◇ ◇ ◇
Image [/images/images/image-14.png]
[Mục tiêu Chiến lược của chúng ta chính là Thủ đô của Công quốc Amidonia, Vannes.]
Sau khi nghe thấy lời tuyên bố của Soma, ba vạn binh lực thuộc Quân đội Amidonia vây quanh Altomura đã vội vã rút lui. Từ trên các bức tường thành bao bọc lấy nơi đây, Đô đốc Hải quân Ecksel Walter và Lãnh chúa Altomura, Wyst Garrote dõi theo những cọc rào và cờ hiệu chúng đã bỏ lại quanh doanh trại của mình, sáng lên với nắng chiều soi rọi. Hướng ánh mắt mình sang phía bên, Wyst nhìn thấy khuôn mặt của Ecksel, đắm mình chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy dưới ánh dương lúc hoàng hôn.
“…. Chúng ta không nên truy đuổi ạ?”
Wyst đặt câu hỏi, tựa như muốn giấu đi niềm mê say vô tình của mình. Nhưng Ecksel lặng lẽ lắc đầu.
“Chúng sở hữu Phi long Kỵ sỹ trong hàng ngũ hậu quân. Hiện đoàn Phi long Kỵ sỹ của chúng ta không có mặt, nên nếu rời bỏ pháo đài để truy đuổi thì ta sẽ phải hứng chịu đòn phản công vô cùng nặng nề. Gaius VIII … quả đúng là một kẻ đã liên tục lên kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết để chống lại vương quốc chúng ta. Nhưng mọi chuyện đều ổn thỏa khi hắn vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Bệ hạ.”
Ecksel vừa nhắm mắt vừa cất lên những lời như vậy, khiến Wyst mở to mắt kinh ngạc. Nữ Công tước Ecksel luôn đối xử với mọi người mình gặp như trẻ con lại có thể đánh giá một ai đó cao đến nhường này ư, đây chắc là chuyện chưa từng xảy ra trước đây.
“Soma Bệ hạ thực sự sở hữu tài năng kiệt xuất như vậy ạ?”
“Ta nghĩ nếu xét về thiên tư thuần túy thì không hẳn là quá tuyệt vời, nhưng cậu ấy lại có thể sáng tạo ra những sách lược mẫu mực phù hợp với từng tình thế một. Cứ như thể ‘cậu ấy đã biết đến những trận chiến tương tự’ vậy.”
“Ý người là sao ạ?”
“… Có lẽ Soma Bệ hạ xuất thân từ một thế giới ngập tràn thủ đoạn quỷ quyệt.”
Wyst cảm nhận một cơn rùng mình lan tỏa khắp châu thân. Ông ấy đã nghe nói rằng Vua Soma chính là một anh hùng được triệu hồi từ thế giới khác. Hãy giả dụ rằng vùng đất ấy đã từng trải qua những thời đại loạn lạc khắc nghiệt với biết bao vương quốc sụp đổ và vô số sinh mạng tiêu vong, thì liệu trong trường hợp hai thế giới kết nối với nhau, những cư dân tại nơi đây có cơ may nào khi đương đầu với họ không? Thậm chí đến một Thiếu Vương chẳng mang vẻ gì là thích hợp với chốn chiến trường theo những gì mà ông chứng kiến được từ cậu cũng có thể sáng tạo ra các sách lược tầm cỡ như vậy. Lẽ dĩ nhiên, e ngại rằng bầu trời sẽ sụp đổ xuống đầu họ thì nỗi sợ ấy quả thật quá ư thừa thãi…
“Chuyện đó … là một điều ngoài sức tưởng tượng, phải không ạ?”
“Đúng, thực sự thế … Giờ thì..”
Ecksel vỗ hai tay vào nhau như để thay đổi hành động của mình.
“Ta cho rằng vai trò của chúng ta đã kết thúc tại đây rồi.”
“… Có lẽ thần nói điều này cũng đã muộn màng, thưa Quý nương Ecksel, nhưng chẳng phải người đủ khả năng quật ngã kẻ thù với quyền năng phép thuật của mình mà không phải câu thêm thời gian hay sao ạ?”
Ecksel mỉm cười đáp lại quan điểm của Wyst.
“Ara, con đâu thể cứ dựa dẫm mãi vào bà ngoại già khọm này được chứ. Nghĩa vụ của một bậc lão niên là dõi theo thế hệ trẻ vật lộn bằng tất cả những gì mình có, đúng chưa nào?”
“Người nói quả thực rất đúng ạ…”
Wyst trở nên ngạc nhiên, nhưng trái ngược với biểu cảm bên ngoài, trong lòng Ecksel hiện giờ như có lửa đốt.
(Lần này, công việc đòi hỏi ta thực hiện chính là hành động trong bí mật. Nếu xét tới những điều sẽ xảy đến với Carla sau đây, ta chắc chắn rất mong muốn lập thêm vài chiến công nữa … nhưng lộ liễu quá mức sẽ để lại trong Bệ hạ một ấn tượng không tốt.)
Cô ấy thở dài trong tâm trí, nhưng Ecksel không phải là người sẽ biểu lộ những điều ấy ra mặt.
“Giờ thì, hãy giao phần còn lại cho lũ trẻ nhỏ và hướng về phương nam như đã định nào.”
Khi nói điều ấy, Ecksel nghĩ tới ‘một đứa khác trong lũ trẻ nhỏ’.
◇ ◇ ◇
Trong buổi chạng vạng với mặt trăng ẩn mình sau làn mây, những sỹ quan và binh lính Amidonia trên tay cầm các bó đuốc đang vội vã chạy. Cảnh tượng ba vạn đốm lửa nối đuôi nhau nhìn tựa như một con rắn đang trườn. Khi chứng kiến từ đằng xa thì đó quả là một cảnh tượng tuyệt diệu, nhưng những nhân vật được nói tới thì chỉ cắm đầu chạy và chạy, ngập ngụa trong mồ hôi và lấm lem đầy bùn đất.
Phía trước đội hình ấy, Thân vương Amidonia, Gaius VIII xuất hiện trong đoàn kỵ binh dẫn đầu. Hắn toàn tâm toàn ý thúc ngựa tiến lên với năm kỵ binh hộ vệ xung quanh trên tay đều mang đuốc. Nét mặt của hắn lúc này đang vô cùng dữ tợn. Tất cả những chuyện này đều vì vị Vua trẻ tuổi ấy. Cậu đã dẫn dụ hắn và thuộc cấp nhờ sử dụng mảnh đất mà trước kia chúng đã để mất, vùng sản xuất lương thực màu mỡ, làm miếng mồi câu, phơi bày điểm yếu dễ bị tấn công Vannes mà đáng lý phải được bảo vệ nghiêm ngặt, và tấn công vào vị trí ấy.
Georg Carmine vốn chặn đứng con đường tiến đến Thủ đô đã quy hàng trong chỉ hai ngày, và Quân đội Elfrieden hành quân tới Vannes như thể chỉ đơn thuần băng qua Lãnh địa Công tước Carmine vậy. Vannes là một thị trấn được xây dựng nên với vai trò tiền tuyến nhằm đương cự lại những cuộc xâm lược từ Elfrieden, và ngược lại, một hậu phương vững chắc khi chúng tiến đánh Elfrieden. Chính vì vậy, không hề có pháo đài nào ngăn chặn đường hành quân của Quân đội Hoàng gia Elfrieden tới Vannes cả. Điều này bắt nguồn từ niềm kiêu hãnh và sự ngạo mạn trước nỗi nè dặt của Nguyên Vương Alberto cùng với việc Elfrieden hiện tại đâu còn can đảm để tiến đánh những quốc gia khác.
Bây giờ khi tới nước này, Gaius nhận ra rằng mình đã bị Soma và Georg lừa bịp. Chiến lược gia, một kẻ đắm mình trong chiến thuật. Chính hắn có thể quên rằng đôi khi mình sẽ bị gài bẫy bởi những phương kế. Đây chính xác là tình thế mà Gaius đang phải đối mặt.
(Gì thế này! Làm sao một Elfrieden yếu đuối lại khiến chúng ta trải qua ngần này gian lao chứ!)
‘Vương quốc Amidonia’ trước kia đã đánh mất một nửa lãnh thổ và sụp đổ dưới chính sách khuếch trương của Tiên đế Elfrieden. Cha của Gaius đã đổi tên [Vương quốc Amidonia] thành [Công quốc Amidonia], để không lãng quên nỗi tủi nhục, với lời tuyên bố rằng chúng ta không thể gọi mình là một Vương quốc khi mà giờ đây một nửa lãnh thổ đã vuột khỏi tay, và tự xưng là một [Thân vương]. Kể từ đó, Công quốc Amidonia đã đặt mục tiêu giành lại vùng đất đã mất làm quốc sách để thực thi và đầy cảnh giác rình rập chờ đợi thời cơ hành động.
Sau khi vị Tiên đế băng hà và Alberto thừa kế ngai vàng[1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-10-ba-ngay-dang-dang-cua-quan-doi-amidonia], Amidonia tận dụng tính dè dặt của ông ấy và kích động những phần tử nhũng loạn trong nội bộ Elfrieden. Chuyện ấy thậm chí vẫn tiếp diễn sau khi cha của Gaius qua đời và Gaius VIII lên nắm quyền. Hầu hết những nhân tố gây rối đã bị Georg và Ecksel tiêu diệt, nhưng tiềm lực của Vương quốc cứ đều đều bị bòn rút. Mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp.
Alberto thì chẳng đáng lo ngại, nhưng chênh lệch giữa tiềm lực của Vương quốc và Công quốc thì quả thực vô cùng to lớn. Xét về phương diện này, Amidonia yếu đuối hơn đâu thể làm gì khác ngoài toàn tâm toàn ý theo dõi và chờ đợi cơ hội tới. Và rồi, cuối cùng thì thời điểm mà chúng ngóng trông cũng đã đến. Lãnh địa Quỷ Vương xuất hiện, tình trạng thiếu lương thực và những khó khăn về kinh tế làm suy yếu Vương quốc, màn kịch ngôi báu đổi chủ đầy đột ngột, và Tam Tước vốn dĩ bảo vệ Vương quốc lại nổi dậy chống lại vị Tân Vương. Đây là một thời cơ thuận lợi. Lúc này Vương quốc dẫu muốn đi chăng nữa cũng chẳng thể nhúc nhích được. Khao khát đằng đẵng của Amidonia giờ đây đã đến lúc gặt hái thành quả.
… Hoặc đó là những gì vốn dĩ phải xảy ra, nhưng thực tế thì thế nào nhỉ? Thay vào đó, kẻ bị dồn vào chân tường lại chính là Công quốc.
(Nếu ta để vuột mất Vannes lúc này, thì Amidonia sẽ không bao giờ đứng dậy thêm một lần nào nữa được. Ta chẳng còn mặt mũi nào mà diện kiến hương hồn tổ tiên nếu chuyện ấy xảy ra.)
Gaius nhăn nhó trong niềm hối hận.
(Nhưng không đâu! Mọi chuyện vẫn chưa hề kết thúc! Vannes là một pháo đài kiên cố. Chúng ta đã để lại 5,000 quân tinh nhuệ nhất với nhiệm vụ bảo vệ nơi này, họ có thể cầm cự hai hoặc ba ngày trước một đội quân hùng hậu. Nếu đến Vannes kịp trong khoảng thời gian ấy và khiến Quân đội Hoàng gia bất ngờ với đòn tấn công gọng kìm, chúng ta vẫn có thể giành được chiến thắng!)
Gaius tự động viên mình, và rồi….
“Phụ vương!”
Julius phi kiệu bắt kịp với ngựa của Gaius.
“Chúng ta đang hành quân quá nhanh! Nếu cứ tiếp tục thế này, chưa kể tới đoàn lương vận, thì bộ binh sẽ phải bỏ mạng mất! Xin hãy giảm tốc độ một chút đi ạ….”
“Im ngay!”
Gaius gầm lên hủy bỏ lời đề nghị của Julius.
“Nếu để vuột mất Vannes thì chúng ta sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa! Chúng ta phải tới được Vannes trước khi nơi đây thất thủ dù cái giá phải trả là gì đi chăng nữa. Chúng ta sẽ phối hợp cùng binh sỹ trong pháo đài triển khai một đòn tấn công gọng kìm vào lực lượng của Vương quốc!”
Trước lời nói đầy sục sôi của Gaius, một nỗi bất an thoáng qua xuất hiện trong tâm trí Julius. Anh ta không thể kìm mình khỏi cảm nhận rằng Gaius lúc này đang đặt trọng tâm quá nặng vào Thủ đô và trở nên bốc hỏa vì nó.
“Phụ hoàng, dẫu có để vuột mất Vannes, thì lực lượng của chúng ta vẫn còn rất khỏe mạnh. Chẳng phải chúng ta có thể trụ lại ở một thành phố khác với sức phòng thủ tốt và thỉnh cầu trợ giúp từ Đế quốc hay sao? Dù sao thì, chúng ta đã ký kết [Tuyên ngôn Nhân loại] rồi mà, chứ đâu như Elfrieden.”
[Tuyên ngôn Liên hiệp Nhân loại kháng Quỷ tộc], thường được gọi là [Tuyên ngôn Nhân loại], là một chính sách được thế lực hùng mạnh nhất thuộc phía nhân tộc tại lục đia, [Đế quốc Grand Chaos] sáng lập nên[2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-10-ba-ngay-dang-dang-cua-quan-doi-amidonia].
Đầu tiên, không cho phép bất kỳ thay đổi nào về biên giới lãnh thổ do xung đột vũ trang hoặc chiến dịch quân sự trong nội bộ nhân tộc gây nên.
Thứ hai, tôn trọng quyền bình đẳng và tự quyết của mọi chủng tộc tại mỗi quốc gia.
(Đồng nghĩa với việc ngăn cấm trục xuất và ngược đãi những tộc thiểu số trong nội bộ đất nước vì biên giới quốc gia không được thay đổi.)
Cuối cùng, những đất nước nằm xa Lãnh địa Quỷ Vương có nghĩa vụ hỗ trợ phòng thủ cho các quốc gia ở gần vùng đất đó.
Trên đây là ba điều khoản chính của [Tuyên ngôn Nhân loại]. Công quốc Amidonia đã ký kết [Tuyên ngôn Nhân loại] này, nhưng đối với Elfrieden, họ lại không hề hành động tương tự ngay cả sau khi Vua Soma lên ngôi. Chính vì vậy, Amidonia có thể thỉnh cầu lên Đế quốc để đòi lại phần lãnh thổ đã mất và với tư cách minh chủ của [Tuyên ngôn Nhân loại], Grand Chaos sẽ trợ giúp phía đồng minh Amidonia và gây sức ép lên Elfrieden buộc họ giao trả phần lãnh thổ đã mất của chúng (không bao gồm vùng đất đã bị chiếm trước Tuyên ngôn).
Tự mình tấn công kẻ khác và thưa kiện khi bị phản kích. Hệt như lời Bộ trưởng Tài chính Colbert đã nói trước khi xuất chinh, một cách ngụy biện tồi tệ, nhưng lỗi lầm thuộc về bên không ký kết [Tuyên ngôn Nhân loại], Elfrieden. Julius nghĩ đây quả là một ý tưởng xuất sắc. Thế nhưng,
“Thằng ngu! Đế quốc đâu phải lũ người ngốc nghếch như thế chứ!”
