Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 83: CHƯƠNG 5-20: PHỤ CHƯƠNG - GÃ THƯƠNG NHÂN TRẺ VÀ NHỮNG ĐỨA TRẺ Ở TRẠI MỒ CÔI

Khi được chủ nhân cử đến trại trẻ mồ côi, tôi thấy lũ trẻ đang chơi một trò thẻ bài. Những tấm thẻ đó trông khá giống với thẻ học mà tôi từng làm, dù thiết kế có hơi khác một chút.

"Này mấy nhóc, mấy đứa lấy những tấm thẻ này từ đâu thế?"

"Tsui-niichan làm đó."

"Nhầm rồi, là Yuni-ane nhận được từ bạn trai chị ấy mà."

"Etai-niichan đã vẽ hình."

"Tsui-niichan đã bào miếng gỗ đấy, chú biết không?"

"Yuni-ane đã dạy chúng em cách chơi."

Lũ trẻ nhao nhao trả lời câu hỏi của tôi. Cứ nói đồng thanh thế này thì tôi nghe chẳng hiểu gì cả. Khi bọn trẻ bắt đầu cãi nhau, tôi vội vàng đứng ra phân xử.

Sau khi hỏi đi hỏi lại nhiều lần, cuối cùng tôi cũng hiểu ra:

"Chúng nhận được những thẻ bài này từ người yêu của một cô gái tên Yuni."

"Một cậu bé tên Tsui cung cấp nguyên liệu như khối gỗ, mực và bút lông."

Và "Một cậu bé tên Etai vẽ những bức hình đó."

Vì cả thẻ học, kể cả nguyên mẫu đầu tiên, đều đã được mua bởi gã thương nhân đó, cậu ta có lẽ chính là người yêu của cô Yuni kia. Cô gái trông thông minh đi cùng cậu ta có thể chính là Yuni.

Tôi đoán những đứa trẻ mồ côi mà anh ta dạy dỗ chính là lũ nhóc này đây.

Nhắc mới nhớ, một đứa nhóc đã nói điều gì đó khiến tôi chạnh lòng.

"Cách chơi là gì?"

Trò chơi này chẳng giống gì với cách chơi thẻ mà tôi đã nghĩ ra. Vốn dĩ bạn chỉ đọc một chữ cái, rồi kiểm tra mặt sau tấm thẻ để xem mình có đúng hay không, chỉ có vậy thôi.

"Như vầy nè!"

"Bạn xếp chúng thành hàng."

"Lần lượt."

"Bạn đoán đúng chữ cái."

"Nó sẽ là của bạn."

Lũ trẻ nói về luật chơi một cách liền tù tì. Cái suy nghĩ "Để tôi nói" dường như tràn ngập trong đầu chúng. Tôi kiên nhẫn lắng nghe lời bọn trẻ, rồi sắp xếp lại trong đầu mình.

Bạn đặt 100 tấm thẻ ngửa mặt chữ cái lên trên [Sân Đấu]. Nếu bạn có thể đọc chính xác chữ cái tương ứng với hình ở mặt sau, tấm thẻ đó sẽ là của bạn. Những thẻ đoán sai sẽ bị gửi đến [Nghĩa Địa]. Nếu không còn thẻ nào trên [Sân Đấu], thẻ trong [Nghĩa Địa] sẽ được đưa trở lại [Sân Đấu] và cuộc chơi tiếp tục. Khi tất cả thẻ trên [Sân Đấu] và cả trong [Nghĩa Địa] đã được lấy hết, người giữ nhiều thẻ nhất sẽ trở thành [Học Giả], tức người chiến thắng.

"Ngạc nhiên thật, có thể nghĩ ra cả cách chơi như vậy cơ à."

"Đúng đó, Yuni-ane tuyệt vời lắm."

"Chẳng phải chị ấy bảo người đáng kinh ngạc là Aisa sao?"

"Nhầm rồi, là Tarisa."

"Không phải là Maisa à?"

Tôi muốn gặp người mà lũ trẻ gọi là Yuni. Tôi tự hỏi liệu mình có thể gặp Yuni hoặc hai đứa trẻ kia không.

"Yuni-ane đang đi làm rồi."

"Tsui-niichan cũng đang bận tập luyện thì phải?"

"Thế còn Etai-niichan?"

"Ở trong phòng cậu ấy à?"

"Không, người lớn nói anh ấy sẽ làm việc ngoài đồng hôm nay."

