Tôi là Satou đây. Cảnh tượng mọi người vừa ăn vừa khóc thường chỉ thấy trong những câu chuyện thời chiến hay hậu chiến. Nhưng nếu phải nói thật, nó lại làm tôi nhớ đến cái lần phải dỗ dành một thằng bạn thất tình mượn rượu giải sầu.
"Các ông các bà ơi, chúng cháu đem thức ăn về rồi này."
"Hôm nay không phải là cây dại đâu ạ."
Lũ trẻ chúng tôi gặp hồi trưa ập vào như một cơn bão, đúng lúc cả nhóm đang ăn cháo ngũ cốc, rau củ và thịt sói cùng các cụ già. Tôi đã nghe các cụ kể về bọn trẻ, nhưng vì không biết khi nào chúng về nên chúng tôi đã bắt đầu bữa ăn trước.
"A, là mấy người lúc nãy."
"Họ đến đòi lại thức ăn à?"
"Họ đang đợi chúng ta kìa."
Lũ trẻ trốn sau lưng nhóc thủ lĩnh, giấu đi vẻ lo lắng.
Mấy đứa này không cảm nhận được không khí yên bình của bữa ăn hay sao?
"Bọn chú còn nhiều cháo yến mạch lắm, các cháu lại đây ăn cùng cho vui."
"Đúng đó, mấy đứa nhỏ cũng ăn luôn đi."
"Này, mấy nhóc mau lại ngồi đi."
Lũ trẻ tỏ ra thận trọng trước lời mời của tôi, nhưng khi các cụ cũng lên tiếng gọi, và trên hết là bị mùi cháo thơm lừng quyến rũ, chúng đã nhanh chóng nhập hội cùng chúng tôi.
"N-ngon quá xá!"
"Không phải cây dại thật này?"
"Uwah, có mùi gì đó ngon dã man."
"Có cả thịt luộc nữa kìa."
"Mày nói điêu à?"
"Thật mà, là thịt đó."
"Ngon quá... Huhu..."
Mấy đứa vui mừng thì tốt rồi, nhưng làm ơn đừng rơm rớm nước mắt nữa được không.
Pochi, người đã xử lý xong phần của mình nhanh nhất, châm ngòi cho cuộc chiến chỉ bằng vài từ.
"Thêm một đĩa nữa nano desu!"
Nghe vậy, không khí căng thẳng lập tức bao trùm lũ trẻ.
Có lẽ do cảm nhận được sự căng thẳng đó, hoặc có lẽ do chẳng cảm nhận được gì cả, Nana – người luôn giữ vẻ mặt thờ ơ – cũng yêu cầu thêm phần nữa.
"Mấy đứa không cần phải khách sáo đâu. Cứ ăn thật nhiều vào nhé."
"Bọn chị vẫn còn nhiều lắm, nên nếu muốn ăn thêm thì cứ nói, đừng ngại."
Lũ trẻ phấn chấn hẳn lên sau khi nghe Arisa nói, mặc kệ lời của tôi vẫn còn dang dở. Tốc độ ăn của chúng cũng nhanh hơn hẳn. Các cụ già thì đang mắng mấy đứa con trai ăn vội đến nghẹn, "Nhai cho kỹ vào."
Thấy có vẻ thức ăn sắp không đủ, tôi quay lại xe ngựa để luộc thêm khoai tây. Tôi gọt khoảng 20 củ và luộc chúng cùng lúc thì Lulu đến giúp. Nghe tiếng sột soạt, tôi thấy Mia đang đứng bên cạnh.
"Satou."
"Em cũng muốn ăn thêm à, Mia?"
Mia khẽ lắc đầu.
"Con người... Tại sao...?"
Cô bé cố gắng ghép các từ lại với nhau.
"Vứt bỏ... trẻ em, người già?"
Khi tôi hỏi kỹ hơn, có vẻ như tộc Elf rất yêu quý trẻ em và người già của họ, nên cô bé đã bị sốc trước tình cảnh này.
Thôi thì cứ để chủ đề nặng nề này cho Arisa-sensei.
"Em hỏi Arisa chưa?"
"Nn."
"Cô ấy nói sao?"
"Em không hiểu. Mấy thứ như... người giàu kẻ nghèo, hay cấu trúc xã hội."
Con bé Arisa này, đừng có dùng từ khó hiểu để tự làm khó mình chứ.
"Mia này, những chủng tộc sinh sản nhiều, không chỉ riêng con người, về cơ bản đều yếu đuối."
