[/images/OEBPS/Images/decor.png]
Tetsuro có hẹn với Sugai ở một quán cà phê gần nhà ga thứ ba thuộc khu Shinjuku. Sau khi gặp nhau thì hai người lập tức rời quán và đi bộ một đoạn về phía đông. Tetsuro hơi bất ngờ vì cứ nghĩ mình sẽ đến chỗ nào đó gần quận Kabuki.
“Quán đó không hề lòe loẹt nhé. Bầu không khí cực kì nhẹ nhàng, tóm lại là rất sang trọng và lịch sự.” Sugai nói với vẻ mặt tự hào.
“Sang trọng cơ à? Mà nhân tiện hỏi luôn, làm sao cậu biết chỗ đó?”
“Tớ không biết. Có người quen ở quán đó thôi.”
“Người đó là đàn ông?”
“Ừ.”
“Người đó có thú vui ấy à?”
“Nếu nghe cậu nói vậy, cậu ấy sẽ nổi giận cho xem.” Sugai vừa bước đi vừa nhe răng cười. “Người ta đến quán chủ yếu vì chuyện công việc thôi. Cậu ấy đang làm cho một văn phòng đại diện công ty bảo hiểm nhân thọ, còn chủ quán rượu ấy là khách quen.”
“Công ty bảo hiểm?”
“Ừm. Có điều nói là khách quen cũng chưa đúng, giữa hai người đó là quan hệ có qua có lại thì đúng hơn.”
“Nghĩa là sao?”
Nghe Tetsuro hỏi, Sugai liền lấy tay che miệng rồi nói thì thầm: “Thật ra những đối tượng phải tiêm hóc môn định kỳ rất khó để tham gia bảo hiểm nhân thọ vì khả năng mắc ung thư cao, nguyên nhân thì chưa được khoa học chứng minh.”
“Hờ hờ.”
Tetsuro đã từng nghe qua chuyện này nên không mấy ngạc nhiên khi Sugai kể.
“Nhưng chính những người như họ lại luôn cảm thấy rất bất an, nên rất muốn tham gia bảo hiểm, đề phòng lỡ có chuyện không may xảy ra. Bởi thế nên chủ quán muốn làm gì đó để giúp bọn họ bớt tuyệt vọng. Cậu ta thuộc kiểu người hào hiệp mà. Tất nhiên cũng có tình trạng không có người mới tham gia vì hoàn cảnh khó khăn.”
Tetsuro kiềm chế không hỏi hoàn cảnh khó khăn cụ thể là gì. “Vậy là những trường hợp đó vẫn được xem xét?” Anh hỏi.
“Chẳng qua lúc đầu người ta làm ngơ thôi, vì thật ra rất dễ nhận biết những người đang tiêm hóc môn. Nhưng cái khó ở đây là điều trị kiểu đó thường xuất hiện tác dụng phụ của thuốc. Tùy từng trường hợp sẽ có cách luồn lách riêng.”
Ra vậy, Tetsuro đã hiểu mối quan hệ có qua có lại này. Phía công ty bảo hiểm sẽ hơi mất công nhưng bù lại vẫn thu được một khoản hời.
Lúc này chắc phải hơn sáu giờ chiều rồi. Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm. Lợi dụng màn đêm đang dần buông xuống, những con người lên cơn nghiện rượu bia và chất kích thích bắt đầu rảo quanh khắp mọi ngóc ngách của khu phố.
Sugai dừng lại trước một tòa nhà màu nâu. Có một lối thang bộ dẫn xuống tầng hầm. Đi hết cầu thang thì gặp một cánh cửa, trên đó có gắn tấm bảng hiệu nhỏ đề tên là “BLOO”. Sugai nói nhỏ cách phát âm là “bờ lu”.
Hai người mở cửa vào trong. Quán có một quầy bar lớn hình chứ L, trên giá xếp đầy những chai rượu Tây. Trước quầy là một người thanh niên đang rửa dọn ly tách. “Cậu ta” nhìn nhóm Tetsuro có vẻ bất ngờ.
“Chúng tôi vẫn đang chuẩn bị ạ.”
Giọng nói ồm ồm hơi khàn nhưng cảm giác có chút gì đó không tự nhiên. Tetsuro lập tức nhận ra điểm tương đồng vì đã quá quen với giọng nói của Mitsuki.
“Ừm, tôi biết. Tôi có hẹn với anh Aikawa.” Sugai chìa tấm danh thiếp ra.
“Chàng trai” mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt đen nghe xong thì quan sát vẻ bề ngoài của Sugai một lượt để xác nhận. Tóc tai cắt ngắn gọn gàng, cộng thêm thông tin trên tấm danh thiếp cho thấy anh rõ ràng là đàn ông.
“Anh vui lòng chờ một chút.” Nói xong “cậu ta” biến mất vào bên trong quầy.
Tetsuro đảo mắt nhìn xung quanh. Mặt bằng chung khá rộng, đặt được một vài chiếc bàn lớn. Trong góc quán có hai người thanh niên đang ngồi chơi bài. Một người mặc bộ đồ vest đen từ đầu đến chân, tóc cắt không thể ngắn hơn. Người còn lại khoác chiếc áo khoác da, tóc để dài nhuộm màu vàng. Chỉ nhìn nghiêng thôi đã thấy cả hai đều sở hữu vẻ bề ngoài trau chuốt gọn gàng. Cử chỉ đặt bài lên bàn cho thấy cả hai đều là con trai. Tetsuro có thể hình dung họ là kiểu đối tượng được nhiều cô gái mơ ước.
“Cậu nhân viên” lúc nãy đã quay trở lại.
“Anh ấy nói hai người vui lòng chờ anh ấy trong phòng chờ.”
“Phòng chờ ở đâu...?”
“Mời theo tôi.”
Nhóm Tetsuro được dẫn đến một căn phòng nhỏ rộng tầm bốn chiếu rưỡi. Một cây móc áo khoác nam được đặt sát tường, phía dưới là thùng các tông với những đôi giày đơn giản nằm lộn xộn bên trong.
Ở giữa phòng là một chiếc bàn sần sùi cũ kĩ cùng với những chiếc ghế xếp. Có lẽ ở đây thường diễn ra buổi gặp mặt ứng viên xin việc. Hai người lần lượt ngồi xuống. Sugai kéo gạt tàn thuốc để trên bàn lại gần, rút bao thuốc Caster trong túi áo khoác ra.
“Nhìn kiểu gì cũng giống con trai nhỉ?” Sugai nói nhỏ. Có lẽ cậu ta đang nói về “cậu nhân viên” lúc nãy.
“Ừm.”
“Vẻ ngoài đó chắc được con gái yêu thích lắm.” Sugai thở ra làn khói trắng. “Nhưng không biết “chuyện ấy” thì sao nhỉ? Tớ nghe nói ở quán này rất ít người phẫu thuật toàn diện. Nhưng dù phẫu thuật thì vẫn không thể giống con trai bình thường được.”
Ý cậu ta chắc là chuyện làm tình.
“Người tên Aikawa đó cũng từng phẫu thuật chuyển đổi giới tính à?” Trước khi đến, anh đã biết tên chủ quán rượu này là Aikawa Nanase. Tất nhiên đó không phải là tên thật nhỉ?
“Không, tớ nghe nói là anh ta không làm gì cả.”
“Không gì hết?”
“Ừ, không gì hết. Nghe kể anh ta cũng không tiêm hóc môn.”
“Thế á?” Nếu vậy thì có lẽ anh ta không phải là con gái hoàn toàn nhỉ, Tetsuro nghiêng đầu thắc mắc.
Khi Sugai châm điếu thuốc thứ hai thì bỗng dưng cánh cửa mở ra. Một người trong bộ vest màu đen xuất hiện.
“Xin lỗi đã để hai người chờ. Tôi là Aikawa.” Người phụ nữ hết nhìn Tetsuro lại nhìn Sugai. Chất giọng hơi khàn nhưng rõ ràng là giọng của con gái. Tuy nhiên ở cô ta tiềm tàng một sức mạnh đáng sợ vượt xa tầm vóc khiêm tốn của mình.
“Xin lỗi đã đến làm phiền chị đường đột như thế này.” Sugai đứng dậy và cúi đầu. Tetsuro cũng bắt chước theo.
“Yamamoto vẫn khỏe chứ?” Aikawa nói và ngồi xuống vị trí đối diện. Thấy thế, hai người cũng ngồi xuống theo. Yamamoto có lẽ là người quen của Sugai.
“Cậu ta vẫn vậy, lúc nào cũng ồn ào. Bệnh trĩ thì có khá lên được chút đỉnh.”
Nghe Sugai nói xong thì biểu hiện của Aikawa có phần thư thái hơn. Cô ta nhìn Tetsuro với nét mặt không đổi.
Mái tóc hơi dài buộc cao phía sau. Cô ta có đuôi mắt dài, đường nét từ mũi đến cằm hết sức gọn gàng như thể được dao kéo can thiệp. Điều khiến Tetsuro ngạc nhiên nhất chính là lớp trang điểm. Tất nhiên cô ta không dùng đồ trang điểm của con gái, đường kẻ mắt và lông mày như toát lên sự nam tính đầy đáng sợ. Trong một thoáng cô ta khiến Tetsuro liên tưởng đến đoàn kịch nữ giả nam Takarazuka.
Tetsuro tự giới thiệu bản thân và giải thích sự thật là mình đang tìm một cô gái.
“Cô ấy tên là Saeki Kaori. Nếu tôi tìm đến chỗ này thì chắc chị cũng đoán được cô ấy không phải là con gái bình thường.” Anh nói thêm.
“Bên trong cô ấy là người khác?”
“Đúng vậy.”
Tetsuro đặt một tấm ảnh trước mặt Aikawa. Chính là tấm ảnh anh nhận được khi ghé nhà thờ ở Shizuoka.
Aikawa cầm tấm ảnh lên, ngón tay thon dài, quả nhiên cô ta sở hữu những đặc điểm hết sức nữ tính. Để móng tay dài như thế có lẽ cô ta không phải đụng tay đụng chân nhiều.
“Nhìn qua thì có thể đoán cô gái này chưa hề chỉnh sửa gì.” Aikawa nói.
“Bây giờ cô ấy đã thành con trai rồi. Rất tiếc là tôi không có hình chụp gần đây.”
“Anh có chắc cô ấy làm việc ở Shinjuku không?”
“Tôi không rõ. Tôi nghĩ có thể có khả năng đó vì cô ấy từng sống gần khu Waseda, nên mới thử trao đổi với cậu ấy.” Tetsuro ném ánh nhìn về phía Sugai.
Aikawa một tay chống cằm, tay kia vẫn cầm tấm ảnh. Một lúc sau cô ta lắc đầu.
“Tôi chưa từng thấy cô ấy bao giờ. Nếu làm ở Shinjuku thì có lẽ tôi sẽ biết ngay vì quanh khu này tôi quen biết khá rộng.”
“Có lẽ ngoại hình cô ấy thay đổi khá nhiều so với trong ảnh.”
“Dù bề ngoài có thay đổi thì cũng không qua khỏi mắt tôi đâu. Ngay cả khi hiện tại cô gái này có ngoại hình khác đi nữa thì hẳn là tôi vẫn có ấn tượng tương đối chứ. Có lẽ thế.” Không biết có phải do mắt kém không mà Aikawa hơi nheo mắt nhìn tấm ảnh một lần nữa. “Có lẽ ngoại hình sẽ gần giống với Domoto của Kinki Kids.”
Anh nghe nói Aikawa từng thuyết phục vài chục người trong giới trẻ mang nỗi đau tương tự lên tiếng và mở ra con đường phẫu thuật giới tính thời bấy giờ. Lời nói của Aikawa có tính thuyết phục rất cao.
“Xin lỗi vì không giúp được hai người.” Cô ta trả lại tấm ảnh.
“Chị có biết chỗ nào quanh đây có thể tìm người giống như vậy không?” Tetsuro thử thay đổi nội dung câu hỏi.
“Trước tiên cậu nên thử tìm ở một vài quán giống chỗ này đã. Có khi sẽ nghe được thông tin ở đâu đó. Tiếp theo là đến chỗ bác sĩ.”
“Bác sĩ?”
“Sau khi phẫu thuật chắc chắn sẽ phải tái khám, và tiêm hóc môn nữa. Chắc chắn cô ấy phải đến một chỗ nào đó.”
“Vậy là chỉ cần khoanh vùng tìm kiếm những bệnh viện có thực hiện phẫu thuật ấy...”
Aikawa mỉm cười khi nghe Tetsuro nói.
“Bệnh viện sẽ tuyệt đối không để lộ thông tin khách hàng ra ngoài đâu. Hơn nữa chúng ta không rõ đối phương có sử dụng tên thật khi đăng ký phẫu thuật không, vì dù sao đi nữa bảo hiểm cũng không chi trả cho khoản điều trị này. Chỉ còn cách để mắt đến hầu hết các cơ sở và chờ đến ngày cô ấy xuất hiện thôi.”
Cách đó thì chỉ có cảnh sát mới đủ khả năng thực hiện được. Tetsuro thở dài lấy tấm ảnh về và lại rút ra một tấm ảnh khác đặt xuống trước mặt Aikawa.
“Người này thì sao ạ?”
Biểu hiện của Aikawa có chút biến đổi khi nhìn thấy tấm ảnh, có lẽ vì tấm ảnh chụp một cô gái khỏa thân. Chính là tấm ảnh Risako chụp Mitsuki.
“Thật là một sự kết hợp hoàn hảo.” Cách Aikawa nói không hề có một chút ý đồ đen tối.
“Đây là một người chuyển giới nhưng không qua phẫu thuật.”
“Đúng thế. Cậu cũng đang tìm người này?”
“Vâng. Trước đây cậu ấy từng làm pha chế cho một quán bar ở Ginza.”
“Nghe có vẻ hợp.” Aikawa mỉm cười và nhìn tấm ảnh một lần nữa. Tetsuro để ý đôi mắt ấy như ánh lên tia nhìn nghiêm túc.
“Chị đã từng gặp người trong ảnh ở đâu đó chưa ạ?”
“Chưa, rất tiếc là tôi cũng không biết người này.”
“Nhưng chị vừa ngắm nghía tấm hình rất kĩ.”
“Ừm, tôi nghĩ đây là một tấm hình rất có chiều sâu. Cậu là người chụp à?”
“Không. Là một nữ nhiếp ảnh gia.”
Tại sao anh không thể nói thẳng đó là vợ mình nhỉ?
“Nữ nhiếp ảnh gia? Ra vậy.” Aikawa gật gù đồng tình.
“Sao thế?”
Aikawa im lặng như thể đang lựa chọn từ ngữ và đáp lại Tetsuro một cách từ tốn: “Thông thường sẽ rất khó chụp được phần ngực trần của người chuyển giới. Vì chỗ phình lên ấy là dấu hiệu đặc trưng của con gái. Nhưng người này lại có thể phơi bày nó một cách không ngần ngại. Hơn nữa trong biểu cảm dường như còn có chút gì đó tự hào và hạnh phúc khi được chụp ảnh.”
