Virtus's Reader
Đơn Phương

Chương 5: CHƯƠNG 5: 1

[/images/OEBPS/Images/decor.png]

Những bức tường lát gạch màu trắng đang phát sáng. Đây là kiểu nhà được hầu hết các gia đình trẻ ưa chuộng, được xây dựng cách đây không lâu với lối kiến trúc nhiều cửa sổ của phương Tây. Tuy nhiên, nhìn chữ “Takashiro” được chạm khắc tỉ mỉ theo nét bút lông trên bảng tên nhà thì khó có ai biết được căn nhà này được xây dựng trên một đống nợ. Có thể nói khu vực này là nơi tập trung của những nhân vật giàu có bậc nhất Nhật Bản.

Phía dưới bảng tên nhà có nút bấm gọi nội bộ, đó là một hộp thiết bị màu trắng sáng bóng không chút tì vết. Lại thêm một bằng chứng cho thấy gia đình này chỉ mới chuyển đến sống cách đây không lâu.

Tetsuro nhấn nút. “Vâng?” Ngay lập tức đã có giọng nói đáp lại. Là giọng của Nakao. Tetsuro hơi bất ngờ khi biết vợ của anh không có nhà.

“Tớ đây.”

“Chờ tớ một lát.” Nakao bình tĩnh đáp lại. Tetsuro đã liên lạc hai tiếng trước để thông báo sẽ ghé thăm nhà.

Từ ngoài cổng nhìn vào, anh thấy một cầu thang nằm phía bên tay trái dẫn vào cửa chính. Nakao xuất hiện ở đó trong chiếc áo phông tay dài và quần thun giản dị.

“Cậu vào đi.”

Tetsuro đưa một tay lên chào, sau đó mở cổng bước vào bên trong. Ở góc chân cầu thang có vài chậu cây trống xếp chồng lên nhau, cái nào cũng thuộc loại chỉ sử dụng một lần. Nếu trồng hoa theo lối cầu thang này chắc hẳn sẽ rất đẹp, nhưng không hiểu sao lại bị vứt bỏ thế này.

“Xin lỗi đã làm phiền cậu vào ngày nghỉ.” Tetsuro nói.

“Không sao, đừng bận tâm. Hơn nữa điều cậu sắp nói chắc chắn không phải là vấn đề cá nhân.”

“Ừm.” Tetsuro tránh nhìn thẳng vào mắt Nakao. Tất nhiên anh đã không kể toàn bộ câu chuyện.

Nakao gật đầu mời anh vào nhà.

Ấn tượng ban đầu hệt như đang bước vào một ngôi đền với tiền sảnh rộng quá mức cần thiết. Tuy vậy anh vẫn cảm thấy ở đây thiếu cái gì đó. Trên chiếc tủ giày rất to có đặt một bình hoa trang trí, nhưng trong đó lại không có hoa. Trên tường cũng không thấy một bức tranh nào.

“Vợ cậu đâu?”

“Bây giờ không có nhà.”

“Cô ấy đi mua sắm à?”

“Không, không phải mua sắm.” Nakao sắp xếp lại mấy đôi dép. “Cậu cứ vào nhà trước đã.”

Tetsuro bước ngang qua phòng khách nơi có chiếc tivi màn hình rộng cỡ lớn, bao quanh chiếc bàn bằng đá cẩm thạch là bộ ghế xô pha bọc da được xếp theo hình chữ “ko”. Tetsuro bắt gặp những chai rượu Tây anh mới lần đầu nhìn thấy được xếp gọn trong chiếc tủ để đồ kê sát tường.

Bên cạnh chai rượu có đặt một tấm ảnh nhỏ, là ảnh chụp một ngôi nhà màu trắng, bên cạnh cổng là khu vực gara để xe có trang bị cửa cuốn.

“Đây là đâu?” Tetsuro hỏi.

“À, là biệt thự đấy. Bố vợ tớ có sở thích câu cá, tớ thì không mê lắm nhưng cuối cùng phải mua nó.”

“Nó nằm ở đâu?”

“Bãi biển Miura.”

“Ghê thật!”

Đến đây thì anh đã nhận ra một điều. Trên giá để đồ nối liền với tủ đang bị bỏ trống vài chỗ. Rõ ràng cách đây không lâu ở đó vẫn có món đồ nào đấy.

Nakao mới vào bếp được ít phút đã trở lại với một chiếc khay, trên đó có hai chiếc cốc lớn.

“Cậu thích ngồi ở đâu cũng được. Xin lỗi vì không có món gì ngon để mời cậu, chỉ có mỗi cà phê thôi.”

“Không sao.” Tetsuro ngồi xuống, vươn tay lấy một chiếc cốc. Mùi cà phê có hơi khác so với loại cà phê anh hay uống. Anh hớp một ngụm rồi hỏi. “Tớ nghe nói cậu có hai đứa, là con trai hả?”

“Không, là hai đứa con gái. Rất tiếc là không thể cho hai đứa làm cầu thủ bóng bầu dục được rồi.”

“Cũng có đội tuyển nữ mà. Nhưng hôm nay cũng không thấy hai đứa đâu nhỉ? Đi chung với mẹ à?”

“Ừm, nói như cậu cũng đúng.” Nakao bắt tréo hai chân, tay day day thái dương. “Thật ra, cả vợ lẫn hai cô con gái của tớ đều quay về nhà bố mẹ rồi.”

Tetsuro đang đưa cốc lên miệng thì dừng lại.

“Quay về là ý gì?”

“Là do lâu nay tớ giữ bí mật, thật ra bọn tớ đã chia tay rồi.” Nakao nói nhanh.

Tetsuro đặt chiếc cốc xuống bàn, quan sát kĩ nét mặt bạn. “Cậu đang nói nghiêm túc?”

“Cậu nghĩ tớ đang đùa à?”

“Không, chỉ là tớ hơi... ngạc nhiên.”

“Cũng đúng. Nhưng đó không phải là quyết định bồng bột đâu. Tớ đã suy nghĩ rất kĩ.”

“Nguyên nhân là gì?”

Nakao hơi mỉm cười khi nghe Tetsuro hỏi. “Cậu thật sự muốn nghe hả? Ừm, cũng được thôi.”

“Nếu là chuyện tớ không nên hỏi thì thôi. Cậu không cần trả lời đâu.”

“Bây giờ tớ kể cũng được. Nhưng mà chuyện không mấy vui vẻ đâu.”

“Hai người ly thân từ lúc nào?”

“Cỡ mười tháng trước. Căn nhà này là do bố vợ xây cho nên tất nhiên tớ là người phải cuốn gói đi chỗ khác, nhưng vì vợ về nhà bố mẹ sẽ thuận tiện nhiều thứ hơn, không phải lo toan việc nhà, hai đứa nhỏ thì có ông bà chăm giúp. Đến lúc chính thức ly hôn thì tớ cũng phải rời khỏi đây thôi.” Nakao nói với giọng điệu như thể đây là vấn đề của một ai đó khác.

“Còn ai sẽ lo cho hai đứa nhỏ...?”

“Đối phương giành quyền nuôi rồi. Bọn tớ đã bàn bạc về chuyện này.”

“Ừm.” Tetsuro toan hỏi như thế có buồn không nhưng anh tự thấy một người chưa có con như mình không nên hỏi câu đó. Tetsuro tranh thủ hớp một ngụm cà phê. “Bây giờ tớ bắt đầu thấy xấu hổ khi mang mớ rắc rối của mình đến đây trong khi cậu đang ở giai đoạn khó khăn như thế.”

Nakao cười đến run người.

“Cậu không cần phải bận tâm đến chuyện đó. Ly hôn là chuyện riêng của tớ mà. Hơn nữa thời nay ly hôn là chuyện bình thường.” Anh bỏ chân xuống rồi duỗi thẳng người. “Được rồi, tới phiên cậu nói chuyện của mình đấy. Mitsuki sao rồi?”

Tetsuro thở dài. Bây giờ đang xảy ra một vấn đề nghiêm trọng, có khi còn nghiêm trọng hơn cả chuyện ly hôn. Nhưng chỉ cần không nói chuyện đó với Nakao thì không có vấn đề gì.

“Cậu ấy biến mất rồi. Tớ đã để mất bóng.”

“Mất bóng?”

“Đúng là một tên trung phong hậu đậu.” Tetsuro lắc đầu, bắt đầu kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Sau khi nghe xong, Nakao trầm tư một lúc lâu, trên trán xuất hiện cái nhíu mày. Tetsuro vừa nhấm nháp ly cà phê đã nguội vừa chờ Nakao lên tiếng.

“Cậu đã thử tìm đến những nơi Mitsuki có thể ghé qua chưa?” Cuối cùng Nakao hỏi.

“Tớ đang đau đầu vì không thể nghĩ ra chỗ nào đây. Ít nhất sáng nay tớ có thử gọi điện đến nhà anh Hirokawa, lỡ trường hợp cô ấy trở về nhà.”

“Tất nhiên cô ấy sẽ không trở về đó.”

“Ừm.”

“Cậu gọi điện đến như thế, ông chồng không thấy lạ à?”

“Tất nhiên là tớ phải nói sao đó để không bị nghi ngờ.”

“Thế thì được.” Nakao khoanh tay. “Cậu ấy lang thang ở ngoài như thế thật quá nguy hiểm. Nhỡ bị cảnh sát tóm thì biết phải làm sao.”

“Tớ biết, bằng mọi giá phải tìm được cô ấy.”

“Mitsuki biến mất vì có điều gì khó nghĩ chăng? Nhưng ít nhất cô ấy sẽ không đi đầu thú với cảnh sát đâu nhỉ?”

“Chắc vậy.”

“Chờ tớ chút.” Nakao dường như mới nhớ ra điều gì đó nên đứng dậy rời khỏi phòng.

Tetsuro ngồi mân mê chiếc cốc rỗng trong tay. Anh thoáng thấy chiếc cốc của Nakao vẫn còn nguyên cà phê.

Không lâu sau thì Nakao trở lại cùng một tờ giấy ghi chú màu trắng.

“Địa chỉ liên lạc nhà bố mẹ Mitsuki.” Anh đặt trước mặt Tetsuro và nói.

“Ý cậu là Hiura về nhà bố mẹ?”

“Không. Tớ nghĩ nếu có ý định đầu thú, cậu ấy sẽ tìm cách liên lạc với bố ở nhà.”

“Ra vậy. Cũng có lý.” Tetsuro cất mảnh giấy vào túi.

“Tớ cũng sẽ thử tìm ở những nơi có thể nghĩ đến. Nhưng nói gì đi nữa thì trong khu vực này chỉ có duy nhất chỗ của cậu là Mitsuki có thể thoải mái khi ở lại. Nếu cậu ấy bỏ đi xa hơn thì sẽ khó tìm lắm đây.”

Tetsuro quay sang nhìn thẳng vào mắt Nakao.

“Cậu bình tĩnh đến đáng sợ đấy. Không lo hả?”

“Lo chứ. Nhưng tớ hiểu Mitsuki hơn cậu. Cậu ấy không thuộc kiểu người hành động bất cẩn.”

Tetsuro gật đầu. Tốt nhất anh không nên nói ra hành động trước khi bỏ nhà đi của Mitsuki tối hôm qua.

“Nếu Hiura có liên lạc thì nhớ hỏi bằng được cô ấy đang ở đâu nhé. Ngoài ra nhớ thuyết phục cô ấy không nên giải quyết vấn đề một mình.”

“Tớ hiểu rồi. Có gì tớ sẽ liên lạc.”

“Ừ. Vậy thôi tớ đi đây. Cảm ơn cậu đã đãi cà phê.” Tetsuro đứng dậy, chìa tay phải ra.

Nakao nắm lấy bàn tay anh. “Lần sau lại ghé chỗ tớ nhé.”

Tetsuro bắt tay đáp trả, sau đó đưa mắt nhìn cậu bạn. “Đây là bàn tay của một người từng là trung vệ ư? Chẳng phải có hơi gầy guộc sao?”

“Gần đây tớ chẳng cầm thứ gì nặng hơn cây bút máy cả.” Anh rụt tay lại.

“Cậu có ăn uống đàng hoàng không đấy? Chưa quen với cuộc sống độc thân nên gặp nhiều khó khăn đúng không?”

“Tớ ổn mà, dư sức tự lo cho bản thân.”

Tuy miệng Nakao nở nụ cười nhưng giọng nói rõ ràng không mấy thoải mái. Không muốn can thiệp quá sâu vào chuyện của người khác nên Tetsuro quyết định không hỏi nữa.

Cho tới khi trở lại tiền sảnh và bước xuống cầu thang, Tetsuro mới để ý thấy một chiếc xe ba bánh màu đỏ nằm bên trong cánh cổng. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Nakao chở cô con gái trên đó và dịu dàng quan sát con chơi.

Những vị trí trống trong chiếc tủ ở phòng khách có lẽ từng là nơi để trưng các bức ảnh gia đình, Tetsuro nghĩ.

Anh di chuyển từ Đại học Seijo đến Shibuya, sau đó đổi tàu sang tuyến Shinjuku hướng về ga Sumiyoshi. Khoảng cách ở hai nơi tương đối xa nên trong khi đoàn tàu đang chuyển động lắc lư, trong đầu Tetsuro tràn ngập vô vàn suy nghĩ.

Nói chính xác thì anh hoàn toàn không hiểu lý do Mitsuki bỏ đi. Nhưng theo những gì anh nghe được từ người chồng của cô là Hirokawa thì chắc chắn có điều gì đó thúc đẩy sự quyết tâm trong Mitsuki.

Bản sao hộ tịch bị xé vụn... nó mang ý nghĩa gì? Tại sao Togura Akio lại giữ bản sao đó?

Có thể Mitsuki biết được lý do tại sao. Chính vì thế nên cô mới cảm thấy một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Tetsuro hồi tưởng lại khung cảnh tối qua. Sau khi có quyết định bỏ đi, Mitsuki mới lên giường với anh. Anh chỉ có thể nghĩ theo hướng rằng Mitsuki muốn quan hệ là vì cô muốn truyền tải, hay xác nhận một điều gì đó. Giống như thời điểm cách đây mười năm, trong căn phòng trọ bẩn thỉu của Tetsuro, cô đã chuẩn bị tinh thần từ trước cho chuyện đó.

Ngực anh đau nhói khi nhớ lại hình ảnh cô nhăn mặt, cắn răng chịu đau, tìm cách đưa cái ấy của anh vào trong. Tại sao mình vẫn không chịu hiểu thông điệp ấy? Trong khi cô đã mạo hiểm để phát đi tín hiệu như thế?

Tàu điện đang tiến gần đến ga Sumiyoshi. Anh rút cuốn sổ ghi chú màu trắng trong túi áo ra.

Thật ra không phải Mitsuki biến mất không để lại dấu vết. Có một thứ vẫn còn sót lại ở căn hộ của Tetsuro. Khi thú nhận về chuyện giết người, cô đã cho nhóm Tetsuro xem cuốn sổ và bằng lái xe của Togura Akio. Risako đã cất chúng vào ngăn kéo bí mật trong tủ quần áo.

Mitsuki dường như đã giấu nhóm Tetsuro chuyện gì đó. Và tất nhiên nó có liên quan đến vụ án. Nếu thế thì cần thiết phải quay trở lại điểm khởi đầu một lần nữa. Trước nhất chính là việc lắng nghe câu chuyện từ Kaori. Có khả năng cao là cô ấy đang nắm giữ những thông tin về Mitsuki mà nhóm Tetsuro chưa được biết.

Tetsuro mở cuốn sổ ra trong khi tàu vẫn đang lắc lư. Có cả thông tin về địa chỉ của Kaori trong số những nội dung ghi chép chi tiết về hoạt động hằng ngày của cô ấy. Số 308 Sumiyoshi Parkside, ở Sarue thuộc khu Koto.

Đến quán Mắt Mèo sẽ gặp Kaori ngay. Nhưng lân la hỏi han cô ấy đủ thứ chuyện ngay tại quán thì quá nguy hiểm. Chưa kể điều tra viên Mochizuki với ánh mắt tinh tường đang ẩn nấp đâu đó trong quán. Anh có cảm giác nên gặp cô ấy càng sớm càng tốt.

Khi rời nhà ga Sumiyoshi, anh vừa đi vừa xem tấm bản đồ đã chuẩn bị từ trước. Đây đúng là một thị trấn bụi bặm. Xe buýt tắc nghẽn như thế có lẽ do các công trình xây dựng tàu điện ngầm.

Rẽ phải ở cột đèn tín hiệu thứ hai, đi bộ thêm hai trăm mét, anh nhìn thấy một công viên nhỏ. Ở phía bên kia chính là tòa chung cư Sumiyoshi Parkside với dãy hàng rào được sơn vàng.

Xung quanh toàn là nhà riêng và căn hộ, không thấy bất cứ cửa hàng nào. Đến khuya ở nơi này chắc rất ít người qua lại. Anh có thể tưởng tượng được nỗi bất an của Kaori trên đường về nhà một mình khi biết có kẻ bám đuôi đang nấp sẵn ở đâu đó.

Tetsuro vừa rảo bước quanh khu nhà vừa đoán xem Togura sẽ đậu xe ở đâu để có tầm nhìn tốt nhất đến căn phòng của Kaori. Thậm chí bây giờ anh vẫn chưa biết hình dạng của chiếc xe đó thế nào. Thêm một điều kỳ lạ nữa là chiếc xe bị Mitsuki bỏ lại “ở chỗ nào đó” đến giờ vẫn chưa được tìm thấy. Hoặc là phía cảnh sát đã tìm ra rồi nhưng không cung cấp thông tin?

