Virtus's Reader
Đơn Phương

Chương 9: CHƯƠNG 9: 1

[/images/OEBPS/Images/decor.png]

Đã quá tám giờ tối được mười phút nhưng vẫn không thấy bóng dáng Saeki Kaori đâu. Đứng dưới bóng cây cột có thể dễ dàng quan sát quầy soát vé, Tetsuro chốc chốc lại cử động chân phải. Lẽ nào cô ấy đã đánh hơi được điều gì đó bất thường qua cuộc trao đổi trên điện thoại với Remi? Hoặc là sau khi Tetsuro rời đi, Tateishi Suguru đã gọi lại. Dù vì lý do gì đi nữa mà Kaori không xuất hiện thì anh buộc phải dọa dẫm Tateishi Suguru một lần nữa. Nghĩ đến đây khiến tâm trạng Tetsuro càng thêm nặng nề.

Anh kiểm tra đồng hồ đeo tay. Tám giờ mười ba phút.

Mình phải gặp Nakao bằng mọi giá, anh nghĩ. Từ lúc Hayata từ chối hợp tác đến lúc Nakao bị cảnh sát truy đuổi chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Vấn đề là Nakao không hay biết gì về điều đó, đó là lý do anh muốn gặp để báo tin. Ngoài ra anh cũng muốn hỏi tiếp theo Nakao định sẽ làm gì.

Đoàn người cứ nối đuôi nhau bước qua cổng soát vé. Tetsuro suy nghĩ về ý đồ của họ khi chọn nơi này để trao đổi. Có thể đến đây trong vòng ba mươi phút tức là chỗ ở của Saeki Kaori không cách xa nơi này lắm. Có lẽ Mitsuki cũng ở đó cùng cô ấy? Còn Nakao thì sao?

Vẫn chưa thấy bóng dáng Saeki Kaori đâu. Tetsuro lại nhìn xuống đồng hồ. Đúng lúc ấy anh cảm giác có người đứng sau lưng mình. Khi ngoảnh mặt lại anh nhìn thấy một cô gái đội mũ sụp xuống khá sâu, mặc một chiếc quần dài đi cùng chiếc áo khoác rộng thùng thình.

Cô gái tháo mũ ra để lộ khuôn mặt phía dưới. Tetsuro há hốc mồm ngạc nhiên.

“Không cần phải ngạc nhiên như thế đâu, QB.”

“Hiura, cậu...”

“Cậu có lời giải thích nào cho chuyện này không? Chẳng phải người gọi bọn tớ đến đây là cậu sao? Đáng lẽ lúc ở vòng đu quay ấy là lần cuối cùng chúng ta nói chuyện mới phải.”

“Tại sao cậu lại đến đây? Kaori đâu?” Anh dáo dác nhìn quanh.

“Cô ấy không đến, tớ đến thay không được à?”

“Đâu có.”

“Đi thôi. Đứng nói chuyện ở đây sẽ bị người ta để ý.” Mitsuki bắt đầu rảo bước, Tetsuro theo sau.

“Tateishi Suguru đã liên lạc với cậu?” Anh vừa đi vừa hỏi.

“Không, nhưng Kaori đã gọi cho tớ, cô ấy bảo chuyện Suguru bị viêm ruột thừa hơi kỳ lạ, hơn nữa cách nói chuyện của Remi không giống bình thường. Tớ lập tức đoán ra ngay đây là kế hoạch của cậu.”

“Vì thế cậu quyết định đến đây?”

“Ừ. Vì dù Kaori có xuất hiện thì cậu cũng sẽ thuyết phục cô ấy dẫn cậu về chỗ tớ, đúng chứ? Như thế này thì đỡ mất thời gian hơn.”

Ra tới đường chính, Mitsuki liền đưa tay lên vẫy taxi. “Đến Ikebukuro,” cô nói với tài xế sau khi lên xe.

“Cậu đang ở Ikebukuro?”

“Ừm.” Mitsuki lại chụp mũ lên đầu. Có lẽ cô đề phòng trước ánh mắt của người tài xế.

Những câu anh muốn hỏi chất cao như núi, nhưng không thể tùy tiện nói chuyện ở đây được. Chỉ riêng chất giọng khàn khàn của Mitsuki đã thu hút sự chú ý rồi.

Khi gần đến Ikebukuro, cô hướng dẫn chi tiết đường đi cho người tài xế. Cuối cùng chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà nhỏ được xây dựng trong một khu vực mật độ nhà cửa tập trung dày đặc.

Mitsuki tiến lại gần tòa nhà sơn màu vàng. Ở tầng một có treo bảng hiệu nhà hàng Trung Quốc, nhưng có vẻ như quán đã ngừng hoạt động. Cô đi lên lối thang bộ nằm trong góc của tòa nhà. Tetsuro theo sau.

Mitsuki dừng lại trước một cánh cửa ở tầng hai và rút chìa khóa ra. Trên cánh cửa có đề tên của một công ty tài chính, có lẽ cũng đã đóng cửa được một thời gian như nhà hàng Trung Quốc phía dưới.

“Xin mời.” Mitsuki nói sau khi mở cửa.

Bên trong hầu như không có gì. Hai cái bàn làm việc phủ đầy bụi, một cái ghế xập xệ, hai ghế xô pha bọc da và một tủ đựng đồ. Tất cả chỉ có vậy.

“Trước đây tớ sống ở một khách sạn bình dân nhưng sau đó Kosuke bảo tình hình đang ngày một nguy hiểm nên tớ mới chuyển đến đây. Có lẽ cảnh sát đã tìm được hình chụp của Kaori và bây giờ đang tiến hành truy lùng ráo riết khắp Tokyo.”

Đúng là suy nghĩ rất thấu đáo.

“Căn phòng này rốt cuộc là sao?”

“Chỗ này từng là công ty cho vay nặng lãi.”

“Cái đó thì tớ biết, nhưng tại sao cậu lại có chìa khóa căn phòng này?”

“Kosuke đã thuê giúp tớ. Bố của cậu ấy hình như là chủ tòa nhà này. Tuy được bố giao phó trách nhiệm quản lý nhưng thực tế cậu ấy không làm gì ở đây cả. Những nơi ít ai để ý thế này thường rất hữu ích.”

“Của Nakao cơ à?”

Tetsuro quan sát một lượt khắp phòng. Anh chẳng biết gì về bố của Nakao cả. Anh chỉ biết rằng mẹ cậu ấy là người mang tâm hồn con trai trong thân thể con gái.

“Nếu thế thì ở chỗ này không còn an toàn nữa đâu. Cảnh sát sớm muộn gì cũng sẽ truy lùng Nakao, chắc chắn họ sẽ tìm đến chỗ này.”

“Chuyện của Nakao đã bị cảnh sát phát hiện?”

“Không, vẫn chưa. Nhưng tớ đã tiết lộ với Hayata.”

Mitsuki nghe Tetsuro kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa anh với Hayata trong trạng thái kinh ngạc.

“Vậy à? Đến cả kế hoạch của mẹ Togura cậu ấy cũng nhìn ra. Quả không hổ danh là Hayata.”

“Cậu ta đã đoán đúng?”

“Ừ, đại loại thế.”

“Bây giờ cậu phải liên lạc với Nakao ngay, nhắn cậu ấy là tớ muốn gặp càng sớm càng tốt.”

Nhưng Mitsuki lắc đầu. “Nếu làm được tớ đã làm lâu rồi. Kosuke không có ở đây. Ngay cả tớ cũng không biết bây giờ cậu ấy đang ở nơi nào.” Cô cởi mũ ra, ngước nhìn Tetsuro. “QB, hình như cậu ấy muốn chết.”

Tetsuro cứng đờ người. “Ý cậu là sao?”

Mitsuki luồn tay vào mái tóc đã dài hơn một tí và cào đầu soàn soạt. “Tớ không hề nói ẩn ý hay phóng đại gì đâu. Kosuke rất nghiêm túc. Cậu ấy có ý định từ bỏ mạng sống của mình.”

“Tại sao cậu ấy phải làm vậy?”

“Vì cậu ấy nghĩ đó là cách tốt nhất, cậu ấy tin rằng như thế có thể giải quyết tất cả những vấn đề phát sinh lâu nay.”

“Nói kiểu đó làm sao tớ hiểu, cậu giải thích kĩ hơn đi.” Tetsuro đá mạnh vào chiếc ghế xô pha bên cạnh.

Mitsuki cắn môi, ném bay cái mũ mình đang cầm và thở dài.

“Đáng ra tớ không nên làm thế. Lúc ấy giá như tớ đã không tìm đến các cậu. Nếu thế cậu sẽ không bị vướng vào mớ rắc rối này.”

“Bây giờ cậu nói chuyện đó để làm gì? Kể hết cho tớ nghe, toàn bộ!” Anh nắm lấy hai vai Mitsuki và lắc mạnh, khiến đầu cô lắc lư theo. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt cô ươn ướt, Tetsuro dừng tay. “Hiura...”

“Cậu làm tớ đau...”

“A, xin lỗi.” Tetsuro lập tức buông tay.

“Chuyện Togura rình mò Kaori là có thật. Nhưng Kaori ở đây là một người khác, như cậu biết đấy.”

“Chuyện cậu giết Togura là nói dối?”

Cô cau mày ra chiều khó nhọc khi nghe Tetsuro hỏi.

“Togura thật sự là một kẻ bám đuôi lì lợm. Gã bao quát gần như tất cả những hoạt động dù là nhỏ nhất của cô ấy. Cậu nhìn thấy cuốn sổ rồi đấy. Cô ấy đi đâu gã cũng bám theo, thậm chí còn điều tra những người mà cô ấy gặp. Cậu hiểu chuyện này sẽ dẫn đến đâu chứ?”

“Togura đã biết chuyện hoán đổi hộ tịch?”

“Tớ không biết gã nắm được cách thức hệ thống ấy hoạt động đến mức nào nhưng dường như gã đã đánh hơi ra được người nhân viên pha chế làm việc cho quán Mắt Mèo đang sống ở căn hộ thuê theo tuần và mang bản thể là con gái. Sau đó gã nhặt được từ thùng rác của Kaori những bản sao hộ tịch của một vài người mang chứng rối loạn nhận diện giới tính. Có lẽ gã cũng đã biết chuyện Kaori thật ra là đàn ông.”

“Gã có đem sự thật đó ra để hăm dọa không?”

Tetsuro hỏi xong thì Mitsuki nhắm hờ mắt và lắc đầu.

“Người bình thường sẽ làm như vậy. Còn Togura là một kẻ lập dị. Thậm chí khi đã đánh hơi được bí mật quan trọng của người khác, gã vẫn làm những chuyện mà người bình thường không thể lý giải nổi.”

“Gã đã làm gì?” Tetsuro hỏi.

Mitsuki ngồi xuống chiếc ghế xô pha đã rách bươm, hai tay ôm lấy đầu. “Tối hôm ấy, sau khi đưa Kaori về đến nhà thì tớ đứng chờ Kosuke ở bên ngoài tòa chung cư. Bọn tớ đã hẹn gặp nhau ở đấy. Nhưng một chiếc xe một khoang màu trắng đã dừng lại ngay bên cạnh tớ trước khi cậu ấy đến.”

“Đó là xe của Togura?” Tetsuro hỏi.

“Nói chính xác là xe của xưởng sắt Kadomatsu. Khi tớ nhận ra đó là kẻ bám đuôi Kaori thì đã quá muộn. Gã mở cửa và lôi tớ vào trong xe. Dù đã vào tuổi trung niên nhưng gã vẫn rất khỏe. À, không phải.” Cô lắc đầu. “Là do tớ yếu, suy cho cùng tớ đang mang thân hình con gái mà.”

Tetsuro sửng sốt. “Togura đã...”

“Buồn cười nhỉ? Đúng là hết sức buồn cười.” Mitsuki ngẩng mặt lên. Tất nhiên nụ cười không xuất hiện trên khuôn mặt cô. “Nếu nhìn ngoại hình của tớ lúc ấy, chắc chắn trên đời này không có ai nói tớ là con gái. Tớ đang mang bộ dạng làm việc ở quán Mắt Mèo, hoàn toàn tự tin mình không thể giống một thằng con trai hơn. Nhưng Togura thì không nghĩ vậy. Gã thấy tớ là kiểu con gái giống con trai, và hình tượng đó dường như đã kích thích thứ gì đó bên trong gã.”

“Chẳng phải gã là tên biến thái có hứng thú với bất kỳ đối tượng nào miễn đó là nữ à?”

“Không chỉ có vậy đâu. Có lẽ gã còn hận tớ vì chuyện của Kaori. Tớ đã bảo vệ Kaori rất cẩn thận nên trở thành kẻ phá đám trong mắt gã. Nhưng khi điều tra về thân phận của kẻ phá đám ấy thì gã mới khám phá ra sự thật tớ là con gái. Vì thế gã đã nghĩ cách làm nhục tớ để xoa dịu cơn giận. Chính là việc bị đối xử như con gái, một cách khiến tớ nhục nhã đến tận cùng.”

Ý của Mitsuki là hãm hiếp.

“Gã đã đi đúng hướng, và nhắm trúng mục tiêu. Lúc bị lột hết quần áo, cả lúc ý thức được hơi thở tởm lợm của gã, niềm kiêu hãnh của tớ vỡ tan thành từng mảnh. Tớ đành phải chấp nhận mình hoàn toàn không đủ sức chống lại gã. Nhưng riêng ý nghĩ bị đối xử như con gái và bị biến thành đối tượng của một kẻ ham muốn tình dục như thế khiến tớ không chịu đựng nổi.”

Sau đó thì sao... Tetsuro không thể nói ra thành lời câu hỏi đang sôi sục trong anh.

“Nhưng may là tớ không sao.” Cô đã tự giải đáp thắc mắc của anh. “Đột nhiên có một tiếng động mạnh vang lên và chiếc xe lắc lư. Togura cũng bị giật mình nên dừng lại.”

“Đó là...”

“Là Kosuke. Vì không thấy tớ ở chỗ hẹn nên đã lái chiếc Volvo đi tìm xung quanh đó. Sau đó cậu ấy cảm thấy có gì đó bất thường bên trong chiếc xe một khoang đang đỗ lại bên đường nên đã húc mạnh từ phía sau.”

Nghe cô kể đến đây thì Tetsuro nhẹ người. Như thế chắc xe của Nakao cũng bị hư hại đây.

“Kosuke xuống xe và đi thẳng đến chỗ tớ. Cậu ấy đạp tung cửa và siết chặt cổ Togura. Mặt... mặt cậu ấy...” Mitsuki lắc đầu chậm rãi. “Biến dạng trông đáng sợ lắm. Cậu ấy giận điên người, đó là lần đầu tiên tớ nhìn thấy vẻ mặt ấy. Cậu ấy nóng nảy như thế là do lỗi của tớ.”

“Cậu ấy cứ thế siết cổ Togura tới chết?”

Mitsuki dùng tay phải tự đập lên đùi của mình.

“Kosuke không có ý xấu. Không làm chuyện đó mới là trái ngược với tính cách của cậu ấy. Vì bảo vệ tớ nên cậu ấy mới hành động như vậy.”