Tetsuro gật đầu. Anh vẫn còn nhớ rõ hoàn cảnh lúc chụp tấm hình này. Tâm trạng của Mitsuki lúc ấy y hệt như Aikawa mô tả.
“Nhân vật trong tấm ảnh có thể mở lòng như vậy tức là rất tin tưởng vào người chụp. Không, chỉ tin tưởng thôi có lẽ vẫn chưa đủ. Có khả năng tồn tại một thứ cảm xúc gần giống với tình yêu cũng nên. Vì thế mới đồng ý nghe theo chỉ dẫn của cô gái chụp hình. Người này có lẽ đã đem lòng yêu cô gái.”
Tetsuro hết sức kinh ngạc trước khả năng nhìn nhận sâu sắc của Aikawa.
“Vậy quả thật tâm hồn cậu ấy là con trai?”
“Đúng thế. Và có một phần con gái nữa. Vì thế nên mới có một biểu hiện cuốn hút như thế này.”
“Cả con trai lẫn con gái?”
“Chỉ là suy đoán của tôi thôi. Nhưng đúng là tôi khá tự tin vào suy đoán của mình.”
“Tôi vẫn không hiểu. Chính miệng cô ấy đã nói rõ ràng rằng bản chất của mình là con trai.”
“Có lẽ đúng là thế thật, nhưng không phải ai cũng có thể hiểu rõ con người mình, đặc biệt là con người như chúng ta nhỉ?” Aikawa đan hai bàn tay lại với nhau trên bàn và nhìn Tetsuro. “Lúc nãy cậu đã dùng từ “con gái bình thường”, tôi muốn hỏi cậu con gái bình thường là con gái như thế nào?”
“Tôi nghĩ là có cơ thể và tâm hồn đều là nữ.”
“Tôi hiểu rồi. Nhưng thế nào là cơ thể nữ giới? Ở đây có thể sử dụng định nghĩa là người mang nhiễm sắc thể giới tính XX. Trên thực tế cũng có những trường hợp ngoại lệ nhưng bây giờ chúng ta tạm gác chuyện đó sang một bên đã. Còn tâm hồn con gái nghĩa là gì? Nghĩa là thích mặc váy khi còn là một bé gái? Không thì thích chơi nhà búp bê? Hay là thích búp bê hơn rô bốt, thích ruy băng cài đầu hơn mũ bóng chày?”
“Tôi biết đó chẳng qua chỉ là khuôn mẫu và thói quen. Nhưng rõ ràng trên thực tế có tồn tại tính cách nữ tính đúng không?”
Aikawa gật mạnh đầu khi Tetsuro vừa dứt câu.
“Tôi công nhận đặc tính của mỗi con người có tồn tại nam tính và nữ tính. Có điều, ý tôi muốn hỏi là với cậu, một cô gái bình thường là người có tâm hồn con gái một trăm phần trăm? Nếu có một ít phần trăm là con trai thì không đủ tiêu chuẩn?”
“Không, ý tôi không phải vậy, tôi chỉ nói thông thường họ là những người nhìn chung có phần nữ tính nhiều hơn hẳn.”
“Nhiều hay ít vốn dĩ chỉ là một kiểu định tính đầy chủ quan thôi. Rốt cuộc ai là người quyết định cái đó?”
Tetsuro ngậm miệng lại. Anh không biết phải trả lời như thế nào. Nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh, Aikawa liền rướn cổ tới.
“Theo như tôi biết thì cậu là nhà báo tự do? Cậu đã từng thu thập thông tin về vấn đề chuyển giới hay người chuyển giới chưa?”
“Chưa.”
“Giả sử nếu muốn nghiên cứu thì cậu sẽ làm gì?”
Một câu hỏi kỳ quặc. Anh không hiểu vì sao mình lại bị hỏi chuyện này.
“Có lẽ tôi sẽ tìm đến những nơi như quán rượu này trước tiên...”
Anh mới nói đến đó thì Aikawa liền gật đầu.
“Đúng thế nhỉ? Đó là cách đơn giản nhất để cậu tìm được đối tượng cần phỏng vấn. Trong giới chúng tôi cũng thường giữ liên lạc với nhau nên cậu có thể dễ dàng liên hệ với những người có chung hoàn cảnh. Nhưng cậu không nghĩ phương pháp đó về bản chất có điều gì đó không đúng à?”
Tetsuro suy nghĩ về điều Aikawa vừa nói. Nhưng anh không tìm ra được câu trả lời mình mong muốn. Tức thì cô ta lại lên tiếng.
“Những đối tượng cậu có thể phỏng vấn bằng cách đó chỉ giới hạn trong những người đã vượt qua được rào cản ở một mức độ nào đó. Chỗ của tôi thường tiếp những đứa trẻ mới đến lần đầu. Trước hết đa phần chúng đều tự ý thức bản chất của mình là con trai. Như thế nghĩa là chúng đã vượt qua được một bức tường. Tiếp theo chúng sẽ quyết tâm sống với tư cách là một người con trai, lại vượt qua một bức tường khác. Bọn chúng sau khi rời quán hay ở lại tiếp khách đi nữa thì vẫn còn nhiều khó khăn phải vượt qua. Và cứ thế tiếp diễn.” Aikawa đưa ngón trỏ lên. “Ngay cả khi được phỏng vấn thì bên trong những con người đó đã chuẩn bị sẵn tâm lý không chịu bỏ cuộc. Vì thế hầu hết những câu chuyện cậu nghe thấy đều được kể bằng giọng điệu của một người đã vượt lên trên khổ đau. Gần đây những cuốn sách phi hư cấu với nội dung đó được xuất bản khá nhiều, cuốn nào cũng vẽ nên những nhân vật với nghị lực mạnh mẽ. Như thể những người chuyển giới chỉ còn cách phải sống thật mạnh mẽ ấy. Trong khi thực tế thì khác hẳn. Thật sự có rất nhiều người thậm chí không thể vượt qua nổi bức tường đầu tiên.”
Aikawa đảo mắt nhìn quanh và nhặt một mảnh giấy dưới sàn lên. Hình như là tờ rơi quảng cáo. Cô ta dùng đầu ngón tay miết và xé mảnh giấy, kết quả trên tay cô ta là một dải băng rộng một centimet, dài hai mươi centimet.
“Cậu biết dải Mobius* không?” Cô ta hỏi Tetsuro.
“Vâng.” Tetsuro mơ hồ trả lời.
Aikawa chìa dải băng đang cầm trên tay về phía anh, tỏ ý anh thử làm đi.
Tetsuro cầm lấy hai đầu dải băng, sau khi uốn một bên dải băng một lần, anh chắp hai đầu lại với nhau. Aikawa gật đầu chứng tỏ anh đã làm đúng.
“Tôi nghĩ mối quan hệ giữa con trai và con gái tương tự như hai mặt của dải Mobius.”
“Nghĩa là sao?”
“Vì nếu là một mảnh giấy bình thường thì mặt dưới sẽ mãi là mặt dưới và mặt trên sẽ mãi là mặt trên. Không thể có trường hợp hai mặt giao nhau được. Nhưng với dải Mobius thì cái mà chúng ta vẫn nghĩ là mặt trên chẳng mấy chốc đã biến thành mặt dưới, và nó cứ lặp lại như thế mãi. Nói tóm lại là hai bên liên kết với nhau. Toàn bộ con người trên thế giới đều ở trên dải Mobius này. Không có ai hoàn toàn là nam và cũng không có ai hoàn toàn là nữ cả. Hơn nữa mỗi người lại sở hữu một dải băng khác nhau. Một người bình thường sẽ có đoạn này là nam, nhưng ở đoạn khác lại là nữ. Thậm chí bên trong cậu cũng có thể có một vài đoạn là con gái. Và người chuyển giới cũng vậy, ở họ chẳng qua có nhiều đoạn đó hơn thôi. Thế giới này không có ai giống ai cả. Vì thế chúng ta không thể đơn thuần tuyên bố người trong tấm ảnh này có tâm hồn là con trai trong thân xác con gái được. Tôi luôn nghĩ theo hướng đó.”
Sau khi giải thích đâu vào đấy xong, Aikawa nhìn Tetsuro, chờ đợi phản ứng của anh. Ánh mắt ấy chứng tỏ ý kiến của cô ta sẽ khó bị lay chuyển. Dường như trong đó còn ẩn chứa cả sự tủi nhục nặng nề mà mình từng nếm trải và cả những khó khăn đã từng vượt qua cho đến ngày hôm nay.
Tetsuro kéo tấm ảnh của Mitsuki lại.
“Cô gái trong tấm ảnh này nói rằng mối quan hệ giữa con trai và con gái tương tự như cực Bắc và cực Nam. Tôi đã phản bác lại rằng như thế chẳng khác gì hai mặt của đồng xu cả.”
“Ra vậy, cực Bắc và cực Nam nhỉ? Nói như thế cũng đúng.” Miệng của Aikawa giãn ra. “Hệt như dải Mobius đấy. Chúng ta không thể di chuyển liên tục từ mặt dưới lên mặt trên của đồng xu nhưng có thể di chuyển từ cực Bắc đến cực Nam. Vì rõ ràng hai cực có mối liên hệ với nhau. Trường hợp đồng xu hoàn toàn khác ấy chứ.”
“Có lẽ ý cô ấy cũng giống như chị.”
Bây giờ thì Tetsuro đã hiểu điều Risako nói.
“Cậu không thấy lạ khi tôi không làm phẫu thuật hay tiêm hóc môn?”
“Thật ra tôi đang muốn hỏi chị chuyện đó...”
“Bởi vì tôi không thấy bản thân mình có gì khác thường. Tôi tin rằng tâm hồn và thể xác mà tôi đang sở hữu chính là bản chất con người tôi. Vì thế không cần thiết phải thay đổi.”
“Thế những người làm việc ở quán rượu này thì sao?”
Tetsuro vừa hỏi xong thì Aikawa lập tức nhíu mày, hơi lắc đầu.
“Tôi không có quyền tước bỏ ước muốn thể hiện bản thân của họ. Đáng buồn là xã hội bây giờ luôn phân biệt rạch ròi như thế này là nam, như thế kia là nữ, dẫu thứ họ nhìn thấy chỉ là vẻ bề ngoài. Những người được nuôi nấng từ nhỏ với suy nghĩ đó có thể sẽ lầm tưởng con người mình tồn tại không đúng bản chất, thảo nào họ thường rất ghét bộ ngực phình to mình mang trên người. Riêng tôi nghĩ trên đời này không tồn tại chứng rối loạn nhận diện giới tính. Đối tượng cần điều trị chính là bộ phận xã hội có cách nhìn nhận vấn đề như thế thì đúng hơn.”
“Ý chị là nếu họ được chấp nhận thì không cần thiết phải làm phẫu thuật hay tiêm hóc môn nữa?”
“Tôi tin như thế. Nhưng có lẽ điều đó sẽ không xảy ra.” Aikawa lắc đầu thở dài. “Con người vốn dĩ hay sợ hãi những thứ mình chưa biết rõ. Vì sợ nên mới cố loại bỏ chúng. Dù thuật ngữ chứng rối loạn nhận diện giới tính ngày một trở nên phổ biến đi nữa thì vẫn không có gì thay đổi. Bản thân trong suy nghĩ đã không có ý định tiếp nhận thì truyền tải kiểu gì cũng vô ích. Tình yêu một chiều vì thế mới kéo dài mãi.”
Lời nói đầy trọng lực của cô ta khiến lòng Tetsuro trở nên nặng nề. Sau khi gặp Aikawa có lẽ anh sẽ ngừng phân biệt giới tính nam nữ. Dù không có hay có đều như nhau.
Tetsuro có cảm giác trước đây đã gặp một người nào đó có quan điểm giống hệt cô ta. Nhưng anh không tài nào nhớ ra được.
Aikawa vò dải băng lúc nãy trong tay.
“Lấy dẫn chứng về cực Bắc và cực Nam cũng không tệ nhưng quả nhiên tôi vẫn thấy dải Mobius là chính xác nhất. Mối quan hệ giữa con trai và con gái chắc chắn sẽ giao nhau ở chỗ nào đó.” Nói xong, cô ta nở nụ cười.
Cô ta dẫn nhóm Tetsuro trở lại quán và đưa họ đến tận quầy bar nơi có hai người ngồi chơi bài lúc nãy. Bây giờ mới có thêm hai người khác nhập hội. Tất cả đều có ngoại hình xinh đẹp.
“Xin lỗi đã làm phiền.” Sugai bắt chuyện với họ. Nhóm những thanh niên trẻ đẹp không đáp lại mà chỉ gật nhẹ đầu chào.
Sugai mở cửa và bước ra ngoài trước. Nhưng giọng của Tetsuro vang lên từ bên trong kéo anh lại. “Chờ đã.”
Anh tiến lại chỗ quầy bar và chìa ảnh của Saeki Kaori ra.
“Mọi người đã từng gặp qua người này chưa? Bây giờ tôi nghĩ có lẽ cô ấy không còn mang vẻ ngoài nữ tính như thế này nữa nhưng...”
Hai người trước mặt anh liếc nhìn tấm hình rồi quay sang nhìn nhau.
“Tôi chưa gặp bao giờ.”
“Tôi cũng vậy.”
Hai người còn lại có vẻ bất đầu tò mò nên Tetsuro mang ảnh đến tận chỗ họ.
“Hai người thì sao?” Anh hỏi.
“Tôi cũng không biết. Nếu cô ấy làm ở khu quanh đây thì khả năng tôi sẽ biết liền.” Người thanh niên mặc bộ vest đen trả lời, chất giọng trầm giống hệt con trai.
“Hay là người đó không làm ở Shinjuku?”
“Nói thế là cậu cũng không biết?”
“Vâng. Cậu thì sao? Chắc là cũng không biết rồi.” Cậu ta quay sang hỏi người thanh niên có mái tóc nhuộm vàng bên cạnh. Cậu ta mang phong thái của dân chơi nhạc.
“Có lẽ thế...” Cậu ta nhìn tấm hình chằm chằm, nghĩ ngợi điều gì đó.
“Có vấn đề gì à?”
“Ừm, tuy không tự tin lắm nhưng...”
“Gì vậy? Làm ơn cứ nói cho tôi biết.”
“Hừm... xin lỗi anh nếu tôi lỡ có nhớ nhầm, nhưng hình như trước đây tôi đã từng thấy cây thông Giáng sinh này rồi.” Cậu ta đáp lại có vẻ tự tin.
“Ở đâu?”
“Có thể là ở chỗ đó.” Cậu tóc vàng ngẩng mặt lên nói. “Sân khấu kịch Kindo.”
“Kindo? Là chỗ nào?”
Người thanh niên tóc vàng im lặng khi Tetsuro hỏi. Những người khác cũng im bặt. Tetsuro toan hỏi thêm thì ở phía sau có giọng nói vang lên. “Đó là một đoàn kịch.” Aikawa Nanase xuất hiện.
“Viết chữ “kin” trong “kinyobi” và chữ “do” trong chữ đứa trẻ, Kindo. Đúng là có đoàn kịch Kindo thật. Ken, em có chắc là nhìn thấy cây thông đó ở sân khấu không?”
Ken có lẽ là tên của cậu tóc vàng.
