Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1377: CHƯƠNG 1376: KẾ HOẠCH DOUYIN (2)

- Nghĩ mà xem, khi mọi người vui vẻ tăng ca đến tối muộn, kiên quyết không nhận tiền xe và tiền tăng ca, sau đó cảm thấy vô cùng thỏa mãn trở về nhà, mọi người có còn tâm trạng để mở TV, xem một bộ phim đến tận sáng không?

- Không, khi đó bạn sẽ mở video ngắn ra, vui vẻ lướt xem vài chục video 15 giây, sau đó mang theo tâm trạng vui vẻ, yên tâm đi ngủ để ngày mai đi làm.

- Đến ngày hôm sau, bạn ăn mặc xinh đẹp, ngồi trên tàu điện ngầm, tràn đầy nhiệt huyết cống hiến cho công ty, nhưng quãng thời gian đi làm này, bạn thậm chí không đủ thời gian để xem hết một tập phim, bạn sẽ làm gì?

- Đúng vậy, bạn sẽ chọn mở video ngắn.

- Nghỉ trưa hai tiếng, lúc thì ăn cơm, lúc thì đi vệ sinh, còn phải tranh thủ chợp mắt một lúc để lấy lại tinh thần, tiếp tục công việc mà bạn yêu thích. Những lúc như vậy, bạn sẽ làm gì?

- Xem phim truyền hình? Hay là xem chương trình giải trí?

- Không, bởi vì bạn không đủ thời gian để xem hết, vì vậy bạn vẫn sẽ mở video ngắn.

- Hơn nữa, với chi phí data đắt đỏ của ba nhà mạng lớn, cho dù bọn họ có giảm giá, thì các bạn có dám dùng 3G/4G để xem phim truyền hình không?

Nghe đến đây, các nhân viên đội ngũ sản xuất nội dung ngồi trong phòng họp đều im lặng không nói.

Bọn họ hiểu được lý do tại sao phải làm video ngắn, nhưng mà công việc khiến người ta tràn đầy hy vọng hạnh phúc thì đi đâu tìm đây?

Giang Cần lắc ngón tay, tiếp tục nói:

- Ăn cơm, giải trí, hoặc là chờ bạn gái tắm rửa, tất cả mọi người đều có vô số những khoảng thời gian rảnh rỗi như vậy. Thứ chúng ta muốn chính là những khoảng thời gian đó, bởi vì thương mại điện tử trong tương lai, không phải là so sánh số lượng người dùng, mà là so sánh thời gian sử dụng của người dùng.

Các nhân viên có mặt tại đó, người nào người nấy đều cầm bút lên, ghi chép lại những gì mà Giang Cần vừa nói.

- Bộ nhớ điện thoại di động ngày càng lớn, có thể cài đặt rất nhiều phần mềm. Người dùng có thể chơi game, tán gẫu, mua sắm, xem video trên đó. Vậy thì phần mềm nào khiến người dùng dành nhiều thời gian sử dụng nhất, phần mềm đó sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng.

- Đây chính là ý tưởng cốt lõi của 'Kế hoạch Douyin.

- Sau này chúng ta cũng sẽ làm video dài, nhưng các bạn phải nhớ rằng, cốt lõi của ứng dụng video ngắn là phải luôn nghĩ cách tiết kiệm thời gian cho người dùng, nhưng lại chiếm dụng nhiều thời gian của bọn họ hơn.

- Thời gian sử dụng của người dùng càng lâu, thì cơ hội tạo ra chuyển đổi càng nhiều, giá trị thương mại lại càng lớn. Vì vậy, video của chúng ta phải ngắn gọn, súc tích, nhưng vẫn phải đặc sắc.

Nói xong, Giang Cần gõ nhẹ lên bàn:

- Làm việc đi!

Lời vừa dứt, toàn bộ nhân viên đội ngũ sản xuất nội dung phụ trách "Kế hoạch Douyin" đều đứng dậy, trong lòng không còn bất kỳ thắc mắc nào nữa.

Từ năm 2012 đến năm 2014 là giai đoạn phát triển thần tốc của các trang web video trực tuyến, iQiyi chính là cái tên nổi bật nhất trong số đó. Nhưng đối với Giang Cần, video dài không có nhiều ý nghĩa.

Hắn muốn đi trước một bước, bố cục thị trường video ngắn trước, tỉ mỉ tạo ra một mô hình kinh doanh video ngắn hoàn chỉnh, sử dụng traffic để xây dựng toàn bộ hệ sinh thái của Multi-group.

Ban đêm đầu hạ, cái nóng vẫn chưa rút đi, nhiệt độ ngoài trời của buổi trưa vẫn còn làm cho người ta sợ hãi.

Đội ngũ của Trương Hú Hào từ Thâm Quyến trở về chưa được bao lâu thì lại tiếp tục lên đường đến trụ sở chính của Alibaba ở Hàng Châu.

