Satou đây. Mấy chương trình sinh tồn trên TV, kiểu bị quăng ra đảo hoang hay vào rừng sâu ấy, nếu có ai mời chắc tôi xin từ chối thẳng thừng.
Tôi đã phải gặm đủ các loại hạt với cây cỏ ăn được trong suốt mấy tuần liền rồi.
"Chủ nhân, phía trước có người đó ạ."
"Ở đằng kia~"
Pochi, đang chiếm cứ trên đùi tôi, nhận ra có ai đó ở phía trước. Tôi cũng đã xác nhận trên bản đồ, nhưng bằng mắt thường thì vẫn chưa thấy gì.
"A, người đó chạy vào rừng rồi."
Xem ra cậu nhóc trinh sát đã đi gọi đồng bọn.
Bọn chúng là cướp, nhưng lần này có hơi khác. Toàn là trẻ con, tầm 9 đến 14 tuổi. Có ba đứa con trai và sáu đứa con gái. Tội danh của chúng chỉ là [Vi phạm hợp đồng]. Vì danh hiệu của chúng là [Nô lệ bỏ trốn], có lẽ đây là đám trẻ đã trốn khỏi làng. Thể lực của chúng chỉ còn chưa tới một nửa.
Thật tình, đánh nhau với chúng thì tội nghiệp quá nhỉ?
"Có gì ở đó vậy?"
"Một đám cướp nhí."
"Gì cơ, em hăng máu rồi đây!"
Tôi bàn bạc với Arisa và Liza về tội danh của chúng.
"Nô lệ bỏ trốn sao? Vậy thì, tội danh của chúng ta sẽ không thay đổi dù có giết chúng đi nữa, nên em nghĩ không cần phải lo lắng đâu ạ."
Không phải, Liza-san, tôi không lo lắng về chuyện đó.
"Hay là mình cứ lơ chúng đi luôn? Hoặc là... anh lại muốn thu nạp thêm vài bé loli nữa?"
Thế là đủ rồi, tôi không có ý định thu nạp thêm ai nữa đâu.
"Vậy à, nô lệ bỏ trốn chắc không có vũ khí tầm xa đâu, cứ mặc kệ chúng đi."
Thế cũng không ổn chút nào.
Ba cô bé nằm dài ra đường, chặn đường đi của chúng tôi. Chẳng lẽ chúng tôi lại cứ thế cán qua chúng được sao?
Cỗ xe dừng lại ngay trước khi bánh xe chạm vào chúng, nhưng mấy cô bé vẫn không hề nhúc nhích. Vì không bị trói, chắc cơ thể chúng đã cứng đờ vì sợ hãi.
Chúng cũng liều mạng thật, chỉ để tìm mọi cách chặn cỗ xe lại.
"Không được cử động! Bọn ta có 10 cung thủ đang nhắm vào ngươi từ trong rừng đấy."
Một giọng nói kỳ cục, cố gắng nâng tông để dọa chúng tôi.
Vì sẽ rất phiền phức nếu cứ dây dưa vô ích, tôi để các cô gái ở lại trên xe và nhanh chóng bước ra phía trước.
Tôi giao cho Pochi và Tama canh gác lối vào phía sau, còn Liza thì ngồi ở ghế lái.
"Nếu còn quý mạng sống thì để lại hết thức ăn đây."
Cậu nhóc cố hết sức để ra yêu sách, nhưng dàn đồng ca phía sau lại chẳng hợp tác chút nào.
"Tớ muốn khoai tây."
"Ngu thế, phải đòi thịt khô chứ! Nghe chưa?"
"Em muốn ăn bánh mì cơ."
"Gì cũng được, miễn không phải là cỏ dại."
"Lũ ngốc, im hết đi coi."
"Mày mới là đồ ngốc khi gọi người khác là ngốc đấy!"
"Im mồm đi."
Yêu sách phút chốc biến thành một cuộc cãi vã của đám trẻ, phá hỏng hết cả bầu không khí.
Tôi cúi xuống đỡ một cô bé đang nằm trên đường dậy, rồi nhẹ nhàng quăng cô bé vào chỗ đám trẻ trong rừng. Cô bé nhẹ một cách bất thường. Đám trẻ hoảng loạn cả lên khi đỡ lấy cô bé.