“Tuy không chắc chắn một trăm phần trăm nhưng ở nhà hát đúng là có trang trí cây thông y hệt như vậy.”
“Kindo là đoàn kịch như thế nào?”
“Là một đoàn gồm những người bình thường tập trung lại với nhau thôi, nhưng có lẽ những người như cậu sẽ hiểu theo nghĩa khác. Người ta hay dùng từ đại loại như Mr Lady hoặc là Miss Dandy.”
Đến đây Tetsuro đã hiểu ra đặc trưng của đoàn kịch. Anh gật đầu và quay sang Ken.
“Tôi xin phép hỏi cụ thể hơn được không?”
Ken õng ẹo quay người về phía Tetsuro, trước khi mở miệng không quên liếc nhìn Aikawa.
“Cứ nói cho cậu ấy đi.”
Nghe xong Ken thở phào nhẹ nhõm và ngẩng mặt lên nhìn Tetsuro.
“Vào khoảng mùa hè năm nay, mấy đứa bạn đã rủ tôi đến nhà hát kịch Kindo. Tôi còn nhớ tiêu đề vở kịch lúc ấy là Bà lão Noel thì phải. Một cây thông màu bạc đã xuất hiện trên sân khấu lúc ấy, nhìn rất giống với cây thông trong tấm hình này.”
“Hừm, Bà lão Noel à? Cậu thường hay đi xem những vở kịch kiểu đó?”
“Thỉnh thoảng thôi. Đó là lần thứ hai tôi xem. Đoàn kịch Kindo không phải lúc nào cũng diễn những vở đó.”
“Trong số những diễn viên của vở kịch có cô gái này không?” Tetsuro chỉ tay vào tấm hình đặt trên quầy bar.
“Tôi không nhớ rõ mặt diễn viên lúc ấy. Họ trang điểm đậm lắm, với lại cũng lâu quá rồi. Tôi còn nhớ cây thông chẳng qua vì bị ấn tượng thôi.”
Cũng đúng. Tetsuro nói cảm ơn và lấy lại tấm hình.
“Văn phòng đoàn kịch Kindo ở đâu nhỉ?” Anh hỏi Aikawa.
Cô ta mỉm cười vẻ đau khổ.
“Làm gì có văn phòng hoành tráng như thế. Thành viên trong đoàn đa phần đều có việc phải làm, họ tụ họp diễn kịch chẳng qua vì đam mê thôi.”
“Vậy địa chỉ liên lạc thì sao?”
Aikawa lập tức rời mắt khỏi Tetsuro và chìm vào im lặng một lúc lâu. Đôi mắt nhìn xuống để lộ hàng lông mi dài.
“Tôi có thể nói cho anh biết nhưng không đảm bảo người ta sẽ chịu nghe anh nói đâu.”
“Ý chị là sao?”
“Chủ đoàn kịch là một nhân vật kỳ quặc. Anh ta không bao giờ nhận lời phỏng vấn của truyền thông. Và hầu như không quảng cáo. Nếu biết anh là nhà báo tự do, họ sẽ đóng cửa không cho anh vào đâu.”
Nhiệm vụ của anh là phải giải quyết vấn đề liên quan đến ông chủ kỳ quặc này. Dù sao anh có thể phần nào hiểu được sự cẩn trọng của anh ta.
“Trước mắt tôi sẽ thử ghé qua xem.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Tôi sẽ viết tên của mình ở sau. Anh cứ nói với ông ấy là được Aikawa chỉ đến đó.”
“Cảm ơn.”
Trên mảnh giấy là dòng chữ “Đoàn kịch Kindo. Ông chủ: Saga Seido”. Có vẻ như anh ta mở văn phòng ngay tại nhà riêng, địa chỉ là Setagaya ở Akatsutsumi.
“Tên Saga đó là bạn cũ của tôi. Lúc xưa hai chúng tôi đã từng làm những chuyện xấu xa cùng nhau.” Aikawa nheo mắt nói.
“Là đàn ông nhỉ?” Tetsuro nói xong mới nhận ra mình vừa lỡ lời.
Nhưng có vẻ Aikawa không phật ý.
“Nếu xét về mặt sinh học thì người đó mang nhiễm sắc thể XX.”
“Đã rõ.”
Bên ngoài cánh cửa bây giờ đã trở nên náo nhiệt. Những cậu thanh niên ở quầy bar bắt đầu chăm chút lại ngoại hình. Tetsuro quay sang Aikawa định chào tạm biệt cô ta. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhớ ra một người có ánh mắt y hệt cô ta.
Chính là Suenaga Mutsumi.
2
Anh đã thử gọi nhiều lần nhưng Saga Seido không nhấc máy, mỗi lần gọi đến thì luôn bị chuyển qua chế độ hộp thư thoại. Tetsuro đã đề cập đến cái tên Aikawa Nanase kèm theo ý muốn gặp vì có chuyện rất quan trọng. Anh còn cẩn thận để lại thông tin liên lạc của mình nhưng chờ mãi không thấy cuộc gọi nào từ Seido.
Tối giao thừa, Tetsuro quyết định lái xe đến Akatsutsumi. Anh vừa xem bản đồ vừa đối chiếu lại thông tin trên danh thiếp. Sau khi đã đến gần mục tiêu cần đến, anh đỗ xe bên đường, rồi tiến vào một con đường nhiều ngóc ngách chật hẹp. Một bà nội trợ tay xách túi siêu thị màu trắng trông có vẻ vội vàng đi vượt qua anh, có lẽ là tranh thủ mua sắm lần cuối trong năm. Anh băn khoăn không biết bữa cơm năm mới ở nhà mình sẽ thế nào. Từ khi trở về từ Shizuoka, anh và Risako không nói với nhau tiếng nào. Anh cũng không hề truyền đạt lại thông tin mình nghe được từ quán Bloo. Cô cũng không biết ngày hôm nay anh tới chỗ này.
Thông tin trên danh thiếp cho thấy đó là một tòa chung cư nhỏ đã được xây dựng cách đây hai mươi năm. Ngay khi đi qua cửa chính chẳng khác gì miệng hang động, anh thấy ngay một đoạn cầu thang bằng bê tông đã sứt mẻ. Bóng đèn neon chiếu sáng trên tường đã bị ngắt nên bên trong tối mù. Anh cẩn thận dùng áo khoác chạm vào cầu thang để định hình đường đi lên. Phòng của Seido ở tầng ba.
Đi hết lối thang bộ chật hẹp ấy sẽ gặp phòng 305. Một mảnh giấy có ghi “Saga” được dán vào giữa cánh cửa. Không có dấu hiệu chỉ dẫn nào cho người khác biết đây là đoàn kịch Kindo cả.
Anh nhấn chuông cửa, bên trong không có động tĩnh gì. Anh thử nhấn thêm một lần nữa nhưng vẫn không có gì thay đổi. Hình như không có ai ở nhà. Có lẽ họ tranh thủ dịp Tết để đi du lịch.
Tetsuro thở dài và quay lại hành lang. Ngay khi anh định bước xuống bậc thang thì nghe thấy tiếng mở khóa lách cách phía sau lưng. Cánh cửa mở ra đúng lúc anh vừa ngoảnh lại.
Một người đàn ông béo phục phịch với mái tóc húi cua đang nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ. Anh ta có lẽ chưa đến bốn mươi tuổi, mặc áo len dày cùng quần thun.
Tetsuro vội vàng quay lại hỏi: “Anh là Saga?”
“Cậu là ai?” Giọng anh ta trầm và hơi khàn.
“Tôi là Nishiwaki. Chị Aikawa của quán Bloo đã cho tôi địa chỉ của anh.” Tetsuro chìa hai tấm danh thiếp về phía đối phương. Một tấm là của anh, tấm còn lại là danh thiếp của Saga mà anh nhận được từ Aikawa.
Saga vẫn đứng nhìn qua khe cửa mở hé và nhận lấy hai tấm danh thiếp. Anh ta không mấy để tâm đến tấm danh thiếp của Tetsuro mà lật xem mặt sau tấm danh thiếp của mình.
“Cậu là người để lại tin nhắn trên hộp thư thoại?”
“Xin lỗi anh. Thật sự tôi muốn gặp càng sớm càng tốt. Anh đã đi du lịch ạ? Thấy anh vắng nhà suốt.”
“Tôi ở nhà.”
“Nhưng điện thoại...”
“Tôi tắt chuông điện thoại bàn đấy. Người thân của tôi thường gọi đến bằng điện thoại di động.” Anh ta nói cộc lốc. Tetsuro cảm giác anh ta đang chuẩn bị từ chối.
“Thế ạ? Tôi không có số di động của anh nên... đã cố liên lạc qua điện thoại bàn hai, ba lần, tôi thật sự có chuyện muốn hỏi.”
“Về đoàn kịch? Hay về tôi?” Anh ta quan sát từ đầu đến chân Tetsuro bằng ánh mắt dò xét. Một người đàn ông trung niên bình thường, vẻ ngoài gọn gàng, cử chỉ lịch sự.
“Không phải ạ. Nói thẳng ra là tôi muốn hỏi về một món đồ được sử dụng trong vở kịch.”
“Món đồ?”
“Đoàn kịch của anh năm nay đã diễn vở Bà của ông già Noel gì đấy phải không ạ? Tôi muốn hỏi về cây thông màu bạc xuất hiện trong vở kịch ấy.”
Nghe Tetsuro nói xong thì anh ta cong môi lên, gãi cái đầu tóc húi cua sột soạt.
“Không phải là Bà của ông già Noel. Bà lão Noel mới đúng.”
“À vâng, tôi xin lỗi. Có lẽ do tôi nghe nhầm.”
Saga tặc lưỡi.
“Cậu nghe được từ mấy đứa tiếp viên ở quán Bloo chứ gì. Bọn chúng thật sự không biết kịch nghệ là gì cả.”
“Nhưng một cậu trong số đó bảo là nhớ cây thông này.” Tetsuro lấy tấm hình của Saeki Kaori từ túi áo ra. “Tôi đến để hỏi anh có phải cây thông này đã xuất hiện trong vở kịch ngày ấy không.”
Saga cầm lấy, hết nhìn tấm hình rồi lại nhìn lên Tetsuro, vẫn còn giữ nguyên nỗi hoài nghi. Dù vậy Saga đã mở rộng cửa và nói: “Mời vào.”
Đây là một căn hộ dạng 2DK nhưng đã dỡ bỏ cửa ngăn giữa phòng ăn và phòng kiểu Tây bên cạnh. Tuy gọi là phòng ăn nhưng không thấy dụng cụ ăn đâu, thay vào đó căn phòng được bố trí một chiếc bàn họp, tủ và giá sách. Một số lượng lớn sách và tài liệu được chất cao thành chồng dưới nền nhà.
Saga ngồi xuống bàn làm việc đặt trong góc phòng và bắt đầu thao tác gì đó trên máy tính. Anh ta mở rất nhiều tệp trên màn hình nhưng có vẻ như không quan tâm mấy đến nội dung.
“Cậu làm ơn ngồi xuống và bình tĩnh một chút được không? Đằng kia có ghế đấy.” Saga nói trong khi vẫn quay lưng về phía Tetsuro.
“Vâng, cảm ơn anh.”
Tetsuro ngồi vào chiếc ghế ở bàn họp. Trên bàn cũng có một đống tài liệu và tập hồ sơ chất cao như núi.
Có tiếng chuông điện thoại reo. Saga lập tức cầm lấy ống nghe với tốc độ nhanh bất thường so với thân hình béo phục phịch của mình.
“A lô... là mày à? Rốt cuộc tính để tao chờ đến lúc nào đây? Đã là ngày cuối năm rồi đấy. Tao còn rất nhiều khoản phải lo... Hả? Đồ ngốc, mày nói gì đấy? Câu đó là của tao mới đúng... Chậc, thôi được rồi. Phải tuyệt đối giữ lời đấy. Lần tới còn trễ nữa tao sẽ cắt đứt của quý của mày.” Sau một hồi mắng nhiếc xối xả vào điện thoại thì Saga bật cười ha hả. “Tao đâu còn cách nào khác, tài sản quý giá nhất của mày bây giờ ngoài cái đó ra thì còn gì khác nào? Ha ha ha. Được rồi, sang năm nhá.”
Saga đặt ống nghe về vị trí cũ chẳng khác gì muốn đập nát nó, rồi lại bắt đầu gõ bàn phím lách cách, thao tác có vẻ rất thành thạo.
Tetsuro cảm thấy hơi căng thẳng vì chưa chọn được thời điểm bắt chuyện thích hợp. Không biết làm gì nên anh định vơ đại một tập hồ sơ trên bàn họp.
“Đừng động vào, sẽ đổ đấy.” Saga cảnh báo.
Tetsuro rút tay về. Saga bỗng nhiên ngừng gõ bàn phím, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Xin hỏi, chuyện lúc nãy...”
“Cậu không chờ được hả? Tôi nghĩ cậu rảnh rỗi nên mới đến đây chứ? Tôi hiện đang có việc cần phải xử lý. Nếu không chờ được thì xin mời về.”
“Không, tôi sẽ chờ. Xin lỗi.”
Nghe Tetsuro nói xong, Saga một lần nữa lại bắt đầu làm việc. Nhưng ngay sau đó anh ta bỗng dừng tay, đầu hơi ngả về phía sau.
“Cậu thấy hộp giấy nằm trên tủ không? Xem thử bên trong đi.”
Tetsuro thử mở hộp ra xem như lời anh ta nói. Bên trong chất đầy những tập giấy cỡ B5. Ít nhất phải có hơn một trăm cuốn.
“Cậu lấy một cuốn đi. Đọc xong sẽ hiểu thêm về đoàn kịch chúng tôi.”
“Tôi xin phép.”
Bìa tập tài liệu có màu xanh nhạt, trên đó đề dòng Hán tự “Kindo qua năm tháng”* theo kiểu gô-tích. Ra vậy, bây giờ Tetsuro mới nhận ra đó là kiểu chơi chữ các ngày trong tuần.
“Tôi không biết cậu đến đây vì mục đích gì nhưng tôi cũng sẽ không nói gì nhiều và cũng không có ý định bày tỏ ý kiến, trong đó là toàn bộ thông tin về đoàn kịch. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ để lọt thông tin ấy ra ngoài.”
“Tôi có nghe là anh rất ghét giới truyền thông.”
“Tôi không thể tin tưởng bọn đó. Những điều chúng tôi nói thì chỉ có trong giới chúng tôi mới hiểu. Chúng tôi có thể tự nói bằng ngôn ngữ của mình, không cần người khác nói thay.”
Tôi hiểu rồi.” Tetsuro nói.
Saga gật nhẹ.
Tetsuro lật cuốn tài liệu ra. Trang đầu tiên là đôi lời của ông chủ đoàn kịch, có tiêu đề “Chúng ta nên mang cặp sách màu gì?”.
Phần lớn mọi người đều tin vào sự phân định tính cách của con người theo nhóm máu. Họ tin rằng có thể phân chia con người ra thành bốn loại tương ứng A, B, O và AB. Nhưng bình thường hầu như không ai trong số đó có thể phân biệt được đối tượng mình tiếp xúc thuộc nhóm máu gì. Bản thân tôi nghĩ rằng dẫu thuộc những nhóm máu khác nhau nhưng bản chất con người thì vẫn vậy. Hơn nữa theo tôi biết thì phương pháp phân chia theo kiểu bốn nhóm máu ấy thật sự không được chuẩn xác.