Kim chủ ba ba không cho phép đốt tiền nữa, thì ở trên thị trường giao hàng bọn họ chỉ có thể bị động chịu đòn, mà bị đánh lâu quá thì lại làm cho người ta dễ nảy sinh tâm lý tiêu cực, luôn có cảm giác mình đang bỏ lỡ cơ hội phản công.

Vì vậy, Trương Hú Hào đã nhắm đến Alipay.

Đúng vậy, lần này y đến Alibaba không phải để cầu xin Mã tổng, mà là đến để cầu xin Bàng tổng.

Alibaba đã nói rõ rằng bọn họ không ủng hộ việc đốt tiền để cạnh tranh, vì vậy y đã nghĩ ra một cách khác, đó là kết nối cổng thanh toán Alipay với Ele.me, từ đó có được lượng người dùng khổng lồ từ công cụ thanh toán bên thứ ba này.

Bàng Nhụy - giám đốc điều hành của Alipay, đã đích thân tiếp đón y, nhưng không phải tại trụ sở chính, mà là tại một nhà hàng tên là Sơn Nhạc.

- Nghe nói, khi Bàng Nhụy tiếp những người mà cô ấy coi trọng, thì đều sẽ chọn nhà hàng này.

- Hơn nữa, rất nhiều hợp đồng hợp tác của Alipay đều được đàm phán tại nhà hàng này. Từ năm 2009, nhà hàng này có một phòng riêng bị bỏ trống quanh năm, chính là để dành cho cô ấy.

Trước khi đến, Trần Gia Hân đã tìm hiểu rất nhiều thông tin về Bàng Nhụy cho Trương Hú Hào, lúc này, nhìn thấy Bàng Nhụy mời bọn họ đến nhà hàng này, cô lập tức có dự cảm tốt đẹp rằng mọi chuyện đã thành công một nửa.

Sau đó, Trương Hú Hào và Trần Gia Hân được đưa đến phòng riêng quen thuộc của Bàng Nhụy tại Sơn Nhạc.

Bàng Nhụy mặc một chiếc váy dài màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng lụa mỏng, nhìn thấy bọn họ đến, cô liền thân thiện bắt tay chào hỏi.

- Bàng tổng, đã lâu không gặp.

- Đã lâu không gặp, Trương tổng, mời ngồi.

- Lần này chúng tôi đến đây, hy vọng Ele.me có thể…

Bàng Nhụy xua tay, mỉm cười nói:

- Chúng ta có thể ăn cơm trước được không? Trương tổng, con người tôi không thích nói chuyện hợp tác khi bụng đói.

Trương Hú Hào đang định nói thì vội vàng ngậm miệng lại, liếc nhìn Trần Gia Hân, sau đó lặng lẽ ngồi xuống.

Là phòng bao dành cho khách quý của nhà hàng Sơn Nhạc, đồ ăn được dọn lên rất nhanh, sau đó, Bàng Nhụy nhiệt tình mời hai người dùng bữa, bảo bọn họ nếm thử hương vị ở đây.

Kết quả sau khi cắn một miếng, cả hai đều hơi sững sờ.

Thật ra, trước khi đến, bọn họ cứ ngỡ nhà hàng này sẽ có những món ngon độc nhất vô nhị, nhưng hương vị mà bọn họ nếm thử lúc này lại rất… khó diễn tả.

- Thấy ngon không?

- Hương vị… rất đặc biệt, là mùi vị mà tôi chưa từng được nếm thử bao giờ.

Trương Hú Hào không nói ngon cũng không nói dở, mà đưa ra một lời nhận xét rất khéo léo.

Y đến đây là để bàn chuyện hợp tác, đương nhiên không thể làm mất mặt mũi Bàng Nhụy, nhưng cũng không thể tỏ ra quá nịnh nọt. Bởi vì dựa vào những gì bọn họ biết về Bàng Nhụy, cô ấy ghét nhất là kiểu người siểm nịnh.

Bàng Nhụy gắp một miếng sườn xào chua ngọt vừa cắn dở lên, nói:

- Dở tệ, dở một cách rất độc đáo.

Trần Gia Hân vội vàng ho khan một tiếng:

- Cũng không đến nỗi vậy, ít nhất nó cũng có hương vị rất đặc biệt.

- Có lẽ vậy.

Bàng Nhụy lau miệng, nói:

- Hai vị chắc cũng biết, tôi không thích bàn chuyện làm ăn ở Alibaba, giới kinh doanh cũng hay đồn đại, chỉ cần được tôi mời đến nhà hàng này để bàn chuyện, thì dù là chuyện gì, về cơ bản cũng coi như thành công một nửa rồi.

Trương Hú Hào gật đầu:

- Tôi cũng có nghe nói qua.

- Vậy Trương tổng có biết lý do vì sao không?

- Cái này thì tôi không rõ lắm.

- Thực ra, nhà hàng này chính là nơi mà tôi và Giang Cần gặp mặt lần đầu tiên. Hợp đồng hợp tác giữa Alipay và Multi-group cũng được đàm phán thành công ngay trong căn phòng này, cho nên, tôi luôn cảm thấy nơi này rất có linh khí.

Âm thanh vừa dứt, hai người đều sững sờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!