Tetsuro đồng tình. Anh hiểu con người Nakao. Cậu ấy lúc nào cũng hành động mà không nghĩ đến hậu quả, những lúc nổi nóng thì không ai bằng. Ngoài ý muốn đơn thuần là bảo vệ phần con gái suýt bị xâm hại của Mitsuki, cậu ấy còn muốn bảo vệ niềm kiêu hãnh của cô nữa. Nakao không nhận thức được mình đã dồn quá nhiều lực vào hai bàn tay đang siết chặt cổ Togura vì cơn giận, nhưng không thể quy trách nhiệm cho cậu ấy được.

“Lúc ấy sao các cậu không báo cảnh sát ngay? Tuy không biết có được vô tội hay không nhưng sự tình rõ ràng như thế, ít nhất Nakao sẽ được khoan hồng.”

Mitsuki hơi mỉm cười. “Nếu buộc phải làm rõ ngọn ngành mọi chuyện thì bọn tớ cũng lâm vào đường cùng luôn.”

“... Ừ nhỉ.”

“Ban đầu tớ đã nói với Kosuke những điều hệt như lúc tớ nói với cậu. Nhưng cậu ấy đã biến thành một con người lạnh lùng sau khi biết Togura đã chết. Điều đầu tiên cậu ấy làm là bắt tớ tránh xa khỏi hiện trường, lái chiếc Volvo của cậu ấy về nhà, thủ tiêu bằng lái xe và sổ tay của Togura đã giao cho tớ lúc đó.” Mitsuki cúi mặt, nói lí nhí. “Đáng xấu hổ là tớ đã làm theo lời cậu ấy, bỏ mặc Kosuke lại một mình và rời khỏi hiện trường.”

“Sau đó Nakao đã xử lý thi thể?”

“Tớ cũng không rõ đoạn sau đó thế nào nhưng có vẻ như cậu ấy đã lái chiếc xe một khoang ấy chở thi thể đến nhà máy giấy nọ. Để lại chiếc xe sẽ rất nguy hiểm nên chắc cậu ấy đã giấu nó ở chỗ khác. Cậu lúc nào cũng quan tâm đến chuyện tìm thấy chiếc xe nhưng tớ không thể biết được vị trí của nó là vì lẽ đó.”

“Nguy hiểm là vì trên xe để lại dấu vân tay?”

“Ngoài cái đó ra thì điều khiến Kosuke lo lắng nhất là vết lõm trên xe. Như tớ kể lúc nãy, trước khi cứu tớ cậu ấy đã đâm vào phần sau của chiếc xe.”

Tetsuro rên rỉ. Anh có đọc được rằng chỉ cần khám xét vết lõm ở xe thì có thể xác định được từ màu sơn cho đến loại xe của đối phương.

“Tớ không biết Kosuke đang dự tính điều gì nhưng tớ nghĩ mình sẽ không thể nào thoát khỏi tay cảnh sát được. Nếu họ lục soát nhà của Togura chắc chắn sẽ phát hiện thấy thông tin về tớ và Kaori mà gã đã từng điều tra. Như thế là hết. Vì vậy đầu thú là cách duy nhất. Không thể để Nakao làm chuyện đó được, tớ mới là người nên đi đầu thú.”

“Chuyện đó xảy ra trước khi cậu đến gặp bọn tớ?”

“Dù đã nói đi nói lại nhiều lần rồi nhưng đó thật sự là một thất bại của tớ. Tớ đã trở nên yếu đuối tại thời điểm quan trọng.”

Mitsuki đứng dậy khỏi xô pha và đi vào bên trong. Bên cạnh chậu rửa cũ kĩ là một vài món dụng cụ ăn đơn giản. Cô rót nước vào ấm điện.

“Cậu dùng tạm cà phê nhé. Chỗ này không có tủ lạnh nên không có bia.”

“Nakao đã phản ứng như thế nào trước ý định tự thú của cậu?”

Mitsuki đang bày cốc giấy ra nửa chừng thì dừng tay, sau đó lại tiếp tục.

“Kosuke đi tìm tớ. Cậu ấy có vẻ ngạc nhiên khi biết tớ ở chỗ các cậu. Không gì là không thể nhỉ? Lúc ấy Kosuke đã nói với tớ rằng cậu ấy đang nghĩ cách để không ai bị bắt cả nên xin tớ đừng đi tự thú.”

“Không ai bị bắt?”

“Tớ có hỏi thêm cậu ấy về kế hoạch đó nhưng cậu ấy không chịu nói vì lý do chưa đến thời điểm thích hợp. Sau đó tớ thử hỏi cậu ấy về gia đình của Togura, nếu cảnh sát điều tra xung quanh đó thì mọi chuyện cũng sẽ bị vạch trần. Tức thì Kosuke nói bên đó đã được dàn xếp ổn thỏa. Điều quan trọng là tớ không cần phải lo lắng sẽ bị cảnh sát phát hiện.”

“Nghĩa là cậu ấy đã thỏa thuận với Togura Yoshie và Yasuko?”

“Có tin nhắn hộp thư thoại gửi đến căn hộ cho thuê theo tuần ấy, rằng tôi muốn nói chuyện, xin hãy liên lạc. Kosuke không ngờ Togura có thể điều tra đến tận chỗ căn hộ này, nên cậu ấy đành phải gọi điện.”

“Nakao đã đồng ý với giao kèo của họ.”

“Cậu ấy đã gửi tiền vài lần, nhưng tớ không thể hiểu nổi làm sao có thể kéo dài một việc nguy hiểm như thế.”

Nước trong ấm đã sôi. Mitsuki cho cà phê uống liền vào hai chiếc cốc giấy, rót nước vào và khuấy đều. Ở đây có lẽ không có đường hay sữa.

“Saeki Kaori không ở đây à?”

“Cô ấy không ở đây nữa. Tớ đã nói với cậu là ở Odaiba đấy thôi. Cô ấy sẽ xuất phát từ đó.”

“Xuất phát đi đâu?”

“Tớ không biết.” Mitsuki đưa một chiếc cốc giấy về phía anh. “Cô ấy là người mạnh mẽ nên sống ở nơi nào cũng được. Chỉ có điều, không thể sử dụng cái tên Saeki Kaori nữa. Như thế nghĩa là Saeki Kaori với thân phận là con gái không còn tồn tại trên đời này nữa nhỉ?”

Người vốn dĩ sở hữu cái tên đó... Tateishi Suguru thoáng xuất hiện trong đầu Tetsuro.

“Lần cuối cậu liên lạc với Nakao là khi nào?”

“Hôm qua. Có điện thoại gọi đến.” Mitsuki một tay vẫn giữ cốc cà phê, tay kia lôi điện thoại từ túi quần ra.

“Cậu ấy nói gì?”

“Mọi chuyện sắp kết thúc rồi, từ đây đến lúc đó đừng làm gì khác ngoài chờ đợi. Cậu ấy nói thế.”

“Nghĩa là sao? Rốt cuộc cậu ta tính làm gì đây?”

Mitsuki dán mắt vào chiếc cốc giấy trong tay. Cô không có ý định uống, miệng nói như đang lầm bầm. “Tớ đã nói lúc nãy rồi đấy...”

“Ý cậu là cậu ta muốn chết?”

“Ừ.”

“Tại sao?”

“Nakao nghĩ rằng tốt nhất chỉ nên để một mình cậu ấy chịu tội. Cậu ấy định sẽ tuyên bố mình là người sát hại Togura rồi sau đó tự sát, như thế cảnh sát sẽ dừng cuộc điều tra lại.”

“Nakao đã nói thế ư?”

“Không phải chính miệng cậu ấy nói ra nhưng tớ hiểu. Cậu ấy không muốn làm ảnh hưởng đến những người đã thực hiện hoán đổi hộ tịch một cách bí mật như trường hợp của Tateishi, nên quyết định sẽ tự chôn mình cùng với toàn bộ bí mật ấy.”

Tetsuro gầm gừ, uống cà phê trong chiếc cốc giấy. Nó không phải nhạt mà là không có vị gì cả.

“Đâu cần phải tự sát, chỉ cần đầu thú là đủ rồi mà.”

“Như thế liệu có giữ bí mật được động cơ gây án không? Cảnh sát sẽ không để yên đâu. Chỉ cần bản thân vẫn còn sống thì nỗi lo sợ chuyện hoán đổi hộ tịch bị cảnh sát phanh phui sẽ vẫn luôn hiện hữu... Tớ cho đó là những gì Kosuke nghĩ.”

Tetsuro chìm vào im lặng. Có lẽ thế. Nếu là Nakao Kosuke thì khả năng đi đến quyết định ấy là rất cao. Giờ anh mới nghĩ thông một chuyện. Lý do Nakao đột nhiên ly hôn. Cậu ấy không muốn làm liên lụy đến gia đình nên đã quyết định cắt đứt mọi quan hệ trước khi bị bắt.

Tetsuro nhận lấy chiếc điện thoại di động từ tay Mitsuki. Anh nhìn nó chằm chằm, sau đó đưa nó về phía cô. “Cậu gọi đi.”

“Hả?”

“Hãy hỏi giúp tớ chỗ ở hiện tại của Nakao.”

Mitsuki hết nhìn điện thoại rồi lại nhìn mặt Tetsuro, sau đó cô lắc đầu buồn bã.

“Cậu ấy sẽ không nói đâu. Bây giờ chúng ta không thể liên lạc với cậu ấy nữa. Và cũng không biết cậu ấy đang ở nơi nào.”

“Trong đầu cậu có xuất hiện chút manh mối nào không?” Tetsuro hỏi. Nhưng Mitsuki chỉ lắc đầu. Tetsuro tặc lưỡi, uống cạn cốc cà phê nhạt thếch.

“QB, điều này có khi do tớ tưởng tượng ra thôi...” Mitsuki điềm tĩnh nói. “Nhưng hình như Kosuke đang bị bệnh, mà còn là bệnh rất nặng.”

Tetsuro toan bóp nát chiếc cốc giấy thì dừng tay.

“Điều gì khiến cậu có suy nghĩ đó?”

Mitsuki chậm rãi hếch cằm lên.

“Một vài thứ. Cậu cũng nhận ra đấy thôi.”

“Sức khỏe cậu ấy đúng là không được tốt, người thì gầy trơ xương, nhưng tớ chỉ nghĩ đó là vì cậu ấy làm việc quá sức thôi.”

“Đúng là cậu ấy hơi lao lực, nhưng không chỉ có vậy. Anh Saga kể với tớ là cách đây vài năm, cậu ấy đã từng nhập viện vì bệnh nặng. Theo như anh ấy đoán đó là ung thư.”

Tetsuro cảm thấy ngực mình vừa nhói lên một cái. Anh nhớ lại một vài biểu hiện bất thường từ Nakao. Có lần anh trông thấy cậu ấy có vẻ rất đau đớn ở tầng một tòa chung cư chỗ anh ở.

“Bệnh của cậu ấy lại tái phát ư?”

“Tớ không rõ.” Mitsuki vẫn cầm cốc giấy trong tay, cúi mặt nhìn xuống. Cô không có ý định sẽ uống cốc cà phê.

Có lẽ căn bệnh ung thư tái phát đã khiến Nakao nhận ra quỹ thời gian của mình sắp hết. Suy nghĩ về tình hình hiện tại, cậu ấy mới chọn con đường tốt nhất để giải quyết mọi chuyện là tự sát. Dù sao đi nữa cậu ấy đúng là đồ ngốc, Tetsuro nghĩ. Không thèm nói ra sự thật ngay cả với vợ và gia đình mình, lại còn tìm đến cái chết để bảo vệ bí mật cho những người gặp khó khăn về giới tính.

Không... Tetsuro ngẩng mặt lên. Có thật là cậu ta không nói cho ai biết không?

“Hiura, đi cùng tớ được không?” Tetsuro hỏi.

“Đi cùng?”

“Có chỗ này tớ muốn chúng ta cùng đến. Nếu muốn người đó nói ra sự thật thì phải nhờ cậu mới được.”

“Người đó là ai?”

“Risako.” Lần này sau khi nói xong Tetsuro liền bóp méo chiếc cốc giấy.

2

Trên bức tường gạch có dán những tấm poster xưa cũ, bên trong quán là những chiếc bàn nhỏ nhắn cùng với ánh đèn tối mờ. Đây là quán cà phê mang phong cách trào lưu thời trước. Tetsuro và Mitsuki chọn bàn nằm trong góc. Từ ga Shimo-kitazawa đến đây mất khoảng năm phút đi bộ.

Tiếng chuông kêu leng keng mỗi khi cánh cửa bằng gỗ mở ra. Đây cũng là một điểm tạo cho khách đến quán cảm giác hoài niệm.

Risako đến trễ năm phút so với giờ hẹn. Cô mặc chiếc quần da, đang sải bước tiến lại. Cô dừng lại giữa chừng có lẽ vì đã nhận ra người ngồi bên cạnh Tetsuro. Mitsuki không mang diện mạo con trai, tuy cô mặc quần jeans nhưng phía trên là áo khoác của con gái, có lẽ là đồ của Saeki Kaori.

“Mitsuki...” Risako tròn mắt và lập tức chạy vụt đến. “Cậu đã ở đâu thế?”

“Xin lỗi vì đã khiến cậu lo lắng, không những thế còn gây rắc rối cho cậu nữa.”

Risako ngồi xuống ghế đối diện.

“Chuyện này là sao?” Cô nói với Tetsuro, yêu cầu một lời giải thích.

“Em cứ gọi món đi đã.”

Cô phục vụ đang đứng cạnh cô chờ đợi.

Tetsuro kể lại chi tiết toàn bộ câu chuyện trong khi chờ món trà sữa hoàng gia cô vừa gọi được mang đến. Risako vừa lắng nghe vừa liên tục nhíu mày, trong đó có hai cái nhíu mày rất sâu. Đó là lúc biết Hayata không đồng ý hợp tác và lúc Mitsuki suýt bị Togura hãm hiếp.

“Ra vậy... nạn nhân lại đi tống tiền hung thủ. Thật hết nói nổi.”

“Nhờ trời mà hoạt động điều tra từ phía cảnh sát đang bị bế tắc, trong cái rủi vẫn có cái may.”

“Hayata...” Risako hơi cúi đầu. “Không đứng về phía chúng ta nhỉ?”

Món trà sữa của Risako đã được mang đến, cô uống một ngụm rồi nhìn Mitsuki.

“Không hiểu sao tớ cứ có cảm giác cậu không phải là hung thủ. Chuyện cậu đánh nhau sau đó siết cổ gã để bảo vệ Kaori có gì đó không bình thường. Dù là con trai đi nữa thì cậu cũng không thuộc típ người thích bạo lực.” Risako tiếp tục nói trong khi vẫn nhìn Mitsuki đang cúi mặt. “Nếu cậu nói giết người vì suýt nữa bị hiếp thì không chừng tớ sẽ tin.”

“Hiura tất nhiên không thoải mái khi nói về chuyện cậu ấy bị lạm dụng hay chuyện bị xem như đối tượng để làm thỏa mãn dục vọng rồi.”

“Cái đó em hiểu. Ý em muốn nói chỉ là Mitsuki nói dối rất tệ.” Risako ôm tách trà bằng hai bàn tay, sau đó ngồi thẳng lưng dậy. “Thế hai người muốn gặp em có việc gì?”

“Có chuyện này muốn hỏi em, nói đúng hơn là muốn em xác nhận một chuyện.” Tetsuro nhìn thẳng vào mắt Risako. “Trước ngày em dọn ra ngoài, nhà chúng ta có khách đến đúng không? Em đã mang bộ Royal Copenhagen ra tiếp đãi người đó?”