Tại sao rất nhiều người lại bị hạn chế trong sự phân chia nhiễm sắc thể giới tính? Tại sao họ không thể nghĩ rằng dù có là XX hay XY, hay một loại gì đó khác thì bản chất con người vẫn không có gì thay đổi?
Kindo là đoàn kịch được ra đời dựa trên nghi vấn ấy...
Tetsuro cảm thấy anh ta có quan điểm tương đồng với quan điểm của Aikawa Nanase. Có lẽ họ đã phải trải qua những giai đoạn khó khăn mà anh sẽ không bao giờ hiểu được.
Trang thứ hai trình bày những bước phát triển của đoàn kịch. Theo đó thì đoàn kịch đã hình thành được hơn mười năm nhưng hoạt động chính thời sơ khai không phải là diễn kịch. Cả đoàn chỉ mới biểu diễn trước công chúng khoảng hai năm trước. Nguyên nhân tại sao thì không được giải thích.
Bắt đầu từ trang kế tiếp là những lời giới thiệu ngắn gọn về nội dung của các vở kịch đã từng được diễn cho đến nay. Tổng cộng chỉ có bốn vở. Bà lão Noel là vở diễn thứ hai.
Câu chuyện bắt đầu từ buổi họp mặt của Ông già Noel. Có vẻ như ông là một người có thế lực lớn và đảm đương trách nhiệm phát quà khắp cả nước. Thời điểm Giáng sinh đang đến gần, họ lại tổ chức một buổi gặp mặt như thường lệ, nhưng năm đó có thêm một nhân vật mới tham dự. Đó là nhân vật chính của vở kịch, và là nữ. Vì lý do đó nên buổi gặp mặt trong phút chốc trở nên hỗn loạn. Mọi người bắt đầu tranh luận có nên chấp nhận chuyện Ông già Noel là phụ nữ không, nếu có thì người đó phải mặc trang phục kiểu gì. Sau đó cuộc tranh luận tiếp tục kéo dài từ thắc mắc tại sao Ông già Noel phải là đàn ông cho đến thắc mắc về vấn đề nam nữ.
Có vẻ thú vị, Tetsuro nghĩ. Đoạn giới thiệu không có phần kết khiến anh rất tò mò không biết câu chuyện kết thúc như thế nào.
“Cậu đọc say sưa ghê nhỉ?”
Tetsuro ngẩng mặt lên khi nghe có tiếng nói. Không biết từ lúc nào Saga đã xoay ghế ngồi đối diện với anh.
“Tôi xin lỗi.” Tetsuro gấp sách lại.
“Cậu đọc gì vậy?”
“Vở kịch về Giáng sinh...”
“Hừm.” Saga gãi đầu. “Tôi không tự tin vào tác phẩm ấy lắm, nhưng có vẻ đó là một câu chuyện dễ hiểu nên được khá nhiều người yêu thích.”
“Phần kết thế nào ạ?”
“Nếu muốn biết thì cậu tự đi xem vở kịch ấy đi.”
“Chắc chắn rồi. Sắp tới khi nào vở kịch sẽ diễn ạ?” Tetsuro rút từ túi áo khoác ra cuốn sổ ghi chép.
“Cái đó thì tôi chịu. Hiện tại đoàn kịch đang trong tình trạng khó khăn lắm.”
Tetsuro chưa kịp mở sổ ra đành gấp lại cất vào túi.
“Vậy tóm lại cậu muốn hỏi về cái gì? Chuyện liên quan đến tấm hình lúc nãy à?” Saga hỏi.
“Là cây thông Giáng sinh.” Tetsuro một lần nữa lại chuyển tấm ảnh có cây thông cho Saga. “Tôi muốn hỏi xem cây thông đoàn kịch đã sử dụng có phải là cây thông trong hình không.”
Sau khi xem tấm hình một lúc thì Saga đáp: “Đúng là rất giống nhau.”
“Anh có nhớ gì về cô gái trong tấm hình không?”
“Không.” Saga đặt tấm hình xuống bàn. “Hoàn toàn không quen biết.”
“Nhờ anh xem thật kĩ vào. Hiện tại người trong hình không mang vẻ bề ngoài ấy nữa. Tôi nghe nói là cô ấy đã phẫu thuật thành con trai.”
“Vậy đưa hình cô ta sau khi phẫu thuật cho tôi xem.”
“Cái đó tôi không có, nhưng theo như chị Aikawa nói thì có lẽ cô ấy sẽ trông giống nghệ sĩ thần tượng Domoto Tsuyoshi gì đấy.”
Nghe Tetsuro nói xong, Saga cười nghiêng ngả.
“Nói như tên đó thì chỉ cần khuôn mặt tròn trịa một tí là giống hệt Domoto Tsuyoshi à? Nghe đã biết là fan hâm mộ rồi.”
“Anh làm ơn cứ xem kĩ lại tấm hình một lần nữa giúp tôi được không?”
“Tôi xem đủ rồi.” Saga nghiêm mặt trở lại, đẩy tấm hình về phía Tetsuro. “Tôi chưa gặp tên này bao giờ. Một chút quen biết cũng không.”
“Vậy anh có thể hỏi những thành viên khác trong đoàn giúp tôi được không?”
“Tai sao tôi phải làm chuyện đó? Từ lúc nào mà tôi thành nhân viên của cậu thế?” Anh ta trừng mắt nhìn Tetsuro. Tuy biết người này từng là con gái nhưng anh thấy hoàn toàn không giống tí nào.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ tự hỏi lấy, nhưng anh có thể giới thiệu một vài người trong đoàn được không?”
“Tôi từ chối.” Saga lập tức lắc đầu. Tôi có một nguyên tắc quan trọng là không tiết lộ thông tin về những thành viên trong đoàn kịch. Cậu đã đọc qua tập tài liệu giới thiệu rồi đấy, không hề có một dòng nào về diễn viên hay nhân viên. Tôi đã bảo rồi, tôi sẽ không nói gì ngoài những thứ được viết trong đó.”
“Tại sao anh phải giữ bí mật?”
“Lại là một câu hỏi khó trả lời. Nhưng tôi có thể trả lời với cậu rằng đó là cách duy nhất để tồn tại trong thế giới này. Ít nhất hiện tại là vậy.” Saga khoanh hai cánh tay lực lưỡng trước ngực.
Tetsuro nhìn thẳng vào mắt anh ta. Saga cũng ngay lập tức trừng mắt nhìn lại. Kết quả Tetsuro là người phải né tránh trước.
“Thế anh có biết ai đã làm cây thông đó không?”
“Ai biết, nó ở đâu nhỉ?” Saga nghiêng đầu hết bên nọ sang bên kia, khớp cổ kêu răng rắc. Lúc nãy tôi đã nói rồi, đoàn kịch chúng tôi khó khăn lắm. Đạo cụ dù to hay nhỏ gì cũng do mọi người trong đoàn mang đến. Làm sao tôi biết rõ ai đã mang đồ gì đến được.”
“Dù cho anh là trưởng đoàn kịch?”
“Tôi chỉ quản lý chung thôi.”
“Vậy cái cây hiện tại đang ở đâu? Ít nhất có thể cho tôi biết điều đó chứ?”
Dù vậy Saga vẫn lắc đầu.
“Có lẽ ai đó đã trả nó về lại chỗ cũ rồi. Tôi chịu.”
Tetsuro có thể cảm thấy anh ta đang nói dối. Anh cúi đầu.
“Làm ơn đi. Xin hãy nói cho tôi biết. Bằng mọi giá tôi phải tìm được cô gái trong tấm hình này. Chuyện liên quan đến tính mạng của cả một con người.”
Anh có thể nghe thấy tiếng Saga tặc lưỡi phía trên đầu mình.
“Một người đàn ông mạnh mẽ mà lại phải cúi đầu trước người khác như thế á? Cậu thôi đi. Trông thật chướng mắt.”
Tetsuro cắn môi và ngẩng đầu dậy. Saga nhíu mày, miệng hơi hé ra.
“Tôi không biết cậu đang gặp phải chuyện gì nhưng bản thân tôi cũng có trách nhiệm phải bảo vệ tính mạng của bạn bè mình. Tôi không thể cho cậu thông tin người trong đoàn được.”
“Không còn cách nào khác ạ?”
“Tốt nhất cậu nên bỏ cuộc đi.” Nói xong Saga liếc nhìn đồng hồ để bàn bên cạnh. “Xin lỗi nhưng tôi có việc phải làm bây giờ.”
“Việc của đoàn kịch?”
“Không, là việc này.” Saga giả vờ như đang cầm vô lăng. “Nhiệm vụ cuối cùng của năm. Tôi phải giao món hàng này đến tận Nagoya.”
Có lẽ nghề chính của anh ta là lái xe tải đường dài.
Bây giờ có vẻ như nài nỉ thêm cũng vô ích. Hôm nay dừng ở đây thôi, nghĩ thế Tetsuro liền đứng dậy. Khi anh đang đi giày ở tiền sảnh thì Saga đến đứng phía sau.
“Nói hơi thừa nhưng trên đời này đúng là không thiếu những kẻ chỉ biết gây phiền phức. Như tôi chẳng hạn.”
Tetsuro quay lại đứng đối mặt với Saga.
“Gia đình của anh đâu?”
“Tôi chịu, không biết tin tức gì.” Saga thọc hai tay vào túi quần, cười run cả vai.
Tetsuro thở dài. “Xin lỗi đã làm phiền.” Nói xong anh mở cửa ra. Nhưng ngay khi chuẩn bị bước chân ra ngoài, anh lại quay vào trong một lần nữa.
“Bà lão Noel cuối cùng có đi phát quà cho lũ trẻ không?”
Sau một thoáng bối rối, Saga lại lắc đầu. “Không.”
“Tại sao?”
“Tối hôm ấy, bà ấy tới kỳ.”
Tetsuro lỡ kêu lên một tiếng. Saga đẩy lưng anh và nói: “Tạm biệt.”
“Tôi sẽ lại đến.”
“Làm ơn tha cho tôi.”
Cánh cửa đóng sập lại, và sau đó là tiếng khóa đánh tách.
Khi Tetsuro quay lại căn hộ thì Risako đang hút thuốc trong phòng khách.
“Vẻ mặt đó cho thấy anh cũng không gặt hái được gì trong đợt điều tra cuối năm nay nhỉ?”
Tetsuro ngồi xuống ghế xô pha, thở dài một cái rõ to. Đã lâu anh không nói chuyện với cô. Anh kể lại toàn bộ chuyện ở quán Bloo cũng như chuyện của đoàn kịch. Dường như Risako cũng có hứng thú với cây thông Giáng sinh màu bạc.
“Phải hỏi cho ra xuất xứ của cây thông từ người tên Saga đó bằng mọi giá.”
“Anh cũng nghĩ thế nhưng sẽ khó khăn lắm đây. Anh ta không chịu đi vào chi tiết.”
Tetsuro có cảm giác mọi chuyện không mấy tiến triển. Dường như phía cảnh sát cũng không có động tĩnh gì.
Hai người chìm vào im lặng, có tiếng pháo hoa vẳng lại từ nơi nào đó. Trước khi sang năm mới, không biết ai sẽ nói lời chúc mừng đầu tiên đây.
Risako cầm tập tài liệu nhỏ về đoàn kịch Kindo lên. Cô mở trang đầu tiên.
“Tại sao rất nhiều người lại bị hạn chế trong sự phân chia nhiễm sắc thể giới tính? Tại sao họ không thể nghĩ rằng dù có là XX hay XY, hay một loại gì đó khác thì bản chất con người vẫn không có gì thay đổi...” Đọc đến đây Risako ngẩng mặt lên. “Em cũng đồng tình với ý kiến này.”
“Anh nghĩ những người có thể suy nghĩ theo hướng đó quả thật rất phi thường.”
Tức thì Risako chớp mắt liên tục, trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Với anh thì có vẻ sẽ rất khó nhỉ?”
“Tại sao?” Tetsuro bực mình hỏi.
“Vì anh nghĩ đàn ông và phụ nữ là hai sinh vật riêng biệt, phải có sự phân chia giữa thế giới con trai và thế giới con gái.”
“Làm gì có chuyện đó. Anh không hề phân biệt nam nữ.”
“Nhưng trong suy nghĩ của anh thì có. Thật ra có thể xem sự phân biệt nam nữ đó là một bằng chứng rõ ràng nhất cho sự tồn tại của nó. Vì nếu hai bên là một thì ngay từ đầu sự phân biệt đó đã không hình thành trong suy nghĩ rồi.”
“Dù nói vậy nhưng trên thực tế mọi chuyện lại khác hẳn. Vì thế sẽ rất tệ nếu chúng ta hành động dựa trên suy nghĩ sai lầm đó.”
“Em không nói điều đó là tồi tệ. Em chỉ nói là đối với anh sẽ rất khó có thể suy nghĩ theo hướng đó.” Risako đóng tập tài liệu lại và đứng dậy. “Thôi bỏ chuyện đó qua một bên, đến giờ em phải đi rồi.”
“Em đi đâu vào giờ này?”
“Là nhiệm vụ chụp hình vào bình minh đầu tiên của năm. Sau đó còn phải ghé vài chỗ nữa...” Cô vuốt tóc mái. “Có lẽ tầm mồng Ba em sẽ về.”
Nội dung lời nói đầu tiên của năm mới thường là chuyện vắng nhà một thời gian vì công việc, Tetsuro bình thường cũng chỉ im lặng không nói gì. Anh có cảm giác nếu những lúc như thế chỉ cần buông một lời than phiền thì sẽ bị lên án là không thấu hiểu cho công việc của phụ nữ.
Khi còn chưa tới hai giờ đồng hồ nữa là sang năm mới, Risako ra khỏi nhà với một chiếc túi xách to đùng. Câu cuối cùng trong năm nay cô nói với anh là hãy liên lạc với cô nếu có tin tức gì về Mitsuki.
Tetsuro vào phòng làm việc, vì không có ý định đón năm mới nên anh tính sẽ bắt tay vào viết bài, nhưng trong đầu cứ luẩn quẩn chuyện của Mitsuki và lời nói của Risako nên mãi mà không viết được một câu cho ra hồn. Anh mò vào bếp vì đói bụng, hâm nóng lại chiếc pizza đông lạnh và lấy thêm lon bia trong tủ lạnh.
Lúc anh ăn hết phân nửa chiếc bánh thì đồng hồ trên màn hình tivi vừa điểm mười hai giờ.
3
Tetsuro bù đầu bù cổ với việc thu thập tin tức về bóng đá và bóng bầu dục hết trọn hai ngày đầu năm mới. Ngoài những lúc bắt gặp các cô gái trẻ diện kimono ở sân vận động ra thì anh quên bẵng bây giờ đang là dịp Tết.
Ngày mồng Ba, anh đến sân vận động Tokyo vì có trận đấu tranh giải vô địch bóng bầu dục Mỹ giữa các câu lạc bộ và trường học, nhưng lần này không phải vì mục đích công việc.
