Có một con hổ đứng lặng thinh giữa bóng tối, đôi mắt ông ta đang nhắm lại, trong khi đang hồi tưởng về những sự kiện ngày đó.
◇ ◇ ◇
Khi ông ta mở đôi mắt mình ra, thứ đầu tiên ông ta thấy là một cái trần nhà quen thuộc [2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]. Trong khi tâm trí của ông vẫn còn mơ hồ, ông ta vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào những họa tiết trên trần nhà, nhưng khi ông ta đã hoàn toàn tỉnh táo, ông ta nhận thấy rằng ông ta đang nằm trên một chiếc giường đệm. Thật kì lạ. Cảnh tượng cuối cùng mà ông ta thấy đúng ra nên là trong phòng giam chứ. Khi ông ta chợt nhớ ra, ông quay đầu nhìn xung quanh, và thấy một người đang ngồi trên một chiếc ghế cạnh cái giường. Người đó là một thanh niên trẻ đang ngồi đọc sơ qua những tài liệu.
Ông nhìn người thanh niên trẻ một hồi, sau một lúc người thanh niên trẻ có vẻ như đã nhận ra tình trạng của ông ta.
『Hm? Yo. Ông cuối cùng cũng tỉnh lại rồi à?』 (Người thanh niên trẻ nào đó)
Người thanh niên trẻ đặt những cuốn tài liệu xuống và đưa cho ông ta một cái gương tay được đặt dưới ghế.
『Ông có lẽ có nhiều điều muốn hỏi, nhưng đầu tiên, xin hãy nhìn vào đây.』(Người thanh niên trẻ nào đó)
Ông ta làm theo lời người thanh niên nói, ông liếc nhìn vào chiếc gương người thanh niên đã đưa cho ông ta. Một gương mặt hổ làm bằng da thú được phản chiếu trong đó. Một loại da sọc vàng và sọc đen của loài hổ răng kiếm[3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map] không lẫn vào đâu được (nó lớn hơn so với loài hổ ở Trái Đất và đặc điểm củachúng là có bộ răng nanh dài). Điều này khiến ông ta liên tục há hốc mồm và ngây người ra còn người thanh niên thì mỉm cười nói với ông.
『Ông là một con hổ. Thế nên (mặt nạ) của ông sẽ là hổ.』[4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map](Người thanh niên trẻ nào đó)
Ông ta chẳng hiểu ý của người thanh niên là gì khi nói vậy, thế nên ông ta không nói lời nào, tuy vậy người thanh niên lại gãi đầu như thể cậu ta đang ngượng ngùng.
『Ơ, umm, dù sao thì …… đừng cứ thế mà đẩy hết mọi thứ cho tôi. Ông cũng cần phải chịu đựng một chút chứ.』(Người thanh niên trẻ nào đó)
◇ ◇ ◇
「Kagetora[5] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]-sama」(?)
Có ai đó đang gọi ông ta. Ý thức của ông ta liền trở lại, và ông thấy một người đàn ông đang đeo một chiếc mặt nạ Hắc Cẩu đang quỳ dưới sàn.
「Là cậu đấy à Beo-…… Inugami.[6] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]」(Kagetora)
「Vâng. Có vẻ như phía Ngọn Núi đã hành động.」(Beo- Inugami)
Inugami, người đàn ông mang mặt nạ Hắc Cẩu cúi đầu mình xuống trong khi đang báo cáo.
「…… Ta biết rồi. Cũng đã một tháng kể từ lúc đó. Thật không ngờ, việc này lại diễn ra sớm hơn dự kiến.」(Kagetora)
「Đúng là vậy. Mặc dù Thần nghĩ việc này đáng lẽ ra phải tốn nhiều thời gian hơn một chút.」(Inugami)
「Fumu…… Cho dù diễn ra sớm, đó cũng không phải là điều xấu. Sau việc này, toàn bộ sự việc xảy ra trên lãnh thổ này sẽ phải được báo cáo cho Bệ Hạ mà không được bỏ sót chi tiết nào. Đấy là nghĩa vụ của chúng ta, lực lượng 『Hắc Miêu』!」(Kagetora)
「「「Chúng thần đã hiểu. Chúng thần xin nhận lệnh.」」」(Các thành viên Hắc Miêu)
Từng người bước lên nhận lệnh của Kagetora, bắt đầu từ Inugami, 『Hắc Miêu』, lực lượng Tình báo và Cận vệ đặc biệt của Đức Vua vương quốc Elfrieden bắt đầu hành động.
◇ ◇ ◇
「Đức vua~, cùng chơi nào~」(Cô bé)
「Đức vua, cõng em lên vai đi~」(Cậu bé)
「……」(Cô bé tộc Miêu nhân)
Một cậu bé tai sói năng động và dễ thương tầm 3 tuổi và một cô bétộc người đang chơi đùa với tôi. Và còn một cô bé tai mèo độ tuổi cũng ngang bằng với 2 đứa bé kia, nằm trên đùi của tôi, người đang ngồi với tư thế bắt chéo chân, và vừa mới ngủ thiếp đi. Cái đuôi mèo của cô bé đang nhẹ nhàng đong đưa.
「Ummm, Anh không thể di chuyển được, vậy nên đừng cố gắng tự ý leo lên người anh nhé.」(Soma)
「「Vâng!」」(Cô bé)(Cậu bé)
Rồi 2 đứa trẻ bắt đầu leo lên lưng tôi và vui đùa một cách thích thú. Yep, thật dễ thương, đúng không? Dù bọn trẻ đã leo lên vai tôi rồi còn xoa xoa gương mặt của tôi nữa, tôi cũng đã quen với việc này rồi.
「Fufufu, Bệ Hạ quả thực rất được bọn trẻ yêu mến nhỉ.」(Tomoko)
Cô em gái đáng yêu của tôi Tomoe-chan và mẹ ruột của cô bé, Tomoko-san đang mỉm cười với tôi trong khi đang gấp quần áo vừa mới giặt của bọn trẻ. Nơi này hiện là nhà trẻ vừa mới được thành lập bên trong lâu đài. Nó được thành lập để chăm sóc cho những đứa trẻ của những người làm việc trong lâu đài, như những hầu gái và những chức vụ khác. Tomoe-chan, một phần là bị ép buộc nhận nuôi rồi trở thành em gái của tôi, và người thân của em ấy, Tomoko-san hiện đang làm người trông trẻ và sống luôn tại đây. Nhân tiện, cậu bé tai sói đang sờ mặt của tôi với đôi bàn tay đầy nước dãi này là con trai trưởng của cô ấy (em trai của Tomoe-chan), Rou-kun.
「Nii-sama[7] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map], Em rất vui khi anh đến chơi đùa với Rou-kun và những bạn khác, nhưng liệu việc này có ổn không? Nee-sama[8] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]sẽ không nổi giận với anh lần nữa chứ……?」(Tomoe)
Em ấy hỏi tôi trong khi đang ôm một đứa bé trong tay. Khi không có nhiệm vụ nói chuyện với loài thú, như lần nói chuyện với loài Rhinosauruses, ngoài giờ học của em ấy, Tomoe-chan luôn đỡ đần công việc cho mẹ của em. Xét theo độ tuổi của Tomoe-chan chỉ mới 10 tuổi, em ấy quả thực là một cô bé đáng tin cậy.
「Ổn mà, hiện tại anh không còn bị vây quanh bởi công việc nữa. Với lại, anh đã để một 【Tâm lực năng】 của mình đang làm việc trong phòng Chính vụ rồi.」(Soma)
「Thật sao? Nếu vậy, anh có thể có nhiều thời gian để vui chơi rồi. Thật tuyệt, đúng không Rou-kun?」(Tomoe)
「Vâng!」(Rou)
Rou-kun giơ cả 2 tay của mình lên. Dễ thương quá đi. Tôi thực sự rất thích trẻ con. Tôi có thể ngồi theo dõi những bước đi bập bẹ của những đứa bé tập đi suốt cả ngày đấy. À nhân tiện, đó không phải do tôi là một tên Lolicon hay Shotacon đâu nhé! Đó là bởi vì cảnh tượng ấy đã khơi dậy bản năng hộ vệ[9] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]của tôi. Khi ông bà của tôi còn khỏe mạnh, tôi đã có thời gian làm những việc trợ giúp trong những buổi biểu diễn tại nhà trẻ của hàng xóm. Chính vì thế, tôi đã có một khoảng thời gian ngắn chơi đùa cùng những đứa trẻ.
「Người có một phong thái ấn tượng thật đấy, thưa Chủ nhân.[10] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]」(Carla)
Khi tôi quay đầu về hướng người vừa chào tôi, là cô ấy, Carla, đang trong bộ trang phục hầu gái.
「Thật ư? Cơ mà đấy đâu phải lời mà Carla của hiện tại có thể tự mình nói ra được.」(Soma)
「Điều đó …… Người nói đúng.」(Carla)
Carla buông thõng đôi vai xuống đầy chán nản. Tuy nhiên, nhìn kỹ thì ……
「Bộ trang phục hầu gái thật sự không hợp với cô chút nào.」(Soma)
「Xin đừng nhắc đến nó …… Bản thân tôi cũng đã tự nhận thấy điều đó rồi.」(Carla)
Ngay từ đầu, Carla đã là một long nhân, thế nên so với một con người bình thường, họ có thêm một số bộ phận khác. Cô ấy có đuôi, đôi cánh rồng, và cô ấy còn có cặp sừng nhỏ trên đầu của cô ấy. Việc mặc bộ trang phục hầu gái kèm với những bộ phận ấy … Có thể nói là một đặc tính không cân xứng chút nào.
「Hơn nữa, chẳng phải độ dài của chiếc váy là quá ngắn ư?」(Soma)
「X-xin đừng nhìn.」(Carla)
Image [/images/images/image-23.png]
Carla vừa nói vừa nắm lấy phần trước của chiếc váy. Mọi hầu gái làm việc trong lâu đài đều mặc một bộ trang phục hầu gái kiểu váy dài cổ điển, nhưng thứ mà Carla đang mặc hiện tại chẳng khác nào một kiểu váy tại quán café hầu gái: một chiếc váy dài vừa tới đầu gối. Sự tinh túy trong phong cách chọn lọc của chúng thật tuyệt vời.
「Uuu…… Người trưởng hầu gái …… bảo phải mặc thứ này ……」(Carla)
「Ah, vậy ra đấy là“trò trêu đùa” của Serina-san’s huh?」(Soma)
Không phải “bắt nạt” mà là “trêu đùa” [11] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]. Dù sao cũng không phải do ác cảm gì, có lẽ có một chút, đó có thể được xem như là một kiểu “trò đùa thiện ý”. Cốt lõi của trò đùa này là để kích động sự xấu hổ của mục tiêu. Trưởng hầu gái Serina là một người rất giỏi trong nghề hầu gái, nhưng có vẻ như cô ta có thói bạo dâm, chỉ giới hạn với những cô gái dễ thương. Hơn nữa, nếu mục tiêu có một tinh thần kiên định, thì họ sẽ bị “trêu đùa”, thế nên những người như Liscia và Carla là những mục tiêu nằm ngay trong tầm ngắm của cô ta. Liscia đã kể với tôi về chuyện này trước đó với một ánh nhìn xa thăm thẳm trên gương mặt của cô ấy. Mô phật [12] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map].
「Thế nhưng …… cũng đã gần một tháng rồi mà, nhỉ?Không phải khóa huấn luyện hầu gái của cô đã kết thúc rồi sao?」(Soma)
「H-huấn luyện……wh-…whoaa……」(Carla)
Ngay khoảnh khắc tôi đề cập đến từ huấn luyện, Carla liền ngồi xổm xuống và đưa tay ôm đầu. Ôi trời, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra. Để gia nhập hội hầu gái, một người sẽ được huấn những kĩ năng cần thiết mà, không phải sao?
「R-……roi da……」(Carla)
「Roi da!?」(Soma)
「Bị đánh…… bởi 1 cái roi da……」(Carla)
「Khóa huấn luyện cực khổ đến vậy sao!?」(Soma)
「Còn hơn thế nữa, cái roi da đó đã được tùy chỉnh, thế nên khi đánh vào thân thể, nó cũng không để lại vết thương nào…… nhưng bằng cách nào đó nó lại khiến tôi vừa thấy đau vừa thấy sướng.」(Carla)
Cái roi đó là thứ quái gì thế!? Và thứ đó đâu phải dành cho việc huấn luyện, nó dùng để thuần hóa thú vật cơ mà, phải chứ?
「Vị trưởng hầu gái đã nói, 『Vì cơn đau sẽ cản trở việc cô cảm thấy sướng, nên khi cô chịu đựng cơn đau, cô cũng sẽ cảm thấy sướng.』[13] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map]Vì tôi không muốn cảm thấy mình vô dụng cho dù kết cục tôi đã trở thành một nô lệ, tôi đã lên kế hoạch học hỏi và làm việc chăm chỉ để trở thành một hầu gái…… Nhưng cái roi da đó thật quá đáng sợ. Không bao lâu nữa tôi có thể sẽ dễ dàng cảm thấy thích thú với việc đó mất.」(Carla)
「Hội những người hầu gái là những con chó trung thành của chủ nhân. Không có chỗ cho những con lợn nái……」(Serina)
「Hiiii!?」(Carla)
Khi tôi quay đầu lại nhìn, Serina-san đang đứng đó với một nụ cười tao nhã. Chính xác thì, Carla một người có thể lao vào chiến trường mà không có một chút sợ hãi, lại đang hét lên trong một tình trạng hoảng sợ…… Cô ấy sợ đến mức nào vậy?