Cảm giác như trong một khoảnh khắc Risako đã nín thở. Cô nheo mắt và tránh ánh nhìn của Tetsuro.

“Có vấn đề gì à? Chỉ là bạn của em ghé chơi thôi mà.”

“Bạn nào? Ngay bây giờ em thử gọi điện cho người bạn đó xem. Em có mang điện thoại chứ?”

Risako nao núng. Cô làm vẻ mặt không biết phải phản ứng lại như thế nào và ánh mắt dò xét xem đã bị Tetsuro nhìn thấu đến đâu.

“Không phải là bạn thì còn ai vào đây nữa.”

“Đã thế sao em không chịu nói ra?”

“Anh nghĩ thế nào thì tùy.”

“Không có thời gian để suy nghĩ lung tung đâu. Em tính đứng nhìn Nakao chết ư?”

Cô làm vẻ mặt như thể có ai đó bất thình lình vỗ tay đánh bốp ngay trước mặt mình, sau đó chớp mắt hai lần.

Sau khi chậm rãi hít một hơi thật sâu, Tetsuro nói: “Người khách ấy là Takashiro Ritsuko đúng không?”

Tetsuro hiểu ngay khi nhìn thấy nét mặt căng thẳng trong phút chốc của Risako. Dường như bảo vệ bí mật ấy với cô cũng là một gánh nặng.

“Khi nhận bộ Royal Copenhagen ấy em đã nói sẽ chỉ dùng nó để tiếp đãi những vị khách sang trọng thôi, ngoài Takashiro Ritsuko ra thì làm gì còn ai ở đây nữa. Đồng thời anh đã hiểu những lời em nói lúc đó. Nguyên nhân là vì em đã nghe được lời thề độc giữa Nakao và Ritsuko.”

“Lời thề độc?” Mitsuki hỏi.

“Đây chỉ là phỏng đoán của tớ thôi.” Tetsuro nói. “Tốt nhất nên nghe từ chính miệng Risako nhỉ?”

Risako cầm chiếc thìa đặt ở đĩa lót lên và khuấy trà, sau đó cô uống lớp màng mỏng nổi lên phía trên mặt trà sữa.

“Ban đầu Ritsuko đến nhà là để gặp anh. Nhưng vì anh đã ra ngoài nên cô ấy mới nói chuyện với em.”

“Thật ư?” Tìm đến tận nhà như thế chắc là cô ấy không có ý tránh né anh. “Thế thì anh càng có quyền hỏi về chuyện ấy.”

“Ừm. Nhưng dựa trên suy đoán của mình, em đã quyết định giữ im lặng với anh. Vì nếu nói cho anh biết chắc chắn mong muốn của cô ấy sẽ không thành sự thật.”

“Mong muốn?”

“Cô ấy muốn chúng ta đừng tìm kiếm Nakao nữa.”

Tetsuro nghe xong liền gật đầu. “Ra thế. Hèn gì cô ấy nghĩ nếu hé lộ mọi chuyện anh sẽ không nhúng tay vào nữa.”

“Không nhúng tay vào?”

“Không được rồi, có lẽ anh sẽ không làm thế được. Tình hình bây giờ không diễn biến như anh nghĩ.”

Risako hơi mỉm cười, một nụ cười đượm buồn.

“Nakao mắc bệnh ung thư. Là ung thư tuyến tụy. Cậu ấy biết, bản thân mình là người nắm tình hình rõ nhất nhỉ?”

Tetsuro và Mitsuki quay sang nhìn nhau. Cô chỉ gật đầu buồn bã.

“Không có cách gì để giúp cậu ấy à?”

“Có vẻ vậy.”

“Ừ.” Tetsuro hít thở sâu. Anh cảm giác trong ngực mình trở nên nặng nề như bị thứ gì đó xâm chiếm. “Risako, em có thuốc không?”

Cô lặng lẽ mở túi xách, đặt gói thuốc và bật lửa lên bàn. Anh ngậm một điếu lên miệng, châm lửa và cảm nhận một lượng khói lớn tràn vào bên trong phổi, sau đó vừa nhả khói vừa mường tượng gương mặt của Nakao, một gương mặt tiều tụy.

“Ritsuko xốc lại tinh thần và quyết định sẽ chăm sóc Nakao trong những ngày cuối cùng nhưng không thể. Cô ấy đã nghe một tin động trời từ Nakao.”

“Là chuyện cậu ấy đã giết người.”

Risako gật đầu. “Có vẻ như cô ấy không biết gì về chuyện hoán đổi hộ tịch, Nakao chỉ kể rằng đã giết một người đàn ông rình mò một cô tiếp viên là người quen.”

“Sau đó Nakao đã đề nghị ly hôn đúng không?”

“Ừm. Sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt nên cậu ấy nghĩ tốt nhất nên cắt đứt mọi quan hệ trước. Tất nhiên Ritsuko kịch liệt phản đối nhưng cuối cùng cũng bị cậu ấy thuyết phục.”

“Nhờ chuyện con cái.”

“Bình thường chẳng có bố mẹ nào muốn để con mình mang tiếng là con của một kẻ sát nhân cả.”

“Nhưng...” Mitsuki ở bên cạnh nói lí nhí. “Dù ly hôn thì quan hệ huyết thống vẫn không thể xóa bỏ được. Người ngoài vẫn sẽ nhìn nhận bọn trẻ là con của kẻ sát nhân thôi. Tớ nghĩ không phải Kosuke không biết điều đó.”

“Theo lời Ritsuko thì Nakao nói cậu ấy có thể tự lo liệu về chuyện ấy.”

“Chuyện ấy?”

“Cô ấy cũng chỉ biết chừng đó thôi.”

“Nakao không có ý định để Nakao Kosuke chết đâu.”

Cả Risako lẫn Mitsuki đều đờ mặt ra trước lời Tetsuro vừa nói. Hai người quay sang nhìn nhau, anh tiếp tục. “Có lẽ cậu ấy có ý định chết với tư cách là một người đã sát hại Togura. Người mà cảnh sát không thể điều tra ra danh tính. Dù vụ án có khép lại đi nữa thì cái tên Nakao Kosuke vẫn không bị phát hiện. Đồng thời cậu ấy sẽ gửi thông báo đến Togura Yoshie và Yasuko rằng Kanzaki Mitsuru đã chết.”

“Tức là cậu ấy định biến mình thành một xác chết bất minh?” Mitsuki hỏi, giọng cô run run.

“Tớ nghĩ thế. Trong trường hợp thi thể đó bị phát hiện, cảnh sát sẽ lập tức tiến hành xác nhận thông tin thông qua danh sách truy tìm những người đang mất tích. Nhưng làm gì có cái tên Nakao trên danh sách ấy. Như thế sẽ không có ai bị phát hiện cả.”

“Ra vậy. Ritsuko chẳng có lý do gì để báo cảnh sát cả.” Risako gật gù nói.

“Cô ấy đâu cần quan tâm đến người chồng đã ly hôn đang ở nơi nào. Ngược lại, đối với trường hợp chưa ly hôn, sẽ rất kỳ lạ nếu không trình báo với cảnh sát khi chồng mình mất tích. Ngoài ra cô ấy cũng sẽ không biết giải thích thế nào với những đứa con của mình lý do bố chúng đột nhiên biến mất.”

“Thì ra đó chính là lý do thật sự của vụ ly hôn.” Mitsuki nói. “Đúng là Kosuke có thể sẽ suy nghĩ tới mức này...”

Tetsuro dụi điếu thuốc vẫn còn dài vào gạt tàn. Risako chộp lấy gói thuốc như thể thay phiên với anh. Mỗi người đều im lặng chìm vào dòng suy nghĩ của riêng mình.

Một lúc sau thì Risako lên tiếng. “Đó là tất cả những gì em nghe được từ Ritsuko. Hình như cô ấy muốn anh đừng manh động nên mới nói ra tất cả những gì mình biết.”

“Nhưng em lại không nói chuyện đó với anh. Không những thế em còn để lại mảnh giấy bảo anh đi tìm Nakao.”

“Vì em cảm thấy cực kì đau khổ. Khi nghe Ritsuko kể, em có thể đoán ra ngay Nakao đang có ý định tìm đến cái chết. Có lẽ cô ấy cũng biết. Làm sao có thể để mặc bạn bè mình chết như thế được? Anh thì nhất định không chịu từ bỏ việc tìm kiếm cậu ấy. Chính em cũng không nghĩ mình nên từ bỏ. Thế nên mới quyết định giữ bí mật với anh. Chuyện buồn như thế em cũng không muốn kể chút nào.”

Tetsuro kiềm chế để không bật ra câu hỏi đó có phải là lý do cô dọn ra ngoài không. Nhưng có lẽ lý do cô bỏ đi thì nhiều vô kể.

“Đi tìm Kosuke thôi.” Mitsuki đột nhiên gằn giọng. “Risako nói đúng, không thể để mặc bạn mình đi tìm cái chết như thế được, dẫu cho cậu ấy không muốn bị tìm thấy đi nữa. Nếu quyết định như thế, bọn mình phải nghĩ ra một phương án khác.”

“Tất nhiên tớ vẫn sẽ đi tìm Nakao. Hơn nữa tình hình hiện tại đang diễn biến khác đi so với kế hoạch cậu ấy vạch ra, vì thế bằng mọi cách tớ phải báo tin cho cậu ấy biết.”

“Ý anh là gì?” Risako hỏi.

“Nakao tin rằng dù cậu ấy chết đi thì danh tính vẫn sẽ không bị phát hiện. Nhưng thực tế không phải vậy.”

Risako nói sau vài giây suy nghĩ: “Là Hayata.”

“Cậu ta sẽ đoán ra ngay thi thể bất minh ấy chính là Nakao. Tất nhiên cậu ta sẽ không báo cảnh sát ngay để tránh bị tra hỏi ngược lại, chưa kể Hayata cũng muốn che giấu việc chúng ta dính dáng đến vụ án. Thay vào đó cậu ta sẽ trình báo với cảnh sát kế hoạch của Togura Yoshie và Yasuko, sau khi đã hoàn thành bài viết của mình.”

“Như thế gia đình Togura sẽ bị điều tra. Bọn họ không biết tên thật của Kanzaki Mitsuru nhưng lại biết số điện thoại, cảnh sát sẽ bắt đầu từ đó để truy ra danh tính của thi thể ấy...”

“Cầu thủ nút chặn bây giờ lại trở thành đối thủ...” Mitsuki nói.

“Không thể trách Hayata được. Cậu ta chỉ đang theo đuổi quan điểm sống của mình thôi.”

Đã nhiều năm trôi qua kể từ trận đấu cuối cùng ấy... Những lời Hayata từng nói bây giờ vẫn còn vang vọng trong tai anh.

“Có một chi tiết này em không hiểu.” Risako nói.

“Sao?”

“Em hiểu là Nakao muốn bị tìm thấy trong vai trò là một xác chết bất minh. Nhưng làm cách nào để cảnh sát biết được xác chết đó chính là hung thủ sát hại Togura?”

“Có thể cậu ấy sẽ để lại di ngôn.” Mitsuki nói. “Đó là cách đơn giản nhất.”

“Tớ thì không nghĩ vậy. Cảnh sát chắc chắn sẽ tìm cho ra bằng chứng, phải là một thứ gì đó mà chỉ hung thủ mới có.”

“Thứ đó là gì nhỉ?” Mitsuki suy nghĩ.

“Chỉ có một thứ duy nhất.” Tetsuro nói. “Chính là chiếc xe.”

“Chiếc xe một khoang của Togura.” Mitsuki đập nhẹ lên bàn.

“Thông tin cảnh sát có được là chiếc xe một khoang ở nhà máy Kadomatsu đã biến mất vào tối hôm Togura bị sát hại. Nếu cậu ấy chết trong chiếc xe đó thì tất nhiên tất cả các dữ kiện sẽ được xâu chuỗi lại.”

“Đúng là Kosuke từng nói với tớ rằng chiếc xe chính là vũ khí bí mật. Vì vậy không được cố gắng tìm nó...”

“Sau vụ án, chiếc xe đã được cất giấu an toàn ở nơi nào đó.”

“Tớ chịu. Kosuke không hề đề cập đến một địa điểm an toàn nào với tớ cả.”

“Tất nhiên không phải là bãi đậu xe đâu nhỉ? Nếu để xe ở đó quá lâu sẽ bị nghi ngờ.”

“Đậu xe trên đường cũng vậy, chắc chắn sẽ có người trình báo. Hoặc chỉ còn cách phải liên tục thay đổi bãi đậu xe thì may ra mới đủ an toàn?” Nói đến đây thì Tetsuro chợt nhận ra một điều hết sức đơn giản. “Khoan đã, vụ án xảy ra vào giữa đêm khuya, Nakao phải lập tức giấu chiếc xe ngay, nhưng vào khung giờ đó thì những địa điểm có thể đến sẽ bị giới hạn.”

Cả ba người cùng nín lặng và rà soát lại suy nghĩ.

“Nơi an toàn nhất...” Risako nói với vẻ mặt đăm chiêu. “Có lẽ là bãi đậu xe tại nhà.”

“Cũng có khả năng đó. Tối hôm ấy tớ lái chiếc Volvo và dừng nó bên cạnh tòa căn hộ cho thuê theo tuần, nghĩa là bãi đậu xe ở nhà riêng sẽ còn chỗ trống.”

“Không có chuyện đó đâu. Những người xung quanh sẽ thấy bất thường khi có một chiếc xe một khoang lạ hoắc xuất hiện. Nếu là gara có cửa cuốn thì còn được, cửa cuốn à...” Trong đầu anh xuất hiện một tấm ảnh. “Lẽ nào...”

“Gì thế?” Risako hỏi.

“Chỉ có duy nhất một cái gara có gắn cửa cuốn mà Nakao có thể tự do sử dụng.”

“Ở đâu?”

“Biệt thự nhà Takashiro. Có lần cậu ấy đã cho tớ xem tấm ảnh ấy, chắc chắn nó nằm ở bãi biển Miura.”

“Nhưng Nakao không muốn làm liên lụy đến nhà Takashiro cơ mà.” Giấu chiếc xe ở đó chẳng phải sẽ rất nguy hiểm ư?” Risako phản bác.

“Tất nhiên khi chết cậu ấy sẽ rời khỏi nơi đó. Có khả năng cậu ấy sẽ tạm thời ẩn mình ở đó cho đến lúc ấy.” Tetsuro nhìn xuống đồng hồ đeo tay.

3

Đã gần nửa đêm nên trước mắt, mỗi người tạm thời trở về nhà của mình. Tetsuro quay về căn hộ còn Risako đến nhà cô bạn đang ở nhờ.

Vấn đề còn lại là Mitsuki. Tetsuro hoàn toàn không có ý định để cô quay lại tòa nhà ở Ikebukuro ấy.

“Cậu đến chỗ tớ nhé.” Risako nói, dường như cô cũng có cùng suy nghĩ với anh. “Cô bạn ở cùng tớ tối nay bận việc nên không về nhà.”

“Như thế có phiền không?”

“Cậu không đến ở vì ngần ngại như thế mới phiền ấy. Cô ấy nói với tớ hãy xem đó như nhà mình nên cậu không cần phải lo.”

“Nếu thế thì...” Mitsuki gật nhẹ.

