Virtus's Reader
Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku

Chương 84: CHƯƠNG 5-21: PHỤ CHƯƠNG - CHỦ NHÂN CỦA ARISA

Anh bị ngốc à?

Này, để em nói lại lần nữa nhé. Anh đúng là đồ ngốc!

Xét tới tình hình hiện tại, em phải nuốt ngược những lời bất kính đó vào trong lòng.

Đối tượng của những lời này chính là [Chủ nhân] của em. Tên địch hùng mạnh kia đang vênh váo chỉ vì hắn có sức mạnh khủng khiếp, vậy mà giờ anh lại đi thách thức hắn.

Anh chắc chắn sẽ thua, em đã nói rồi mà. Em biết là anh có tuyệt kỹ bí mật, nhưng level của anh mới có 10 thôi đấy, biết không hả?

Dù kỹ năng của anh có pro đến đâu đi nữa, cũng không đời nào vượt qua chênh lệch level gấp 4 lần được!

Đã thế, level thì thấp mà anh còn giấu nghề nữa chứ. Em chịu, chẳng biết anh đã chuẩn bị cái chiêu trò gì nữa!

"Ta sẽ không ngần ngại biến nơi này thành một bể máu đâu, hiểu chứ?"

Tên quái vật vừa nói vừa chĩa cây trượng về phía Chủ nhân.

"Không ổn rồi! Chủ nhân, hắn mạnh quá."

"Lũ rác rưởi không có tư cách gọi ta là 'hắn'."

Phải, em đang cố hết sức để thu hút sự chú ý của [Chủ nhân], nhưng đòn tấn công đã ập tới rồi.

Aaa, cuộc đời mình kết thúc ở đây rồi sao. Giá mà được tán tỉnh anh chàng nào đó trước khi chết...

Em vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên gặp anh.

Lúc đó em đang ở trên chiếc xe chở nô lệ lắc lư vừa tiến vào thành phố Seryuu. Thật chán nản khi chỉ nhìn thấy những gương mặt nô lệ sầu thảm trên xe.

Đúng lúc ấy, em cảm nhận được một ánh nhìn từ đâu đó, và anh đã ở đó.

Tóc đen.

Mắt đen.

Thân hình săn chắc.

Và, một gương mặt đậm chất Nhật Bản.

Vâng, đó chính là [Tình yêu]. Đã lâu lắm rồi em mới được thấy một người đúng-chuẩn-gu của mình sau khi chỉ toàn gặp mấy gã đàn ông cơ bắp ở thế giới này.

Đặc biệt nhất, cái vẻ ngoài có chút dễ-bắt-nạt không thể tin được kia thật sự quá tuyệt. Nguồn cảm hứng sáng tạo trong em bỗng trỗi dậy. Năng lực ảo tưởng của em cứ thế bùng nổ, không tài nào kìm lại được.

Trông anh có vẻ ăn mặc sang trọng, sao không mua luôn cả em và Lulu đi.

Em đã cố gắng dùng ma thuật vô niệm để quyến rũ, nhưng chiếc xe đã rẽ vào một góc đường.

Để bảo vệ em, [Chủ nhân] đã lao về phía tên quái vật.

Cái gì, tốc độ đó là sao vậy!

Em cứ ngỡ anh chỉ vừa mới cất bước, nhưng anh đã lướt vào tầm của tên quái vật và tung ra một đòn.

Em từng thấy chỉ huy hiệp sĩ của đất nước mình và anh hùng đấu với nhau, nhưng tốc độ của anh còn nhanh hơn cả anh hùng lúc đó. Yup, quá nhanh.

Thế nhưng, tên quái vật chỉ nhún vai như thể đòn tấn công đó chẳng khác gì một cơn gió thoảng. Hắn đã hoàn thành niệm chú xong từ lúc nào không hay, và những ngọn roi bóng tối quất thẳng về phía em.

Hy vọng là mình không chết ngay tức khắc.

Trong lúc nghĩ vậy, như một sự kháng cự cuối cùng, em bắn Đạn Tâm Kích (Psycho Bullet) vào ngọn roi bóng tối, nhưng nó chẳng có tác dụng gì.

Em tự hỏi tại sao hồi còn ở trong lâu đài mình lại đi đọc mấy cuốn sách về ma thuật tinh thần cơ chứ. Nếu là quang ma thuật hay hỏa ma thuật, có lẽ em đã có thể đáp trả lại tên quái vật này rồi.

Tuy nhiên, ngọn roi bóng tối đã không chạm được vào em. [Chủ nhân] di chuyển như thể dịch chuyển tức thời và lấy thân mình ra đỡ đòn.

Nghĩ lại thì dù anh có hơi gầy, nhưng tấm lưng anh trông thật rộng lớn, và màn giải cứu đầy phong cách đó đã dập tắt cơn giận của em.

Sao anh lại hành động liều lĩnh như vậy chứ!