Tuy nhiên ngay khi vừa bước ra khỏi ga Suidobashi thì điện thoại di động của anh reo lên. Anh có dự cảm không lành.
Cuộc gọi đến từ Sugai. Cậu ta gọi chào hỏi xã giao dịp năm mới nhưng Tetsuro cảm thấy trong giọng nói có gì đó không vui.
“Có chuyện gì à?” Tetsuro hỏi.
“Thật ra... là chuyện của Nakao.”
“Nakao?” Trong đầu Tetsuro xuất hiện một gương mặt xanh xao ốm yếu. “Cậu ta làm sao?”
“Tớ không rõ. Mà này, cậu ta đổi số di động rồi đúng không?”
“Hả? Ý cậu là sao?”
“Tớ mới gọi thử cho cậu ta lúc nãy. Điện thoại không liên lạc được, thay vào đó là một tin nhắn kỳ lạ. Thuê bao này hiện không được sử dụng nữa...”
“Thế á? Cậu không bấm nhầm số chứ?”
“Chắc chắn không thể nhầm được. Tớ đã cài đặt chế độ gọi tắt trong điện thoại mà, lâu nay vẫn gọi cậu ta kiểu đó. Tớ còn thử gọi bằng điện thoại di động nhưng cũng không liên lạc được. Không biết cậu ta có chuyện gì không.”
Nếu đúng thế thật thì không ổn rồi. Bây giờ đến phiên Tetsuro mất bình tĩnh.
“Hiểu rồi. Để tớ nghĩ cách.”
Sau khi tắt máy anh liền gọi điện đến nhà Nakao. Vẫn là mẩu tin nhắn hệt như Sugai nói, không hề có thông báo đổi số mới. Anh tiếp tục gọi vào điện thoại di động của bạn thì máy tự động chuyển qua chế độ hộp thư thoại. “Xin hãy để lại tin nhắn nếu bạn có việc muốn tôi liên lạc lại.”
Thật kỳ lạ...
Tetsuro nhớ lại lần đến nhà Nakao ngày hôm trước. Căn phòng trống không chìm trong bầu không khí lạnh lẽo.
Nakao dự định sẽ ly hôn và một ngày nào đó sẽ rời khỏi nhà. Có khi nào anh làm điều đó sớm hơn dự kiến không? Nhưng nếu thế, sao lại không liên lạc với nhóm Tetsuro?
Đã sắp sửa đến giờ khai mạc cúp Rice Bowl. Tetsuro chen lấn trong dòng người tiến về sân vận động. Trong đám đông đa phần là những cặp đôi và những nhóm bạn trẻ. Dường như ai cũng đang vui vẻ tận hưởng không khí năm mới.
Tetsuro mua vé ở cổng vào và chuẩn bị vào trong. Ngay trước khi giao vé cho người soát vé, một gia đình ở ngay phía trước lọt vào mắt anh. Bố mẹ mỗi người dắt theo một bé gái. Cả hai đứa bé có lẽ vẫn chưa tới tuổi học tiểu học.
Tớ có hai đứa con gái. Thế nên không thể cho hai đứa làm cầu thủ bóng bầu dục được rồi... Anh nhớ Nakao từng nói như thế.
Tetsuro quay gót và tiến về phía nhà ga.
***
Vẫn là bức tường bao quanh được lát gạch trắng tinh hệt như lần trước anh đến. Nhưng lần này toàn bộ rèm ở cửa sổ đều đóng kín mít, ngoài ra ở cửa chính cũng không thấy sợi dây gai trang trí đâu. Đây không phải là căn nhà của một gia đình đang chào đón năm mới.
Tetsuro thử nhấn chuông nhưng không nghe tiếng trả lời từ loa phát. Anh thử gọi điện vào máy bàn một lần nữa nhưng trong điện thoại vẫn là tin nhắn ấy. Có vẻ như bên trong nhà cũng không có tiếng chuông điện thoại reo. Tức là Nakao đã cắt số điện thoại bàn lâu nay sử dụng trong căn nhà này và chuyển đi nơi khác?
Tetsuro đang đứng chôn chân tại chỗ thì một người phụ nữ khoảng trên dưới năm mươi, mặc chiếc áo len Mohair ở nhà kế bên xuất hiện. Hình như bà ấy ra ngoài lấy bưu kiện. Anh chợt nhớ ra hôm nay là ngày những tấm thiệp chúc mừng năm mới thường được gửi đến.
Tetsuro vội đi đến trước nhà bên cạnh. “Xin lỗi cho tôi hỏi.” Anh mở lời. Người phụ nữ đang cầm tay nắm cửa quay lại với vẻ mặt ngờ vực.
“Tôi đến gặp anh Takashiro ở nhà bên nhưng hình như anh ấy không có nhà. Bác có biết anh ấy đi đâu không ạ?”
“Cậu Takashiro... à?” Bà ấy lấy tay che miệng lại, chậm rãi quay về phía cánh cổng. “Có vẻ cậu ấy không ở đó nữa.” Bà ấy hạ giọng nói. Có điều gì khó nói hay sao mà bà ấy không thể nói như bình thường nhỉ?
“Anh ấy đi du lịch ạ?”
“Hình như không phải.” Bà ấy thoáng nhăn mặt lo lắng rồi trả lời. “Có lẽ cậu ấy về nhà vợ. Đang là dịp Tết mà.”
Trực giác của Tetsuro mách bảo rằng anh đang bị lừa. Dù không mấy thân thiết nhưng chắc chắn hàng xóm không thể không nhận ra không khí hết sức kỳ lạ ở nhà bên được.
“Đúng là vợ và con gái đã về quê nhưng chẳng phải gần đây người chồng vẫn ở lại nhà ạ? Ít nhất tháng trước tôi ghé thăm là vậy.”
Người phụ nữ có vẻ đang dao động. Đôi môi được tô son cẩn thận hơi cong lên.
“Thế à... chuyện của người ta tôi cũng không rõ lắm.” Bà ấy phẩy tay nói và nhanh chóng mất hút sau cánh cửa.
Tetsuro thở dài và quay về trước nhà Nakao. Sau khi đảo mắt nhìn xung quanh và để ý thấy không có ai, anh mở cổng tiến vào bên trong.
Anh không lên cầu thang dẫn đến cửa chính mà vòng qua sân. Bãi cỏ màu nước trà nhạt đều tăm tắp trải dài quanh vườn bây giờ đã xuất hiện cỏ dại mọc lởm chởm khắp nơi. Trên tường nhà dày đặc đám mốc trắng. Có lẽ căn nhà đã bị bỏ hoang một thời gian.
Cửa sổ phòng khách trước đây Tetsuro đã từng ngồi cũng phủ rèm kín bưng. Tuy nhiên vẫn còn một khe hở rất nhỏ sót lại nên anh ghé mắt nhìn vào.
Bên trong không có gì thay đổi, ngoại trừ bầu không khí có phần nặng nề hơn. Anh chỉ nhìn thấy mỗi chiếc tivi màn hình rộng trước mắt, ngoài ra không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Nakao đã từng sống ở đây.
Đang tập trung quan sát bỗng anh để ý thấy có chiếc đầu VCR nằm dưới tivi. Trên đầu không có dòng chữ hiển thị nghĩa là nguồn điện trong nhà đã bị ngắt. Chỉ lúc nào vắng nhà một thời gian dài người ta mới làm thế.
Tetsuro đang gí sát mặt vào tấm kính để quan sát rõ hơn thì ngay lúc đó...
“Anh là ai?”
Một giọng nói bất thình lình vang lên khiến anh phải nín thở. Anh quay về phía phát ra giọng nói thì nhìn thấy một cô gái với dáng người nhỏ bé cùng mái tóc cắt ngắn. Tay cô ấy cầm dây xích, phía đầu kia sợi dây là một chú chó Shiba to gần bằng cô ấy. Chú chó nhìn Tetsuro chằm chằm, đang trong tư thế sẵn sàng lao về phía anh bất cứ lúc nào.
Anh nhớ đã gặp cô ấy ở đâu đó rồi. Hình như là ở đám cưới của Nakao. Chắc chắn anh không hề mong đợi cô ấy sẽ nhớ mặt mình. Hôm ấy khách mời phải trên hai trăm người. Hơn nữa trong nhóm câu lạc bộ bóng bầu dục thì ngoại hình của anh cũng không có gì nổi bật.
“Đã lâu không gặp. Cô là vợ của Nakao nhỉ?”
Tetsuro tiến lên một bước thì cô ấy lùi lại một bước. Ánh mắt cô ấy tỏ ra cảnh giác hướng về chú chó bên cạnh mình.
“Anh là ai? Tôi nói trước là chú chó này đã được chuyên gia huấn luyện. Tôi chỉ cần buông dây là nó sẽ lao về phía anh ngay.”
Anh không biết cô ấy đang nói đùa hay nói thật nhưng qua điệu bộ vẫy đuôi chậm rãi của chú chó, anh có thể cảm nhận được một sự đe dọa vô hình.
Tetsuro ra hiệu nhượng bộ.
“Xin chờ đã. Nishiwaki. Tên tôi là Nishiwaki. Tôi là bạn thời đại học của Nakao.”
“Nishiwaki...?” Sau khi lặp lại tên của anh, ánh mắt cô ấy tràn đầy nghi ngờ. “Đại học Teito?”
“Đúng vậy. Tôi đã từng tham dự đám cưới của hai người nữa.”
Biểu hiện trên khuôn mặt cô ấy cho thấy ký ức đã quay về. Cô ấy lập tức hạ tay cầm dây xích xuống, chú chó cũng lập tức ngồi xuống theo.
“Chú chó thông minh quá. Nó thuộc giống nào?”
“Chó Hokkaido.”
“Hokkaido?” Tetsuro chưa từng nghe bao giờ nên chỉ ngơ ngác gật đầu.
“Anh đến đây có việc gì?” Vợ của Nakao hỏi. Giọng điệu của cô ấy tất nhiên là có phần không thoải mái, có lẽ vì anh đã tự tiện vào nhà.
“Tôi xin lỗi vì đã vào khi chưa được cho phép.” Trước tiên anh cúi đầu xin lỗi. “Vì tôi lo Nakao đang gặp chuyện gì đó nên...”
“Ai nói thế?”
“Một người bạn thời đại học tên là Sugai, cậu ấy bảo gọi điện mấy lần nhưng Nakao không bắt máy, tôi cũng có thử liên lạc rồi nhưng vẫn không được, ngay cả điện thoại di động cũng vậy. Vì lo không biết cậu ấy có gặp phải chuyện gì không nên tôi mới tìm đến đây.”
Nghe Tetsuro nói giữa chừng thì cô ấy cúi mặt, có vẻ như đã nắm được tình hình. Ngực cô ấy phập phồng như thể đang cố điều chỉnh lại hơi thở, cuối cùng cô ấy ngẩng mặt lên.
“Người đó không còn ở đây nữa.”
Đúng như anh nghĩ.
“Cậu ấy bỏ nhà đi à?”
“Vâng.”
“Tức là...” Tetsuro lựa lời để nói nhưng anh không thể nghĩ ra cụm từ thích hợp nào khác. “Thủ tục ly hôn đã hoàn thành?”
Cô ấy tròn mắt ngạc nhiên vì không nghĩ anh đã biết chuyện.
“Tháng trước tôi đã đến thăm nhà. Lúc đó chỉ có cậu ấy ở nhà, nên tôi đã được nghe kể lại toàn bộ...”
“Thế ạ? Nếu thế thì tôi cũng không cần phải giải thích gì nhiều với anh nữa.”
Một lần nữa cô ấy lại nhìn xuống đất. Có lẽ cô ấy đang muốn anh biến khỏi đây ngay lập tức.
“Nhưng tôi không biết tình hình cụ thể thế nào. Cô có thể cho tôi biết đó là lúc nào không?”
“Anh đi hỏi người ấy đi. Tôi sẽ không nói gì đâu...” Cô ấy lắc đầu.
“Nakao dọn ra ngoài khi nào?”
“Tôi nghĩ là tuần trước, nhưng chính xác ngày nào thì không biết. Vì tôi đã bảo anh ấy là không cần phải thông báo.”
Hình như Nakao không muốn bất kỳ ai tiễn mình khi chuyển ra ngoài. Bản thân anh cũng không lấy đó làm vui vẻ gì.
“Cô có thể cho tôi địa chỉ hiện tại của cậu ấy không?”
Biểu cảm trên gương mặt người phụ nữ vẫn cứng đờ, cô ấy lắc đầu. “Tôi không biết.”
“Ơ, nhưng cô phải có cách liên lạc với cậu ấy chứ?”
“Tôi không hề nghe người đó nhắc gì đến chỗ mới. Từ phía chúng tôi không có cách gì để liên lạc cả.”
“Trời...” Thật ngốc nghếch, Tetsuro cố nuốt câu nói đó xuống. “Lỡ gặp trường hợp cần phải liên lạc thì biết làm thế nào? Về chuyện con cái chẳng hạn?”
“Vì thế nên tôi đã đảm bảo cho chuyện đó không xảy ra. Chúng tôi đã nói rõ là nhà Takashiro và người đó bây giờ không còn quan hệ gì nữa. Ngoài ra cũng không có vấn đề gì khác nên tôi cũng không đòi hỏi gì ở anh ta cả. Từ đây việc ai thì người nấy tự lo thôi.”
“À xin lỗi, tôi chỉ muốn hỏi thêm một câu nữa thôi. Công ty bắt đầu làm việc từ ngày nào ạ?”
Tức thì cô vợ cắn môi như thể vừa bị chạm vào nỗi đau. Sau đó cô ấy hít một hơi thật sâu và trả lời: “Người đó đã nghỉ việc ở công ty luôn rồi.”
“Hả?” Tetsuro há miệng. “Từ lúc nào?”
“Thật ra tôi không biết người đó đi làm đến lúc nào. Nhưng hình như năm ngoái rất nhiều người đã làm thủ tục xin nghỉ hưu sớm.”
“Đó có phải là một trong những nguyên nhân ly hôn không?” Anh biết là câu mình vừa hỏi đã đi quá xa nhưng anh vẫn rất muốn hỏi.
“Chuyện đó đâu có liên quan đến anh.” Giọng cô ấy đều đều không lên không xuống. “Anh làm ơn đi cho.”
Đến đây thì chú chó lại đứng dậy. Anh xin lỗi vì đã làm phiền rồi bước ngang qua cô ấy và ra ngoài.
Trước nhà có một chiếc Fiat màu kem đang đỗ. Có lẽ là chiếc xe thứ hai của nhà Takashiro. Lúc trước là chiếc Volvo mà Nakao từng đi.
Khi bước ngang qua chiếc xe, Tetsuro vô tình liếc nhìn vào bên trong và để ý thấy một cái gối nhiều màu tự làm nằm ở ghế sau. Nó có hình quả bóng bầu dục.
4
Sau khi về nhà, Tetsuro lướt qua đống thiệp chúc mừng năm mới vừa nhận được và gọi cho một vài người trong nhóm bạn. Mở đầu bằng vài câu chúc xã giao xong, anh đi vào mục đích chính ngay là hỏi thăm tình hình của Nakao. Tuy nhiên không một ai biết tình hình gần đây của Nakao. Anh không muốn làm mọi người thêm lo lắng nên giấu nhẹm chuyện ly hôn và nghỉ việc.