Sau khi chia tay hai người trước quán cà phê, Tetsuro lên taxi một mình. Trên đường anh mở điện thoại gọi cho Sugai. Hình như cậu ta vừa mới vào bồn tắm nên để anh chờ một lúc.

“Có chuyện gì thế?” Sugai nói giọng như bị hụt hơi. Dù rất quan tâm đến vụ án, nhưng tất nhiên cậu ta chưa biết gì về chuyện của Nakao cũng như vụ hoán đổi hộ tịch. Tetsuro không hề có ý định giải thích mọi chuyện ở đây.

“Xin lỗi vì gọi giờ này. Thật ra tớ có chuyện muốn hỏi về căn biệt thự của Nakao.”

“Biệt thự của Nakao á?”

“Ừm. Lúc trước khi tớ thuê căn hộ hiện tại đã nhờ cậu giải quyết thủ tục bảo hiểm hỏa hoạn, nên tớ nghĩ có khi cậu cũng xử lý vụ đó giúp Nakao ở căn biệt thự của cậu ấy.”

“Biệt thự của Nakao à...” Dường như Sugai đang lục lại trí nhớ, một lúc sau cậu ta nói to: “À, căn biệt thự ở Kanagawa. Thuộc sở hữu của Nakao, à không, của nhà Takashiro mới đúng.”

“Đúng rồi. Cậu lo vụ giấy tờ bảo hiểm ở đó đúng không?”

“Đúng thế. Tớ nắm hết. Nghe tin cậu ta vừa mua là tớ liên lạc ngay, thế là một hợp đồng béo bở...”

“Cho tớ biết địa chỉ đi.” Tetsuro không để Sugai nói hết câu. “Địa chỉ của căn biệt thự ấy, nếu có số điện thoại thì càng tốt.”

“Sao tự nhiên gấp gáp thế?”

“Tớ sẽ giải thích sau. Tớ muốn biết địa chỉ căn biệt thự đó càng sớm càng tốt.”

“Nhưng bây giờ Nakao đã ly hôn rồi, đâu có liên quan gì đến biệt thự ấy nữa.”

Giọng điệu trò chuyện thong thả của Sugai khiến Tetsuro mất hết kiên nhẫn. Anh khẽ giậm chân trong taxi. “Tớ đã nói sẽ giải thích cụ thể sau mà. Xin lỗi cậu nhưng bây giờ không còn thời gian nữa, làm ơn cho tớ địa chỉ biệt thự ấy đi.”

“Dù sao bây giờ cũng không thể nói cho cậu biết được. Thông tin nằm ở công ty mà.”

Tetsuro rên rỉ. Anh không thể bắt cậu ta đến công ty giờ này được. “Vậy sáng mai đến công ty cậu phải tìm ngay, có rồi thì báo cho tớ.”

“Cậu nói như thể sắp tận thế đến nơi ấy. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Nói đại khái cho tớ biết cũng không được à?”

“Không thể nói qua điện thoại được. Trông cậy vào cậu đấy, Sugai. Cậu là niềm hy vọng duy nhất.”

“Nishiwaki hiếm khi nói những lời như thế này.”

Sugai ở phía đầu dây bên kia có vẻ như đang đăm chiêu suy nghĩ, như thể lo sợ tia lửa sẽ bay đến chỗ mình không chừng.

“Biết rồi. Ngày mai tớ định sẽ thong thả đi làm, nhưng cậu đã nói thế thì thôi vậy. Tớ sẽ tìm rồi liên lạc ngay.”

“Cảm ơn nhé. Tớ nợ cậu lần này.”

Có linh cảm Sugai sắp sửa hỏi thêm điều gì đó nên Tetsuro lập tức tắt máy. Anh không có ý định sẽ tiết lộ bất cứ điều gì dù cho Sugai cung cấp địa chỉ căn biệt thự. Nhưng không giải thích cho cậu ta cũng không ổn. Tetsuro thử nghĩ cách đánh lừa cậu bạn đầy thiện ý.

Về đến nhà, Tetsuro liền nằm ngả ra giường và sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. Anh tự tin vào suy đoán đã trình bày với Risako và Mitsuki lúc nãy. Nói tóm lại, ý định tự sát của Nakao đã được xác thực.

Anh không thể làm ngơ trước ý định tìm đến cái chết của một người bạn. Suy nghĩ đó vẫn không có gì thay đổi, nhưng anh không phủ nhận mình đã có lúc bị lung lay, bởi anh không thể nghĩ ra cách giải quyết nào khác khi nghĩ về những sự việc rối rắm đan xen nhau thế này.

Chẳng lẽ mình không nên làm gì cả, suy nghĩ đó cứ quanh quẩn mãi trong đầu anh. Không, ngay từ đầu mình không nên nhúng tay vào rồi, cứ việc giao hết cho Nakao và Mitsuki, có khi như thế mọi chuyện lại trôi chảy hơn. Mình không nên can thiệp vào quyết định biến mất của Nakao.

Tetsuro bị sự cắn rứt, hoang mang và hối hận đồng thời hành hạ chỉ trong một đêm. Anh trằn trọc mãi không ngủ được. Anh chỉ vừa chợp mắt được một chút thì bỗng dưng có tiếng điện thoại từ xa vẳng lại. Điện thoại cạnh giường chỉ mới báo bảy giờ sáng.

“Em, Risako đây.”

“Có chuyện gì thế?” Anh vừa hỏi vừa ý thức được cảm giác lo âu đang dâng lên trong lồng ngực. Giọng nói của cô có vẻ căng thẳng hơn bình thường.

“Xin lỗi anh. Cậu ấy bỏ trốn rồi.”

“Bỏ trốn?” Trước khi kịp hỏi ai bỏ trốn thì anh đã nắm bắt ngay tình hình. “Hiura không còn ở đó nữa?”

“Ừm. Bọn em nói chuyện rất nhiều vì không ngủ được, nhưng em chỉ mới ngủ quên một lúc thì đã không thấy cậu ấy đâu.”

“Thế à...”

Không thể trách Risako được. Chỉ cần tưởng tượng ra hoàn cảnh tối qua, anh hiểu ngay cảm giác của Mitsuki lúc ấy.

“Hay cậu ấy quay lại tòa nhà ở Ikebukuro rồi?” Risako lo lắng hỏi.

“Không có chuyện đó đâu. Như thế thì hơi vô nghĩa.”

“Nếu không phải là tòa nhà đó, thế thì cậu ấy đi đâu...?”

Tetsuro vắt óc suy nghĩ. Anh nhớ lại cuộc nói chuyện tối qua.

“Nơi duy nhất anh nghĩ đến là bãi biển Miura.”

“Bãi biển Miura? Vậy là Mitsuki đã đến biệt thự của Nakao? Nhưng tối qua trông cậu ấy không có vẻ gì là biết rõ về căn biệt thự ấy cả.”

“Cậu ấy biết. Dù biết nhưng vẫn vờ như không biết trước mặt chúng ta. Cậu ấy định sẽ một mình đi gặp Nakao.”

“Tại sao... cậu ấy lại làm vậy, gặp Nakao rồi thì sao?”

Tetsuro không thể trả lời câu hỏi ấy. Không phải là anh không biết, anh có vài suy đoán trong đầu, nhưng ngập ngừng không nói ra. Risako dường như đọc thấu được suy nghĩ của Tetsuro.

“Có khi nào hai người ấy cùng chết với nhau không?”

Giọng cô phát ra khản đặc.

“Risako, chúng ta chuẩn bị khởi hành đến bãi biển Miura ngay thôi, đuổi theo Hiura.”

“Nhưng chúng ta không có địa chỉ.”

“Sẽ có. Nhưng giờ này còn hơi sớm, phải kiên nhẫn chờ thôi.”

“Em hiểu rồi. Em đến chỗ anh ngay đây.”

“Không, như thế sẽ không kịp mất. Em đến Shinjuku đi, công ty của Sugai.”

“Công ty của Sugai? Nghĩa là sao?”

“Anh sẽ giải thích sau. Sau khi tìm được nơi hẹn sẽ nhắn em ngay, chuẩn bị đi nhé.”

“Em hiểu rồi.”

Nghe Risako đáp xong, anh liền dập điện thoại ngay và lập tức gọi cho Sugai. Tối hôm qua anh gọi giờ khuya, bây giờ thì gọi giờ sớm. Có lẽ vợ cậu ta sẽ không hài lòng chút nào.

Shinjuku, tám giờ bốn mươi phút sáng. Anh có thể nhìn thấy văn phòng chính phủ nằm ở hướng chéo phía trước mặt. Tetsuro dừng xe ở góc một con đường hẹp cạnh một tòa nhà cao, tay liên tục đập lên vô lăng. Anh có thể cảm giác đồng hồ trên bảng hiển thị điện tử đang chạy rất nhanh.

“Em nghĩ Mitsuki chết sẽ không giải quyết được gì cả.” Risako lầm bầm ở ghế phụ bên cạnh. Giọng cô như đang rên rỉ.

“Anh thì nghĩ cậu ấy nhất quyết sẽ không để Nakao chết một mình đâu.” Anh cũng không cho rằng Mitsuki sẽ ngăn Nakao tự sát, nếu thế thì cậu ấy đã không phải giữ bí mật với Risako.

“Nhưng nếu Mitsuki chết cùng thì kế hoạch của Nakao chẳng phải sẽ bị xáo trộn ư?”

“Anh chưa nghĩ tới chuyện đó, nhưng với tình hình hiện tại thì mọi thứ đã nằm ngoài kế hoạch của cậu ấy rồi.”

Anh nhìn thấy Sugai xuất hiện ở cửa chính của tòa nhà. Cậu ta mặc vest dưới tiết trời mùa đông. Dường như ngay cả cậu ta cũng nhận ra không khí có gì đó căng thẳng nên liên tục vỗ vạt dưới của chiếc áo.

“Tớ tìm được rồi nhưng chỉ có địa chỉ chứ không có số điện thoại, chỉ có số liên lạc của nhà riêng thôi.”

“Địa chỉ là đủ rồi, xin lỗi cậu, tớ phải đi bây giờ đây.”

“Này Nishiwaki, Nakao có chuyện gì à?”

“Lúc nào đó tớ sẽ kể lại toàn bộ cho cậu.”

Tetsuro không nhìn vào mắt Sugai, anh biết là không thể kể hết tất cả cho cậu bạn được, bí mật phải được giữ kín đến cùng. Cảm giác tội lỗi khiến ngực anh đau nhói.

“Bọn tớ phải đi đây.” Tetsuro mở cửa xe.

“Nishiwaki.” Sugai đặt tay lên cánh cửa. “Nếu gặp Nakao, nhờ cậu chuyển lời cho cậu ấy là hôm nào đó lại làm một chén ở Kushikatsu nhé.”

Tetsuro nhìn Sugai, ánh mắt cậu ta tràn đầy sự chân thành mà trước đây anh chưa từng nhìn thấy. Tuy không rõ sự tình nhưng Sugai vẫn cảm nhận được điều gì đó.

Tetsuro gật nhẹ đầu và đóng cửa lại. Anh khởi động xe, sau khi chạy một đoạn rồi vẫn nhìn thấy hình bóng Sugai đang đứng tiễn bạn trong gương chiếu hậu. Ở ghế phụ bên cạnh, Risako chỉ phát ra một tiếng sụt sùi rất nhỏ.

Anh chạy vào cao tốc Shuto, nhắm thẳng đến thành phố Yokosuka. Trong xe, hai người hầu như không nói gì. Tetsuro tua lại trong đầu toàn bộ những sự việc xảy ra trong hai tháng trở lại đây. Anh tự đặt câu hỏi cho bản thân rằng sự can thiệp của mình liệu có ý nghĩa gì không, và vẫn chưa tìm ra câu trả lời.

Chạy hết con đường Yokohama Yokosuka sẽ gặp một con đường duy nhất dẫn ra biển. Con đường đông đúc xe tải cỡ lớn nối đuôi nhau qua lại khiến anh cảm giác như đang chạy xe trong khu vực thuộc khu công nghiệp. Dù vậy, khi đến gần cuối con đường thì những cửa hàng kinh doanh đồ lặn và lướt sóng lần lượt xuất hiện khắp nơi.

“Hôm qua, khi em nói chuyện với Mitsuki...” Sau một lúc lâu, Risako đã chịu lên tiếng. “Em nghĩ có lẽ đã có một nhầm lẫn lớn xảy ra.”

“Nhầm lẫn? Về chuyện gì?”

“Chúng ta. Em, anh, và cả bản thân Mitsuki nữa.”

“Nghĩa là sao?” Anh liếc mắt sang vợ mình.

“Mitsuki đã nói cho em biết rất nhiều chuyện về Nakao, trong suốt một năm nay và cả lúc trước nữa, thậm chí cả khoảng thời gian hai người họ còn yêu nhau.”

“Rồi sao?”

Thấy Tetsuro sốt ruột hỏi, cô im lặng một lúc rồi thở dài.

“Chỉ là suy nghĩ của em thôi nhưng quả thật cậu ấy rất giống con gái. Cách cậu ấy nói về Nakao không hề giống cách một người con trai nói chuyện chút nào.”

Tetsuro chần chừ chưa đáp lại ngay. Anh toan hỏi cô đến lúc này rồi sao còn thắc mắc chuyện đó. Nếu tâm hồn của Mitsuki là nữ thay vì nam, thì toàn bộ giả thiết bấy lâu nay đều bị đảo ngược từ gốc rễ? Điều đó càng chứng tỏ nỗ lực của mọi người trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Thành thật mà nói thì Tetsuro có phần đồng ý với lời Risako vừa nói. Lâu nay anh vẫn luôn mơ hồ cảm thấy như thế.

“Như vậy thành ra Mitsuki đã nói dối ư? Tại sao cậu ấy phải làm vậy? Thậm chí còn đi tiêm hóc môn, và làm tổn thương cổ họng của mình...? Không thể hiểu nổi.” Cô nói và lắc đầu. “Có thể cách em nói không nhất quán, nhưng quan sát hành động của Mitsuki mới thấy sự không nhất quán hiện rõ trong đó. Nếu Mitsuki thật sự là con trai, anh có nghĩ cậu ấy sẽ quyết định chết cùng Nakao không?”

Tetsuro nín lặng. Nghi ngờ của Risako không phải là không có lý.

Anh vẫn tiếp tục chạy xe trong khi ngắm nhìn bãi biển ở phía tay trái. Biển có màu xám, phản chiếu gam màu u tối của bầu trời. Anh vượt qua rất nhiều chiếc xe tải. Đám bụi bay tứ tung từ đoàn xe chạy như dội thẳng vào xe Tetsuro.

Risako đang kiểm tra vị trí trên bản đồ và địa chỉ mà Sugai cung cấp, sau đó bảo Tetsuro dừng lại. Risako bước xuống sau khi anh tấp xe vào sát lề đường. Phía bên phải có một cửa hàng bán dụng cụ câu cá nhỏ, hình như cô vào đó hỏi đường.

Vài phút sau, cô trở ra.

“Em biết chỗ rồi. Qua hai cột đèn giao thông nữa thì rẽ bên phải.”