Gaius kiên quyết ngắt lời anh ta.
“Ở trận chiến này, chúng ta đã khai thác một lỗ hổng trong Tuyên ngôn. Chắc chắn chúng sẽ ra tay hỗ trợ nếu ta đệ trình lên một đơn kiện, nhưng hành động phi lý như thế sẽ gây nên một ấn tượng xấu về chúng ta. Rất có khả năng chúng sẽ lấy chuyện này làm một cái cớ để loại trừ cả hai chúng ta và biến đất nước ta thành quốc gia bù nhìn.”
“……..”
Julius chẳng biết nói gì để đáp lại trước lời mắng nhiếc ấy. Gaius khịt mũi, hmph khi chứng kiến Julius đang lâm vào tình trạng như vậy và lớn tiếng truyền lệnh
“Nếu các ngươi đã hiểu thì khẩn trương lên! Chúng ta sẽ đến Vannes trước khi nó thất thủ bằng mọi giá cần thiết!”
Thế nhưng, cuộc hành quân ép buộc ấy lại bị gián đoạn. Elfrieden và Amidonia được chia tách ở phía nam bởi rặng núi Ursula. Khi Quân đội tiến vào con đường dẫn qua rặng núi ấy, cả binh sỹ và ngựa từng lượt từng lượt, bắt đầu sa xuống lớp đất đầy bùn.
“L, lớp bùn này là sao thế!?”
“Chết tiệt, ngựa của tôi bị mắc kẹt rồi! Ai đó kéo tôi lên với!”
“Oi oi, khi chúng ta tới thì làm gì có thứ gì như thế này đâu phải không!?”
Đó là khung cảnh những chú ngựa mắc kẹt trong bùn lầy rải rác khắp nơi và quân lính loạng choạng rồi quằn quại ở những chỗ bị lớp bùn làm sảy chân. Gaius chết lặng khi chứng kiến diễn biến đầy tai hại này. Thung lũng Gordoa là con đường mà chúng đã băng qua khi xuất quân. Lúc ấy, mặt đất rất vững chắc và khô ráo, và không thể nào gây trượt chân được.
“Chuyện gì đang diễn ra vậy … Ta không nghĩ rằng đã có mưa đâu. Làm thế nào mà con đường lại trở nên tệ hại đến mức này chứ?”
Đúng khoảnh khắc ấy, một trong số các binh sỹ hét vang như thể đáp lời Gaius.
“Q, quân địch!”
Chỉ giây lát sau, âm thanh của những mũi tên xé toạc không khí trong màn đêm và một vật gì đó nứt vỡ dữ dội vang vọng. Binh lính Amidonia lần lượt đổ gục mỗi khi tiếng động ấy cất lên. Một trong số những người cầm đuốc bên cạnh Gaius ngã xuống với giọng nói bị bóp nghẹt khiến Gaius càng nôn nóng hơn.
“Cái gì vậy! Chuyện gì đang diễn ra thế!”
Sau đó, một trong số các quân lính chạy tới và cấp báo.
“Đó là đợt tấn công của kẻ địch! Dường như Elfrieden đã ém quân tại thung lũng nhằm tiến hành đột kích! Chúng đang ẩn mình giữa những hàng cây trên núi và tấn công bằng tên và băng!”
“Ngươi nói băng sao!?”
“Trong hàng ngũ của địch gần như chắc chắn có những thủy pháp sư!”
“Khốn thật … Vậy ra nền đất tồi tệ này cũng do chúng một tay gây nên!”
Khuôn mặt Gaius nhăn nhúm vì giận dữ. Julius ra sức hạ nhiệt hắn trong tuyệt vọng.
“Xin hãy bình tĩnh đã thưa Phụ vương! Chủ quân Elfrieden đã hướng về Vannes nên số lượng mai phục tại đây sẽ không quá nhiều. Những lối đi chật hẹp ấy cũng chẳng thể chứa được một lực lượng hùng hậu. Trước hết chúng ta nên ưu tiên thoát khỏi thung lũng này càng sớm càng tốt.”
“Grrr, nhưng làm thế nào, với con đường tệ hại như thế này?”
“… Không còn cách nào khác nữa rồi. Hãy để bộ binh tiến lên trước. Chúng ta sẽ đi trên những nơi mà họ không bị sẩy chân.”
Gaius mở to mắt trước lời tham mưu tàn nhẫn của Julius.
“Con muốn sử dụng quân của chúng ta làm đá lót đường sao!?”
“Đành phải chấp nhận thôi. Nếu người bị bắn hạ, thì Quân đội Amidonia sẽ sụp đổ và chúng ta sẽ không thể nào chiến đấu với Elfrieden. Quyết định nằm ở người đấy ạ, làm ơn.”
“… Ta cho rằng không thể làm khác được rồi.”
Mò mẫm tìm đường bằng cách hy sinh binh sỹ. Nếu Soma ở trong hoàn cảnh của Gaius, chắc chắn cậu sẽ vô cùng thống khổ trước lựa chọn ấy, nhưng Gaius đưa ra quyết định rất nhanh chóng.
‘Khao khát rửa hận’ của Amidonia đối với Elfrieden đã trở thành nét nhận diện ra hắn. Ngay cả khi bị những cường quốc bủa vây, đối mặt với những khó khăn về lương thực và kinh tế, có thể nói rằng lý do mà trái tim của người Amidonia không hề gục ngã chính là bởi khao khát rửa hận này đối với Elfrieden. Dẫu phải chịu đựng, chúng vẫn cảm thấy hài lòng nếu Elfrieden phải đau khổ nhiều hơn.
Chúng tin rằng nguyên nhân gây nên những nỗi đau của mình không phải do hành vi đầu tư quá mức vào quân sự của tầng lớp thống trị ngay cả khi nhân dân đang phải chịu đựng tổn thất, mà chính bởi Elfrieden đã tước đi thịnh vượng xưa kia của chúng. Ngay cả khi năm mươi năm đã trôi qua, ngay cả khi mọi người lâm vào tình trạng này, đối với tầng lớp thống trị, chúng sẽ vứt bỏ tất cả để chiến đấu với Elfrieden. Lúc này đây, tại đất nước này, Colbert và Roroa hiện là những kẻ dị biệt khi tính đến phương án xoay sở bằng những gì mình có trong tay.
Chính vì thế, đối với Gaius, không thể chiến đấu với Elfrieden là một vấn đề to lớn hơn việc mất mát vài binh lính dưới trướng. Do đó hắn có thể không do dự mà đưa ra mệnh lệnh.
“Điều động bộ binh lên phía trước! Chúng ta phải khẩn trương và thoát khỏi thung lũng này!”
Khi mệnh lệnh vô nhân tính cất lên, quân ngũ bị đảo ngược với bộ binh ở tiền phương và kỵ binh tiến lên phía sau dọc theo lối đi an toàn mà những người lính bị kẹt trong bùn không thể nhúc nhích được đã bỏ lại phía sau. Một cảnh tượng kinh khủng. Bị kẹt trong bùn đã đủ tệ hại rồi, nhưng cơn hỗn loạn gây ra từ cuộc đột kích đã phá hỏng đội ngũ và những bước di chuyển lộn xộn khiến vài người giẵm lên những thành viên mắc kẹt trong lớp bùn trong khi tiến quân. Một số thì phải gánh chịu cái chết quá khủng khiếp để chứng kiến, bị ngựa giày xéo.
◇ ◇ ◇
Image [/images/images/image-15.png]
Có một nhóm người đang dõi theo cảnh tượng kinh hoàng ấy từ con đường dốc đầy cây cối che phủ.
Họ khoác trên mình bộ hắc giáp bằng da, được trang bị cung tên và ma trượng, khuôn mặt thì bịt kín với vải đen. Họ chính là đơn vị đột kích đã tấn công Quân đội Amidonia vừa mới đây. Số lượng của họ rơi vào khoảng 2,000 người. Nhân vật xuất hiện giữa nhóm sở hữu một thân hình nhỏ nhắn với tỷ lệ cơ thể tuyệt vời cho thấy đó hiển nhiên là một nữ nhi dẫu trang phục của cô ấy như thế nào đi chăng nữa.
Cô ấy là thủ lĩnh của đơn vị áo đen, và đã chứng kiến cảnh tượng Quân đội Amidonia tiến lên chẳng những đã không giúp đỡ những đồng đội mắc kẹt trong bùn mà thậm chí còn giẫm đạp lên họ nữa. Cô ấy rùng mình, vậy ra con người có thể tàn ác tới mức độ này để cứu lấy tính mạng mình sao.
(Một vị Vua đôi lúc sẽ phải đưa ra những mệnh lệnh khắc nghiệt. nhưng mình không thể nào mang thiện cảm đối với một kẻ truyền lệnh không do dự đến như vậy trên tư cách con người, chứ huống chi với cương vị một Nhà vua.)
Trong lúc cô ấy còn đang suy nghĩ, một thuộc cấp tiến đến gần để báo cáo.
“Thưa Quý nương ‘Canaria’, Quân đội Amidonia đã rời khỏi Thung lũng. Chúng ta nên truy đuổi không ạ?”
Vị thủ lĩnh lắc đầu với người thuộc cấp đã đem tin tới.
“Không cần thiết. Nhiệm vụ của chúng ta là quấy nhiễu và làm chậm bước hành quân của kẻ thù. Lực lượng của chúng ta chỉ có 2,000 người, nên dẫu truy đuổi thì cũng chẳng thể gặt hái được thành quả tốt hơn đâu. Ta đánh giá nhiệm vụ này đã hoàn thành xuất sắc. Chuẩn bị rút lui.”
“Vâng thưa người.”
Sau khi người thuộc cấp rời đi, cô ấy gỡ bỏ tấm vải đen trên mặt mình. Ngay khoảnh khắc ấy, lớp mây che phủ vầng trăng trôi đi và ánh nguyệt soi rọi lên ‘mái tóc lam’ trác tuyệt của cô ấy. Đó chính là nữ ca sỹ Juna, người mà chỉ bằng hành động gỡ sợi tóc rối cũng đủ tạo nên một bức tranh đẹp đẽ. Trước Nhà vua, cô ấy là nàng họa my sở hữu quán café âm nhạc [Lorelei], nhưng trong nội bộ Hải quân, cô ấy đảm nhiệm trọng trách lãnh đạo một đơn vị quy tụ hai nghìn tinh binh đánh bộ, thủ lĩnh ‘Canaria’. Phải, cuộc đột kích này đã được thuộc cấp của Ecksel, Binh đoàn Hải quân Lục chiến Hoàng gia triển khai.
Juna nhẹ nhõm vỗ ngực khi đã hoàn thành nhiệm vụ thành công.
(Bà ngoại đã thực hiện vai trò của mình đầy xuất sắc như vậy, mình không thể thất bại tại đây được.)
Khi nói Bà ngoại, cô ấy muốn ám chỉ Ecksel Walter. Không chỉ “Nữ ca sỹ” và “Canaria”, mà Juna còn là cháu gái của Ecksel Walter. Thực vậy, với sự trường thọ và số lượng tình nhân vô cùng lớn, Ecksel đã có rất nhiều con cháu. Họ hàng của cô ấy đông đảo tới nỗi nếu tập hợp tất cả cháu … và chắt của Ecksel lại thì một người có thể thiết lập nên cả một thị trấn nhỏ với họ. Chính vì việc sở hữu nhiều họ hàng thân thích đến như vậy sẽ giúp cô ấy lật đổ cả vương quốc với chỉ riêng những hậu duệ của mình, nên Ecksel giữ riêng cái tên ‘Walter’ cho bản thân để tránh bị ngờ vực về các động cơ thầm kín và tuyệt giao quan hệ với mọi con cháu một khi chúng đã trưởng thành, gửi chúng tới những gia tộc khác. Juna chính là con gái của một trong những quý tử mà Ecksel đã gả vào một gia tộc khác.
Chứng kiến cảnh tượng lực lượng Amidonia bị tàn nhẫn bỏ mặc lại phía sau khiến khuôn mặt tuyệt đẹp mà Juna đã thừa hưởng từ Ecksel trở nên nhăn nhó.
“… Nếu cứ để mặc chúng như vậy, thì có nguy cơ chúng ta sẽ khiến động vật hoang dã thèm khát thịt người. Hãy bắt tất cả những ai còn sống làm tù binh, chúng ta sẽ chôn cất số còn lại.”
“Chúng ta đang giúp đỡ lực lượng Amidonia hay sao ạ?”
“Những binh sỹ bị chính Chúa công của mình ruồng rẫy lại được Hoàng đế Soma vốn dĩ là kẻ thù dang tay cứu giúp. Các tin đồn sẽ nâng cao danh tiếng của Bệ hạ, điều này không hề tệ đâu.”
“Thần hiểu rồi ạ.”
Quả đúng như cảm nhận về cô ấy, Juna sở hữu lối suy nghĩ vô cùng trưởng thành. Cô ấy hướng ánh nhìn về phương Bắc khi đưa ra lời chỉ dẫn cho các thuộc cấp. Đó là nơi Soma đang hiện diện ngay lúc này đây.
(Bệ hạ. Cầu mong chiến vận sẽ luôn bên người.)
◇ ◇ ◇
Tốc độ hành quân của Quân đội Amidonia đã giảm xuống cực kỳ nhiều sau khi phải hứng chịu đợt tấn công tại Thung lũng Gordoa. Rời khỏi địa điểm ấy, chúng tập hợp lực lượng lại và nhận thấy rằng ba vạn quân giờ đây chỉ còn lại một nửa. Con số này không chỉ gồm những kẻ tử trận bởi cuộc đột kích và bị giẵm đạp tới chết vì mắc kẹt trong lớp bùn, mà còn khá nhiều binh sỹ đã đào ngũ. Ngoài ra, chính vì lực lượng cung lương đã bỏ mặc những chiếc xe vận chuyển khi chạy trốn, nên Quân đội Amidonia lúc này vừa kiệt sức lại vừa rất đói khát.
Căng thẳng lên tới đỉnh điểm và không biết lúc nào sẽ phun trào của binh sỹ cộng thêm với quân số đã giảm sút chỉ còn lại một vạn rưỡi đã khiến khả năng chiến thắng trước năm vạn rưỡi binh lực Quân đội Hoàng gia Elfrieden trở nên khó khăn hơn dẫu chúng có phối hợp với đơn vị trấn thủ Vannes để triển khai thế tấn công gọng kìm đi chăng nữa. Trong tình cảnh này, điều đầu tiên mà Gaius VIII làm chính là đổ lỗi cho sỹ quan chỉ huy vì đã để vuột mất quân nhu và lấy đầu anh ta để xoa dịu cơn thịnh nộ của binh lính. Tiếp theo, hắn chật vật mộ thêm nhân lực chiến đấu từ các ngôi làng và thị trấn xung quanh và ép buộc thường dân tòng quân, qua đây đã phục hồi lực lượng đến hai vạn rưỡi binh sỹ. Tất nhiên, trên con đường thực hiện phương pháp này, Gaius đã gây nên một làn sóng bất bình, nhưng hắn đâu thể lo lắng về chuyện ấy khi tồn vong của đất nước đang ngàn cân treo sợi tóc.