Kỳ lạ thật, Tetsuro nghĩ sau khi đảo một vòng quanh căn nhà.

Theo như Mitsuki kể, lúc cô đưa Kaori về khu căn hộ thì điện thoại di động của Kaori reo lên ngay trước khi cô chuẩn bị vào nhà. Togura Akio đã gọi điện đến đe dọa không cho Mitsuki vào trong.

Tức là Togura phải dừng xe ở chỗ có thể nhìn thấy lối vào của căn hộ. Tuy nhiên con đường phía trước khu căn hộ là đường cụt, nên nếu đậu xe thì chỉ có một chỗ duy nhất chính là vị trí lồ lộ ngay phía trước cửa ra vào. Nếu dừng ở đó thì khi đứng trước căn hộ sẽ nhìn rõ mặt kẻ liên lạc ngay.

Mitsuki chắc chắn đã nói rằng Togura đậu xe cách căn hộ không xa...

Tất nhiên cách dùng từ “không xa” hoàn toàn mang tính chủ quan. Nhưng có bao nhiêu kẻ bám đuôi dám theo dõi đối tượng ở một khoảng cách gần như thế? Hơn nữa còn lập tức gọi điện vào di động của đối phương đang ở ngay bên cạnh? Nếu bất cẩn có thể sẽ bị Kaori và gã đàn ông đi cùng... là Mitsuki... bắt tại trận ngay. Một gã bám đuôi thông thường trước mắt sẽ di chuyển đến nơi đối phương không nhìn thấy rồi mới gọi điện thoại.

Tetsuro cứ thế đi vào khu căn hộ với nhiều thắc mắc chưa được giải đáp. Tòa nhà đã cũ nên không có khóa tự động. Anh vào thang máy và bấm số tầng ba.

Phòng 308 nằm ở phía trong cùng hành lang, không có bảng tên phòng. Tetsuro đang đưa ngón tay lên toan bấm chuông cửa thì đột nhiên dừng lại. Anh để ý thấy đống báo bị nhồi nhét trong thùng thư. Nhìn độ dày tờ báo ngoài cùng anh có thể đoán ngay là tờ Chủ nhật mới được phát sáng nay.

Anh thử nhấn chuông. Không có tiếng đáp lại. Chuông đã kêu hai, ba lần nhưng không có ai xuất hiện. Anh có dự cảm không lành, ngước lên phía trên cửa thì thấy chiếc đồng hồ đo điện đứng im lìm không hoạt động.

2

Ngày hôm sau, Tetsuro đi Ginza một mình. Mục đích của anh là đến quán Mắt Mèo. Tuy hơi nguy hiểm nhưng tạm thời anh chưa nghĩ ra cách nào khác.

Trong sổ ghi chép của Togura có cả số điện thoại bàn của Kaori. Hôm qua Tetsuro đã thử gọi mấy lần nhưng không có dấu hiệu sẽ liên lạc được.

Trước khi đến Ginza, anh đã thử ghé qua căn hộ của cô ấy một lần nữa. Trên thùng thư gắn ở cửa vẫn còn nguyên tờ báo ngày hôm qua, chưa kể còn bị nhồi nhét thêm tờ báo mới ra ngày hôm nay. Khi anh nhấn chuông gọi cửa cũng không có ai trả lời, giống y hệt ngày hôm qua.

Với Tetsuro thì thi thoảng vắng nhà là chuyện bình thường. Điều đáng nói là Mitsuki biến mất vào ngày thứ Bảy và Kaori lại biến mất vào ngày Chủ nhật tiếp theo. Hai sự việc rõ ràng có liên quan với nhau. Nếu đúng là vậy thì những gì Tetsuro biết về mối quan hệ giữa Mitsuki và Kaori lâu nay sẽ thay đổi hoàn toàn. Đồng thời góc nhìn về vụ án cũng thay đổi theo.

Chẳng lẽ Mitsuki đã nói dối cả bọn? Toàn bộ những gì cô kể bằng ánh mắt chân thật ấy, tất cả đều là giả dối...?

Anh mở cánh cửa có khắc hình con mèo ra rồi bước vào quán. Mới hơn tám giờ nên chỉ có một bàn có khách ngồi. Không thấy bóng dáng Mochizuki đâu.

Một nữ tiếp viên anh vẫn còn nhớ mặt tiến lại gần và hướng dẫn anh đến tận bàn. Có vẻ như cô cũng nhận ra anh. Cô vừa nói vừa nở nụ cười thân thiện với hàm ý chào đón anh trở lại quán.

“Tối nay không thấy cô ấy đâu nhỉ?” Tetsuro vừa dùng khăn ướt lau tay vừa đảo mắt một vòng khắp quán.

“Cô ấy?”

“Cô gái tên Kaori ấy.”

“Vâng.” Cô tiếp viên tên Hiromi gật đầu. “Đáng tiếc là hôm nay Kaori xin nghỉ.”

“Kaori thường nghỉ vào ngày thứ Hai à?”

“Không phải vậy.” Hiromi bắt đầu pha rượu. “Cậu ấy đang bận rộn với công việc ban ngày nên phải xin nghỉ làm một thời gian. Thôi, chúng ta cạn ly đã chứ?”

Tetsuro nhận lấy ly rượu từ tay cô gái và uống một ngụm. Rượu có vị khá nhẹ.

“Công việc ban ngày là gì?”

“Em ấy hả? Em không làm gì cả.”

“Không, ý tôi hỏi Kaori ấy.”

“Gì chứ? Anh toàn hỏi về Kaori.”

“Tất nhiên. Tôi đến đây là vì muốn gặp cô ấy.”

“Rất tiếc, cô gái anh để mắt đến vắng mặt tối nay.” Hiromi nhìn anh ra vẻ hờn dỗi. Chắc chắn là cô ta đang ghen tị. “Chi tiết thì em không rõ nhưng nghe nói cô ấy bận việc ở văn phòng như mọi khi.”

“Việc văn phòng?”

Không thể có chuyện đó được. Từ hôm qua đến hôm nay Kaori không hề về nhà.

Dù Kaori có giữ bí mật hay không thì các cô tiếp viên khác cũng sẽ không tiết lộ cho khách biết, Tetsuro vừa ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô tiếp viên vừa nghĩ.

“Kaori là tên thật của cô ấy?”

“Đúng vậy. Em cũng dùng tên thật đấy. Gần đây nhiều người dùng tên thật để làm việc.”

Bà chủ đang chào khách ở bàn khách cũng tiến lại chỗ Tetsuro để chào hỏi. Chị ta nhìn rất hợp trong bộ kimono cầu kỳ màu lục đậm. Tetsuro nhớ không nhầm tên chị ta là Nozue Makiko.

“Tôi rất muốn gặp Kaori nên mới tìm đến đây.” Một lần nữa anh thử nói với chị ta.

“Thế ạ? Thật ra kể từ hôm nay cô ấy xin nghỉ làm một thời gian.” Người chủ quán xin lỗi với vẻ mặt tiếc nuối đầy chân thành.

“Tiếc quá. Chị có giữ liên lạc với cô ấy không?”

“Tạm thời bây giờ tôi không liên lạc vì cô ấy bảo là sẽ trở về thăm nhà một thời gian.”

“Nghĩa là không phải cô ấy nghỉ vì công việc ban ngày?”

Rõ ràng thông tin có chút mâu thuẫn nhưng bà chủ vẫn không hề bị dao động.

“Vâng. Công việc ban ngày đó là do gia đình cô ấy giới thiệu.”

“Gia đình cô ấy ở đâu?”

“Theo tôi nhớ là tỉnh Ishikawa. Nhưng anh có chuyện gì gấp ạ?”

“Cũng không hẳn là gấp nhưng tôi muốn liên lạc với cô ấy ngay.”

“Vậy sắp tới nếu có cơ hội nói chuyện với Kaori, tôi sẽ chuyển lời giúp anh. Anh tên là Nishiwaki nhỉ?” Đúng là chị ta vẫn nhớ tên anh.

“Ừm. Hình như tôi có đưa chị danh thiếp rồi?”

“Vâng, tôi vẫn giữ đây. Tôi sẽ nhắn Kaori gọi cho anh.”

Tuy bà chủ tỏ ra hợp tác một cách dễ dàng nhưng Tetsuro cảm giác không thể tin tưởng hoàn toàn. Nếu một nữ tiếp viên thông báo “muốn nghỉ một thời gian” thì chẳng khác gì đòi nghỉ việc luôn. Vì thế anh không nghĩ chủ quán sẽ tích cực liên lạc với tiếp viên đã bỏ việc.

Sau khi uống rượu tầm một tiếng đồng hồ, Tetsuro đứng dậy. Cũng vừa tới lúc quán bắt đầu đông khách.

Hiromi và bà chủ đến tiễn anh về, nhưng chỉ có mỗi bà chủ cùng vào thang máy với anh. Hiromi cúi đầu chào về phía cánh cửa đang khép lại.

“Hôm nay cảm ơn anh đã đến.” Chị ta nhấn nút tầng một.

“Đâu có, tôi mới là người phải nói cảm ơn mới đúng.” Tetsuro nói thêm: “Chuyện của Kaori, xin nhờ chị giúp đỡ.”

Tetsuro chỉ nói thêm vài lời xã giao nhưng đột nhiên bà chủ vừa nhìn màn hình hiển thị số trong thang máy vừa nói: “Đừng đuổi theo những người đã rời xa chúng ta, mỗi người đều có một số phận đã được định đoạt sẵn. Nếu đuổi theo quá xa có khi sẽ gặp chuyện chẳng lành.”

“Chị...”

Thang máy đã xuống tới tầng một. Bà chủ nhấn nút “Mở” và nhắc Tetsuro: “Chào anh.”

“Ý chị là sao?” Anh hỏi khi đứng ở lối vào của tòa nhà.

Nozue Makiko nhìn thẳng vào mặt anh. Chị ta không nói gì, hai mắt ánh lên vẻ dịu dàng.

“Anh đang hành nghề viết lách đúng không? Gắng làm việc thật tốt nhé! Những lúc mệt mỏi hãy tìm đến quán Mắt Mèo chúng tôi.” Chị ta cúi đầu lịch sự với mái tóc búi cao gọn gàng, tạo ấn tượng là một con người với phẩm hạnh cao quý.

Tetsuro cảm thấy một cánh cổng vô hình đang khép lại.

Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa, anh đều thử quay lại căn hộ nơi Kaori sống, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu cho thấy cô ấy đã trở về. Đống báo ở phía trước cửa bây giờ đã chất cao như núi. Như thế nghĩa là phía sạp báo cũng không liên lạc được với cô ấy.

Anh quyết định sang hỏi thăm người hàng xóm. Một phụ nữ có vẻ là bà nội trợ tầm ba mươi tuổi xuất hiện. Khi được hỏi về cô hàng xóm tên Kaori ở căn phía bên trái thì cô ta lắc đầu ngay. Cô ta nói rằng chưa bao giờ tiếp xúc và cũng không hề biết người sống bên cạnh là người thế nào. Ngoài ra cô ta còn bảo không nghe nói gì đến chuyện chuyển nhà, nhưng mà nếu có thì tất nhiên cô ta đâu có thân thiết đến mức được người ta sang chào hỏi. Dường như cô ta cũng đoán Kaori làm việc ở quán rượu nên ngay từ đầu đã chủ động tránh xa.

Tetsuro nhìn thấy xấp thư lòi ra qua khe cửa. Anh ý thức được mình đang xâm phạm quyền riêng tư nhưng vẫn cố ý mang chúng về nhà. Tuy nhiên toàn bộ đều là thư gửi trực tiếp nên không có chút manh mối nào về nơi ở hiện tại của Kaori.

“Mọi thứ bây giờ thật mơ hồ. Như thể một lời cảnh báo cho những chuyện không hay sắp xảy ra ấy.”

Đó là cảm nhận của Risako sau khi nghe Tetsuro báo cáo lại toàn bộ tình hình. Đó cũng chính xác là điều khiến lòng anh bây giờ thêm phần nặng nề.

“Có lẽ anh sẽ đi nhờ trợ giúp.” Tetsuro nói với Risako. “Ngày mai anh sẽ đến văn phòng ủy ban khu Koto.”

“Ý anh là muốn nhờ họ tìm kiếm Kaori?”

“Đúng vậy.”

“Thế cũng được, nhưng có điều chắc chắn cô ấy đã không nộp thông báo chuyển nhà.”

“Chỉ cần xin họ giấy cư trú là được. Như thế chúng ta sẽ biết được trước đây cô ấy sống ở đâu. Nếu có người thân sống ở đó thì có khi vẫn còn giữ liên lạc với cô ấy.” Dù nói vậy nhưng anh biết mình không kỳ vọng gì nhiều.

“Thế còn giấy cư trú vĩnh viễn thì sao?”

“Tất nhiên sẽ có thông tin đầy đủ, nhưng khả năng là nó đang ở nhà bố mẹ cô ấy. Còn tùy thuộc vào tình hình, có khi anh sẽ đến đó một chuyến xem sao.”

Bà chủ quán Mắt Mèo nói có khả năng Kaori đã trở về nhà. Anh không hoàn toàn tin lời chị ta nói nhưng bây giờ dù là cơ hội nhỏ nhất anh cũng không muốn bỏ qua.

Lời Nozue Makiko nói lúc tạm biệt anh bây giờ vẫn còn vang vọng trong tai. Chị ta nói rằng anh không nên đuổi theo quá xa. Liệu đó có đơn giản chỉ là một lời khuyên dành cho khách hàng không nên theo đuổi những cô tiếp viên đã nghỉ việc? Hay nó mang một hàm ý khác? Hơn nữa dù có hàm ý gì thì chị ta chắc chắn sẽ không tiết lộ thêm.

“Anh định sẽ làm gì?” Risako hỏi.

“Anh sẽ đến nơi này một chuyến. Có khi sẽ biết được thêm thông tin gì đó.” Tetsuro nói và cho Risako xem mảnh giấy. Chính là tờ ghi chú địa chỉ nhà bố mẹ của Mitsuki mà anh nhận được từ Nakao.

3

Thời học sinh, Mitsuki rất hay khóc nhè.

“Tớ có cảm giác mình không giống người Tokyo chính hiệu chút nào cả, thà mang tiếng sống ở chỗ nào đó khác thì tốt hơn. Tớ cũng mới sống ở Nerima cách đây không lâu chứ mấy.”

Trong đám bạn cùng lớp hồi ấy rất ít đứa sống ở Tokyo ngay từ thời bố mẹ. Duy chỉ có Mitsuki nằm trong số ít đó nên thường bị bạn bè ghen tị. Có vẻ như ai cũng muốn sống ở một trong hai mươi ba khu đặc biệt ở Tokyo thì mới hài lòng.

“Vốn dĩ lúc đầu, nhà tớ ở gần khu Asakasa. Căn nhà lúc ấy là nhà cho thuê, bố tớ thì muốn có nhà riêng từ lâu nên cuối cùng đã cố chạy vạy khắp nơi để xây căn nhà hiện tại. Tuy hơi luyến tiếc nhà cũ nhưng tớ vẫn nghĩ bán nhanh sẽ tốt hơn. Cơ hội chắc chắn sẽ không đến lần thứ hai. Nếu bị lỡ thì xem như không thể bán được.”

Cơ hội mà Mitsuki nhắc đến chính là thời điểm giá đất trên thế giới đang ở mức cao ngất ngưởng, vì nền kinh tế đang tiến vào giai đoạn cao trào của thời kỳ bong bóng.

Căn nhà mà bố cô đã bỏ lỡ cơ hội bán đi nằm ở khu Hoya. Đó là căn nhà hai tầng với cánh cổng nhỏ làm bằng gỗ, cách nhà ga tuyến Seibu Ikebukuro chỉ vài bước chân, gần khu mua sắm, ngay phía trước còn có câu lạc bộ thể thao. Theo như Mitsuki nói thì mức giá cao nhất lên đến một trăm triệu yên.

Việc Tetsuro đến thăm nhà ngày hôm nay đã được thông báo trước qua điện thoại. Khi nghe nhắc đến chuyện của con gái, ông bố không hỏi han gì thêm và trả lời sẽ chờ anh đến, giọng điệu như thể đã chuẩn bị tinh thần trước. Cách nói chuyện điềm tĩnh khiến anh nhớ đến người chồng của Mitsuki là Hirokawa.

Anh chờ đến lúc đồng hồ chỉ đúng giờ hẹn rồi nhấn chuông cửa. Không có tiếng trả lời, thay vào đó là tiếng cánh cửa đột nhiên mở ra ngay trước mặt. Một người đàn ông gầy gò, dáng người nhỏ với mái tóc bạc buộc lại phía sau nhìn Tetsuro và gật đầu nhẹ. “Anh là Nishiwaki?”

“Vâng.” Tetsuro cúi chào đáp lại.

“Tôi đang chờ anh đây. Mời anh vào nhà.” Người đàn ông đã ngoài trung niên mở rộng cánh cửa. Đôi mắt hơi xếch của ông giống hệt Mitsuki.

