Ta là Tama, méo~. Tên này là do Chủ nhân đặt cho.
Tama đã có một gia đình méo.
Một Chủ nhân vừa mạnh mẽ lại tốt bụng. Có Pochi, giống như em gái nhỏ, và Liza, giống như một người mẹ. Rồi còn có Arisa xấc xược và Lulu ngoan ngoãn nữa. Mọi người không phải thú nhân mèo, nhưng tất cả đều là thành viên quan trọng trong gia đình méo của Tama.
Arisa bảo rằng nếu Tama thêm đuôi "méo" vào cuối câu thì Chủ nhân sẽ thích lắm, nhưng cổ nói xạo đó. Chủ nhân chẳng vui chút nào, mà còn lo lắng nữa.
"Được rồi, chúng ta đi thôi. Mọi người, theo tớ nào!"
Arisa chạy lon ton dẫn đường. Hôm nay là ngày đi mua sắm.
Quần áo mới! Vải mềm mại, bồng bềnh, quần áo mới tinh, thơm tho.
"Pochi mà mặc bộ này thì trông sẽ tinh ranh và ngầu lắm nhỉ, Tama?"
"Cái ruy băng này hợp hơn thì phải?"
Không phải cái Arisa gợi ý đâu, Tama muốn cái có đính ruy băng nhỏ kia cơ, nó hợp với Pochi hơn.
"Ara? Bất ngờ ghê, em cũng thích mấy thứ dễ thương à."
Tama không biết dùng tiền, nên nhờ Arisa mua giúp.
Mua sắm xong, cả bọn dùng tiền thừa để ăn thật nhiều thịt. Hạnh phúc ghê, méo~
Lúc đi ngang qua một công viên, Tama thấy một chỗ có nắng đẹp để làm một giấc, nhưng rồi lại phát hiện ra Chủ nhân đang ở đó.
"Chủ nhân?"
Tama chạy lại định bắt chuyện, trông ngài có vẻ đang đau ở đâu đó.
Pochi chạy theo sau cũng lo lắng y hệt.
"Ngài đau bụng ạ?"
"Ta ổn mà, chắc chỉ hơi mệt chút thôi."
Chủ nhân nói vậy trong khi xoa đầu Tama. Thích được xoa đầu nữa, Tama liền dụi đầu vào tay Chủ nhân.
Ra ngoài! Đây là lần đầu tiên Tama được ra khỏi thành phố.
Arisa hỏi: "Hồi nhỏ hai cậu không sống bên ngoài thành phố à?", nhưng Tama chỉ nhớ được mùa đông lạnh giá và hơi ấm từ bộ lông của ai đó thôi.
Dù Tama nhớ rất rõ lúc gặp Pochi, nhưng lại chẳng nhớ gì về quá khứ cả.
Lúc đó Pochi chưa biết nói, chỉ biết gừ gừ "Gururu" thôi, nhưng Tama đã rất chăm chỉ dạy em ấy từng chữ một. Vì Tama là chị mà, méo~.
Xe ngựa lắc lư qua lại, vui ghê. Nhưng Arisa và Lulu cứ la oai oái là đau mông, nên Tama hỏi: "Hai cậu ổn không?". Arisa lại hét lên: "Với trí tuệ của loài người thì không gì là không thể!", nhưng mà Tama chẳng hiểu câu đó nghĩa là gì cả. Lời nói của Arisa rất vui, nhưng lúc nào Tama cũng không hiểu hết. Cậu ấy đúng là một đứa trẻ kỳ lạ.
Arisa dạy Tama rất nhiều thứ. Nào là [Oẳn tù tì], [Trắng đen], [Nhảy lò cò], [Chơi bài], rồi cả [Nhạc anime] nữa, nhiều, nhiều thứ lắm.
Lần tới, nếu bắt được mồi, Tama sẽ cho Arisa một ít.
Ngồi cạnh Chủ nhân ngắm cảnh vật lướt qua bên ngoài, vui thật. Pochi cũng đang ngồi cạnh Chủ nhân ở phía bên kia.
"Nya!"
Vừa nãy, có một con mồi trong bụi cây!
Tama định nhảy ra, nhưng Liza đã túm lấy đai lưng của Tama lại nên không nhảy được. Tiếc quá đi.