“Được.” Tetsuro nhả phanh tay, tim anh bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Theo chỉ dẫn, anh tiến vào một con đường nhỏ, hai bên đường cây mọc rậm rạp. Đi thêm một đoạn thì anh rẽ trái vào con đường nhỏ cắt ngang và thoáng nhìn thấy một tòa nhà ở cuối con đường. Trên cổng vào khiêm tốn có gắn một chiếc bảng tên bằng kim loại được khắc chữ “Takashiro”. Tetsuro dừng xe.

Biệt thự nhà Takashiro là một tòa nhà được ốp gạch bốn phía, cảm giác khá giống ngôi nhà ở Setagaya. Có vẻ người nhà Takashiro có thể thay đổi địa điểm nhưng vẫn giữ nguyên phong cách sống.

Risako nhấn chuông gọi cửa. Không có tiếng đáp lại.

“Hình như nhà không có ai.”

“Thế à?” Tetsuro nhìn lên tầng hai tòa nhà. Cửa sổ đều buông rèm và không có bất kỳ động tĩnh gì.

Hay là mình đã đến trễ, một ý nghĩ lóe lên trong đầu nhưng anh lập tức dập tắt nó.

Ngay bên cạnh cửa chính là gara có gắn cửa cuốn, đủ rộng cho hai chiếc xe cùng đậu. Tetsuro thử kéo cửa lên nhưng không được, nó đã bị khóa. Dù vậy sau khi nâng cửa lên anh vẫn tạo được một khe hở cách vài centimet so với mặt đất. Tetsuro cúi thấp người, quan sát bên trong qua khe hở.

“Thế nào?” Risako hỏi.

“Không thấy rõ lắm, nhưng hình như chiếc xe không ở trong đó.” Anh đứng dậy, phủi sạch quần áo.

“Vậy là nó đã được chuyển đi nơi khác?”

“Có lẽ.”

Thêm một nỗi bất an khác xâm chiếm Tetsuro. Phải chăng suy đoán của anh rằng Nakao đang trú ẩn ở căn biệt thự này... đã sai? Anh đứng chôn chân tại chỗ vì chưa nghĩ ra phải làm gì tiếp theo. Ngay lúc ấy, điện thoại di động của anh reo lên. Là Mitsuki, anh suy nghĩ trong đầu.

“A lô.”

“Nishiwaki à? Tớ Hayata đây.”

4

Anh không ngờ đó là Hayata.

“Có gì không?”

“Tuy vụ sát hại Togura phát sinh khá nhiều vấn đề nhưng tớ vẫn giữ vững quan điểm sẽ bảo vệ lẽ phải, nên quyết định sẽ cung cấp thông tin.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Anh ghì chặt điện thoại trong tay.

“Mới xuất hiện một địa điểm này, có lẽ chẳng mấy chốc hung thủ sẽ bị bắt ngay thôi.”

“Cái gì?”

“Chiếc xe một khoang thuộc sở hữu của nhà máy Kadomatsu nơi Togura làm việc trước đây và đã biến mất ngay sau vụ sát hại bỗng nhiên mới được tìm thấy.”

Tim anh nện thình thịch trong lồng ngực. “Nó được tìm thấy ở đâu?”

“Không thể nói cho cậu biết được, bọn tớ có nghĩa vụ phải bảo mật thông tin.”

“Hayata.” Tetsuro hít một hơi sâu. “Làm ơn đi, cậu biết là Nakao đang ở đó mà, người sắp bị bắt chính là cậu ấy.”

“Tớ đã quyết định không nghĩ đến chuyện đó rồi. Về cơ bản đó là thông tin nằm ngoài tầm hiểu biết của tớ.”

“Tớ nói với cậu vì xem cậu như một người bạn, không phải là một Hayata hành nghề phóng viên, nhưng cậu lại giả vờ như mình không phải là bạn bè của Nakao.”

“Tớ đã nói rồi. Trò chơi đã kết thúc.”

“Ý cậu muốn nói là tình bạn cũng kết thúc luôn chứ gì? Đó không phải là thứ có thể dễ dàng cắt đứt như thế, cũng không phải là thứ cậu có thể tùy ý cắt đứt hay hàn gắn tùy thuộc hoàn cảnh của mình. Tớ sẽ không để cậu chạy trốn chỉ vì cảm thấy mối quan hệ ấy đầy rẫy phiền phức đâu. Cậu hãy tự nhận lấy trách nhiệm của một người bạn đi.”

Hayata im lặng. Dù đã qua nhiều lần trao đổi với nhau nhưng đây là lần đầu tiên Hayata để lộ sự bối rối.

“Chỗ đó ở Kanagawa đúng không?” Tetsuro nói. “Cụ thể là bán đảo Miura?”

“... Tại sao cậu nghĩ thế?”

“Vậy là đúng rồi. Chỗ nào ở bán đảo Miura? Bây giờ tớ đang ở bãi biển Miura, tại biệt thự của Nakao, nhưng không biết phải đi đâu tiếp theo.”

“Gặp Nakao rồi cậu sẽ làm gì?”

“Tớ chưa biết. Chỉ biết chắc một điều là muốn ngăn cản cậu ấy tự sát.”

“Có thật cậu ấy đã quyết định như thế...?”

“Cậu ấy muốn chết.” Tetsuro chậm rãi nói. “Cậu ấy ý thức được thời gian của mình đang dần cạn kiệt vì căn bệnh ung thư tuyến tụy. Tuy nhiên, bảo vệ bí mật của bạn bè với cậu ấy mới là mục tiêu quan trọng nhất. Nhưng tớ không muốn cậu ấy làm thế. Cậu cũng vậy đúng không? Hay với cậu, công việc vẫn là trên hết?”

Một lần nữa Hayata lại không thể đáp trả. Tetsuro dần mất kiên nhẫn. Nếu bây giờ cậu ta đang đứng đây, anh sẽ buộc cậu ta nói ra dù cho phải dùng đến nắm đấm.

“Tớ không biết bây giờ còn kịp không.” Cuối cùng Hayata nói. “Cảnh sát từ trụ sở Tokyo đang được điều động đến chỗ đó. Có vẻ như họ không muốn bị nẫng tay trên nên không thông báo với cảnh sát ở Kanagawa. Vì thế chắc chắn có sự tham gia của các giám sát viên.”

“Như thế càng không có thời gian nói chuyện lan man nữa. Làm ơn cho tớ địa chỉ chỗ đó đi.”

Anh có thể nghe thấy một chất giọng thấp đến lạ thường, xen lẫn tiếng gầm gừ cùng với tiếng thở dài. “Hãy tìm quán Sankaiya.”

“Sankaiya?”

“Một kiểu gian hàng trên phố, phục vụ đồ ăn Nhật. Chiếc xe một khoang dừng bên cạnh quán.”

“Sankaiya nhỉ, cảm ơn cậu.”

“Nishiwaki.” Hayata nói. “Tớ sẽ tiếp tục thu thập thông tin. Tớ sẽ không lơ là với tội ác đâu.”

“Tớ hiểu. Cậu cứ trở lại làm Hayata của công việc đi.” Nói xong, Tetsuro dập máy.

Anh thuật lại cuộc nói chuyện trên điện thoại cho Risako, sau đó leo lên xe. Anh nổ máy và quay lại đoạn đường lúc nãy.

“Nghe tin Nakao sắp chết, dường như cậu ta cũng bị sốc.” Tetsuro nói.

“Hayata có lẽ đã phải đấu tranh với chính mình. Nhưng việc thông báo cho chúng ta biết địa điểm tìm thấy chiếc xe chứng tỏ cậu ấy đã xiêu lòng.”

Có lẽ thế, Tetsuro đồng ý.

Không thể định vị được quán Sankaiya trên bản đồ nên trước mắt, Tetsuro cứ tiếp tục chạy xe. Ra khỏi đường bờ biển, sau đó hỏi người dân địa phương có khi sẽ nhanh hơn.

“Bây giờ chắc Mitsuki đang ở cùng Nakao nhỉ?”

“Ừm.”

“Không hiểu bằng cách nào mà cậu ấy có thể xác định đúng vị trí của Nakao như thế. Lúc Mitsuki đến, có khả năng Nakao vẫn còn ở tại biệt thự, sau đó chắc hai người đã ra ngoài cùng nhau.”

“Anh có cảm giác không phải vậy.”

“Tại sao?”

“Giả sử có Mitsuki ở đó thì Nakao sẽ không rời khỏi biệt thự đâu. Nói đúng hơn là không thể. Nếu làm thế thì khi cậu ấy tự sát, Mitsuki sẽ không bao giờ cho phép chuyện đó xảy ra. Đứng ở vị trí của Nakao, cậu ấy sẽ không thể thực hiện hành động tiếp theo nếu như có Mitsuki ở bên cạnh.”

“Tức là ngay từ ban đầu Mitsuki đã đến đó với mục đích ấy?”

“Có lẽ thế. Cậu ấy đã nảy ra ý gì đó khi nghe đến cái tên bãi biển Miura.”

Anh dừng xe trước một cửa hàng bán gạo nằm dọc đường. Người bán thường vận chuyển hàng hóa đi các nơi nên chắc sẽ nắm rõ địa bàn quanh đây. Risako lập tức xuống xe.

Trong lúc chờ đợi, Tetsuro vừa vỗ tay lên vô lăng vừa suy nghĩ về trạng thái tinh thần hiện tại của Nakao. Nếu có Mitsuko ở bên cạnh, chắc chắn cậu ấy sẽ đứng ngồi không yên. Không những không thể tự sát, mà còn dễ bị cảnh sát tóm nữa.

Risako sải bước rất nhanh trở lại.

“Sau khi đi qua một ngã tư lớn ở phía trước, sẽ nhìn thấy một hàng cọ ở phía bên trái, và sẽ nhìn thấy bảng tên quán ở phía đối diện.”

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Chờ Risako đóng cửa xong, anh liền nhấn chân ga.

“Không biết Nakao còn ở đó không.”

“Có lẽ là không. Cậu ấy không thể để người khác chú ý được.”

“Hay ở trong chiếc xe một khoang?”

“Anh không biết. Nhưng nếu thế thì có lẽ bây giờ sở cảnh sát Kanagawa đã nhận được yêu cầu điều tra rồi.” Anh vừa nói vừa nghĩ, Nakao sẽ không hành động bất cẩn như thế đâu.

Anh băng qua ngã tư và nhìn thấy hàng cọ ở phía tay trái, đối diện là một bãi cát rất thích hợp để mọi người tắm biển. Tetsuro nới lỏng chân ga.

“Thấy rồi! Ở đằng kia.” Risako kêu lên.

Ở phía bên phải con đường có một quán ăn rõ ràng là nhà kiểu Nhật, phía trên có gắn bảng tên quán “Sankaiya”. Anh lái xe đi quá một tí rồi đạp phanh và đánh lái về bên trái, sau đó dừng xe ở một khoảng trống vừa đủ phía dưới cây cọ. Nếu đúng vào mùa đi tắm biển có lẽ bãi đậu xe ở chỗ này sẽ tấp nập lắm. Trong bãi có thêm một vài chiếc xe khác nhưng không thấy bóng dáng chủ xe đâu. Vấn đề là chiếc xe một khoang cũng không có ở đây.

Trước mắt anh là một bãi cát trải rộng, một chiếc thuyền tróc sơn bị bỏ mặc nằm lật úp trên cát. Mặt biển êm dịu và có thể nghe thấy cả tiếng sóng vỗ. Nếu thời tiết đẹp hơn một chút nữa chắc sẽ có những cặp đôi lái xe ngang qua và dừng lại.

Tetsuro xuống xe. Gió thổi từ biển vào làm anh phải thu người lại vì lạnh.

“Ở đằng kia...” Risako hếch cằm về phía bên kia đường.

Chỗ đó là bãi đậu xe của quán Sankaiya, anh nhìn thấy mảnh giấy dán từ chối đậu xe trái phép. Có lẽ vào mùa cao điểm, bãi đậu xe thường xảy ra nhiều trường hợp khách đến chơi đậu xe vô tội vạ.

Trong bãi đậu xe có sức chứa tối đa tầm mười xe, hiện tại chỉ có một chiếc xe duy nhất đậu lại. Tetsuro đông cứng người khi nhận ra đó là chiếc xe một khoang sơn màu trắng.

Anh hít một hơi hệt như lúc chuẩn bị lái xe và chậm rãi tiến ra đường. Có lẽ quanh đây chưa bị cảnh sát theo dõi, anh vừa đi vừa quan sát chiếc xe một cách bí mật. Bên hông xe có dòng chữ “Xưởng sắt Kadomatsu”, và cả số điện thoại nữa. Phía trong có vẻ như không có người. Tetsuro quay lại xe của mình, giả vờ ngắm biển. Risako đứng cạnh anh.

“Chúng ta nên làm gì đây?” Cô hỏi nhỏ.

“Trước tiên phải tìm cho ra Nakao đã.”

“Đúng là vậy, nhưng phải tìm cậu ấy bằng cách nào?”

Nếu biết thì anh đã không phải cực khổ như thế này rồi, Tetsuro kiềm chế để không nói câu đó ra và tập trung suy nghĩ. Ở quanh đây, ngoài quán xá ra còn có nhà dân, hay là cậu ấy đang ở trong một căn nhà nào đó? Nếu thế thì làm sao để tìm ra cậu ấy bây giờ?

Đúng lúc ấy, điện thoại di động của Tetsuro lại reo lên. Anh trao đổi ánh mắt với Risako, sau đó nhấn nút nghe máy. “A lô?”

“Đứng chỗ đó sẽ nguy hiểm đấy.” Người ở đầu dây bên kia nói. Một giọng nói khiến Tetsuro nổi cả da gà.

“Nakao, cậu đang ở đâu thế?”

Risako ở bên cạnh căng thẳng thấy rõ khi thấy phản ứng của Tetsuro.

“Các cậu không nên đứng quanh quẩn ở chỗ đó. Cảnh sát đang theo dõi đấy. Giả vờ vừa đi bộ vừa nói chuyện, thỉnh thoảng làm mặt cười nữa nhé.”

“Nói cho tớ biết cậu đang ở chỗ nào đi. Hiura đang ở cùng cậu chứ?”

“Đừng vội, tớ sẽ nói cho cậu biết ngay thôi. Mitsuki đang ở cạnh tớ nên không cần phải lo. Các cậu cứ tiếp tục đi bộ dọc theo con đường đó, hướng ngược lại với quán Sankaiya. Đúng rồi, cứ thế nhé.”

Một tay cầm điện thoại, Tetsuro vừa bước đi vừa cẩn thận liếc nhìn xung quanh. Cách Nakao nói chuyện cho thấy cậu ấy đang ở một nơi có thể quan sát hai người.

“Hãy băng qua đường, sau đó rẽ vào con hẻm nhỏ đầu tiên, các cậu sẽ nhìn thấy khách sạn Seaside Club.”

Hai người rẽ vào con hẻm theo chỉ dẫn, một tòa nhà màu trắng xuất hiện ở phía trước. Tòa nhà không hề được trang trí gì, tạo cảm giác như một trụ sở nghiên cứu nhiều hơn là khách sạn. Mặt tiền tòa nhà được dán kính cùng với logo của Seaside Club.

“Bọn tớ tìm thấy Seaside Club rồi. Cậu đang ở trong đó à?”

“Rất tiếc nơi đó chỉ dành cho thành viên câu lạc bộ thôi. Các cậu cứ bỏ qua nó và đi tiếp nhé.”

Hai người tiếp tục đi theo chỉ dẫn thì gặp một bãi đất trống nhỏ. Phía trước là một vách đá và không có đường đi.

