng khi chiếc mũ trùm đầu được cởi ra và để lộ kẻ xâm nhập chỉ là một cô bé nhân khuyển nhỏ con, chúng liền thả lỏng và thở phào như thể đang chế nhạo sự cảnh giác của chính mình.

"Cái quái gì, chỉ là một con nhóc."

"Pochi không phải con nhóc, Pochi là Pochi đó ạ?"

Pochi nghiêng đầu.

"Câm mồm! Bọn tao đang làm việc!"

Đám du côn cau mày hét vào mặt Pochi.

"Làm việc ạ?"

Pochi bồn chồn nhìn quanh.

"Nhưng chị gái trông có vẻ đang gặp rắc rối đó ạ?"

Người phụ nữ bị đám du côn tóm lấy đã chết lặng, không thể phản ứng trước sự việc.

"Aargh, im ngay đi! Tụi bây, cho con nhóc này một trận!"

"Dạ, đại ca!"

Một trong những gã to con hơn nặng nề bước về phía Pochi.

"CHẾT ĐI!"

VỤT, nắm đấm của hắn chém vào không khí.

Pochi nhanh nhẹn né được cú đấm đó.

"Đừng có né nữa!"

"Nhưng nếu trúng thì sẽ đau lắm đó ạ?"

Pochi dễ dàng né tránh những cú vung tay của gã đàn ông.

"Mày đang giỡn mặt với tao đấy à! Tất cả xông lên!"

"Nhưng lỡ giết nó thì sao?"

"Quan tâm đếch gì. Cứ xẻo nó ra!"

"RÕ!"

Năm gã đàn ông rút vũ khí và lao vào Pochi.

Hai cha con người kia tưởng tượng cảnh Pochi bị chém thành từng mảnh liền nhắm mắt quay đi.

"ĐOÀNG, đó ạ!"

Tất cả đám người dễ dàng bị thổi bay chỉ bằng một đòn.

Thanh kiếm trong tay cô bé vẫn còn nằm trong vỏ.

"C-cái quái gì đang xảy ra vậy?"

"Arisa đã nói với Pochi rằng, một khi đã cầm kiếm thì cũng phải sẵn sàng bị kiếm chém, đó nha!"

Pochi vênh mặt đắc thắng.

Việc cô bé không dùng lưỡi kiếm để chém chúng hẳn là một hành động nhân từ.

"C-chết tiệt. Mày là con quái vật."

Gã đàn ông huýt sáo bằng ngón tay, rồi 20 tên côn đồ từ hướng ngôi làng lao đến.

Dường như chúng đã và đang càn quét trong làng.

"Thế nào! Một mình mày không thắng nổi số lượng này đâu!"

Nước bọt của gã đàn ông văng tung tóe khi tình thế đảo ngược.

Đúng lúc đó, vài cái bóng bay ra từ bụi rậm.

"Cô ấy không đơn độc đâu gau!"

"Gấu và mọi người tới đây kuma!"

"Tôi biết ngay là chị ấy sẽ bị kéo vào rắc rối mà."

"Pochi-san, lùi lại đi!"

"Usasa và mọi người đây ạ!"

Băng [Pendora] đã theo chân Pochi đến Miền Tây, gồm có nhân thỏ Usasa và Rabibi, nhân khuyển Gaugaru, nhân gấu Kubear, cùng cậu bé loài người Ninin và cô bé Hitona.

"Mọi người đuổi theo Pochi đó ạ?"

"Tất nhiên rồi!"

"Đừng lạnh lùng vậy chứ gau."

"Tụi này lo cho chị khi đi một mình lắm gau."

"Bọn em đã nhờ Bá tước-sama cho đi tàu đến đất nước này đó."

Pochi đoàn tụ với Usasa và cả nhóm.

"Mọi người! Nhìn tình hình đi chứ!"

"Chỉ hai đứa bọn tớ không cầm cự nổi đâu! Usasa, giúp với!"

Hai người thường đang đối phó với đám côn đồ cầu cứu.

"Xin lỗi hai cậu!"

"Xin lỗi nhé, Hitona!"

Usasa và Rabibi quấy rối hàng tiền đạo, Kubear phụ trách che chắn, còn Gaugaru với thanh đại kiếm thì càn quét.

Băng Pendora phối hợp cùng nhau để xử lý đám côn đồ.

Tuy nhiên, do thua về số lượng, những đứa trẻ Pendora bắt đầu bị đẩy lùi.

"Pochi cũng sẽ cố gắng hết sức đó nha!"