Chợt nhớ ra điều gì đó, Tetsuro vào phòng làm việc và kéo hộc bàn ra. Rất nhiều tấm thiệp chúc mừng của những năm trước bị nhồi nhét lộn xộn bên trong. Anh mang toàn bộ chúng ra và lật xem từng tấm một. Cuối cùng anh đã tìm được cái mình muốn. Bên cạnh cái tên Takashiro Kosuke là Ritsuko. Đó chính xác là tên vợ của Nakao.
Tấm thiệp còn kèm theo bức ảnh chụp Nakao đang bế em bé cùng với Ritsuko đứng mỉm cười bên cạnh. Một bức ảnh tràn ngập hạnh phúc. Ritsuko có mái tóc dài và mượt hơn nhiều so với hiện tại. Nakao có sắc mặt rất tốt, cơ thể đầy đặn đến mức không dám đem ra so với tình trạng gần đây.
Anh không biết lý do hai người quyết định ly hôn. Không lẽ là do tính lăng nhăng của Nakao? Vì mang trách nhiệm nặng nề khi kết hôn với con gái của một gia đình tài phiệt lớn mạnh, nếu ly hôn với lý do không chung thủy thì sẽ khó mà ở lại công ty được.
Nhà Takashiro không còn quan hệ gì với người đó nữa... Giọng nói kiên quyết của Ritsuko vẫn đang còn văng vẳng trong tai anh. Nghĩa là cô ấy đã đề xuất ly hôn với chồng mình trước?
Nhưng Tetsuro vẫn nghĩ cô ấy có điều gì đó giấu giếm. Lý do khiến anh suy nghĩ như vậy chính là cái gối trong xe ô tô. Nếu muốn cắt đứt với chồng mình thì những món đồ liên quan đến bóng bầu dục như một biểu tượng của người ấy phải được vứt bỏ đầu tiên mới đúng.
Anh còn nhận ra một chuyện nữa. Có vẻ việc Nakao bỏ nhà ra đi có liên quan đến vụ án của Mitsuki.
Tetsuro giả sử tình huống Nakao đã từ bỏ gia đình để đi tìm người yêu cũ. Nhưng Nakao không phải là người suy nghĩ nông cạn như thế. Hơn nữa ngày Tetsuro đến nhà Nakao, anh đã thông báo quyết định ly hôn, đó là thời điểm Tetsuro chưa đề cập đến chuyện Mitsuki mất tích.
Nhưng Nakao biến mất đúng lúc này thì không thể là ngẫu nhiên được.
Anh trả đống thiệp cũ vào hộc bàn và quay lại phòng khách, ngay tức thì điện thoại trên bàn reo lên. Trong một thoáng anh đã nghĩ đó có thể là Nakao.
Nhưng Risako lại là người gọi.
“Bây giờ em đang ở Shinjuku. Anh có thể đến đây được không?”
“Shinjuku? Em làm gì ở đó thế?”
“Anh đến thì sẽ hiểu. Em đang ở cùng một người.”
“Một người?”
“Em đã nói là chỉ khi đến đây anh mới hiểu được thôi. Người đó bảo có chuyện cần nói với anh.”
“Chuyện liên quan đến... Hiura à?”
“Đúng thế.” Sau một hồi im lặng thì cô đáp lại.
“Cho anh địa chỉ đi.” Tetsuro lấy bút bi và kéo tờ giấy ghi chú lại.
Mồng Ba Tết ở Shinjuku thường không có gì thay đổi, ngoại trừ quán rượu có đông đúc hơn bình thường và dễ dàng bắt gặp những người uống quá chén hơn thôi.
Anh nhận được địa chỉ của một quán cocktail nằm ngay trên đường ở Shinjuku, thuộc tầng hầm của một tòa nhà.
Ngay khi mở cửa, anh bước vào một không gian tràn ngập khói thuốc dưới hệ thống đèn chiếu sáng lờ mờ. Bên tay phải anh là quầy bar và bên trái là khu vực để bàn. Quán cực kì đông khách, một đám thanh niên tụ tập quanh một chiếc bàn to, la hét ồn ào không buồn để ý đến những người xung quanh.
Anh thấy Risako đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ nằm tít trong góc. Bộ dạng của cô sau khi đi chụp hình về chẳng khác gì một nhà leo núi. Trên bàn là một ly cocktail từ rượu gin.
Tetsuro lại gần và toan ngồi xuống phía đối diện với cô thì bỗng có ai đó vỗ vào vai anh từ phía sau.
“Ngồi cạnh cô ấy đi. Hai người là vợ chồng cơ mà.”
Hayata Yukihiro đang đứng với ly rượu trên tay. Không ngờ người đó là cậu ta nên Tetsuro lúng túng không biết nói gì.
“Ngồi xuống đi.” Cậu ta nói một lần nữa. Tetsuro nghe theo liền ngồi xuống bên cạnh Risako. Hayata ngồi đối diện hai người.
“Tớ nghĩ nếu cậu biết tớ ở đây thì sẽ bỏ về mất nên mới phải giấu giếm như thế. Xin lỗi nhé.”
“Tớ sẽ không làm thế. Chẳng qua có hơi bất ngờ thôi.”
Anh vẫy phục vụ bàn và gọi cho mình một chai bia Guinness. Còn Hayata thì gọi thêm một ly Wild Turkey nữa.
“Thế có chuyện gì đây?” Tetsuro hỏi Risako.
“Em tình cờ gặp cậu ấy.”
“Ở đâu?”
“Ở công ty của tớ.” Hayata trả lời. “Cô ấy nhận chụp cảnh bình minh đầu tiên cho công ty tớ. Sau đó thì bọn tớ vô tình gặp nhau khi cô ấy ghé công ty.”
“Thế là hai người rủ nhau đi uống vì đã lâu không gặp à?” Tetsuro cố nặn ra một nụ cười. “Chỉ hai người thôi?”
“Đúng là đã rất lâu rồi hai người bọn tớ mới uống riêng, Takakura nhỉ?” Hayata quay sang Risako tìm kiếm sự đồng tình. Cô hơi mỉm cười.
“Thế thì đâu cần phải gọi tớ đến đây.”
“Tất nhiên, cậu không phải đến đây thì hay biết mấy.” Hayata thản nhiên nói.
Người phục vụ mang đồ uống đến. Hayata nâng ly.
“Trước tiên là cụng ly đã nào. Mừng năm mới.”
Risako bưng ly cocktail của mình lên chạm ly với Hayata, Tetsuro hơi chậm một tí nhưng vẫn đưa chai bia đen lên cụng.
“Chỉ có một lý do duy nhất để gọi cậu đến đây thôi. Cũng như trước đây. Nói thế cậu hiểu không?”
Tetsuro im lặng và nhìn vào mắt cậu ta. Trước khi đến đây, giữa anh và Risako đã có cuộc trao đổi nhỏ về những chi tiết cần phải xác nhận.
Tức thì Hayata nói như thể nhìn thấu ý đồ của anh.
“Takakura chẳng nói gì cả. Tuy tớ đặt bẫy khá nhiều nhưng cậu ấy vẫn không bị lòi đuôi. Cậu ấy lúc nào cũng chỉ dùng một câu Tớ không biết.”
Tetsuro gật đầu. Anh cũng nghĩ cô sẽ hành xử như thế.
“Nhưng có điều...” Hayata nói sau khi hớp một ngụm bourbon. “Không chỉ có ngôn ngữ mới diễn tả được điều muốn nói.”
Tetsuro nghiêng đầu ra vẻ không hiểu ý.
“Nishiwaki, cậu có biết thói quen xấu của Takakura không?”
“Thói quen xấu?”
“Ừ. Mỗi khi cậu ấy nói dối, khóe môi bên phải sẽ cong lên bất thường. Thật kỳ lạ là đã hơn mười năm mà cậu ấy vẫn không thay đổi.”
Tetsuro bất chợt quay sang nhìn vợ mình ở bên cạnh. Anh không hề biết cô có thói quen đó. Về phía Risako thì vì bị chỉ ra điểm yếu nên cô chỉ chăm chăm nhìn xuống mặt bàn.
“Thói quen xấu đó tớ đã quan sát từ lâu và có xác thực hẳn hoi.” Hayata cầm ly rượu hướng về phía Tetsuro. “Các cậu đang ở thế bất lợi nên tớ mới gọi cậu đến.”
“Tớ thật sự không hiểu cậu đang muốn nói gì đấy.” Tetsuro cười và cầm chai bia lên uống.
Hayata dựa vào lưng ghế, hất cằm và nhìn lên.
“Cậu vẫn chưa tìm thấy Hiura đúng không?”
Trong một khoảnh khắc, Tetsuro nín thở. Risako ngồi bên cạnh đưa ly cocktail lên miệng. Dường như cô đang muốn giấu đi sự bối rối nhưng cánh tay run run ấy thì chứng minh điều ngược lại.
“Có lẽ cậu đã nghe được từ chồng của Hiura về việc trong số những bản sao hộ tịch có một bản thuộc về cô ấy, đúng chứ? Tớ nghĩ cậu có thể đoán ra được tớ bắt đầu có hứng thú với vụ sát hại Togura là từ lúc đó.” Hayata nói và chờ đợi phản ứng của Tetsuro.
“Cậu đã đến nhà Hiura?” Tetsuro hỏi.
“Cả nhà riêng lẫn nhà bố mẹ.” Hayata gật đầu. “Cũng giống cậu thôi.”
“Rồi sao?”
Hayata uống cạn ly bourbon, để lại ly nước lọc còn nguyên.
“Nishiwaki, tớ đã nói trước rồi, tớ luôn đề cao tính công bằng. Vì thế nên cho đến bây giờ tớ không hề tra hỏi cậu hay là Takakura, cũng không báo cáo chuyện của các cậu cho cảnh sát. Nhưng lần này tớ muốn tuyên bố một chuyện. Tớ sẽ theo đuổi vụ án này đến cùng. Dẫu cho nó có ảnh hưởng đến bạn bè cũ đi chăng nữa.”
Có thể thấy rõ sự lạnh lùng không khoan nhượng trong ánh mắt của Hayata đang nhìn Tetsuro và Risako. Tetsuro có cảm giác cậu ta chỉ đơn thuần thay đổi cách nói thôi, chứ không có tuyên bố gì mới ở đây cả.
“Nếu cậu thích thì cứ việc theo đuổi, đâu có liên quan gì đến bọn tớ.”
“Tất nhiên là không liên quan đến các cậu. Chỉ là tớ nói trước vậy thôi.” Hayata chống hai tay lên bàn và hướng thân hình to lớn của mình về phía trước. “Các cậu nên rút tay khỏi vụ án đi. Như thế cũng tốt cho bản thân các cậu nữa. Bây giờ vẫn còn kịp.”
“Ý cậu là sao?” Risako hỏi.
“Trước khi ngọn lửa bùng cháy, các cậu nên gói ghém đồ đạc mang đi trốn là vừa.”
“Cái gì cháy cơ?”
“Sẽ cháy đấy.” Hayata gật đầu một cái. “Tớ là người châm lửa. Không còn lâu nữa đâu.”
“Cậu có vẻ mạnh miệng nhỉ? Hình như có người đã nắm được đầu mối của vụ án rồi?”
“Đó là dự định của tớ.” Nói xong Hayata siết chặt bàn tay phải lại.
“Như thế tức là cậu đã nắm được thông tin gì đó?”
Cậu ta mỉm cười đầy ẩn ý khi nghe Tetsuro hỏi.
“Tớ không hề hỏi các cậu bất cứ điều gì, sao các cậu lại đặt cho tớ nhiều câu hỏi thế? Không công bằng chút nào.” Cậu ta đảo mắt nhìn quanh, sau đó ghé mặt lại gần Tetsuro và Risako, đưa ngón tay trỏ lên và hạ giọng nói: “Nhưng nể tình bạn bè nên tớ sẽ cho các cậu biết điều này. Với tình hình hiện tại cảnh sát sẽ không thể tìm ra lời giải cho vụ án, vì tớ là người nắm giữ chìa khóa.”
Nghe không giống một lời nói đùa chút nào. Tetsuro hiểu rõ Hayata là một người rất ghét những lời lẽ giả dối màu mè.
“Vậy thôi.” Hayata đứng dậy, thọc tay vào túi, lấy ra một tờ mười ngàn yên nhàu nát và đặt nó lên bàn. “Đây là phần của tớ.”
“Như thế là quá nhiều.”
Tetsuro cầm tờ mười ngàn yên lên tính trả lại thì bị Hayata ấn tay xuống.
“Tớ là người rủ cậu đến. Để tớ mời. Vả lại...” Cậu ta hơi uốn người quay sang nhìn Tetsuro và Risako. “Đây là lời cảnh báo cuối cùng của tớ. Đừng có nhúng tay vào vụ án này. Các cậu sẽ hối hận đấy.”
Tetsuro định nói điều gì đó nhưng có vẻ đã quá muộn. Hayata đang sải bước về phía cửa ra vào. Cậu ta cứ thế bước ra khỏi quán mà không một lần ngoảnh lại.
5
Chủ nhật, ngày mồng Bốn, Tetsuro đi Osaka. Anh có nhiệm vụ thu thập thông tin về giải bán marathon vào dịp năm mới ở đó. Tuy không có tâm trạng làm việc chút nào nhưng đã hứa với bên tạp chí nên không thể nuốt lời.
Lộ trình bắt đầu từ công viên Nakanoshima và kết thúc ở sân vận động Nagai, tổng cộng là 21.075 kilômet đường chạy, gần như tương đương với đường về của giải marathon nữ quốc tế Osaka.
Trong buổi sáng, Tetsuro chủ yếu phỏng vấn một vài nữ vận động viên rồi sau đó đi thẳng đến sân vận động chứ không xem họ xuất phát. Kết quả cuộc thi này xem ra không có ý nghĩa gì. Các vận động viên tham dự chỉ với mục đích khởi động cho cuộc thi marathon sắp tới.
Sân vận động được bao quanh bởi một công viên có những bãi cỏ trải rộng. Chu vi công viên cỡ khoảng ba kilômet, thường ngày chắc sẽ có rất nhiều người đến chạy bộ và đi dạo. Thật ra hôm nay cũng có sự kiện bên lề là cuộc thi chạy mười kilômet marathon gia đình, tình hình là sẽ rất khó chạy với số lượng người tham gia đông đảo như thế.
Tetsuro đang ở trong phòng chờ của sân vận động, quan sát các vận động viên chạy trên màn hình, anh chợt nhớ lại cuộc nói chuyện với Hayata trước hôm mồng Bốn. Ngày hôm ấy anh đã phải hứng chịu một vài cú sốc. Thứ nhất là cậu ta theo sát nhóm Tetsuro hơn anh tưởng. Có lẽ bây giờ trong suy nghĩ của cậu ta, Mitsuki đã không còn vô can trong vụ án này nữa.