"Oái, anh làm cái gì thế!"
"Bọn ta sẽ bắn tên vào anh đấy."
Chẳng có ai bước ra từ trong rừng cả.
Là do chúng không có vũ khí, hay là do chúng sợ Liza?
"Em muốn tự đi vào rừng, hay để anh ném vào?"
"C-cứ cán qua em đi. Nếu không có thức ăn, bọn em cũng sẽ chết đói thôi."
Cô bé phản kháng với một giọng run rẩy, tôi không chắc là cô bé đang diễn hay nói thật nữa.
Cô bé trạc tuổi Lulu, nhưng trông lại già dặn như Arisa. Đó là một cô bé có mái tóc hoe đỏ và đôi mắt màu nâu đỏ. Cánh tay mà tôi đang nắm để kéo cô bé dậy gầy guộc như một cành cây khô.
"B-buông Totona ra!"
Cậu nhóc vừa mới thương lượng với chúng tôi lúc nãy giờ đã bước ra từ trong rừng sau khi thấy tôi nắm tay cô gái. Cậu bé tóc đỏ trông khá giống cô bé kia. Cậu ta đang cầm một cây gậy trên tay.
Tôi kéo cô bé đứng dậy rồi đẩy về phía cậu nhóc. Cô bé loạng choạng và được cậu ta đỡ lấy.
"Liza, đi thôi."
Tôi nhảy lên ghế lái ngay khi cỗ xe bắt đầu lăn bánh.
"Được rồi, cầm lấy này."
Arisa lôi ra một cái túi lớn rồi ném nó vào trong rừng. Bên trong túi là rau củ và các loại trái cây mà Tama đã thu thập được. Vì không được chuẩn bị từ trước, có lẽ cô bé đã làm việc này ngay khi nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi.
"Chắc anh đang nghĩ rằng dù em có cho họ thức ăn thì cũng chẳng giải quyết được gốc rễ vấn đề, đúng không? Khi người ta sắp chết đói, họ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến ngày mai. Điều quan trọng nhất là lấp đầy cái bụng trước đã. Chỉ có thế thôi."
"Chuyện đó vẫn làm anh bận tâm à?"
"Không, không phải thế."
Nó không làm tôi bận tâm chút nào. Sau hai lần hít thở sâu, cảm giác khó chịu trong lòng tôi hoàn toàn tan biến.
Thứ tôi đang nghĩ đến là cảnh tượng ở phía trước. Có một con sông hẹp chắn ngang đường, và năm người già đang ở đó.
Họ không phải cướp, cũng không phải nô lệ bỏ trốn. Họ đang câu cá chăng?
"Đừng có nghĩ ngợi linh tinh khi bụng đói chứ! Phải ăn thật nhiều thịt ngon và vui lên!"
"Vui?"
"Ăn cho đến khi no căng bụng đó ạ."
Tôi rất cảm kích sự quan tâm của các em, nhưng chắc chắn là các em đang nghĩ về thịt nhiều hơn đúng không?
Một lúc sau, chúng tôi đến con lạch.
Những người già chỉ ngồi trên bờ, nhìn chằm chằm xuống dòng sông. Tôi đang định cắm trại gần đây, nhưng với tình hình này thì phải làm sao đây.
"Chào buổi chiều, hôm nay trời đẹp thật nhỉ."
"Ồ, cậu là thương nhân à, có việc gì với lão già này sao?"
"Xin lỗi vì đã làm phiền. Khi cháu dừng lại bên sông để lấy chút nước, cháu thấy bóng mọi người nên nghĩ nên đến chào hỏi một tiếng."
"Vậy à, cậu cũng lễ phép đấy. Cứ coi bọn ta như mấy hòn sỏi ven đường là được rồi."
"Phải đó, bọn ta chẳng có gì để làm ngoài việc ngồi ngắm sông trong sầu muộn cho đến khi được các vị thần gọi đi."
"Được các vị thần gọi đi còn vui hơn là nhìn cháu mình bị bán."
"Dù có trở về thì bọn ta cũng chẳng được chào đón."