Keng, sau khi tạo dáng, Pochi tham gia vào cuộc chiến.

"Pochi-san!"

"Đúng là chị đại có khác Kuma!"

"Whoaa!"

Thế trận nhanh chóng bị đảo ngược sau đó.

Pochi đúng nghĩa là xé tan tành giáp trụ của đám người xấu và vứt chúng đi trước khi đánh cho chúng bầm dập.

Cô gái bị bắt làm con tin đã được Rabibi lén lút cứu và đưa về với cha mình.

Tên thủ lĩnh côn đồ nhận ra tình thế bất lợi liền ném một quả bom khói để tìm đường tẩu thoát.

"Không trốn khỏi Pochi được đâu đó nha!"

Pochi lao xuyên qua làn khói bằng Thiểm Bộ, đá vào chân tên thủ lĩnh và đè hắn xuống.

"Bị trói lại như một hình phạt đó ạ!"

Cô bé xách tên thủ lĩnh bị trói bằng dây thừng như một con sâu về lại với cả nhóm.

Vì lý do nào đó, người cha đã cởi áo ngoài của mình ra, tuyệt vọng cố gắng dập tắt làn khói.

"Để tôi dập nó cho gau?"

"Cứ để tôi kuma."

Kubear tóm lấy quả bom khói và mạnh tay vùi nó xuống đất để dập khói.

Khi người cha chắc chắn rằng khói đã tan hết, ông kiệt sức ngã quỵ tại chỗ.

"Chiến thắng rồi ạ!"

Usasa và cả nhóm bối rối nhìn người cha, nhưng dù sao thì tất cả đều cùng nhau reo hò khi nghe tiếng hoan hô chiến thắng của Pochi.

Trong khi đó, dân làng đã tụ tập lại.

Một trưởng làng lớn tuổi bước về phía Pochi và băng Pendora.

"Các người đã làm gì thế này!"

Và thay vì lời cảm ơn, họ lại nhận được một trận mưa lời phàn nàn.

"Đúng đúng!"

"Các người nghĩ mình đang làm gì khi đánh đập những người này!"

"Các người nghĩ tại sao chúng tôi lại phải chịu đựng chúng suốt thời gian qua!"

Theo sau trưởng làng, dân làng vây quanh Pochi và la ó cô bé.

"T-tại sao mọi người lại tức giận ạ?"

Những tiếng nói giận dữ bất ngờ khiến đôi tai Pochi cụp xuống, đuôi cô bé giấu vào giữa hai chân.

Usasa và Gaugaru đứng trước Pochi, dang rộng vòng tay để bảo vệ cô bé.

"Yên lặng!"

"Cử một người ra mà trình bày khiếu nại đi wan!"

Khi Usasa và Gaugaru gầm lên trong lúc kích hoạt kỹ năng Uy Áp, dân làng tái mặt và câm như hến.

Tất cả dân làng đồng loạt lùi lại, chỉ còn lại trưởng làng đứng tại chỗ.

"Giải thích nhanh đi kuma."

Kubear vỗ vai vị trưởng làng đang sợ hãi.

"N-những gã này không phải là thổ phỉ bình thường."

"Khác nhau chỗ nào gau?"

"Chúng tao là Gia tộc Baphomet, có thể khiến trẻ con đang khóc cũng phải nín bặt!"

Người trả lời là tên thủ lĩnh côn đồ đã tự mình tháo miếng bịt miệng ra.

"Bafemot ạ?"

"Là Baphomet! Và đừng có đọc sai nữa! Sếp của bọn tao là Baphomet Tai Ương đáng sợ được ca tụng ở Thành Phố Tội Lỗi, Cybe."

Tên thủ lĩnh hét vào mặt Pochi vì đã đọc sai.

Thành Phố Tội Lỗi Cybe nằm trên một hòn đảo hải tặc có núi lửa đang hoạt động tên là Đảo Khói Đỏ, một hang ổ của những kẻ ngoài vòng pháp luật mà ngay cả các quốc gia láng giềng cũng không dám bén mảng tới.

"Sếp của bọn tao được cả hòn đảo khiếp sợ như Ma Vương Tái Thế!"

"Hừm."

Băng [Pendora], những người biết rõ sức mạnh và thành tích của Pochi, chỉ đơn giản là phớt lờ lời của tên thủ lĩnh.

"Hừm, hừm cái gì!? Tụi bây còn quá non để biết sợ à?"

"Không sao đâu ạ! Pochi sẽ đánh bại hết tất cả kẻ xấu đó nha!"

