Satou đây. Điểm karaoke của tôi chưa bao giờ vượt quá con số 60. Cái hố ngăn cách giữa tôi và hai chữ "hát hay" sao mà nó xa vời vợi.
Tôi nghe tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một buổi sáng đã đến.
Mở mắt ra, ánh sáng xuyên qua lớp trần vải rọi vào. Hơi chói một chút.
À phải rồi, mình ngủ trên xe ngựa vì điểm cắm trại hôm qua toàn là đá sỏi.
Trong lúc còn đang nằm, tôi nhìn xuống ngực mình và thấy một cánh tay đang níu hờ lấy áo tôi. Nhìn sang, một mỹ nhân tóc đen đang say ngủ trong khi ôm chặt lấy cánh tay trái của tôi.
Dù đã dần quen với cảnh này nhưng tim tôi vẫn lỡ mất một nhịp. Nếu không có khoảng cách tuổi tác đáng kể, chắc tôi cũng chẳng còn lý do nào để tự bào chữa cho mình nữa.
Tiếp đó, tôi dời tầm mắt sang phía đối diện.
Ở đó, một cô bé đang ngủ với vẻ mặt khó chịu, đầu bị kẹp giữa một cặp "đồi núi" vĩ đại, còn chủ nhân của cặp đồi ấy lại đang ôm tay tôi, gương mặt xinh đẹp say ngủ một cách ngây thơ.
Vì cũng ngại đánh thức mọi người, tôi quyết định nhắm mắt ngủ tiếp, tranh thủ tận hưởng sự mềm mại và hương thơm con gái.
Tôi liếc trộm khe ngực mềm mại lấp ló sau cổ áo ngủ của Nana, dán mắt vào đó là bản năng của một thằng đàn ông. Vì phải vận hết công lực để kiềm chế cái "hiện tượng tự nhiên" mỗi sáng của cánh đàn ông, nên xin hãy thứ lỗi cho tôi vì đã liếc trộm vài lần.
"Chủ nhân, bữa sáng đã gần xong rồi ạ, xin ngài hãy dậy đi."
Liza, người gác đêm cho đến rạng sáng, đến gọi tôi dậy. Giọng cô ấy nghe có vẻ hơi hờn dỗi, chắc là tôi tưởng tượng thôi.
Tôi suýt buột miệng "Xin lỗi" vì cảm giác tội lỗi, nhưng rồi vẫn cố nặn ra một lời chào buổi sáng.
Lulu và Mia cũng thức giấc sau khi nghe thấy tiếng động.
Lulu vừa chào buổi sáng vừa ngượng ngùng chỉnh lại tóc tai và quần áo, còn Mia thì lí nhí "Chào buổi sáng" rồi thẳng tay đẩy Nana đang ôm chặt lấy mình ra.
Sau khi chào Lulu, tôi đưa chiếc tạp dề trắng cho Liza đang đứng bên ngoài xe. Có vẻ như Nana sẽ không tỉnh dậy dù có bị đẩy mạnh thế nào đi nữa.
Khi tôi nhìn xuống chân mình, Arisa thì đang ngủ say sưa trong khi tay vẫn túm lấy gấu quần tôi. Đè lên trên con bé là Pochi và Tama, trông như thể đang hợp sức giữ con bé lại.
Tôi cũng mường tượng ra được chuyện gì đã xảy ra rồi. Chắc là Arisa định lẻn vào "đột kích" ban đêm, nhưng khi cố dời Pochi và Tama đi thì bị hai đứa phản công, cuối cùng cả ba kiệt sức ngủ gục giữa chừng. Và thế là Lulu nghiễm nhiên hưởng lợi.
Nghe tiếng quần áo sột soạt, tôi quay lại và thấy Mia đã cởi hết đồ ra từ lúc nào.
"Lau cho em."
Mia đưa tôi chiếc khăn và giục tôi lau lưng cho con bé. Có vẻ như con bé đẫm mồ hôi vì bị Nana ôm suốt đêm.
Kể từ khi được cứu khỏi tay tên pháp sư, thỉnh thoảng Mia lại làm nũng như thế này.
Không phải con bé có tình ý với tôi, mà cảm giác giống tình cảm anh em hơn là tình yêu nam nữ.
"Mia, đừng có tự nhiên cởi đồ trước mặt người khác giới như thế."
"Vâng."
Con bé gật đầu đáp gọn lỏn, liệu con bé có thật sự hiểu không đây?
Tính cách của con bé có lẽ sẽ tự điều chỉnh khi lớn lên thôi, nên tôi cũng không can thiệp quá nhiều. Thỉnh thoảng nhắc nhở một chút là được rồi.