"Nn."
"Vì yếu đuối nên họ phải cố gắng rất nhiều, và sẽ chỉ cứu lấy bản thân mình mặc cho những người xung quanh bị tổn thương."
"Tất cả họ?"
"Phải, vì họ không thể cứu tất cả, nên họ đành phải để một phần trở thành vật hy sinh."
"Ra là vậy."
Nếu cô bé bị thuyết phục bởi lời giải thích đó thì tốt, nhưng chính tôi cũng chẳng suy nghĩ sâu xa gì về nó. Hầu hết những gì tôi nói chỉ là thông tin lượm lặt từ trên mạng và TV mà thôi.
"Nếu một người như chủ nhân trở thành vua, thế giới sẽ yên bình biết mấy."
Lulu vừa nói vừa mỉm cười, nhưng cô ấy đánh giá tôi cao quá rồi. Nếu một người như tôi làm vua, cả đất nước sẽ phá sản ngay tắp lự, chấm hết.
"Hô, bà cứ thắc mắc sao cô bé cứ trùm mũ suốt bữa ăn, hóa ra là người Elf à."
Một bà lão một mình đi đến chỗ chúng tôi. Mia vội vàng kéo mũ trùm xuống che mặt dù đã quá muộn.
"Cô bé xấu hổ với người lạ thôi ạ."
"Vậy sao, tiểu thư trẻ, bà sẽ không nói cho ai khác đâu nên tha thứ cho bà nhé."
"Nn."
Mia gật đầu, rồi nhẹ nhàng chạy ra nấp sau lưng Lulu đang bưng nồi.
"Bà vừa làm mình bị ghét rồi sao?"
"Cô bé chỉ ngại thôi ạ. Mà bà qua đây có việc gì không?"
"Thật áy náy khi chỉ nhận lòng tốt của cậu và ăn uống, nên bà nghĩ mình nên đến xem có giúp được gì không."
"Vì chúng tôi chỉ mới bắt đầu luộc khoai tây nên đã đủ người rồi ạ."
"Bà thấy các cậu vừa mới dọn dẹp xong, có ổn không vậy? Bà chẳng có gì để đền đáp dù các cậu đã đãi chúng tôi hậu hĩnh thế này."
"Chỉ là ngẫu hứng của tôi thôi, bà đừng bận tâm."
Bà lão có chút bối rối, nhưng rồi như thể đã quyết tâm, bà tiếp tục nói.
"Cậu thương nhân à, sao cậu không nhận mấy đứa nhỏ này làm nô lệ?"
"Tôi rất tiếc thưa bà, tôi đã có đủ nô lệ rồi, tôi không cần thêm ai nữa."
"Một hai đứa cũng được, làm ơn nhận chúng đi. Nếu cứ ở đây một mình, sớm muộn gì chúng cũng chết đói thôi. Cái thân già này thì bà không lo, nhưng nhìn lũ trẻ ra đi sớm thì đau lòng lắm."
Tôi thấy thương cho bà lão, nhưng tôi vẫn từ chối.
Thẳng thắn mà nói, du hành trong thế giới này quá nguy hiểm. Nếu chỉ cần bảo vệ Lulu và Nana thì tôi còn xoay xở được, nhưng nếu số người cần bảo vệ tăng thêm hơn 9 đứa trẻ nữa, tôi không thể gánh nổi.
Để trấn tĩnh lại, tôi lái câu chuyện sang hướng khác.
"Sẽ thật tốt nếu lũ trẻ có thể tự trồng rau nhỉ."
"Đúng vậy, giá như có một mảnh ruộng để chúng ta trồng trọt thì tốt biết mấy."
"Đất ở quanh đây không tốt ạ?"
"Nắng thì tốt, nhưng đất đai cằn cỗi quá, nên không trồng được gì."
Mia nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của Lulu và bà lão, nhưng rồi cô bé kéo tay áo tôi.
"Sao vậy?"
"Rừng."
"Ừ, là khu rừng mà."
Dường như không hài lòng với câu trả lời của tôi, Mia bĩu môi.
"Không, đất mùn."
Em nói sao, có thể dùng lá cây từ nơi Vua Kiến sống à.
"Chúng tốt."
"Nghĩ lại thì, Arisa cũng từng nói gì đó về việc này."
"Là về cải cách nông nghiệp phải không ạ?"
