Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1515: CHƯƠNG 1514: THỨC THỜI THÌ BIẾU QUÀ CHO TIỂU CÔNG CHÚA CỦA TÔI ĐI! (2)

- Sao vậy? Nhìn mặt cậu có vẻ không tình nguyện lắm.

Nhậm Tự Cường nghẹn họng:

- Tôi...

Chưa kịp nói hết câu, Giang Cần đã chen ngang:

- Cậu xem, Tào ca cũng tặng quà rồi, cậu nỡ lòng nào không tặng?

- Tào ca tặng quà cho con gái cậu rồi?

- Ừ.

Nhậm Tự Cường kinh ngạc nhìn Tào thiếu gia:

- Lúc nào vậy?

Tào Quảng Vũ cũng ngẩn người, thầm nghĩ: Lão Giang có phải cậu nhớ nhầm rồi không? Tôi còn chưa tặng quà cho Giang Ái Nam mà. Kết quả, tiếng vừa dứt thì trong ngực y đã có thêm một chiếc máy bay điều khiển từ xa.

Hai anh em nhìn nhau, trên mặt lộ rõ vẻ khiếp sợ.

Nói thật, mua quà cho Giang Ái Nam cũng không sao, nhưng mà, cái này là quà tặng cho trẻ con sao? Mẹ nó, thuần túy đồ chơi của chó a!

Còn Chu Siêu và Trương Quảng Phát thì lặng lẽ lùi về phía sau một bước, sợ không cẩn thận phải tặng quà.

Nửa ngày sau, bốn người đi dạo mệt mỏi, bèn tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi.

Khu vực nghỉ ngơi nằm ngay cạnh khu vui chơi trẻ em. Bốn ông chú ngồi trên ghế dài, nhìn lũ trẻ đang chơi đùa trong lâu đài hơi, bỗng chốc run sợ.

Phải nói thế nào nhỉ, đối với trẻ con, trò chơi này có thể rất nhàm chán, nhưng với một ông con ba trăm tháng tuổi thì lại rất phù hợp.

- Mấy cậu có muốn vào chơi không?

- Nghĩ lại thì, hồi bé tôi chưa từng được chơi trò này, lớn lên rồi, lại càng không có tư cách.

Giang Cần tự tin cười nói:

- Đợi con gái tôi ba tuổi, tôi và tiểu phú bà sẽ đường đường chính chính vào chơi!

Hoàng hôn buông xuống, nhóm bạn năm người dùng bữa tối tại Vạn Chúng. Giang Cần vừa giúp Giang Ái Nam thu được kha khá quà mừng.

Theo lời của Tào Quảng Vũ thì mẹ nó chẳng bằng ăn ở Thiển Chước.

Một phần bò bít tết ở Thiển Chước bao nhiêu tiền? Cao lắm cũng chỉ sáu mươi tệ, thế mà ăn một bữa cơm với Giang Cần đã tiêu mất hơn năm trăm tệ để mua máy bay điều khiển từ xa cho con gái rượu của hắn!

À không... Là mua cho hắn!

- Chờ tôi và Đinh Tuyết có con, tôi cũng muốn thay con bé thu quà, nào là mô tô, du thuyền, xe thể thao, Patek Philippe!

Tào thiếu gia âm thầm lên kế hoạch, liệt kê danh sách quà tặng cho con mình cho đến tận một tuổi.

Nhậm Tự Cường tán thành:

- Tuy tôi chưa có con, nhưng con tôi nhất định cũng thích mấy thứ này.

Tuy nhiên, Nhậm Tự Cường và Vương Lâm Lâm vẫn còn xa mới đến giai đoạn sinh con.

Vương Lâm Lâm hiện tại vừa học nghiên cứu sinh vừa làm thêm tại Hỉ Điềm, gần giống với Cao Văn Tuệ lúc trước. Nhưng kế hoạch nghề nghiệp của cô khác với bạn học Tiểu Cao.

Tiểu Cao không muốn tiến vào đội ngũ quản lý của Hỉ Điềm, nhưng Vương Lâm Lâm lại hy vọng sau khi tốt nghiệp có thể đầu quân cho Hỉ Điềm.

Còn về phần Trương Quảng Phát, y vẫn độc thân.

Ai cũng biết, một mình thì không thể nào sinh con được.

Giang Cần không nhịn được hỏi y sao còn chưa tìm đối tượng, có phải là kén chọn quá không? Khiến Trương Quảng Phát đỏ mặt.

Còn về phần Siêu tử, vẫn đang đơn phương theo đuổi cô nàng quen trong quán bar hôm trước. Quà cáp tặng không ít, cơm nước cũng ăn vài lần rồi. Nhưng xem ra cô nàng này là cao thủ, tiêu tốn của y mấy vạn tệ mà vẫn chưa có tiến triển gì. Đừng hỏi, hỏi là chỉ là bạn bè.

- Cô ấy vẫn đang là sinh viên, gia giáo nghiêm khắc, nói là tốt nghiệp rồi mới tính đến chuyện yêu đương.