Căn nhà cũ nồng nặc mùi giống hệt mùi cá bào. Ngay khi mới vào nhà, Tetsuro đã thấy mình ở trong một căn phòng kiểu Nhật. Tuy là phòng truyền thống nhưng bộ bàn ghế lại mang phong cách phương Tây. Bên ngoài cửa kính có thể nhìn thấy một mảnh vườn nhỏ chắc là niềm tự hào khiêm tốn của ông chủ nhà. Ngoài ra còn có thêm vài chậu cây cảnh nữa.

Căn phòng được giữ ấm bởi lò sưởi. Tetsuro nghĩ bố của Mitsuki có lẽ đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ chờ anh đến.

Ông chắc đã ngoài năm mươi, trước đây là thầy giáo, còn bây giờ nghe nói đang làm việc bán thời gian cho một công ty cung cấp tài liệu học tập và kiểm tra.

“Tôi có nghe con gái nhắc đến cậu. Con bé thường hay nói rằng nhờ cậu mà đội bóng bầu dục trường Teito mới có thể kết thúc một mùa giải thành công.” Ông bố cười.

“Cháu thấy ngược lại thì đúng hơn. Ai cũng bảo vì cháu chơi ở vị trí trung phong nên cả đội mới không giành được chức vô địch đấy ạ.”

“Không đâu, cậu không cần khiêm tốn.” Ông phẩy tay. “Mitsuki là đứa lúc nào cũng nói chuyện thẳng thừng, hôm trận đấu diễn ra đúng là cầu thủ chơi bóng đã phạm sai lầm, nhưng tuyệt nhiên Mitsuki không hề chê trách cậu một lời.”

“Vậy ạ?” Tetsuro nghĩ dù cô có trách móc thật thì ông cũng sẽ không nói ra ở đây, anh hớp một ngụm trà. “Thật ra hôm nay cháu đến đây vì muốn hỏi thăm tin tức về Mitsuki.”

Anh đi vào chủ đề chính một cách đột ngột nhưng thái độ của người bố vẫn không thay đổi. Ông gật đầu.

“Cậu đã đến Matsudo nhỉ?”

“Bác biết ạ?”

“Ngày hôm trước, chồng con bé có gọi đến. Cậu ta bảo đã nói chuyện với cậu khá nhiều.”

“Hồi trước thật sự cô ấy đã giúp đỡ cháu rất nhiều, vì thế khi nghe tin cô ấy đột nhiên biến mất đã một năm trời làm cháu không thể ngồi yên được.”

“Đừng nói vậy, tôi cảm ơn cậu còn chưa hết vì đã chăm sóc con bé suốt thời gian ấy. Mitsuki thật sự đã gặp được những người bạn tốt.” Ông gật gù như thể tự đồng tình với bản thân mình.

“Anh Hirokawa không hề báo cảnh sát, và dường như cũng không tích cực tìm kiếm Mitsuki lắm thì phải. Bác thì sao ạ? Bác đã thử liên lạc với những chỗ quen biết chưa ạ?”

“Ừm.” Bố của Mitsuki rót nước vào ấm trà một cách từ tốn. “Tôi thì tạm thời đã liên lạc hết những nơi có thể nghĩ ra rồi. Nhưng vì tôi nghe nói Mitsuki đã để lại thư, và cả đơn ly hôn nữa, nên...”

“Bác không có ý định tìm kiếm nữa?”

“Vì nó đã lớn rồi, hơn ba mươi tuổi chứ ít gì, còn lập gia đình ra ở riêng, nên tôi nghĩ bản thân nó tự ý thức được việc mình đang làm. Vì thế bây giờ chỉ có thể chờ đến lúc nó tự đưa ra câu trả lời của mình thôi. Tôi tin là một ngày nào đó con bé sẽ gọi điện về.”

Đúng là cách nói mang phong thái của một người từng làm thầy giáo, Tetsuro nghĩ. Trong đầu suy nghĩ mọi thứ thấu đáo, và lời nói ra rất thuyết phục. Nhưng cảm giác những lời nói đó không giống với lời của một người bố. Không có bố mẹ nào không lo lắng khi nghe tin con mình đột nhiên mất tích cả.

Mục đích Tetsuro đến đây là để thu được manh mối gì đó về nơi ở hiện tại của Mitsuki. Nhưng lúc này anh thật sự tin rằng mình đã tốn công vô ích. Nhưng ngoài ra có một chuyện anh rất muốn xác nhận lại.

“Bác này, có điều này cháu muốn hỏi thật.” Tetsuro xếp chân lại và duỗi thẳng lưng. “Hình như bác biết lý do thật sự khiến Mitsuki muốn bỏ nhà đi phải không ạ? Hay nói đúng hơn là bác đã đoán được một ngày nào đó chuyện này sẽ xảy ra. Thế nên dù nó đã trở thành sự thật, bác vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh như thế?”

Trong ánh mắt ông thoáng xuất hiện sự bối rối thấy rõ.

“Ý cậu là sao?”

“Cháu không thể tin được vợ chồng bác lại nghĩ rằng Mitsuki có thể sống hạnh phúc với tư cách là một phụ nữ sau khi kết hôn, người làm bố mẹ lại hoàn toàn không nhận ra bản chất thật sự của con mình.”

Bố của Mitsuki đặt tách trà đang cầm trên tay xuống bàn. Tetsuro nhận ra bàn tay ấy hơi run rẩy.

“Cậu vừa nói là bản chất thật của Mitsuki?”

Tetsuro nhìn thẳng vào mắt ông và lắc đầu.

“Xin bác đừng giả vờ nữa. Nếu cháu không biết gì thì đã không nói đến mức này. Cứ tiếp tục giả vờ như thế, bác không sợ sẽ làm cô ấy bị tổn thương ạ?”

Ông đưa mắt đi chỗ khác trước những lời anh nói. Sau một lúc nhìn ra vườn, ông quay về phía Tetsuro, miệng thoáng xuất hiện nụ cười, nhưng là một nụ cười cay đắng.

“Cậu nghe Mitsuki nói à?”

“Trước đây... rất lâu rồi, Mitsuki đã thú nhận với cháu.”

Anh không thể nói rằng mình mới biết gần đây được.

“Vậy à? Thế mà con gái tôi nói rằng chưa bao giờ bộc bạch bản chất thật ngay cả với những người gần gũi.”

“Con gái? Liệu có đúng không ạ?”

Ánh mắt ông trở nên nghiêm nghị khi nghe Tetsuro hỏi.

“Cậu làm ơn dừng cách nói chuyện ấy lại đi. Làm sao cậu biết được chúng tôi đã phải trải qua những gì.” Giọng điệu ông bắt đầu trở nên căng thẳng.

“Nhưng cháu phần nào hiểu được nỗi đau cô ấy đã trải qua.” Tetsuro phản bác.

Một bài hát Giáng sinh ở đâu đó bỗng nhiên vang đến, hình như nó xuất phát từ loa của một chiếc xe bán hàng di động. Tetsuro chợt nghĩ không biết năm nay Mitsuki đón Giáng sinh ở nơi nào.

Ông bố một lần nữa lại cầm tách trà lên. Nhưng ông chỉ nhìn chằm chằm vào bên trong tách trà một lúc, rồi đặt nó về vị trí cũ.

“Nishiwaki này, anh đã có con chưa?”

“Chưa ạ.”

“Vậy à?”

“Ý bác muốn nói nếu chưa có con thì sẽ không hiểu được cảm xúc của người làm cha mẹ?”

“Không, ý của tôi không phải vậy.” Ông để lộ hàm răng hơi vàng. “Tôi nghĩ dù có con hay không thì vẫn sẽ không thể lý giải nổi cảm giác ấy. Chỉ là tôi tin rằng nếu có con thì ít nhiều sẽ dễ mường tượng hơn.”

“Ý bác là tình thương của bố mẹ dành cho con cái?”

“Không, chính là cái tôi của bố mẹ.” Ông khẳng định.

“Bác thừa nhận mình đã có cái tôi ấy?”

“Tuy không được dễ chịu cho lắm nhưng ngoài từ đó ra tôi cũng không thể tìm được từ nào thích hợp hơn.” Sau khi nói xong ông lại hướng mắt ra vườn một lần nữa. “Cậu thấy bức tường bê tông ngoài kia không?”

“Vâng.” Tetsuro nhìn theo và gật đầu.

“Mitsuki thường hay trèo lên đó chơi. Mẹ con bé hay nổi giận la mắng nó vì làm những trò không ra thể thống gì, còn tôi bình thường chỉ đóng vai trò xoa dịu căng thẳng thôi. Tôi hay nói với mẹ nó rằng xã hội bây giờ nếu con gái có hoạt bát hơn bình thường thì cũng tốt chứ sao. Thiệt tình, nói lạc quan là thế!”

“Cháu nghe nói mẹ cô ấy rất nghiêm khắc.”

“Nói là thiếu kiên nhẫn thì đúng hơn. Bằng trực giác của người làm mẹ, bà ấy nhận ra Mitsuki không phải là một cô con gái bình thường trước cả tôi. Bởi vì lúc ấy tôi bận tâm đến những đứa trẻ ở trường nhiều hơn là cô con gái của mình.” Ông mỉm cười tự mỉa mai bản thân.

“Cháu xin phép hỏi, từ khi nào mà bác...”

“Từ khi nào mà tôi biết chuyện hả? Tôi cũng không rõ chính xác là lúc nào, nhưng khi tôi và mẹ nó bàn bạc về vấn đề ấy thì có lẽ nó chỉ mới vào trường tiểu học.”

“Bàn bạc như thế nào ạ?”

“Tôi không nhớ rõ lúc ấy chúng tôi nói gì nhưng đại khái là Mitsuki là một đứa trẻ khác thường. Nó không vui khi chơi đồ chơi dành cho con gái, cũng không chơi theo kiểu con gái và nhất quyết không mặc váy. Hồi đó là vậy.”

“Còn gì nữa ạ?”

“Như lúc nãy đã nói, tôi không thấy chuyện có gì nghiêm trọng cả, con gái như vậy cũng đâu có sao. Trong số những đứa trẻ tôi dạy ở trường cũng không ít đứa có một vài điểm khác biệt, mới có chừng đó đã làm ầm lên thì kỳ lắm. Sau đó chúng tôi tiếp tục trao đổi thêm vài lần tương tự nhưng tôi thì không mấy mặn mà. Sự thật là đối với tôi lúc ấy nhà chỉ là nơi để ngủ thôi. Thời còn trẻ và nhiều hoài bão, ngoài công việc dạy học ở trường ra, tôi thường tham gia các hoạt động học tập và nghiên cứu ở bên ngoài, vì thế hầu như chẳng mấy khi nhìn rõ mặt con gái. Dù bận rộn công việc đến mức bỏ bê gia đình nhưng lúc ấy tôi không bị phàn nàn gì nhiều.”

Thời điểm ấy, người Nhật ai ai cũng lao đầu vào công việc. Dù bị chỉ trích là làm việc quá nhiều nhưng cánh đàn ông không những không cảm thấy hối tiếc mà ngược lại còn cảm thấy tự hào.

“Bây giờ nghĩ lại thì xấu hổ thật. Bản thân làm giáo dục mà ngay cả chuyện của gia đình mình cũng không hề hay biết.”

Ông thở dài rồi nhìn chăm chăm vào chén trà.

“Cậu muốn chuyển sang uống bia không? Cổ họng tôi cảm giác hơi khô.”

Tetsuro toan từ chối thì nhận ra lưỡi của mình cũng cứng đờ nên đổi ý. “Vâng, một chút thì được ạ.”

Sau khi bố của Mitsuki rời khỏi phòng, Tetsuro đứng dậy quan sát khu vườn. Bức tường Mitsuki từng trèo lên chơi bây giờ đã chuyển thành màu đen sẫm.

Vô thức đưa mắt nhìn quanh căn phòng, anh phát hiện thấy một cái kệ nhỏ kê sát tường. Trên đó không có cuốn sách nào mà chỉ toàn là ảnh chụp. Tetsuro đến gần và đưa tay lấy một tấm.

Có vẻ như là hình tốt nghiệp của Mitsuki. Cô chụp cùng ba cô bạn nữa. Nhờ bộ trang phục nên anh mới đoán ra hình được chụp vào lễ tốt nghiệp.

Mitsuki mặc kimono, tóc búi cao, nhìn thẳng vào ống kính và mỉm cười. Biểu hiện ấy chắc chắn không phải của một người bị ép mặc kimono. Cô trông rạng rỡ và hạnh phúc từ tận đáy lòng. Những cô nữ sinh khác nhìn cũng rất xinh đẹp và đầy nữ tính. Trong đầu Tetsuro đang hồi tưởng lại cảnh tối hôm ấy khi ôm cô trong vòng tay. Cảm giác của anh về cô tối hôm ấy y hệt như khi nhìn tấm ảnh này.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tetsuro trả tấm ảnh về lại vị trí cũ và ngồi xuống ghế.

Bố của Mitsuki lần lượt rót bia vào ly và đổ món nhắm ra một chiếc đĩa nhỏ. “Cảm ơn bác.” Tetsuro nói và uống một ngụm. Bia chưa được ướp lạnh đủ lâu.

“Lúc Mitsuki ở nhà, lúc nào cũng có bia bỏ sẵn trong tủ lạnh. Tôi thì gần đây không uống mấy.” Ông cũng tự nhận ra nên giải thích. “Nó uống được lắm đúng không?”

“Vâng.” Tetsuro đáp lời. Anh nhớ ra chỉ mới ngày hôm trước hai người đã uống say mèm.

Ông bố uống hết nửa ly bia thì thở dài.

“Tôi bắt đầu ý thức được mức độ nghiêm trọng của chuyện này khi Mitsuki vào lớp Sáu.” Đột nhiên ông quay lại chủ đề chính. “Con bé lúc ấy đã chịu mặc váy và chơi với các bạn nữ, nên tôi hoàn toàn không có gì phải lo cả. Nhưng đến một thời điểm thì Mitsuki không muốn đi học nữa.”

“Thời điểm nào ạ?”

“Dậy thì. Con bé lần đầu có kinh.”

“À...”

“Bản thân chuyện đó tất nhiên không nằm ngoài dự kiến. Tôi là đàn ông thì không hiểu lắm, nhưng đó có vẻ là một hiện tượng ít nhiều gây bỡ ngỡ đối với phụ nữ nói chung. Nhưng bình thường con gái đều được mẹ và chị chỉ dạy nên sẽ thích nghi rất nhanh.”

“Cô ấy thì không giống vậy.”

“Con bé rất khác. Nó không chịu gặp ai cả, cũng không ăn uống gì. Tôi bắt đầu thấy khó chịu vì không hiểu nguyên nhân nên mẹ nó đã nói ra hết. Bà ấy nói rằng con bé quả nhiên không giống con gái bình thường, nó chỉ hành xử như con gái trước mắt chúng ta thôi chứ thật ra bên trong nó không có chút nữ tính nào, vì thế khi đến tuổi dậy thì nó sẽ rất phiền não.”

Tetsuro nhớ ra một chuyện Mitsuki từng kể. Cô nói rằng, khi bắt đầu nhận thức được thế giới xung quanh, trẻ con sẽ để ý đến rất nhiều thứ. Chỉ cần thấy mẹ khóc thì sẽ thắc mắc ngay mình vừa làm sai điều gì.

Vì thế nên cô mới diễn kịch và để mẹ điều chỉnh mọi thứ?

Thật vô lý hết sức, Tetsuro hét thầm trong lòng. Cháu biết mẹ cô ấy là người thế nào.

“Nếu là thời điểm hiện tại thì cách giải quyết vấn đề có lẽ sẽ khác.” Bố của Mitsuki nói. “Từ lúc ấy tôi mới biết có tồn tại thuật ngữ rối loạn nhận diện giới tính, và nó đồng thời là một căn bệnh. Một người mang giới tính nữ nhưng không mang bản chất của con gái thì chắc chắn sẽ có nhiều khiếm khuyết.”

“Lúc đó phản ứng của bác thế nào ạ?”

“Tôi không phản ứng gì nhiều. Tôi chỉ nói không được bỏ học, la mắng và bắt nó đi học bằng mọi giá. Sau đó thì chỉ im lặng quan sát tình hình thôi.”

“Quan sát gì ạ?”

“Sinh hoạt hằng ngày của con bé. Tôi đã bảo mẹ con bé giám sát xem nó có hành xử như con gái không, nếu không thì hãy nghiêm khắc vào. Như thế chẳng khác gì để mẹ con bé tự chịu trách nhiệm một mình, Mitsuki ra nông nỗi này là do mẹ nó không biết cách dạy dỗ? Bố của Mitsuki mỉm cười cay đắng và uống cạn ly bia. Sau đó ông lại rót đầy ly. “Cậu có biết John Money không?”

“John Money? Dạ không.”

“Ông ta nói rằng nhận thức giới tính của con người sau khi được sinh ra sẽ thay đổi tùy theo môi trường. Chẳng hạn như một bé trai nếu được nuôi dạy như bé gái thì bản thân nó sẽ nghĩ mình là con gái. Trong giới khoa học ông ta cũng đã tuyên bố như thế. Lúc ấy ông ta đã lấy một ví dụ về cặp song sinh ở miền quê nước Mỹ để chứng minh cho tuyên bố của mình. Khi cắt bao quy đầu, do nhầm lẫn mà cái ấy của người anh hay người em gì đấy bị cắt mất. Lúc ấy hình như cả hai đều mới sinh được bảy tháng. Bố mẹ chúng tìm đến nhà tâm lý học John Money để trao đổi thì ông ta đã đề xuất hai người nuôi dạy bé trai ấy như bé gái, nhưng thực tế thì đứa bé vẫn có tinh hoàn nên phải được tiêm hóc môn định kỳ. Bố mẹ đứa bé đã làm theo và nuôi dạy con trai mình như một đứa con gái. John Money đã lấy đó làm dẫn chứng trong bài phát biểu trước giới khoa học.”