Mặc dù hắn ít nhất đã tìm được cách phục hồi quân số, nhưng quá trình tập hợp quân nhu và lực lượng đã trì hoãn bước tiến của chúng, và chỉ trọn vẹn hai ngày sau khi rút lui, chúng mới có thể thực hiện mục tiêu đến được Vannes lại từ đầu. Rồi nửa ngày sau đó, vào buổi trưa ngày thứ năm tình từ cuộc giao tranh đầu tiên trong chuỗi trận chiến, [Trận Hồng Long Thành Ấp] nổ ra, Quân đội Amidonia cuối cùng cũng chỉ còn cách Vannes một ngày hành quân nữa.
Thế nhưng chúng đã mắc một sai lầm chí mạng trong quãng thời gian này.
Đó là đã hành quân quá nhanh chóng. Ai đó có lẽ sẽ nghĩ rằng chuyện đó thì sao chứ? Chẳng phải đến Tôn Tử cũng đã nói rằng [tốc độ là tinh hoa chiến tranh] sao?, nhưng qua câu nguyên bản [chỉ nghe nói trong tốc thắng có những thiếu sót vụng về chứ không bao giờ có việc kéo dài mà lợi cho quốc gia cả][3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-10-ba-ngay-dang-dang-cua-quan-doi-amidonia], ông ấy ngụ ý rằng “chiến tranh tiêu tốn tài nguyên quốc gia nên cần phải diễn ra ngắn gọn và nhanh chóng; ít khi nào một cuộc chiến kéo dài lại có lợi cả”.
Bởi vậy, điều áp dụng chuẩn xác nhất cho Quân đội Amidonia chính là những gì Tôn Tử nói sau đó:
[Quân tranh vừa có cái lợi, vừa có nguy hiểm. Nếu đem toàn quân có trang bị nặng nề đi tranh thì không thể đạt được dự định, nếu bỏ lại trang bị nặng thì trang bị nặng sẽ tổn thất.][4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-10-ba-ngay-dang-dang-cua-quan-doi-amidonia]
[Chiến tranh] là một cuộc phân định bên nào chiếm được địa điểm chiến lược trọng yếu trước tiên. Xét trong Trận Yamazaki giữa Hashiba Hideyoshi và Akechi Mitsuhide thì nơi ấy chính là “Núi Tennou”, còn ở chiến tranh Nga – Nhật thì là “Ngọn đồi 203”. Chắc chắn rằng, nếu phe nào chiếm được những địa điểm chiến lược này trước đối phương thì sẽ nắm giữ nhiều lợi thế hơn. Thế nhưng, Tôn Tử đã nói rằng cố chấp quân tranh với kẻ địch để giành lấy những vị trí ấy là một hành động nguy hiểm. Nếu đêm toàn quân đi tranh thì sẽ tụt hậu so với đối phương, trong khi đó nếu cuốn giáp tiến gấp thì sẽ phải bỏ lại quân nhu. Vì thế dù địa điểm chiến lược có quan trọng đến đâu thì hành động đó cũng sẽ trở nên vô nghĩa mà thôi.
Tôn Tử cũng nói rằng đi trăm dặm[5] [http://valvrareteam.com/story/chuong-10-ba-ngay-dang-dang-cua-quan-doi-amidonia] tranh lợi thì tướng lĩnh ba quân có thể bị bắt, chỉ có một phần mười binh lực đến trước, còn đi năm mươi dặm tranh lợi, tướng lĩnh tiền quân sẽ bị chặn, chỉ có một nửa binh lực tới trước. Chiếm được địa điểm chiến lược sẽ khiến toàn quân kiệt sức và không có lương thảo thì chẳng thể làm bất cứ điều gì được. Hãy nhìn lại một lần nữa vào những hành động của Quân đội Amidonia, chúng ngang bướng cố chấp chiếm bằng được địa điểm chiến lược – Thủ đô Vannes, vứt bỏ đoàn lương vận, và quân sỹ thì kiệt sức bởi những đợt quấy rối. Đây chính là một nước đi ngu ngốc theo lời Tôn Tử.
Lúc này đây, cảnh tượng mà Quân đội Amidonia chứng kiến khi chúng đến được cánh đồng cách Vannes vài chục km chính là ‘Quân đội Hoàng gia Elfrieden trong tình trạng mạnh khỏe nhất đang chờ chúng tới’. Thấy vậy, Gaius cảm thấy như mất hết sức lực và suýt chút nữa đã ngã khỏi ngựa.
“Không thể nào … V, Vannes đã bị chiếm rồi ư…?”
Không ai hiện diện tại đó có thể đáp lại lời thì thầm của hắn cả.
◇ ◇ ◇
Đi tới kết luận luôn nào, tại thời điểm này, Thủ đô Vannes của Công quốc Amidonia vẫn chưa hề thất thủ.
Năm vạn rưỡi binh lực Quân đội Hoàng gia Elfrieden dưới trướng Soma đã tới Vannes sớm hơn lũ Amidonia một ngày, nhưng không hề tấn công lực lượng 5,000 tinh binh đang giam mình bên trong Vannes. Thay vào đó, họ phái đơn vị gồm một vạn quân để kiểm soát những kẻ trấn thủ lâu đài trong khi chủ quân di chuyển đến vùng đồng bằng phía nam cách Vannes vài chục km và chờ đợi chủ lực của Quân đội Amidonia tới.
Image [/images/images/image-16.png]
Đúng, ngay từ đầu Soma đã nhằm vào chủ lực của Quân đội Amidonia. Chính vì thế nên cậu đã cố tình tiết lộ cho Gaius mục tiêu chiến lược mà vốn dĩ cậu phải che giấu. Bằng cách tuyên bố “tôi sẽ tấn công Vannes”, cậu ấy sẽ chờ đợi và hạ gục Quân đội Amidonia tới trong hoảng loạn. Trong Tam thập lục kế của Tôn Tử, sách lược này đã thực hiện mưu thứ sáu: [Giương đông kích tây]. Đây cũng là màn tái diễn “Trận Mã Lăng” mà mưu thứ hai [Vây Ngụy cứu Triệu] đã bắt nguồn. Tôn Tử thứ 2, Tôn Tẫn đã sử dụng kế này để chạy trốn và bắt giữ đối thủ của mình – Bàng Quyên. Những kẻ như Gaius đâu thể nhìn thấu được.
Đối diện với hai vạn rưỡi binh sỹ đều đã kiệt sức và hao hụt gần như toàn bộ đoàn lương vận của Quân đội Amidonia là Quân đội Hoàng gia Elfrieden với nhuệ khí đang lên sau khi thưởng thức ‘lương thực cho toàn quân’ do Poncho chuẩn bị và nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày trên những cánh đồng này. Năm vạn rưỡi quân sỹ hoàn toàn sung sức đấu với hai vạn rưỡi quân sỹ đã kiệt sức. Cục diện trận chiến đã quá hiển nhiên ngay cả khi chưa hề diễn ra.
Tại doanh trại chỉ huy nằm ở giữa hạc dực trận do Quân đội Hoàng gia Elfrieden thiết lập nên, Soma đứng dậy khỏi chiếc ghế đẩu mình đang yên vị, giơ cao tay phải, và vung xuống hướng về phía Quân đội Amidonia.
“Xuất kích.”
CHƯƠNG 11 – QUYẾT CHIẾN
Khi theo dõi các vở diễn vào những năm sau này, rất nhiều trong số ấy đã miêu tả Soma Kazuya với hình tượng một bậc minh vương trí dũng song toàn. Vị vua bao dung đã đánh bại biết bao mãnh giả trong một trận chiến với lòng can trường của mình, vận dụng thiên tư để bỡn cợt kẻ địch và khai đường mở lối đến hưng thịnh cho nhân dân qua những chính sách hết mực tài tình. Thế nhưng, các sử gia đã phủ nhận giá trị này. Quả thực cậu ấy đã kiến thiết nên một Đế quốc thống trị khắp vùng lãnh thổ bao la, nhưng khả năng cá nhân của cậu không hề quá trác tuyệt như vậy. Đây là một quan điểm mang tính chủ đạo.
Ngay từ ban đầu, trong suốt cuộc đời mình, số lượng những cuộc ngoại chiến mà Soma tiến hành đâu vượt quá một bàn tay, và cậu ấy đã không có quá nhiều cơ hội để thể hiện khí phách trên chiến trường. Hầu như tất cả mọi chiến tích lưu truyền lại cho hậu thế đều do thuộc cấp của cậu làm nên. Cũng chẳng hề tồn tại bằng chứng rằng cậu ấy sở hữu mưu trí để bỡn cợt với kẻ thù kia. Bởi vì rất nhiều nhân tài đã quy tụ dưới trướng trong triều đại của mình, bắt đầu từ vị Thủ tướng Hakuya sau này, cậu ấy có thể đơn thuần cứ chọn lựa ra phương án tốt nhất trong số những gì họ đề xuất.
Quả thực cậu ấy đã đưa ra được các chính sách vô cùng tuyệt vời nếu xét về phương diện này, nhưng liệu Soma có dẫn dắt nhân dân đến với thịnh vượng hay không thì vẫn bị mối ngờ vực bao trùm. Cậu ấy liên tục bày tỏ nỗi thống khổ trên cương vị của mình. Nếu mọi chính sách đều thực hiện được những điều tốt đẹp thì cậy ấy không nên đau đớn đến vậy mới phải. Vì thế giới sử gia thường cho rằng khả năng của Soma không hề vượt xa phần còn lại như những vở kịch thường mô tả.
Thế nhưng, chỉ có rất ít người cho rằng Soma không phải một bậc minh vương do những nguyên nhân trên mà thôi. Còn một đánh giá khác cũng thường được giới sử gia đưa ra về Soma: “cậu ấy sở hữu tài thu phục và dùng người rất nổi trội”. Dẫu khả năng của Soma không hề vượt xa người khác, nhưng cậu lại là một thiên tàimẫu mực biết phái đúng nhân lực tới địa điểm chính xác và tập hợp chuẩn quân số đến chiến trường thích hợp. Chính tài năng này đã góp phần lớn vào thắng lợi tại Cuộc chiến Năm Ngày khiến thanh danh của Soma lừng lẫy khắp lục địa.
Có thể biết được điều mình đủ sức làm và thứ vượt khỏi giới hạn bản thân, có thể giao phó những gì nằm ngoài tầm với cho người khác đủ khả năng thực hiện, đây chính là tố chất tối quan trọng mà một Hoàng đế phải sở hữu.
◇ ◇ ◇
“Tôi không ngờ họ lại cố chấp đến mức này…”
Trong doanh trại chính của Quân đội Hoàng gia Elfrieden, tôi đang kinh ngạc hướng ánh mắt xuống Quân đội Amidonia đột ngột chiến đấu với tinh thần đầy quyết tâm. Dẫu kết quả cuộc giao tranh giữa [năm vạn rưỡi binh lực Quân đội Hoàng gia Elfrieden nhuệ khí ngút trời] và [hai vạn rưỡi binh lực Quân đội Amidonia hoàn toàn kiệt sức] vốn dĩ đã quá hiển nhiên, nhưng phía Amidonia vẫn đang kháng cự rất mãnh liệt. Mà đúng hơn, liệu chúng tôi có thực sự đột phá qua được chúng không?
Trước hết, đoàn Phi long Kỵ sỹ từ cả Elfrieden và Amidonia lao vào một cuộc hỗn chiến. Không hề gục ngã trước đợt đột kích tại Thung lũng Gordoa và tràn đầy sinh lực do cưỡi trên những con Phi long của mình, nên đây chính là lực lượng sung mãn nhất bên phía Amidonia. Chúng dưới 1,000 người, nhưng ngay cả Phi long Kỵ sỹ Elfrieden với quân số xấp xỉ gấp đôi cũng chẳng thể tạo bước đột phá do phải thiên về phòng ngự. Nắm giữ ưu thế không chiến sẽ quyết định diễn tiến của cuộc giao tranh nhưng dường như thắng bại sẽ không được định đoạt trong khoảng thời gian ngắn sắp tới.
Rốt cuộc, tôi phải ủy thác lục chiến áp đặt thế trận. Đội ngũ Elfrieden được sắp thành hạc dực trận. Ở chính diện là Ludwin với một vạn bộ binh Cấm quân và Kỵ sỹ Hoàng gia, phía cánh tả gồm Glaive cùng một vạn rưỡi Lục quân Hoàng gia (Hulbert và Kaede góp mặt trong đơn vị này), còn Liscia cộng thêm một vạn rưỡi Lục quân và viện binh từ làng Hắc Tiên thì án ngữ tại mạn phải. Thực sự tôi rất muốn cô ấy lưu lại doanh trại chính này, nhưng Lục quân đã bị cưỡng ép đưa tới và vẫn trong tình trạng hỗn loạn nên tại thời điểm này chẳng còn ai ngoài cô ấy có thể thống nhất được Lục quân. Vì thế tôi đã miễn cưỡng cho phép.
Trong quãng thời gian góp mặt tại hàng ngũ Lục quân, cô ấy phần nào nắm giữ vị thế của một thần tượng, và được Georg dạy bảo, nên việc chỉ huy sẽ chẳng có vấn đề gì, tôi đánh giá rằng sẽ ít kẻ chống đối lại cô ấy. Tạm thời tôi đã cử Aisha trở thành cận vệ của Liscia, nhưng tôi hy vọng rằng cô ấy sẽ không quá hấp tấp, suy cho cùng, đường đường là một công chúa cơ mà. Chính vì thế, tại doanh trại chính đằng sau mạn chính diện của Ludwin này người duy nhất đang hiện diện mà tôi có thể trò chuyện cùng là Carla.
Dẫu mang thân phận con tin, nhưng cô ấy không hề bị trói. Với chiếc [Vòng Nô lệ], cô ấy sẽ bị siết cổ nếu cố gắng tẩu thoát hoặc nuôi ý định sát hại tôi, nên mọi chuyện đều an toàn. Cô ấy có thể dễ dàng giật một thanh kiếm từ người lính gần đấy hoặc đâm bằng những móng vuốt sắc nhọn của mình để lấy mạng tôi, nhưng … cuộc đời là vậy đấy. Tôi mở lời với Carla.
“Cô thấy thế nào? Tôi đã nghĩ họ sẽ dễ dàng gục ngã hơn thế cơ.”
“Hmph … Chẳng ai tham chiến mà trông chờ một thất bại cả. Chúng sẽ cố gắng không thua trong tuyệt vọng.”
“Tôi cho rằng cô nói cũng phải đấy.”
Carla nói nhiều một cách đáng ngạc nhiên, có lẽ chỉ đứng đó và quan sát đã khiến cô ấy chán chường. Với vai trò Nguyên chỉ huy Không quân, cô ấy hẳn sẽ am hiểu chiều hướng của trận chiến hơn tôi.
“Cánh tả và hữu phe ta, lực lượng của Liscia và Glaive dường như không di chuyển quá nhiều. Cô có cho rằng họ nên nỗ lực và hăng hái tiến công hơn nhằm bao vây và tiêu diệt kẻ thù không?”
“…. Nếu nghĩ thế thì ngươi nên truyền lệnh bằng tốc mã. N … ngươi là Hoàng đế cơ mà, phải chứ?”
Cô ấy chuẩn bị thốt ra một lời thô lỗ nhưng ngay lập tức chuyển hướng[1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-11-quyet-chien-phan-dau]. Dường như cô ấy biết rút ra bài học đấy. Bị Carla khiêu khích, tôi cân nhắc kỹ lưỡng mọi việc, nhưng
“… Xin được từ chối. Tôi chỉ quen thuộc với những trận chiến trên giấy tờ mà thôi, tôi cho rằng Liscia sẽ am hiểu việc lãnh đạo hơn. Dựa vào những người trên chiến trường tốt hơn là ban bố một mệnh lệnh yếu kém.”