Thứ hai là việc Hayata tuyên bố mình đang nắm giữ chìa khóa phá giải vụ án. Nhóm Tetsuro thì hoàn toàn không biết hình thù chiếc chìa khóa đó ra sao. Theo lời cậu ta, nếu không có chiếc chìa khóa đó thì ngay cả cảnh sát cũng không thể tìm ra sự thật.
Hayata đã nắm được thông tin gì nhỉ...?
Đang mải suy nghĩ thì bỗng có ai đó vỗ vai anh từ phía sau. Anh ngoảnh lại thì thấy bác sĩ thể thao Nakahara ở khu công nghiệp Taimei đang nheo mắt nhìn anh.
“Một cuộc thi nhỏ lẻ như thế này mà cậu vẫn phải đi thu thập thông tin thì vất vả quá.”
“Anh cũng tham dự mà.”
“Tôi chỉ tham gia giám sát thôi. Huấn luyện viên Arikasa là một người rất chú trọng đến vấn đề sức khỏe nhưng quả nhiên bản tính lâu nay vẫn không thay đổi. Anh ta vẫn không chịu hiểu nghỉ ngơi hợp lý là một yếu tố rất quan trọng.”
Có vẻ Nakahara phản đối quyết định để vận động viên chủ chốt tham gia cuộc thi này.
“À, nhân tiện có người muốn gặp cậu đấy.” Nói xong anh ta quay lưng lại với Tetsuro và gật đầu ra hiệu đồng ý với ai đó. Tetsuro há hốc miệng khi nhìn thấy một người tách ra khỏi đám đông đang quan sát màn hình. Chính là Suenaga Mutsumi.
Trong chiếc áo gió cùng quần jeans, cô bé tiến về phía Nishiwaki, gật đầu chào.
“Sắp tới phía trường chúng tôi sẽ tham gia một chương trình hợp tác nghiên cứu.” Nakahara nói.
“Nghiên cứu gì?”
“Nói chung là...” Nakahara liếc sang Mutsumi, liếm môi trong khi cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp. “Chúng tôi sẽ thử tiến hành kiểm chứng sự khác biệt giữa cô bé và người khác trên một vài khía cạnh. Trong đó tất nhiên có khía cạnh y học, nhưng ngoài ra tôi cũng muốn làm sáng tỏ bí mật về khả năng vận động tuyệt vời ấy nữa. Hiện tại, một chương trình nghiên cứu hợp tác với khoa y học đã được khởi động.”
“Ồ, ra vậy...” Tetsuro nhìn sang Mutsumi. Cô bé chỉ im lặng cúi đầu.
Một cậu thanh niên từ đâu đó chạy đến và lên tiếng gọi Nakahara. “Tôi đi đằng này một lát.” Nói xong anh ta lập tức bỏ đi. Bầu không khí giữa Tetsuro và Mutsumi nhanh chóng trở nên khó xử.
“Em muốn uống gì không?” Tetsuro hỏi. Mutsumi gật nhẹ.
Ra khỏi phòng chờ, anh lén nhìn qua phòng nghỉ của các thành viên thuộc ban tổ chức cuộc thi. Trong phòng chỉ có một dãy bàn họp, ngoài ra không có ai. Hai người cùng vào trong sau khi mua đồ uống ở máy bán hàng tự động.
“Em vẫn rất quyết tâm nhỉ?” Tetsuro vừa mở lon cà phê vừa nói.
“Em nghĩ điều quan trọng là mình cần phải hiểu rõ bản thân mình.” Mutsumi xoay lon nước uống thể thao trong lòng bàn tay. “Bản thân em thì có rất nhiều thứ tò mò muốn biết.”
“Có lẽ thế.” Tetsuro uống một ngụm cà phê.
Anh chưa nghĩ ra chuyện để nói. Trong đầu anh chỉ xuất hiện ý nghĩ là bản thân mình thậm chí không thể mường tượng được một phần mười nỗi đau của Mutsumi.
“Người đó không đến à?” Mutsumi hỏi.
“Người đó?”
“Người lúc trước có đến trường ấy.”
“À.” Tetsuro đã hiểu. Cô bé đang nói đến Mitsuki. “Cô ấy bận bịu nhiều việc quá nên lần này anh đến một mình.”
“Vậy à?” Mutsumi mở lon nước ra. Cô bé trông có vẻ thất vọng. “Chị ấy có chuyện gì ạ?”
“Không có gì.”
Cô bé đưa lon nước lên miệng uống. Sau đó thì hơi lưỡng lự nói: “Chị ấy cũng gặp nhiều rắc rối đúng không?”
Tetsuro đang đưa lon nước lên chuẩn bị uống thì dừng lại. “Ý em là gì?”
“Vì chị ấy... không phải là con gái bình thường.”
Anh đặt lon nước xuống bàn. “Em biết à?”
Mutsumi thoáng mỉm cười, để lộ hai chiếc răng cửa.
“Có lẽ trực giác của em đã nhận ra. Người này có gì đó khác biệt. Vì nghĩ như thế nên lúc ấy em mới thử nói chuyện với hai người.”
Đúng là lúc đó Tetsuro lờ mờ cảm giác được điều ấy.
“Cũng vì thế nên em mới cho cô ấy xem cơ thể mình?”
“Lúc ấy thật sự em chẳng khác gì con ngốc, nên sau đó có hơi hối hận một chút. Không hẳn là em muốn chứng tỏ mình thua thiệt hơn người ta hay gì đâu.”
“Khi nghe thấy lời đề nghị của em thì cô ấy đã suy nghĩ cẩn thận lắm, tính cách cô ấy vốn vậy.”
“Thế à?” Cô bé lí nhí đáp lại và đưa lon nước lên uống. Nụ cười cũng đã biến mất.
“Từ lúc ấy đến giờ anh gặp khá nhiều người nên suy nghĩ cũng có chút thay đổi. Anh đã hiểu thêm được vài điều từ lời em nói.”
“Em đã nói gì?”
“Mọi người chỉ toàn tự ý quyết định con trai phải như thế này, con gái phải như thế khác, rồi tự đau khổ với khoảng cách do chính mình tạo ra. Không ai nắm giữ câu trả lời cho câu hỏi con trai là gì và con gái là gì cả... Anh nhớ đại loại là vậy.”
“À, hình như em có nói như thế." Cô bé gật đầu.
“Không biết đây có phải là câu trả lời không, nhưng anh nghe được một chuyện khá thú vị. Con trai và con gái là hai sự tồn tại trên cùng một dải Mobius.”
Tetsuro kể lại cuộc gặp gỡ với Aikawa Nanase ở quán Bloo. Mutsumi lắng nghe có vẻ rất thích thú.
“Dải Mobius... đúng là rất thú vị.”
“Không chỉ có tâm hồn mà thể xác cũng có thể áp dụng lên dải Mobius này. Nếu là em, có lẽ sẽ nằm ngay chính giữa nhỉ?”
“Nghe anh nói thế đúng là tâm trạng của em có vui lên một chút.” Mutsumi uống cạn lon nước và bóp bẹp nó bằng tay phải. “Muốn gặp người đó ghê.”
“Lần tới anh sẽ giới thiệu em với người đó... À đúng rồi, có cái này hay lắm anh muốn cho em xem.”
Tetsuro mở túi xách và rút ra một bì thư. Bên trong có ba tấm hình, một trong số đó là hình chụp khỏa thân của Mitsuki. Anh đặt tấm đó trước mặt Mutsumi.
“Đây là cơ thể của cô ấy, được một nhiếp ảnh gia quen biết chụp.”
“Ồ!” Mutsumi trầm trồ và bắt đầu ngắm nghía tấm ảnh sát rạt. Tetsuro hơi bất ngờ khi cô bé không chỉ có một tâm hồn đẹp mà còn có con mắt nghệ thuật thuần khiết.
“Chắc là chị ấy rất chịu khó luyện tập. Cơ bắp rất săn chắc.”
“Hình như lúc ấy cơ thể vẫn còn sót lại chút ảnh hưởng từ hóc môn nam.”
“Bây giờ chị ấy không tiêm nữa ạ?”
“Ừ.” Tetsuro lưỡng lự gật đầu, anh chuẩn bị trả những tấm ảnh về lại trong túi xách. Ngay lúc ấy thì Mutsumi tròn mất, cô bé tỏ ra hết sức kinh ngạc, ánh mắt hướng về một tấm ảnh khác.
“Em sao vậy?”
“Người trong tấm hình đó... Không, không phải tấm có cây thông, tấm còn lại ấy.”
Cô bé đang nói đến tấm ảnh chụp Kaori mà Tetsuro nhận được từ tiếp viên cùng làm chung với cô ấy. Nói là Kaori giả thì đúng hơn.
“Đây là người quen của anh à?” Mutsumi chỉ vào Kaori và hỏi.
“Không, cũng không hẳn là người quen.” Tetsuro đáp.
Biểu cảm của Mutsumi thoáng có chút bối rối. Cô bé rời mắt khỏi tấm ảnh, nhìn chằm chằm vào một điểm trên nền nhà.
“Em biết cô gái này?” Tetsuro đẩy tấm ảnh về phía cô bé.
Tức thì Mutsumi ngẩng mặt lên, không hiểu sao cô bé quay sang nhìn anh vẻ kinh ngạc, môi hơi giật giật.
“Nếu em biết điều gì đó thì có thể nói với anh không? Thật ra anh đang tìm cô gái này, hiện tại cô ấy đang mất tích.”
Đôi mắt đen của Mutsumi chuyển động liên tục như thể đang cố gắng ổn định tinh thần bên trong. Hành động đó vừa dừng lại thì cô bắt đầu nói: “Em đã từng gặp cô ấy, một lần duy nhất.”
“Ở đâu?”
“Ikebukuro. Có lẽ thế.”
“Hai người gặp nhau như thế nào?”
Mutsumi dường như vẫn chưa hết bối rối. Tuy nhiên cô bé vẫn tiếp tục kể.
“Trong một buổi họp mặt... trao đổi về giới tính.”
“Một buổi trao đổi nhận thức... về giới tính à? Em đã gặp cô gái này ở chỗ đó?”
Trước đây Mutsumi từng nói có tham gia một vài buổi gặp mặt để giải tỏa tâm lý. Nhưng tại sao Saeki Kaori, không đúng, phải là cô gái dùng tên của Saeki Kaori, lại có mặt ở đó?
Dường như Mutsumi vẫn không thể thoát ra khỏi trạng thái lúng túng ấy. Cuối cùng cô bé hít một hơi thật sâu như thể đã quyết định được điều gì đó.
“Đó là một người khác.”
“Hả? Một người khác ư?”
“Vâng. Người đó không phải là con gái, mà là con trai.”
6
Chỉ mới tháng Một mà không khí ở khu Ginza hầu như mất đi sự nhộn nhịp vốn có của nó. Tình trạng suy thoái kinh tế vẫn không có chuyển biến mới, mọi người ai cũng mang tâm trạng ảm đạm kéo dài. Không khí năm mới chỉ còn sót lại trên những khung kính cửa sổ của các cửa hàng nhưng lại tạo cảm giác không thật.
Tetsuro vừa mở cánh cửa quán Mắt Mèo thì đã có hai cô tiếp viên ra đón. Một người là Hiromi, người còn lại thì anh không nhớ mặt.
“Hôm nay anh đi một mình à?” Hiromi giúp anh cởi áo khoác và hỏi.
“Ừm, xin lỗi nhé. À, hôm nay tôi ngồi ở quầy thôi.”
Tetsuro nhìn một lượt khắp quán rồi tiến lại vị trí ở quầy bar. Hiện có sáu khách ngồi một mình trong quán. Không thấy bóng dáng Mochizuki.
Sau khi mang khăn ướt đến, Hiromi ngồi xuống cạnh anh.
“Bà chủ không có ở quán à?”
“Em nghĩ mama vừa mới ra ngoài. Anh có việc cần gặp chị ấy à?”
“Ừm. Tôi có vài điều muốn hỏi. Nhân tiện...” Tetsuro lại nhìn quanh quán một lần nữa. “Kaori vẫn chưa đi làm à?” Anh biết nhưng vẫn giả vờ hỏi.
“Ra vậy. Em thật ngốc, xin anh thứ lỗi cho. Để em gọi cô nào trẻ trung hơn ra tiếp anh thay em nhé.” Vẫn là giọng điệu ghen tị như mọi khi của Hiromi.
“Không, không cần đâu. Chắc cô cũng khá thân với Kaori nhỉ?”
“Bình thường thôi.”
“Hai người đã từng đi du lịch với nhau chưa?”
“Du lịch? Với Kaori ấy hả? Chưa bao giờ. Thường thì mọi người trong quán hay đi du lịch cùng nhau, nhưng Kaori không tham gia.”
“Cô đã từng đến nhà Kaori chưa?”
“Để em nhớ xem, hình như em có đến phụ cô ấy chuyển đồ. Nếu em nhớ không nhầm thì gần khu Kinshicho thì phải.”
“Thế ở lại qua đêm thì sao?”
“Chưa từng.” Hiromi lắc đầu, quay sang nhìn Tetsuro với ánh mắt của một nữ tiếp viên. “Trước đây đã vậy rồi, anh Nishiwaki có vẻ đặc biệt để ý đến Kaori. Chỉ toàn nói về cô ấy thôi.”
“Tôi không cố ý, nhưng chẳng phải khách thường tìm đến những quán rượu kiểu này là vì muốn gặp cô gái mình thích à?” Tetsuro nói và cầm ly rượu lên.
“Đúng là thế, nhưng chỉ toàn nói về một người không có mặt ở đây bây giờ thì để làm gì?” Hiromi tỏ ra hờn dỗi. Tất nhiên là cô ta vẫn đang diễn kịch.
Dù với vẻ mặt thân thiện đến đâu đi nữa thì khi nói dối đều sẽ để lộ sơ hở, Tetsuro tự nhủ với mình rằng không được để chiếc mặt nạ ấy đánh lừa. Anh thấy khó nghĩ ở chỗ tại sao cùng làm việc với nhau lâu như thế nhưng các cô tiếp viên khác lại không nhận ra chân tướng thật của Kaori nhỉ?
Điều khiến anh khó tin nhất, anh uống rượu và suy nghĩ, là Kaori ấy không hoàn toàn là con gái. Nhưng Suenaga Mutsumi đã xác nhận điều ấy. Cô bé nói rằng người ấy chắc chắn là con trai.
“Ban đầu em cũng rất ngạc nhiên. Em biết ở chỗ đó có những người không đồng nhất bên ngoài và bên trong, thêm vào đó em có thể nhìn thấy điều đó dễ dàng hơn người bình thường, nhưng vẫn không thể tin được người đó là con trai. Nhưng chính miệng anh ta đã nói thế nên chắc là không sai đâu.”
Tetsuro tự thuyết phục mình chấp nhận sự thật đó, vì Mutsumi mới nhìn một lần đã thấy được bản chất của Mitsuki, trong khi anh không hề mảy may nhận ra. Anh nghĩ thậm chí những người khách quen của Kaori cũng không hề hay biết trừ khi cô ấy tự thú nhận.
Theo lời Mutsumi thì lúc ấy đối phương đã tự xưng là Tateishi, không nói rõ tên, và đã đến bắt chuyện với Mutsumi.