Dù là thầy giáo đi nữa nhưng ông không thể nắm rõ kiến thức về lĩnh vực này được. Chắc chắn ông đã rất đau khổ chuyện của đứa con gái nên mới tìm tòi nghiên cứu như thế.

“Vậy sau khi tuyên bố, thí nghiệm đó có thành công không ạ? Đứa trẻ đó lớn lên như con gái một cách bình thường?”

Ngay khi Tetsuro hỏi, bố của Mitsuki bắt đầu lắc đầu.

“Ông ta tuyên bố là đã thành công. Nhưng thực tế thì không phải vậy. Đứa trẻ sau khi được phẫu thuật vẫn tiếp tục bị giày vò, kết cục là sau khi lớn hơn đã tiến hành phẫu thuật để trở lại làm con trai.”

“Vậy tức là không thể thay đổi một cách gượng ép nhận thức về giới tính?”

“Việc tôi và vợ làm với Mitsuki chẳng khác gì ông giáo sư ấy, phớt lờ giới tính thật sự của đứa trẻ.”

“Cháu nghĩ việc đó không hẳn là vô lý. Cơ thể cô ấy vốn là con gái, khác với trường hợp của ông John Money ấy.”

“Nhưng về mặt điều khiển giới tính thì giống. Tôi sống đến bây giờ vẫn luôn sợ hãi một chuyện. Liệu tôi có làm điều tương tự với rất nhiều đứa trẻ tôi từng dạy như đã làm với Mitsuki không? Nhưng giờ nói chuyện đó thì đâu còn ý nghĩa gì nữa.” Ông nhặt một hạt trên đĩa mồi rồi cho vào miệng.

Tetsuro chậm rãi hớp một ngụm bia.

“Lúc ở trong nhóm bọn cháu, Hiura nhìn thế nào cũng là con gái.”

“Đúng thế nhỉ? Con bé vẫn tiếp tục giả vờ. Tôi có lờ mờ đoán ra nhưng không nói gì. Đồng thời lúc ấy tôi đã nghĩ dù là giả vờ cũng được, miễn là con bé ra dáng con gái. Nói thật, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý chờ đến ngày nó không thể giả vờ được nữa, nhưng đâu đó trong thâm tâm vẫn thầm mong ngày ấy không đến.”

“Dù biết là giả vờ nhưng bác vẫn để cô ấy kết hôn?”

“Tôi thật đáng trách nhỉ?”

“Cháu không có ý trách cứ...” Tetsuro cúi đầu.

“Lúc nghe tin con bé đi xem mắt, tôi bối rối lắm. Tôi rất muốn con gái mình có thể lập gia đình như bao cô gái khác. Nhưng liệu như thế Mitsuki có hạnh phúc không? Mặt khác tôi lại nghĩ kết hôn có khi sẽ tốt hơn cho một đứa không bình thường như nó.”

“Sau đó thì sao ạ?”

“Cuối cùng tôi để cho Mitsuki tự quyết định. Con bé nói sẽ thử đi xem mắt. Tôi vẫn nhớ rõ khuôn mặt hoảng sợ của mẹ nó vào ngày ấy.”

“Cô ấy thì sao ạ?”

“Mitsuki thì...” Nói đến đây ông hơi ngẩng mặt lên, ánh mắt trở nên xa xăm. “Phải nói sao nhỉ? Khuôn mặt nó y như búp bê vậy, hoàn toàn không có cảm xúc, như thể nó đang nhập vai búp bê một cách hoàn hảo.”

“Nhưng anh Hirokawa có vẻ đã phải lòng con búp bê ấy.”

“Cậu ta không giống một người đàn ông bình thường.” Ông rót bia vào ly của Tetsuro. “Mitsuki nói rằng chỉ cần đối phương đồng ý là có thể kết hôn luôn. Mẹ nó đã nhiều lần phải kìm nén cảm xúc, còn tôi thì thấy bất an vô cùng. Nhưng rốt cuộc nó vẫn quyết định sẽ lập gia đình với suy nghĩ muốn ổn định mọi thứ trước đã.”

Tetsuro đã được nghe bản thân Mitsuki nói về cảm giác khi kết hôn. Nhưng khi được nghe kể từ phía bố của cô, anh có thể cảm nhận nỗi đau ấy dưới một góc độ khác.

“Ngày diễn ra lễ cưới cũng chính là ngày tôi nghĩ rằng mình đang phạm phải một sai lầm lớn. Mitsuki với một khuôn mặt nhăn nhó trong bộ váy cưới không hề giống một cô dâu hạnh phúc chút nào. Lúc ấy đáng ra tôi nên đứng ra xin lỗi và cho dừng lễ cưới. Sau này tôi mới biết lúc đó mẹ nó cũng có suy nghĩ tương tự.”

“Vì thế nên sau này...”

“Đúng vậy.” Ông gật mạnh đầu. “Suy đoán của cậu hoàn toàn đúng. Tôi biết rằng một ngày nào đó chuyện này sẽ xảy ra.”

“Vì vậy nên bác mới không tìm kiếm?”

“Tôi hy vọng nó có thể sống đúng với bản chất của mình, không cần biết đó là nam hay nữ.” Ông nheo mắt và tiếp tục. “Tôi muốn một lần được chuộc lỗi.”

Tetsuro đứng dậy khi chai bia vừa cạn.

“Để tôi tiễn cậu.” Bố của Mitsuki theo anh đến cửa ra vào. Ông mặc áo khoác và quấn chiếc khăn len quanh cổ. Đó là chiếc khăn màu xám có hoa văn màu vàng.

Ông bối rối khi Tetsuro khen chiếc khăn.

“Khoảng mười năm trước, Mitsuki đã đan nó đấy. Tôi dùng rất cẩn thận nhưng sau một thời gian nó cũng bị hỏng dần.”

“Cô ấy còn biết đan len nữa ạ?”

“Nó đã luyện tập rất chăm chỉ.” Ông nói và ngửi chiếc khăn. “Lúc Mitsuki tặng nó cho tôi, con bé đã quàng lên cổ tôi như thế này. Khuôn mặt nó lúc ấy nhìn thế nào cũng giống con gái. Đó không thể là giả vờ được. Dù nói thế này hơi tức cười nhưng đến bây giờ tôi vẫn tin con bé là con gái.”

Tetsuro im lặng gật đầu. Anh đã rất muốn nói rằng mình cũng tin như vậy.

Trong đầu anh thoáng xuất hiện tấm ảnh chụp cô trong lễ tốt nghiệp.

4

Khi Tetsuro về nhà thì đúng lúc Risako vừa thay quần áo xong, có vẻ cô cũng vừa về tới nơi.

“Kaori quả nhiên không có nhà. Thùng thư vẫn đầy tràn.”

“Em có tìm được gì hữu ích không?”

“Có thứ này.” Risako đặt một chiếc phong bì lên kệ bếp.

Phong bì kiểu nữ tính, mặt sau có đề tên người gửi là Mukai Hiromi, vẫn còn nguyên chưa mở, sờ bên ngoài thì có vẻ không dày lắm.

Tetsuro có một chút lưỡng lự nhưng vẫn quyết định mở nó ra. Risako chỉ quan sát chuyển động của tay anh và không nói gì.

Bên trong có một tấm ảnh và một tờ giấy viết thư nhỏ. Trên đó chỉ viết một dòng chữ duy nhất.

“Đây là ảnh chụp hôm bữa. Lần sau nếu rảnh lại đi chơi nhé!”

Bức ảnh được chụp bên trong quán Mắt Mèo. Trong ảnh là Kaori cùng với cô nữ tiếp viên Hiromi đã đến bàn Tetsuro ngày hôm trước. Nhờ vậy Tetsuro mới nhận ra Mukai Hiromi chính là Hiromi đó. Nhắc mới nhớ cô ta có nói với anh là sử dụng tên thật.

Risako nghe xong thì mất hết hứng thú.

“Kaori đúng là rất xinh đẹp.” Cô nói và đặt tấm ảnh lên kệ bếp. “Bị người ta bám đuôi cũng dễ hiểu.”

“Chắc thế. Còn thứ gì khác không?”

“Em đã nói là chỉ có một rồi mà. Những cái còn lại đều là thư gửi trực tiếp. Nhưng đúng là có một điều khác biệt. Báo ngày hôm nay chưa thấy giao.”

“Vậy à... Có khi nào do bị dồn lại quá nhiều nên nhà phân phối mới quyết định ngừng giao báo không?”

“Em cũng nghĩ vậy nên đã đến tận nơi phân phối để kiểm tra. Có vẻ như họ đã nhận liên lạc từ chủ nhà.”

“Khi nào?”

“Ngày hôm qua. Hình như cô ấy nhắn là vì vắng nhà một thời gian nên sẽ không nhận báo nữa.”

“Chính bản thân cô ấy liên lạc ư?”

Nghe Tetsuro hỏi xong thì Risako dang rộng hai tay và nhún vai.

“Anh nghĩ cả em lẫn người của cơ sở phân phối có thể biết chắc được điều đó à?”

“Cũng đúng.”

Nếu đó đúng là Kaori gọi thì chắc chắn cô ấy đang cố tình lẩn trốn ở đâu đó. Còn nếu là người khác gọi thì có khả năng cô ấy đang bị kẻ nào đó bắt cóc. Nhưng suy cho cùng có thể loại bỏ giả thiết Kaori gặp tai nạn ở đâu đó.

Rốt cuộc là cô ấy đang ở đâu? Tại sao lại cố tình che giấu chỗ ở? Liệu có liên quan đến chuyện Mitsuki bỏ trốn không...?

“Lúc nãy có điện thoại của Sugai.”

“Sugai gọi?” Anh thấy trong ngực hơi chộn rộn. Phần yếu nhất của rào chắn đây. “Cậu ta nói gì?”

“Cậu ấy hỏi thăm tình hình của Mitsuki, có vẻ lo lắng lắm.”

“Em trả lời thế nào?”

“Sự thật.”

“Là cô ấy đã bỏ nhà đi?”

“Ừm. Không được à?”

“Không... Nghe xong cậu ta nói gì?”

“Cậu ấy có vẻ hoảng hốt.” Risako hơi nhếch mép mỉm cười. “Chắc cậu ấy sợ sẽ bị vướng vào rắc rối. Vì vậy em đã thề sẽ tuyệt đối không nhắc đến cái tên “Sugai”.”

Đúng là phong cách của Risako. Anh có thể mường tượng ra giọng điệu đầy mỉa mai của cô.

Tetsuro đi vào bếp và mở kệ tủ. Trong đó chỉ còn sót lại một hộp mì duy nhất. Anh cho nước vào ấm và bắc lên đun.

“Em mới nhận được cái này.” Risako chìa ra một tờ giấy.

Là giấy chứng nhận cư trú của Saeki Kaori. Cô ấy chuyển đến từ Waseda cách đây khoảng một năm. Nguyên quán ở tỉnh Shizuoka, dựa vào ngày tháng năm sinh thì bây giờ cô ấy hai mươi bảy tuổi.

Tetsuro cầm chiếc điện thoại không dây lên và thử bấm số 104. Gần đây rất nhiều người không đăng ký số điện thoại của mình trong danh bạ, nhưng trước đây thì khác, chỉ cần biết địa chỉ là có thể tra được số điện thoại ngay.

Đúng như anh nghĩ. Nhờ tên đăng ký Saeki cùng với địa chỉ nguyên quán, anh đã tìm thấy số điện thoại liên lạc.

Sau khi cầm mảnh giấy ghi chú số điện thoại trên tay, anh quay sang nhìn Risako. “Anh muốn nhờ em việc này.”

Cô đứng chống hông và thở dài.

“Đừng nói là muốn em gọi đến đó nhé.”

“Phụ nữ gọi thì tốt hơn, không bị dè chừng như đàn ông.”

Risako hơi cắn môi dưới nghĩ ngợi điều gì đó, rồi cầm chiếc điện thoại Tetsuro vừa bỏ xuống lên.

“Em nên nói gì đây?”

“Trước tiên là xác nhận xem Kaori có ở đó không. Nếu không thì hỏi xin địa chỉ liên lạc của cô ấy. Ít nhất có thể họ sẽ biết số điện thoại của Kaori.”

“Vậy em phải xưng tên như thế nào?”

“Sao cho hợp lý ấy. Bạn học ngày xưa chẳng hạn. Chỉ nghe giọng thôi thì không lo bị lộ tuổi.”

Risako bực mình. “Làm sao em biết được Saeki Kaori học trường nào. Lỡ bị hỏi thì sao?”

“Cũng đúng. Vậy bạn đồng nghiệp thì sao? Em cứ nói là có chuyện gấp cần liên lạc nhưng Kaori vắng nhà đã lâu nên mới gọi đến đó.”

“Nếu bị hỏi chuyện gấp là gì thì sao?”

“Bảo là em đã cho Kaori mượn tiền, nếu cô ấy không trả sớm thì rắc rối to, kiểu thế, tình huống thực tế thường gặp ấy mà.”

“Anh đúng là, ngay từ lúc nói muốn nhờ vả thì đã lên kế hoạch hết rồi nhỉ.” Risako vừa lườm Tetsuro vừa bấm số điện thoại. Cô vuốt tóc và đưa điện thoại lên tai nghe. Chuông điện thoại đang đổ. “Lỡ Kaori đang ở đó thì sao?”

“Nếu thế thì chuyển máy cho anh.” Anh dùng ngón trỏ tự chỉ vào mình.

Biểu cảm của Risako thay đổi. Hình như ở đầu dây bên kia đã có người bắt máy.

“A lô, có phải nhà Saeki không ạ? Cháu là Sugai, Saeki Kaori có ở đó không ạ?” Cô nói chuyện với tông giọng cao hơn bình thường.

Đột nhiên nghe đến cái tên Sugai khiến Tetsuro phải nín cười đến ngộp thở.

“Cháu làm việc cùng chỗ với cô ấy. Kaori đã xin nghỉ làm một thời gian nhưng vì có việc gấp nên cháu muốn liên lạc với cô ấy ngay.”

Có vẻ như Kaori cũng không quay về nhà bố mẹ.

“À vâng, vậy à bác? Vậy bác có biết số điện thoại di động của cô ấy không ạ? Hay địa chỉ liên lạc người thân của cô ấy cũng được.” Risako kiên trì. Tetsuro chuyển bút và giấy ghi chú cho cô.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo mặt Risako cứng đờ.

“A lô, xin chờ đã!” Sau một lúc nói như hét, cô tiếp tục nắm chặt lấy chiếc điện thoại và đứng yên bất động.

“Sao vậy?” Tetsuro hỏi.

“Người ta dập máy rồi.” Cô thở dài, trả điện thoại về chỗ cũ.

“Ai nghe máy vậy?”

“Có lẽ là bố cô ấy.”

“Ông ấy nói gì?”

“Ông ấy nói không biết tin tức gì của Kaori cả, tốt nhất nó đừng quay về đây. Có vẻ như Kaori đã cắt đứt quan hệ với gia đình rồi. Sau đó ông ấy dập máy.”

“Có khả năng là Kaori đã bỏ nhà đi.”

“Có lẽ.” Risako ngồi xuống ghế xô pha. “Nước sôi kìa.”

“Á.”

Tetsuro trở vào bếp và tắt lửa. Anh bóc lớp nilon bọc ly mì ra, mở nắp rồi rót nước sôi vào.

“Ngày mai, anh sẽ thử đến chỗ trước đây Kaori sống.”

“Có lẽ như thế tốt hơn. Nhân tiện nhà đó thế nào? Nhà bố mẹ Mitsuki ấy?”

“Không có kết luận gì mới.”

Tetsuro tóm tắt lại cuộc trò chuyện giữa anh và bố Mitsuki. Khi nghe đến đoạn ở tiệc cưới thì Risako rũ vai trông rất sầu não.

“Ông bố thật đáng thương.” Cô lầm bầm từng chữ.

“Đến giờ ông ấy vẫn tin cô ấy là con gái.”

Anh cũng kể cho cô nghe chuyện chiếc khăn quàng.

Risako im lặng chìm vào dòng suy nghĩ riêng, một lúc sau thì ngẩng mặt lên.

“Trước đây Mitsuki từng nói với em rằng khi lên tiểu học, con trai phải mang cặp đen, con gái thì mang cặp đỏ, còn cậu ấy thì không biết nên chọn màu nào cả.”

“Sau đó cậu ấy mang cặp đỏ?”

“Cậu ấy đã quyết định không mang cặp.”

“Vậy à?”

Tetsuro mở nắp ra, mì bên trong ly đã nở hết.

Đến khuya lại có điện thoại của Sugai.

“Tớ có nghe Takakura nói, Hiura lại tự ý bỏ trốn nữa hả?”

“Ừm.”

“Vậy là ngày nào cậu cũng dạo khắp Tokyo để kiếm cậu ấy hả?”