"Mày đang đối đầu với [Ma Vương Tái Thế] đấy! Làm quái gì có chuyện mày thắng được!"

Băng Pendora nhìn xuống tên thủ lĩnh đang sủa bậy bằng ánh mắt lạnh lùng.

Hắn không hề biết rằng Pochi là một trong những [Kẻ Diệt Ma Vương].

"Không sao đâu ạ! Pochi đã từng chiến đấu với người ma vương rồi đó nha!"

"Thằng quái nào tin được cái chuyện nhảm nhí đó!"

Không chỉ đám côn đồ, mà không một dân làng nào tin vào điều đó.

Kể cả hai cha con đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Pochi.

Ngoại lệ duy nhất là băng Pendora.

Sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Pochi hiện rõ trong mắt họ.

Tai Pochi giật giật.

Cô bé nghe thấy thứ gì đó đang đến gần từ xa.

"Thả bọn tao ra! Nếu không đội quân quái vật mà sếp tao điều khiển sẽ đến càn quét đấy!"

Dân làng co rúm lại vì sợ hãi khi nghe thấy tiếng kêu của wyvern từ xa.

"Đến rồi đấy, chúng đến để mang cái chết cho chúng mày!"

Một con wyvern bay qua những ngọn cây.

Mắt Pochi mở to khi nhìn thấy nó.

"Thịt! Đó ạ!"

"Đ-đây là cơ hội cuối cùng để mày mạnh miệng đấy!"

Lấn át giọng nói của tên thủ lĩnh, ngày càng nhiều wyvern bay tới, tổng cộng hơn mười kỵ sĩ wyvern đang lượn vòng trên bầu trời.

Kỵ Sĩ Wyvern là một lực lượng hùng mạnh mà ngay cả các quốc gia lớn cũng không thể tập hợp với số lượng lớn.

Người ta nói rằng để chặn đứng chúng bên ngoài các cơ sở quân sự, cần số lượng pháp sư gấp nhiều lần hoặc cung thủ gấp hàng chục lần do khả năng bổ nhào tấn công từ ngoài tầm bắn của ma pháp và cung tên.

Chắc hẳn chúng đã nhìn thấy pháo hiệu mà tên thủ lĩnh bắn ra.

"Tất cả chúng mày tiêu đời rồi!"

Như thể đáp lại lời của tên thủ lĩnh, một trong những kỵ sĩ wyvern chuẩn bị một cây trượng lửa dài và đốt cháy một ngôi nhà như một phát bắn cảnh cáo.

"Thấy chưa! Sức mạnh của Kỵ Sĩ Rồng mạnh nhất Thành Phố Tội Lỗi Cybe!"

Tên thủ lĩnh lảm nhảm trong khi sùi bọt mép.

"Một cơn mưa cầu lửa sẽ thiêu rụi tất cả chúng mày!"

Tên thủ lĩnh ngây ngất cười lớn khi nhìn Pochi và dân làng.

"Này, vậy thì—mấy ông già các người không bị đốt cháy cùng sao?"

"—A"

Nghe Usasa nói, tên thủ lĩnh và đám du côn tái mặt.

Có vẻ như chúng chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.

"Không sao đâu ạ! Cứ để cả cho Pochi đó nha!"

Pochi bước ra giữa khoảng đất trống với thanh kiếm vẫn còn trong vỏ.

"Nào, tới đây! Đó ạ!"

Giọng nói đầy khiêu khích của cô bé vang lên trời, những con wyvern và kỵ sĩ của chúng tập trung sự chú ý vào Pochi.

Một loạt hàng chục quả cầu lửa được bắn ra từ trượng của các kỵ sĩ, vẽ nên những vệt đỏ trên bầu trời.

"Nhát chém Iai, đó ạ!"

Pochi chém tan những quả cầu lửa đang lao tới bằng một kỹ thuật rút kiếm trong khi chạy trên không trung với Không Trung Bộ.

"Dùng kiếm chém cầu lửa?!"

"Pochi-san, chị tuyệt vời quá!"

"Chị đại là mạnh nhất gau!"

"Mạnh nhất kuma!"

Tiếng cổ vũ của Usasa và lũ trẻ đã át đi sự ngạc nhiên của tên thủ lĩnh.

Dân làng thậm chí không thể thốt nên lời vì quá sốc.

"Bắt và thả thật sự đó ạ!"

Pochi tóm lấy một kỵ sĩ wyvern xui xẻo, và nhảy sang con wyvern tiếp theo sau khi chém bay đầu con wyvern đó.

