Satou đây. Hồi sinh viên, tôi cũng hay vọc vạch làm bảng mạch điện tử lắm, dù đi làm rồi thì cũng bỏ xó hết.
Ai ngờ lại có ngày phải chế tạo chúng trong một thế giới fantasy thế này chứ.
Chẳng biết gã anh hùng dỏm có tồn tại thật không, nhưng sau khi săm soi bản đồ lâu đài của Nam tước Muno, tôi cũng khoanh vùng được vài đối tượng đáng nghi nhất rồi.
Gã tự xưng là anh hùng tên Hauto—một nhân vật hoàn toàn khác với Anh hùng Hayato Masaki. Hắn là một thanh niên trẻ level 7 với kỹ năng Kiếm Một Tay và Khiên.
Ngoài ra, có vẻ như đồng đội của hắn bao gồm một kiếm sĩ level 10, một pháp sư level 8 và một tu sĩ level 9. Một tổ đội khá cân bằng đấy, chắc họ sẽ kiếm chác ngon lành trong mê cung.
Con quỷ có lẽ cũng dính líu đến vụ này. Nó thường lảng vảng gần gã anh hùng dỏm Hauto.
Tuy nhiên, con quỷ này hay lẻn ra khỏi lâu đài vào ban đêm và đi đến khu rừng gần nơi bọn cướp ẩn náu.
“Chủ nhân, đã nạp đầy rồi ạ.”
Chết tiệt, mới sáng sớm mà mình đã phí phạm niềm hạnh phúc vào mấy chuyện tào lao rồi.
Nana, sau khi đã được nạp đầy ma lực, đang chỉnh lại trang phục.
Satou ơi là Satou, lần nghỉ tới phải chớp lấy cơ hội mới được.
Tôi tự nhủ với lòng mình như thế.
Hôm nay, tôi ngồi đẽo kiếm gỗ trên chiếc xe ngựa đang lắc lư.
Dạo này tôi thấy Pochi và Tama chiến đấu có hơi vụng về, chắc là do đối thủ toàn bọn cướp quèn level thấp, nên tôi làm mấy thanh kiếm này để hai đứa luyện tập. Tôi không muốn thấy hai đứa phải trả giá vì lơ là cảnh giác.
Để đảm bảo an toàn, tôi còn cẩn thận bọc vài lớp da quanh thân kiếm để chúng không bị thương.
“Thế này được không nhỉ?”
“Pochi cũng muốn cái đó nodesu.”
Pochi và Tama vừa nói vừa chỉ vào thanh liễu kiếm của Nana. Thanh kiếm đó có khắc những hoa văn rất dễ thương trên phần chắn tay. Có vẻ như hai đứa muốn kiếm gỗ của mình cũng có những họa tiết hoa hồng tương tự. Ai mà ngờ hai nhóc này lại mê mấy thứ đáng yêu đến vậy.
Tôi có nên làm không đây?
Ánh mắt của cả hai tràn đầy mong đợi.
“Thiết kế đơn giản một chút có được không?”
“Như vậy không được ạ?”
“Không được nano desu?”
Ư, giờ lại còn ngước mắt lên nhìn nữa chứ.
“Rồi rồi, anh sẽ thử xem sao.”
“Yay~”
“Nếu là Chủ nhân thì chắc chắn được mà, nano desu.”
“Cố lên nhé, Chủ nhân.”
Arisa cổ vũ tôi, kẻ vừa mới vô trách nhiệm hứa bừa. Con bé này, đừng có tỏ ra thích thú thế chứ.
Vì không thể khắc lên một thanh kiếm đã hoàn thiện, tôi đành phải đẽo lại từ đầu.
Cuối cùng, sau 9 lần thử đi thử lại, cả hai mới chịu hài lòng với hoa văn chạm khắc. Vì tôi chỉ tập trung đẽo phần chắn tay và chuôi kiếm, nên phần lưỡi vẫn chưa thành hình. Nếu chỉ làm hai thanh thì chắc tôi sẽ gọt xong phần lưỡi trước kỳ nghỉ tiếp theo.
[Đã nhận được Kỹ năng Chạm Khắc.]
“Không có con mồi nào hết nodesu.”
“Em nhặt được hạt dẻ ạ.”