Ra đây là cách Risako mô tả lại hoạt động hằng ngày của anh.

“Tớ sẽ cố gắng khống để liên lụy đến cậu đâu.”

Nói xong thì anh nghe thấy tiếng tặc lưỡi vang lên trong điện thoại.

“Hai vợ chồng cậu đúng là toàn nói những điều khó nghe giống nhau. Tớ thì đang lo cho Hiura chết đi được.”

“Tớ biết mà. Chỉ là cậu đang có cuộc sống bình thường, còn bọn tớ thì lại khác.”

Bằng chứng là đến bây giờ gia đình Sugai vẫn hoàn toàn yên ổn, ý Tetsuro muốn nói như thế.

“Mà thôi, cậu nghĩ thế nào thì tùy. Nhưng quan trọng là nếu muốn tìm Hiura thì tớ có biết một người này khá thú vị. Người đó đang là chủ một quán rượu ở Shinjuku, có điều đàn ông chúng ta thì không đời nào bén mảng đến đó. Đa phần khách đến quán đều là nữ cả.”

Nghe đến đây thì anh hiểu ra ngay.

“Là quán bar đồng tính hả?”

“Ừm, nói thẳng ra là vậy.”

“Người đó có thể giúp chúng ta hả?”

“Cái đó thì tớ không rõ nhưng người đó rất hay nói chuyện với những cô gái muốn trở thành con trai như trường hợp của Mitsuki. Tớ nghĩ có khi người đó sẽ nắm thông tin về Mitsuki nên muốn giới thiệu với cậu.”

“Ra vậy.”

“Cậu nghĩ sao?”

“Ý hay đấy. Trông cậy vào cậu nhé.”

“Tớ lúc nào chẳng có những ý tưởng hay ho.”

“Biết rồi.”

Có lẽ cậu ta lo lắng cho Mitsuki thật, Tetsuro nghĩ sau khi dập điện thoại. Tuy nhiên anh vẫn không quá kỳ vọng sẽ biết được thêm tin tức gì về Mitsuki sau khi gặp người chủ quán đặc biệt ấy.

5

Sau khi ra khỏi ga Edogawabashi, Tetsuro đi dọc theo đại lộ Shinmeijiro-dori, tiếp theo là rẽ trái ở ngã tư Wasedatsurumakicho. Nhờ đã xem qua bản đồ đường đi nên trong đầu anh có thể mường tượng đại khái vị trí đích đến. Dù vậy giữa đường anh vẫn dừng lại kiểm tra địa chỉ ghi trên giấy với địa chỉ trên các tòa nhà.

Theo như địa chỉ trước khi chuyển nhà được ghi trên giấy chứng nhận cư trú của Kaori thì có vẻ như cô ấy sống trong một tòa chung cư. Nhưng anh chỉ thấy số phòng chứ không có tên tòa nhà.

Sau vài vòng dạo quanh, anh đã tìm thấy một tòa nhà có vẻ hợp lý nhất. Tầng một của tòa nhà là một dãy dài những cửa hàng tiện lợi nhỏ hẹp. Ban công thì chật chội, cửa sổ thì nhiều quá mức cần thiết. Tòa chung cư này đúng là được thiết kế dành cho những người sống độc thân.

Phòng số 301, có lẽ đây chính là phòng trước đây Kaori sống.

Không có khóa tự động, cũng không thấy bóng dáng người quản lý tòa nhà đâu. Trước khi vào trong tòa nhà, Tetsuro liếc nhìn thùng thư. Bên cạnh số phòng 301 không thấy có bảng tên.

Anh leo cầu thang bộ đến tầng ba, có bốn cánh cửa xếp sát nhau trong một không gian chật hẹp. Từ 301 đến 304.

Tetsuro thử nhấn chuông phòng 302 trước. Anh nghe thấy có tiếng trả lời vọng lại và cánh cửa mở ra. Một thanh niên với mái tóc xù xuất hiện. Ở nhà vào ban ngày thì có thể đoán cậu ta còn đang đi học, dáng người cao và mảnh khảnh, gương mặt bơ phờ, râu ria để mọc lởm chởm, nhìn có vẻ không được khỏe.

“Anh cần gì ạ?” Người thanh niên hỏi với giọng điệu nghi ngờ.

“Tôi làm ở văn phòng thám tử, có vài điều muốn hỏi anh.”

“Văn phòng thám tử?” Người thanh niên rụt vai lại ra vẻ dè chừng. Cánh cửa đang mở khép lại vài centimet.

“Tôi muốn hỏi về chủ căn phòng 301 bên cạnh.”

“Phòng đó hình như lâu nay không có người ở thì phải.” Người thanh niên đưa tay lên đầu vò mái tóc xù. Trong phòng vang lên tiếng nhạc, giờ anh mới để ý cậu ta rất giống dân chơi nhạc rock.

“Vậy cả năm nay nó vẫn bị bỏ không như thế?”

“Có lẽ thế."

“Cậu ở chỗ này được mấy năm rồi?”

“Hừm, có lẽ khoảng ba năm.”

“Thật ra tôi đang tìm người sống cạnh phòng của cậu cách đây một năm, cậu có thường tiếp xúc với người đó không?”

“Hoàn toàn không.” Người thanh niên lắc đầu. “Tôi chưa từng nói chuyện với tên đó lần nào, mặt thì chỉ thấy thoáng qua nên không nhớ rõ lắm.”

“Vậy là cậu sống ở đây trước người đó?”

“Vâng. Hình như tên đó chuyển đến đây sống sau tôi một năm.”

“Lúc mới chuyển đến người đó không sang chào hỏi?”

“Không hề.”

Gần đây dường như ngay cả những hộ gia đình chuyển đến nơi ở mới cũng không mấy ai sang chào hỏi hàng xóm. Những người sống độc thân có khi còn hiếm hơn.

“Lúc đầu cậu có thắc mắc hàng xóm mới chuyển đến là người thế nào không?”

“Ai thèm quan tâm đến hàng xóm chứ?” Người thanh niên cười bằng mũi.

“Vậy chắc cậu cũng không biết người đó làm việc gì, hay quan hệ với những người như thế nào?”

“Vâng, tôi không rõ. Nhưng có vẻ như người đó làm việc ở quán rượu.”

“Tại sao cậu nghĩ thế?”

“Ban ngày ở phòng bên hay có tiếng động, trời tối thì ra ngoài đến sáng hôm sau mới quay về thì phải. Tường này mỏng lắm nên nghe thấy hết.” Cậu ta vừa nói vừa vỗ tay lên bức tường.

Có lẽ khi ở chỗ này, Kaori đã làm việc cho quán Mắt Mèo rồi.

“Xong chưa ạ? Bây giờ tôi đang bận vài việc.”

“À, xin lỗi cậu, tôi chỉ hỏi vậy thôi.”

Tetsuro vừa dứt lời thì người thanh niên đóng cửa, nhưng giữa chừng cậu ta đột nhiên dừng lại.

“À đúng rồi. Ông bố có tìm đến thì phải.”

“Bố? Của người đó?”

“Tôi nghĩ người đó là bố, vì ông chú đó thân hình cục mịch, lại sặc mùi quê mùa. Tôi thấy ông ta bước ra khỏi phòng qua lỗ nhòm ở cửa.”

“Vậy mà cậu nói không quan tâm đến hàng xóm?”

“Nghe họ cãi nhau lớn tiếng nên tôi sợ có chuyện gì thôi.” Người thanh niên để lộ hàm răng trắng.

“Cậu có chắc họ cãi nhau không?”

“Tôi nghĩ thế. Chi tiết thì tôi không nghe rõ nhưng câu nào nghe cũng có vẻ rất kích động.”

“Chuyện như vậy thường hay xảy ra không?”

“Không, chỉ một lần duy nhất. Người đó có chuyện gì à?”

“Không, không có gì.”

Đến đây thì Tetsuro cảm giác không thể khai thác gì thêm nữa nên anh cúi đầu chào.

Sau đó anh lần lượt nhấn chuông phòng 303 và 304 nhưng đều không có ai trả lời. Ban ngày có lẽ hiếm khi có người ở nhà.

Tetsuro ra khỏi tòa chung cư và đi bộ về phía nhà ga. Hôm nay anh có hẹn với phía biên tập. Đầu năm mới thường phải thu thập thông tin về các trận đấu bóng bầu dục và bóng đá. Tuy ở Nhật cũng có giải bóng bầu dục Mỹ Rice Bowl được tổ chức thường niên nhưng anh không nhận được yêu cầu viết bài từ bên đó, có lẽ xuất phát từ nguyên nhân mức độ quan tâm không đáng kể của độc giả.

Ngẫm lại cuộc trò chuyện với người thanh niên lúc nãy, tâm trí Tetsuro cứ bị bủa vây bởi những suy nghĩ mơ hồ. Anh cảm thấy có gì đó bất thường, có gì đó không trùng khớp.

Anh chợt nhớ ra một câu nói khi đang đi xuống thang bộ ở ga tàu điện ngầm. Lập tức anh quay gót và trở lại con đường vừa mới đi lúc nãy.

Đến tòa chung cư, anh lao như bay lên cầu thang và nhấn chuông phòng 302.

“Gì nữa đây?” Người thanh niên mệt mỏi nói khi nhìn thấy anh.

“Tôi quên mất phải xác nhận một chuyện rất quan trọng.” Tetsuro vừa thở dốc vừa nói. “Chính là tên của người hàng xóm bên cạnh ấy...”

“Hình như là Saeki...” Cậu ta trả lời rất nhanh.

“Saeki...” Nỗi thất vọng bao trùm lấy anh. Mới cách đây ít phút anh đã nghĩ mình vừa nhận ra một chi tiết quan trọng.

“Vì nhiều lần bưu điện gửi thư nhầm nên tôi mới nhớ. Họ là Saeki, còn tên hình như là Kaoru thì phải.”

“Không đúng, là Kaori chứ? Saeki Kaori.”

Tức thì người thanh niên phe phẩy bàn tay to lớn.

“Không, là Saeki Kaoru mới đúng. Không thể là Kaori được. Tên đó là con trai mà.”

6

Buổi chiều hai ngày sau, Tetsuro đang ở trên đường cao tốc Tomei. Lâu lắm rồi anh mới lái xe. Anh chạy nhỉnh hơn tốc độ mặc định một tí, vẫn đủ để nhìn thấy chiếc xe kéo cỡ lớn phía trước mắt. Anh bật đèn tín hiệu xin vượt rồi chuyển làn, sau khi vượt một chiếc xe kéo khác thì quay trở lại làn đường cho xe chạy tốc độ chậm. Từ xưa mỗi lần lái xe anh đều chú ý không để xe chạy quá nhanh. Trên radio đang phát một bài nhạc Giáng sinh do Mariah Carey trình bày.

Mắt anh nhìn thẳng, tay nắm chặt vô lăng, chỉ có miệng là đang mỉm cười. Anh không cố ý để Risako đang ngồi ở ghế phụ bên cạnh nhìn thấy nhưng cô vẫn nhận ra.

“Anh cười gì thế?”

“Không có gì. Anh không nghĩ là mình lại lái xe trong đêm Giáng sinh như thế này.”

“Đặc biệt là với em.”

“Em đừng nói kiểu đó. Ngay cả em cũng không lường trước được chuyện này mà.”

“Cũng đúng.” Cô ngồi bên cạnh nói.

Cả hai đang hướng về Shizuoka. Thời điểm cuối năm đường sá thường hay tắc nghẽn nhưng bây giờ lại thông thoáng đến bất ngờ. Tình hình này thì đi về trong ngày cũng không quá vất vả. Hai người đều không có ý định sẽ qua đêm ở Shizuoka.

“Sắp tới là nút giao thông Yoshida nhỉ?”

“Ừm. Sau khi qua khỏi nút giao thông đó, gặp một con đường thì rẽ phải.” Risako vừa xem bản đồ vừa nói. Cô có cơ hội lái xe nhiều hơn Tetsuro nên khả năng định hướng rất tốt.

Nhà của bố mẹ Saeki Kaori nằm ở Shizuoka. Tetsuro hy vọng đến đó có thể làm sáng tỏ danh tính thật sự của cô ấy.

Trong quãng thời gian sống ở tòa chung cư Waseda, dường như Saeki Kaori đã dùng cái tên Kaoru. Nhưng theo lời của người thanh niên sống bên cạnh thì cô ấy trông không khác gì con trai.

“Thân hình đúng là nhỏ con và mảnh khảnh thật nhưng không phải là con gái. Tuy chưa nhìn rõ mặt lần nào nhưng với kiểu tóc, phong thái cộng thêm giọng nói mà thỉnh thoảng tôi nghe thấy ấy thì chắc chắn người đó là con trai.”

Cậu ta còn nói rõ ràng người đó mặc áo quần con trai.

Tetsuro có cơ sở khi tin lời người thanh niên đó. Ban đầu khi hỏi chuyện, anh đã nghe cậu ta dùng chữ “tên đó” đến hai lần. Tất nhiên không ai lại dùng cách nói đó để nói về con gái. Vì thế nên Tetsuro mới quyết định quay lại tòa chung cư ấy.

Ngày hôm đó sau khi về tới nhà, anh đã giải thích tình hình với Risako. Nghe xong cô cũng bị bất ngờ và sau đó đưa ra hai giả thiết.

“Một là Saeki Kaori và Saeki Kaoru là hai người hoàn toàn khác nhau, nhưng vì lý do nào đó phải sống như thể một người.”

Không thể nào, Tetsuro lập tức bác bỏ ngay. Lúc đầu anh có nghĩ đến trường hợp này.

“Giấy chứng nhận cư trú của Saeki Kaori cho thấy cô ấy chuyển đến từ Wasedatsurumakicho. Thực tế là Kaori đã sống ở đó.”

“Có khả năng Kaori chỉ là người đăng ký cư trú, còn thật ra người sống ở đó là một người con trai khác tên là Kaoru.”

“Mục đích là gì?”

“Cái đó thì em chịu.”

Anh còn một giả thiết nữa, Kaori và Kaoru thật ra là một người.

“Hoặc là vì lý do cá nhân mà Kaori phải giả trang làm con trai trong khoảng thời gian sống ở đó. Vì tên Kaori dễ bị phát hiện nên mới đổi tên thành Kaoru.”

Nhưng đó cũng chỉ là một giả thiết khác của Tetsuro.

“Đúng là mọi thứ đang rất mơ hồ nhưng theo em nghĩ cô ấy làm vậy rốt cuộc vì mục đích gì?”

Cũng mù mờ như anh, Risako chỉ biết im lặng lắc đầu. Chính vì thế hai người mới đi đến quyết định cuối cùng là tìm đến tận nhà bố mẹ của Saeki Kaori.

Dù đã xuất phát từ sáng sớm nhưng đến chiều cả hai mới chỉ đi ngang nút giao thông Yoshida. Tetsuro đề xuất dừng lại ăn trưa ở một nhà hàng gia đình nào đó nhưng Risako ưu tiên tìm kiếm nhà bố mẹ Kaori hơn.

Nhờ xác định được vị trí chính xác trên bản đồ cộng với hệ thống giao thông đơn giản hơn Tokyo nhiều nên cuối cùng đoạn đường không tốn nhiều thời gian như dự định. Sau khi chạy thẳng một mạch trên con đường dọc bờ biển, cả hai nhìn thấy một khu mua sắm nhỏ, nhà bố mẹ của Saeki Kaori cũng nằm trong khu đó. Bảng hiệu to có ghi “Cửa hàng dao Saeki” ngay lập tức đập vào mắt.

Tuy bảng hiệu rất to nhưng mặt tiền chỉ rộng chưa đến bốn mét. Tetsuro và Risako mở cánh cửa kính bước vào trong. Phía chính diện có hai kệ trưng bày, trên đó là những con dao xếp liền nhau được chiếu rọi bởi thứ ánh sáng lờ mờ. Dao ăn từ nhỏ đến to đều có đủ nhưng có vẻ như dao làm bếp mới là mặt hàng chính. Kệ nằm trong cùng trưng bày các loại dao chuyên làm sashimi, quả nhiên có khóa bảo vệ hẳn hoi. Ở phía trong cửa hàng còn có trang bị bàn thử.

Từ ngoài nhìn vào có vẻ chủ quán đi vắng, nhưng ngay khi chuông cửa kêu thì lập tức có ai đó từ bên trong bước ra. Đó là một người phụ nữ tầm năm mươi tuổi, dáng người nhỏ bé đeo chiếc tạp dề.

Người phụ nữ nhìn Tetsuro và Risako, vẻ mặt dường như có hơi bối rối. Đến một câu mời vào cũng không có. Hay là cửa hàng này thường chỉ có khách quen lui tới? Dù vậy thì cả hai nhìn không giống khách đến mua hàng cho lắm.

“Vâng? Có chuyện gì không ạ?” Người phụ nữ hỏi, vẫn vẻ mặt bối rối ấy.

“Cô có phải là mẹ của Saeki Kaori không ạ?”

Nghe Tetsuro hỏi xong thì biểu hiện của bà ấy lập tức thay đổi, mắt chớp liên tục.

“Các vị là...”

“Bọn cháu từ Tokyo đến. Tên là Sugai ạ.” Anh đã quyết định mượn tên của anh bạn trước khi đến đây.

“Sugai à...” Bà ấy trông có vẻ bất an, hết nhìn mặt người này lại nhìn mặt người kia. Trước đó Risako đã gọi điện đến và tự giới thiệu là Sugai, không rõ bà ấy còn nhớ không.