Lau lưng xong, tôi đưa lại chiếc khăn cho Mia. Con bé liền xoay người lại, dạn dĩ dang rộng hai tay ra hiệu, "lau cho em".
Tất nhiên là con bé vẫn mặc quần lót, nhưng phần thân trên chỉ được che bởi mái tóc dài.
"Cả ở đây nữa."
"Mia, phía trước em tự lau đi."
"Satou."
"Anh sẽ không làm đâu dù em có làm nũng."
Con bé ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi, nhưng tiến thêm bước nữa thì nguy hiểm lắm. Mà vì con bé vẫn còn "phẳng lì", nên tôi sợ mình sẽ lỡ chân sa vào con đường yêu thích loli mất (một lời nguyền!).
Mia miễn cưỡng nhận lấy chiếc khăn và bắt đầu tự lau phía trước.
Cảm thấy không nên nhìn thêm nữa, tôi đánh thức Nana và mấy đứa nhỏ dậy rồi bước xuống xe.
Bên ngoài xe là mùi máu tanh—
Trên một cái cây gần chỗ Liza đang nấu ăn, năm con thú bị treo lên dây thừng để róc máu.
Thông tin AR hiện lên là [Sói Xám]. Nghĩ lại thì, đây là lũ bị Pochi và Tama xử lý lúc nửa đêm. Vì chúng chỉ là lũ quái vật dưới level 10, nên tôi chỉ theo dõi trên radar. Vậy là một nửa trong số chúng đã thành "thịt" rồi hử.
Nhìn tình hình này, xem ra bữa sáng nay lại là thịt. Tôi thích thịt, nhưng ăn vào bữa sáng thì xin kiếu.
"Sẽ xong ngay thôi ạ, ngài uống tạm cái này trước nhé."
Lulu nói vậy trong khi mang trà đến cho tôi.
Vì cô ấy chỉ mặc một chiếc tạp dề đơn giản bên ngoài bộ đồ ngủ, những đường cong cơ thể của cô ấy ẩn hiện dưới ánh nắng ban mai, khiến tôi có chút bối rối không biết nên nhìn vào đâu.
"Bọn em đã chuẩn bị súp rau củ và bánh mì cho chủ nhân và Mia rồi ạ, nên ngài đừng lo."
"Cảm ơn em, có em thật là tốt quá."
Nếu cứ để một mình Liza lo liệu, chắc chắn sẽ thành một đại tiệc toàn thịt, nên tôi rất mừng vì có Lulu ở đây.
Mia cứ thế im lặng ngồi xuống cạnh tôi từ lúc nào không hay, rồi giật lấy cốc trà từ tay tôi và uống. (Hôn gián tiếp rồi!!!)
Thường thì sẽ có ba cô nhóc tíu tít vây quanh tôi, nhưng sáng nay thì khác. Chúng chạy đến chỗ Liza, vừa đòi giúp đỡ vừa nếm thử món này món kia, rồi bị mắng cho một trận. Cảnh tượng này làm tôi nhớ lại thời thơ ấu ham ăn của mình.
"Chủ nhân, 'sáng."
"Chào buổi sáng, Nana. Phải là [Chào buổi sáng] mới đúng. Quên mấy thứ kỳ quặc mà Arisa dạy cô đi."
"Vâng, thưa ông chủ."
Tôi nhìn Nana đang chào kiểu quân đội. Nhìn gần thế này, mặt cô ấy gần như bị bộ ngực che khuất khi nhìn lên. Thật là một cảnh tượng hùng vĩ.
Trong lúc tôi sửa lại những từ ngữ lạ mà Arisa đã dạy cho cô ấy, chúng tôi ngồi xuống tấm bạt.
Vì bộ quần áo cô ấy đang mặc trông như đồ rẻ tiền của gái làng chơi, nên hiện tại cô ấy đang mặc đồ dự phòng của Liza. Ban đầu tôi định cho cô ấy mượn áo choàng của mình, nhưng không hiểu sao Arisa lại kịch liệt phản đối, Lulu cũng yếu ớt kháng nghị, nên đành thôi.
Trên chiếc đĩa lớn là nội tạng sói xào rau củ và khoai tây luộc, đó là bữa sáng hôm nay. Còn có bánh mì cắt lát và trái cây dành cho tôi và Mia.
Theo chỉ dẫn của Liza, ba cô nhóc nhanh chóng chia đĩa và dụng cụ ăn. Dĩ nhiên, chúng cũng không quên xí chỗ gần đĩa thịt nhất.