Tôi đáp lại như vậy. Carla bật ra tiếng hmph và quay mặt đi. Dường như tôi đã chính xác. Phản ứng của cô ấy thật dễ dàng đoán biết.
“Cô hiểu rõ lý do phải không, Carla? Cô có thể nói cho tôi chứ?”
“…. Đó là quân số của kẻ địch.”
“Quân số?”
Carla chẳng lấy gì làm hứng thú chỉ về phía chiến trường.
“Ta chỉ nghe truyền tai thôi, nhưng đó chính là ba vạn binh lực Quân đội Amidonia đã vây hãm Altomura đúng không? Và chúng đã hứng chịu một cuộc đột kích trên đường rút lui.”
“Chính xác.”
“Đối với ta thì quân số của chúng chẳng hề giảm thiểu quá nhiều đâu.”
“Hm? Cô nhắc tới tôi mới để ý…”
Tôi không thể ngay lập tức nhận thấy được vì đó là một đội quân vô cùng hùng hậu, nhưng lực lượng của chúng chỉ thua sút chút ít so với năm vạn rưỡi quân số của chúng tôi. Dường như chúng không hề chịu nhiều thiệt hại sau khi đón nhận cuộc đột kích từ Đoàn Hải quân Lục chiến của Juna tại Thung lũng Gordoa.
“Vậy ra cuộc đột kích chẳng mang lại bao nhiêu thành quả sao?”
“Không đâu, quan sát chiều hướng của trận chiến, ta có thể thấy nhuệ khí giữa các binh sỹ phía Amidonia rất khác nhau. Có lẽ cuộc đột kích đã khiến chúng thiệt hại về quân số và phải bổ sung lực lượng bằng cách bắt dân chúng từ các thị trấn dọc đường phải tòng quân. Chính vì thế có những người nhuệ khí vô cùng yếu đuối.”
“Tôi hiểu rồi…”
Các quốc gia tại thế giới này thường thường sở hữu đội quân thường trực. Trong tình cảnh những con vật khổng lồ gần như tương tự thứ mà người Trái đất xem như quái vật đang trở nên hung hăng, thì duy trì một đội quân với khả năng huy động bất kỳ lúc nào đóng vai trò rất thiết yếu. Xét về Elfrieden, những binh sỹ Lục quân, Hải quân, Không quân, và Cấm quân chính là đội quân thường trực của chúng tôi. Dĩ nhiên, khi tình thế cấp bách hơn, chúng tôi sẽ mộ quân từ dân chúng, và thực ra thì, các lực lượng trong tay quý tộc không kể Tam Tước phần lớn đều thuộc trường hợp trên. Sau trận chiến, tôi dự kiến điều động luôn các lực lượng trong tay quý tộc này và hợp nhất tất cả thành một đội quân duy nhất, nhưng đối với người dân phải tòng quân, tôi định sẽ cho họ quay trở về quê hương của mình. Ngay lúc này đây, thay vì việc sức mạnh chiến đấu bị giảm sút thì tôi quan tâm tới vấn đề nâng cao năng suất nhiều hơn.
Dĩ nhiên, Quân đội Amidonia tấn công chúng tôi cũng sẽ bao gồm đội quân thường trực cộng thêm lực lượng tòng quân, và tất cả những ai phù hợp hẳn đã đều bị ép đi lính cả rồi. Đồng nghĩa rằng những ai mới tòng quân sau cuộc đột kích chính là ‘những người mà đợt cưỡng bách đầu tiên đã loại ra’. Ví dụ, trong số này có thể bao gồm các bậc lão niên, kẻ yếu đuối, hoặc phiêu lưu giả tình cờ hiện diện tại đất nước[2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-11-quyet-chien-phan-dau]. Nhuệ khí của nó sẽ chẳng thể sánh bằng được, chính là điều Carla nói.
“Ngươi có thể bỏ mặc những người thuộc diện ấy và chúng sẽ tự ngã gục mà thôi. Mặt khác, nếu ngươi bao vây và dồn ép, có nguy cơ chúng sẽ đoàn kết lại. Chính vì thế, Glaive và Liscia đang chờ chúng phá hỏng hàng ngũ và bỏ chạy.”
“Tôi hiểu rồi. Vậy điều tốt nhất là giao phó những vấn đề này lại cho mọi người trên chiến trường.”
Tôi biết, hành động như vậy khi chuyện tương tự xảy ra quả là tối ưu. Tôi nghĩ vị tướng tại doanh trại chỉ huy cảm thấy buồn chán cũng chẳng có gì sai đâu.
“… Ngươi khá vô dụng đấy phải không. Một Hoàng đế vốn như thế này sao?”
“Nhiệm vụ của Nhà vua nằm ở trước và sau cuộc chiến. Oh, và còn nữa… khi không còn lựa chọn nào khác, thì dâng thủ cấp để cầu xin tha mạng cho binh sỹ của mình.”
Khi nghe vậy, Carla mở to mắt nhìn tôi như thể đang chứng kiến một điều gì đó ngoài sức tưởng tượng. Gì vậy? Điều tôi vừa thốt ra kỳ quặc lắm sao?
“N … ngươi[3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-11-quyet-chien-phan-dau], ngươi không sợ chết sao?”
Carla hỏi. Cô đang nói gì vậy chứ?
“Dĩ nhiên là có. Tôi đâu phải một chiến binh cảm tử.”
“Nhưng ngươi vừa mới nói rằng sẽ dâng thủ cấp của mình. Nghĩa là chuyện ấy đúng không?”
“Eh … ah … tôi hiểu rồi. Điều đó quả thực kỳ quặc ha…”
Nhắc mới nhớ, tại sao tôi lại nói sẽ dâng thủ cấp của mình dễ dàng đến vậy nhỉ? Tôi biết tại vị thế Hoàng đế, đó là điều được mong mỏi, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy như một ‘việc hiển nhiên’ vậy? Tại sao? Chẳng phải tôi hèn nhát ư? Chẳng phải tôi nhận lấy ngôi báu và cần mẫn xử lý nội chính vì không muốn bị dâng cho Đế quốc à? Từ khi nào tôi đã trở nên can đảm tới độ có thể sẵn sàng từ bỏ sinh mạng mà không hề hối tiếc vậy?
Chứng kiến tôi trong trạng thái ấy, Carla tỏ vẻ như đang thấy một thứ gì đó rất đáng thương hại.
“Ngươi bị hủy hoại ở đâu sao?”
“………”
Mục rữa. Trên tư cách con người. Tan vỡ. Tại nơi nào đó.
Hm, dường như tôi đã tìm được câu trả lời. Tôi chỉ nhận thấy khi cô ấy nói ra, nhưng tâm trí tôi hiện giờ đang trong trạng thái rất kỳ lạ. Tôi nghĩ mình đang xem nhẹ sinh mạng. Của chính bản thân, và cả những người khác nữa. Chính vì thế mà tôi có thể cộng trừ thêm bớt dễ dàng đến vậy. Tính toán (số sinh mạng cứu được) – (số sinh mạng mất đi), và nếu đáp án mang dấu dương, thì chấp nhận lựa chọn đó. Tựa một hệ thống được tạo nên để thực hiện một điều như thế.
“Ah … hóa ra là vậy.”
“Hm?”
“Tôi có lẽ đã hành động theo một hệ thống ‘Hoàng đế’ trước khi mình nhận thấy được. Giống như việc tôi có thể tìm ra được quyết định tối ưu vì đã được lập trình để làm vậy ấy.”
“Ệ – tống? Ập – tình? Oi, ngươi đang nói cái gì thế hả!?”
Carla hét lên, và tôi mỉm cười tự giễu.
“Carla, rốt cuộc thì có lẽ tôi thực sự là một ‘ngụy vương’ đấy.”
“Gì c!?”
“Cô thấy đó, tôi không thể huy động binh sỹ ra chiến trường mà không ‘hóa thân thành Nhà vua’.”[4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-11-quyet-chien-phan-dau]
Tôi là một kẻ hèn nhát. Tôi không muốn đau đớn, tôi không muốn mất mạng. Tôi cũng không hề muốn người khác đau đớn hay mất mạng. Để tham chiến với một cái tôi như thế, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài ‘hóa thân’ thành một vị Vua dưới một hệ thống Nhà nước, để tự nhủ rằng, vì mày là Hoàng đế, mày phải làm như vậy, để khóa chặt bản ngã và thực hiện những gì cần thiết. Nếu không, tôi sẽ bị sức nặng của những sinh mạng mất đi do lựa chọn mình đưa ra nghiền nát.
“Tôi không thể nào cười nhạo Nguyên vương được. Nếu người thế ngôi xuất hiện, tôi sẽ thoái vị ngay lập tức.”
“… Tại sao ngươi thổ lộ điểm yếu của mình cho ta vậy?”
“Ngược lại ấy chứ. Tôi không thể nào bày tỏ với Liscia và những người khác được.”
Tôi sẽ chỉ khiến họ chuốc thêm những phiền muộn chẳng đáng có mà thôi. Đặc biệt với Liscia, cô ấy vô cùng nghiêm túc, thậm chí đã xem việc ép tôi ngồi lên ngai vàng là trách nhiệm của chính mình nữa…
Đúng khoảnh khắc ấy, trên chiến trường diễn ra một sự đổi thay ngay trước mắt tôi.
◇ ◇ ◇
Quân đội Amidonia bắt đầu tan vỡ. Trong số những người lính Amidonia đã dũng cảm đương đầu với Quân đội Elfrieden đông đảo hơn mình rất nhiều cho tới vừa mới đây dần xuất hiện kẻ đào ngũ. Họ chính là những người bị ép tòng quân một cách đầy vội vã trên con đường từ Thung lũng Gordoa dẫn đến nơi này. Thanh niên Amidonia được chỉ định huấn luyện quân sự bắt buộc một khi đạt tới độ tuổi nhất định, nhưng họ lại là những người sống cuộc đời thường dân. Đột ngột bị kéo đến chiến trường với vị thế bất lợi không thể giúp nhuệ khí của họ tăng cao.
Cuối cùng, những kẻ đào ngũ bắt đầu xuất hiện, tháo chạy về mạn phía Nam vẫn chưa hề bị phong tỏa. Mặc dù phe Amidonia sẽ giết bỏ bất cứ ai cố gắng tẩu thoát nhằm bắt họ tiếp tục cuộc chiến, nhưng nỗ lực ấy chắc chắn sẽ thất bại bởi số binh sỹ bị ép buộc tòng quân lên tới gần một vạn. Không chỉ vậy, càng nhiều kẻ đào ngũ cố gắng tháo chạy thì đội hình của chúng càng tan vỡ, khiến ngay cả những quân đoàn còn vẹn nguyên cũng phải xáo trộn. Phía Elfrieden không hề bỏ lỡ cơ hội này.
“Hal, ngay lúc này nanodesu!”
“Mình đã rất mong chờ điều này đấy! Lên nào lũ khốn!”
“OOOOOOOOOOOHHHHH!!!”
Cánh tả của Vương quốc được Kaede bật đèn xanh, và Hulbert dẫn quân tiến công nhằm khép kín vòng phong tỏa. Không cần tới chiến mã, họ lao thẳng vào kẻ địch đang rối loạn, tay vung lên những cặp song thương. Nhận thấy tình thế, một trong các chỉ huy phe Amidonia từ trên lưng ngựa hét vang.
“Đừng để đối phương hoàn tất vòng vây hãm! Chặn đứng cánh tả bằng đòn công kích tầm xa!”
Ngay lập tức, tên và phép thuật được phóng ra, nhằm vào lực lượng do Hulbert dẫn đầu. Thế nhưng,
[Thổ Bích]
Bức tường đất với chiều dài 100m và cao 2 – 3m mà Kaede triệu hồi đã che chắn cho lực lượng của Hulbert đúng vào thời khắc nguy kịch. Chuyện này khiến ngay cả phe Amidonia cũng vô cùng ngạc nhiên. Thậm chí trên khắp lục địa này chẳng có tới năm pháp sư sở hữu khả năng ngay lập tức kiến tạo nên một bức tường bằng đất với kích cỡ chừng này. Kaede Foxia là một người rụt rè, nhưng về trí lực và kỹ năng thổ pháp, thì cô ấy xứng danh thiên tài trong những thiên tài. Hulbert áp lưng vào bức tường và ra lệnh cho các thuộc cấp cũng đang ẩn mình tương tự.
“Đừng để Kaede cướp mất sàn diễn chứ! Hãy phản công nào!”
“OU!”
Lúc này tới lượt Hulbert khai hỏa phép thuật và bắn tên vào lũ Amidonia từ phía sau bức tường. Hulbert ném về phía chúng những ngọn thương mà cậu từng tung ra với lực lượng lính đánh thuê Zem. Vì phe Amidonia nằm ở thế tấn công, nên khi đối mặt với đợt xuất kích này chúng không thể nào chuyển hướng sang phòng ngự. Chúng bị trúng đòn và thiêu rụi, hàng ngũ trở nên vô cùng nhiễu loạn. Hulbert nhân cơ hội ấy nhảy vụt ra.
“Hành động ngay lúc này khi chúng đang xáo trộn! Chúng ta sẽ tấn công trong một nhịp!”
Ở phía đối diện – những tên Aimidonia đang rối bời, vị tướng của chúng đang cố gắng dẹp yên cơn hỗn độn.
“Tất cả, đừng chùn bước! Trở nên náo động chỉ khiến các người rơi vào bẫy của kẻ thù thôi!”
Hắn cuống cuồng cố gắng chỉnh đốn quân sỹ nhưng chúng chẳng cho thấy dấu hiệu ổn định nào.
“Yên nào! Ta sẽ chặt đầu các ngươi như tên này nếu trái lệnh!”
“Không, ngươi im đi!”
“Gì cơ!?”
Tên tướng quân nhận ra quá trễ, Hulbert đã khoanh tay xuất hiện ngay trước mắt hắn. Khi cậu động thủ, lưỡi thương của Hulbert kẹp chặt thân hắn tựa như chiếc kéo, cắt phăng hắn ta cùng với đầu con chiến mã. Nửa trên trước đây của vị tướng tóe máu rơi phịch xuống đất. Cảnh tượng ấy đã hoàn toàn rút cạn chiến khí của lũ Amidonia.
“Vậy kẻ tiếp theo là ai đây!”
Máu rỉ xuống từ cặp song thương trong tay Hulbert khiến cậu như mang hình bóng của Quỷ la sát. Lũ Amidonia cảm thấy tựa hồ bị hút vào bóng tối với một con oni, và bắt đầu tháo chạy. Đây là lời khai sau này của một cựu chiến binh Amidonia đã chứng kiến Hulbert hôm ấy và chật vật sống sót.