“Thật ra từ hôm trước cháu đã đi tìm con gái bác nhưng mãi vẫn không thấy đâu. Bác có biết cô ấy đang ở đâu không ạ?”

“Cô cậu có quan hệ như thế nào với con gái tôi?”

“Là bạn bè ạ. Bọn cháu làm cùng chỗ với cô ấy.”

Trong mắt của bà ấy ánh lên tia nhìn cảnh giác. Tetsuro đoán có lẽ bà ấy đã biết chuyện Kaori làm ở quán rượu.

“Cháu có việc cần gặp Kaori ạ. Bác có thể cho cháu biết cô ấy đang ở đâu không?” Risako đứng bên cạnh liền hỏi.

“Chuyện đó chúng tôi cũng không biết.”

“Cô ấy không liên lạc ạ?” Tetsuro hỏi.

“Nó đã không gọi về nhà mấy năm nay rồi.”

“Thật ạ?”

“Ừm. Tôi việc gì phải nói dối.” Mẹ của Kaori lắc đầu.

Hình như có ai đó ở bên trong đang đi xăng đan vào và tiến lại. Một người đàn ông mặc áo trắng cộc tay xuất hiện sau tấm màn cửa. Ông ấy tầm trên dưới sáu mươi lăm tuổi, thân hình to lớn và lực lưỡng. Mái tóc cắt sát phân nửa đã chuyển bạc.

“Gì mà ồn ào vậy?” Ông ấy lầm bầm đi về phía bàn thử, tay cầm một con dao.

“Bác là bố của Kaori phải không ạ?” Tetsuro hỏi nhưng ông ấy không trả lời, bắt tay vào chuẩn bị cho công việc trên bàn thử. Anh tiếp tục nhìn ông ấy hỏi: “Bác đã từng đến tòa chung cư Wasedatsurumakicho phải không ạ? Có một lần cháu đã trông thấy bác.”

Tay của ông bố đột nhiên dừng lại trong phút chốc, rồi lại tiếp tục chuyển động.

“Tôi không biết gì về Kaori cả. Nó cũng không có ở đây.”

“Nếu hai bác không biết gì về con gái mình thì không bình thường cho lắm.”

Một lần nữa ông ấy đột ngột dừng thao tác tay, nói chuyện nhưng vẫn không quay mặt lại. “Nhà này không có đứa con gái nào cả. Từ lâu đã vậy rồi.”

“Ý của bác là sao ạ?”

“Phiền phức. Tôi không nói chuyện trong nhà cho người ngoài. Hai người làm ơn về đi!”

Tetsuro nhìn sang bà mẹ. Người phụ nữ trông lo lắng hơn hẳn nhưng khi bắt gặp ánh mắt của anh thì vội cúi mặt xuống.

“Cháu e là hiện tại Kaori đang bị vướng vào một vụ án.” Tetsuro quay về phía ông bố và nói. “Nếu không sớm tìm ra chỗ ở hiện tại của cô ấy thì mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Ồn ào hết sức. Tôi đã nói là ở đây không có ai tên Kaori cả. Tôi không cần biết người nào đang liên quan đến vụ án nào. Phiền phức quá, xin hai người về ngay cho.” Ông ấy phẩy con dao đang cầm trong tay, ánh sáng đèn điện phản chiếu lên mặt dao bóng loáng.

“Tức là ở đây chỉ có người tên Kaoru phải không ạ?”

“Cái gì?” Ông bố trợn mắt, mặt bỗng nhiên đỏ phừng phừng.

“Nếu là Saeki Kaoru thì chắc chắn bác biết rất rõ. Bác cũng đã đến tận tòa chung cư Wasedatsurumakicho để gặp cơ mà. À không, nói đúng hơn là để tranh cãi.”

“Cậu nói cái gì?” Ông bố đặt con dao xuống, rời khỏi bàn thử và tiến về phía Tetsuro.

Tetsuro khá chắc cơn thịnh nộ của người đó có thể giết chết mình. Nhưng anh nghĩ tốt nhất mình nên mở lòng và bình tĩnh đón nhận nó.

Nhưng ông bố không đến để giết anh. Ông ấy đẩy cả Tetsuro lẫn Risako ra ngoài và đuổi hai người về. Hành động vừa mạnh mẽ vừa bất ngờ khiến Tetsuro bị đẩy hẳn ra khỏi quán.

“Tôi sẽ khóa cửa.” Ông ấy ló mặt ra nói, sau đó đóng sầm cánh cửa kính lại.

“Bác ơi, ít nhất hãy nghe bọn cháu nói đã.”

“Đừng đến đây nữa. Đi chỗ khác đi.” Ông ấy đuổi như đuổi tà và bước đi rất nhanh. Tetsuro phân vân không biết có nên đuổi theo không, nhưng rốt cuộc anh đã không đuổi theo. Với tình hình bây giờ thì dù có hỏi gì anh cũng sẽ không nhận được câu trả lời.

“Chúng ta tính cách khác thôi, vẫn còn thời gian.”

“Đúng thế."

Tetsuro rút chìa khóa ra khi đi bộ trở lại chiếc xe. Anh toan mở cửa thì Risako bỗng kêu lên: “Chờ đã! Đã đến đây rồi thì tại sao chúng ta không ở lại ăn trưa nhỉ? Ở quán lúc nãy ấy.”

Cô hất cằm về quán mì ramen ở bên cạnh. Bảng hiệu của quán bám đầy bụi.

“Ngoài đường đằng kia còn nhiều quán lắm. Mà em có chắc chúng ta có thể thong thả ăn mì ở nơi này không?”

“Không phải vậy. Anh nhìn đằng sau kìa.”

Khi quay lại, Tetsuro nhìn thấy mẹ của Kaori đang đứng một mình trước cửa hàng, nhìn về phía hai người.

Quán mì hiện tại đang vắng khách, hai người chọn bàn ở xa quầy bếp nhất và có thể nhìn thấy cửa ra vào. Anh gọi hai tô mì miso khi nhân viên phục vụ đến hỏi món.

Sau đó không lâu thì mẹ của Kaori xuất hiện ở cánh cửa ra vào bằng kính. Bà mở cửa vẻ lưỡng lự, hơi cúi chào về phía quầy bếp rồi tiến về chỗ Tetsuro.

“Bọn cháu đang chờ bác ạ.” Risako đứng dậy nói và chuyển sang ngồi cạnh Tetsuro.

Mẹ của Kaori ngồi xuống phía đối diện hai người. “Tôi không ăn đâu.” Bà nói khi nhân viên đến bàn.

“Bác qua đây thì bên đó có sao không ạ?” Tetsuro hỏi.

“Tôi khóa cửa rồi.”

“Không ạ, ý cháu không phải vậy. Bác trai sẽ không nổi giận khi bác gặp bọn cháu chứ?”

“À.” Cuối cùng biểu hiện của người phụ nữ mới có dấu hiệu thư giãn, “Ông ấy chỉ càm ràm thôi chứ không có gì to tát đâu. Thật ra bố nó lo lắng dữ lắm.”

“Bác biết chuyện Kaori hiện đang mất tích ở Tokyo phải không ạ?”

“Vâng.”

“Bác nghe tin từ ai ạ?”

“Tôi nghe từ ai à?” Bà ấy cúi mặt im lặng một lúc, nói nhỏ tiếng như để người đứng quầy không nghe thấy. “Phía cảnh sát có tìm đến nhà chúng tôi.”

Tetsuro và Risako quay sang nhìn nhau.

“Cảnh sát... có phải từ trụ sở Tokyo không ạ?”

“Không, có vẻ như là cảnh sát thuộc khu vực của chúng tôi. Họ muốn biết nơi ở của Kaori. Sau đó tôi mới nghe nói con bé hiện không có ở nhà tại Tokyo.”

“Họ có nói mục đích tìm kiếm Kaori không ạ?”

“Hình như là vì có lệnh điều tra từ phía Tokyo liên quan đến vụ án nào đấy... Chúng tôi cũng không nắm rõ tình hình.”

Tetsuro nghĩ có lẽ viên cảnh sát đó không nói dối. Khả năng cao là anh ta nhận lệnh từ đồn cảnh sát và ghé cửa hàng dao Saeki chỉ để hỏi những thông tin cần thiết.

Có vẻ như cảnh sát địa phương cũng đã bắt đầu truy tìm tung tích của Kaori.

Hai bát mì miso đã được mang đến bàn. Tetsuro lấy đũa và nếm thử một ít. Anh có thể cảm thấy hương vị ngon lành hơn cả mong đợi.

“Những người đang tìm Kaori, ngoài bọn cháu ra chỉ có cảnh sát thôi phải không ạ?”

“Theo tôi biết thì có vẻ vậy. Nhưng vài ngày trước có một cuộc điện thoại...”

“À, cuộc gọi đó...” Risako mỉm cười. “Có lẽ là từ cháu.”

“Không, đó là đàn ông. Hình như anh ta làm ở tờ báo nào đó.”

Tetsuro đang ăn mì thì dừng đũa, một lần nữa quay sang nhìn Risako. Cô cũng đang nhìn anh, là Hayata, cô nói bằng ánh mắt.

“Người đó tìm Kaori có việc gì ạ?” Tetsuro hỏi.

“Hình như cậu ta muốn thu thập thông tin gì đấy. Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ nên đã nhanh chóng dập máy.”

Ngay cả Hayata cũng đã nhận ra Mitsuki đang mất tích. Dường như cậu ta vẫn đang giữ lời hứa với Tetsuro, tiếp cận vụ án theo một hướng khác.

“Tại sao bác trai lại nổi giận về chuyện Kaori như vậy ạ?” Risako đặt câu hỏi, có vẻ như cô đã ăn xong, bỏ lại nửa bát mì.

“Chuyện này có hơi khó nói.” Mẹ của Kaori nghiêng đầu đầy mệt mỏi, khổ sở tìm cách giải thích.

Bà ấy im lặng có lẽ vì sợ mình diễn đạt không đúng, nhưng cuối cùng thì bà ấy cũng quay sang nhìn Risako.

“Cháu nói là làm cùng chỗ với Kaori phải không?”

“Vâng.” Risako đáp.

“Chỗ đó thế nào? Chẳng hạn như kiểu...”

“Là quán rượu ạ, hay còn gọi là quán bar.” Tetsuro chen vào. “Hai người họ làm tiếp viên ở đó ạ.”

“Tiếp viên...?” Bà ấy có vẻ hết sức kinh ngạc.

“Nhưng chỗ đó chỉ là một quán bình thường thôi ạ. Các nữ tiếp viên chủ yếu chỉ ngồi tiếp chuyện với khách thôi.”

Dường như bà ấy không còn nghe Tetsuro nói nữa, và một lần nữa lại quay sang nhìn Risako.

“Tiếp viên đa phần đều là phụ nữ à?”

“Vâng ạ.”

Tức thì mẹ của Kaori đưa tay lên bịt miệng, ánh mắt thẫn thờ vô định. Rõ ràng có chuyện gì đó không bình thường.

“Thật kỳ lạ.” Bà ấy lầm bầm. “Hình như cả cảnh sát lẫn người gọi điện đến đều không phải đang hỏi về Kaori, mà như thể đang nói về một người hoàn toàn khác vậy. Nhưng hai cháu thì khác, lúc nãy bác đã nghe nhắc đến cái tên Kaoru, nên bác nghĩ có lẽ hai đứa sẽ biết điều gì đấy.”

“Kaoru là tên thật của cô ấy ạ?” Tetsuro hỏi.

“Không, Kaori mới là tên thật. Nhưng nó hay tự gọi mình là Kaoru...”

Tetsuro thọc tay vào túi áo khoác vắt ở bên cạnh và lấy ra một tấm ảnh. Ngày hôm trước Hiromi đã đưa nó cho anh.

“Người này có phải là Kaori không ạ?”

Sau khi nhìn tấm ảnh, người phụ nữ tròn mắt rồi lắc đầu.

“Không đúng, đây không phải là Kaori, tôi không quen biết người này.”

“Nhưng...”

“Kaori...” Bà mẹ hơi chững lại rồi tiếp tục. “Tôi nghĩ bây giờ nó không còn là con gái nữa.”

7

Sau khi rời quán mì, mẹ của Kaori leo lên xe. Chiếc xe lao đi trên đường quốc lộ đến chỗ nhà hàng gia đình. Trong xe, người phụ nữ im lặng không nói gì. Lúc chờ đèn đỏ, Tetsuro liếc nhìn biểu hiện của bà ấy qua gương chiếu hậu, có vẻ như bà ấy không hối hận khi đã tìm đến hai người.

Ba người chọn chỗ xa tít trong góc nhà hàng và đều gọi cà phê.

Trước tiên Tetsuro bắt đầu nói về Saeki Kaori mà mình đang tìm kiếm. Chuyện cô ấy làm cho một quán bar ở Ginza và bị một người đàn ông tên là Togura theo dõi. Anh còn nói thêm phía cảnh sát đang truy tìm Kaori vì nghi ngờ cô ấy đã giết người đàn ông ấy.

“Người đó không phải là Kaori. Chắc chắn đó không phải là con chúng tôi.”

“Có vẻ là vậy. Nhưng tại sao lại có chuyện kỳ lạ thế này nhỉ?”

“Tôi cũng không thể hiểu nổi...” Bà ấy lắc đầu.

“Bác này...” Risako ở bên cạnh lên tiếng. “Bác đã nói rằng Kaori không còn là con gái nữa nghĩa là sao ạ?”

“Chuyện đó...” Nói đến đây bỗng nhiên bà ấy rơi vào im lặng. Tay phải nắm chặt chiếc khăn ướt.

“Có phải ý của bác là Kaori bên ngoài là con gái nhưng thực chất bên trong là con trai, nói cách khác cô ấy mắc chứng rối loạn nhận diện giới tính phải không ạ?”

Hỏi xong, Tetsuro để ý thấy hai má của bà ấy hơi co giật, anh cúi đầu chờ đợi.

Dù vẫn tỏ ra hết sức lưỡng lự, mẹ của Kaori bắt đầu chậm rãi kể về giới tính đặc biệt của con gái mình. Dường như bà ấy đã từng tâm sự chuyện này với những người thân cận. Câu chuyện tuy có phần phức tạp và khác thường ở nhiều điểm nhưng bà ấy sắp xếp nội dung đâu vào đấy.

Theo lời bà ấy kể, Kaori vẫn bình thường cho đến lúc lên trung học. Ít nhất đó là những gì bà ấy quan sát thấy. Bà ấy còn nhớ con gái mình không hề ghét mặc váy hay mang cặp đỏ gì cả, nên có lẽ cô ấy đã bị môi trường xung quanh tác động. Thỉnh thoảng cô ấy thường đi chơi gần nhà với các bạn cùng lớp, nhưng trong nhóm không hề có con trai mà chỉ toàn là con gái. Hơn nữa tính khí của cô ấy rất thuần và cũng không hề phản đối khi ăn mặc giống các bạn nữ khác. Bà ấy còn nói nhìn cô bé chơi búp bê trông có vẻ rất vui.

“Suy cho cùng thì đó chỉ là những gì tôi nhìn thấy, còn bản chất bên trong con bé thế nào thì tôi hoàn toàn mù tịt.” Bà ấy nói, hai bàn tay ôm quanh tách cà phê.

Chuyện xảy ra khi Kaori vào cấp ba. Lúc ấy cô bé có một người bạn thân. Thân đến mức đi đâu cũng có nhau, mặc áo quần giống nhau và đeo những món đồ nhỏ giống nhau. Người bạn đó cũng thường hay ghé nhà Kaori chơi. Nếu là mối quan hệ với bạn trai thì chắc chắn sẽ rất đáng lo nhưng đối phương là con gái nên gia đình hoàn toàn yên tâm. Mẹ của Kaori nói rằng bà thường hay mỉm cười quan sát hai đứa chơi với nhau.

“Tôi chỉ thấy buồn cười vì con gái nhà người ta thì đã có bạn trai hết người này đến người khác, còn con gái của mình thì như con nít.”

Sau đó mối quan hệ giữa hai đứa trở nên nổi tiếng và bắt đầu có những tin đồn kỳ lạ cho rằng hai đứa là đồng tính luyến ái. Còn có người tung tin đồn đã bắt gặp hai đứa hôn nhau nữa.

Vì thế mẹ của Kaori bắt đầu lo lắng nên đã thử hỏi thẳng cô. Kaori lập tức phủ nhận ngay. “Làm gì có chuyện đó.”

Nghe thế, bà ấy thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không hoàn toàn yên tâm, bởi bà ấy nhận ra con gái bắt đầu có những dấu hiệu khác thường. Bản thân bà ấy cũng có dự cảm không lành.

Và điều bà ấy lo sợ đã trở thành hiện thực. Khoảng hai tuần sau, Kaori và cô bạn thân được phát hiện ngất xỉu trên sân một nhà thờ nhỏ gần nhà. Cả hai đã uống một lượng lớn thuốc ngủ và đang trong tình trạng nguy kịch. Nếu đưa đến bệnh viện chậm hơn chút nữa thì sẽ không thể cứu chữa nổi.

Sau khi hai đứa hồi phục thì cả hai gia đình lần lượt hỏi chuyện. Và hai bên đều ngỡ ngàng khi nghe con gái mình thú nhận: Bọn con yêu nhau.