"Đồng Gabo hả?"

"Không phải, họ nói là đồng rau chân vịt mù tạc."

"Vậy là anh ấy đang ở khu mái đỏ."

"Chú ơi, cháu sẽ dẫn chú đến đó."

C-Chú á hả. Tôi mới có 20 tuổi thôi mà.

Trong lúc lòng tôi đau như cắt bởi lời nói của lũ nhóc, chúng đã kéo tay tôi đi.

Đứa trẻ dẫn tôi đến một nơi có khoảng 20 cậu trai lớn hơn nó chừng 10 tuổi đang làm việc trên những cánh đồng.

Cậu trai vạm vỡ trông lớn tuổi nhất nhìn tôi đầy nghi ngờ khi thấy tôi được một đứa trẻ dẫn đường.

"Chào cậu, rất vui được gặp cậu, tôi là một thương nhân tên Neigen."

"Không biết ngài thương nhân đây có việc gì ạ? Vì mùa vụ là tài sản của ngài Bá tước, chúng tôi không thể bán nó mà không có sự cho phép đâu."

Tôi để ý thấy chút mỉa mai trong cách cậu ta nhấn giọng từ "thương nhân". Tôi không đến đây để gây sự với một đứa trẻ.

"Không phải chuyện đó đâu, tôi muốn gặp Etai-kun, và đứa trẻ này đã dẫn đường cho tôi."

"Etai đang xỉu dưới gốc cây kia kìa. Vì cậu ta vô dụng nên anh cứ giữ lấy nếu có việc cần. Nào mấy đứa, lại đây."

Tôi cảm ơn cậu ta và đi về phía Etai.

"Anh là ai?"

"Rất vui được gặp cậu, tôi là một thương nhân tên Neigen."

"Haa, thương nhân-san à, có chuyện gì sao."

Xem ra Etai-kun không giỏi giao tiếp cho lắm.

"Thật ra thì, tôi muốn nói về những bức tranh cậu đã vẽ trên các tấm thẻ học."

"Chúng thú vị mà, đúng chứ!"

"Ừ, lũ trẻ nghĩ trò chơi đó thật tuyệt."

"Mọi người chơi nó cả đêm."

"Không có đứa nào cãi nhau sao?"

"Đứa nào làm thế sẽ phải chơi cuối cùng."

"Tôi hiểu rồi, đó là một quyết định hay đấy. Dù vậy, chắc khó mà chờ đến lượt mình với chỉ hai bộ thẻ học, phải không?"

"Không, giờ bọn tôi có bốn bộ rồi."

Tôi không thể che giấu sự ngạc nhiên của mình. Mới chỉ 8 ngày kể từ khi [Thẻ Học] được bán ra.

Chỉ mất bốn ngày để làm một bộ thôi sao!

Trong khi đó, họa sĩ mà tôi yêu cầu làm mấy thẻ thương mại này phải mất nửa tháng mới xong một bộ.

"Cậu tự mình làm hết à?"

"Không."

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm khi nghe câu đó. Chắc là vì họ có nhiều người cùng làm để rút ngắn thời gian. Tuy nhiên, suy nghĩ đó đã bị dập tắt ngay bởi câu nói tiếp theo.

"Hai bộ đầu tiên là tôi tự làm, nhưng những bộ khác có sự giúp đỡ của mấy đứa trẻ khác vẽ cũng khéo tay lắm. Nhờ vậy, chúng tôi làm được một bộ mỗi ngày."

"Theo, Shual, Olio. Người này muốn nói chuyện với mấy đứa."

Etai-kun dẫn tôi đến một túp lều với ba cậu trai và một cô bé. Tôi lập tức tự giới thiệu và đi thẳng vào vấn đề.

"Mọi người có thể vẽ tranh tốt như Etai-kun phải không?"

"Đúng thế."

"Không tốt bằng Etai-ani."

"Etai-niichan dạy cho em."

Sau khi từng người họ vẽ thử một bức tranh, tôi bắt đầu cuộc nói chuyện.

"Tôi muốn thuê mấy cô cậu."

"Nhưng em không biết chữ đâu."

"Có phải là... cơ thể của em không?!"

"Ngực em vẫn còn nhỏ... nhưng anh có muốn em làm người tình của anh không?"

Tôi gạt đi những câu trả lời lạc đề của lũ trẻ và giải thích chi tiết.