“Đường cụt rồi.”

“Tớ biết rồi. Hãy nhìn sang bên trái, các cậu sẽ thấy những bậc thang bằng đá, hơi bị cây che một tí.”

Nhìn kĩ mới thấy có khoảng năm, sáu bậc thang gì đấy, những bậc thang rất nhỏ và dốc.

“Bọn tớ phải leo lên đó?”

“Ừ. Đi trốn nên phải cực khổ thế đấy.”

Những lúc như thế này mà anh không cảm thấy trong giọng nói của Nakao có chút căng thẳng nào. Tetsuro vẫn giữ điện thoại và quay sang nói với Risako: “Em chờ anh ở xe nhé?”

“Em không được đi à?”

“Chúng ta cũng cần phải nắm bắt tình hình xung quanh chứ. Với lại hai người cùng đến chỗ Nakao không chừng sẽ khó hành động hơn.”

Risako làm vẻ mặt không mấy đồng tình, sau khi suy nghĩ một lúc, cô nói “Được rồi” và quay lưng bước đi. Nhớ để mắt đến cảnh sát nhé, anh toan nói như vậy nhưng cuối cùng đã kịp dừng lại. Lời khuyên đó không mấy hữu ích với một cô gái nhạy bén như thế.

Tetsuro trèo lên những bậc thang. Được một đoạn thì anh xoay người và trèo lên cao hơn.

“Tớ phải leo đến lúc nào đây?” Tetsuro hỏi.

“Đến khi nào không leo được nữa thì dừng. Cơ thể thiếu vận động nên đã mệt rồi ư?”

“Một chút thôi.”

Sau một hồi, anh đã nhìn thấy bậc thang cuối cùng. Khi còn hai, ba bước nữa là đến nơi, đột nhiên anh nghe thấy một giọng nói: “Welcome, nói vậy cũng được nhỉ?”

Đó là gương mặt của một người bạn đã lâu anh không gặp.

5

Nakao mặc một chiếc áo khoác và quàng khăn quanh cổ. Cậu ấy trông còn hom hem hơn lần cuối anh gặp, hai bên má hóp lại, cằm nhọn chĩa ra hệt như cây thước tam giác. Trên khuôn mặt ấy là một nụ cười.

Sau lưng Nakao có một ngôi đền nhỏ. Mitsuki dường như đang nằm dựa vào đó, nhắm mắt và thu mình trong chiếc túi ngủ.

“Hiura...”

“Cậu ấy không sao, chỉ buồn ngủ thôi. Sao các cậu tìm được chỗ này?”

“Là Hayata nói.” Tetsuro kể lại cuộc nói chuyện trên điện thoại với cậu ấy.

Nakao thở dài.

“Hayata à? Tớ có nghe Mitsuki nói cậu ta không chịu hợp tác đúng không?”

“Cậu ta cũng không muốn cậu chết.” Tetsuro nói xong và nhìn thẳng vào mặt cậu bạn. “Cậu quyết định sẽ chết đúng không?”

Nakao gãi mặt và mỉm cười. “Tớ đã được nghe về suy luận của cậu từ Mitsuki rồi. Đáng nể đấy. Khám phá ra vụ hoán đổi hộ tịch quả thật rất xuất sắc.”

“Suy luận của tớ đã sai đúng không?”

“Không.” Nakao dựa vào cây sồi ở bên cạnh. “Tất cả đều đúng, không có chỗ nào tớ cần phải chỉnh sửa cả.”

Lòng Tetsuro trở nên u ám. Anh đã ước Nakao có thể sửa lại suy luận của mình.

“Nakao, tự thú thì sao?” Anh thử nói. “Hiura đã nói toàn bộ tình hình cho tớ nghe rồi, nhưng cậu đâu có lỗi gì khi giết Togura. Như thế đủ điều kiện để được xem xét giảm nhẹ cơ mà. Vụ hoán đổi hộ tịch thì chỉ cần giữ bí mật tuyệt đối là được.”

Nhưng trên miệng Nakao vẫn là nụ cười khó hiểu ấy. Cậu ấy cứ thế quay sang nhìn Mitsuki.

“Nhìn cậu ấy kìa Nishiwaki. Gương mặt khi ngủ trông rất đáng yêu, nhìn không giống đã ngoài ba mươi tuổi gì cả, và còn y hệt như con gái nữa chứ.”

“Ý của cậu là gì?”

Nghe Tetsuro hỏi, Nakao hít một hơi thật sâu, sau đó lắc đầu hai, ba lần.

“Có lẽ cậu đã biết rồi, mẹ tớ là đàn ông. Bên ngoài là phụ nữ, nhưng bên trong hoàn toàn là đàn ông.”

“Tớ có nghe được từ Saga.”

Nakao gật đầu. “Lúc nhỏ, chính bà đã nói chuyện đó với tớ. Thật khó tin, ban đầu tớ chỉ nghĩ đây là một trò đùa.”

Nghĩ thế đúng là không có gì lạ, Tetsuro đồng tình.

“Nhưng khi nhìn thấy hai hàng nước mắt chảy dài của bà, tớ mới nhận ra đây không phải là một trò đùa. Tớ đã rất sốc. Nhưng sự thật khiến tớ thấy sốc hơn chính là việc bố đã biết tất cả.”

“Bố cậu biết nhưng vẫn quyết định kết hôn ư?”

“Theo lời mẹ kể, bà đã nói với ông sau khi sinh tớ, nhưng trước đó bà có lờ mờ đoán ra rằng ông đã biết chuyện. Lý do là vì khi bà thú nhận, ông không hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào.”

“Thật khó tin.”

“Chắc thế.” Nakao hơi nghiêng đầu. “Tớ nghĩ chuyện đó cũng không đáng quan tâm lắm. Điều đáng nói là sau khi nghe lời thú nhận của mẹ, quan điểm về giới tính của tớ đã thay đổi hẳn. Nghĩ lại, điều đó cũng là hiển nhiên thôi nhỉ? Bởi vì người phụ nữ có mối quan hệ gần gũi nhất với mình trên đời này hóa ra lại là đàn ông.”

“Saga nói rằng cậu có khả năng phân biệt giới tính thật sự của một người.”

“Nghe có vẻ to tát, thật ra tớ chỉ khác người bình thường ở chỗ là có thói quen tách rời bên ngoài và bên trong khi nhìn người, sau một thời gian thành ra quen nên có thể thấy được bản chất nhanh hơn thôi.”

“Vậy cậu nghĩ sao về trường hợp của Hiura? Cậu đã không nhìn ra cậu ấy là con trai à?”

Nakao không trả lời câu hỏi của Tetsuro, biểu cảm của cậu ấy trở nên phức tạp. Một chút bối rối, ngượng ngùng và cả dằn vặt nữa.

“Tớ biết Mitsuki không phải là một cô gái bình thường, chính vì thế nên tớ mới bị cô ấy thu hút.”

“Chính vì thế?”

“Ừm.” Nakao gật đầu. “Nói huỵch toẹt ra là tớ đã theo đuổi hình bóng của mẹ, và cô ấy tạo cho tớ cảm giác thân quen.”

“Dù biết tâm hồn cô ấy là con trai nhưng cậu vẫn qua lại với cô ấy?”

“Cái đó khác.” Nakao lắc đầu. “Tớ đã nói rồi, với tớ Mitsuki là con gái. Trước đây và bây giờ vẫn vậy.”

Tetsuro không hiểu Nakao đang nói gì, anh không phản ứng lại mà chỉ nhìn mặt cậu bạn chằm chằm.

“Đúng là kỳ lạ thật. Mặc dù tớ cảm giác cô ấy và mẹ có gì đó rất giống nhau nhưng tại sao tớ lại không nhìn thấu Mitsuki được nhỉ? Ở cô ấy thật sự có một sức hút rất lớn, có lẽ tớ đã bị nó hấp dẫn. Tuy nhiên điều đặc biệt ấy đồng thời lại là vấn đề liên quan đến giới tính. Có thể gọi đó là mâu thuẫn, hoặc là bí ẩn cũng được.”

“Mâu thuẫn? Bí ẩn?”

Nakao cau mày, vỗ tay vào phía sau đầu, dường như cậu ấy đang vật lộn tìm cách diễn đạt chính xác nhất những gì mình nghĩ. Cuối cùng, cậu ấy thở dài và nhìn Tetsuro, vẻ mặt đầy kiên định.

“Mitsuki là con trai, đồng thời cũng là con gái.”

“Cái đó thì tớ biết.”

Nakao lắc đầu. “Không phải chỉ đơn thuần là thân xác con gái và tâm hồn con trai đâu. Tâm hồn cậu ấy có cả hai phần con trai và con gái. Hoặc dùng cách nói ngược là không có phần nào cả.”

“Nghĩa là cậu ấy mang cả hai giới tính?”

Sau một hồi suy nghĩ về câu hỏi của Tetsuro, quả nhiên Nakao tỏ ra không đồng tình. “Dùng cách nói đó vẫn chưa đúng, nó vẫn chưa thể hiện được tâm hồn đầy phức tạp của cô ấy. Nói dễ hiểu là thế này. Giả sử con trai là viên đá màu đen, còn con gái là màu trắng, thì Mitsuki sẽ là viên màu xám, là sự kết hợp của cả hai bên, có lẽ là năm mươi năm mươi, không quá nghiêng về bên nào cả. Vốn dĩ con người không mang màu đen hay màu trắng hoàn toàn, mà là ở đâu đó trên thanh chuyển màu từ đen sang trắng. Trường hợp của cô ấy là ở ngay chính giữa.”

“Thanh chuyển màu à...” Hình như Tetsuro đã nghe được điều tương tự ở đâu đó rồi. Anh chợt nhận ra đó là lời của Aikawa, chủ quán Bloo, nhưng chị ta sử dụng hình ảnh dải Mobius. Dù là con trai hay con gái đều nằm trên dải Mobius...

“Bộ não của con người luôn không ổn định.” Nakao nói. Tùy theo tình trạng thể chất cũng như môi trường xung quanh mà mỗi ngày vị trí trên thanh chuyển màu sẽ thay đổi. Cả tớ và cậu cũng có những ngày sẽ nhích về phía nữ tính nhiều hơn. Ở mức chín mươi đến chín mươi lăm phần trăm nam tính thì không gây ảnh hưởng quá lớn, nhưng từ bốn mươi lăm đến năm mươi phần trăm thì có sự khác biệt rõ rệt, phần trắng lúc ấy sẽ chiếm tỉ lệ nhiều hơn.”

“Tức là tâm hồn của Hiura sẽ chạy qua chạy lại một cách khó đoán trên thang màu đó?”

“Chính xác.” Nakao nhiệt tình đồng ý. “Về nguyên nhân của sự dịch chuyển đó thì tớ không rõ, có thể phần nào liên quan đến sinh lý. Chính vì vậy tớ đã không thể nhìn thấu được bản chất của cô ấy.”

“Khi ở bên cạnh cậu...” Tetsuro nhìn xuống Mitsuki đang say ngủ. “Có lẽ phần nữ tính trong cậu ấy đã chiến thắng, nên đối với cậu Mitsuki là một cô gái.”

“Có lẽ thế.” Nakao nói.

Cả khi ở bên tớ cũng vậy, Tetsuro thầm nghĩ. Tâm hồn của Mitsuki lúc ấy đã dịch về phía nữ tính, còn với Risako có lẽ nó lại nghiêng về phía nam tính hơn.

Anh nhớ ra tấm hình chụp Mitsuki vào ngày lễ tốt nghiệp ở nhà bố mẹ cô. Dáng vẻ mỉm cười nữ tính ấy không thể là giả vờ được.

“Có lẽ bản thân Mitsuki cũng không nhận thức được giới tính thật sự của mình.” Nakao tiếp tục. “Thế nên sẽ rất đau khổ. Rốt cuộc mình là ai? Vì cảm thấy không thoải mái khi là con gái nên khẳng định mình là con trai, nhưng khi sống với thân phận là con trai rồi thì quả nhiên vấn đề vẫn chưa chịu biến mất. Tuy không nói ra nhưng cô ấy vẫn có phần miễn cưỡng khi trở thành con trai.”

“Nhưng lúc nào cậu ấy cũng hết sức nhấn mạnh phần con trai của mình trước mặt chúng ta.”

“Cô ấy muốn chúng ta tin đó là sự thật, đồng thời cũng là một cách tự thuyết phục bản thân nữa.”

Tetsuro gật đầu. Anh cảm thấy mình bắt đầu nắm bắt được mọi chuyện.

“Saga có nói rằng quá trình hoán đổi hộ tịch của Mitsuki đã bị tạm hoãn, là do cậu đã nhận ra điều đó?”

“Bây giờ, nếu chuyển sang hộ tịch của con trai thì vấn đề của Mitsuki vẫn còn đó. Tương tự như cảm giác khó chịu khi làm con gái, sự dịch chuyển ngược lại cũng sẽ khiến cậu ấy đau khổ thôi.”

“Dịch chuyển ngược...?”

“Chỉ đơn thuần là đảo ngược những thứ được phản chiếu trên gương thôi.” Câu nói của Saga vang vọng trong tai Tetsuro. Vậy ra đó là ý anh ta muốn nói.

“Tớ tự hỏi bấy lâu nay bọn tớ đã làm gì, không chỉ với Mitsuki mà còn với Tateishi Suguru cùng Saeki Kaori và những người khác nữa. Có thật như thế sẽ tốt cho họ không? Tớ có cảm giác những việc mình làm là hoàn toàn vô nghĩa và xa rời với cách giải quyết từ trong bản chất.” Nakao mỉm cười yếu ớt. “Nhưng bây giờ đã quá muộn rồi, tớ chỉ còn cách phải cố hết sức bảo vệ bí mật của họ, dù phải đánh đổi cả mạng sống.”

“Đó là lý do cậu muốn chết ư, cậu thôi đi.” Tetsuro tiến một bước về phía Nakao. “Tớ cất công đến tận chỗ này là để ngăn cản chuyện đó xảy ra.”

Nakao cúi mặt, một lần nữa lại hướng mắt về phía Mitsuki.

“Khi đến đây, Mitsuki đã nói với tớ rằng sẽ không để tớ chết một mình.”

“Cậu ấy dự định sẽ chết cùng cậu chứ gì?”

“Có lẽ thế, nhưng tất nhiên tớ sẽ không để chuyện đó xảy ra. Vì biết cô ấy sẽ không chịu ngoan ngoãn ra về nên tớ đã mang lon cà phê pha với thuốc ngủ cho cô ấy uống. Cuối cùng cô ấy cũng chịu dịu xuống, túi ngủ thì tớ mang theo từ biệt thự.”

Hèn gì cô ngủ say như thế.

“Cậu đang dùng thuốc ngủ à?”

“Ừm, gần đây nếu không có nó tớ sẽ không ngủ được. Viên tớ cho Mitsuki uống là viên cuối cùng rồi.”

“Cậu không ngủ được vì bị cơn đau hành hạ?”

Nakao không thể cười nổi trước câu Tetsuro vừa hỏi. Cậu ấy chỉ đút tay vào túi áo khoác và im lặng thở dài.

“Tại sao Hiura lại biết nơi này?” Tetsuro đổi chủ đề.