Sau khi mọi người ngồi xuống và đồng thanh "Itadakimasu", trận chiến bắt đầu. Với Liza dẫn đầu, Pochi, Tama và Arisa cùng nhắm vào đĩa thịt. Dù có cả rau xào, khoảng 70% chiếc đĩa là thịt, và nó đang biến mất với tốc độ chóng mặt. Khoảng 3-4 kg thịt đã bị xử lý gọn trong nháy mắt, cảm giác như đang xem một đoạn phim tua nhanh.
Mặt khác, Lulu lại ăn thịt và rau một cách từ tốn đúng mực. Cô ấy ăn rất điềm tĩnh, nhưng tay thì không ngừng lại chút nào, xem ra khẩu vị cũng không phải dạng vừa.
Tuổi trẻ thật tuyệt. Bọn họ có thể ăn nhiều thịt như vậy ngay từ buổi sáng. Tôi chỉ nhìn thôi mà đã thấy ngán rồi.
Nana thì ngồi uống nước trong khi nhìn họ.
Tôi phải nói trước, đây không phải là ngược đãi.
Tôi được biết rằng trong khoảng nửa năm sau khi được tạo ra, cô ấy chỉ có thể hấp thụ nước và ma lực. Điều này cũng được viết trong cuốn sách hóa dược mà Trazayuya-shi để lại, nên có lẽ là sự thật.
Có ba cách để cung cấp ma lực cho Nana.
Đầu tiên là sử dụng một thiết bị gọi là Bồn Sửa Chữa. Khi còn ở với pháp sư Zen, cô ấy đã dùng cách này.
Thứ hai là làm "chuyện người lớn" với một người đàn ông. Nói trắng ra là "lên giường" ấy. Thẳng thắn hơn nữa thì chính là quan hệ thể xác. Tôi thì cũng ổn với phương pháp này, nhưng "Em phải là người đầu tiên!", Lulu đột nhiên hét lên, thế là kế hoạch phá sản. Vẻ mặt đỏ bừng của em ấy lúc đó trông đáng yêu phết. Tất nhiên Arisa cũng phản đối, nhưng phản ứng của con bé hoàn toàn bị lu mờ bởi cú sốc mà Lulu gây ra, nên tôi chẳng còn ấn tượng gì cả. Có vẻ đó là một lời nói hớ, vì sau đó em ấy đã không dám nhìn thẳng vào mắt tôi suốt hai ngày.
Cách thứ ba và cũng là cuối cùng, đó là đặt tay gần tim cô ấy và truyền ma lực vào đó, vì trái tim của cô ấy hoạt động như một ma cụ. Có được lý do chính đáng để chạm vào cặp đồi hùng vĩ ấy, tôi chẳng có gì để phàn nàn cả— nhưng, khi tôi định làm thế, Mia đã chặn đứng tôi chỉ bằng một từ.
"Lưng."
Phải rồi, miễn là ở gần tim thì truyền từ sau lưng cũng được.
Mà thôi, tôi vẫn được chiêm ngưỡng gáy và bờ vai trần quyến rũ của cô ấy từ phía sau. Chỉ một lần thôi, đúng, chỉ một lần thôi cũng được, làm ơn hãy để tôi được thỏa mãn một lần đi mà.
Sau bữa ăn, tôi cung cấp ma lực cho Nana đang để lộ tấm lưng trần.
Khi tôi tăng lượng ma lực truyền vào, cô ấy phản ứng lại một cách nhột nhạt, trông khá thú vị.
Tuy nhiên, Arisa và mấy đứa nhỏ cứ nhìn chằm chằm như thể đang canh chừng, nên tôi chẳng thể đùa giỡn gì được. Dù tiếng rên rỉ quyến rũ của một mỹ nhân có thể sưởi ấm trái tim tôi, nhưng thế này thì tệ quá.
"Hôm nay anh lại định luyện tập nữa à?"
"Tất nhiên rồi."
Để tôi nói rõ, đây chỉ là luyện tập ma thuật thôi. Chẳng có gì phải cảm thấy tội lỗi cả.
Không chỉ tôi, Pochi và Tama cũng đang cầm những cây trượng phép ngắn. Chúng muốn bắt chước khi thấy tôi luyện tập, nên tôi đã cho chúng mượn.
"Vậy thì em sẽ làm mẫu cho anh xem. Em chỉ làm một lần thôi, nên anh nhìn cho kỹ vào."
Arisa cầm cây trượng phép dài, quay mặt về hướng không có người và bắt đầu niệm chú.
"■■■ Làn Gió Mát (Breeze)"
Sau khi niệm xong, một cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động đám cỏ dại.
"Uuu, đầu em đau quá. Gánh nặng khi dùng ma thuật mà không có kỹ năng lớn thật. Chắc phải tốn gấp 5 lần ma lực bình thường."