- Chậc, mẹ nó thật quen tai.

Giang Cần nghe Siêu tử miêu tả, trong lòng cảm thấy thật xui xẻo cho cậu bạn học này.

Đây là lớp đào tạo nào mà dạy ra học trò thốt ra lời từ chối giống nhau đến vậy? Câu nói này được phổ biến trên toàn quốc rồi sao?

Trên thực tế, Chu Siêu đã quen với cảm giác này.

Suốt nửa học kỳ cuối đại học, y luôn miệng bảo muốn yêu đương, nhưng thực tế là chẳng tìm được mục tiêu nào, ngược lại còn trở thành mục tiêu của vài anh chàng gay, thế nên nghiêm túc mà nói, đây có thể xem như mối tình đầu của y.

Y bắt đầu nếm trải cảm giác nhớ nhung một người, mong chờ mỗi tối được nói chuyện với cô ấy.

Dù chưa phải là yêu đương, nhưng y cảm thấy bản thân không còn cô đơn nữa, nên rất khó thoát khỏi cảm giác này, quay về với cuộc sống trước kia.

Liếm cẩu đáng sợ nhất không phải là tự mình an ủi bản thân, mà là bắt đầu hình thành thói quen.

Trước đây, một mình bạn có thể đọc tiểu thuyết trước khi đi ngủ, có thể thoải mái "giải quyết nhu cầu" mà chẳng ai dòm ngó. Thế nhưng một khi đã quen với việc trò chuyện cùng ai đó, đến một ngày không nói chuyện với người ta, bạn sẽ cảm thấy cả người khó chịu.

Chu Siêu là phó tổng của Thiển Chước, lương cao, không có áp lực kinh tế, nên nhu cầu về mặt tình cảm rất mãnh liệt.

Cách đây không lâu, cô nàng kia nói điện thoại của cô ấy bị hỏng, Siêu tử liền lập tức mua tặng cô ấy một cái mới, như vậy buổi tối nói chuyện, tốc độ phản hồi của cô ấy sẽ nhanh hơn!

- Trâu bò.

- Chỉ có thể là Siêu ca.

Bốn người nghe Siêu tử kể, không khỏi giơ ngón tay cái lên.

Liếm cẩu không có tiền khi đối mặt với việc nữ thần không trả lời tin nhắn chỉ có thể âm thầm cầu nguyện. Còn liếm cẩu có tiền thì sao? Keng một cái, đổi ngay cho nàng chiếc điện thoại xịn nhất!

- Không tán gẫu với mấy cậu nữa, tôi đi xem vợ con tôi đây.

Giang Cần đứng lên, khoát tay rời đi.

Tiểu phú bà ở cữ nửa tháng, thân thể khôi phục rất nhanh, lúc Giang tổng muốn trộm sữa cũng có chút không đè nổi.

Bất quá Giang Cần chung quy cảm thấy trong này có vấn đề.

Nếu tiểu phú bà quả thật không cho hắn ăn, hắn thật có thể đè lại nha đầu này sao?

Tiết lập thu se lạnh, nhiệt độ giảm nhẹ. Một nhà ba người sau bao ngày xa cách cuối cùng cũng trở về biệt thự Hương Đề. Tần Tịnh Thu đích thân vào bếp, chỉ đạo má Ngô làm một bàn ăn thịnh soạn chào đón Phùng Nam Thư trở về.

Sau bữa tối, tiểu phú bà không thể chờ đợi thêm được nữa, liền chạy lên lầu, bắt đầu nghịch chiếc xe nôi đã được đặt ở đó gần một năm rưỡi.

Nhớ lại cái ngày Giang Cần đưa cô đến Thượng Hải tham dự Hội nghị Internet toàn quốc, nhân lúc đi dạo phố với thím, Phùng Nam Thư đã mua chiếc xe nôi này.

Lúc đó, họ hôn nhau rồi vẫn chỉ là bạn tốt, vậy mà bây giờ con cái đề huề rồi. Nói về khoản đi trước một bước, chiếm thế thượng phong, thì tiểu phú bà mới là cao thủ.

"Sắc ngốc, lúc đó đã muốn cùng mình sinh con rồi."

Giang Cần lẩm bẩm, tay vẫn không quên nghịch ngợm con robot Ultraman phát sáng.

Phùng Nam Thư vừa đung đưa xe nôi, vừa mỉm cười không nói, giống như một chú mèo vừa câu được cá.

Đúng lúc này, điện thoại của Diệp Tử Khanh gọi đến:

- Ông chủ, cậu có rảnh không? Tôi muốn báo cáo công việc một chút.

- Nói đi.

Diệp Tử Khanh bắt đầu báo cáo tình hình thị trường gọi xe hiện tại.

KuaiDi đã lợi dụng sức nóng của tháng 9, trong vòng một tuần cuối tháng đã chính thức gia nhập thị trường thành phố Thiên Tân. Hiện tại, hoạt động marketing nhắm vào tháng 10 đã chính thức bắt đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!