「Có chuyện gì sao, thưa Bệ Hạ?」(Serina)
「…… Không, không có gì.」(Soma)
Tôi cảm thấy tội lỗi khi làm như vậy, nhưng tôi đã quyết định giả ngu để mũi nhọn không hướng về phía tôi. Ổn thôi mà, Carla. Cô sẽ không chết đâu…… Dù vậy, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với trạng thái tinh thần của cô nữa.
「Giờ thì, Carla-san. Chẳng phải công việc mà cô nên làm lúc này là dọn giường trong phòng Chính vụ nơi Bệ Hạ đang ở sao?」(Serina)
「Không, chỉ là…… đặt chân vào phòng của một người đàn ôngmình quen biết, quả thật, thật ngượng quá……」(Carla)
「Cô đang nói cái gì thế? Nếu cô đã trở thành một hầu gái, thì trong tương lai cô sẽ phải dọn chiếc giường nơi mà Bệ Hạ và Công chúa Liscia【*****】 một cách mãnh liệt, đưa【*****】vào trong【*****】và【*****】, với một vẻ mặt thật điềm tĩnh.」(Serina)
(TL: mấy từ 【*****】là do chính tác giả che đi nha. Mình ko biết gì đâu, mọi người tự tưởng tượng Serina đã nói gì mà tác giả phải che lại nghen)
「V-vậy thì, quả thực, tôi muốn được miễn làm việc đó」(Carla)
Carla hét lên còn gương mặt cô ấy thì trở nên đỏ lừ… Nhưng mà, huh? Thế này chẳng phải Serina-san đang gián tiếp xúc phạm Liscia và tôi đó sao? Giờ thì, tôi thực sự cảm thấy rất khó chịu rồi đấy.
「Nhân tiện, thưa Bệ Hạ.Liệu bên phía Bệ Hạ có ổn không ạ?」(Serina)
「Eh?」(Soma)
「À, đằng sau lưng Bệ Hạ, thần thấy có một ai đó đang tiến rất nhanh đến chỗ này.」(Soma)
Tôi quay đầu lại nhìn thứ mà khiến Serina mỉm cười khi cô ấy nói điều đó…
「Aw thôi chết.」(Soma)
Tôi đặt Rou-kun hiện vẫn đang cưỡi trên lưng tôi xuống đất và ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị bỏ chạy, cổ của tôi liền bị nắm chặt lấy.
「Guagh!」(Soma)
「Hahahaha! Thần đang đi tìm Người đây, Bệ Haaaạ.」(Owen)
Khi tôi quay đầu sang nhìn, một mái tóc nâu chải ngược, cùng bộ ria mép cũng màu nâu, và một người đàn ông trung niên có thân hình đầy cơ bắp đang đứng đó với một nụ cười trên gương mặt của ông ta. Đó là một trong những người đã không chịu khuất phục trước những lời ép buộc của tôi trong phiên xử Castor và Carla và đã bảo vệ 2 người họ, Owen Javana, người đứng đầu nhà Javana. Từ sau cái buổi xét xử đó, ông ta được chỉ định là thầy dạy và cố vấn cho tôi (và là người huấn luyện võ thuật nữa). Nhân tiện, phần () sẽ được kể sau nhé.
Ah, về người còn lại cũng đã tham gia bảo vệ cha con nhà Vargas, Piltory Saracen, người đứng đầu nhà Saracen. Khi cậu ta nghe được những hành động tội ác của người đứng đầu nhà Saracen lúc trước (là cha cậu ta), cậu ta đã nói rằng,
『Thật không ngờ…… cha lại làm những việc như vậy. Thần thậm chí cảm thấy hổ thẹn đến mức không dám nói ra lời xin lỗi. Thế nên, thần xin cống hiến cả cuộc đời mình cho Bệ Hạ cho đến hơi thở cuối cùng.Cho dù nhiệm vụ có nguy hiểm đến mức nào, thần cũng xin vâng mệnh.』
Cậu ta nói ra những lời thật lòng giống như vẻ ngoài thật thà và đầy tuổi trẻ của cậu ta vậy. Vậy là như cậu ta đã đề nghị, tôi bổ nhiệm cậu ta vào một vị trí nguy hiểm. 『Đặc phái viên của Đại sứ quán Vương quốc Elfrieden tại Đế quốc Đại Hỗn』(viết tắt: Đặc phái viên cho Đế quốc Đại Hỗn), đó là một vị trí khá nguy hiểm (vì chức vụ này vẫn đang được thử nghiệm và vẫn chưa chắc rằng cần phải cung cấp bao nhiêu đặc quyền cho chức vụ này, nên trên thực tế, đây là một vị trí nguy hiểm)
Giờ thì, trở lại với câu chuyện của Owen. Owen là một người rất thẳng tính và công bằng, dù đối với những người có chức vụ cao hơn ông ta. Theo như ông ấy nói, 『Không còn nhiều thời gian cho những tấm thân già này nữa, vậy nên hãy sống thật trung thực trong những năm tháng còn lại!』(cho dù ông ta có nói rằng chẳng còn nhiều thời gian, ông ta lại là một người sẽ không chết dễ dàng cho dù có bị ám sát……). Có một người có thể nói chuyện thẳng thắng với một người cai trị bên cạnh, thì khả năng rủi ro tôi trở nên lầm đường lạc lối cũng sẽ giảm. Mặc dù tôi đã ra lệnh cho Carla phải giết tôi (với kết quả là cô ta cũng chết theo) khi tình thế bắt buộc, nhưng nếu có thể, tôi muốn mọi chuyện đi đến hồi kết mà tôi không cần thiết phải bị giết trong suốt cuộc đời của tôi.
Vâng, vì lý do đó, tôi bổ nhiệm Owen làm thầy dạy của tôi, nhưng……
「Guahaha, Bệ Hạ! Người phải nói với thần khi nào Người rảnh tay với những công việc quốc sự chứ! Nào, giờ thì, bắt đầu buổi dạy hôm nay thôi!」(Owen)
「……」(Soma)
『Giáo dục thể chất』 cũng có trong danh sách dạy học của Owen, vậy nên chừng nào mà tôi rảnh tay khỏi những công việc quốc sự, tôi sẽ bị kéo vào những cuộc huấn luyện. Nếu tôi bị bắt lúc này, thì ngay sau đó, tôi sẽ phải đối diện với một bảng danh sách huấn luyện chạy, tập bơi, hay những trận đánh tập, mà thường được áp dụng cho những lính mới. Tất nhiên, không phải huấn luyện cho lũ búp bê, mà là với chính thân thể của tôi.
「Không-không, nếu là tập luyện, thì tôi có thể tập với Aisha mà, thế nên……」(Soma)
「Người đang nói gì thế! Chẳng phải kĩ năng của Thánh Hộ Công chúa (Aisha-dono) là quá tầm so với Bệ Hạ sao? Kiểu tập luyện đó chỉ thích hợp cho những con rối thôi!」(Owen)
「Giọng của ông to quá…… Nhưng, tôi có thể miễn cưỡng chiến đấu, bằng những con rối mà.」(Soma)
「Thế chuyện gì sẽ xảy ra nếu một lúc nào đó những con rối không thể sử dụng được? Tính mạng của Bệ Hạ là vận mệnh của cả đất nước này. Lấy ví dụ, khi bị tấn công bởi những tên sát thủ, nếu Bệ Hạ có thể chống đỡ được vài đòn tấn công hoặc thậm chí chỉ cần đỡ được một đòn hiểm thôi, thì việc đó đã câu kéo được đủ thời gian cho đến khi Cận vệ xuất hiện rồi. Đỡ được một đòn hiểm đó có thể giữ cho cả đất nước chúng ta khỏi sụp đổ và đỡ được đòn hiểm đó còn có thể mang lại vinh quang cho đất nước chúng ta.」(Owen)
Ugh…… Tôi không thể cãi lại được lời nào với cái lý luận quá hợp lý này. Tôi buông thõng vai mình xuống và Carla, người đang bị Serina tóm cổ, nhìn tôi với một đôi mắt có đôi chút thương hại.
「Chủ nhân, có vẻ cũng đang gặp rắc rối nhỉ.」(Carla)
「Xem ai đang nói kìa!」(Soma)
「Bây giờ thì, nếu Bệ Hạ có thể hiểu được, vậy thì chúng ta di chuyển đến chỗ huấn luyện thôi nào!」(Owen)
「Cả Carla-san nữa, hãy mau chóng học cách dọn giường đi.」(Serina)
Thế là Carla và tôi, mỗi người chúng tôi đều đang bị kéo đi theo 2 hướng khác nhau.
Hasta la vista, baby. (Gặp lại sau nhé, baby)
Và rồi, một tháng đã trôi qua…
Trong căn phòng đã lắp đặt Viên Ngọc Phát Thanh Hoàng Gia, tôi hiện đang trong một cuộc họp với một người qua hình ảnh phản chiếu từ bộ thiết bị thu tín hiệu. Đó là một cô gái trong một bộ váy trắng tinh bao bọc lấy đường cong cơ thể của cô ấy một cách đồng nhất; mái tóc vàng óng tuyệt đẹp của cô ấy chải xuống và uốn lượn mềm mượt trông như kiểu tóc Yurufuwa Wave [1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b]; và cô ấy có độ tuổi ngang bằng với tôi. Cô ấy có nét mặt giống hệt như cô em gái của cô ấy mà tôi đã gặp lúc trước, nhưng đôi mắt to tròn đầy nữ tính của cô ấy, khi chớp mắt, lại mang lại một ấn tượng hoàn toàn khác hẳn.
Một cô gái có vẻ đẹp hảo. Thật sự mà nói, tôi đã được vây quanh bởi nhiều cô gái có những vẻ đẹp khác nhau – Liscia, Aisha, Juna-san – nên tôi nghĩ tôi có một đôi mắt khá tinh tường với chúng. Dù vậy, chỉ cần liếc nhìn cô ấy một cái thôi cũng đã khiến tôi nghĩ rằng cô ấy rất đẹp. Và rồi, cô gái xinh đẹp ấy bắt đầu lên tiếng.
『Ngài có khỏe không, Soma-dono, hân hạnh được gặp mặt Ngài. Tôi là Maria.』
Image [/images/images/image-24.png]
Cô ấy chính là Thánh nữ của Đế quốc, Nữ hoàng của Đế quốc Đại Hỗn, Maria Euphoria.
「Xin chào [2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b], Maria-san? Tôi là Soma Kazuya.」
『? Cách nói như vậy nghĩa là sao vậy?』
「Không có gì, chỉ là vì một lý do nào đó tôi muốn nói chuyện theo cách như vậy.」
Dáng điệu của cô ấy khi nghiêng đầu sang một bên thật dễ thương quá…… thật là duyên dáng.
「Tôi cảm thấy rất hân hoan về cuộc gặp gỡ này, Maria-dono, vì tôi đã rất mong đợi vào một cuộc nói chuyện thân thiện và lâu dài với Người vào một ngày nào đó.」
『Tôi cũng thế. Tài năng của Soma-dono đã trở nên nổi tiếng ngay cả trong Đế quốc.』
「Mặc dù là vậy, nhưng những tài năng của tôi…… tất cả đều là nhờ sự giúp đỡ của những thuộc cấp xuất sắc của tôi mà thôi.」
『Ngài thật khiêm tốn. Những cận thần giỏi là những người chỉ có thể tụ lại dưới trướng một người cai trị khôn ngoan mà thôi.』
Cái kiểu đối thoại ngoại giao hình thức này tiếp tục diễn ra trong một lúc. Mặc dù không nói ra một từ ngữ mang tính dò xét nào, tôi vẫn đang dò xét bản tính của Maria. Hình ảnh cô ấy nở một nụ cười thân thiện khi nói chuyện là một biểu hiện rõ ràng của một cô gái trong sáng thuần khiết. Cô ấy thật rực rỡ, khiến tôi, người đang cố gắng dò xét cô ấy theo cách như vậy, cũng cảm thấy tội lỗi. Tuy vậy, trong cùng một khoảnh khắc, tôi cũng có một suy nghĩ: Nếu cô ấy là một cô gái “chỉ trong sáng thuần khiết”, thì cô ấy sẽ không thể nào cai trị một Đế quốc rộng lớn như vậy được.
『Nhân tiện, Soma-dono?』
「Vâng, chuyện gì vậy?」
『Về vụ việc xảy ra ở Amidonia, Ngài thật sự đang toan tính điều gì vậy?』
Maria hơi khép đôi mắt của cô ấy lại. Chỉ riêng điều này thôi đã khiến biểu hiện củacô ấy trông de đọa hơn hẳn. Mặc dù môi của cô ấy vẫn đang mỉm cười, có thể thấy rằng cô ấy đang khá là tức giận…… Dù vậy, quả thực, điều này không thể trách được. Vì sự việc lần này, theo quan điểm của Đế quốc, đó gần như là một hành động phản bội.