Không ai hiểu rằng Pochi định nói "Bắt và thả", và ngay cả khi có người hiểu, họ cũng sẽ nói, 'cụm từ đó không có nghĩa như vậy.'

"Con nhóc này là cái quái gì vậy!"

"Con quỷ đội lốt nhân khuyển!"

"Mày nghĩ bọn tao là—"

Bảy cái đầu rơi xuống trước khi các kỵ sĩ wyvern kịp tập hợp lại, các kỵ sĩ rơi xuống những ngọn cây.

Độ cao đó thường sẽ khiến họ không thoát khỏi cái chết ngay cả khi được cành cây đỡ, nhưng một sức mạnh vô hình dưới dạng những chiếc bóng giống như roi đã tóm lấy các kỵ sĩ, ngăn cản cái chết của họ.

Có vẻ như luôn có một người bảo hộ hay lo lắng thái quá ở khắp mọi nơi.

"Thứ đó không thể nào lên cao đến đây được."

Khoảnh khắc viên chỉ huy kỵ sĩ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, lẩm bẩm điều đó, một giọng nói đáng ngại "Tới đây, đó ạ!" vang lên sau lưng hắn.

Và ngay khi viên chỉ huy rụt rè nhìn lại—.

"—Cái gì?!"

Một quả cầu màu đỏ đập vào kỵ sĩ wyvern đang bay cạnh hắn.

Thịt và máu của con wyvern văng tung tóe khi con wyvern không đầu giờ đây lao thẳng xuống đất.

"Uscaaa!"

Ngay cả khi đang hét tên thuộc hạ của mình, bản năng sinh tồn vẫn buộc hắn phải bay theo một quỹ đạo ngẫu nhiên.

"Vậy là cái đầu sẽ vỡ tan với Pháo Ma Lực thông thường ạ. Không thể ăn được tròng mắt ngon lành nếu không cắt cổ nó đó nha."

Một cảm giác kinh hoàng đối với kẻ thù ập đến viên chỉ huy ngay khi hắn nghe thấy điều đó.

Hắn hiểu rằng kẻ thù này không cố gắng tiêu diệt họ, mà là đang săn mồi, xem họ không hơn gì thức ăn.

"KHÔNGGGGGGGGGGGGG!"

Viên chỉ huy né được một lưỡi đao màu đỏ đang lao tới từ phía sau.

Sau khi tránh được lưỡi đao thứ ba, viên chỉ huy thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra cô bé nhân khuyển trông như ác quỷ sau lưng mình đã biến mất.

"Mình còn sống—uwaa"

Giữa chừng câu lẩm bẩm, hắn cảm thấy một chất lỏng ấm áp bắn vào từ phía trước.

Hắn vội vàng quay lại và cảm thấy có gì đó không ổn.

Nó không còn ở đó.

Nó đã biến mất. Cái đầu của con chiến mã đáng tin cậy của hắn.

Con chiến mã không đầu bổ nhào thẳng xuống đất.

"Aku (ác) soku (tức) zazan (trảm) đó ạ!"

Pochi tạo dáng 'shupin' sau khi hạ gục kỵ sĩ wyvern cuối cùng bằng pháo ma lực hình máy chém cải tiến của mình.

"T-tôi không thể tin vào mắt mình"

Tên kỵ sĩ côn đồ há hốc mồm.

"Arisa đã nói vậy đó ạ. Cái ác thịnh vượng chẳng qua chỉ là thức ăn miễn phí thôi đó nha!"

Pochi nói một cách đắc thắng.

"V-vẫn chưa đâu. Sếp của bọn tao vẫn còn ở đó."

Tên thủ lĩnh cố gắng huênh hoang với giọng run rẩy.

"Bọn tao vẫn còn Ma Vương Tái Thế của Thành Phố Tội Lỗi Đảo Khói Đỏ, Baphomet [Tai Ương]!"

Tên thủ lĩnh ra vẻ ta đây để đe dọa Pochi và cả nhóm.

"Mày phải mang anh hùng của Đế quốc Saga đến nếu muốn đánh bại sếp của bọn tao!"

"Ồ, Pochi biết về người anh hùng đó ạ! Nếu người anh hùng có thể đánh bại nó, thì Pochi cũng có thể đánh bại nó đó nha!"

"Hảảả? Đánh bại sếp của bọn tao?"

Nghe Pochi nói, tên thủ lĩnh cười như bị chuột rút.

"Có gì buồn cười ạ?"