“Ngày đó cậu ta thực hư ảo. Vẫn còn trẻ tuổi như vậy nhưng quả thực xứng danh một chiến binh lão luyện chứ không thể khác được. Khi tôi nghe rằng sau này cậu ta được mệnh danh là “Xích Quỷ Hal”, cái tên ấy mới thật phù hợp đến kỳ lạ. Thực sự … khí lực mà cậu ta sở hữu thật đáng nể …”
Và từ đây thiên tiểu thuyết về thuộc cấp của Soma mà sau này được mệnh danh là [Xích Quỷ Hal] đã bắt đầu khai mở. Phong cách chiến đấu dẫn dắt và xuyên thủng không hề đổi thay ngay cả khi cậu trở thành một tướng quân. Soma và những người khác liên tục khuyên nhủ cậu rằng hành động như vậy thật chẳng thích hợp với người lãnh đạo, nhưng cậu phớt lờ họ và nói “cách thức này chuẩn hơn mà”. Soma chẳng thể nói gì hơn vì cậu ấy thực sự đã xoay xở sống sót qua từng trận chiến một, khiến Kaede lo lắng đến cùng cực, nhưng đó lại là câu chuyện khác mất rồi.
◇ ◇ ◇
“HAAAAAAAAAAAAAA!!!”
Liscia đang trở nên vô cùng mãnh liệt ở mạn phải Lục quân Hoàng gia Elfrieden. Dẫu mang vị thế chỉ huy cánh hữu, cô ấy vẫn thúc ngựa tiến lên và có mặt trên tiền tuyến rất nhiều. Mỗi khi Liscia đâm thanh liễu kiếm về phía hàng ngũ đối phương, những lưỡi băng lại xuất hiện và lấy mạng binh sỹ Amidonia. Diện mạo của cô ấy tuyệt đẹp như một Valkyrie nhưng trái lại, dường như cô ấy có phần thiếu kiên nhẫn và trở nên giận dữ. Dĩ nhiên, hành động thu hút sự chú ý như vậy khiến cô ấy trở thành mục tiêu của kẻ thù.
“Đừng lùi bước! Bao vây và nghiền nát chúng đi!”
Nhận lệnh từ chỉ huy, binh sỹ Amidonia xúm lại quanh Liscia. Số lượng của chúng là quá đông, dù cô ấy có can trường tới đâu cũng không thể địch lại. Bị những quân lính chĩa giáo bao vây, chiến mã của cô không thể đột phá. Khi ngọn thương của kẻ thù hướng về phía Liscia,
“Công chúa! Ugh, tránh XA CÔ ẤY RA!!!!”
Aisha bắt kịp cô ấy vào đúng khoảnh khắc nguy kịch nhất đẩy lùi toàn bộ quân lính đối phương với một cú vung thanh toàn lực thanh đại kiếm của mình. Dẫu được chỉ định làm cận vệ cho Liscia, nhưng cô ấy không thể nào tự do sử dụng thanh đại kiếm trên lưng ngựa và thay vào đó phải đi bộ, chính vì thể cô ấy bị tụt lại phía sau. Sau khi đã loại trừ kẻ địch xung quanh bằng nhát chém và phong áp từ thanh kiếm, Aisha ưa nước mắt chạy tới bên chiến mã của Liscia.
“Công chúa, xin đừng hấp tấp như vậy ạ! Bệ hạ sẽ la mắng mình mất!”
“…. Xin lỗi, mình đã mất kiểm soát.”
Chứng kiến Aisha cầu xin với đôi mắt đẫm lệ, Liscia điềm tĩnh trở lại. Liscia ngồi trên lưng ngựa, vỗ lên mái đầu chỉ cao ngang đùi mình của Aisha.
“Nhưng, mình cần phải vội vàng đôi chút. Mình … phải nhanh chóng chấm dứt cuộc chiến này.”
“Công chúa?”
Aisha nghiêng đầu khi thấy biểu cảm trang nghiêm của Liscia. Quân đội Amidonia hơi cố chấp nhưng dựa theo chiều hướng hiện tại, trận chiến đang diễn ra với lợi thế thuộc về phía Elfrieden. Phe Amidonia đã bắt đầu xuất hiện những kẻ đào tẩu, Elfrieden chỉ cần từ tốn khép kín vòng phong tỏa và chẳng bao lâu sau sẽ giành thắng lợi. Chính vì vậy đâu cần phải nóng vội đến thế chứ.
Thế nhưng Liecia vẫn nghiêm mặt mở lời với Aisha.
“Nói cho mình đi Aisha. Cậu cảm nhận thế nào về Soma?”
“Cậu nói thế nào là ý làm sao?”
“Cậu có nghĩ anh ấy đang miễn cưỡng không?”
“Chuyện đó … đúng, mình cho là như vậy.”
Ngay cả dưới góc nhìn của một người toàn tâm toàn ý dâng hiến cho Soma như Aisha, lúc này đây cậu ấy đang mang một vẻ mặt đầy đáng sợ. Không đâu … ‘đau khổ’, thì chính xác hơn. Có phần nguy hiểm và lo âu. Dĩ nhiên, hiện giờ họ đang ở giữa chiến trường, sẽ rắc rối hơn nhiều nếu cô ấy không kín đáo mà nói thẳng với cậu. Nhưng cô ấy không thể ngăn được cảm nhận rằng Soma mang một vẻ đáng sợ không cần thiết. Aisha muốn Soma mỉm cười.
“Nếu cuộc chiến này kết thúc … liệu Bệ hạ có thể nở nụ cười chứ?”
Liscia mỉm cười khi nghe thấy câu hỏi của Aisha.
“Để làm được vậy thì đó là nhiệm vụ của chúng ta đấy.”
“Phải phải!”
Biểu cảm của Aisha nghiêm trang trở lại. Cô ấy chuẩn bị sẵn sàng thanh kiếm và đứng trước Liscia.
“Nhưng xin Công chúa hãy lùi lại. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với cậu thì Bệ hạ sẽ không thể nở nụ cười được đâu.”
“… Được, mình sẽ kiềm chế lại đôi chút.”
“Hãy để mình chiến đấu thay cậu.”
“Chuyện đó thì không đâu. Cậu nghĩ liệu Soma có thể mỉm cười nếu cậu gặp phải chuyện gì chăng?”
“… Ra là vậy sao?”
“Chính xác.”
“Thực ư?”
Hai người họ nhìn nhau và mỉm cười. Lát sau, họ lại thể hiện nét mặt của những chiến binh thêm lần nữa.
“Vậy Công chúa. Hai ta hãy cùng ‘bảo trọng’ nhé.”
“Được. Cùng nhau chấm dứt cuộc chiến khó chịu này thôi.”
Cặp đôi ấy kề vai sát cánh lao vào hàng ngũ kẻ địch. Vào những năm sau này, Soma sẽ tự giễu mà nói:
“Mỗi khi Liscia và Aisha hợp sức lại, thì ngay cả một Quốc vương hay Hoàng đế cũng chẳng thể đương cự.” (dường như ý cậu ấy là “sợ vợ” đó)
Vào thời điểm ấy, tại trung tâm Quân đội Amidonia nằm giữa vòng phong tỏa, Gaius VIII hiện giờ yên vị trên chiếc ghế đẩu gập với nét mặt dữ tợn. Kế hoạch hợp lực cùng binh sỹ tại Thủ đô [Van] nhằm khai triển thế tấn công gọng kìm chống lại Quân đội Elfrieden đang thiết lập vây hãm đã tan vào hư vô. Quân đội Elfrieden không hề hành động như vậy, mà lại đón đầu sẵn Chủ quân Amidonia tại những cánh đồng này. Quân đội Amidonia trong tình trạng kiệt sức sau khi hứng chịu cuộc đột kích tại thung lũng Goldoa đã bước vào giao tranh cùng Quân đội Elfrieden không chỉ xấp xỉ gấp đôi về quân số mà còn tràn trề sinh lực.
Mục tiêu thực sự của họ không phải [Van], mà thay vào đó chính là Chủ quân Amidonia, hay đúng hơn, thủ cấp của Gaius. Gaius VIII nghiến răng trước điều này. Dẫu Quân đội Amidonia đã giao tranh rất tuyệt khi khởi chiến, nhưng lại trở nên mệt mỏi và suy yếu dần bởi những tá điền tòng quân, và không thể trông mong rằng họ sẽ đương cự được trong một khoảng thời gian dài. Tập hợp lại những binh sỹ bị ép tòng quânđào ngũ cũng trở nên bất khả thi rồi. Vì mọi chuyện đã đi tới nước này, Gaius hạ quyết tâm và triệu Julius từ tiền tuyến quay về.
Khi trở lại, hắn tức giận đứng trước cha mình.
“Thưa Phụ vương! Người triệu con về đột ngột như vậy là có ý gì ạ! Nếu con rời tiền tuyến lúc này, thì Quân đội Elfrieden có thể sẽ đột phá qua họ mất!”
“…..Julius!”
Thế nhưng, Gaius hoàn toàn bình tĩnh thông báo với Julius.
“Con cần thoái lui và rời khỏi chiến trường.”
“P – Phụ vương đang nói gì thế ạ!? Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu thôi mà …”
“Chúng ta đã thất trận rồi.”
Gaius thẳng thừng cất giọng tự giễu với Julius đang trong tâm trạng bối rối.
“Quân đội Amidonia của ta rất mạnh. Tinh hoa binh sỹ đâu hề quá chênh lệch so với Vương quốc Elfrieden. Thế nhưng, lật ngược thế cờ trong trận chiến này với một lực lượng đã kiệt sức vì hành quân là điều không thể. Ta sẽ câu thời gian cho con, vì vậy hãy mở đường máu thoát thân tại điểm mà vòng phong tỏa vẫn chưa được khép kín, và chạy trốn dẫu chỉ có mình con.”
“Vậy thì … Nếu như thế, chính Phụ vương mới là người nên tẩu thoát! Nếu chỉ câu kéo thời gian thì con có thể làm được!”
“Bất khả thi.”
“Tại sao ạ!?”
“Vì Quân đội Amidonia nhằm vào thủ cấp của ta.”
Gaius VIII với kiên ý rằng đây sẽ là thời khắc lâm chung của mình từ trước đến naychưa bao giờ cảm thấy điềm tĩnh như lúc này đây. Đến mức mà hắn có thể nhìn thấu một phần trong mục tiêu của Souma.
“Ta chính là cái gai trong mắt lũ Elfrieden. Ta đóng vai bù nhìn trong phe chống Elfrieden tại Công quốc Amidonia. Vì ta đã tập hợp những kẻ thù địch với Elfrieden lại, nên Ưng Phái đè nén được Cáp Phái. Ngược lại cũng đúng, nếu ta không còn nữa, thì lần này những chú Bồ câu sẽ thu thập được sức mạnh[1].”
Chênh lệch về nguồn lực quốc gia giữa Amidonia và Elfrieden hiển nhiên đã rõ ràng. Về diện tích lãnh thổ, quy mô dân cư, số lượng quân sỹ và của cải vật chất, Amidonia đều thua toàn diện. Khác biệt còn khổng lồ hơn khi so sánh với Đế quốc Grand Chaos nằm về phía Tây Amidonia. Ngay đến cả Elfrieden cũng trở nên nhỏ bé khi đặt cạnh nó. Những kẻ yếu đuối sẽ luôn hành động vì ích lợi của bản thân, nhưng chẳng ai tại Amidonia nắm rõ rằng giữa Đế quốc và Vương quốc, mình nên lên sách lược tiếp cận bên nào. Chính vì thế chiếc mỏ neo trụ cột mang tên Gaius đã ghim chặt chúng lại để Amidonia vẫn giữ được bản sắc của chính mình, nhưng giờ đây Elfrieden đang chuẩn bị nhổ chiếc neo ấy đi rồi. Julius mở to mắt.
“Không thể nào … Chúng châm ngòi cuộc chiến này chỉ nhằm đánh bại Phụ vương ư!? Thậm chí sử dụng chính lãnh thổ của mình làm miếng mồi câu sao!?”
“Hãy cẩn trọng, Julius. So với Alberto, vị Vua đương nhiệm nằm ở một tầm cao khác đấy.”
Gaius không còn chế nhạo Souma là một kẻ non nớt nữa.
“Do đó, Elfrieden sẽ không để ta vuột khỏi tay mình đâu. Dẫu ta tẩu thoát được, chúng vẫn sẽ truy đuổi đến tận cùng cuối đất mà thôi. Chính vì thế, nếu ta gục ngã tại đây thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.”
“….”
“Thế nên, ta sẽ lưu lại nơi đây và phô bày lòng kiêu hãnh của một người Amidonia.”
“! Vậy thì, con cũng sẽ theo người.”
“Con không thể! Chuyện gì sẽ xảy đến với Amidonia nếu con cũng theo ta mà đi?”
“Vẫn còn đó Roroa.”
“Humph, con bé đó vô dụng lắm. Phải là một “con rắn độc” mới lãnh đạo được Amidonia. Một con rắn độc mà ngày nào đó sẽ cắn nhát chí mạng tiễn Elfrieden tới xứ sở thần chết. Bất chấp dòng máu gian “xà” có tuôn chảy trong huyết quản của Roroa hay không, thì con bé cũng chẳng hề sở hữu bất cứ chút “độc địa” nào. Rốt cuộc, nó chỉ là một cô gái bé bỏng mà thôi.”
Gaius phun ra những lời lẽ đó dù cho cô ấy là con gái của chính hắn. Julius hỏi vặn.
“Thưa Phụ vương, vậy thứ “quỷ quyệt” ấy là gì ạ?”
“Một trái tim hận thù Elfrieden. Giữ vững nền độc lập của Công quốc Amidonia chúng ta ngay cả khi bị các cường quốc vây quanh, khai khẩn vùng đất mới dẫu sản lượng còn nghèo nàn, cắn răng chịu đựng nạn đói, khai quật quặng trong môi trường khắc nghiệt, duy chỉ có một điều khiến chúng ta đủ khả năng thực hiện những điều ấy như đất nước thống nhất chính là trái tim đầy hận thù hướng về Elfrieden. Cội nguồn năng lượng giúp chúng ta trở nên thậm chí mạnh mẽ hơn, hưng thịnh hơn, nằm ở trái tim căm phẫn lũ Elfrieden đã cướp đoạt vùng lãnh thổ màu mỡ của chúng ta…. Không may thay, dẫu Roroa sở hữu biệt tài mở rộng nguồn ngân sách, con bé lại chẳng hề mang trái tim hận thù ấy. Chỉ có con, Julius, mới có thể thừa hưởng dòng máu rắn độc ấy mà thôi.”
Vừa nóinhững lời đó, Gaius vừa bật dậy và đặt cả hai tay lên vai Julius.
“Chính vì thế, con phải sinh tồn. Người duy nhất kế tục quyết chí phục hận và đủ khả năng giữ được chất Amidonia cho quốc gia chúng ta chính là con đấy.[2]”
“Phụ vương…”
“Vì mọi chuyện đã đi tới nước này rồi, chẳng cần bận tâm đến chuyện bị biến thành con rối nữa đâu. Con cần cầu khẩn Đế quốc trợ giúp và phòng thủ Amidonia khỏi bị sáp nhập vào Elfrieden.”
“Thế nhưng, đúng như điều Phụ vương đã nói trước đây, người nghĩ Đế quốc sẽ tha thứ cho những kẻ đã phá vỡ Tuyên ngôn Nhân loại chúng ta sao ạ?”
“Mọi chuyện sẽ ổn thỏa nếu con đổ mọi tội lỗi lên đầu ta. Bước quá tuổi ngũ tuần, ta đã suy tàn về thể chất và thần trí không còn sáng suốt tự biến mình thành một con quỷ hận thù. Trước sự ngăn cản bất lực của con trai mình, ta đã lập mưu đồ xâm lược Elfrieden, nghịch lại ý chí của Đế quốc. Con có thể trình điều này với chúng.”