『Khi Jeanne báo cáo về kết quả của cuộc đàm phán, tôi đã rất vui mừng khi chúng tôi có thể kết được một đồng minh đáng tin cậy ở phía Đông. Tuy nhiên, liệucó phải tất cả chỉ là sự hiểu lầm của tôi không?』
「Ngay lúc này đây, chúng tôi vẫn là đồng minh của Đế quốc như đã tuyên thệ. Có thể lời tôi nói ra lúc này nghe giống như là một lời bào chữa, nhưng kết quả lần này là một tình huống nằm ngoài dự liệu của chúng tôi.」
『Vậy ý Ngài là, đấy không phải âm mưu của Vương quốc sao?』
「Tôi không phủ nhận rằng tôi có một chút toan tính. Tuy nhiên,tôi chưa từng mong đợi rằng kết quả sẽ trở thành như thế này. Thật sự mà nói, tình huống này vẫn đang khiến tôi phải đau đầu.」
Tôi nói ra những lời trong khi đang gãi đầu và cơn giận của Maria cũng đã nguôi bớt.
『Liệu tôi có thể được nghe một lời giải thích cụ thể không?』
「Tất nhiên. Hãy để tôi bắt đầu bằng việc nói rõ tổng quancủa sự việc: Vương quốc, cuối cùng, đã bị lừa bởi một cô gái. Hành động với một chuỗi kế hoạch và nỗ lực được tính toán kĩ lưỡng, có lẽ người nhận được nhiều lợi ích nhất, chỉ có mỗi cô ấy……」
◇ ◇ ◇
2 tháng trước, vào khoảng thời gian Vannes được hoàn trả lại cho Amidonia (chính xác là, một tháng từ lúc cuộc hoàn trả hoàn tất, đấy là báo cáo từ lực lượng Hắc Miêu đã có mặt ở đó và giám sát những hành động của Amidonia).
Thủ đô Vannes và những vùng lân cận đã được hoàn trả nhờ việc vay mượn quyền hạn của Đế quốc Đại Hỗn, và điều đầu tiên mà Công Vương của Amidonia, Julius, làm là xóa bỏ tầm ảnh hưởng của Vương quốc Eflrieden để lại. Rất nhiều những thay đổi được áp dụng trong thời gian Vương quốc nắm quyền cai trị đã bị bài trừ và Vannes trở lại với tình trạng như lúc trước. Có lẽ, Julius không thể chịu đựng được ‘mùi’ chiếm đóng của Vương quốc vẫn còn phảng phất trong thủ đô Vannes, mà chỉ có thể được hoàn trả nhờ việc cúi đầu trước Đế quốc.
Để dựng lên một chính quyền ổn định, những ảnh hưởng của chính quyền trước cần phải bị loại bỏ. Chính sách này không hề sai. Tuy nhiên, cái gì cũng phải có thứ tự. Thông thường, điều đầu tiên cần phải làm là củng cố nền tảng. Người kế nhiệm quyền lực cần phải có được sự bảo hộ trọn vẹn trong khi người cai trị trước vẫn còn sống [3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b]. Nếu họ không thể làm được điều đó, thì họ có khả năng sẽ bị những thuộc hạ thân tín khinh rẻ vì sự non kinh nghiệm của mình. Do đó, trong một đất nước mà chế đệ độc tài phát triển quá mạnh, việc củng cố nền tảng rất quan trọng. Tuy nhiên, Gaius đã gặp phải một cái chết đột ngột và Julius thì không thể làm được bước này. Vì lý do đó, hắn ta cần tập trung toàn bộ chú ý của mình vào việc củng cố nền tảng. Và lúc này đây, Julius đưa việc xóa bỏ sự ảnh hưởng của Vương quốc làm ưu tiên hàng đầu của hắn.
Đầu tiên, Julius ra chỉ thị cấm mọi người theo dõi Chương trình phát thanh Hoàng gia trên toàn thể Amidonia. Đó là hậu quả của việc giao Viên ngọc Phát thanh Hoàng gia vào tay Vương quốc. Tất nhiên, những gian hàng, tồn tại nhờ việc lượng người theo dõi Chương trình phát thanh Hoàng gia tụ tập lại, đã bị ép phải dỡ bỏ (vì họ đã biết quá rõ tính cách của Julius, nên kết quả là tất cả những hàng hóa đều đã biến mất, Julius chỉ có thể dỡ bỏ những gian hàng trống không). Tôi tự hỏi những người dân của Vannes phản ứng thế nào khi trông thấy những gian hàng trong quảng trường bị dỡ bỏ, khi nơi đó đã trở thành một khu chợ dành cho họ.
Hơn thế nữa, đúng như tôi đã dự đoán, Julius phá hủy những cây cầu ở những vùng ngoại ô của Vannes mà được xây dựng bởi tôi và được đặt cho những cái tên của những thuộc hạ thân tín của tôi. Hmm, theo quan điểm phòng thủ, chúng chỉ nên dừng lại ở việc phá hủy những cây cầu nằm trên con đường tấn công của Vương quốc tới Vannes, nhưng hắn ta đã phá hủy luôn những cây cầu không liên quan chỉ bởi vì chúng là [Những thứ được làm bởi Vương quốc], quả là một hành động ngu ngốc. Việc cắt đứt mạng lưới vận chuyển là vấn đề sống còn đối với người dân. Đối với những người bán rong và thương nhân, đường xá chính là tài sản. Dù Julius có biết điều đó hay không, những việc mà Machiavelli đã nói là không được làm vì chúng sẽ hứng chịu sự thù ghét, 「Đừng bao giờ động tay vào tài sản và phụ nữ của dân chúng」[4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b], hắn ta đã phạm phải điều đó.
Thêm nữa, hắn không hề có bất cứ một hành động giúp đỡ người dân nào, chẳng hạn như hoạt động cấp phát thực phẩm đã được thực hiện dưới quyền cai trị của Vương quốc, hay tăng cường kiểm soát những hành vi đạo đức ở công cộng, đặc biệt hắn ta cấm phụ nữ thỏa thích ăn diện và cấm sự phát triển của văn hóa nghệ thuật đã lan truyền rộng rãi ở Vannes….. và còn nhiều thứ nữa. Tôi nghe nói rằng ngôi nhà được những nữ ca sĩ Lorelei vẽ lên tường, đã bị thiêu rụi bởi những binh lính. Với việc tự do vừa được trao cho họ giờ lại bị cướp mất, dân chúng ở Vannes bắt đầu phản đối ầm ĩ:
『Thời gian Bệ Hạ Soma tại vị tốt hơn nhiều.』
『Khi chúng ta còn thuộc lãnh thổ của Vương quốc, chúng ta đâu phải sống dưới sự khổ cực thế này.』
『Mặc dù cuối cùng bọn trẻ đã có được một bữa ăn đàng hoàng…』
『Tại sao Julius-sama không yêu quý thần dân của mình hơn như vị vua ngoại bang kia chứ?』
『Tôi tự hỏi liệu Bệ Hạ Soma có thể lấy lại Vannes hay không.』
Những ý kiến như vậy xuất hiện và những ánh mắt căm phẫn bắt đầu hướng về lâu đài Vannes. Hmm, trong số những lời than phiền của họ, có những điều không hoàn toàn do lỗi của Julius. Ngay từ đầu, Vương quốc Elfrieden và Công quốc Amidonia đã khác nhau về dân số, kích thước lãnh thổ và điều kiện kinh tế rồi. Việc Công quốc Amidonia đưa ra nhiều hỗ trợ như Vương quốc đã làm, có thể được xem là phi lý. Tuy vậy những dân thường làm sao hiểu được điều đó. Thế nên rốt cuộc, Julius càng cố gắng xóa bỏ những gam màu Elfrieden đã vẽ lên Vannes, thì dân chúng càng trở nên xa lánh hắn ta.
◇ ◇ ◇
Và còn, những vùng ngoài Vannes và xung quanh chúng thì sao? Trong sự kiện này, những vùng đó cũng chẳng khá khẩm chút nào. Giống như tôi đã trình bày khi nãy, vì cái chết đột ngột của Gaius đã ngăn cản việc kế nhiệm quyền lực, Julius đã bị những lãnh chúa ở Amidonia khinh thường. Sự ‘khinh thường’ này đến từ 2 dạng. Dạng thứ nhất là “Thuộc gia tộc Công vương thì sao chứ, tại sao ta phải cúi đầu trước một tên tập sự như hắn”, một dạng khinh thường được gọi là “khinh thường người khác”. Dạng còn lại là, “Cái gã cai trị này không đáng tin chút nào, ta cần phải tự bảo vệ mình.”, một dạng khinh thường được gọi là “kẻ đó không thể có được lòng tin”.
Trong thực tế, giữa Quý tộc và Hiệp sĩ trong lãnh địa của Amidonia, Hiệp sĩ chiếm đa số. Đầu tiên, trong một chế độ phong kiến, họ cống hiến lòng trung thành của họ để đổi lấy lãnh địa hay tài sản từ người cai trị. Nếu người cai trị không có năng lực, thì những cận thần sẽ phải tự tay bảo vệ lãnh thổ và tài sản của họ. Những hành động của họ không vì lợi ích của người cai trị, mà là vì lợi ích của họ.
Tôi đã chỉ ra cho Julius bằng những lời của Machiavelli 『Một đất nước bằng những khó nhọc mà giành lấy được nó thì việc cai trị sẽ dễ dàng, một đất nước mà không cần phải khó nhọc để giành lấy thì việc cai trị sẽ trở nên khó khăn』[5] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b]. Chắc chắn rằng, Julius, kẻ dễ dàng giành lại Vannes bằng việc vay mượn quyền hạn của Đế quốc, sẽ chịu rất nhiều khó khăn.
Mặc dù tôi đã đề cập đến việc Julius đã ra chỉ thị cấm theo dõi Chương trình phát thanh Hoàng gia, chỉ có Vannes và những vùng lân cận chấp hành điều đó. Những vùng khác thì, 「Một chỉ thị đến từ Thủ đô của Công Vương chẳng có ý nghĩa gì với ta cả!」, và như thế họ vẫn tiếp tục theo dõi Đài phát thanh (với lại, vì tôi đã đoán trước được điều này, tôi vẫn giữ nguyên việc trình chiếu những chương trình giải trí tới Amidonia)
Vì bọn họ chẳng thể dựa vào chính quyền trung ương, mỗi thành phố đã tự chiêu mộ binh lính hay lính đánh thuê. Xét đến việc trong lúc này, Vương quốc đã và đang giải tán quân đội của Tam Tước và Quý tộc rồi tái tổ chức họ thành một đội quân thống nhất, việc xảy ra ở Amidonia hoàn toàn tương phản so với tình hình ở Vương quốc [6] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b].Những hành động chiêu mộ binh sĩ của các lãnh chúa phong kiến trong khu vực không phải là thứ mà Julius có thể bỏ qua, nhưng nếu hắn ta chỉ trích họ, sẽ có rủi ro rằng những lãnh chúa sẽ bắt đầu nổi loạn, lần lượt từ người này đến người khác. Tuy nhiên, nếu ai đó chỉ cần nhìn vào kết quả, thì đây chính là một cơ hội để tẩy sạch toàn bộ mủ độc trong cơ thể.
Machiavelli đã chỉ ra rằng đây là thời điểm để sử dụng 『tàn bạo』. Cho dù họ có nổi loạn, thì Quân vương cần phải tiêu diệt toàn bộ lực lượng đối địch và sử dụng quyền lực của ông lên những kẻ khác vẫn còn đang chưa quyết định được vị trí của mình. Tuy vậy, Julius lại không sử dụng cách này. Có lẽ hắn ta đang không muốn gợi thêm chuyện không hay, hay có lẽ hắn ta lo sợ rằng số lượng binh lính đã kiệt quệ từ trận thua trước sẽ càng bị giảm xuống chăng? Tôi không thể biết được nguyên nhân tại sao hắn làm vậy. Tuy nhiên, sự thiếu sót trong chính sách này là bước sa lầy đầu tiên mà hắn sẽ không thể nào có thể thoát ra được.
Một tháng trước, hay một tháng sau khi Vannes được phục hồi nguyên trạng, cuộc nổi dậy của dân chúng Amidonia vùng Tây Bắc đã nổ ra.
◇ ◇ ◇
Nguồn cơn thúc đẩy dân chúng nổi dậy là do thiếu lương thực. Điều này cũng đã từng xảy ra tại Vương quốc, nhưng việc thiếu lương thực tại vùng ấy lại trầm trọng hơn. Vùng Tây Bắc của Vannes là vùng phải chịu hậu quả nặng nề nhất, số lượng người chết đói đã gia tăng đến vài trăm lần và đạt đến mức độ không thể đong đếm được. Dân chúng đã cầu xin sự giúp đỡ của lãnh chúa phong kiến, nhưng lãnh chúa phong kiến đã từ chối lời cầu xin đó. Vì để bảo vệ vùng đất, họ cần phải chiêu mộ binh sĩ, thế nên số lượng lương thực ít ỏi đã được tích trữ lại để dành cho việc duy trì binh sĩ. Hành động đáp trả của tên lãnh chúa phong kiến này chính là nguyên do vì sao cơn giận dữ của dân chúng bộc phát và tấn công lâu đài của hắn.