Tôi cảm ơn Arisa rồi bắt đầu niệm chú.
Đây là ma thuật có câu chú ngắn nhất trong số các Ma Thuật Đời Sống và có tỷ lệ thành công cao.
"■▼▲ Làn Gió Mát (Breeze)"
Như thường lệ, tôi thất bại.
"Không được, sai hết rồi. Chỉ có âm đầu tiên là đúng thôi. Hơn nữa, âm điệu cũng kỳ quặc nữa."
Âm điệu à, tôi không tự tin về khoản này lắm.
Đầu tiên phải làm gì đó ngớ ngẩn đã.
"Nyrurireato saru mina ra me ra to oi yoi oi wan"
"Nyururiareto saru ra mina metora oi yoi io nyan"
Pochi và Tama đứng đối mặt nhau, vừa đọc những câu thần chú ngẫu nhiên vừa vung vẩy cây trượng như đang nhảy múa.
Rõ ràng là nó chẳng có tác dụng gì, nhưng vì cả hai trông rất vui nên tôi cũng không nói gì thừa thãi.
"■◆▲ Làn Gió Mát (Breeze)"
"■▲◆ Làn Gió Mát (Breeze)"
"▲▲◆ Làn Gió Mát (Breeze)"
"Không được, càng lúc càng kỳ cục hơn rồi."
Tôi thử đi thử lại nhiều lần nhưng Arisa vẫn không chấp nhận.
"Phải thay đổi cách tiếp cận thôi."
"Như thế nào?"
"Để xem nào, cứ bình tĩnh đã, trước hết anh có chắc là mình phát âm đúng không?"
Nghe vậy tôi mới nhớ, mình đã mua sách về cách đọc và phát âm rồi mà.
Trong khi tôi đọc sách, buổi thực hành bắt đầu.
Khi tôi bắt đầu luyện líu lưỡi, Arisa đang xem Pochi và Tama nhảy múa cũng xen vào.
"Thử nói 'kami anime' 5 lần thật nhanh xem nào."
"Kami anime, kami amime, kami ami i, không được."
Cái này khó nhằn thật.
"Tiếp theo, thử phát âm nguyên âm 『a』 và 『i』 thật rõ ràng."
Fumu, tôi nhớ mình đã nghe điều tương tự từ một seiyuu chuyên lồng tiếng nền trên đài radio mạng khi tôi nghỉ ngơi ở công ty.
Hãy thử xem sao.
"Chậm thôi cũng được."
"Kami anime, kami anime, kami anime, kami anime, kami amime."
"Tệ quá, chỉ có từ cuối cùng là trật lất, làm lại lần nữa! Nào, đứng dậy, nếu cứ thế này thì 'cái ngàn vàng' của một thiếu nữ trinh trắng sẽ mãi chỉ là giấc mơ thôi đó!"
Arisa vừa nói vừa lấy tóc che đi nửa khuôn mặt.
Từ giờ, phải thử thách lại lần nữa.
"Kami anime, kami anime, kami anime, kami anime, kami anime."
[Đã nhận Kỹ năng Luyện Lưỡi (Tongue-twister).]
[Đã nhận Kỹ năng Ăn Nói Trôi Chảy (Smooth Talking).]
Ngon, tôi nâng tối đa cả hai kỹ năng rồi kích hoạt chúng.
Bây giờ tôi có thể nói bất kỳ câu líu lưỡi nào.
"■◆◆ Làn Gió Mát (Breeze)"
Tôi lại thất bại.
"Anh không còn vấp lưỡi nữa, nhưng âm điệu thì sai bét."
Tôi đã cố gắng luyện tập với sự giúp đỡ của Arisa nhiều lần, nhưng câu thần chú chưa bao giờ thành công. Tôi không có cảm giác gì cả. Làm tôi nhớ lại không biết bao nhiêu lần mình đã cãi nhau với bên phụ trách âm thanh vì chẳng thể nhận ra sự khác biệt trong mấy file âm thanh lúc báo lỗi game.
Liza gọi tôi vì đã chuẩn bị xong xuôi để khởi hành, nên tôi đành kết thúc buổi luyện tập ma thuật.
Thật không may là tôi không thể luyện tập trên xe ngựa.
Tôi suýt cắn vào lưỡi, giọng thì cứ run lên theo nhịp xóc của xe, nên việc luyện tập là bất khả thi.
Tôi thầm hứa với lòng ngày mai sẽ cố gắng hơn, rồi tiến về phía ghế lái.
Tôi xoa đầu Pochi và Tama đang ngồi hai bên, rồi cho xe ngựa lăn bánh.