Julius hổn hển. Trong tình thế này, Gaius sẽ không chỉ bỏ mạng mà chắc chắn tiếng xấu để lại cũng sẽ rất nhiều. Ngay đến cả một Julius luôn luôn tàn nhẫn và lạnh lùng cũng vì điều này mà trái tim rung động mãnh liệt. Và đồng thời, trong ánh mắt hắn bùng lên những tia lửa thịnh nộ hướng về Elfrieden. Gaius gật đầu hài lòng khi chứng kiến đôi mắt ấy và bỏ tay mình khỏi vai Julius.
“Giờ thì hãy xuất phát đi Julius. Con phải luôn luôn giữ vững tâm ý phục hận ấy!”
“…. Xin thứ lỗi cho con.”
Julius cúi đầu nhanh chóng rồi quay lại và rời đi. Sau khi Gaius không thể thấy Julius được nữa, hắn đợi một khoảnh khắc trôi qua, đứng bật dậy, hít một hơi sâu và thay đổi nét biểu cảm. Không còn nôn nóng hay bối rối nữa, Gaius tuốt trần thanh kiếm bên eo với vẻ đầy nghiêm nghị của một chiến binh.
“… Điềucòn lại cần làm chính là … phô bày tinh thần của một người Amidonia.”
◇ ◇ ◇
“…. Chẳng phải thế này thì hơi tệ sao?”
Carla theo dõi cuộc giao tranh bên cạnh tôi cất lời với giọng đầy khó chịu. Trên chiến trường, dấu hiệu thất bại của Quân đội Amidonia đã trở nên rõ ràng khi số lượng binh sỹ bỏ chạy hoặc đầu hàng tăng lên. Ngay cả những kẻ vẫn kháng cự cũng bị bao vây hoàn toàn và chỉ chờ cái chết ập tới mà thôi. Đâu có nhân tố gì không tốt ở đây chứ?
“Chỗ nào thế?”
“Không hề xuất hiện dấu hiệu cho thấy chỉ huy quân địch Gaius VIII trốn thoát. Cứ như thể hắn muốn bỏ mạng tại đây vậy.”
“Nếu hắn không bỏ chạy thì chẳng phải sẽ tiện hơn cho chúng ta sao?”
“…. Những kẻ tâm nhược sẽ đào tẩu, những kẻ thể nhược sẽ vong mạng. Kết quả là, duy chỉ lực lượng tinh nhuệ tập trung quanh Gaius vẫn đang kháng cự. Nếu bọn chúng trở thành cảm tử quân[3] thì những kẻ thiếu nhiệt thành sẽ không thể ngăn cản nổi. Huống chi các binh sỹ thuộc đội quân thắng thế đều cảm thấy hy sinh là một điều bất đắc dĩ.”
Khi cô ấy chỉ ra điều này, tôi quan sát chiến trường và có thể thấy rằng dẫu chủ quân của kẻ địch đã bị giảm sút chỉ còn xấp xỉ 500, nhưng đội quân bốn vạn binh lực chúng tôi vẫn khá chật vật trong quá trình tiêu diệt chúng. Dù quân số lên tới hàng vạn, nhưng nhiều nhất thì ba lính sẽ tấn công một. Trong trường hợp đội hình dày đặc thì số lượng ấy sẽ giảm đi. Nếu kẻ thù đã sẵn sàng hy sinh và có thể thực hiện những hành động liều lĩnh, thì những kẻ đang thắng thế chúng tôi sẽ mang khuynh hướng giữ mạng thậm chí còn thiết tha hơn nhiều. Suy cho cùng, nếu bỏ mạng thì chúng tôi đâu được trọng thưởng hay vinh quang gì chứ. Chính vì thế họ không thể hoàn tất cuộc tấn công.
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi biết một “ví dụ” về chuyện này. Trong [Cuộc vây hãm Osaka mùa Hạ[4]], Sanada Yukimura lãnh đạo 3,000 quân mở một cuộc tấn công được ăn cả ngã về không, và đột phá qua đội quân một vạn ba trăm lính của Matsudaira Tadanao. Tương truyền rằng ông ta chỉ còn một bước nữa là lấy được thủ cấp của Tokugawa Ieyasu. Không chỉ vậy, trong Hoa sử, sau [Trận Cai Hạ[5]], Quân đội Lưu Bang sau khi thắng thế đã phái vài nghìn lính đuổi theo chỉ huy Hạng Vũ của phe thua trận, nhưng lại bị Hạng Vũ và 28 kỵ binh trung thành đánh bại rất nhiều lần. Quân số trở nên vô nghĩa nếu tinh thần chiến đấu chênh lệch một trời một vực. Một đội quân thiếu đi chiến khí sẽ chẳng thể nào giành được thắng lợi dù đông đảo đến mức nào đi chăng nữa.
(… có lẽ đơn vị ấy đang nhằm thẳng vào cổ mình.)
Thực lòng mà nói, tôi rất sợ. Tôn Tử cũng đã dạy không được giao tranh với cảm tử quân[6]. Dẫu vậy, tôi cũng không thể để Gaius tẩu thoát khỏi nơi này trong bất cứ trường hợp nào đi chăng nữa. Nếu chuyện này xảy ra, thì những nạn nhân bị hy sinh để đi tới nước này sẽ trở nên vô nghĩa. Thế nhưng, nếu … nếu thời điểm … Tôi hướng ánh mắt về phía Carla.
“Nè, Carla.”
“Gì thế?”
“… Hãy cùng nói chuyện một chút nhé.”
◇ ◇ ◇
“Mục tiêu của chúng ta chính là thủ cấp của Hoàng đế phe địch, Souma Kazuya.”
Gaius VIII thét vang trên lưng ngựa. Hắn đã tập hợp từ xung quanh 500 kỵ binh tinh nhuệ nằm dưới quyền chủ huy trực tiếp của mình, và quyết định triển khai một cuộc quyết tử xuất kích[7] nhằm vào Đại Bản doanh của Quân đội Elfrieden. Hàng vạn cường địch đang đổ dồn về xung quanh. Con đường tràn ngập kẻ thù không phải lối đi mà chúng có thể trở về toàn mạng mà chính là tử đạo dẫn chúng đến tiêu vong. Dẫu có thể hạ sát được Souma thì chúng cũng sẽ bị binh sỹ Elfrieden còn lại tiêu diệt mà thôi. Thế nhưng, dưới quyền chỉ huy trực tiếp của một Gaius được thừa hưởng mối hận thù cha truyền con nối hướng về Elfriden trong suốt 50 năm qua cho tới khi ngấm sâu vào xương tủy, không có lấy một chiến binh nào lùi bước cả.
“Tinh thần Amidonia! Lòng can trường! Hãy cho lũ Elfrieden thấy!”
“Oooooooooooo!!”
Những binh sỹ thét vang một tiếng chiến trận, và Gaius vung thanh kiếm về hướng Đại bản doanh Quân đội Elfrieden.
“Tất cả, tấn côngggggggggg!!”
Gaius VIII dẫn đầu khoảng 500 kỵ binh và lao về phía Đại Bản doanh Quân đội Elfrieden.
Trên đường xuất kích, chúng tàn sát binh sỹ bằng những thanh kiếm lưỡi cong và không chỉ giày xéo lên kẻ thù mà còn cả những đồng đội vẫn đang kháng cự phía dưới vó ngựa của mình, lao thẳng về phía trước như một cơn bạo phong. Tựa hồ ngọn lửa bùng lên rực rỡ ngay trước khi vụt tắt, chính vì vậy mà ánh sáng chói lòa ấy lại trác tuyệt đến như vậy.
“Gaius VIII … mất trí rồi sao?”
Chỉ huy Kỵ sỹ Hoàng gia Ludwin đang bảo vệ Đại bản doanh khỏi cơn thịnh nộ mãnh liệt ấy thể hiện một nét mặt đầy chua chát khi cưỡi trên chú bạch mã của mình. Đợt tấn công liều lĩnh này so với một hành động tự sát thì chẳng có quá nhiều khác biệt.
(Thực sự thì, đây là một hành động tự sát quả không sai chút nào. Thật sự mà nói, mình không hề muốn đương đầu với chuyện này, nhưng…)
Ludwin đặt chiếc mũ trụ mà anh đã cởi ra trước đó xuống rồi chĩa mũi kỵ thương của mình lên trời cao, và cất lời với những thành viên còn lại trong đội Kỵ sỹ Hoàng gia phía sau.
“Bệ hạ hiện đang ở ngay sau chúng ta! Chúng ta là tấm khiên của Vương quốc! Nhân danh Kỵ sỹ Hoàng gia, xin được thệ ước rằng dẫu phải hy sinh tính mạng mình, chúng ta cũng sẽ ngăn chặn đơn vị đó!”
“Ooooooooooooo!!”
“Xuất kích!!”
Khoảng 2,000 Kỵ sỹ Hoàng gia do Ludwin dẫn đầu mạnh mẽ lao tới. Chẳng mấy chốc, họ đụng độ với 500 quân kỵ của Gaius từ chính diện. Hứng chịu đòn tấn công ấy, khoảng một nửa số binh sỹ của Gaius trong nháy mắt đã bị bật tung khỏi chiến mã. Số Kỵ sỹ Hoàng gia lâm vào tình thế tương tự cũng chẳng khác biệt là bao. Thế nhưng, vì ngay từ ban đầu, đội hình của họ đã hùng hậu hơn nên lượng thiệt hại phải nhận nhỏ hơn tương đối so với đối phương. Ludwin tìm kiếm gương mặt của Gaius giữa đám đông bạnthù lẫn lộn.
“! Ta thấy ngươi rồi, Gaius VIII!”
Cuối cùng Ludwin cũng phát hiện được một kẻ khoác hoàng bào giữa một nhóm vài quân kỵ liên tục tiến về phía Đại bản doanh trong cuộc hỗn chiến này. Kẻ mặc áo choàng ấy nhìn vào Ludwin và chĩa kiếm về phía anh.
“Tên khốn! Nhà ngươi là kẻ nào!”
“Chỉ huy Kỵ sỹ Hoàng gia thuộc Quân đội Elfrieden, Ludwin Arcs.”
“Hump, chỉ là một nhóm quân trang trí thủ đô mà thôi.”
“Đừng nói những lời vô nghĩa! Ta sẽ kết liễu nhà ngươi tại đây và chấm dứt cuộc chiến này!”
Ludwin tế ngựa xộc về phía hắn, nhưng những quân kỵ vây quanh tên mặc áo choàng tản ra khắp các hướng, như thể chúng đã lên sẵn kế hoạch từ trước đó vậy. Ludwin hơi bận tâm về chuyện này trong thoáng chốc, nhưng lúc này đây anh ấy chỉ tập trung chú ý vào kẻ đối diện mình. Ludwin thọc ngọn thương vào hắn, nhưng tên mặc áo choàng đã xoay xở bằng những gì tốt nhất trong khả năng gạt đi được đòn tấn công bằng thanh kiếm của mình.
“Gugh … vậy ra các ngươi không chỉ là một nhóm quân làm cảnh à.”
“Dẫu được trang trí nhiều thế nào đi chăng nữa, một ngọn thương luôn dành để xuyên thủng kẻ thù!”
Rồi Ludwin tung đòn hướng lên trên nhằm giải phóng mũi thương đang bị thanh kiếm chặn đứng, và tung một đòn vào cơ thể không phòng thủ đối diện mình. Ngọn thương không hề bỏ lỡ mục tiêu, cắm sâu vào thân mình của kẻ địch, và xuyên thủng chiếc hoàng bào. Hắn vừa phun máu ra, vừa gục đầu xuống và “phá lên cười”.
“Tuyệt diệu … nhưng vô nghĩa mà thôi…”
“Gì cơ?”
Rồi, kẻ đó hướng đầu lên trời cao và thốt ra.
“Bệ hạ … Chúa công … Tuyệt diệu … Giấc mơ ấp ủ của chúng ta …)
Chứng kiến hắn nói những lời ấy trước khi tắt thở, Ludwin cảm thấy choáng váng. Nghĩ lại thì, anh ấy thực sự đâu hề biết khuôn mặt của Gaius như thế nào bởi Amidonia không đặt bất kỳ quan hệ ngoại giao nào với Elfrieden cả. Theo lý thuyết thì, trong trường hợp anh ấy bắt gặp “một binh sỹ khoác hoàng bào của Gaius”, Ludwin sẽ tưởng đó chính là Gaius. Nếu tên Gaius thật không bị nhận diện trong đám quân kỵ vừa mới tản ra, thì …
“! Bệ hạ!”
Ludwin quay lại, và chứng kiến một kỵ binh duy nhất đang hướng về phía Đại bản doanh.
◇ ◇ ◇
“Cấp báo! Một kỵ binh đơn độc đang lao về phía Đại bản doanh với một tốc độ đáng kinh ngạc.”
Tôi vừa hoàn tất lời thỉnh cầu với Carla khi một người lính chạy vào bên trong Đại bản doanh để tường trình… Tạ ơn Chúa. Thực đúng thời điểm. Thế nhưng, sau khi Carla nghe lời thỉnh cầu của tôi, cô ấy mở to mắt mình và nghiến răng lại, ngập tràn phẫn nộ.
“Đó là … một mệnh lệnh ư?”
“Không, chẳng có chút mệnh lệnh nào trong đó cả. Đây là … một thỉnh cầu.”
Rồi, khi chạm tới chiếc vòng trên cổ cô ấy, bàn tay tôi bị đánh bật ra.
“Đừng đùa với ta….”
“….Carla.”
“Đừng đùa với ta! Lời thỉnh cầu ấy, đừng hòng ta nghe theo, không đời nào!”
“Nhưng, chỉ để phòng bị thôi mà ….”
“…….Argh … Được, được rồi! Ngươi cứ ngoan ngoãn yên vị ở đây đi!”
Rồi, Carla giật lấy cặp trường kiếm từ hai người lính ở kế bên cô ấy, dang rộng đôi cánh rồng phía sau lưng và bay đi. Sau đó, cô ấy bay liệng trên không trung và tìm kiếm con mồi, và, tựa như loài chim ưng, cô ấy phóng thẳng xuống theo hướng nam.
◇ ◇ ◇
“Carla … tôi sẽ chuyển giao quyền sở hữu nô lệ đối với cô cho Liscia.”
Tên đó đột ngột nói cho tôi điều này. Nếu chủ sở hữu sẵn lòng, quyền sở hữu Vòng cổ Nô lệ chắc chắn có thể chuyển giao sang một người khác. Thế nhưng, trong trường hợp này, mình hiện giờ có thể đả thương hắn. Dẫu vậy, tại sao hắn đường đột nói những lời ấy chứ? Khi tôi chuẩn bị đặt nghi vấn về chuyện này, Souma chỉ vào lũ cảm tử quân.
“Những cảm tử quân kia đang nhằm vào tôi. Thậm chí trong trường hợp tồi tệ nhất, nếu có thể hạ sát được tôi, thì chúng cũng sẽ bị hỏa thiêu mà thôi. Vào thời điểm ấy, tiêu diệt chúng là một điều dễ dàng. Chính vì thế, tôi muốn thỉnh cầu cô một chuyện, nếu lỡ như tôi bỏ mạng trong cuộc chiến này, thì mong cô hãy nhắn với Liscia rằng [Anh trao lại ngai vàng cho em]. Thì … đây là một tâm nguyện.”