Những binh sĩ được chiêu mộ để bảo vệ lãnh chúa phong kiến và lãnh địa rơi vào tình trạng họ phải chống lại những dân thường đang giận dữ. Tuy vậy, hầu hết những binh sĩ được chiêu mộ chỉ là những kẻ phải vật lộn để kiếm sống, thế nên khi chúng đụng độ với những dân chúng đang giận dữ, cuối cùng chúng phải bỏ chạy tứ phía. Tên lãnh chúa phong kiến chạy trốn và đã tìm được đường đến Thủ đô của Công quốc và thỉnh cầu Julius đàn áp cuộc nổi dậy. Nếu cuộc nổi dậy kéo dài, thì những ngọn lửa bất mãn đang âm ỉ trong mỗi lãnh địa sẽ bùng cháy.
Nếu lúc này đây hắn ta cho thấy được quyền lực và sức mạnh quân sự của mình, thì những quý tộc sẽ nghe theo hắn. Với quyết định như vậy, Julius chỉ huy một đạo quân chính quy và thân chinh đến đàn áp cuộc nổi dậy. Những dân chúng nổi giận không có cửa chống lại một đội quân chính quy, và như thế cuộc nổi dậy dần dần bị dập tắt. Cảnh tượng khủng khiếp nơi những xác chết của thường dân rải khắp những ngôi làng nổi dậy được lan truyền rộng rãi khắp vùng Tây Bắc. Mặc dù Julius cuối cùng cũng đàn áp được cuộc nổi dậy ở vùng Tây Bắc và dập tắt nó hoàn toàn, hắn ta lại nhận thêm một báo cáo kinh khủng nữa.
Trong lúc hắn ta vắng mặt, dân chúng ở Thủ đô Công quốc Vannes nổi dậy và chiếm được thành phố. Hơn thế nữa, họ đã gửi sứ giả đến Vương quốc Elfrieden thề cam kết trung thành và cầu xin viện binh, Vương quốc ngay lập tức đồng ý và gửi quân đội đến. Vannes và những vùng lân cận lại một lần nữa bị tái chiếm.
◇ ◇ ◇
『Và như thế, kết quả là Ngài…… đã chiếm lại Vannes.』
「Đúng là thế. Vì đó là thỉnh cầu của những thường dân Vannes.」
Maria gửi một ánh nhìn chằm chằm yêu cầu một lời giải thích, thế nên tôi cũng bình tĩnh gật đầu. Việc những thường dân ở Vannes nổi dậy là do sự kích động đến từ lực lượng Hắc Miêu chỉ huy bởi Kagetora. Họ ẩn mình vào những vùng lân cận của Vannes, và trong khi quan sát những chuyển biến của sự kiện, họ móc nối với những người có tầm ảnh hưởng trong thành phố, và tự mình lựa chọn thời điểm kích động thường dân ở Vannes nổi dậy [7] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b]. Thời gian giữa việc sứ giả đến thề trung thành và việc tái chiếm rất ngắn, đó là do trước đó tôi đã triển khai quân đội dọc theo biên giới của cựu Công tước Carmine.
『『Tuyên ngôn nhân loại』đã khẳng định rằng nghiêm cấm việc thay đổi biên giới quốc gia bằng vũ lực. Những thường dân của Vannes đã nổi dậy và chiếm lấy thành phố bằng vũ lực. Bởi vì điều này, nếu biên giới của Amidonia thay đổi, thì sẽ có một sự vi phạm đến Tuyên ngôn nhân loại. Nếu điều này xảy ra, Đế quốc, với tư cách là minh chủ, sẽ cần phải một lần nữa can thiệp vào vụ việc xảy ra giữa các quốc gia. Việc Vương quốc mang quân đội đến Vannes, cũng sẽ bị xử lý nghiêm khắc.』
「Người có thể sao?」
Chỉ với một lời nhận xét ngắn gọn như vậy, Maria đột ngột trở nên im lặng.
「『Tuyên ngôn nhân loại』 cũng công nhận quyền tự quyết của công dân. Nếu những thường dân của Vannes và những vùng lân cận mong muốn thay đổi lòng trung thành của họ từ Amidonia sang Elfrieden, thì chẳng phải Đế quốc với tư cách là minh chủ của 『Tuyên ngôn nhân loại』 cần phải công nhận và cho họ sự ủng hộ mà họ cần sao?」
『……』
Maria có lẽ cũng hiểu được tình trạng này. Đó là lý do cô ấy không nói một lời nào. Trông thấy Maria cư xử như vậy, tôi nhẹ nhàng thở dài 1 tiếng và nói thẳng với cô ấy.
「Đây chính là lý do vì sao Vương quốc đã không tham gia vào 『Tuyên ngôn nhân loại』」.
◇ ◇ ◇
《Tuyên ngôn Liên hiệp Nhân loại kháng Quỷ tộc. 3 điều khoản chính》
Thứ nhất, không công nhận bất kỳ thay đổi nào về biên giới lãnh thổ bằng vũ lực do xung đột trong nội bộ nhân tộc gây nên.
Thứ hai, tôn trọng quyền bình đẳng và tự quyết của toàn bộ dân tộc trên mỗi quốc gia.
Thứ ba, đối với những quốc gia nằm xa [Lãnh địa Quỷ] cần phải hỗ trợ những quốc gia gần Lãnh địa, hiện đang làm lá chắn trước sự tấn công của [Binh đoàn Quỷ].
Về lý tưởng, đấy đều là những điều khoản đáng khen ngợi. Tuy nhiên, tồn tại một sự mâu thuẫn giữa 3 điều khoản đó mà ngay cả Đế quốc cũng không nhận ra. Tất nhiên, nếu họ tuân thủ nghiêm túc theo 3 điều khoản này, thì những điều khoản ấy có thể ngăn ngừa những mâu thuẫn “bề ngoài” của đường biên giới. Nhưng, nếu là vấn đề xảy ra “ngầm”, thì hiệp định này sẽ khiến cho mọi hành động đều không thể thực hiện.
Bằng việc áp dụng hiệp định này vào tình trạng của Vannes, nếu quyền tự quyết của những thường dân được công nhận, các nước thành viên của Tuyên Ngôn Nhân Loại phải công nhận quyền tự quyết hiện tại của những thường dân Vannes. Tuy nhiên, nếu vậy thì có nghĩa là sẽ có sự thay đổi đường biên giới tại Amidonia, vậy nên họ không được phép công nhận quyền tự quyết đó. Và còn, một câu hỏi được đặt ra là liệu cái thành phố Vannes độc lập đó có được xem là một thành viên của Tuyên Ngôn Nhân Loại hay không, thế nên lý do này sẽ không được áp dụng với họ. Nhưng nếu Amidonia đàn áp cái độc lập mà Vannes mong muốn, thì Amidonia với tư cách là nước thành viên có thể bị tấn công bởi việc không chịu công nhận quyền tự quyết của dân chúng. Nói cách khác, những nước thành viên của Tuyên Ngôn Nhân Loại sẽ bị rơi vào hoàn cảnh không thể đưa ra bất cứ hành động nào.
Có thể có một số người đang nghĩ rằng tại sao Đế quốc không nhận ra điều này. Tuy nhiên, đấy là thứ mà đến hiện tại mới xảy ra và chúng diễn ra mà không được ai phát hiện. Dù sao thì, đó là thứ “ngay cả thế kỷ 20 của Trái Đất cũng không thể nhận ra” mà.
「Người có nghe được câu chuyện cổ tích trong bản báo cáo của Jeanne-dono không?」
『…… Vâng. Tất nhiên, đó là một câu chuyện về những con người sợ phải bị kéo vào mâu thuẫn giữa 2 vị thần và quyết định đưa ra những điều luật để tránh một cuộc chiến, phải chứ?』
Câu chuyên giống thế này: Tại một thế giới nọ, có một vị thần Phương Đông nói rằng 「Thế giới cần phải bình đẳng」 và một vị thần Phương Tây nói rằng 「Thế giới cần phải tự do」; đã nhiều năm trôi qua khi mỗi đất nước tin tưởng vào 2 vị thần của họ cứ gườm gườm nhìn nhau. Những đất nước sống gần đường biên giới với những nơi xảy ra mâu thuẫn giữa 2 vị thần, đã cùng nhau tạo ra những điều luật với cơ số những nước phương Đông và phương Tây tham gia để họ sẽ không bị kéo vào mâu thuẫn đó. Những điều luật đó là.
Đầu tiên, hãy dừng việc thay đổi đường biên giới bằng vũ lực.
Thứ hai, hãy cho người dân ở mỗi đất nước quyền, để họ có thể tự quyết định.
Thứ ba, hãy làm bạn với nhau và trao đổi nền văn hóa phương Đông và phương Tây với nhau.
『Tôi đã nghe câu chuyện này từ Jeanne. Nó hoàn toàn giống với 『 Tuyên ngôn nhân loại』. Tôi rất tò mò về kết thúc của câu chuyện. Thế giới trở nên như thế nào sau đó vậy?』
「Trong một khoảng thời gian…… điều luật đó hoạt động rất trơn tru. Không lâu sau đó, vị thần Phương Đông đã bị ‘tan rã’, và như vậy, với việc cán cân sức mạnh đã bị phá vỡ, tình trạng căng thẳng đã được dỡ bỏ, và cả hai phe đã tránh được một chiến tranh toàn diện.」
『Vậy thì nó…… đã kết thúc tốt đẹp mà, phải không?』
「Đúng vậy, trong một thời gian. Tuy nhiên, sau đó, trong một thế giớivới những quốc gia đa chủng tộc, có một nhóm thuộc một dân tộc nào đó đã dấy lên một cuộc nổi loạn vũ trang để giành độc lập cho họ.Nếu nền độc lập của nhóm dân tộc đó không được công nhận, thì nó sẽ đi ngược lại với điều luật tôn trọng quyền tự quyết của người dân. Nhưng, nếu họ công nhận nền độc lập, thì họ sẽ cho phép việc thay đổi đường biên giới bằng vũ lực. Cái mâu thuẫn này, đã khiến những quốc gia sáng tạo ra những điều luật, không thể đưa ra bất cứ hành động nào.」
『Giống như Đế quốc hiện tại vậy, đúng không?』
Tôi gật đầu một cách chắc chắn trước câu hỏi của Maria. Các bạn có lẽ đã biết điều này rồi, câu chuyện cổ tích đó chính là từ lịch sử Trái Đất mà ra. Vị thần Phương Đông nói rằng 「Loài người cần phải bình đẳng」 chính là 『Chủ nghĩa Xã Hội』. Vị thần Phương Tây nói rằng 「Loài người cần phải tự do」 chính là 『Chủ nghĩa Tư Bản Tự Do』. Những quốc gia tin tưởng vào vị thần của họ và gườm nhau chính là 『Cuộc chiến tranh lạnh giữa phương Đông và phương Tây』. Và rồi, những quốc gia họp lại với nhau để thảo luận về việc làm cách nào tránh được một cuộc chiến chính là những quốc gia thành viên của 『Hội nghị An ninh châu Âu』 năm 1974 (sau đó trở thành 『Hội nghị An ninh và Hợp tác châu Âu (CSCE)』), và điều luật mà họ đã quyết định chính là cái hiệp định gọi là 『Hiệp ước Helsinki』.
Lý do vì sao tôi ngay lập tức nhận ra được sự mâu thuẫn trong 『Tuyên ngôn nhân loại』 là do tôi đã biết về 『Hiệp ước Helsinki』 chúng đều có những điểm tương đồng. Bởi vì để vượt qua kì thi Đại học, tôi cũng cần phải học về lịch sử hiện đại. Đó là lý do vì sao tôi biết rằng cái 『Hiệp ước Helsinki』 này, tuy mang lạihiệu quả ngay lập tức trong Thời kỳ Chiến tranh lạnh, nhưng sau đó lại ngăn cản việc đưa ra những hành động trong mâu thuẫn dân tộc giữa người Serbia và người Croatia trong một đất nước từng được gọi là Yugoslavia (Nam Tư).
『……Đấy có phải là lỗ hổng của Tuyên Ngôn Nhân Loại mà Soma-dono đã đề cập trước đó không?』
Maria hỏi với một giọng đầy thất vọng.
「Đúng vậy. Lỗ hổng này là một đòn chết người đối với những quốc gia đa chủng tộc như chúng tôi. Đó là lý do vì sao, Vương quốc không thể tham gia vào Tuyên Ngôn Nhân Loại.」
Điều này nghe có vẻ độc ác, nhưng đối với những quốc gia nơi một chủng tộc chiếm ưu thế hoàn toàn, như Amidonia, nó chẳng phải là vấn đề to tát gì. Vì nếu ngay từ đầu, địa vị của những chủng tộc khác đều thấp hèn, hay nếu dân số của những chủng tộc đó quá thấp, thì họ sẽ không có được một cơ hội giành được độc lập trong nước. Mặt khác, đối với những quốc gia đa chủng tộc cùng tồn tại, điều này rất nguy hiểm. Nếu chính quyền của đất nước đủ mạnh, thì không có vấn đề gì, nhưng nếu chính quyền bị suy yếu, thì họ có khả năng sẽ đòi chia tách hay độc lập. Mặc dù tình hình hôm nay trông có vẻ ổn, không ai biết được ngày mai sẽ như thế nào. Giống như những lời Machiavelli đã từng nói: “Một Quân vương cần phải sẵn sàng khi số phận thay đổi”[8] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-b]
『Đây quả là một quan điểm đầy đau đớn. Vì Đế quốc chúng tôi cũng là một quốc gia đa chủng tộc.』
…… Đúng là vậy. Vì hiện tại Đế quốc vẫn đang rất mạnh, nên mọi chuyện vẫn sẽ ổn. Với tình trạng hiện tại, khi [Lãnh địa Quỷ] đang xâm chiếm từ phía Bắc, không có chỗ nào an toàn hơn Đế quốc, quốc gia mạnh nhất của Nhân loại. Thật không thể tưởng tượng nổi nếu như có những chủng tộc hay quý tộc nào trong Đế quốc lại muốn thay đổi điều này. Tuy nhiên, nếu chính quyền không hoạt động trơn tru, hay nếu như mối đe dọa từ [Lãnh địa Quỷ] biến mất, vậy chuyện gì sẽ xảy ra với Đế quốc,người đang cầm trên tay cả một Tuyên Ngôn Nhân Loại.
