Từ năm 2008 đến 2014, trong suốt sáu năm, Giang Cần chưa từng đưa ra quyết định sai lầm, mỗi bước đi đều nhắm vào điểm yếu chết người của thị trường.
Điều đáng sợ nhất là toàn bộ Multi-group đều có khả năng hành động cực kỳ hiệu quả và chính xác.
Y như thể nhìn thấy một người không bao giờ phạm sai lầm đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, chỉ dẫn phương hướng, còn những nhân viên phía sau, những người không bao giờ nghi ngờ hoa tiêu, thì đang dốc hết sức lực tiến về phía trước. Chính hai điểm này đã tạo nên một Multi-group bách chiến bách thắng.
- Kinh nghiệm thị trường vẫn cần phải tích lũy từ thực tế, nhưng chỉ nghiên cứu lý thuyết thì rất khó để có thể rút ra được bài học cho mình.
- Trương tổng nói đúng, chúng ta càng nghiên cứu thì càng cảm thấy đối thủ rất mạnh, không thể chiến thắng. Vậy chi bằng, chúng ta cứ trực tiếp chiến đấu một trận.
Nghe mọi người thảo luận, Trần Truyền Hưng lên tiếng:
- Didi cũng đang triển khai thị trường ở các thành phố tuyến hai, chúng ta có thể thử nghiệm ở Thiên Tân.
Giám đốc bộ phận kế hoạch Trương Côn nghe vậy sửng sốt:
- Thị trường Thiên Tân?
- Đúng vậy, thị trường Thiên Tân hiện tại là thị trường trưởng thành do Didi tạo dựng, hơn nữa là một trong những thị trường tuyến hai gần thủ đô nhất. Chúng ta có thể bắt đầu từ đây.
- Ý của ông chủ là, nếu chúng ta có thể cướp được thị trường Thiên Tân từ tay Didi, chứng minh kế hoạch khả thi, thì có thể nhân cơ hội này để tiến vào thị trường thủ đô?
- Chính xác.
KuaiDi hành động rất nhanh. Ngay sau khi đưa ra quyết định, họ lập tức đến Thiên Tân, thành lập chi nhánh, triển khai các hoạt động quảng bá và điều tra thị trường.
…
Đầu tháng 8, một cơn mưa bất chợt đổ xuống Thượng Hải, xua tan đi cái nóng oi bức của mùa hè, mang đến cho thành phố một bầu không khí mát mẻ dễ chịu.
Trên đường phố Thiên Tân lúc này tràn ngập quảng cáo của KuaiDi. Họ đã chính thức khiêu chiến Didi, phát động cuộc chiến giá cả.
Trình Vĩ của BeepBeep không phải kẻ ngốc, y biết rõ Trần Truyền Hưng muốn giành lấy thị phần, có được quân bài tốt nhất trong tay, nhưng y không vì thế mà nóng vội, mà vẫn luôn âm thầm quan sát.
Có những miếng ngon, nóng vội là không ăn được.
Nhưng Diệp Tử Khanh - giám đốc điều hành của Didi, lại không thể ngồi yên. Cô nhanh chóng nhận thấy động thái của KuaiDi và báo cáo cho Giang Cần.
- Giành lại thị trường Thiên Tân!
- Nhưng ông chủ à, KuaiDi nhắm vào Thiên Tân chỉ là muốn che mắt thiên hạ. Mục tiêu thực sự của họ là thị trường thủ đô. Lúc này mà chúng ta điều nhân lực đi làm thị trường tuyến hai, tuyến ba, chẳng phải là tạo cơ hội cho bọn họ chiếm đoạt thị trường sao? Dùng thị trường thủ đô để đổi lấy thị trường tuyến hai, tuyến ba, liệu có sáng suốt không?
Trong đại chiến mua nhóm trước kia, Multi-group đã tập trung vào thị trường tuyến hai, tuyến ba, sau đó lợi dụng chênh lệch thời gian để đổi lấy thị trường tuyến một từ tay LaShou và Nuomi.
Bây giờ, tình thế đã thay đổi. KuaiDi giống như Multi-group trước đây, còn Multi-group lại trở thành LaShou Nuomi đang đóng quân ở các thành phố tuyến một.
Nếu cứ theo trình tự lịch sử, người thua cuộc cuối cùng chắc chắn là Multi-group. Diệp Tử Khanh đã từng trải qua trận chiến đó, nên không khỏi nghi ngờ.
Giang Cần mím môi:
- Giải thích thì hơi phức tạp, cứ làm theo lời tôi đi. Nếu cuối cùng chúng ta thua, coi như là tôi đoán sai một lần, tôi… đâu thể lúc nào cũng đúng được.
"..."
- Vâng, ông chủ.
Kết thúc cuộc gọi, Giang Cần nheo mắt nhìn cô con gái đang nằm trong nôi, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của con.
Hiện tại, ngoài công việc, hắn chỉ quanh quẩn ở nhà chăm con, trêu chọc con gái. Thời gian cứ thế trôi qua, thoáng chốc đã sắp hết tháng 7.