Tôi là người đầu tiên tạo ra Thẻ học, và tôi muốn phổ biến nó trên khắp Vương quốc Shiga, không chỉ tại Thành phố Seryuu. Vì vậy, để làm được nhiều Thẻ học, tôi sẽ thuê bọn họ.

"Anh sẽ kiếm được bao nhiêu? Anh trả một đồng penny cho một bộ chứ?"

"Cậu tham lam quá đấy."

"Đúng vậy, thế thì thành mấy đồng một tháng rồi."

"Thành bao nhiêu nhỉ?"

Tiền công cho lũ trẻ tùy vào công việc, nhưng giá thị trường vào khoảng 1 đến 2 đồng một tháng. Trong trường hợp được bao ăn ở, chúng thường không được trả lương.

Tôi nói với lũ trẻ đang bắt đầu đếm trên đầu ngón tay câu trả lời.

"Nếu các em làm được 30 bộ trong một tháng, thì sẽ là 30 đồng penny, tức là 6 đồng."

"Bốn người chúng tôi có thể làm ra 40 bộ."

"Vậy thì sẽ là 8 đồng. Mỗi đứa được 2 đồng."

"Tuyệt quá, bằng lương của Yuni-neechan rồi."

"Đúng vậy đấy, tuyệt thật."

"Nhưng mà, chúng ta có đủ nguyên liệu không?"

"Hay là mình hỏi Tsui-niichan thử xem?"

Lũ trẻ nhanh chóng trở nên kích thích, rồi lại thất vọng.

Tôi không có ý định để chúng làm việc với giá bèo, nhưng vì không có vốn khởi nghiệp, tôi sẽ bồi thường cho chúng sau này từ phần lợi nhuận.

"Tất nhiên là tôi sẽ chuẩn bị nguyên liệu."

"Thật chứ?!"

"Vậy thì em sẽ làm thật nhiều."

"Vâng, em sẽ làm việc chăm chỉ."

Giữa lúc lũ trẻ đang hừng hực khí thế, chỉ riêng Etai-kun trông có vẻ u ám.

"Nhưng, làm thế này mà không có sự cho phép của Yuni và Tsui-niichan thì có ổn không?"

"Được rồi, họ là những người đã mua thẻ bài, dạy cách chơi và đề nghị sản xuất thêm thẻ, đúng chứ?"

"Vâng."

"Em có biết họ làm việc ở đâu không? Anh sẽ đến hỏi họ. Nếu không gặp được, anh sẽ quay lại vào lúc nửa đêm."

Tôi rời trại trẻ mồ côi sau khi nghe về nơi làm việc của Yuni-chan và Tsui-kun. Vì đã có được sự đồng ý không chính thức từ Etai-kun và những đứa trẻ khác, tôi sẽ nói chuyện với hai người kia. Tôi phải tôn trọng sự đoàn kết của lũ trẻ này.

Đầu tiên, tôi tiến đến quán trọ nơi Yuni-chan đang làm việc. Tôi phải thuyết phục cô ấy vì chính cô ấy là người đã nghĩ ra ý tưởng về trò chơi. Nếu tôi đính kèm một cuốn sổ tay hướng dẫn riêng, nó chắc chắn sẽ bán chạy.

"Được rồi."

Tôi xin phép chủ quán trọ để nói chuyện với Yuni trong giờ làm, và bà ấy vui vẻ đồng ý. Cô ấy khác so với mong đợi của tôi. Cô ấy không phải là cô nàng xinh đẹp sắc sảo như tôi tưởng, mà chỉ là một cô gái trông khá bình thường.

"Người nghĩ ra trò chơi đó không phải tôi, mà là bạn tôi tên Arisa."

"Tôi có thể tìm gặp cô ấy ở đâu?"

"Cô ấy đã đến thành phố mê cung rồi."

"Tôi hiểu rồi, vậy thì rắc rối thật."

"Không sao đâu, Arisa hay nói mấy chuyện kỳ lạ như '[Không có biên giới cho trò chơi]' và chắc chắn sẽ cho phép anh thôi."

Cô gái tên Arisa này có vẻ là một người có tính cách thú vị.

Vì cô gái này đã hứa sẽ gửi thư cho Yuni-chan khi đến thành phố mê cung, tôi nhờ cô ấy viết về vấn đề cho phép trong thư hồi đáp. Sau này nó sẽ trở thành sự phê chuẩn sau khi sự việc đã rồi, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để nó không bị nghi ngờ về tính xác thực.