「Maria-dono……」
『Tôi biết. Nhưng, đây không phải là lúc buông cờ.』
Khi Maria nói vậy, cô ấy mỉm cười với đôi mắt chứa đầy sự quyết tâm.
『Dù cho đấy là một con đường dẫn đến diệt vong, tôi vẫn tin rằng Đế quốc chính là ánh sáng hi vọng của những người đang sống lúc này. Đó là bằng chứng cho thấy để đối đầu với [Lãnh địa Quỷ], nhân loại phải cùng nhau đối đầu với chúng. Cho dù chỉ là trong một khoảnh khắc, Đế quốc vẫn sẽ dựng lên lá cờ để đoàn kết tất cả mọi người.』
「…… Tôi nghĩ tôi hiểu lý do vì sao Người được gọi là Thánh Nữ rồi.」
Tôi cho rằng đó là một lối suy nghĩ đơn giản và duy tâm, nhưng những lời nói như thế này lại có thể thu hút được con người. Trong cái thời điểm này, cái ngày mà thực tế khắc nghiệt có thể đánh tới bất cứ lúc nào, nhưng dù như thế cô gái này vẫn quyết tâm với những lý tưởng của mình. Điều này thật nguy hiểm, nhưng tôi cũng muốn thấy những lý tưởng đó thành hiện thực. Đó chính là sự hấp dẫn mà cô gái này đang sở hữu.
(Jeanne-dono cũng chẳng thể ngăn được sự lo lắng, mình hiểu rồi……)
Tôi nhớ lại cô em gái chỉ huy, người có suy nghĩ thực tế hơn chị của cô ta, nhưng khi tôi nhớ lại, tôi có thể nghe thấy giọng của Hakuya vang lên trong thâm tâm của tôi, đang nói với tôi trong khi đầu của anh ta nổi lên một đường gân mạch, 「Đó là điều mà Người có thể tự mình nói ra được sao?」
『Tôi đã hiểu tình huống dẫn đến việc tái chiếm lại Vannes. Tôi cho rằng lúc này đây, có vẻ như lỗi không thuộc về phía Ngài. “Dù rằng, có vẻ như Ngài đang làm gì đó đằng sau hậu trường.”」
Maria lắc đầu và bình tĩnh nói ra điều đó. Fumu, có vẻ như cô ta đã nghi ngờ những hành động của lực lượng Hắc Miêu trong cuộc bạo loạn ở Vannes. Lý do vì sao cô ấy không yêu cầu một lời giải thích có lẽ là do Đế quốc cũng thực hiện một chiến dịch tình báo tương tự. Tương tự ở Amidonia. Rồi Maria tiếp tục.
『Tuy nhiên, Soma-dono. Có một điều tôi không thể hiểu được.』
「Về chuyện gì?」
『Tại sao Vương quốc lại thôn tính toàn bộ Công quốc Amidonia?』
「……」
Nếu bạn hỏi vì sao tôi lại để bị đánh trúng vào điểm yếu, thì tôi sẽ trả lời rằng đó là do tầm nhìn của tôi quá hạn hẹp. Tai mắt của Hắc Miêu và Vương quốc Elfrieden chỉ được huấn luyện để dành cho mỗi Vannes.
Bằng cáchdùng lý do cứu trợ cho những người dân Vannes và các vùng lân cận làm cái cớ, chúng tôi đã lấy lại được Vannes bằng một con đường không vi phạm Tuyên Ngôn Nhân Loại. Kế hoạch là như thế. Để bắt đầu, mặc dù chúng tôi đã đạt được một thỏa thuận chi trả khoản phí bồi thường khá đáng kể của cuộc chiến trước, chúng tôi không tin rằng Amidonia dưới sự cai trị của Julius có cách để chi trả. Người cố vấn tài chính của Amidonia bằng cách nào đó đã biến mất trước khi cuộc chiến diễn ra, và vẫn chưa thể xác định được hiện ông ta đang ở đâu. Những kẻ đặt quân sự lên hàng đầu như Julius và những vây cánh của hắn có lẽ sẽ không có cách nào để hồi phục Amidonia lại như nguyên trạng.
Vả lại, vì cái chết của Gaius, việc chuyển giao quyền lực đã không được hoàn tất, và thậm chí chẳng cần chúng tôi phải nhúng tay vào, đất nước rõ ràng đang trong khoảng thời gian cực kỳ khó khăn. Những lãnh chúa thì xem Julius là mục tiêu để khinh thường, còn người dân thì ngày càng bất mãn khi phải đóng thêm khoản thuếđể chi trả khoản phí bồi thường. Nếu đất nước bọn chúng rơi vào một cuộc nội chiến, lẽ dĩ nhiên bọn chúng sẽ không thể nào trả được khoản phí bồi thường.
Đó là lý do tôi hành động như vậy để có thể tái chiếm lại Vannes. Bằng cách này, cho dù mọi chuyện đã trở thành việc khoản phí bồi thường không thể được chi trả, chúng tôi vẫn có thể nếm trải được hương vị của chiến thắng, mặc dù trông không được đẹp đẽ gìcho lắm (vì những lãnh địa của Công tước Carmine và Vargas đã bị giải tán, và những phần thưởng nội bộđã được phân phát đủ rồi). Về lời thỉnh cầu của dân chúng Vannes, hiện tại chúng rỏ ra rất hữu dụng khi Đế quốc cử người đến và thúc giục hoàn trả. Chúng tôi có thể bầu ra một người cai trị tạm thời cho Vannes và thúc họ sáp nhập với Elfrieden.
Nhưng lý do mà tôi chấp nhận việc hoàn trả dù sao cũng là để cho Đế quốc có thể đảm nhận vai trò phân xử. Nếu ngày đó chúng tôi lợi dụng lỗ hổng trong Tuyên Ngôn Nhân Loại và bắt họ phải chấp nhận việc chúng tôi giành quyền kiểm soát Vannes, thì chúng tôi sẽ là người bôi tro trát trấu lên mặt của Đế quốc. Đó là lý do vì sao chúng tôi để Vannes được hoàn trả vào lúc đó và giữ thể diện cho Đế quốc (làm cho họ trông có vẻ như là người tốt trong suốt quá trình). Bằng cách này, địa vị của Đế quốc sẽ không bị lung lay khi chúng tôi tái chiếm lại Vannes sau đó.
Chính vì vậy, tai mắt của Vương quốc chỉ được huấn luyện để dành cho Vannes, nhưng một tình huống không ngờ tới đã xảy ra ở bên ngoài. Có một mối lo ngại rằng Quân đội Vương quốc tái chiếm Vannes nhiều khả năng sẽ đụng độ Quân đội của Công quốc đang kéo về … nhưng cuối cùng, Julius đã không bao giờ có thể trở về Vannes.
◇ ◇ ◇
Khi quân đội của Công quốc, được chỉ huy bởi Julius đến dập tắt cuộc nổi dậy của dân chúng, trên đường trở về chiếm lại Vannes, đã có thêm những tin tức báo về, rất nhiều tin. Cùng thời điểm khi Quân đội Hoàng gia Elfrieden tiến vào Vannes, bạo loạn đã nổ ra trên khắp lãnh địa của Công quốc Amidonia.
Về thông tin chi tiết thì có rất nhiều dạng. Nơi thì dân chúng lật đổchế độ bạo ngược của những kẻ cai trị, hạ bệ những lãnh chúa và giành quyền kiểm soát các thành phố. Nơi thì các đại quý tộc, không tin tưởng vào năng lực của Julius, đã nổi dậy với mục đích thay thế hắn. Có những quý tộc cảm thấy đau lòng trước cách Julius đàn áp dân chúng ở vùng Tây Bắc, đã che chở cho những dân thường chạy trốn nhằm mục đích thể hiện sự chống đối với Julius. Có những quý tộc thuộc phe phái của Roroa, đã tập hợp binh lính và nổi dậy vì cái cách mà Julius coi thường những ý kiến của vị công chúa trong quá trình thừa kế ngai vàng … và còn rất nhiều nữa. Về nguyên nhân thì cực kỳ nhiều.
Trong số đó thậm chí còn có những thành phố đã theo dõi Chương trình phát thanh được thực hiện bởi Vương quốc Elfrieden và muốn sáp nhập với Vương quốc giống như Vannes đã làm. Điều kì lạ là mặc dù nguyên nhân thì rất nhiều, nhưng tất cả chúng lại xảy ra vào cùng một thời điểm giống như là chúng đã được lên kế hoạch từ trước. Không lâu sau đó, trên bàn cờ vây của Công quốc Amidonia đã bị lấp đầy bởi những quân đen thuộc phe nổi dậy, còn quân trắng thuộc phe Quân đội Công quốc của Julius đã mất đi tất cả “khí”[1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-c], và lâm vào thế bí.
Giờ đây không thể nhận biết được bạn hay thù, Quân đội Công quốc của Julius, trong khi vẫn đang trong lãnh thổ Công quốc, đã lâm vào tình trạng tứ bề toàn địch (dĩ nhiên rồi, vì chúng đang ở trong chính đất nước của mình mà). Vì lúc này đây chúng đã rơi vào tình cảnh như vậy, chúng đã không còn khả năng đối đầu với Quân đội Hoàng gia cũng như đàn áp quân nổi dậy. Những kẻ đào ngũ thì liên tục xuất hiện còn Quân đội Công quốc thì bị truy sát không thương tiếc bởi quân nổi dậy. Cuối cùng, Quân đội Công quốc đã tan tác còn Julius thì mang theo một số tùy tùng đến tìm nơi nương náu tại Đế quốc.
Như vậy Amidonia tạm thời đã bị tan vỡ và không có người cai trị. Theo góc nhìn của phía Vương quốc, chúng tôi đã tái chiếm lại được Vannes và tiêu diệt được quốc gia đối địch. Mặc dù có hơi bất ngờ, tình trạng hiện tại chính là tất cả những gì chúng tôi có thể mong đợi. Tuy vậy, lúc này đây, tình trạng tan rã này không kéo dài được lâu, không đúng, thực ra nó đã kết thúc rồi.
Bởi vì kẻ địch của Amidonia đã đến xâm lược.
◇ ◇ ◇
Những kẻ đã hành động là Đế quốc Chính thống Lunaria ở phía Bắc, và Cộng hòa Torgis ở phía Nam (Dong binh quốc Zem ở phía Tây thì không có cái cớ nào để xâm lược vì chính sách trung lập vĩnh viễn nhưng có thể chắc chắn rằng chúng đã cung cấp lính đánh thuê cho cả hai nước trên).
Đế quốc Chính Thống Lunaria là Tòa Thánh của [Giáo hội chính thống Lunaria] thờ phụng Nữ thần mặt trăng Lunaria, một quốc gia thần quyền nơi Đức Giáo hoàng quản lý tất cả các công công việc của nhà thờ và nhà nước. [Giáo hội Chính thống Lunaria], cùng với [Đức tin của Mẹ Rồng]cư ngụ tại dãy Tinh Long Liên Sơn, là 2 đại tôn giáo của lục địa. Tín ngưỡng của họ kêu gọi lòng nhân ái, tình đoàn kết, và tính nhẫn nhịn, nhưng bên trong họ những giáo đồ nhiệt huyết nhất lại sở hữu một hệ tư tưởng lên án các tín ngưỡng khác. Nó tương tự như đạo Do Thái, đạo Thiên Chúa, hay đạo Hồi ở Trái Đất (tình cờ thay, nhờ việc chấp nhận tự do giáo phái, Elfrieden có thể được xem là nước đa thần giáo)
Cái bọn Đế quốc Chính thống Lunaria đó, trong cái tình hình xung đột hiện tại, đã gửi quân đội đến biên giới của chúng giáp với Amidonia với cái cớ là bảo vệ những tín đồ Chính thống của Lunaria bên trong Amidonia, ra vẻnhư muốn bảo vệ những người dân tị nạn ở Amidonia và nếu cần thiết, tiến thẳng vào Amidonia để giải cứu những tín đồ đã nói ở trên. Tuy vậy, xét theo hành động của bọn chúng, chúng di chuyển khá chậm. Điều này có lẽ là do Lực lượng vũ trang Hoàng gia đã đóng xung quanh Vannes và chúng muốn tránh việc xung đột với chúng tôi.