“Cô ấy nhớ ra chỗ này sau khi nghe cậu suy đoán chiếc xe một khoang đang được cất giấu ở biệt thự nhà Takashiro.” Nakao tiến về phía những bậc thang lúc nãy Tetsuro đã leo lên, nhìn xuống thị trấn nằm bên bờ biển.

“Đây là chỗ tớ và Mitsuki từng hẹn hò. Cả hai cùng leo lên những bậc thang này, bọn tớ ngồi bên nhau ngắm nhìn cảnh đêm. Lúc đó cô ấy vẫn là con gái.”

Đây có vẻ như là một nơi đầy kỷ niệm. Mitsuki tin rằng nếu Nakao chọn một nơi để chết thì chắc chắn là nơi này.

“Nói thật tớ đã rất ngạc nhiên. Cho đến tối hôm qua, tớ vẫn đang ở biệt thự, sáng nay vừa đến nơi thì Mitsuki đã ở đây rồi. Tớ cứ nghĩ mình nằm mơ.”

“Cậu định sẽ cho Mitsuki ngủ say rồi tự sát một mình à?”

“Tớ rất muốn làm vậy nhưng đáng tiếc là không thể. Nếu để Mitsuki như vậy, chẳng mấy chốc sẽ bị cảnh sát phát hiện mất.”

Tetsuro đồng ý.

“Quả nhiên cậu là người đã thông báo vị trí chiếc xe cho phía cảnh sát.”

“Tớ không gọi cho cảnh sát mà là xưởng sắt Kadomatsu. Tớ không biết thông tin sẽ mất bao lâu mới đến được trụ sở cảnh sát Tokyo sau khi cảnh sát tỉnh Kanagawa nhận được thông báo. Không ngờ là tớ lại gặp Mitsuki ngay sau khi vừa báo tin. Sau khi đã cho cô ấy uống thuốc ngủ và băn khoăn không biết phải làm gì tiếp theo thì thấy cậu và Takakura xuất hiện.”

Tetsuro đến đứng cạnh Nakao, cùng hướng mắt về một phía với anh. Những mái nhà của các quán ăn và của nhà dân xếp san sát nhau giống hệt những bậc cầu thang. Tetsuro nhìn thấy xe mình dừng phía trước đó. Chắc Risako đang ở trong. Cả chiếc xe một khoang màu trắng cũng ở ngay trước mắt.

“Vì thế cậu mới gọi bọn tớ, để giúp cậu mang Hiura đi nơi khác?”

“Thế được không?”

“Được, nhưng với một điều kiện. Cậu phải đi cùng bọn tớ.”

Nakao nhún vai, khuôn miệng hơi giãn ra. “Mitsuki có nói rằng QB bây giờ đang là chỉ huy.”

“Chỉ huy rởm thì đúng hơn.”

Nakao lắc đầu. “Nishiwaki này, thời đó đúng là vui nhỉ? Tại sao con người lại thay đổi? Mà còn theo chiều hướng xấu đi nữa? Thành công thì trở nên ngạo mạn, thất bại thì vội nản chí. Hồi trước tớ không hề muốn trở thành một con người như hiện tại, không hề muốn kết hôn với một cô gái con nhà giàu, hay là còng lưng làm việc để không làm ô uế thanh danh gia đình. Nhưng thực tại thì rõ ràng tớ đã chọn con đường ấy. Vì ghét mình như thế nên mới chuyển hướng sang theo đuổi những kế hoạch liên quan đến vấn đề giới tính với Saga. Nghĩ lại thì đó chỉ là một cách để thỏa mãn bản thân thôi, là một cách để chạy trốn hiện thực. Thật nhớ cái thời chỉ biết đánh bại đối thủ trước mắt.”

“Nói như cậu thì bản thân tớ cũng không khác gì mấy.”

“Thế à?” Nakao gật đầu sau khi đáp lại cái nhìn của Tetsuro. “Chắc vậy.”

Tetsuro chợt nhớ ra lời Hayata từng nói. Có lẽ chỉ có một mình cậu ta là không thay đổi. Đến bây giờ cậu ta vẫn chỉ nghĩ đến việc đánh bại đối thủ trước mắt. Dẫu cho đó có là bạn của mình đi chăng nữa...

“Nakao, hãy đầu thú đi.” Tetsuro nói. “Nếu biết chính cậu là người đã báo tin về chiếc xe, chắc chắn họ sẽ chấp nhận lời tự thú.”

Nakao mở to mắt trong một khoảnh khắc rồi lập tức lại trở về với vẻ điềm đạm như mọi khi. “Với hoàn cảnh hiện tại thì tớ không còn cách nào khác. Nishiwaki, cậu chỉ cần im lặng và dẫn theo Mitsuki thôi.”

“Tớ sẽ không để cậu chết, không những ở đây mà còn ở bệnh viện nữa. Chỉ cần lấy lý do cậu phải được kiểm tra sức khỏe gấp sau khi tự thú, cảnh sát có lẽ sẽ thông cảm phần nào.”

Nakao đảo mắt đi chỗ khác, có lẽ vì lạnh nên cậu ấy khép hai vạt áo khoác lại.

“Dù tớ đi đầu thú thì cũng không muốn Mitsuki bị liên lụy. Tớ muốn cô ấy phải trốn càng xa càng tốt.”

“Bọn tớ nên làm gì?”

“Bây giờ tớ sẽ đến chỗ chiếc xe một khoang, khả năng là sẽ bị viên cảnh sát đang bí mật theo dõi chiếc xe bắt lại. Lúc ấy tớ sẽ thừa nhận mình đã sát hại Togura trong chiếc xe đó.”

“Rồi sao?”

“Nhân cơ hội cảnh sát đang hướng sự chú ý vào tớ, các cậu hãy dẫn theo Mitsuki rời khỏi thị trấn này. Lối chơi mà chúng ta hết sức tự hào đấy.”

“Ý cậu là tung hỏa mù?”

“Đúng thế.”

Giả vờ ném bóng cho cầu thủ trung vệ Nakao, nhân lúc đối phương hướng sự tập trung đến cậu ấy, Tetsuro thực hiện một đường chuyền dài, thế là chiến thắng nằm trong tầm tay.

“Nhưng bây giờ Hiura vẫn chưa tỉnh, vừa đi vừa cõng cậu ấy như thế sẽ khiến người khác chú ý.”

“Hai người chúng ta sẽ cùng mang cô ấy xuống hết cầu thang này. Trước đó hãy liên lạc với Takakura nhờ cô ấy lái xe đến chờ dưới chân cầu thang.”

“Dưới chỗ này có đường đi à?”

“Không sao, chỉ có người dân địa phương mới biết con đường tắt ấy thôi.”

Tetsuro rút điện thoại ra gọi cho Risako. Sau khi giải thích tình hình một cách ngắn gọn, anh chuyển điện thoại cho Nakao để cậu ấy hướng dẫn chi tiết đường đi.

“Được rồi, chúng ta mang Mitsuki xuống thôi.” Nakao trả lại điện thoại và nói.

Tetsuro cõng Mitsuki lên còn Nakao thì đỡ cô từ phía sau, rồi cả ba người cùng chậm rãi leo xuống cầu thang. Mitsuki rất nhẹ, quả nhiên là cơ thể của con gái.

Sau khi chờ ít phút ở chân cầu thang thì Risako cùng chiếc xe xuất hiện.

“Cảm giác có nhiều nhóm người lạ trông rất đáng ngờ đang kéo đến. Có khi nào là cảnh sát không?” Cô nói.

“Có lẽ thế.” Tetsuro đáp.

“Nhưng không hề thấy bóng dáng chiếc xe cảnh sát nào cả.”

“Đây đâu phải là phim truyền hình, cảnh sát đời nào lại đi báo động cho hung thủ như thế.”

Mitsuki được đặt ngồi vào ghế sau của xe. Cô hơi hé mắt ra một tí nhưng lại nhắm lại ngay.

“Mitsuki trông cậy vào các cậu nhé.” Nakao nói.

“Cứ để bọn tớ lo.” Tetsuro khẳng định.

Nakao gật đầu và quay sang nhìn Risako.

“Nhờ cậu giúp một tay nhé Takakura. Bọn tớ không có ý định lừa các cậu đâu, đừng giận nhé.”

“Đừng bận tâm đến chuyện đó. Hơn nữa cậu nên tranh thủ đi khám càng sớm càng tốt nhé.”

Giọng nói của Risako hơi run, nước mắt cô tuôn trào.

“Nishiwaki đã dặn dò tớ kĩ rồi, bị bắt thì trước tiên nhận trách nhiệm vụ án, nếu được miễn bản án tử hình thì phải nhanh chóng đến chỗ bác sĩ ngay.”

Nakao có vẻ như đang nói đùa nhưng cả Tetsuro lẫn Risako đều không cười nổi.

“Chờ khoảng mười phút rồi hẵng quay lại đường cũ, sau đó tuyệt đối đừng manh động. Các cậu hiểu chứ?” Nakao đưa ngón tay trỏ lên và làm vẻ mặt nghiêm túc.

Tetsuro im lặng gật đầu. Sau khi an tâm rồi, Nakao lập tức quay gót bước đi. Nhưng được hai, ba bước thì cậu ấy dừng chân và quay trở lại.

“Tớ muốn để lại một vật kỷ niệm nào đó cho Mitsuki nhưng chẳng có gì cả. Cậu mặc cái này cho cô ấy nhé, trời lạnh thế này mà cô ấy mặc hơi phong phanh.” Nakao vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác màu đen ra.

“Cậu không lạnh à?”

“Tớ không sao. Chẳng mấy chốc sẽ được một nhóm cảnh sát đang nóng máu vây quanh cơ mà, chưa kể xe cảnh sát còn có điều hòa.”

Đúng là không thể cười nổi.

Nakao mở cửa xe, tự tay đắp áo khoác cho Mitsuki đang say ngủ. Sau khi ngắm cô ấy một lúc, Nakao ghé sát mặt lại. Qua lớp cửa kính có thể nhìn thấy đôi môi hai người chạm vào nhau.

6

“Khi nào Mitsuki tỉnh lại, hãy thay tớ giải thích tình hình cho cô ấy nhé.” Nakao nói.

“Chắc chắn tớ sẽ bị trách vì không chịu đánh thức cô ấy dậy, nhưng thôi kệ, tớ sẽ thử.”

“Trông cậy vào cậu đấy.”

Nakao chìa tay phải ra. Tetsuro nắm lấy tay cậu ấy, bàn tay gầy trơ xương. Đã rất lâu rồi, không biết bao nhiêu lần anh chuyền bóng đến bàn tay này. Ngày hôm nay thì ngược lại, bàn tay ấy giao phó cho anh một trọng trách khác. Lần này, Mitsuki là quả bóng.

“Thật may khi được gặp các cậu ở đây. Cảm ơn đã đến chỗ tớ.”

“Sắp tới chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Nakao mỉm cười và gật nhẹ đầu.

“Cẩn thận nhé.”

Nakao hơi nâng tay lên đáp lại câu nói của Risako, rồi cứ thế bước đi. Lần này có vẻ như cậu ấy sẽ không quay lại nữa. Dù thế Tetsuro và Risako vẫn dõi theo cho đến khi hình bóng Nakao mất hút dưới bóng đổ của các tòa nhà.

“Cậu ấy nói mười phút nhỉ?” Tetsuro ngồi vào ghế phụ và nhìn đồng hồ, Risako cầm lái.

“Ừm, cho đến lúc đó chúng ta tuyệt đối không được manh động.”

“Không còn cách nào khác.” Tetsuro thở dài.

Anh không thể có mặt tận nơi để biết được liệu Nakao có thật sự đầu thú hay không. Nhưng anh hiểu với hoàn cảnh này thì mình không thể làm gì được nữa. Không có lý do gì để Nakao không phải nhận bản án cả. Hiện tại chỉ còn mỗi cách đó.

Đột nhiên anh nghe thấy giọng nói giận dữ, không phải của một người mà là vài người đang la hét. Đồng thời còn có tiếng xe chạy. Tetsuro và Risako nhìn nhau.

“Risako, cho xe chạy đi.”

“Nhưng vẫn chưa được mười phút.”

“Mặc kệ, em cứ lái đi.”

Risako nổ máy và cài số lùi. Cô cho xe lùi rất nhanh và đánh lái, khi tiếng rít của bánh xe vang lên cũng là lúc chiếc xe chuyển sang hướng khác. Cô lập tức sang số và chiếc xe lao đi.

Đúng lúc ấy có tiếng còi xe cảnh sát từ xa vẳng lại, với âm thanh đó có lẽ là phải vài chiếc đang tiến đến.

“Dừng lại đi. Risako, dừng lại!”

Chiếc xe chỉ vừa mới lăn bánh, cô đã lập tức đạp vào chân phanh khiến Tetsuro chúi về phía trước. Anh chỉnh lại tư thế, mở cửa và lao ra khỏi xe.

“Anh đi đâu thế?”

“Em chờ ở đây.”

Tetsuro bắt đầu chạy về phía con đường lúc nãy. Cho đến khi nhìn thấy bậc thang, anh liền leo lên không chút lưỡng lự. Hơi thở đứt quãng, phổi thì đau nhói, anh cắn chặt răng di chuyển đôi chân. Tiếng còi đang mỗi lúc một xa dần.

Lúc lên tới ngôi đền nhỏ lúc nãy, anh thoáng nghe thấy âm thanh hệt như tiếng gầm. Anh vừa thở hồng hộc vừa hướng về phía bờ biển.

Đường biển chạy dài từ đông sang tây. Con đường hướng về phía tây có nhiều đoạn gấp khúc, lúc ẩn lúc hiện, kéo dài đến tận mũi đất xa tít tắp. Anh nhìn thấy xe cảnh sát đang tập trung ở mũi đất ấy.

Biển phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Tetsuro đưa tay lên che bớt ánh sáng cho đỡ chói mắt và quan sát tình hình ở khu vực đó. Vài phút sau, tầm nhìn của anh hướng đến khu vực phía dưới mũi đất. Cách biển tầm hai mươi mét, một vật hình chữ nhật màu trắng đang nằm trên bãi đá phía dưới mũi đất. Khói từ đó bốc lên mù mịt. Toàn bộ cảnh sát đã xuống xe và di chuyển xuống khu vực bên dưới.

Tetsuro ngồi bệt xuống tại chỗ, hai tay ôm đầu và nhắm chặt mắt lại.

Toàn bộ cuộc nói chuyện giữa Nakao và anh ngay tại vị trí này đang tua nhanh qua tâm trí anh hệt như một cuốn băng video đang xoay tròn. Gương mặt đóng kịch của cậu ấy hiện lên trong mớ hỗn độn ấy. Anh ngồi im không cử động với những suy nghĩ bất lực trong đầu. Anh cầu cho mọi thứ chỉ là một sự nhầm lẫn. Nhưng xác suất để chuyện đó xảy ra gần như bằng không. Trước khi rời khỏi đây, Nakao đã quyết chí rồi. Quả nhiên không ai có thể ngăn cản được quyết định của cậu ấy.

Một lúc sau anh nghe thấy tiếng ai đó đang bước lên cầu thang. Anh nghĩ có thể là Risako, nhưng không buồn ngẩng mặt lên xem.

Chủ nhân của tiếng bước chân tiến lại trước mặt anh. Anh mở mắt ra thì thấy Mitsuki đang đứng đó.

“Hiura, cậu tỉnh rồi à...”