Lần tiếp theo em gặp anh là vài ngày sau đó. Em nhớ lúc ấy xung quanh đang ồn ào vì gã buôn nô lệ mất tích đã quay về.

Vì có một khách hàng sộp ghé qua, những cô gái đắt giá nhất được ưu tiên trình diện trước. Rõ ràng vị khách này khá là khó tính, 10 cô gái đã tiu nghỉu quay về.

Và rồi, đến lượt của bọn em, sáu đứa không mấy nổi bật. Nếu những cô gái kia còn không bán được, thì làm sao đến lượt bọn em cơ chứ, đúng là một lời nguyền.

Và người đang ngồi trên chiếc ghế sofa bên trong lều chính là anh. Anh ở đó cùng với ba cô gái thú nhân phía sau. Được rồi, em nhất định sẽ chiếm được cảm tình của anh.

Nidoren, gã buôn nô lệ, đang nói gì đó, nhưng lúc này em đang dồn hết sức lực vào đôi mắt mình!

Thế nhưng, sức hút của mỹ nhân này lại chẳng hề lay chuyển được anh, anh gần như đã định rời đi. Em trở nên hoảng hốt và cố gắng lôi kéo bằng lời nói. Fufufu, hãy đón nhận đòn tấn công quyến rũ từ một người có kinh nghiệm "săn việc" như em đây.

Tuy nhiên, anh quá cứng rắn.

Ngay cả khi em giải thích về tài năng và thể hiện cảm xúc của mình, anh ta cũng hoàn toàn không dao động.

Không còn cách nào khác, em đành dùng đến cứu cánh cuối cùng. Em sẽ không để vuột mất cơ hội này, dù cho có phải dùng đến những phương pháp tàn nhẫn nhất!

Hãy run rẩy trước Vô Niệm Chú, [Quyến Rũ] và [Gây Bối Rối] đi nào!

Hở? Nó không có tác dụng.

Cuối cùng, ma thuật của em cũng có tác dụng sau khi em tung ra át chủ bài: [Không Bao Giờ Bỏ Cuộc].

Người này là ai?

Tên anh ấy là Satou, và với gương mặt Nhật Bản đó, hẳn anh ấy phải là một người dịch chuyển, đúng không?

Mà thôi, cứ vui vẻ với hiện tại đã.

Fuffuffu, đêm nay em sẽ không để anh ngủ đâu.

Một cảnh tượng như trò đùa đang diễn ra ngay trước mắt em.

Anh có phải là người không vậy? Anh ấy dùng tay không tóm lấy những ma thuật trói buộc vô hình đó và đang cố làm gì đó với chúng.

"Thiệt khó để nắm bắt dù nó chẳng có phản ứng gì, cái thứ 'fantasy' vớ vẩn này."

Anh ấy thực sự đã thoát khỏi sự kìm kẹp trong khi còn đang càu nhàu.

Không không, người thường ai mà làm được thế chứ.

"Mục đích của ngươi là gì?"

Thiệt tình, quên béng cái mục đích đi.

Trước hết, chúng ta phải thoát khỏi đây để bảo toàn tính mạng đã.

Thật tàn nhẫn, nhưng đành phải bỏ lại Mia thôi.

Mia, mình xin lỗi. Cậu có thể tức giận với mình bao nhiêu tùy thích. Mình thực sự bất lực với sức mạnh của bản thân.

"Ngươi có thù oán với anh hùng à?"

"Đoán sai rồi."

Cuộc thương lượng đổ vỡ, vô số ngọn roi bóng tối trồi lên từ dưới chân tên quái vật và ập đến Mia.

Anh rút ra hai khẩu súng lục từ trong túi và bắn hạ từng ngọn roi.

Ối! Ngầu bá cháy!

Tại sao thế giới này không có máy ảnh kỹ thuật số cơ chứ!

Em chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến việc làm sao để thoát khỏi sự căng thẳng trong hoàn cảnh vô vọng này nữa.

Em đã giở một trò tiểu xảo trong suốt buổi lễ giao kèo của chúng em. Em đã thêm vào đó câu, [Anh có thể xâm hại em ngày cũng như đêm.] Với điều này, miễn là chủ nhân không ra lệnh chống cự một cách nghiêm túc, nó sẽ không bị coi là vi phạm giao kèo.

Mình thông minh quá đi ♪ Một chiến thắng vĩ đại cho Arisa-chan.

Trên đường trở về nhà trọ, những điều thú vị cứ liên tiếp ập đến.

Itadakimasu? (Cảm ơn vì bữa ăn)

Protein?

Người này thực sự là Satou-san sao?

Thôi gác mấy chuyện vặt vãnh đó qua một bên.

Dù có chuyện gì xảy ra, đêm nay là đêm đầu tiên của em!

Kiếp trước em còn chưa có đêm đầu tiên đâu đấy!

Em sẽ cho anh thấy toàn bộ kiến thức "mạng" của mình, chàng trai ạ!