Tính đến thời điểm hiện tại, kẻ đã vượt qua biên giới chính là Cộng hòa Torgis ở phía Nam. Trên lục địa này, khí hậu trở nên lạnh hơn khi càng về phía Nam, và ở đầu cực Nam, Cộng hòa Torgis là một vùng lạnh giá. Bán đảo cực Nam đặc biệt bị bao phủ bởi băng và tuyết suốt nửa năm trời, với những cơn gió dữ dội thổi trên đầu như những con wyvern đổ ập xuống. Nghe nói rằng ngay cả Đế quốc vào thời kỳ hoàng kim cũng không cách nào động tay vào được cái thiên nhiên khắc nghiệt này. Quân đội của đất nước cưỡi trên lưng những loài thú trông giống loài Bò Tây Tạng mà chỉ có thể sống được trong đất nước, trở thành một lực lượng chiến đấu chưa từng có trên vùng đất lạnh giá.
Việc Cộng Hòa Torgis đã mang quân sang xâm chiếm đất nước nhanh chóng lan rộng khắp Công quốc. Công quốc hiện tại vẫn chưa được thống nhất và vì thế chúng có thể lấy đi bất cứ thứ gì từ Công quốc.Trong khi Torgis tiến quân về phía Bắc, Lunaria cũng bắt đầu hành động trước khi chúng kịp đưa ra một lời phản ứng. Nếu chuyện đó xảy ra thì Amidonia sẽ sụp đổ và bị chia cắt.
May mắn thay, đường tiến quân của Quân đội Cộng hòa Torgis đã vấp phải một cuộc chiến gian khổ với Lãnh chúa canh giữ pháo đài của thành phố Nerva, một lão tướng dày dạn kinh nghiệm Hermann. Sau khi đã đi đến kết luận rằng, thay vì phải chịu cảnh chia cắt, họ muốn gửi gắm đất nước vào tay một người mà họ có thể tin tưởng, dân chúng của Công quốc nhớ lại nét mặt tươi sáng của vị Vua trên màn hình của Chương trình phát thanh Hoàng gia. Một vị vua trẻ tuổi có khả năng cai trị được Vannes mà không gặp phải vấn đề nào và thậm chí còn bổ nhiệm vị tướng trung thành của Công quốc là Wanda.
… người mà họ nói đến, chính là tôi. Trước khi tôi kịp nhận ra, dư luận xã hội của Công chúng Amidonia đã tụ hội lại cầu xin tôi sáp nhập Amidonia và đối đầu với Torgis và Lunaria. Trong quá trình đó, những kẻ muốn Amidonia độc lập (thực ra, là những kẻ nổi dậy nhằm mục đích thay thế Julius) đã bị tiêu diệt bởi phe Sáp nhập. Thực tế vị tướng đã chặn đường tiến của Quân Torgis ở Nerva, Hermann Bach, và vị cựu cố vấn tài chính Gatsby Colbert, có được lòng tin của dân chúng bởi những đóng góp của ông ta trong suốt tình hình kinh tế khó khăn, đã cho thấy sự ủng hộ to lớn của họ bằng việc cùng nhau kí tên ủng hộ phe Sáp nhập.
Và thế là những đơn thỉnh cầu việc sáp nhập từ khắp nơi trên đất nước đến tay tôi. … hm, nó giống như là, thế quái nào sự việc lại diễn ra thế này!? Nếu so sánh mặt lợi và hại của việc sáp nhập Amidonia, thì thành ra rằng mặt hại lại lớn hơn. Những mặt lợi là dân số sẽ tăng lên và khả năng tăng cường được sức mạnh quốc gia về lâu dài. Amidonia rất giàu có về tài nguyên khoáng sản, tạo nên một nguồncung cấp an toàn những khoáng sản mà Vương quốc không có để khai thác.
Những mặt hại là chỉ mới đây thôi chúng tôi cuối cùng cũng tìm được cách giải quyết tình trạng khủng hoảng lương thực ở Vương quốc, thì chúng tôi lại phải đương đầu với vấn đề tương tự ở Amidonia. Việc cai trị sẽ khó khăn vì chúng tôi đã từng là kẻ thù của họ và chỉ mới kết thúc điều đó vào vài ngày trước. Rồi còn việc đường biên giới của chúng tôi sẽ dài hơn, trong khi ngày trước chúng tôi chỉ giáp với Liên minh Chư đông quốc, Amidonia, và một phần với Cộng Hòa Torgis, chúng tôi xóa được đường biên giới với Amidonia để rồi chỉ làm tăng thêm đường biên giới với Dong binh quốc Zem và Đế quốc Chính thống Lunaria (việc chính trị sẽ càng khó khăn khi bạn càng có nhiều quốc gia giáp với mình). Với lại, còn khoản thâm hụt ngân sách hàng năm nữa, mặc dù lúc đầu chúng tôi không thực sự tính nó vào.
Nhìn vào những bất cập đó, rõ ràng là có rất nhiều nhược điểm khi sáp nhập cả Amidonia. Tuy vậy, giờ đây chúng tôi không còn cơ hội để nói ‘không’ nữa. Nguyên nhân là vì cái lý do ‘Có rất nhiều nhược điểm khi sáp nhập cả Amidonia’ sẽ làm lung lay cái cớ ‘sáp nhập Vannes vào Vương quốc vì đó là nguyện vọng của người dân Vannes’. Nếu chúng tôi tiếp nhận Vannes mà từ chối những vùng khác, chúng tôi sẽ bị người khác nói sau lưng, “gì cơ, vậy sau cùng thì hóa ra họ chỉ muốn lấy vùng đất mà họ muốn thôi sao”
Với lại, nếu chúng tôi để yên cho cuộc xâm lược của Torgis và Lunaria. Thì rốt cuộc chúng tôi cũng phải giáp đường biên giới với chúng. Vả lại, cai trị một đất nước Amidonia đã bị rạn nứt vì vấn đề lương thực là rất khó. Nếu 2 quốc gia đó thất bại trong việc quản lý và gây ra nạn đói hay nội chiến trong lãnh địa trước đây của Amidonia, thì những người dân tị nạn sẽ tuồn vào đất nước của chúng tôi. Trong trường hợp đó, sẽ tốt hơn nếu chúng tôi chăm sóc cho tất cả bọn họ ngay từ lúc đầu. Công việc sẽ khó khăn vào lúc này, nhưng nếu chúng tôi nhìn vào lâu dài, tôi chắc chắn rằng chúng tôi hoàn toàn có thể khôi phục lại thủ đô. Sheesh
Cuối cùng, tôi đã quyết định cho phép sáp nhập toàn bộ Amidonia vào Vương quốc, và tuyên bố điều này đến những thế lực ngoại bang. Đồng thời, chúng tôi điều động hải quân dưới sự chỉ huy của Excel đến đóng quân ở phía Nam Elfrieden dọc theo đường biên giới với Torgis, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Theo quan điểm của nước Cộng hòa, chúng lo sợ rằng nhà của chúng sẽ bị xâm chiếm trong khi các lãnh chúa của chúng thì đang ngoài kia tấn công Nerva, và ngay lập tức chúng bắt đầu rút quân. Chúng rút khỏi Amidonia giống như một cơn thủy triều vậy.
Ngoài ra, Lunaria, kẻ đang đóng quân dọc theo đường biên giới, đã hủy bỏ công tác chuẩn bị chiến tranh sau khi nghe tin Amidonia đã được thống nhất. Bọn chúng, không giống như Torgis, không hề có động thái nào đáng chú ý, và vì lẽ đó chúng tôi không thể nhận thức rõ được chúng đang nghĩ gì, điều này thật đáng lo ngại.
Nhưng dù sao thì, lúc này đó là toàn bộ chi tiết về việc sáp nhập Amidonia.
◇ ◇ ◇
Một khoảng thời gian ngắn sau khi lực lượng quân đội của Cộng hòa Torgis rút quân, tôi quay trở lại lâu dài Vannes để quyết định hướng giải quyết cho Amidonia sau quá trình hợp nhất. Ngày hôm nay, để tuyên dương những công lao của những người đã phòng thủ chống lại lực lượng quân đội của Cộng hòa Torgis, tôi hiện đang ngồi trên ngai vàng trong phòng tiếp kiến. Do vấn đề xảy ra khá đột ngột, tôi không mang theo quá nhiều người thân tín, nhưng vẫn như thường lệ, Liscia và Aisha vẫn đang đứng 2 bên cạnh tôi, và Hakuya là người đứng ra chủ trì buổi lễ.
Ngày hôm nay, buổi tuyên thưởng là để dành cho 2 người. Hermann Bach, người đã phòng thủ Nerva trước sự xâm lược của Cộng hòa Torgis, và người đồng ký tên ủng hộ việc thống nhất Amidonia đã rạn nứt với ông ta, Nguyên Bộ trưởng Tài chính Gatsby Colbert (là Gatsby nếu tôi gọi ông ấy bằng tên, nhưng vì ông ta là Nguyên Bộ trưởng Tài chính nên tôi cho rằng tôi nên gọi ông ta là Caulver)
Hermann là một vị tướng đã phục vụ lâu năm theo kiểu giống như George và Owen, trong khi Colbert là một người tài trí với độ tuổi tầm 30. Đằng sau họ là 2 đống hàng to đựng thứ gì đó được phủ lại bởi một tấm vải liệm, thế nên tôi không thể thấy được bên trong có thứ gì. Có vẻ như chúng được gửi tặng cho tôi. Tôi nói với 2 người họ hiện đang đứng trên tấm thảm, “đã đến giờ thực hiện nghi lễ”, và đầu tiên tôi hướng về phía Caulver.
“Lãnh chúa Colbert. Ngươi đã làm rất tốt trong việc đoàn kết người dân Amidonia. Nếu không có tầm ảnh hưởng của ngươi sự hỗn loạn sẽ còn kéo dài, và người dân Amidonia hẳn sẽ còn phải chịu khổ nhiều hơn. Cho phép ta được thay mặt người dân cảm tạ ngươi”
“Những lời của Người dành cho tôi thật quá tử tế”
Colbert nói ra những lời đó và cúi đầu thật thấp. Mặc dù tôi đã sơ ý khi nói đến người dân Amidonia như thể họ đã là của tôi, vậy mà lại không có phản ứng gì. Hmm … Tôi đoán ông ta đang muốn dựa vào đó để đẩy hết mọi thứ cho tôi. Rồi Caulver lên tiếng
“Nhân tiện, thưa Bệ Hạ. Có một thứ tôi muốn dâng lên cho Người”
Rồi ông ta mở tấm vải liệm của một trong những đống hàng to lớn kia. Thứ xuất hiện bên dưới tấm vải là những gói tài liệu chất thành đống như những ngọn núi. “Hiểu rồi,” Hakuya đứng bên cạnh tôi lẩm bẩm trong khi đang nở một nụ cười khổ. Tôi không biết anh ta “đã hiểu” cái gì nên tôi hỏi Colbert.
“Và đây là?”
“Những tài liệu về thu nhập của Amidonia và những giấy tờ liên quan đến những đặc quyền. Chúng từng được bảo quản trong văn khố của Vannes nhưng vì sợ rằng chúng sẽ bị thất lạc trong khói lửa chiến tranh, nên tôi đã mang chúng đi trước khi cuộc chiến diễn ra. Giờ đây cuộc chiến đã kết thúc, tôi nghĩ tôi nên trao trả chúng lại cho thủ đô”
Ah, giờ ông ta đề cập đến việc này tôi mới nhớ, khi chúng tôi thu hồi những tài liệu từ trong văn khố của Amidonia làm vật thế chấp, tất cả những loại tài liệu kiểu này đều được báo cáo là đã bị thất lạc. Vậy ra cái nụ cười khổ của Hakuya là do thứ này. Việc này hẳn đã giúp anh ta giảm tải được gánh nặng trên vai.
“Ta hiểu rồi. Những thứ này quả thực là những món quà tuyệt vời. Việc cai trị chắc chắn sẽ trở nên dễ dàng hơn”
“Tôi thật rất lấy làm vinh hạnh khi nhận được lời khen ngợi như vậy”
“Tuy nhiên, những thứ này nên được trao trả lại bằng chính tay của ngươi”
“Eh?”
Colbert cứng họng khi tôi từ chối nhận chúng. Humm, liệu có thể hồi phục cho ông ta một chút bằng cách này không nhỉ. Với một nụ cười trên môi, tôi nói
“Nguyên Bộ trưởng Tài chính của Công quốc Amidonia! Ngươi có muốn phục vụ dưới trướng ta không!”
“C, có ạ!”
Colbert đáp lại gần như hoàn toàn theo phản xạ. Tốt, ông ta có thể nói chuyện lại được rồi.
“Tốt lắm. Vậy ta sẽ phục hồi lại địa vị trước đó của ngươi ở Amidonia. Kể từ bây giờ ngươi sẽ là Bộ trưởng Tài chính của Elfrieden, hãy gắng sức hỗ trợ cho nền tài chính của quốc gia mới này”
“N, nhưng tôi là người của Amidonia … liệu việc này sẽ ổn chứ?”
“Ta không bận tâm. Sử dụng bất kỳ người nào có thể dùng được, hiện tại đó là hướng đi của Elfrieden. Nếu ta cứ khắt khe về chuyện nguồn gốc hay quốc tịch, ta sẽ chẳng bao giờ có thể phục hồi lại đất nước được”
Thực sự, tôi rất muốn có được vị nhân tài này. Tôi là người theo trường phái nghệ thuật tự do nên tôi không được giỏi lắm trong việc tính toán hay đánh giá tài chính (mặc dù tôi có chỉ đạo một số người điển hình ở thế giới này). Tôi hẳn sẽ làm bất cứ điều gì để có được một người có khả năng thiết lập được ngân sách chi tiêu quân sự ở một quốc gia không mấy giàu có như Amidonia mà vẫn chưa khiến nền kinh tế của đất nước sụp đổ. Có được một vị Bộ trưởng Tài chính có khả năng cắt giảm được những chi tiêu không cần thiết, thì ngân sách đã có khả năng cho phép thực hiện những “chính sách n~ày” hay “chính sách n~ọ” mà tôi đã không thể nào áp dụng đượcmãi cho đến bây giờ. Vâng, giấc mơ được mở rộng thêm rồi.