Phải, chính nó. Nếu tôi không nhầm, cô bé nói rằng đã có một đợt bùng phát quái vật côn trùng với số lượng lớn xảy ra.
"Quái vật côn trùng ư?"
"Ừ, Arisa nói rằng một lượng lớn bọn chúng đã sinh sôi nảy nở khi cô ấy thử nghiệm."
"Không, là mê tín."
"Vậy sao?"
"Lia nói thế."
Lia? Chẳng phải đó là mẹ của Mia sao?
"Nói cách khác, chúng ta nên dọn dẹp khu rừng và canh tác trên đất đó?"
"Nn."
"Hay lắm, nếu có thể làm được như vậy, lũ trẻ và bọn ta sẽ chăm chỉ làm việc."
Bà lão nói vậy nhưng trông bà không có vẻ nghiêm túc chút nào. Nếu có máy móc hạng nặng, việc khai hoang sẽ chẳng khó khăn gì, nhưng hiển nhiên là làm gì có thứ đó. Mà cho dù có khai hoang thành công, họ cũng phải chờ cả năm sau mới có thể thu hoạch, trong khi phải cầm cự suốt khoảng thời gian đó.
"Phải rồi, cũng có loại cây trồng thu hoạch nhanh, nhưng vào mùa này thì chỉ có trái Gabo thôi. Loại đó có thể thu hoạch trong một tháng. Tuy nhiên, bất kỳ ai ngoài lãnh địa của quý tộc đều bị cấm trồng loại cây này, nên chúng ta không thể kiếm được hạt giống."
Bà lão có kinh nghiệm trồng trái Gabo khi bị ép làm việc trong một đồn điền.
"Thứ đó mọc nhanh kinh khủng. Đó là lý do nó bị xếp vào loại cây dại."
Họ chỉ cần có đủ thức ăn cho đến mùa xuân, chẳng lẽ chúng ta thực sự không thể làm gì sao?
"Nếu có cách, mấy bộ xương già này đã không bị đuổi khỏi làng."
"Lão cũng không ngại dù nó có vô lý đến đâu."
"Phải rồi, chúng ta có thể đi săn Nhện Gấu trong rừng. Nếu bắt được 3 con trùm và hun khói chúng, chúng ta có thể sống nhàn nhã cho đến mùa xuân."
Đó là một loại quái vật sống sâu trong nhiều khu vực khác nhau của khu rừng này. Có 5 con với cấp độ khoảng từ 24 đến 28.
Mà khoan, nó là Gấu hay là Nhện đây, phải làm rõ mới được.
"Đừng có nghiêm túc nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn chứ? Lão biết mấy cô gái nô lệ của cậu rất mạnh, nhưng họ không thể thắng nổi Nhện Gấu trong rừng đâu. Khi lão còn nhỏ, có một đội viễn chinh toàn hiệp sĩ, kiếm sĩ và binh lính đi mở đường, không một ai quay trở về."
Thay vì vấn đề là chiến đấu trong rừng, tôi nghĩ đơn giản chỉ là chênh lệch cấp độ thôi.
"Nếu tiểu thư Elf nhỏ bé này lớn hơn một chút, với lâm ma thuật như trong truyện cổ tích, cô bé có thể dễ dàng di chuyển những cây đại thụ và giúp chúng ta khai hoang trong rừng."
"Muu."
Mia đang hờn dỗi vì bị coi là trẻ con.
"Bà lão ơi, trông vậy thôi chứ cô bé này còn lớn tuổi hơn cả bà đấy."
"Ối chà, vậy sao. Người Elf đúng là sống lâu thật."
Tâm trạng của Mia vẫn chưa tốt lên, nhưng khi bà lão thổi một chiếc kèn lá để dỗ dành, cô bé có vẻ thích thú.
Vì Mia cũng đến từ rừng, cô bé đã từng thổi nhiều loại kèn lá ở đó, nên âm sắc và sức biểu cảm trong giai điệu của cô bé ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với bà lão dù họ dùng cùng một loại lá. Điều này có lẽ không đáng ngạc nhiên khi đó là kết quả của việc luyện tập trong suốt cuộc đời dài của cô bé.
Mọi người đã tụ tập quanh Mia từ lúc nào không hay, nhưng sau đó Mia dừng lại và vai chính được chuyển cho món khoai tây. Đến cuối cùng, chỉ khoai tây thôi là không đủ, và chúng tôi lại phải nấu thêm một nồi cháo ngũ cốc nữa.