Từ khi vào lãnh địa này, Pochi và các cô bé chỉ săn được vài con mồi nhỏ. Chim chóc và thú rừng dọc đường khá là khan hiếm. Dù vậy, Tama vẫn chăm chỉ thu lượm các loại quả và hạt cây. Trong mấy bộ manga sinh tồn, người ta có thể nấu hạt cây hay côn trùng để ăn, nhưng vì chúng tôi không thiếu thốn thức ăn nên tôi cứ tạm giữ thành quả của Tama đã.
Thôi, đến giờ chuẩn bị bữa trưa rồi. Lulu đứng cạnh tôi hôm nay ăn mặc có chút khác lạ. Mái tóc cô bé vẫn được buộc bằng dải ruy băng màu xanh lam như hôm qua, nhưng chiếc tạp dề giờ có thêm diềm xếp, khiến độ dễ thương tăng vọt 50%.
“Em chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Được rồi, giờ thì đổ dầu vào chảo và vặn lửa lớn lên nhé.”
“Vâng!”
Hôm nay, tôi đang dạy Lulu bí quyết làm bít tết. Chắc là do lo lắng nên mọi cử động của cô bé đều hơi thừa thãi. Mặt cô bé cũng đỏ ửng lên rồi.
“Tỏi chừng đó là đủ rồi. Em để nó ra chiếc đĩa này đi.”
Làm theo chỉ dẫn, Lulu lúng túng dùng một chiếc thìa gỗ để múc tỏi ra đĩa. Lần đầu làm bít tết mà không có thìa đúng là bất tiện thật, nên tôi đã tự tay làm luôn một cái.
“Hãy lắng nghe kỹ âm thanh nhé. Nhưng đừng nhắm mắt lại.”
Lulu làm theo lời tôi, nhưng có vẻ cô bé hơi căng thẳng vì mặt chúng tôi đang ở rất gần nhau. Hình như cô bé không quen tiếp xúc với đàn ông, nên tôi đã hướng dẫn từ phía sau vai em ấy.
“Khi em nghe thấy tiếng ‘xèo’ như thế này, nghĩa là chảo đã đủ nóng, lúc đó hãy cho thịt vào.”
Dù có hơi căng thẳng, cô bé vẫn làm rất chính xác, quả là tuyệt vời.
“Đợi đến khi mặt thịt chuyển sang màu tái. Khi em ngửi thấy mùi thơm thế này thì lật miếng thịt lại. Cứ nắm bắt âm thanh và mùi hương là em sẽ dễ dàng biết khi nào cần lật thôi.”
Tôi ra vẻ như một bậc thầy, nhưng tất cả là nhờ có kỹ năng cả thôi.
Khi Lulu nướng xong, tôi cắt một miếng ra ăn thử. Ừm, tuy vẫn còn kém một chút so với tay nghề của tôi, nhưng cũng đạt đến đẳng cấp có thể đem ra bán kiếm tiền được rồi.
Lulu cũng nếm thử, và cô bé tỏ ra vô cùng ngạc nhiên với miếng thịt do chính tay mình làm.
Thấy Pochi và Tama đang chảy nước miếng bên cạnh, tôi cắt thịt ra và đút cho mỗi đứa một miếng. Ngay sau đó, Liza và Arisa cũng nhìn với ánh mắt chờ đợi, thế là miếng thịt thử đã nhanh chóng biến mất. Mấy cô nhóc này đúng là háu ăn thật.
Ở một góc không xa, Pochi và Tama đang luyện tập với kiếm gỗ.
Không còn vẻ ngây ngô thường ngày, cả hai trông cực kỳ nghiêm túc.
Pochi tấn công theo đường thẳng, còn Tama thì di chuyển linh hoạt để né đòn. Chớp lấy thời cơ khi Pochi khựng lại, Tama đã thành công phản công bằng một đòn đánh nhẹ. Thỉnh thoảng, Tama không né kịp đòn tấn công đầy uy lực của Pochi, nên thiệt hại của cả hai cũng ngang ngửa nhau.
Mà này, dù chỉ là luyện tập thôi, hai đứa có cần phải nghiêm túc quá vậy không?
Liza, người đang rửa bát, đã tình nguyện làm trọng tài vì lo lắng cho cả hai.
Dù tôi đã dặn hai đứa phải dừng lại ngay trước khi đánh trúng đối phương, nhưng có vẻ chúng quên béng mất rồi. Lát nữa phải nhắc lại mới được.
Sau bữa ăn, tôi dành thời gian nghỉ ngơi để thực hành niệm chú.