“Bộ trưởng Tài chính của Vương quốc Elfrieden, Colbert. Những tài liệu này sẽ được xem là công cụ để ngươi làm việc. Hãy lấy chúng lại, và hãy làm việc vì lợi ích của lãnh thổ Amidonia”
“V … vâng! Thần sẽ làm như Người đã chỉ dẫn!”
Colbert cúi đầu thật thấp một lần nữa. Tôi gật đầu, và rồi tiếp theo tôi quay sang Tướng quân Hermann.
“Lãnh chúa Hermann, ngươi cũng đã làm rất tốt trong việc phòng thủ chống lại quân đội của Cộng Hòa Torgis. Nếu không có những nỗ lực của ngươi, quân đội của Cộng hòa chắc hẳn đã xuyên qua được Nerva và ăn sâu vào lãnh thổ của Amidonia. Nếu chuyện đó xảy ra, viện trợ từ đất nước của chúng ta chắc hẳn sẽ không tới kịp lúc và thậm chí sẽ gây thêm nhiều cuộc xung đột lớn hơn so với tình hình hiện tại chúng ta đang có”
Mặc dù đang được tán dương như thế, nét mặt dữ dợn của Hermann vẫn không hề dịu lại.
“Binh sĩ mới là những người bảo vệ cho dân chúng. Việc thiếu đi một Lãnh chúa chẳng có gì là quan trọng cho lắm. Kẻ hèn này chỉ đơn thuần là đang thực thi bổn phận của mình thôi”
C, cứng nhắc quá … Ông ta giống như một kiểu người công nhân luôn trung thành với công việc của mình vậy. Nếu Owen là kiểu ‘lão già suốt ngày Gahaha’, thì ông ta trông giống ‘lão già ngoan cố’ hơn. Humm, sẽ ấn tượng hơn nếu tôi xem ông ta là một lão già người Nhật cổ hủ với cái tính tsundere. Hãy cùng dịch cái dòng suy nghĩ của ông ta thành thế này, “K, không phải là tôi làm việc này là vì cậu đâu, rõ chứ! Đâu còn cách nào khác, tôi buộc phải ra tay bảo vệ họ bởi vì chẳng có vị lãnh chúa nào ở đó cả!”
Rồi Hermann đứng dậy và đến đứng trước cái đống hàng còn lại đang được phủ bằng một tấm vải liệm
“Kẻ hèn này cũng muốn dâng tặng một món quà cho Bệ Hạ. Kẻ hèn này mong rằng Bệ Hạ sẽ nhận nó và sẽ không bận tâm về việc phải gửi tặng lại một thứ gì đó”
Rồi Hermann giở tấm vải liệm ra. Thứ hiện ra bên dưới là một chồng vải dệt với rất nhiều màu sắc cuộn vào nhau như những chiếc bánh cuộn.
“Vùng phía Nam của Amidonia là vùng đất chăn nuôi cừu và sản xuất ra các loại len tốt. Những tấm vải dệt này chính là được làm từ những loại len đó. Kẻ hèn này muốn dâng lên cho Người lễ vật này”
“Ooh … ta có thể lại gần và nhìn rõ hơn không?”
“Như ý Người muốn”
Tôi đứng dậy và tiến lại gần núi vải dệt rồi dùng tay chạm vào từng tấm vải. Mmm, trông rất tốt. Cái này, có phải là một tấm thảm không nhỉ? Tôi không thật sự rõ lắm, nhưng bằng cách nào đó tôi có thể nói rằng chúng là những món hàng tốt.
“Hm? Thảm à?”
Món quà là một tấm thảm … Không rõ vì sao tôi lại có cảm giác tôi đã thấy cái hoàn cảnh giống thế này ở đâu đó rồi. Nếu tôi nhớ không lầm, đã có một cảnh tượng giống thế này trong lịch sử của Trái Đất …!?
“Này, Lãnh chúa Hermann”
“Vâng?”
“Ta không nghĩ là lại có một cô gái đang được bọc ở một trong những tấm thảm này đâu nhỉ?”
Ngay khi tôi nói ra những lời đó, gương mặt của Hermann trở nên cứng đờ. Eh, thật á!? Và rồi trong núi vải đó có một cuộn bắt đầu ngọ nguậy. Whoa, có 1 tên sát thủ ở đây sao. Nhưng ngay khi những vệ binh và Aisha bắt đầu bộc lộ ra sát khí thì,
“Oh đợi đã đợi đã. Đây đáng lẽ ra là một điều bất ngờ ngàn năm có một, tại sao anh lại đoán ra chứ”
Cái tấm thảm đang ngọ nguậy kia liền tự mở ra và một cô gái độ tuổi trung học bước ra. Mang một mái tóc dài được buộc thành 2 búi quanh cổ của cô ấy, cô gái có kiểu tóc cột 2 bên này có một gương mặt cân đối và đôi mắt to tròn cực dễ thương. Cô gái tự xưng là Roroa ấy đặt tay phải của mình ra sau cổ còn tay trái thì đặt ở eo, và uốn cơ thể của cô ấy thành kiểu tư thế như người mẫu.
Image [/images/images/image-25.png]
“Mặc dù không được gọi nhưng thôi mình cứ nhảy ra luôn vậy~ Tadaah~♪ Là Roroa đây~!”
“Ufun♪” Roroa nói bằng một giọng đỏng đảnh. Cô ấy hơi thấp hơn một chút so với Liscia, và bởi vì vóc dáng của cô ấy không quá nổi bật, cô ấy trông chỉ như một cô bé đang cố gắng làm cho bản thân giống như người lớn. Ư, ừm, cô ấy trông giống như một con thú nhỏ khi làm như vậy, và nếu bạn hỏi rằng cô ấy có dễ thương hay không, ừm, vâng cô ấy rất dễ thương. Dù sao thì, Roroa, chẳng phải đó là cái tên thuộc về cô em gái của Julius đó sao!? Và rồi trong khi tôi vẫn đang cứng họng trước cái tình huống bất ngờ, Roroa hmph một tiếng đầy hờn dỗi.
“Gì thế? Anh không thể theo kịp nhịp độ à, Soma-han”
“Soma-han!?”
Wow, đó là lần đầu tiên có người gọi tôi bằng –han … đợi đã, đây đâu phải lúc cho chuyện đó. Eh, tại sao Gaius và Julius, cả hai đều là những tên mặt mày dữ tợn đằng đằng sát khí nhưng cô gái này lại hoàn toàn thân thiện vậy? Chẳng phải Hoàng tộc Amidonia có một mối hận thù với Hoàng tộc Elfrieden sao? Và rồi, Roroa vỗ nhẹ vào vai của tôi.
“Nhưng em rất ấn tượng trước việc anh có thể nhìn thấu được điều bất ngờ mà em định mang lại đấy. Em đã ở trong đó suốt hơn 1 giờ liền,anh biết đấy? …Vâng, nó thật sự nóng nực hơn em nghĩ”
Ờ thì, côđược bọc trong một tấm thảm len mà ….
“Vậy làm thế nào anh phát hiện ra thế? Em đã chắc chắn là em sẽ không thể nào bị phát hiện rồi mà”
“À thì, có một người phụ nữ cũng đã từng làm một việc tương tự như vậy ở thế giới của tôi” [2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-c]
“Ugh, bà ta làm hỏng hết rồi! Thật ngớ ngẩn~”
“Bên cạnh đó, tôi còn nghe nói bà ta đã làm vậy trong khi đang khỏa thân” (*hư cấu đấy)
“Bà ta định làm cái trò gì thế. Bà ta là một kẻ biến thái hay gì à?”
“Hmm bà ta vẫn là một trong những người vĩ đại được nhắc đến như là người đã thay đổi lịch sử bằng độ dài của mũi mình …” (*có nhiều luồng quan điểm trái chiều)(TL: “bằng độ dài của mũi”, ý là “bằng cái tài nói dối”)
Trong khi nhìn Roroa đang ôm bộ ngực khiêm tốn của mình và giữ nó tránh xa khỏi tầm nhìn, tôi thở dài một tiếng. Dù sao thì, Roroa vẫn đang mặc trang phục đàng hoàng. Nếu cô ta không ăn mặc như vậy tôi chắc chắn là chúng tôi sẽ không thể nhanh chóng có được một cuộc đối thoại như thế này đâu. Suy cho cùng, 2 người vợ tương lai của tôi đang nhìn từ phía sau tôi kìa.
“Um, … Roroa, tôi gọi cô là Roroa được chứ? Cô chính là vị tiểu công chúa của Amidonia, phải không?”
“Đúng rồi. Một người xinh đẹp, thông minh, một cô gái có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Amidonia, Roroa-chan, chính là em”
“Aaaah, sheesh, tôi không biết nên bắt đầu đáp trả lại từ đâu đây …”
“’Đáp trả’ á? Em tự hỏi kiểu ‘đẩy’ mà anh đang nói là gì và anh định ‘đẩy’ vào đâu của em vậy? … *Đỏ mặt*♪”
(TL:2 từ cùng phát âm là Tsukkome, ý của Soma nghĩa là: riposte (đáp trả). Còn Roroa thì đang “vô tình” hiểu theo nghĩa khác: to thrust something into something (đẩy một thứ gì vào trong cái gì). ‘Đẩy’ gì thì mọi người tự hiểu nha)
“Đừng có nói cái từ ‘đỏ mặt’ ở đây! Với lại dừng ngay cái trò đùa biến thái của cô đi!”
“Không không thể được, chúng ta chỉ vừa mới gặp nhau mà, đúng không? Đầu tiên hãy bắt đầu bằng việc trở thành vợ chồng nhé?”
“Đi thẳng vào mục tiêu luôn à! Cô phải bắt đầu từ bạn bè trước chứ!”
“Này hai người … làm thế nào mà hai người lại có thể thân với nhau như vậy ngay trong lần gặp đầu tiên thế”
Trong khi tôi và Roroa đang trao đổi những lời đùa cợt với nhau, Liscia đứng nhìn bằng một cặp mắt lạnh lùng. Đúng rồi đó! Nhưng vì lý do nào đó, Roroa lại đang cười lăn lộn.
“Đó quả là một lời đáp trả tốt đấy, Soma-han, đáp trả rất tốt~”
“Làm thế nào mà cô lại có thể cư xử hời hợt như vậy được thế? Cô có thật là công chúa của Amidonia không vậy?”
“Phải rồi. Em cho rằng em cần phải chào hỏi cho đàng hoàng chứ nhỉ?”
Và với câu nói đó, Roroa điều chỉnh lại giọng nói của mình và cúi đầu lễ phép
“Tôi là con gái của cựu Công vương Amidonia Gaius VIII, Roroa Amidonia”
Nhìn những hành động phát ra từ cô ấy, trông cô ta thật sự giống một vị công chúamột cách lạ lùng.
“… và có việc gì mà vị Công chúa Roroa đây phải thân chinh đến chỗ này như vậy?”
“Ah. Vâng, về nguyên nhân thì …”
“Mới đó mà đã bỏqua hết lễ nghi rồi á!?”
“Đâu cần phải bận tâm đến mấy cái lễ nghi đó, phải chứ? Xét cho cùng thì,”
Và rồi với một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, Roroa ném ra một quả bom chấn động nhất trong ngày.
“Em đến đây là để đưa ra một lời cầu hôn với Soma-han mà♪”
“Chờ một chút đã!”
Trong khi tôi vẫn còn đang đóng băng vì nghe được lời cầu hôn đột ngột của Roroa, Liscia mang một vẻ mặt bối rối liền chạy xộc xuống và siết chặt lấy Roroa.
“Cô là công chúa của Amidonia mà, phải chứ! Cô đang nói cái gì thế!”
“Chị hỏi vậy nghĩa là sao? Cũng giống như chị thôi mà, chị cả”
“Chị cả!?”
Mặt khác, Roroa vẫn đang rất thoải mái.
“Chị cả Liscia cũng là công chúa của Elfrieden, đúng không? Nguyên nhânmà chị kết hôn với Soma-han đầu tiên là để tạo cho anh ấy một lý do chính đáng để anh ấy cai trị Elfrieden, không phải sao?”
“L, làm sao cô!?”
“Đừng đánh giá thấp những thương gia. Và theo sau đó em cũng như thế. Bằng việc kết hôn với em, Soma-han sẽ có được một lý do chính đáng để cai trị Amidonia. Anh ấy có thể giảm bớt được khả năng nổi dậy của những người dân”
“Ừ thì … đúng là thế, nhưng cho dù ban đầu mục đích của việc đó là vậy đi nữa, hiện tại tôi hoàn toàn tự nguyện làm việc đó để hỗ trợ cho việc cai trị của Soma. Tôi cũng có tình cảm dành cho anh ấy nữa. Chứ không phải chỉ để cho anh ta có một lý do chính đáng. Tôi, Aisha, và cả Juna nữa, tất cả chúng tôi đều tự nguyện chọn ở bên cạnh Soma!”