Tâm nguyện ư? Hắn đang đùa mình đấy à? Khi tôi đặt nghi vấn, Souma thể hiện một nét mặt nghiêm trang.
“Tôi không hề bỡn cợt. Vì là Hoàng đế, tôi không thể ngó lơ viễn cảnh tồi tệ nhất được. Dẫu tôi cảm thấy rất hổ thẹn khi đẩy tình thế nửa vời sang cho cô ấy, nhưng miễn rằng Gaius bị đánh bại, thì khiến [Van] quy phục sẽ không gặp khó khăn gì. Sau đó, chỉ cần làm theo những gì Hakuya tham mưu và mọi thứ chắc chắn sẽ trở nên tốt đẹp.”
Vừa dứt lời, Souma nở một ‘nụ cười’ trên khuôn mặt … Tôi nhận ra, chuyện đó hoàn toàn khác so với những gì tôi nghĩ. Theo quan điểm của tôi, Hoàng đế là một tồn tại sở hữu địa vị cao nhất, thẩm quyền tối thượng, và cai trị toàn bộ đất nước. Tôi nhớ rằng cách nhìn nhận về Nhà vua như vậy bắt nguồn từ quan điểm của một quân nhân. Chính vì thế, tôi nghĩ Souma đã mê đắm thứ quyền lực ấy rồi chiếm đoạt ngai vàng, và toàn bộ tình thế sẽ trở nên êm thấm nếu chúng tôi phục hồi Vua Albert. Chúng tôi cho rằng nếu cự tuyệt Souma, thì những người dân ngả theo hắn cũng sẽ tỉnh trí, nhưng có thể nói chúng tôi đã gây hấn với lực lượng ủng hộ Souma. Chúng tôi tin tưởng điều đó đều vì vương quốc này và tôi không thể nào hiểu được tại sao Liscia lại đưa mình về phía Souma nhiều tới như vậy.
Nhưng giờ thì tôi đã ngộ ra. Souma không hề muốn trở thành Vua. Nếu một kẻ với tính cách ngạo mạn chẳng thèm đếm xỉa tới trách nhiệm đi kèm sau quyền lực, thì hắn sẽ rất sẵn lòng trở thành một bạo chúa. Thế nhưng, đối với những ai hiểu rõ trách nhiệm ấy đòi hỏi điều gì, thì quyền lực kia chỉ còn lại gánh nặng mà thôi. Thứ mà tôi xem nhưđã bị tước đoạt hóa ra lại hoàn toàn được đưa đẩy cho một người khác. Từ vị Nguyên vương Albert, thay cho nhân dân của đất nước này, Souma đã phải oằn vai đỡ lấy từng gánh nặng một. Tôi nghĩ rằng Souma với cách nói về cái chết của mình đầy nhẹ nhàng như vậy hẳn là “bị hủy hoại”, nhưng … lại khác biệt, hắn ta mới chỉ “gần suy sụp” mà thôi. Chính vì vậy, Liscia mới kiên định nỗ lực hỗ trợ cho hắn đến mức ấy chứ.
Thế nhưng, ngay lúc này đây, khi mối nguy cơ đe dọa tới sinh mạng mình đang nằm phía trước, Souma lại muốn chuyển gánh nặng ấy sang Liscia. Liệu cô ấy có thể cáng đáng được một nhiệm vụ lớn lao đến vậy không? … Đừng đùa với ta. Liscia là một con người quá cần mẫn.Nếu phải hứng chịu gánh nặng ấy từ Souma thì rốt cuộc cô ấy sẽ phải chống đỡ một gánh nặng lớn hơn nữa. Trái tim cô ấy chắc chắn sẽ hao mòn tột độ. Ở hoàn cảnh ấy, liệu mình sẽ để chuyện đó xảy ra ư? Liscia là bạn mình. Dẫu mình đang mang thân phận của kẻ nổi loạn, cô ấy vẫn là một bằng hữu đích thực mà mình muốn bảo vệ. Mình không thể để người bạn phải hứng chịu gánh nặng lớn lao đến nhường này.
Thực sự thì ngay đến thời điểm này tôi vẫn căm ghét Souma. Bản thân tôi không tài nào ưa nổi niềm kiêu hãnh, lối sống và tính cách từ bỏ mọi thứ vô lý của hắn ta. Thế nhưng, để kẻ đó cáng đáng gánh nặng ấy thay chongười bạn của mình, vì bằng hữu, ta không thể để hắn vong mạng!
“Chính vì thế, ta sẽ đánh bại ngươi!”
“Gì cơ!?”
Tôi lướt về phía vị tướng đơn độc phi mã đến Đại bản doanh. Tôi dùng cả hai tay vung hai thanh kiếm xuống cực mạnh. Tên tướng địch nâng kiếm bằng cả hai tay đỡ lấy đòn tấn công nhưng bị hất văng khỏi chiến mã. Hắn ngã xuống đất nhưng nhanh chóng đứng dậy.
“Khốn kiếp … một Long nhân, huh?”
“Ta nhận thấy ngươi không phải một vị tướng vô danh. Ta là con gái của Castor Valgas, Carla.”
“Castor? Chẳng phải hắn đang nổi dậy chống lại Nhà vua sao?”
“……. Uh huh. Nhờ cái mớ đáng hổ thẹn này đây.”
Tôi chỉ vào chiếc Vòng Nô lệ trên cổ mình. Tên tướng giặc quát lên sau khi thấy nó.
“Vậy tránh đường ra! Ta chỉ có một mục tiêu duy nhất chính là thủ cấp của Souma!”
“Thật không may, lúc này đây ta không thể để ngươi làm thế nữa rồi.”
“Chẳng phải kẻ địch của đối phương là đồng mình sao?”
“Hắn là thù, nhưng ta không thể để bằng hữu của bạn ta bị sát hại.”
“Tsk. Nếu thế thì, các ngươi có thể cùng nhau xuống mồ!”
◇ ◇ ◇
Tên tướng giặc lao tới tung nhát chém vào Carla. Cô ấy đỡ gọn bằng thanh kiếm trong tay, nhưng đòn tấn công mạnh mẽ hơn cô nghĩ đã buộc Carla khuỵu gối. Thậm chí đẩy lui cả một Long nhân với thể lực vượt xa gần như mọi con người… Sức mạnh của tên tướng giặc này, không thể tin đó bắt nguồn từ một thành viên nhân tộc.
“Gì thế!? Đây thực sự là sức mạnh của con người ư!?”
“Trong khi lũ cặn bã các ngươi chìm đắm trong nhung lụa tại Elfrieden, chúng ta đã mài giũa phép thuật và võ nghệ!”
“… Ta hiểu rồi. Thổ – Hệ Pháp, huh?”
Đây là phép thuật thao túng trọng lực được sử dụng khi Cấm quân triển khai nghiệp vụ cứu tế tại Làng Hắc Tiên. Lực chém sẽ tăng cường bằng cách tăng trọng lượng của thanh kiếm vào khoảnh khắc tác động. Chỉ huy địch gầm lên.
“Ước nguyện thiết tha nhất của Hoàng gia chúng ta chính là phục hận Elfrieden! Chính vì lẽ đó, chúng ta đã mài sắc nanh vuốt! Ta sẽ hoàn thành ước nguyện truyền lại từ ba thế hệ tại nơi đây!”
“Ta hiểu … Vậy ngươi là Gaius!”
Nhận ra danh tính thực sự của tên tướng giặc, Carla chuyển thanh kiếm bên phải mình để gạt đi thanh trọng kiếm, và rồi chém ngược từ dưới lên bằng lưỡi gươm trong tay trái. Gaius nhảy vọt về phía sau né được trong đường tơ kẽ tóc. Sau đó Carla chỉ thanh kiếm vào Gaius.
“Nếu ngươi là một bậc Đế vương … Thì, thay vì trả thù, chẳng phải ngươi nên nghĩ cho thần dân ư?”
“Humph. Ta sẽ sầu lắm nếu ngươi nghĩ ta giống với Vương quốc Elfrieden yếu đuối. Kẻ thống trị Công quốc Amidonia sẽ tùy ý lãnh đạo thần dân với quyền năng mạnh mẽ của mình.”
“…..Hah, ta không ưa Souma, nhưng những kẻ như ngươi thì ta còn căm ghét hơn!”
Dẫu chẳng tốt cũng không xấu, triều đại của Vua Albert thật yên bình. Carla yêu quý trạng thái êm đềm ấy, vì thế một kẻ gây chiến nhằm thỏa mãn dục vọng phục hận của riêng cá nhân mình thay vì lợi ích cho thần dân như Gaius chính là loại người mà Carla thậm chí còn căm ghét hơn cả Souma.
“Với ta thì như nhau cả thôi! Ta cũng không tiên liệu rằng kẻ thù sẽ ưa mình!”
Gaius đặt tay lên mặt đất và những vật thể tương tự như gai nhọn mọc lên xung quanh Carla. Cô ấy né được đòn tấn công trực tiếp, nhưng đôi cánh trên lưng lại bị kẹt lại trong một cái ngục sắc nhọn do mặt đất chung quanh biến thành, và cô ấy vướng phải một tình thế không thể nhúc nhích.
“Chết tiệt!”
Gaius nhằm vào Carla đang mắc kẹt mà vung thanh kiếm xuống. Cô ấy nhắm chặt mắt lại theo phản xạ. Khoảnh khắc tiếp theo, Carla có thể nghe thấy một thanh âm nặng nề của da thịt bị lưỡi gươm xuyên thủng … Thế nhưng, cô ấy chẳng hề cảm nhận thấy nỗi đau. Carla từ từ mở mắt ra và chứng kiến được cảnh tượng Gaius bất động, vẫn chĩa thanh kiếm vào mình. Bốn con búp bê ngắn ngủn và mập mạp thọc ngọn thương của chúng vào cơ thể Gaius.
“Gugh……”
Bị bốn ngọn thương đâm xuyên, Gaius bật ra một tiếng rên đau đớn. Rồi hắn chuyển thế cầm kiếm nghịch thủ và ném nó đi với toàn bộ sức lực còn lại. Thanh kiếm yếu ớt bay vụt qua và cắm chặt xuống mặt đất chưa cách quá 10m. Như thể hắn đã biết chắc cảnh tượng ấy, Gaius đổ người về phía trước và ngã xuống. Hắn không còn nhúc nhích thêm lần nào nữa. Kẻ khiển rối nhìn vào thanh kiếm găm xuống gần chân mình và bật ra một tiếng thở dài.
“Thậm chí xa tới mức này nữa. Có lẽ mình nên học hỏi, dẫu chỉ từ tính kiên định của hắn.”
Souma vừa nói những lời ấy vừa điều bộ tứ búp bê Cậu nhóc Musashi-kun (cỡ vừa, trang bị thương) rút lui. Thoát khỏi căn ngục gai, Carla bật ra một tiếng [Humph] và quay mặt đi.
“NG – … Nếu ngươi cứ thế, thì Liscia sẽ phải rơi lệ đấy, ngươi biết chứ.”[8]
“Đúng nhỉ. Tôi sẽ ngừng lại vậy.”
Vừa đáp, Souma vừa quỳ xuống trước xác của Gaius và xếp hai tay thành thế cầu nguyện. Carla nghiêng đầu vì không hiểu được ý nghĩa của hành động ấy.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
“Dẫu là ai đi chăng nữa, nếu một con người chết đi, thì luôn luôn có thể trở thành Đức phật[9] … Nói cách khác, một vị thần, đây là phong tục từ thế giới mà tôi xuất thân. Chính vì thế tôi đang cầu nguyện để linh hồn hắn có thể đến được cõi Niết bàn mà không lạc lối.”
“Ngay cả đối với con quỷ phục hận này ư?”
“Càng thêm lý do để hành động. Cô không hề muốn hắn trở thành ác linh vì những điều nuối tiếc và ám mình, phải chứ?”
“Quả là một đức tin đầy toan tính đến mức đáng kinh ngạc.”
Thở dài thêm một hơi, Souma đứng dậy và nhìn đăm đăm vào đôi tay mình.
“Dẫu qua những con búp bê … thì đây vẫn là lần đầu tiên tôi trực tiếp hạ sát một con người.”
Nghe Souma thổ lộ những lời ấy, Carla thốt lên “Hah?”.
“Ngươi nói gì thế? Đến lúc này ngươi đã lệnh cho biết bao binh sỹ tàn sát rồi.”
“Vẫn như muôn thuở nhỉ, cô không hề nương tay với tôi …”
“Không nương tay với kẻ thù, đây là một trong những lời giáo huấn của Gia tộc Valgas.”
“Xét về châm ngôn ấy, thì bất ngờ thay cô đã cố gắng cứu tôi phải không?”
“Đó là vì Liscia. Bảo vệ một đồng minh tới phút giây cuối cùng, đây cũng là một trong những lời giáo huấn của Gia tộc Valgas.”
Trong khi cặp đôi này vẫn đang cự cãi, các bằng hữu của họ nghe được cơn binh biến tại Đại bản doanh cuối cùng cũng tới. Liscia, Aisha, Ludwin, Hulbert, và Kaede rất sửng sốt khi chứng kiến Gaius đã gục ngã. Rồi Liscia hỏi Souma.
“Anh đã đánh bại Gaius sao?”
“Ờ thì, vì có cả hai người bọn anh mà?”
“Em hiểu … Cảm ơn Carla vì đã bảo vệ Souma.”
“Humph.”
Quả không sai, cô ấy không thể nói thẳng với Liscia, [chuyện này là vì cậu], vì thế Carla quay mặt đi và giả bộ bị câm. Souma vừa chứng kiến cách cư xử như vậy của họ, vừa vỗ hai tay vào nhau.
“Giờ thì, hãy cùng tiến vào [Van] nào. Sau khi đánh bại chủ quân thì tiếp sau cần có một lệnh quy phục phải không? Nếu vậy thì thêm vào điều kiện giao trả thi thể của Gaius sẽ tốt hơn đấy.”
“Ngươi sẽ đi xa tới mức sử dụng cả tử thi, huh?”
“Nếu dùng được thứ gì thì tôi sẽ không bỏ qua. Thậm chí độc dược cũng có thể trở thành thuốc chữa bệnh đó.”
Vài tiếng đồng hồ sau, Thủ đô [Van] của Công quốc Amidonia quy hàng và tuân theo điều khoản [Tha mạng cho cácbinh sỹ đơn vị đồn trú cũng như chuẩn y cho những ai muốn rời khỏi lãnh thổ (nhưng chỉ có thể mang theo những gì cầm được trên tay và không hơn)] cùng với [Thi thể của Gaius sẽ được trả lại][10]. Souma dẫn toàn bộ quân đội tiến vào [Van], và như vậy, chuỗi chiến trận mà sau này sẽ được mệnh danh là [Cuộc chiến Năm Ngày] này đã đi tới hồi kết. Nhưng rồi,
Tuy nhiên, trận chiến cuối cùng…
CHƯƠNG KẾT – MÀN KHAI MỞ ĐÍCH THỰC
Trước khi tiến vào Thành phố Thủ đô [Van] của Công quốc Amidonia, tôi truyền lệnh cho toàn quân.