“Thật ra cách hai đứa nói có hơi khác một chút.” Mẹ của Kaori nói.

“Họ nói sao ạ?” Tetsuro hỏi.

“Nói sao nhỉ? Cách hai đứa yêu nhau gì đấy...” Biểu hiện của bà ấy trông có vẻ đau khổ.

Ngay lập tức Risako lên tiếng: “Không phải là tình cảm bạn thân mà là tình cảm giữa con gái với nhau đúng không ạ? Nhưng trường hợp của Kaori thì khác.”

“Đúng thế, đúng thế.” Bà ấy làm vẻ mặt biết ơn. “Chính xác là như vậy. Chúng tôi bị sốc đến hai lần, trước mắt mọi thứ bỗng dưng tối sầm lại.”

Khi nghe thú nhận chuyện yêu đương, bố mẹ của Kaori đã nghĩ con gái mình đồng tính. Nhưng khi Kaori tiếp tục vừa khóc vừa thổ lộ thì mọi chuyện không dừng lại ở đó. Cô ấy nói rằng mình muốn trở thành con trai, mang cơ thể của con trai và sống như một người con trai. Ngoài ra cô ấy còn muốn kết hôn với một cô gái...

Ban đầu bố mẹ Kaori không cách gì lý giải nổi lời thú nhận của cô ấy. Họ nghĩ rằng vì con gái không thể yêu nhau nên cô ấy mới muốn trở thành con trai. Nhưng sau khi nghe con gái giải thích nhiều lần, cuối cùng họ mới biết mình đã hiểu sai.

“Chúng tôi bắt đầu nghĩ rằng tâm hồn đứa trẻ này có lẽ là con trai. Chỉ có cách nghĩ đó thì mới khiến toàn bộ câu chuyện trở nên hợp lý.”

Kaori không thèm quan tâm đến chuyện quần áo thời trang, cũng không cẩn thận trước những tình huống vô tình bị bố nhìn thấy khi đang khỏa thân. Một điểm kỳ lạ khác là cô ấy rất có hứng thú với những dụng cụ sửa thuyền và xe của bố, ngoài ra còn làm mô hình các loại súng nữa. Cả bố lẫn mẹ cô ấy đều có cảm giác con gái mình thay đổi.

“Nói thật tôi đã rất khổ tâm. Tôi sợ mọi người sẽ xì xầm và nhìn con bé bằng ánh mắt khác thường. Nếu nó trở thành con trai thì không biết thiên hạ sẽ đồn đại đến mức nào.”

Giờ Tetsuro mới biết không phải nơi nào người ta cũng không thèm để ý đến người khác như ở Tokyo.

“Vì thế nên con bé đã đòi đi Tokyo.”

“Tokyo?”

“Từ trước nó đã nói muốn học về thiết kế. Nó muốn trở thành nhà thiết kế xe hơi.”

Ra vậy, Tetsuro đồng tình. Đó quả thật là giấc mơ của một người mang tâm hồn con trai.

“Vậy hai bác đã chấp nhận?”

“Chúng tôi còn không có cơ hội để chấp nhận ấy chứ. Sau khi tốt nghiệp, Kaori đã lập tức khăn gói đi Tokyo và đăng ký vào học trường chuyên môn.”

“Cô ấy có nói sống ở Tokyo như thế nào không ạ? Ý cháu là sống với tư cách con trai hay con gái ấy?”

“Tôi cũng không rõ vì chưa bao giờ đến tận đó thăm nó. Những khi nó về thì hầu như cũng không nhắc đến chuyện ấy.”

“Mỗi lần về nhà cô ấy ăn mặc như thế nào ạ?”

“Quần áo nhìn không giống con gái lắm, nhưng cũng không phải hoàn toàn là đồ con trai, tóm lại là vẻ bề ngoài không quá nghiêng về bên nào. Mỗi khi về bố nó đều bảo đừng ăn mặc kỳ quặc như thế, có lẽ ông ấy cũng muốn góp ý với nó.”

“Cô ấy có trang điểm không ạ?” Risako hỏi.

“Tôi nghĩ là không. À, hình như con bé có cạo lông mày một chút.”

Hình như bà ấy không biết thời buổi này con trai thường hay cạo lông mày.

“Nét mặt và cơ thể có gì thay đổi không ạ?” Tetsuro tiếp tục hỏi.

“Thỉnh thoảng nó về nhà thì tôi thấy vẫn vậy, không có gì thay đổi. Với lại bố nó đã bắt nó phải nghiêm túc thực hiện lời hứa.”

“Lời hứa thế nào ạ?”

“Ở Tokyo có thể sống tự do theo ý mình nhưng không được gây phiền phức cho người khác, và không bị bệnh gì thì tuyệt đối không tiếp xúc với dao kéo.”

“Dao kéo à?”

Đúng là lời lẽ của ông chủ cửa hàng bán dao, Tetsuro nghĩ.

“Vậy là đến bây giờ Kaori vẫn chưa phẫu thuật?”

Bà mẹ ủ rũ khi Risako hỏi xác nhận.

“Không.” Bà ấy uống một ngụm cà phê và nói tiếp.

Sau khi lên Tokyo, mỗi năm Kaori đều đặn về nhà một đến hai lần. Nhưng có lúc đã ba năm trôi qua cô ấy cũng không chịu về vì ở nhà cũng không có việc gì gấp. Tuy thỉnh thoảng vẫn về nhưng lập tức lại trốn lên Tokyo ngay trong ngày. Khi bà mẹ cảm thấy nghi ngờ và thử gọi điện đến hỏi thăm thì nhận được câu trả lời ngoài dự kiến. Cô ấy đã bỏ học thiết kế và đang làm việc ở quán rượu.

““Cho dù có cố gắng học hành đạt thành tích tốt đi nữa thì người như con sẽ không bao giờ có thể xin vào làm ở công ty như người bình thường được.” Nó nói thế và quyết định bỏ học.”

Chuyện đó không phải là không có, Tetsuro nghĩ. Dù cho thuật ngữ “chứng rối loạn nhận diện giới tính” phổ biến đến đâu đi nữa thì định kiến vẫn còn đó. Suy cho cùng bản thân cụm từ “chứng rối loạn” ngay từ đầu đã có vấn đề rồi.

“Bố nó nói mặc kệ, chỉ có thế đã nhụt chí thì làm gì cũng không xong. Nói vậy thôi chứ thật ra trong lòng ông ấy lo lắng lắm.”

Sau đó hình như Kaori không về nhà nữa, vì người bố nghiêm khắc nhất quyết không nói chuyện với con gái và người mẹ không còn trông mong con quay về. Thế nên bố mẹ Kaori chỉ biết được tin tức của cô ấy qua những tấm thiệp chúc mừng năm mới. Cũng nhờ tấm thiệp mà bà ấy biết chuyện cô ấy chuyển đến sống ở Wasedatsurumakicho.

Nhưng khoảng nửa năm trước, Kaori có gọi điện đến chỗ mẹ. Cô ấy chỉ nói đã lâu không nghe giọng mẹ nên mới gọi chứ không không có chuyện gì quan trọng. Nhưng khi nghe xong bà mẹ thấy ngực mình đau nhói. Không phải vì thương nhớ con, mà chất giọng bà ấy nghe được trên điện thoại rõ ràng là giọng của đàn ông. Vì thế lúc đầu bà ấy đã không nhận ra người gọi đến là ai.

Khi bà mẹ hỏi thêm thì Kaori chỉ trả lời nhát gừng và dập máy. Bà ấy nghĩ có lẽ con gái có ý muốn làm hòa với bố mẹ nhưng trên thiệp chúc mừng năm mới Kaori gửi cũng không thấy số điện thoại đâu.

Sốt ruột không chịu được nên bà ấy đã trao đổi với chồng, nhưng lời ông bố vẫn trước sau như một. “Mặc kệ nó.”

Nhưng hành động tiếp theo của ông ấy cho thấy từ tận đáy lòng ông ấy vẫn không thể phớt lờ đứa con của mình được. Ngày hôm đó, ông ấy đã giấu vợ và một thân một mình lên Tokyo.

Đứa con gái ông ấy gặp ở tòa chung cư Wasedatsurumakicho đã biến đổi hoàn toàn thành con trai, giọng nói trầm hẳn và râu mọc lún phún.

“Ông ấy dường như chỉ toàn la hét, tại sao lại làm vậy, tại sao lại tự tiện làm phẫu thuật mà không hỏi ý ai, tại sao mình lại bị ông trời trừng phạt đến mức này. Kaori thì chỉ nói rằng quay về với bản chất thật sự của mình thì có gì xấu. Cuối cùng ông ấy trở về nhà sau khi cãi vã với nó một trận.”

Có lẽ đó chính là cuộc tranh cãi mà người thanh niên ở bên cạnh nghe được lúc ấy.

“Bác nghe chính miệng bác trai kể lại chuyện lúc đó ạ?” Tetsuro hỏi.

“Đúng là ông ấy đã kể lại cho tôi, nhưng trước đó Kaori có gọi điện về.”

“Gọi điện? Cô ấy nói gì ạ?”

“Nó bảo hôm nay bố đến. Bố nổi giận khi biết chuyện nó phẫu thuật và hai người cãi nhau to. Rồi bố muốn nó phải xin lỗi nhưng nó bảo bố mới là người phải xin lỗi, nên hai bố con lại cãi nhau tiếp, nó cảm thấy quá đủ rồi. Sau đó...” Bà mẹ nói đến đây thì cúi gằm mặt, hai môi bặm chặt.

“Sau đó sao ạ?” Tetsuro tiếp lời.

“Nó nói rằng không biết khi nào sẽ gặp lại nên bố mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, rồi dập máy. Đó là...” Bà ấy lại cúi mặt và tiếp tục. “Lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nó.”

Tetsuro và Risako quay sang nhìn nhau.

“Vậy là từ đó cô ấy không gọi điện và không trở lại gặp hai bác luôn ạ?”

Bà ấy liền gật đầu.

“Thư thì sao ạ?”

Bà ấy lập tức ngẩng mặt lên, rõ ràng đang lưỡng lự.

“Bác có nhận được bức thư nào không?” Tetsuro gặng hỏi.

“Tôi đã khai với cảnh sát là không nhận được thư từ gì. Tôi không thích bị hỏi cặn kẽ về chuyện của Kaori như thế.”

“Vậy là cô ấy thật sự có gửi thư về?”

“Chỉ một bức duy nhất thôi. Vào mùa hè năm nay.”

“Có thể cho bọn cháu xem không ạ?”

Bà mẹ nhăn mặt như thể nếm phải đồ chua và nghiêng đầu. Tetsuro có thể mường tượng trong lòng bà ấy bây giờ đang rất hỗn độn. Nếu bị bà ấy từ chối cũng chẳng sao, dù gì hai người ngồi đối diện bà ấy chỉ là những người xa lạ.

“Nhưng...” Bà ấy nói. “Người mà cô cậu tìm kiếm không phải là Kaori nhà chúng tôi nhỉ?”

“Về chuyện này thì bọn cháu cũng bị bất ngờ nên mới muốn tìm hiểu cho ra ngọn ngành.”

“Vậy tôi có thể nhờ hai người một việc được không?”

“Việc gì ạ?”

“Nếu có tin gì về Kaori nhà chúng tôi, không phải Kaori mà cô cậu tìm kiếm, thì có thể báo cho tôi biết được không?”

“Cháu hiểu rồi. Cháu sẽ sắp xếp cho bác gặp ngay khi xác định được chỗ ở của cô ấy.”

Không cần đâu, bà ấy mỉm cười phẩy tay từ chối.

“Nó không thích gặp đâu. Tôi thì chỉ muốn biết bây giờ nó đang làm gì, có sống tốt hay không thôi.”

Đúng là lời nói của một bà mẹ, Tetsuro nghĩ. Anh hứa sẽ giúp bà ấy.

Họ rời nhà hàng và quay trở lại cửa hàng dao Saeki. Tetsuro dừng xe cách cửa hàng khoảng hai mươi mét, chỉ có mẹ của Kaori xuống xe và bước vào cửa hàng.

“Mọi chuyện có vẻ tiến triển ngoài mong đợi nhỉ?” Risako nói.

“Ừm.”

“Anh nghĩ sao khi có một người cùng hoàn cảnh như Mitsuki xuất hiện?”

“Anh nghĩ đó không phải là ngẫu nhiên. Hơn nữa bây giờ lại có thêm một điều bí ẩn khác. Nếu bây giờ Kaori thật không còn là con gái nữa thì nữ tiếp viên anh gặp ở quán Mắt Mèo rốt cuộc là ai?”

“Vậy người sống ở tòa chung cư thuộc khu Edogawa là ai nhỉ? Saeki Kaori thật hay là...?”

“Đó tất nhiên là Kaori giả rồi. Trong sổ của Togura Akio đã ghi rõ đúng chứ? Đối tượng gã theo dõi rõ ràng là Kaori nữ.”

“Như thế là Saeki Kaori thật sau khi rời khỏi tòa chung cư Wasedatsurumakicho đã hoàn toàn mất tích?”

Ngay khi Risako vừa kết thúc câu nói thì mẹ của Kaori từ cửa hàng bước ra. Bà ấy rảo bước về phía hai người. Sau khi đảo mắt nhìn quanh, bà ấy leo lên ghế sau xe.

“Bác trai có ở nhà không ạ?” Tetsuro hỏi.

“Có, ông ấy đang ngồi xem tivi ở trong.”

“Bác ấy có biết bác mang thư ra đây không?”

“Không sao đâu. Tôi không để ông ấy phát hiện.”

Bà ấy chìa ra một cái phong bì. Trước tiên Tetsuro lật mặt sau xem, chỉ có tên Saeki Kaori và không thấy địa chỉ đâu.

Bên trong là một tờ giấy viết thư, ghi thế này.

“Gửi bố mẹ,

Hai người khỏe không ạ?

Con đã tìm được việc mới và đi làm bình thường.

Con xin lỗi vì đã khiến bố mẹ lo lắng nhiều.

Bố mẹ đã vất vả nuôi dạy con, thế mà con lại đi phản bội lại công ơn ấy, con thật sự rất ăn năn. Nhưng thật sự bằng mọi giá con phải sống đúng với bản chất của mình, nên con đã vượt qua mọi chuyện với suy nghĩ đó. Bây giờ con đang rất hạnh phúc. Cuộc sống mỗi ngày của con đều trọn vẹn và làm quen được nhiều bạn mới nữa.

Con chỉ còn một mong muốn duy nhất thôi.

Dù có chuyện gì cũng mong bố mẹ đừng tìm kiếm con nữa. Và cũng đừng tiết lộ chuyện của con cho phía cảnh sát, đổi lại, một ngày nào đó chắc chắn con sẽ trở về gặp bố mẹ. Đến lúc đó bố mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

Từ đứa con bất hiếu.”

8

Sau khi chào tạm biệt mẹ của Kaori, trên đường về, Tetsuro và Risako quyết định ghé nhà thờ nơi xảy ra vụ tự tử vì tình lúc trước, chỉ mất vài phút đi bằng ô tô là đến nơi.

Nhà thờ nằm trên một ngọn đồi, hơi cách biệt với khu dân cư, chỉ nhìn bên ngoài thì có vẻ không khác gì những nhà thờ phong cách phương Tây bình thường, trên mái có gắn một cây thánh giá nhỏ.

Nhà thờ có dãy hàng rào trắng bao quanh, một cây sồi lớn vượt qua cả hàng rào vươn lên trời. Thế nên thậm chí vào ban ngày, ánh sáng vẫn không thể lọt vào bên trong.

Sau khi dừng xe ở con đường phía trước, Tetsuro và Risako bước qua cánh cổng. Trong vườn cỏ mọc um tùm, chuyển sang màu trà loãng nhưng có vẻ vẫn được chăm sóc thường xuyên.

“Không chừng đó là chỗ cô ấy suýt chết nhỉ?” Risako lẩm nhẩm.

“Có lẽ.”

Nếu thời tiết thuận lợi, chắc chắn chỗ này sẽ là một thảm cỏ xanh mướt khiến người ta chỉ muốn lăn ra nằm. Anh có thể hiểu được lý do Kaori thường cùng nhóm bạn kéo nhau đến đây chơi.

Cửa chính mở ra và một người phụ nữ đeo kính khoảng năm mươi tuổi xuất hiện. Bà ấy đeo tạp dề và tóc buộc lại phía sau.

“Tôi có thể giúp gì không?” Bà ấy hỏi, quan sát hai người từ bên trong.

“Xin lỗi vì chúng cháu tự ý vào mà chưa xin phép.” Tetsuro nói.

“Không sao, nhưng trong vườn chúng tôi có vấn đề gì à?”

Anh nhìn Risako, đang băn khoăn không biết có nên thành thật nói rõ lý do mình vào đây hay không. Trên mặt Risako hiện rõ câu trả lời: Anh tự xoay xở đi.

“Trước đây ở nơi này đã từng có nữ sinh cấp ba tự tử phải không ạ?” Tetsuro quyết định hỏi thẳng.

Nét mặt người phụ nữ thay đổi hẳn. Anh có thể nhìn thấy đôi mắt đằng sau cặp mắt kính đang nhìn mình cảnh giác.

“Các bạn là...?”

“Chúng cháu là người quen của Saeki Kaori, làm việc cùng chỗ với cô ấy ở Tokyo.”