Em bước vào nhà trọ với tâm trạng phấn khích.

Chúng em ở chung một phòng.

Em hiểu rồi, chàng trai. Tuổi 15 là cái tuổi đang hừng hực khí thế mà.

"Arisa và Lulu, hai cô có thể dùng chiếc giường đó."

Anh ấy định "xử" cả hai đứa một lúc sao?

Lulu ngây thơ lắm, em muốn chị ấy có một tình yêu bình thường cơ.

Em cứ chờ đợi đòn tấn công của anh, 'là bây giờ', 'hay là ngay bây giờ', nhưng anh đã ngủ say trên chiếc giường bên cạnh.

KH-Ô-NG-TH-Ể-N-À-O!!!

Em dùng ma thuật tinh thần ru ngủ Lulu rồi rón rén bò lên giường Chủ nhân.

Em rất xin lỗi, nhưng em không hối hận.

Kết quả là một thất bại toàn tập, nhưng hóa ra anh thực sự là người Nhật.

Em không biết anh là người tái sinh hay người dịch chuyển, nhưng với gương mặt Nhật Bản đó, có lẽ anh là người dịch chuyển. Dù nghĩ vậy nhưng em cũng không chắc lắm khi có Lulu ở đây.

"Arisa! Khi trời sáng, hãy đi tìm sự giúp đỡ từ quản lý công hội."

Uwaah, ngốc, ngốc, ngốc quá đi!

Em vội vàng lao về phía anh, người đang chìm dần vào cánh cổng bóng tối cùng với Mia.

Nhưng, em đã không thể chạm tới anh.

Bóng tối loé ra và sượt qua làm xước da em.

"Arisa, từ giờ hãy chăm sóc những người khác nhé."

Liza một mình lao vào ba con Vong ma ám ảnh.

Hành động tấn công liều lĩnh như vậy, ngay cả một Liza vốn điềm tĩnh cũng phải dao động.

Trong khi em chiến đấu với vong ma ám ảnh bằng sóng xung kích vô niệm, Pochi, Tama và Liza đang hỗ trợ em.

Liza đã bị thương, nhưng bằng cách nào đó chúng em đã chiến thắng.

Em sơ cứu cho Liza bằng kiến thức từ kiếp trước, trong khi Pochi và Tama chuẩn bị xe ngựa.

Em muốn để Lulu lái xe, nhưng vì cô ấy không nhìn rõ trong bóng tối, sẽ rất nguy hiểm nên em đành giao lại cho Liza và Tama.

"Chủ nhân sẽ ổn chứ nanodesu?"

"~Có về không?"

Em cũng muốn biết điều đó lắm chứ!

Tuy nhiên, với tư cách là một người phụ nữ trưởng thành, em không thể để mấy đứa nhỏ lo lắng được.

"Tất nhiên rồi, anh ấy sẽ ổn thôi! Anh ấy là Chủ nhân của chúng ta mà, nhớ không? Chắc chắn anh ấy sẽ quay lại!"

Em tuyên bố như vậy, cũng như để tự trấn an chính mình.

Em không mong anh trở về lành lặn, nhưng ít nhất, xin hãy sống sót trở về!

Khi chúng em đang chờ cổng thành phố Seryuu mở, Tama bắt đầu làm ồn.

"~A?"

"Có chuyện gì vậy nodesu."

"~Chủ nhân, ở kia!"

Em nói gì cơ!

"Thật không, Tama!"

Em lay mạnh Tama.

Whoops, chiếc xe đột ngột di chuyển làm em ngã nhào.

Dù không nói ra lời nào, nhưng ánh mắt của Liza lại tìm kiếm một cách tuyệt vọng.

Không ngờ cô gái này lại là người lo lắng nhất.

"Ngài ấy ở kia desu!"

"~Sama."

"Vâng, Chủ nhân. Ngài ấy an toàn rồi."

Pochi, rồi Tama, và sau đó là Liza đều xúc động nghẹn ngào.

Này này, anh ấy ở đó thật sao?

"Arisa, đằng kia. Trên ngọn đồi phía trước, trong bộ đồ trắng."

Anh ấy ở đó.

Anh làm cái quái gì mà còn đứng đó vẫy tay một cách thản nhiên như vậy chứ.

"E-Em đã lo lắng lắm đấy! Thiệt tình, hứa với em đừng bao giờ làm chuyện điên rồ như vậy nữa!!"

Em vừa hét vừa khóc nức nở trong lòng anh.

Anh cứ xin lỗi hết lần này đến lần khác, nhưng anh hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.

Em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Để bảo vệ người [Chủ nhân] ngốc nghếch và liều lĩnh này, người luôn lao đầu vào nguy hiểm!

Tôi là Arisa.

Kiếp trước là người Nhật, Tachibana Arisa.

Tình yêu của em sẽ không thua cái thế giới song song (fantasy) phi lý này đâu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!