Hôm nay, tôi sẽ thử nghiệm chế tạo ma cụ. Những gì tôi đang làm chỉ là các bước chuẩn bị ban đầu thôi.
Nói một cách đơn giản, ma cụ là công cụ có thể tái tạo các hiệu ứng ma thuật đặc định mà không cần niệm chú. Mạch ma thuật được khắc vào ma cụ để thay thế cho câu thần chú. Với những mạch đơn giản, bạn có thể tự làm mà không cần cơ sở vật chất đặc biệt, nhưng để chế tạo ma cụ với mạch phức tạp thì cần phải có một công xưởng chuyên dụng. Chắc sẽ dễ hiểu hơn nếu tôi ví nó như sự khác biệt giữa việc chế tạo [một bóng đèn dây tóc hay pin từ dây đồng] và việc sản xuất [một mạch bán dẫn điện tử].
Để tạo ra mạch ma thuật, bạn cần dùng một loại chất lỏng đặc biệt gọi là ‘chất mạch lỏng’ để vẽ nên các hoa văn định sẵn. Tùy vào mục đích sử dụng mà bạn có thể cần các loại chất mạch lỏng với điện trở ma thuật khác nhau, nhưng vì đây là lần đầu tiên nên tôi cứ làm theo công thức cơ bản đã.
Tôi dùng mực vẽ một vòng tròn lên tấm ván gỗ.
Tiếp theo, tôi dùng dao khắc để khoét một rãnh theo hình tròn đó.
Sau đó, chỉ cần đổ chất mạch lỏng vào rãnh này là xong.
Tôi muốn tự chế tạo chất mạch lỏng, nhưng công thức lại được viết bằng tiếng Elf cổ khó hiểu, chắc là do Trazayuya để lại. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành nâng tối đa kỹ năng tiếng Elf. Phải chi nó được viết bằng tiếng Elf thông thường thì tốt biết mấy.
Để làm ra loại chất mạch lỏng lần này, chỉ cần trộn đồng nóng chảy với bột ma hạch và một chút chất ổn định là được.
Đầu tiên, tôi nung chảy một ít đồng. Tôi dùng một ma cụ mua được từ xưởng kim loại để làm việc này. Nó là một loại đèn khò, chỉ cần truyền ma lực vào là có thể tạo ra lửa. Đốt cháy mà không cần nhiên liệu, đúng là ma cụ xịn sò thật.
[Đã nhận được Kỹ năng Khắc Kim Loại.]
Có vẻ kỹ năng này sẽ còn hữu dụng sau này, nên tôi cộng điểm và kích hoạt nó luôn.
Tôi trộn một ít bột ma hạch và chất ổn định vào nồi đồng đang nóng chảy.
Với một tiếng “phụt” nhẹ, một làn khói màu đỏ nhạt bốc lên từ chiếc nồi. Nó không có mùi.
Tiếp theo, tôi đổ chất mạch lỏng vừa tạo vào rãnh khắc trên tấm gỗ. Ngay khi đổ vào, tôi ngửi thấy mùi gỗ cháy khét.
Có lẽ tôi nên đợi nó nguội bớt một chút.
[Đã nhận được Kỹ năng Sáng Tạo Ma Cụ.]
Vậy ra đây là một kỹ năng riêng biệt à.
Tất nhiên là tôi kích hoạt nó ngay lập tức.
“Anh đang làm gì vậy?”
Arisa, vừa rửa bát xong, gọi tôi từ phía sau.
“Một cái ma cụ.”
“Hể? Mấy thứ này mà anh cũng tự làm được á?”
“Có vẻ là được. Em muốn thử không?”
“Được không ạ?”
Arisa truyền ma lực vào, và chất lỏng màu nâu trong mạch bắt đầu phát ra ánh sáng vàng rực.
“Ok, tốt lắm.”
“Rồi sao nữa ạ?”
“Khi em truyền ma lực vào, nó sẽ chảy tuần hoàn bên trong mạch.”
“Vâng vâng, rồi sao nữa?”
“Thì thế thôi. Ma lực cứ chạy vòng vòng trong đó, hết rồi.”
“Hả?”
“Đừng có kỳ vọng quá nhiều vào một người mới lần đầu chế tạo ma cụ chứ.”
Trông Arisa có vẻ rất không hài lòng.
Ngay từ đầu, không có cơ sở vật chất chuyên dụng thì tôi chỉ có thể tạo ra một cái mạch đơn giản thế này thôi. Em kỳ vọng nhiều quá rồi đấy.