Tất nhiên tôi sẽ không vi phạm luật lệ nào ngay cả khi tự mình sử dụng nó. Nhưng việc sử dụng ý tưởng của người khác như thế này là điều không được tán thành giữa các thương gia. Thông thường, hiệp hội thương gia sẽ đứng ra làm trung gian hòa giải.

Khi tôi nói với Yuni-chan rằng tôi sẽ gửi thư hồi âm cùng với thư của cô ấy, cô ấy vui vẻ chấp nhận.

Cuối cùng, tôi đi về phía xưởng chế biến gỗ nơi Tsui-kun đang làm việc. Nó nằm ngay sau cánh cổng ở phố Đông vì liên quan đến việc chuyên chở gỗ.

"Được rồi."

Tôi nói chuyện với cậu ấy lúc cậu ấy vừa nghỉ giải lao, và cậu ấy cũng sẵn lòng đáp lại như Yuni-chan.

Cậu ấy trả lời trong khi nghịch những mảnh gỗ bào mỏng trên chân mình.

"Dù sao thì mua nó cũng là ý tưởng ban đầu của Yuni, tôi chỉ lấy gỗ vì cũng muốn có một bộ cho mình. Tôi sẽ không vui nếu anh bán những tấm thẻ đó ở trại trẻ mồ côi, nhưng nếu anh bán những cái mới được làm ra thì tôi không có vấn đề gì. Hơn nữa, anh sẽ chăm sóc cho Etai, đứa trẻ có vấn đề với công việc, đúng chứ? Dù gì thì việc cậu ta trở thành binh lính hay người chuyên chở cũng là chuyện bất khả thi."

Cậu ta đột nhiên tỏ ra rất có trách nhiệm.

"Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì tồi tệ với cậu bé Etai đâu."

"Vâng, cậu ấy vẽ rất khéo, nhưng nếu anh để cậu ta một mình, cậu ta sẽ vẽ cho đến khi bất tỉnh mới thôi."

Tsui-kun gật đầu như muốn tôi hứa rằng sẽ chăm sóc cậu bé cẩn thận.

Tôi nên đặt ra giới hạn cho số bộ thẻ làm trong một tháng. Nếu không, lũ trẻ đó có vẻ sẽ làm việc đến kiệt sức mới chịu dừng lại.

Khi tôi thấy cái bào và mớ vụn gỗ mỏng mà Tsui-kun đang cầm, tôi nhớ ra một vài câu nói.

["Sao ông không nghĩ cách sản xuất nó lần tới? Nếu có nhu cầu, ông có thể nghĩ về giá cả sau. Ông nên tìm nguyên liệu rẻ hơn, hoặc một cách sản xuất hàng loạt để giảm giá thành. Việc thử và sai thực sự rất vui đấy."]

Tôi nghiền ngẫm những câu nói đó trong khi nhìn chằm chằm vào đống vụn bào.

"Đúng vậy, chính là nó."

Tôi bất giác đứng bật dậy và hét lên. Vị đốc công ở đây đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Tuy nhiên, tôi đang quá phấn khích với ý tưởng mới nên chẳng bận tâm đến những ánh nhìn đó, và đi thương lượng với ông chủ. Thứ tôi nghĩ ra vào lúc này đã thành hình sau nửa năm.

Vào thời điểm đó, tôi đã nghĩ đến việc sử dụng ván ép làm từ vụn bào và keo dán làm nguyên liệu cho thẻ bài. Điều này sẽ không thể thành hiện thực nếu không có sự nỗ lực và kinh nghiệm của ông chủ và Tsui-kun.

Thẻ học làm từ ván ép, vốn được tạo ra bằng cách dán các lớp vụn bào theo kiểu lưới mắt cáo, trở thành một món hàng đáng giá 2 đồng bạc. Nó trở thành món quà lưu niệm nổi tiếng cho những người ghé thăm thành phố này vì mê cung.

Tuy nhiên, đó là câu chuyện của sau này.

Cho đến lúc đó, những ngày tháng làm thẻ học một cách thủ công với khối gỗ và những mẩu thừa để bù lại chi phí nguyên vật liệu vẫn tiếp diễn trong một thời gian.

Còn bây giờ, điều tuyệt vời nhất mà tôi có thể mường tượng ra là hình ảnh Etai và những đứa trẻ khác bối rối khi nhìn vào chiếc túi nhỏ đầy ắp tiền đồng vào cuối tháng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!