“Ngay lúc này đây chúng ta sẽ tiến vào [Van], thế nhưng, vùng đất này hiện thuộc về lãnh thổ của Elfrieden rồi. Chính vì thế, dân cư sinh sống tại thành phố đã trở thành công dân Vương quốc chúng ta, nên tôi cấm tuyệt đối mọi hành vi giết chóc, cưỡng hiếp hoặc cướp bóc. Bất cứ ai bất tuân mệnh lệnh đều sẽ bị xử trảm và bêu đầu lên cổng thành, bất chấp thân thế hay địa vị hoặc bản chất của hành vi phạm tội như thế nào đi chăng nữa. Hãy khắc ghi trong tâm trí mệnh lệnh này.”
Sau khi ban bố, tôi bí mật vời Ludwin đến và giao cho anh ấy một bức giác thư đã được chuẩn bị sẵn từ trước.
“Truy lùng năm kẻ có tên trong đây, xử trảm chúng và bêu đầu lên cổng thành. Lý do chính thức sẽ là [Chúng đã đột nhập vào gia cư của người dân Van để cướp bóc].”
“! Lũ người này đã …”
“Đây là kỷ vật từ Georg được dâng lên qua Glaive. Chúng là thành viên của Lục quân, nhưng đã đột nhập vào nhà của một cư dân và phạm tội danh cướp bóc, cưỡng hiếp và giết người trong quá trình lưu lại Lãnh thổ Công tước Carmine. Dù sao, sớm hay muộn gì chúng cũng sẽ bị hành quyết, vì thế hãy lấy đó làm một lời cảnh báo tại nơi này.”
“…. Xin tuân theo ý người!”
Chẳng mấy chốc, năm chiếc thủ cấp đã sắp hàng gần cánh cổng. Kế bên những cái đầu là một tấm bảng với “tội danh” của chúng được viết lên, [Mưu toan Tước đoạt], khiến những binh sỹ đi ngang cánh cổng phải chuẩn bị sẵn tinh thần. Kết quả là, Quân đội Vương quốc tiến vào Van không hề thực hiện hành vi đốt phá, cướp bóc hay cưỡng hiếp, và thậm chí chẳng dám chống trả nếu bị những người dân không chấp nhận thất bại ném đá túi bụi. Mặt khác, hành động này cũng sẽ truyền tới dân cư Amidonia một cảm giác khiếp đảm.
Tôi tiến vào Van sau khi họ đã đảm bảo chặng hành trình an toàn. Lần này, không phải trong chiếc xe ngựa, và thay vào đó, tôi đến với Thủ đô trên lưng ngựa, bởi dường như một vị Vua thắng trận mà nhập thành trong chiếc xe ngựa sẽ không thể mang lại ấn tượng tốt đẹp trong mắt dân chúng được. Cho tới gần đây tôi mới chỉ biết cưỡi ngựa một chút đỉnh, nhưng vì Aisha là người cầm cương nên chẳng có vấn đề gì đâu. Trong lúc Liscia di chuyển trên lưng ngựa ở cạnh bên, tôi quan sát cảnh quan thành phố của [Van].
Thủ đô của Công quốc Amidonia, [Van]. Một quân trấn được thiết lập dưới vai trò cứ địa cho Công quốc quân phiệt Amidonia nhằm triển khai cuộc xâm lược nhắm vào Vương quốc Elfrieden và giữ vị trí thành lũy tiền tuyến chống lại phản chiếm từ Vương quốc. Không chỉ vậy, quy mô thành phố này cũng ganh đua với Thủ đô Vương quốc, [Parnam], tựa như khí chất của chính Amidonia không hề muốn kém cạnh đối thủ Elfrieden. Sau khi tiến vào [Van], tôi có cảm nhận về một thành phố mang cấu trúc lai tạp với diện mạo thực lợi, thế nhưng nếu có thể nhận xét thật lòng, thì nơi đây tỏa ra ấn tượng về tính bất hài hòa.
Khu vực dân cư thì đông đúc và hệ thống đường xá cũng phức tạp. Thậm chí xét về bản chất thì kiến trúc có thể được gọi với cái tên [Mê lộ Trấn][1] [http://valvrareteam.com/story/phan-ket-man-khai-mo-dich-thuc]. Để tới được Lâu đài, chúng tôi cần phải lặp đi lặp lại những ngã rẽ hết trái rồi phải. Những quý tộc dường như sinh sống trong các dinh thự phân bố rải rác trong nội vi khu dân cư. Khi thấy được rằng vị trí mà quý tộc nắm giữ cao hơn nhà ở của thường dân (về kích thước, chứ không phải giá đất), tôi đã nhận ra ý nghĩa của kiến trúc thành phố này. Có lẽ trong thời chiến, những binh sỹ đối phương đột phá qua cổng thành sẽ lâm vào cảnh phân tán lực lượng bởi [Mê lộ Trấn] này, và sau đó Amidonia sẽ tận dụng các dinh thự của quý tộc để biến thành pháo đài nhằm tiến hành phản kích.
… Làm tới mức độ đó thật thái quá mà, tôi mang cảm nhận như vậy. Kiến trúc thành phố khắc nghiệt cho quân thù, ấy thế mà với cư dân cũng chẳng dễ chịu hơn. Đi lại đồng thời rất bất tiện và hỏa hoạn xảy ra tại những tòa nhà đông đúc này sẽ vô cùng đáng sợ. Ý tưởng gỡ bỏ rào cản bất ngờ khiến tôi cảm thấy đau đầu. Tôi đâu còn chọn lựa nào khác ngoại trừ tái xây dựng toàn bộ khu vực, phải chứ? Kukuku, một thành phố cực kỳ xứng đáng nhận được dự án quy hoạch. Tôi mang linh cảm rằng công việc nội chính sẽ chồng chất như núi sau vụ này đây, thôi nào, chờ đợi khiến tôi hồi hộp quá đi mà!
“Souma? Tại sao anh lại cười toe toét như thế?”
“…. Không, chẳng có gì đặc biệt đâu mà.”
“?”
Tệ rồi, tệ rồi. Liscia cưỡi ngựa kế bên nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng. Tôi cần phải bình tĩnh trở lại mới được.
◇ ◇ ◇
Sau khi tất cả tiến vào Lâu đài Hoàng gia nằm tại trung tâm Van, tôi yên vị trên ngai vàng của Gaius VIII trong ngọc tọa thất. Dường như hắn là kẻ để tâm tới diện mạo đế vương. Mặc dù tôi nghe nói rằng tình hình tài chính của Amidonia lâm vào hoàn cảnh khá thảm khốc, nhưng căn ngọc tọa thất này lại được kiến thiết tương đối tráng lệ. Có lẽ kinh phí thậm chí còn tốn kém hơn so với căn phòng tại Lâu đài Parnam. Nếu sở hữu ngần ấy tiền, thì họ lẽ ra nên lưu hành nhiều hơn tại những địa điểm khác nữa, và tôi cảm thấy dâng trào mong muốn được đặt nghi vấn với vị chủ nhân lâu đài đã khuất về vấn đề này.
Tôi ngồi trên ngai vàng, bên cạnh là Liscia, và hộ vệ Aisha đang đứng chờ ở phía sau cả hai. Những cận thần khác đang sẵn sàng đợi lệnh trên tấm thảm dưới bậc thềm. Đây là cảnh tượng tựa đế vương mà đã khá lâu rồi tôi đã không được trải qua. Tôi truyền lệnh [từng người một, hãy báo cáo đi], và vòng luân phiên bắt đầu từ Ludwin.
“Trước tiên, vấn đề này liên quan tới gia quyến của Gaius VIII trong thành phố. Chúng thần không thể tìm thấy họ. Trưởng nam, Julius, đã tẩu thoát khỏi chiến trường, và còn một người con gái nữa thì cô ta đã mất dạng được mấy ngày rồi. Không chỉ vậy, kể từ vị Bộ trưởng Tài chính, hầu hết những quan lại trọng yếu đều biệt tích, vì thế thần tin rằng chúng đã rời thành phố này vài ngày trước khi chúng ta đặt chân đến Van.”
“Không kể cô con gái, nếu chẳng còn một công chức nào thì sẽ rắc rối lắm. Khẩn trương nối liên lạc với Parnam và yêu cầu Marcus phái một số tới. Còn nữa, hãy đề nghị Hakuya đến đây ngay khi hoàn tất mọi công việc với Hồng Long Thành Ấp.”
“Xin vâng mệnh.”
Ludwin cúi đầu. Tiếp theo đến lượt Poncho báo cáo.
“T – thần muốn trình bày về tình trạng Quốc khố, vâng. Có lẽ chúng ta đã e dè chuyện này từ trước, nhưng nguồn ngân sách và lương thực dự trữ hầu như chẳng còn. Thay vào đấy, do một lẽ nào đó mà số lượng vũ khí và những vật phẩm tương tự lại vô cùng phong phú, vâng.”
“Nếu không sở hữu bất cứ nguồn trữ cung nào, thì chúng dự tính sẽ cầm cự ra sao trong một cuộc hãm thành chứ?”
“Ah, không ạ, nếu chỉ tính mỗi lực lượng Vệ binh Lâu đài thì có nguồn cung trong ba tháng. Nhưng nếu xét toàn bộ dân số thành phố thì khoảng thời gian chỉ còn lại xấp xỉ một tuần…”
“Cứ như thế nói với nhân dân rằng ‘tự đi mà giải quyết’[2] [http://valvrareteam.com/story/phan-ket-man-khai-mo-dich-thuc]. Quả thực là một quốc gia quân phiệt… Hãy bán vũ khí và biến chúng thành nguồn ngân sách. Sau đó, phân phát khẩu phần lương thực tới khi tình hình thành phố ổn định, thế nhưng, vận chuyển từ Vương quốc tới liệu khả thi hay không?”
“Tại Vương quốc, lượng dư thừa cũng không quá nhiều, nên nếu chỉ ở mức độ nào đó thì hoàn toàn có thể. Vì nơi đây gần với Vương quốc, nên chúng ta đủ khả năng thực hiện miễn sao được đảm bảo an toàn dọc hành trình, vâng.”
“Tôi sẽ đặt hộ giá làm ưu tiên hàng đầu. Tiếp theo, Glaive.”
Glaive Magna, cha của Hulbert và hiện đang lãnh đạo Lục quân, đưa ra phần báo cáo của mình.
“Có lẽ do “tấm gương” đã phát huy hiệu quả, nên binh lính đều giữ vững kỷ cương. Thế nhưng, thần e nếu lối sống bó hẹp này cứ tiếp diễn, thì sớm hay muộn gì một cơn bộc phát tình cờ có lẽ cũng xảy ra mà thôi. Nếu quân sỹ đụng chạm với người dân, thì cảm tình của quần chúng sẽ ngay lập tức giảm sút.”
“Vậy ra tồn tại cả vấn đề này nữa, huh? Thành phố nơi đây chắc hẳn có những tửu quán và cơ sở “đèn đỏ”, phải chứ? Với lượng tiền đang nắm giữ, hãy thương lượng với các chủ sở hữu để chuẩn bị rượu và phụ nữ.”
“Chuyện đó liệu sẽ ổn chứ ạ?”
Glaive ngạc nhiên cất cao giọng. Tôi vừa thốt ra điều gì lạ lắm sao?
“Theo cách này thì những người dân trên phố sẽ không bị làm phiền, phải chứ?”
“Không phải thế đâu ạ. Liệu để quân sỹ buông thả như vậy có ổn hay chăng? Với đà hiện tại, chẳng phải chúng ta hoàn toàn đủ khả năng thôn tính toàn bộ Amidonia sao?”
Ah, ra là về vấn đề đó.
“Cuộc tấn công của chúng ta chấm dứt tại [Van]. Không gây thêm chiến tranh nữa.”
“Vậy ạ? Nhưng em tin chúng ta cần phải tiêu diệt kẻ thù tiềm năng…”
Liscia ở kế bên đặt ra một nghi vấn nhưng tôi lắc đầu.
“Thế này đã đủ rồi. Dẫu chúng ta mở rộng lãnh thổ được bao nhiêu, dù số thành phố chinh phục được nhiều tới đâu, một khi Đế quốc ra tay, thì tất cả sẽ đều tan thành hư vô. Hãy cứ né tránh tình thế ấy đi bởi tổn thất về sinh mạng của quân sỹ trong một nỗ lực vô ích chính là kết quả duy nhất ta đạt được.”
Khi tôi nhắc tới chuyện này, bầu không khí trong căn phòng như đóng băng. Liscia rụt rè hỏi.
“Đế quốc … sẽ hành động ạ?”
“Chẳng còn nghi ngờ gì về điều đó cả. Vì Công quốc Amidonia, một bên ký kết [Tuyên ngôn Nhân loại], đã thay đổi đường biên giới qua phương thức quân sự. Đế quốc với tư cách minh chủ phải ra tay đối phó với vấn đề này.”
[Tuyên ngôn Liên hiệp Nhân loại kháng Quỷ tộc] (hay ngắn gọn là [Tuyên ngôn Nhân loại]) được quốc gia hùng mạnh nhất lục địa [Đế quốc Grand Chaos] chủ trương, có ba điều khoản chính. Một trong số ấy là [Không công nhận bất kỳ thay đổi nào về biên giới lãnh thổ do xung đột vũ trang hoặc chiến dịch quân sự trong nội bộ nhân tộc gây nên], và vì chúng tôi rõ ràng đã vi phạm, nên Đế quốc với tư cách minh chủ cần hành động nghiêng về Công quốc Amidonia. Trước hết chúng sẽ mở các cuộc đàm phán, nhưng cũng không ngại ngần sử dụng chế tài quân sự nếu cần thiết. Nhân tiện đây, chênh lệch về sức mạnh quân sự giữa Elfrieden và Đế quốc gần như tượng tự giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ vậy.
“Nhưng kẻ tấn công trước chính là Quân đội Amidonia, dẫu vậy chúng ta vẫn bị vấy tội sao?”
“Các hiệp ước quốc tế hoạt động theo cơ chế ấy đấy. Amidonia có thể cho rằng [Không tham gia Tuyên ngôn là lỗi của phía Elfrieden].”
“Ugh … Nếu vậy thì, chẳng phải chúng ta cùng gia nhập [Tuyên ngôn Nhân loại] sẽ tốt hơn hay sao ạ … eh, a~re?[3] [http://valvrareteam.com/story/phan-ket-man-khai-mo-dich-thuc] Nhân đây Souma nè, tại sao chúng ta không làm vậy? Nếu chiến đấu với Amidonia mà không hề ký kết Tuyên ngôn, thì anh biết rõ mọi sự sẽ kết thúc như thế này, phải không ạ?”
Tôi phá lên cười khi Liscia chỉ ra.
“Bởi vì tham gia là điều bất khả thi. Tuyên ngôn đó là một cạm bẫy không thể tưởng tượng nổi.”
“Cạm bẫy ạ?”
“Đúng. Dường như Đế quốc cũng chẳng nhận ra đâu.”
Nếu trái lại thì chúng đã không đưa vào điều khoản ấy. Dẫu sao thì lỗ hổng ấy cũng là một thứ có thể sẽ gây nên sự sụp đổ của Đế quốc. Tôi không thể ký kết một tuyên ngôn hàm ẩn thiếu sót như vậy được. Sau đó, tôi đứng dậy và nói với mọi người trong căn phòng.
“Giờ thì, hãy giải quyết công việc quản trị hậu chiến cho tới khi Đế quốc hành động nào.”
ARC 3 : HẬU CHIẾN