“Tớ không biết chuyện gì đang diễn ra nhưng...” Giọng cô ngắt quãng. “Có vẻ như cậu ấy đã đạt được mục đích của mình.”

Tetsuro lắc đầu. “Tớ đã không thể ngăn cậu ấy lại.”

Mitsuki liền ủ rũ nói: “Tớ cũng thế...”

Nước mắt tuôn dài trên gương mặt cô, rơi xuống mặt đất ngay trước chỗ Tetsuro đang ngồi, đúng vị trí Nakao chỉ vừa mới đứng lúc nãy.

Bỗng nhiên có thứ gì đó thôi thúc anh trong suy nghĩ. Anh vội đứng dậy.

“Đi thôi, Hiura. Đi khỏi đây thôi.”

“Đủ rồi. Giờ thì thế nào mà chẳng được.”

Tetsuro tát vào má cô khi cô vừa dứt lời. Mitsuki đưa tay lên ôm mặt.

“Tớ đã hứa với cậu ấy rồi. Tớ phải bảo vệ cậu.”

Tetsuro nắm lấy tay cô và bắt đầu bước xuống các bậc thang.

Trong xe, Risako đang ôm mặt với hai tay kê trên vô lăng. Nhìn thế, Tetsuro hiểu ngay cô cũng đã nắm được tình hình hiện tại.

Anh mở cánh cửa ở ghế lái ra, Risako giật mình ngẩng mặt lên, mắt cô đỏ ngầu.

“Đi thôi, Risako. Anh sẽ lái.”

“Nhưng Nakao...”

“Anh biết. Chuyện đó để sau.”

“Nhưng...”

“Em qua ghế phụ đi.”

Risako xuống xe và chuyển qua ghế phụ, còn Mitsuki yên vị ở ghế sau. Sau khi khoác áo khoác của Nakao lên, cô liên tục vuốt ve phần tay áo với vẻ thương tiếc.

“Cả hai phải cố gắng kiềm chế nước mắt trong mười phút tới nhé.” Nói xong Tetsuro khởi động xe.

Anh trở lại con đường cũ dọc bờ biển lúc nãy, hướng đi về phía mũi đất bây giờ tắc nghẽn kinh khủng. Có lẽ họ đã bắt đầu khám xét quanh khu vực chiếc xe rơi. Tetsuro cho xe chuyển qua làn xe chạy đối diện. Anh vẫn nghe thấy tiếng sụt sịt của Risako.

Ngay lúc vừa đi qua quán Sankaiya, đột nhiên có hai người đàn ông xuất hiện phía trước xe. Một người mặc áo khoác, người kia mặc đồng phục cảnh sát. Tetsuro buộc phải đạp phanh cho xe dừng lại.

Người đàn ông có lẽ là nhân viên điều tra đến gõ cửa bên phía ghế lái. Tetsuro hạ kính xuống.

“Xin lỗi đã làm phiền, tôi có vài câu muốn hỏi anh.”

“Vâng?”

“Mới cách đây vài phút, chiếc xe này đã dừng lại ở bãi đậu xe bên đó. Lúc ấy, người ngồi ở ghế lái là nữ.” Người nhân viên điều tra chỉ tay về phía Risako.

“Thế thì sao ạ?”

Hai bàn tay cầm vô lăng của anh đang vã mồ hôi. Tetsuro cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hết sức tập trung để không mắc sai sót.

“Thật ra ở đây đang có một vụ án và tôi đang làm công tác điều tra. Xin phép được hỏi mọi người đến đây du lịch hay thế nào?”

“Ừm, kiểu vậy.”

“Tại sao lại dừng xe ở đó?”

“Chỉ để nghỉ giải lao giữa chừng thôi.”

“Khi chỉ có một mình cô gái trong xe, những người còn lại đã đi đâu?”

“Chúng tôi chỉ đi dạo bộ quanh đây...”

Trong mắt người đàn ông ánh lên tia nhìn nghi ngờ. Có lẽ anh ta đã để ý chiếc xe một lúc lâu. Bỗng nhiên thấy nó biến mất rồi xuất hiện trở lại khiến anh ta đánh hơi thấy mùi kỳ lạ.

“Tôi có thể xem giấy tờ của mọi người được không?”

“Không vấn đề gì.” Tetsuro giả vờ tìm bằng lái xe trong tình trạng hoảng loạn. Giải thích thế nào về trường hợp của Mitsuki đây? Không thể khai báo tên thật của cô được.

Đúng lúc ấy. “Ê, cậu đang làm gì ở đây thế?” Anh nghe thấy giọng nói ở đâu đó. Tetsuro nhìn về hướng ấy thì thấy Hayata đang sải bước tiến đến.

“Hayata...”

“Gì chứ? Sao cậu lại ở đây?” Hayata hỏi.

Nhân viên điều tra nói với cậu ta: “Là người quen của cậu hả?”

“Vâng. Cậu này là Nishiwaki, làm nghề viết tự do. Vụ án lần này tôi có nhờ cậu ấy thu thập thông tin giúp... Danh thiếp của cậu đâu?”

Nghe Hayata nhắc, Tetsuro liền rút danh thiếp ra. Sau khi nhìn tấm danh thiếp với ánh mắt nghi ngờ, người nhân viên điều tra nhìn Hayata không mấy hài lòng.

“Mọi người tụ tập ở đây là gợi ý của cậu à?”

“Chúng tôi tuyệt đối không gây cản trở công tác điều tra đâu.”

“Gây hiểu nhầm như thế này mà gọi là không cản trở à?”

“Tôi xin lỗi vì đã gây rắc rối. Thành thật xin lỗi anh.” Hayata cúi đầu thành thật.

Người nhân viên điều tra tặc lưỡi, sau đó nhìn vào bên trong xe.

“Hai người còn lại thì sao?”

“Cô ấy là nhiếp ảnh gia, tên là Takakura Risako.”

Risako thấy đây là lúc thích hợp để xuất trình danh thiếp. Người nhân viên chồng tấm danh thiếp của cô lên tấm của Tetsuro, hơi gật đầu. “Còn người ở phía sau?”

“Cậu ấy...” Sau vài giây chần chừ, Hayata điềm nhiên nói tiếp. “Là bạn của tôi, Nakao Kosuke, cậu ấy rất am hiểu khu vực này nên tôi rủ đến.”

Tetsuro ngạc nhiên nhưng không thể hiện ra mặt. Anh chỉ liếc nhìn Hayata và chớp mắt một cái.

“Nakao... à?” Vẻ mặt bối rối của người nhân viên điều tra chứng tỏ anh ta không xác định được giới tính của Mitsuki. “Có thể cho tôi xem danh thiếp không?”

“Hình như hôm nay cậu quên đem theo nhỉ?” Tetsuro nói.

Ngay khi khuôn mặt của người nhân viên tối sầm lại, Mitsuki nói với tông giọng trầm hơn cả lúc trước: “Không, tớ có đây.” Nói rồi cô rút ví từ trong túi áo khoác ra. Là ví của Nakao. Sau khi rút tấm danh thiếp trong ví ra, cô chuyển nó cho Tetsuro.

“Trên này ghi là Takashiro.” Người nhân viên nhìn vào tấm danh thiếp nói.

“Tên này mới ly hôn gần đây. Trước đây cậu ấy dùng họ của vợ.” Tetsuro nói. “Cứ đi hỏi là anh sẽ hiểu ngay.”

Người nhân viên điều tra nhét ba tấm danh thiếp vào túi, gãi một bên mũi.

“Các cậu cố gắng đừng gây rắc rối quanh đây nữa.” Anh ta nói với Hayata.

“Vâng. Chúng tôi xin lỗi vì đã làm phiền.”

Người nhân viên điều tra tiến lại chỗ viên cảnh sát, chỉ có Hayata ở lại.

“Hayata...”

“Rời khỏi đây nhanh.” Hayata nói mà không nhìn Tetsuro.

Tetsuro gật đầu và cho xe chạy. Khi anh nhìn vào kính chiếu hậu thì thấy cậu ta đã quay lưng bước đi.

Tetsuro chợt nhớ ra một điều... Cầu thủ nút chặn không chỉ đón đường chuyền mà còn xây dựng hàng rào để bảo vệ trung phong.

7

Cuối cùng, cảnh sát đã không xác định được danh tính của người đàn ông lao xe xuống bãi biển Miura. Trước khi tự sát, anh ta đã đổ dầu hỏa lên đầu và tự thiêu, khiến công tác nhận diện khuôn mặt trở nên khó khăn.

Điều duy nhất cảnh sát có thể xác minh là chiếc xe một khoang mà người đàn ông ấy đã đâm xuống mũi đất chính là chiếc xe mà nạn nhân Togura Akio đã sử dụng ngay trước khi bị sát hại và thuộc quyền sở hữu của xưởng sắt Kadomatsu, dấu vân tay để lại trên phần xe chưa bị thiêu trùng khớp với dấu vân tay được tìm thấy ở căn hộ của Kaori, ngoài ra cỡ bàn tay và ngón tay hoàn toàn giống với số liệu trên giấy báo tử của Togura Akio. Người nhà của Togura là bà Togura Yoshie và Yasuko khai nhận hoàn toàn không biết người đàn ông ấy là ai, hơn nữa không rõ họ có thể nhận diện khuôn mặt đến đâu với tình trạng của thi thể.

Đội điều tra đã tìm đến quán Mắt Mèo. Tuy nhiên, họ không thu được bằng chứng chứng minh giả thiết người đàn ông đã chết ấy là Kanzaki Mitsuru. Vài dấu vân tay trùng khớp với thi thể được phát hiện tại một căn hộ cho thuê theo tuần dưới cái tên Kanzaki Mitsuru.

Saeki Kaori không hiểu sao vẫn biệt tăm biệt tích. Nhóm điều tra ở quán Mắt Mèo tuy xác định được Kaori từng làm tiếp viên ở đó thật ra không phải là Saeki Kaori nhưng tên thật là gì thì không rõ.

Đội điều tra đành phải giải tán trong cay đắng. Một vài thành viên trong đội vẫn tiếp tục điều tra danh tính của thi thể nhưng chẳng mấy chốc lại bị cuốn vào một vụ án mới. Không một ai còn đề cập đến vụ án nữa và cứ thế, nó dần rơi vào quên lãng.

***

Tháng Mười một lại đến.

Sau khi cạn ly chúc mừng, Người khổng lồ Anzai lại lên tiếng than phiền: “Năm nay Hayata không tham dự à? Càng ngày càng ít người thế này thì buồn quá.”

“Có sao đâu, chỉ cần mọi người vẫn đang sống tốt là được.” Matsusaki nói.

“Biết thế nhưng một năm ít nhất phải gặp nhau một lần để còn thắt chặt tình cảm chứ.”

“Cậu nói cứ như đang diễn tuồng ấy. Chưa gì đã say rồi à?”

Tetsuro tự rót bia uống trong khi quan sát mọi người trêu chọc Anzai. Trông thì chẳng có gì thay đổi so với năm ngoái nhưng thật ra lại có một điểm khác biệt rất lớn. Tuy nhiên không một ai biết chuyện gì đã xảy ra cả.

“À đúng rồi, hôm nay tớ có mang đến thứ này hay lắm, để lấy cho xem.” Anzai đút bàn tay to tướng của mình vào túi trong áo vest và lôi ra thứ gì đó.

“Gì thế? Đưa xem.” Matsusaki ở bên cạnh sốt ruột. “Bưu thiếp à, từ ai đấy? Ồ, của tên đó à?”

“Của ai cơ?” Tetsuro hỏi.

“Nakao. Ồ, du lịch vòng quanh thế giới cơ đấy. Tên đó nhàn rỗi ghê.”

“Đưa tớ xem.” Tetsuro chìa tay ra.

Bưu thiếp được gửi từ Greenland. Xin chào. Bây giờ tớ đang dừng chân ở thế giới của băng tuyết... Trong đó viết như vậy.

Matsusaki nói: “Đã cất công cưới được vợ giàu như thế, sao cậu ta lại ly hôn nhỉ, thật là.”

“Dù sao đi nữa sống trong thế giới thượng lưu cũng có cái giá của nó. Nakao thì không hợp với những thứ đó.” Anzai uống một ly sake.

“Có điều, Nakao không phải là một đứa chữ nghĩa trôi chảy, hồi trước cậu ta cũng không thuộc dạng thích đọc. Quả nhiên cậu ta phải chịu nhiều áp lực khi vào giới thượng lưu nhỉ?” Matsusaki vừa ngắm tấm bưu thiếp đặt trên bàn vừa nói đầy cảm thông.

“Cái đó thì tớ không rõ nhưng tâm bưu thiếp là do Hiura viết.”

Matsusaki trợn mắt trước câu nói của Anzai. “Hiura? Tại sao?”

“Khi nhận tấm bưu thiếp vào mùa hè năm nay tớ mới biết Nakao và Hiura đi du lịch cùng nhau. Trong đó viết rằng mối quan hệ giữa hai người ngày càng khăng khít. Tấm này đề tên Nakao, tấm trước là của Hiura gửi.”

“Thế à? Đúng rồi, tớ nghe nói Hiura cũng đã ly hôn.”

Matsusaki quay sang nhìn Tetsuro, anh im lặng gật đầu.

“Hừm, như thế thì bọn họ trở thành cặp đôi đã từng ly hôn một lần còn gì. Không biết ai là người thổ lộ trước nhỉ?”

“Chuyện đó đâu có quan trọng.” Anzai vỗ vào lưng Matsusaki một cái, nhét tấm bưu thiếp vào túi một cách cẩn thận. “Cuối cùng hạnh phúc thật sự đã tìm đến sau hơn mười năm yêu thầm. Bây giờ thì hai người đó đã trở thành một rồi. Người ta hạnh phúc như thế khiến tớ cảm thấy việc chúng ta chơi bóng cũng trở nên ý nghĩa hơn.”

Tetsuro không tài nào nghe nổi cuộc trò chuyện giữa Anzai và Matsusaki. Anzai đã vô tình chạm đến sự thật. Hơn mười năm yêu thầm. Có lẽ đúng là vậy. Rất nhiều người đang ở trên dải Mobius vẫn tiếp tục duy trì tình yêu một chiều như thế.

Sugai nãy giờ vẫn im lặng giờ quay sang nhìn Tetsuro.

“Nhắc mới nhớ, cậu nói là có mang thư đến đúng không?”

“Ồ.” Mọi người cùng dồn ánh mắt vào anh.

Tetsuro lấy một bức thư từ túi ra. “Cái này cũng được gửi từ nước ngoài. Ở Savannah, Mỹ. Cô ấy đang làm việc chăm chỉ lắm.” Anh nói và chuyển cho Sugai.

“Savannah? Từ ai thế?” Anzai hỏi.

“Risako, à... Takakura.”

Mọi người bắt đầu chuyền nhau đọc bức thư. Tetsuro vừa nhìn cảnh đó vừa hồi tưởng lại lúc tiễn cô đi.

“Em sẽ quay về sau khi giành một cú Touch-down.” Cô nói ở sân bay.

“Cố lên.”

“Ừ. Em sẽ cố gắng. Cứ tin ở em.” Cô nói thêm. “QB.”

Cứ tin ở em, QB...

Tetsuro nốc cạn ly bia, tưởng tượng cảnh cô đang chạy trên một bãi cỏ xanh mướt.

cover [/images/OEBPS/Images/cover.jpg]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!