"Làm quái gì có chuyện tao không cười cho được. Không đời nào Đảo Khói Đỏ, nơi khiến quân đội của các quốc gia kia phải bó tay, lại có thể thất thủ trước một nhân khuyển đơn độc mạnh hơn một chút. Hòn đảo đó có cả một đội quân quái vật dưới sự kiểm soát của sếp bọn tao canh gác toàn bộ nơi chết tiệt đó."

"Một đội quân quái vật ạ!"

Pochi nghiêng đầu sang một bên.

"Đúng vậy! Quái vật biển như hải xà để đánh chìm tàu thuyền, rồi quái vật bay như naga và wyvern để bắn cầu lửa từ trên trời cao. Và ngay cả khi mày vượt qua được chúng, mày sẽ phải đối mặt với Voi Ma Mút Núi Lửa và bầy Trâu Cào Cào đang ngứa ngáy muốn giẫm chết mày."

"Ôi không ạ!"

Pochi ngạc nhiên quay về phía Usasa và cả nhóm.

Usasa và cả nhóm chuẩn bị tinh thần, nghĩ rằng kẻ thù của họ đủ mạnh để khiến Pochi phải có phản ứng như vậy.

"Là một lễ hội thịt đó nha!"

Sức lực rời khỏi Usasa và cả nhóm khi họ nhìn thấy Pochi đang phấn khích.

Đúng là Pochi của họ mà.

"Th-thịt! Mày đang nói cái quái gì vậy. Chính chúng mày mới là kẻ bị đem cho quái vật ăn!"

Tên thủ lĩnh tuyệt vọng cố gắng cãi lại, nhưng không một lời nào của hắn lọt vào tai Pochi, người có tâm trí hoàn toàn bị chiếm lĩnh bởi ý nghĩ về lễ hội thịt, trước khi cuối cùng bị lãng quên.

"Ợ, no quá ạ."

Pochi xoa bụng một cách mãn nguyện.

Như một khúc dạo đầu cho Lễ Hội Thịt Lớn tại Đảo Khói Đỏ, họ đã tập hợp những người ở các ngôi làng lân cận đã trở thành nạn nhân của bọn cướp và tổ chức một lễ hội thịt với thịt wyvern. Tất nhiên, họ cũng có món ăn từ nhãn cầu.

Có một số người khó chịu với loại thịt nổi tiếng vì vị dở và dai ở các quốc gia khác, nhưng những dân làng đã bị đói do sự cướp bóc của Gia tộc Baphomet đã lao vào ăn thịt mà không phàn nàn và ca ngợi Pochi.

Những người dân làng đã chứng kiến Pochi tàn sát lũ wyvern đồng loạt phủ phục trước Pochi để cầu xin sự tha thứ.

Những tên du côn và kỵ sĩ wyvern bị bắt sẽ được giao cho binh lính được cử đến từ một quốc gia láng giềng vào sáng hôm sau.

"Pochi-san, không tìm thấy con tàu nào cả."

"Chúng tôi xin lỗi. Những kẻ ở Cybe đã lấy đi tất cả thuyền của chúng tôi và nói rằng, 'Chúng tao sẽ lấy thuyền của chúng mày nếu không trả được thuế.'"

Kết quả là họ thậm chí không thể ra khơi đánh cá, trưởng làng chài đau buồn nói.

"Thế thì gay go rồi ạ."

Pochi đã tìm kiếm một chiếc thuyền để đưa cô bé đến Đảo Khói Đỏ.

"Chúng ta có thể đẽo vài khúc gỗ thành một con tàu gau."

"Sẽ mất nhiều thời gian lắm."

"Tôi đẽo gỗ khá giỏi đấy kuma."

Usasa và cả nhóm đưa ra ý kiến của mình.

"Có rất nhiều xoáy nước và rạn san hô vô hình xung quanh Đảo Khói Đỏ, mặc dù không nhiều quanh cửa vịnh. Những người không biết đường sẽ rất khó để đi đến đó."

Usasa và cả nhóm trông có vẻ bối rối khi nghe trưởng làng nói.

"Giá như Pochi-san để lại một con wyvern còn sống."

"Cậu đang trách chị ấy à?!"

"Tớ có nói vậy đâu!"

"Cãi nhau là không tốt đâu đó nha."

Pochi xoa dịu cả nhóm khi họ bắt đầu cãi vã.

"Nhưng, Pochi-san. Cứ thế này thì chúng ta không thể qua biển được đâu?"

"Không sao đâu ạ."

Pochi quay sang Usasa và cả nhóm với vẻ mặt đầy tự tin.

"Pochi vừa nảy ra một ý tưởng rồi đó nha!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!