“Người đó hỏi em có gặp rắc rối với giấy hộ tịch không, có thấy khó khăn khi bị buộc phải dùng tên đăng ký trên hộ tịch cho nhiều loại giấy tờ khác nhau và bị đối xử theo giới tính ghi trên đó không. Em trả lời rằng trên giấy tờ mình là nữ, và thường ngày cũng sống với tư cách là con gái, bởi thế nên đến bây giờ cũng không gặp nhiều khó khăn lắm, trước đó thì có thể.”
Mutsumi nói xong thì Tateishi bảo là muốn nói chuyện thêm nên sẽ giữ liên lạc, sau đó viết thông tin của mình lên mảnh giấy ghi chú và đưa cho cô bé. Nhưng rất tiếc, Mutsumi nói sau đó đã làm mất mảnh giấy ấy, cô bé chỉ nhớ trên đó không phải là cái tên Tateishi mà là tên con gái. Khi Tetsuro hỏi có phải đó là Saeki Kaori không thì cô bé bảo có cảm giác chính là cái tên đó.
Tetsuro cảm thấy mình đang từng chút một nhìn nhận vấn đề rõ ràng hơn. Có điều anh vẫn chưa tự tin vào suy đoán của mình lắm.
Có tiếng mở cửa. “Chào buổi sáng.” Anh nghe giọng của ai đó nói. Tetsuro quay mặt về phía cửa chính thì bà chủ Nozue Makiko vừa bước vào. Chị ta mặc bộ kimono màu tím than.
Sau khi nhắc nhở một cô tiếp viên khác điều gì đấy, Nozue Makiko đi đến từng bàn chào hỏi khách trong dáng vẻ hết sức quý phái.
“Tôi có chuyện muốn nói với bà chủ.” Tetsuro nói với Hiromi.
“Vâng, anh vui lòng chờ ít phút.” Hiromi đứng dậy, nhưng cô ta không đi thẳng đến chỗ Nozue Makiko, có lẽ cần phải chọn thời điểm thích hợp để bắt chuyện.
Khi Tetsuro gọi thêm một ly rượu nữa thì Nozue Makiko mới đến bên cạnh anh. Anh cảm giác trong nụ cười xã giao đầy chuyên nghiệp ấy có chút gì đó trách móc.
“Anh Nishiwaki, cảm ơn anh vì năm vừa rồi đã đến quán chúng tôi, năm nay lại nhờ anh giúp đỡ thêm nhé.”
“Xin lỗi vì đã làm phiền chị trong lúc bận rộn thế này.”
“Không sao ạ.”
“Thật ra...” Sau khi đảo mắt nhìn quanh, Tetsuro ghé sát mặt về phía chị ta. “Tôi có điều này về Kaori muốn nhờ chị xác nhận.”
Nozue Makiko buông một tiếng thở dài rất nhỏ. Tuy đang cười nhưng chị ta vẫn không che giấu được sự khó chịu, lại là chuyện đó à.
“Cô ấy không làm ở đây nữa.” Chị ta không nói rằng cô vẫn đang nghỉ phép.
“Tôi biết. Chính vì thế tôi mới muốn nghe chị nói sự thật.”
“Tôi đã nói dối anh điều gì nào?”
“Về chuyện của Kaori. Không, dùng cách gọi ấy cũng không đúng.” Tetsuro một lần nữa lại nhìn quanh để xác nhận xem có người nào đang dỏng tai nghe không rồi tiếp tục. “Phải là Tateishi mới đúng nhỉ?”
Tuy Nozue Makiko đang mỉm cười nhưng nụ cười đó trở nên cứng đờ hệt như vừa bị nhấn nút tạm dừng trên đầu đĩa.
Tất nhiên trạng thái ấy không kéo dài quá lâu. Chị ta lập tức lấy lại biểu cảm bình thường.
“Tateishi? Là ai thế?”
“Chị đừng tốn công đóng kịch nữa. Tôi đã biết hết rồi.”
“Tôi không rõ anh đã biết những gì nhưng vậy thì tốt rồi. Không cần thiết phải hỏi tôi thêm điều gì nữa.”
Cảm thấy đối phương đang trong tư thế chuẩn bị đứng dậy, Tetsuro lập tức chạm tay vào vai chị ta.
“Tôi muốn biết tường tận mọi chuyện. Tất nhiên sẽ không gây phiền phức cho chị. Tôi đơn giản chỉ muốn tìm Hiura Mitsuki thôi.”
Dường như chị ta không dự đoán được cái tên ấy sẽ phát ra từ miệng anh. Nozue Makiko chớp mắt liên tục. Đến lúc ấy thì nụ cười đã hoàn toàn biến mất.
Anh đã phải đánh cược khi nói ra cái tên Mitsuki. Nhưng theo suy đoán của anh thì Nozue Makiko sẽ không báo cảnh sát. Rõ ràng là người phụ nữ này cũng đang nắm giữ rất nhiều bí mật...
Nozue Makiko hướng đôi mắt cùng hàng mi giả nhìn xuống và nghĩ ngợi một lúc, sau đó mới lên tiếng: “Trên con đường trước cửa quán, anh hãy đi về hướng Shinbashi, có một quán cà phê tên là Pit nằm ở phía bên trái. Tôi chờ anh ở tầng hai. Ngay bây giờ sẽ đi luôn.”
“Quán tên là Pit.” Tetsuro tụt khỏi ghế.
Anh lập tức hiểu ngay lý do tại sao chị ta lại bảo anh chờ ở tầng hai. Sau khi leo lên một đoạn cầu thang tối mờ, anh nhìn thấy bốn chiếc bàn và không một vị khách nào. Như thế này thì không sợ có người nghe lén nữa. Ngoài ra cũng không phải lo bị nhìn thấy từ bên ngoài.
Nozue Makiko xuất hiện đúng lúc cà phê anh gọi vừa được mang đến. Khi được cô phục vụ hỏi món thì chị ta từ chối.
“Xin lỗi đã để anh chờ.”
Nozue Makiko nở một nụ cười trìu mến và châm thuốc hút. Loại Marlboro.
“Anh nghe chuyện của Kaori từ ai?”
“Cũng vô tình thôi. Một người tham dự buổi gặp mặt liên quan đến giới tính đã gặp Kaori ở đó.”
“Ra vậy. Thế giới này thật nhỏ bé.” Chị ta xoay mặt đi chỗ khác và nhả khói ra.
“Chủ quán như chị tất nhiên phải biết cô ấy là con trai nhỉ?”
“Đúng thế.”
“Không ngờ một quán rượu như quán Mắt Mèo cũng tuyển nhân viên kiểu đó.”
“Nếu khách biết được sự thật có lẽ sẽ rất tức giận nhỉ?”
“Khách hàng của quán không ai biết chuyện này?”
“Tất nhiên rồi. Tôi không thể để chuyện đó tới tai khách được.”
“Tại sao chị lại tuyển cô ấy?” Nói xong Tetsuro mới cảm thấy cách gọi “cô ấy” về bản chất không được hợp lý cho lắm.
“Tôi được một người quen cũ giới thiệu. Nhưng tôi không hề nghĩ rằng người được dẫn đến là con trai.” Nozue Makiko mỉm cười. Lần này là một nụ cười thật sự.
“Chị đã không từ chối?”
“Nếu ngay từ đầu tôi biết người đó là con trai thì chắc chắn sẽ từ chối, nhưng vì quyết định tuyển cậu ấy rồi tôi mới biết chuyện. Chỉ mới gặp một lần tôi đã thích cậu ấy rồi. Sau nhiều lần trò chuyện cuối cùng tôi mới biết sự thật không phải vậy. Tất nhiên lúc ấy tôi có bối rối chứ. Có điều tôi đã tự thuyết phục mình rằng con bé rất xinh đẹp, và khách hàng không hề phàn nàn câu nào.”
Trong giới kinh doanh cũng có những người quan niệm thân thể của tiếp viên là một công cụ kiếm tiền, nhưng Nozue Makiko không nằm trong số đó.
“Đúng là cô ấy rất xinh đẹp. Đến bây giờ tôi vẫn không tin đó là sự thật.”
Nozue Makiko gật đầu ra vẻ đồng tình.
“Con bé thuộc kiểu Castrato.”
“Castrato... ý chị là cắt bỏ cái ấy?”
“Vâng.”
Đó là cách mà những nam ca sĩ sử dụng từ lúc bé để duy trì được chất giọng của thời thiếu niên khi đến giai đoạn trưởng thành. Tetsuro đã từng xem một bộ phim có nam chính là ca sĩ Farinelli nổi tiếng đã thực hiện phương pháp ấy.
“Thời nay phương pháp đó còn được sử dụng không ạ?”
Nghe Tetsuro hỏi, Nozue Makiko liền lắc đầu mỉm cười.
“Bây giờ người ta dùng một phương pháp tương tự như vậy, cũng cắt bỏ cái đó từ khi còn nhỏ.”
“Tại sao lại có người đi làm chuyện đó?”
“Người thực hiện chính là bản thân người đó. Họ tự làm tổn thương cơ thể mình.”
“Có chuyện đó ư?”
“Chính cô bé đã nói vậy. Chuyện xảy ra từ hồi tiểu học. Nó có cả anh lẫn chị, nhưng có vẻ nó muốn trở thành người giống chị gái hơn. Dường như từ bé nó đã muốn như thế rồi. Tuy nhiên những người xung quanh nói với nó rằng điều đó là không thể. Khi nó hỏi thế con phải trở thành người như thế nào thì câu trả lời nó nhận được chính là trở thành người như anh trai nó với cơ thể cồng kềnh và giọng nói ồm ồm ấy. Một cậu bé thì không cách gì trốn tránh được điều đó, chỉ còn cách buồn rầu chấp nhận thôi. Lý do nó muốn tự thay đổi cơ thể xấu xí của mình là khi bắt đầu nhận ra cái ấy lòng thòng giữa hai chân. Từ lúc ấy nó đã trở thành một cái gai trong mắt cậu ta. Nếu không cần đến nó thì chỉ việc cắt bỏ thôi...
Nhà của cậu bé là cửa hàng bánh mì. Ở khu vực làm bánh có một dụng cụ dùng để cắt những ổ bánh mì lớn thành lát. Tối hôm đó, sau khi đã có quyết định cuối cùng cho mình, cậu bé lẻn vào khu vực làm bánh, tự cắt đứt cái ấy của mình. Khi nghe thấy tiếng hét, bố mẹ cậu lao vào bếp thì phát hiện máu lênh láng khắp sàn nhà.”
Nozue Makiko nói, tất nhiên nụ cười đã biến mất trên gương mặt chị ta.
“Cậu bé nằm viện gần hai tháng. Khi được bố mẹ hỏi lý do thì lần đầu tiên cậu mới có ý định nói ra suy nghĩ của mình. Bố mẹ cậu đã hiểu chuyện nhưng dường như không tỏ ra ủng hộ cậu tiếp tục sống như con gái. Đối với bậc làm cha mẹ thì đây là một vấn đề khó khăn.”
“Vậy tình hình vết thương đó thế nào?”
“Khoảng một tháng là lành hẳn, và tất nhiên thứ đó hầu như mất tác dụng đối với cơ thể. Do đó cậu bé không vỡ giọng và không sở hữu thân hình cơ bắp như con trai. Cuối cùng mong muốn của cậu bé đã thành hiện thực khi không phải trở thành người giống anh trai mình. Và đến mười năm sau thì cậu bé biến thành người giống hệt chị gái.”
“Tên thật của cô ấy chính xác là Tateishi?”
“Tateishi Suguru.”
Chị ta dùng ngón tay viết Hán tự cái tên ấy lên mặt bàn.
“Chị có khai báo chuyện đó với cảnh sát không?”
Tức thì chị ta nhìn thẳng vào mắt Tetsuro.
“Tôi nên khai à?”
“Không, tôi không nói vậy.”
“Nếu không có lý do gì thuyết phục, tôi sẽ không nói bất cứ điều gì về nhân viên và khách của quán. Dù đối phương có là cảnh sát đi nữa tôi cũng chỉ khai một câu là tôi không rõ thôi.”
“Nhưng chị đã nói chuyện của Kaori với tôi.”
“Vì anh đã biết sự thật Kaori là con trai. Tôi nghĩ tốt nhất nên nói rõ với anh mọi chuyện trước khi anh bị ai đó khác tra hỏi về chuyện đó.”
Dường như ý của chị ta là muốn anh giữ bí mật. Tất nhiên anh cũng không có ý định tiết lộ cho bất kỳ ai.
“Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”
“Tôi cũng không rõ. Cô ấy chỉ nói với tôi là sẽ ẩn mình một thời gian, không có gì phải lo lắng.”
“Thế còn Hiura Mitsuki? Tôi nghe nói cô ấy xin vào làm dưới cái tên Kanzaki Mitsuru.”
“Cũng vậy. Tôi không biết gì về tung tích của cô ấy.”
“Hình như có nhân viên điều tra thường đến quán dò hỏi cặn kẽ về người nhân viên pha chế mất tích?”
“Vâng. Nhưng tôi chỉ trả lời một câu thôi.”
Tôi không rõ, chắc vậy.
Tetsuro uống cạn một hơi ly cà phê đã nguội lạnh, sau đó chỉ tay vào bao Marlboro. “Cho tôi xin một điếu được không?”
“Mời anh.” Chị ta mở bao thuốc ra. Khi anh vừa rút một điếu thì chị ta lập tức châm lửa theo thói quen.
“Tôi và Hiura Mitsuki quen biết nhau từ lâu. Tuy không thể kể chi tiết mọi chuyện cho chị nhưng đại loại là cô ấy có dính líu đến vụ sát hại Togura Akio nên tôi mới phải đi hỏi khắp nơi thế này. Thành thật mà nói thì chị nghĩ sao về hai người đó?”
Nozue Makiko chống tay lên cằm, khuỷu tay đặt lên bàn và cúi đầu, thở dài thườn thượt.
“Thật ra trong một khoảnh khắc tôi đã nảy sinh nghi ngờ. Vì Mitsuru... Mitsuki biến mất ngay sau khi vụ án xảy ra.”
Tetsuro gật đầu. Nghi ngờ là điều dễ hiểu. Chắc chắn chị ta chưa biết chuyện Togura bám đuôi Kaori. Và cả việc Mitsuki đưa Kaori về nhà nữa.
“Nhưng tôi tin con bé. Tôi không rõ sự tình như thế nào nhưng sẽ bao che cho nó.”
“Tại sao?”
“Kaori đã nói với tôi rằng, mama, em không phải là hung thủ, em không giết Togura, Mitsuki cũng vậy, chị chỉ cần tin như thế thôi.”
“Mitsuki cũng không giết người...”
“Vâng. Và tôi tin lời cô ấy.” Nozue Makiko gật đầu.
----------------------------------------
1. Được đặt theo tên nhà toán học, thiên văn học August Ferdinand Mobius, là một dải chỉ có một phía và một bên.↩︎
2. Hán tự viết là “Kim Đồng Nhật Nguyệt”, ngoài ra còn có thể hiểu là thứ Sáu, thứ Bảy, Chủ nhật, thứ Hai.↩︎