"Này, nếu các cụ ăn bây giờ, các cụ sẽ được các vị thần gọi đi muộn hơn đấy."
"Cũng đúng nhỉ."
Dường như họ đã bị bỏ lại ở con sông này.
Phải biết kính trọng người già chứ!
"Đừng có làm cái vẻ mặt đó, không sao đâu mà."
"Đúng vậy, để giảm bớt miệng ăn trong làng, bọn ta đã tự nguyện rời đi đấy."
"Phải đó, nếu người già bớt đi, có lẽ số con gái phải tự bán mình cũng sẽ giảm theo."
"Dạo này, thương nhân không mua nô lệ nữa nên trưởng làng đang bực bội lắm."
Vì không ai mua con gái của họ, nên họ đành hy sinh những người già sao.
Vì những người già này có vẻ vô hại, tôi quyết định cắm trại cách họ một khoảng. Chúng tôi ở phía cuối chiều gió so với chỗ họ.
Thường thì, Pochi và Tama sẽ đi săn và hái lượm, Arisa và Mia đi kiếm củi, Lulu và Liza nấu ăn, còn Nana thì phụ giúp, nhưng vì những người già này có thể sẽ chết sớm nếu chúng tôi tận thu hết động thực vật trong khu vực này, tôi quyết định sẽ kiềm chế lại.
"Hôm nay chúng ta sẽ không đi kiếm củi và săn mồi. Liza, xin lỗi em, nhưng anh muốn đãi những người già một bữa, nên anh muốn em nấu nhiều hơn mọi khi. Việc chọn món ăn anh giao cả cho em."
"Em hiểu rồi ạ. Vì những món quá nhiều dầu mỡ không tốt cho người ăn chay trường, chúng ta hãy làm cháo ngũ cốc."
"Cần tớ giúp không?"
"Bọn mình đủ người rồi, nhưng nhân dịp này hãy dạy cho cả hai cậu luôn! Không chỉ Mia, mà cả Arisa nữa."
Lulu vui vẻ nhận lời giúp đỡ của Mia, rồi nắm tay kéo cả Arisa đến khu vực nấu nướng. Arisa phản kháng, "Nấu ăn là cơn ác mộng của em mà...", nhưng hôm nay Lulu rất cương quyết và cứ thế kéo cô bé đi theo.
Pochi và Tama cứ nhìn quanh quất, nên tôi bảo chúng, "Hai đứa có thể đi chơi được rồi đó," nhưng không hiểu sao nó lại biến thành một buổi luyện tập chiến đấu. Hơn nữa, lại là tôi đấu với cả Pochi và Tama.
Sau tín hiệu bắt đầu, Pochi lao tới như một mũi tên.
Tôi nhẹ nhàng né cú đâm của thanh kiếm gỗ.
Chớp lấy cơ hội đó, Tama dùng kiếm gỗ quét chân tôi, tôi nhảy lên để tránh.
Tôi phản công bằng cách đá nhẹ vào thanh kiếm gỗ của Tama.
Tama bị văng mất kiếm gỗ, liền gầm gừ một tiếng nhỏ rồi lao vào tôi.
Tôi dùng tay đỡ vào bụng để đổi hướng của cô bé, rồi nhẹ nhàng ném cô bé ra xa.
Trong khi né đòn tấn công thứ hai của Pochi, tôi vẫn kịp xác nhận qua khóe mắt rằng Tama đã lộn một vòng trên không rồi đáp đất an toàn.
"Không trúng~"
"Mạnh quá đó ạ."
Buổi luyện tập cứ tiếp diễn như thế, và khi tôi cố tình để bị bắt vào cuối buổi, trông cứ như chúng tôi đang đùa giỡn với nhau vậy.
"Bắt được anh rồi, hamumun~"
Tama vừa gặm vừa lẩm bẩm một cách thích thú.
"Nihehe, bắt được rồi đó~"
Và rồi, màn kết đến từ Arisa.
"Em tham gia với~"
Vừa nói, Arisa vừa nhảy bổ vào tôi, nhưng...
"Arisa cũng tham gia~"
"Mục tiêu tiếp theo là Arisa đó ạ!"
Mắt Pochi và Tama sáng rỡ lên rồi cùng nhau chộp lấy cô bé.