Biểu hiện của người phụ nữ bớt căng thẳng.

“Kaori có khỏe không?”

“Chúng cháu đang mất liên lạc với cô ấy. Vừa nãy chúng cháu có ghé nhà Kaori hỏi han tình hình và có nói chuyện với mẹ cô ấy.”

“Thế à?” Người phụ nữ gật đầu trong trạng thái bối rối. Bà ấy biết hai người đến đây không đơn giản chỉ vì tò mò.

“Cô sống ở đây ạ?” Tetsuro hỏi.

“Vâng. Tồi phụ trách việc quản lý nhà thờ.” Bà ấy nheo mắt nói.

“Lúc nào cô cũng có mặt ở đây ạ?”

“Vâng, hầu như là vậy.”

“Tức là kể cả lúc hai cô gái tự tử, cô cũng...”

Người phụ nữ quan sát Tetsuro và Risako. “Tôi là người phát hiện ra hai cô bé đó.”

Tetsuro và Risako nhìn nhau.

“Cô có thể kể lại chi tiết lúc đó được không ạ?” Anh nói.

Nhưng người phụ nữ lắc đầu. “Tôi xin phép từ chối.”

Tuy đang mỉm cười nhưng lời lẽ của bà ấy rất kiên định. Trong một khoảnh khắc, Tetsuro cảm giác như bị trấn áp.

“Chúng cháu hoàn toàn không phải vì tò mò mà hỏi. Chúng cháu cũng khá thân với Saeki Kaori nên muốn biết cô ấy đang suy tính chuyện gì.”

“Tôi biết hai người không có vẻ gì là người xấu. Nhưng tôi không thể tùy tiện lan truyền chuyện đó được. Hơn nữa tôi cũng đã hứa với hai cô bé ấy rồi.”

“Hứa gì ạ?”

“Tôi sẽ không kể lại chuyện đó với bất kỳ ai nên hai đứa phải hứa tuyệt đối không được tìm cách tự sát thêm lần nào nữa.”

“Nhưng...”

“Anh này...” Risako ở bên cạnh lên tiếng. “Được rồi, không sao đâu.”

Tetsuro quay sang nhìn cô. Risako nhìn anh, hất nhẹ cằm ra hiệu.

“Anh biết rồi.” Tetsuro gật đầu và hướng về phía người phụ nữ trông coi nhà thờ. “Cháu xin lỗi vì đã gặng hỏi vô lý.”

“Không sao.” Bà ấy mỉm cười. “Hai người ở tận Tokyo về đây à?”

“Vâng, chúng cháu phải tìm cô ấy cho bằng được.”

“Không liên lạc được thì đúng là đáng lo thật.” Bà ấy hướng mắt về phía bãi cỏ và bắt đầu nghĩ ngợi gì đó.

“Sau sự cố ấy Kaori có trở lại nhà thờ không ạ?” Risako hỏi.

“Con bé hay tới phụ việc giúp tôi lắm. Nó làm mộc giỏi nên giúp tôi đủ thứ việc.” Nói đến đây thì nhìn người phụ nữ có vẻ như vừa sực nhớ ra điều gì đấy, nhưng không có ý định nói ra mà chỉ im lặng quay sang nhìn hai người. Dường như bà ấy đang rất bối rối.

“Có chuyện gì thế ạ?” Tetsuro hỏi.

Chờ tôi một chút, bà ấy nói và quay vào trong. Vài phút sau trở lại với một tấm hình trên tay.

“Cái này là do Kaori làm. Con bé sử dụng dây kim loại vứt đi ở các nhà máy.”

Risako cầm lấy tấm ảnh. Tetsuro ở bên cạnh ghé người qua xem. Đó là hình chụp một cây thông Giáng sinh màu bạc khổng lồ. Không ngờ từ đồ phế liệu có thể làm ra một sản phẩm đẹp ngoài sức tưởng tượng thế này. Ngoài cây thông ra, Tetsuro để ý thấy một nhân vật đứng bên cạnh. Đó là một cô gái trong bộ đồ jeans đứng chính giữa cửa ra vào đang nở nụ cười thẹn thùng. Cô bé có mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt mộc tự nhiên, thân hình mảnh khảnh nhưng hai má lại rất tròn trịa.

Suýt chút nữa Tetsuro đã buột miệng hỏi đây có phải là Saeki Kaori không, may là anh dừng lại kịp. Tự nhận mình là người quen nhưng không biết mặt cô ấy thì hơi bất thường.

“Trong hình cô ấy bao nhiêu tuổi ạ?”

“Ngay sau sự cố ấy thì chắc tầm mười tám tuổi. Con bé thích làm đồ thủ công, bình thường thì không đời nào mở miệng nhờ người khác chụp ảnh, nhưng lúc ấy có vẻ rất vui nên còn tạo dáng trước ống kính nữa.”

Quả nhiên cô gái ấy chính là Saeki Kaori. Hoàn toàn không có gì giống với Kaori ở quán Mắt Mèo.

“Có thể cho cháu tấm ảnh này được không ạ?”

Nghe xong nụ cười trên gương mặt người phụ nữ vụt tắt, ánh mắt trở nên nghiêm nghị và bà dần chìm vào im lặng.

“Tôi sẽ không cho...” Bà ấy nói. “Nhưng sẽ gửi cho các bạn. Nếu gặp Kaori, hãy chuyển tấm ảnh này cho con bé. Tôi nghĩ có lẽ nó không có tấm này.”

“Cảm ơn cô. Cháu hứa sẽ chuyển cho cô ấy.”

Tetsuro vừa nói xong thì người phụ nữ trông coi nhà thờ hướng ánh mắt ra ngoài cánh cổng. Bà ấy nở một nụ cười khác với nụ cười mà nãy giờ Tetsuro và Risako nhìn thấy.

Anh ngoảnh lại xem thì có hai cô bé đang tiến lại. Trông như chỉ mới học lớp nhỏ trường tiểu học.

“Các con đến sớm thế. Những bạn khác đâu?” Bà ấy hỏi.

“Các bạn ấy đến sau ạ.” Một bé gái trả lời.

“Ừ. Hai đứa vào trong đi kẻo lạnh.”

Sau khi nhìn hai bé gái bước vào bên trong nhà thờ, người phụ nữ nói với Tetsuro và Risako.

“Chúng tôi chuẩn bị có một bữa tiệc nhỏ.”

“Ồ, vậy ạ?” Tetsuro gật đầu khi sực nhớ tối nay là đêm Giáng sinh. “Chắc mình sẽ dùng cây thông bạc này để trang trí chứ ạ?”

Người phụ nữ lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối.

“Chúng tôi không thể dùng nó được vì đầu dây kim loại rất sắc, lỡ đâm trúng mắt bọn trẻ thì nguy hiểm quá...”

Đúng vậy nhỉ, Tetsuro nghĩ và đưa mắt nhìn xuống tấm ảnh một lần nữa.

Sau khi rời khỏi nhà thờ, chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh trên tuyến cao tốc Tomei. Cả hai đều im lặng một lúc lâu. Không biết từ lúc nào ánh sáng ban ngày đã tắt hẳn và Tetsuro phải bật đèn trước.

“Chuyện này rốt cuộc là sao nhỉ?” Tetsuro nói trong khi vẫn giữ mắt nhìn thẳng. Con đường anh mới vào hơi đông xe qua lại.

“Ý anh là chuyện có một Kaori khác ấy hả? Hay là sự xuất hiện của một người mang bản chất bên trong là con trai giống trường hợp của Mitsuki?”

“Chẳng phải cả hai đều liên quan đến nhau sao?”

“Ừ nhỉ...” Risako ngả lưng ra sau ghế ngồi. “Cảm giác như mặt trái của vụ án này là một thế giới chúng ta hoàn toàn mù tịt ấy.”

Tetsuro thở dài đồng cảm. Rốt cuộc cánh cửa dẫn vào thế giới đó đang nằm ở đâu?

Anh chợt nhớ lại bãi cỏ ở nhà thờ lúc nãy. Một thảm cỏ xanh mướt, nơi hai nữ sinh cấp ba ngã xuống. Hai người nắm chặt tay nhau, trong tay còn lại của Kaori là lọ thuốc ngủ... Một kiểu tự sát không quá xa lạ.

Tại sao cả hai lại quyết định tìm đến cái chết? Không còn cách giải quyết nào khác ư? Điều gì khiến họ tuyệt vọng đến mức ấy?

Một người cảm thấy tội lỗi vì yêu một người con gái với trái tim của một cô gái, một người lại đau khổ vì muốn yêu một cô gái với tư cách là một người con trai nhưng lại mang thân xác con gái. Tuy cùng ý muốn tự sát nhưng rõ ràng con đường hai người theo đuổi là hoàn toàn khác nhau. Đúng là chuyện con gái yêu nhau quả thật bị phán xét về mặt đạo đức. Nhưng thứ đạo đức ấy không phải là con đường đúng đắn duy nhất mà con người phải tuân theo. Trong nhiều trường hợp nếu xét về bản chất thì chẳng qua đó chỉ là tâm lý chung của xã hội thôi.

“Mặt sau của mặt sau là mặt trước... đúng không nhỉ?” Bỗng dưng anh tự lầm bầm.

“Gì cơ?”

“Không, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy mọi chuyện hết sức kỳ lạ. Giả sử Saeki Kaori đồng tính thì với tâm hồn là con trai, chắc chắn sẽ muốn trở thành con trai đúng không? Nhưng rõ ràng con gái chỉ yêu con trai nên từ góc độ của xã hội thì chuyện đó hoàn toàn không thành vấn đề. Sự tuyệt vọng đến mức quyết định tự tử chung của hai người về sâu xa lại xuất phát từ hai nguyên nhân khác nhau, đâu nhất thiết phải để một người vì ôm nỗi đau của cả hai người mà đau khổ như thế. Hệt như mặt sau của mặt sau là mặt trước vậy.”

“Ý anh muốn nói con gái là mặt sau của con trai nhỉ?”

“Bên nào cũng được. Con trai cũng là mặt sau của con gái.”

“Ý em là vậy đó. Anh đang liên tưởng đến mối quan hệ giữa con gái và con trai tương tự như hai mặt của đồng xu đúng chứ?”

“Đúng không?”

“Em thì nghĩ khác. Nói đúng hơn là có người đã khiến em suy nghĩ khác.”

“Người đó là ai?”

“Mitsuki.”

“Vậy à?” Chân phải Tetsuro bỗng đè mạnh lên chân ga. Nhận ra đồng hồ đo tốc độ đang tăng lên, anh vội vàng giảm tốc ngay. “Hiura nói gì?”

“Cậu ấy bảo quan hệ giữa con trai và con gái hệt như giữa cực Bắc và cực Nam vậy.”

“Thế chẳng phải chỉ khác nhau ở quy mô thôi sao? Về căn bản thì vẫn giống nhau. Cực Nam là phía bên kia của cực Bắc, và ngược lại.”

“Em thì nghĩ khác.”

“Khác thế nào?”

Nhưng Risako không đáp lại, cô vẫn ngồi ngả lưng trên ghế, nghiêng người về phía cửa xe. Tetsuro không có ý định thúc giục cô trả lời. Thay vào đó anh hỏi một câu khác.

“Em thường hay nói những chuyện kiểu đó với Hiura à?”

“Cũng thỉnh thoảng.”

“Hai người tâm sự trên giường?” Miệng Tetsuro tự chuyển động.

Anh cảm thấy Risako đang quay sang nhìn mình. Cô dựng thẳng lưng ghế, mắt hướng về phía trước.

“Ý anh là gì?”

Anh toan nói không có gì, nhưng nghĩ lại thì đó là cách phản ứng không mấy thích hợp trong hoàn cảnh này. Hơn nữa có một chuyện này anh muốn xác minh lại. Anh cảm giác nó có liên quan đến vụ hai nữ sinh rủ nhau tự sát vì tình.

“Hai người đã hôn nhau đúng không?” Tetsuro nói, hai tay đang nắm vô lăng của anh toát mồ hôi.

Anh đang nhìn thẳng phía trước nên không thể quan sát được biểu hiện của Risako, nhưng anh biết cô không hề tỏ ra nao núng. Tetsuro có thể cảm nhận được ánh nhìn của cô.

“Anh nghe từ Mitsuki à?”

“Ừ.”

“Ra vậy.” Cuối cùng cô cũng chịu rời mất khỏi Tetsuro. “Thế thì sao?”

“Anh chỉ thắc mắc là tại sao em lại làm chuyện đó.”

“Tại sao không? Nếu đó là Mitsuki thì em thấy không có vấn đề gì.”

“Nhưng như thế là có ý gì? Anh biết là em thích cô ấy, nhưng tình cảm đó vẫn khác với tình yêu chứ?” Tetsuro có cảm giác như mình đang dò hỏi.

“Tại sao anh nghĩ thế?” Risako hỏi ngược lại.

“Tại sao à...? Anh chỉ thấy hơi lạ. Thì tại em...” Tetsuro giảm tốc độ, anh cảm thấy căng thẳng khi phải tập trung lái xe. “Em đâu phải người đồng tính.”

“Em chưa hề suy nghĩ về chuyện đó.”

“Vậy là thuộc về bản năng?”

“Gì cơ?” Giọng điệu của cô xen lẫn chút khinh thường. “Rốt cuộc anh và Mitsuki đã nói chuyện gì vậy? Bên trong cậu ấy chưa đủ hỗn loạn à?”

“Anh biết, bản chất cậu ấy vốn là con trai. Vì thế nếu cậu ấy thích một cô gái như em thì không có gì bất thường. Nhưng em lại là con gái, nếu thế thì tình cảm của em dành cho Hiura lúc là con gái nên gọi là gì?”

“Trước mặt em, Mitsuki là con trai.” Risako nói nhanh.

Tetsuro chưa tìm ra từ để nói nên tiếp tục tập trung vào việc lái xe. Hình như mình từng nghe câu nói này ở đâu rồi, anh chợt nghĩ. Không mất quá nhiều thời gian, anh nhớ ra Nakao đã nói điều tương tự.

Lúc ấy khi ở bên tớ, Mitsuki chắc chắn là con gái...

Ngoài ra anh còn nhớ lại lời của bố Mitsuki. Ông đã cười và nói như thế này: Đến bây giờ tôi vẫn tin rằng nó là con gái...

Tetsuro nhận ra còn một người nữa cũng mang suy nghĩ tương tự nhưng chưa bao giờ mở miệng nói ra. Không ai khác ngoài chính bản thân anh.

“Anh là người đã nói cho em biết tình cảm của Mitsuki dành cho em nhỉ?”

“Đúng vậy.”

“Khi nghe được, em đã rất hoang mang. Em không biết nên cư xử như thế nào mỗi khi tiếp xúc với cậu ấy. Nhưng vì sống cùng một nhà nên em nghĩ vẻ ngoài cậu ấy như thế nào không quan trọng. Em sẽ suy nghĩ thật nghiêm túc về tình cảm của cậu ấy. Em đều cảm thấy hạnh phúc dù nó kết thúc hay nảy nở. Có lẽ anh nghĩ rằng con gái bình thường, không phải là đồng tính nữ, thì chỉ có thể yêu người mang thân xác là con trai thôi nhưng thật ra họ có thể kết nối với nhau về mặt tâm hồn. Có lẽ tâm hồn con gái của em đã phản ứng với tâm hồn con trai của Mitsuki. Điều quan trọng là hai người mở lòng với nhau, không liên quan gì đến thân xác bên ngoài cả.”

Nói đến đây bỗng nhiên cô bật cười khúc khích, nụ cười có gì đó không thật.

“Thật là một tình huống kỳ quặc. Em vừa thổ lộ một điều trái với luân lý bình thường nhưng anh hoàn toàn không có phản ứng gì. Nét mặt y hệt như đang nghe tin tức phát sóng trên radio.”

“Thật ra anh không bình tĩnh như em thấy đâu.”

“Vậy ư?”

“Anh chỉ không biết phải phản ứng như thế nào.”

Chiếc xe đang tiến dần vào địa phận Tokyo. Phía trước xuất hiện bảng hiệu trạm dừng chân Ebina. Risako nói muốn ghé vào đó.

Bãi đỗ xe đã quá tải. Anh rất muốn hỏi rốt cuộc mọi người có việc gì gấp trong một buổi tối Giáng sinh như thế này. Tetsuro vất vả lắm mới tìm được một chỗ trống vừa đủ và cho xe dừng lại.

Sau khi đi vệ sinh xong, anh dừng lại mua cà phê ở máy bán hàng tự động, uống hết một hơi rồi quay lại xe nhưng không thấy bóng dáng Risako đâu. Cô có mang theo chìa khóa nên khi quay lại chắc chắn sẽ ngồi chờ trong xe.

Tetsuro ngồi vào ghế lái và nổ máy. Khi anh bật nút mở đài thì phát hiện thấy một mảnh giấy đặt trước vô lăng.

Em tự về một mình. Anh lái xe cẩn thận. Giáng sinh vui vẻ... Chắc chắn là nét chữ của Risako.

Tetsuro ngồi yên tại chỗ và nhìn quanh, nhưng có vẻ khó mà tìm thấy cô ở chỗ này. Hơn nữa có tìm thấy rồi anh cũng không biết phải làm gì.

Lắng nghe John Lennon và Ono Yoko hát bài Happy Christmas, Tetsuro chậm rãi lái xe rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!