Con gái cưng của hắn giờ đã bụ bẫm đáng yêu, đôi mắt to tròn, đen láy, sáng long lanh. Ngoài việc ngủ thì con bé chỉ ăn và bú sữa, sau khi no bụng thì thích nắm tóc ba, giật tới giật lui.
Nhưng đối với Giang Cần, ngày nào trôi qua cũng chậm như cả năm.
Hắn thực sự rất mong chờ Giang Ái Nam gọi "ba".
Tuy nhiên, Giang Cần cũng không phải là không có thu hoạch gì trong suốt nửa tháng qua. Ít nhất, hắn đã thử nghiệm được một số điều mới mẻ.
Ví dụ như, bây giờ hắn đã biết sữa của Giang Ái Nam không hề dễ uống như hắn nghĩ…
Bí mật này được phát hiện vào một buổi chiều tà, sau khi Phùng Nam Thư cho con bú xong, cô bị hắn ghì chặt hai tay, sau đó thì ngây người ra, đôi chân trắng nõn bắt đầu giãy giụa, nhe nanh múa vuốt muốn cắn hắn.
- Em không cho anh ăn đâu...
- Không ăn thì thôi, mẹ anh từng nói, ngay cả xe chở phân đi qua cửa nhà, anh cũng phải nếm thử xem mặn hay nhạt!
- Ca ca, anh là đồ khốn nạn!
- Sai rồi, phải gọi anh là 'kẻ trộm sữa'!
Kể từ sau lần đó, mỗi khi cho con bú, tiểu phú bà đều đuổi Giang Cần ra ngoài, còn lấy chân đá hắn.
Cơ thể cô hồi phục rất nhanh, thậm chí còn linh hoạt hơn cả lúc mang thai. Đôi chân thon dài đá một cái rất đau, nhưng nếu không nỡ ra tay thì sẽ bị phản tác dụng.
Vì vậy, cư dân mạng nói Giang tổng rất trẻ con trong cuộc sống, điều đó hoàn toàn là sự thật. Vợ chồng bọn họ ngày nào cũng đánh nhau chí chóe trong phòng.
Sáng thứ Bảy đầu tháng 8, sau khi ăn trưa xong, Phùng Nam Thư định cho con gái bú thì liền đuổi ông xã tự xưng là "kẻ trộm sữa" ra khỏi phòng bệnh.
Giang Cần bèn rời khỏi trung tâm chăm sóc sau sinh, đi Thiển Chước làm khách.
Nhâm Tự Cường và Trương Quảng Phát đều đã đến Thượng Hải từ hôm qua, mọi người rủ nhau đi ăn uống, nhưng thiếu gia nhất quyết không chịu bao.
Mẹ kiếp, đến một lần là lôi kéo nhau đi ăn uống, lại còn không chịu trả tiền, đây là loại bạn bè lông chó gì chứ!
- Giang ca mới là cẩu đại hộ, mấy người không hiểu sao? Tôi thật sự không hiểu tại sao mấy người cứ thích bóc lột tôi thế!
Trương Quảng Phát nhìn y, nói:
- Nhưng Giang ca là ông chủ của chúng tôi mà.
Nhậm Tự Cường phụ họa:
- Đúng vậy.
Tào Quảng Vũ:
- ...
Lần này, Giang Cần định nhân tiện mua một ít đồ dùng và đồ chơi cho con gái, nhưng lại bị thiếu gia lôi kéo đi. Cuối cùng, Nhâm Tự Cường, Trương Quảng Phát, Tào Quảng Vũ cộng thêm Chu Siêu, đã kéo được Giang Cần vào Vạn Chúng mời khách.
Đương nhiên, để đổi lấy điều kiện này, bọn họ phải làm công việc khuân vác, hộ tống Giang tổng mua sắm đồ cho con gái.
- Nhìn này, chiếc máy bay điều khiển từ xa này đẹp quá, Ultraman này cũng đẹp.
Giang Cần cầm một chiếc máy bay điều khiển từ xa cỡ lớn và một con Ultraman phát sáng, trong lòng phân vân không biết nên chọn cái nào, cuối cùng quyết định mua cả hai.
Ba người anh em phía sau nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ: Đây là mua cho con gái sao? Mẹ nó rõ ràng là hắn muốn chơi. Búp bê Barbie bên cạnh thì chẳng thèm liếc mắt.
Chưa nói đến chuyện Giang Ái Nam vẫn còn nhỏ, cho dù là đến tuổi chơi đồ chơi, thì có đứa con gái nào thích chơi máy bay điều khiển từ xa và Ultraman chứ.
- Mẹ kiếp, Ultraman bây giờ chơi vui như vậy sao?
Giang Cần cầm Ultraman trên tay, càng chơi càng thích, không nỡ buông tay. Hồi bé hắn chưa từng được chơi loại đồ chơi này.
Nhậm Tự Cường nhìn đến đỏ mắt:
- Giang ca, cho tôi chơi với.
Giang Cần liếc mắt nhìn y, có chút miễn cưỡng đưa Ultraman cho y:
- Lát nữa cậu trả tiền, coi như là quà cậu tặng con gái tôi.
"?"