Xe lại xóc lên và Arisa lại bắt đầu cằn nhằn. Tama nghĩ xe ngựa thì phải lắc lư chứ nhỉ, Arisa lạ thật.
Pochi đang vật lộn với Arisa vì bị cậu ấy ngồi lên đầu. Uu, mình cũng muốn tham gia. Nhưng mà, mình là chị nên phải nhịn. Uu, nhịn hết nổi rồi, méo♪
Tama chơi đùa cùng Pochi và Arisa cho đến khi bị Liza ngăn lại.
Uu, Tama thoáng thấy rất nhiều con mồi.
Nhưng mà, cho đến khi Chủ nhân ra lệnh, phải nhịn, phải nhịn.
"Binh nhì Pochi! Binh nhì Tama!"
"Aye!"
"Có mặt, nanodesu!"
Tama làm tư thế "Vút!" mà Arisa dạy tối qua rồi đáp lời Chủ nhân.
"Ta giao cho hai cô một nhiệm vụ! Kiểm tra an ninh xung quanh khu vực bờ đá này!"
"Aye!" "Rõ ạ!"
Tama đuổi theo một con thỏ mà mình đã tia thấy từ trước, nhanh hơn cả Pochi.
Con thỏ nhảy vòng vòng kêu "Pyon pyon".
Pochi và Tama đang chạy song song với nhau.
Nó chậm hơn cả quái vật, méo~.
Tama lao tới.
Pyon pyon.
Nyau, nó chạy mất rồi.
Pyon.
Pochi nhảy chồm lên nó.
Con thỏ lách người một cái rồi trượt qua dưới bụng Pochi.
Không cho mày chạy đâu!
Tou!
Nhưng con thỏ đã chui tọt vào một cái hang ẩn dưới đám cỏ.
Uu, nếu chui vào đó, bộ quần áo Chủ nhân cho sẽ bị bẩn mất.
Nhưng mà, Pochi đã lao vào cái hang không chút do dự.
Thôi thì mình là chị, nhường con thỏ này cho Pochi vậy.
Tama bắt được một con rắn đang lượn lờ dưới một tảng đá. Đây là loại rắn không có độc và ăn rất ngon.
Nhưng mà, nó hơi bé. Tama vừa vẫy đuôi vừa tìm con mồi tiếp theo, và tình cờ gặp Arisa đang đi nhặt củi.
"Arisa?"
"Ara, Tama. Hửm? Em đang cầm gì thế?"
"Rắn."
Đúng rồi, phải đưa nó cho Arisa.
Nó hơi nhỏ, nhưng ăn vặt thì được.
"Cho cậu này?"
"Oái, không, đừng có qua đây."
"Không có độc đâu?"
Dù sao nó cũng là rắn không độc, nên ổn mà.
Nào, Arisa, lại đây xơi nó từ đầu đi, đừng bỏ thừa miếng nào nhé.
"Oa, quăng nó đi!"
"Quăng?"
"Đúng vậy, xoay người đi. Xoay vòng vòng, rồi ném nó đi thật mạnh."
"Aye."
Nghe lời Arisa, Tama xoay vòng vòng rồi ném nó đi.
Hình như đây là một trò chơi mới, nhưng Tama không hiểu nó vui ở chỗ nào.
"Đúng rồi, giỏi lắm."
Arisa khoanh tay và gật gù ra vẻ tán thưởng. Chắc là mình làm đúng rồi.
Arisa nhặt củi dưới chân rồi quay về chỗ Chủ nhân.
Tiếp theo, vì Chủ nhân, mình sẽ tìm một con mồi bự hơn.
Tama đuổi theo một con chuồn chuồn.
Tama đuổi theo một con dế.
Thấy rồi.
Ẩn mình, tou!
Tama tấn công con mồi từ phía sau, và nó ngất xỉu ngay lập tức.
Yếu thế?
Rõ ràng đó là một món quà bự ơi là bự cho Chủ nhân, vậy mà ngài lại bảo: "Thả nó đi."
Một con mồi to thế cơ mà.
Mà thôi, đó là lệnh của Chủ nhân, Tama sẽ nghe lời ngài.
Tama xoay vòng vòng y như lời Arisa chỉ, rồi ném nó đi thật xa.
Thế là Tama bị Chủ nhân mắng.
Tama phải đi nói với Arisa rằng nói dối là không tốt.
Bởi vì Tama là chị mà.