Được người khác thú nhận tình cảm với mình quá nhiệt tình thế này khiến tôi, người đang đứng ngoài lắng nghe, cảm thấy thật bối rối. Tuy nhiên, mặc dù đã nghe được lời tuyên bố của Liscia như vậy, Roroa lại trả lời với một nụ cười trên môi,
“Ah—, vậy thì không có vấn đề gì cả. Em cũng thích Soma-han rất nhiều”
Dễ dàng quá vậy.
“Ngày trước khi em còn đang ẩn náu ở Nerva, em đã xem Chương trình phát thanh Hoàng gia. Em cho rằng đó là một cuộc cách mạng, và nó vẫn còn rất nhiều thứ hữu dụng nữa. Anh có thể tạo ra cả một gia tài tùy thuộc vào cách anh sử dụng nó. Để xem nào … cả Vương quốc và Công quốc đều có những nhà thầu cung ứng hàng hóa, đúng không? Những nơi nắm giữ những loại hàng hóa có chất lượng tốt nhất và có được con dấu phê chuẩn từ chính phủ ấy? Việc đó đồng thời để đảm bảo chất lượng của hàng hóa và còn để quảng cáo cho những mặt hàng đã được đảm bảo. Vậy anh nghĩ sao về việc bỏ ra một ít thời gian của chương trình Phát thanh Hoàng gia để quảng cáo cho những sản phẩm đó để đổi lấy một khoản phí? Những thương gia tai to mặt lớn muốn quảngbá cho những mặt hàng của họ hẳn sẽ sẵn sàng chi rất nhiều tiền cho việc đó, em nghĩ vậy.”
“Ah, tôi hiểu rồi. Cô muốn một hình thức quảng cáo trực tuyến”
Đó quả là một điểm thiếu sót. Hiện tại Chương trình Phát thanh Hoàng gia đang phát trực tuyến cho công chúng. Tôi đã không hề nghĩ nhiều đến việc làm thương mại. Bởi vì tôi không cho rằng cái ý tưởng trở thành một nhà quảng cáo trên TV lại tồn tại trong một thế giới không có TV. Nhưng giống như Roroa đã nói, có những thương gia như Những nhà thầu cung ứng hàng hóa buôn bán bằng việc quảng cáo. Họ chắc hẳn sẽ sẵn sàng chi tiền nếu chúng tôi cho họ một nơi để quảng cáo. Bằng việc sử dụng số tiền đó để chi cho việc sản xuất chương trình sẽ giúp giảm thiểu nguồn chi tiêu của quốc gia.
Trong khi tôi vẫn đang suy nghĩ, Roroa thoáng nở một nụ cười.
“Soma-han, có vẻ như anh có thể mang cả Elfrieden và Amidonia cùng đến một kỉ nguyên thịnh vượng hơn. Em nghĩ sẽ có rất nhiều điều thú vị nếu em được ở bên cạnh anh. Em đã luôn nghĩ rằng sẽ tốt hơn khi kết hôn với một người thú vị”
“Roroa … cô có chắc là cô ổn với tôi không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt của Roroa. Đây là thứ mà tôi phải hỏi cô ấy.
“Tôi là kẻ đã giết Gaius … cha của cô”
Bầu không khí như đóng băng lại khi tôi nói ra điều đó … hay có lẽ là do tôi cảm thấy vậy. Tuy nhiên thật bất ngờ, chỉ có những người đến từ Vương quốc là cảm thấy căng thẳng. Roroa chỉ nhún vai một cách bình tĩnh.
“Nếu anh đã nói vậy, thì em chính là người đã đuổi cổ anh trai của mình. Em đã sử dụng mạng lưới của thương gia để gây ra nhiều cuộc nổi loạn cùng một lúc”
Ah … vậy ra những cuộc bạo loạn nổ ra cùng một lúc thật sự là do kế hoạch của cô gái này.
“Còn về Vua cha, anh chẳng cần phải mất ngủ vì ông ta đâu. Hay là anh muốn thấy cảnh tượng một cô gái nhìn trừng trừng vào anh trong khi đang nói ‘sao ngươi dám giết cha của ta!’?”
“Um, nó không phải là điều ưa thích …”
Trông thấy gương mặt bối rối của tôi, Roroa thở dài một tiếng.
“… hmm, không phải là em không cảm thấy gì. Ông ta dù sao cũng là cha của em. Nhưng, lúc đó ông ta cũng đã cố gắng lấy mạng anh, đúng không? Chiến trường là nơi anh phải giết hoặc bị giết. Đó là điều không ai có thể tránh khỏi được. Anh cũng đã tử tế trao trả lại thân thể nguyên vẹn của ông ấy, vậy nên em chẳng còn vấn đề gì để nói nữa”
“…”
“À thì … Chỉ là em và ông ấy không hề hợp nhau nên em chỉ có thể cảm thấy như vậy thôi”
Roroa nói với một vẻ mặt có chút gì đó cô đơn.
“Vua cha và anh trai đã bị ám ảnh bởi việc trả thù Vương quốc, đến nỗi họ đã không thể thấy được sự thật rằng. Amidonia là một nước nghèo khó. Chúng tôi có những mỏ khoáng sản, nhưng đó là tất cả những gì chúng tôi có. Chúng tôi cũng không có đủ lương thực. Thứ khiến người dân phải chịu khổ không phải là Hoàng tộc hay người dân Elfrieden, mà là nạn đói và sự nghèo khổ. Thứ chúng tôi thật sự cần là việc làm và lương thực. Những người như chúng em, bao gồm em, Colbert, và một số quan chức, đã phải cố gắng tăng lượng thu nhập lên trong tuyệt vọng, nhưng Vua cha lại ngay lập tức mang tất cả số tiền đó đầu tư vào quân đội”
“…”
“Chúng em đã cố gắng xoay sở để làm giảm số lượng những người đang phải chịu cảnh chết đói, những cô gái đang phải bán mình, những đứa trẻ đang phải chịu cảnh bị ruồng bỏ. Nung nấu lòng hận thù với Vương quốc để ngăn chặn những bất đồng không phải là việc có lợi gì. Một ngày nào đó chúng sẽ thất bại. Nhưng dù vậy … Vua cha chẳng bao giờ chịu nghe lời chúng em. Em tự hỏi rằng từ lúc nào mà … em đã ngưng nghĩ về việc xem ông ta là một người trong gia đình …”
“Roroa …”
Roroa lắc đầu, lấy lại bình tĩnh, và nở một nụ cười tươi.
“Gia đình của em giờ đây là ông chú già Hermann và ‘anh trai’ Colbert, và còn những cô chú đang sống trong thị trấn nữa. Những người mà em muốn bảo vệ không phải là cái gia đình chỉ có mối quan hệ huyết thống với em, mà là những người quan trọng đối với em”
(TL: vâng xin chúc mừng … ‘anh trai tốt’ Colbert. Tôi mà ở đó là tôi dắt anh đi nhậu rồi -_-)
Thứ mà cô ấy muốn bảo vệ không phải là cái gia đình chỉ có mỗi quan hệ huyết thống, mà là những người quan trọng với cô ấy. Trở lại với ngày trước khi chúng tôi có một cuộc thương lượng sau cuộc chiến, Julius lúc đó đã ném Roroa sang một bên, cho rằng cô ấy sẽ trở thành một đối thủ chính trị. Và giờ đây, Roroa cũng đang bỏ mặc Julius. Dù là vậy, nhưng bằng cách nào đó, tôi lại cảm thấy tấm lòng hiếu thảo của Roroa còn hơn thế. Có lẽ … không như Julius, Roroa hiểu được giá trị của gia đình.
“Còn một điều nữa. Cuộc nổi dậy ở vùng Tây Bắc Amidonia ngày trước, khiến Julius thân chinh đến đàn áp, có phải cũng là do cô xúi giục không?”
“Em không bao giờ làm cái việc như thế!”
Lần đầu tiên kể từ lúc Roroa xuất hiện ở đây, cô ấy thật sự nổi giận.
“Thực tế, em đã sắp xếp sao cho các cuộc nổi dậy xảy ra cùng một lúc để tránh việc đó. Khiến cho anh trai không thể đi chuyển để anh ta không thể đàn áp được tất cả dân chúng”
“Vậy cuộc nổi dậy ở vùng Tây Bắc là do nó tự diễn ra à?”
“Điều đó cũng không đúng. Xét theo địa điểm xảy ra, thứ gì ở gần vùng Tây Bắc nơi xảy ra sự việc? Liệu rằng có ai đó đã hành động một cách kì lạ không?”
“! Thánh quốc Chính thống Lunaria!”
(TL: mình xin phép dịch lại tên đất nước này, vì bên Eng đã dịch lại thành: Holy Orthodox Empire Lunaria.)
Thánh quốc Chính thống Lunaria nằm ở phía Đông Bắc của Amidonia, và chúng đã gửi quân đội đến vùng biên giới với danh nghĩa chăm sóc cho những tín đồ bên trong Amidonia. Roroa làm một vẻ mặt khó chịu và gật đầu.
“Những vấn đề về mặt tôn giáo có thể vượt qua ngoài biên giới. Vì ở quá gần với Thánh quốc Chính thống, vùng đó có rất nhiều tín đồ Lunaria. Lũ Thánh quốc Chính thống đó có lẽ đã xúi giục những tín đồ bằng việc nói rằng đó là lời răn của Đức giáo hoàng. Chúng còn dám gửi quân đội đến và gọi đó là để bảo vệ các tín đồ cơ đấy”
“Nhưng vùng Tây Bắc đâu phải là vùng đất giàu có gì, đúng chứ? Thánh quốc Chính thống sẽ nhận được gì đáng giá đến nỗi phải tạo ra một cuộc nổi dậy ở đó?”
“Thứ chúng muốn không phải đất đai, mà là con người, là những tín đồ. Những tín đồ ngoan đạo, cho dù họ có chịu khổ thế nào đi nữa, họ cũng sẽ không bao giờ đóng cửa trước lời dạy từ Tòa Thánh. Những khó khăn và gian khổ là thử thách do những vị thần mang lại. Chính vì câu nói ấy mà đất nước không bao giờ phải nghĩ đến hạnh phúc của người dân. Họ sẽ nhận được sự ủng hộ chừng nào họ vẫn tuân thủ theo những nghi thức. Đó là lý do vì sao đất nước càng hạnh phúc thì chúng sẽ càng có nhiều tín đồ”
“Không có gì có thể phiền phức hơn thế, huh … cơ mà, có vẻ như cô không thực sự có cảm tình với Giáo hội Lunaria nhỉ, Roroa”
“Em không quan tâm đến mấy cái Giáo hội đó. Thứ mà em ghét là những lũ khốn lợi dụng tôn giáo để làm chính trị, nhét đầy túi tiền của chúng trong khi lại đang gây ra đau khổ cho người khác”
Hmm, tôi đoán là việc pha trộn tôn giáo với chính trị luôn gây ra rắc rối bất kể chúng ta sống ở thế giới nào đi nữa. Lợi dụng những thứ được tin là sẽ chữa trị cho tâm hồn của con người làm cái cớ để làm những điều mình muốn. Những lời dạy của giáo điều bịtrở thành thứ quyền lực, lên án người khác dưới danh nghĩa thần thánh là những kẻ dị giáo, chỉ vì không tin tưởng vào những tín ngưỡng giống như chúng. Thật sự, chẳng có gì phiền phức hơn thế.
“Nếu có thể, tôi muốn tránh phải xử lý những thứ liên quan tới vấn đề đó”
“Nhưng anh không thể làm điều đó, đúng không? Sau cùng thì cái quốc gia đó cũng sẽ liên hệ với anh thôi”
“Tại sao chứ!? Tôi đâu phải là một tín đồ”
“Bởi vì cái quốc gia đó căm ghét những thế lực ở Tinh long Liên Sơn và Đế quốc Đại Hỗn”
Thế lực ở Tinh Long Liên Sơn thì hiển nhiên rồi. Đó là quốc gia (gây ảnh hưởng trực tiếp) của những con rồng thông tuệ, và Đức tin của Mẹ Rồng cư ngụ ở đó là một trong hai đại tôn giáo của lục địa cùng với Giáo hội Lunaria (mặc dù chẳng biết họ tin vào cái gì trong Lãnh địa Quỷ nữa). Đó là lý do Giáo Hội Chính thống chắc hẳn sẽ căm ghét thế lực ở Tinh Long Liên Sơn, nơi là nhà của giáo phái Đức tin của Mẹ Rồng.
“Anh có biết đến việc Nữ Hoàng Maria được gọi là ‘Thánh Nữ’, đúng không? Những thường dân được cứu bởi những chính sách cứu trợ cô ấy đã tự nguyện gọi cô ấy như vậy. Nhưng trong Giáo hội Lunaria, quyền trao những danh hiệunhư Đức Thánh và Thánh Nữ chỉ thuộc về Đức Giáo hoàng. Giáo hội Lunaria thực tế đã có người được họ tôn là Thánh Nữ. Đó là lý do vì sao đối với Thánh quốc Chính thống, Nữ hoàng Maria là người đã làm vấy bẩn cái danh hiệu Thánh Nữ”
“Nhưng đó là do người dân đã gọi cô ta bằng cái tên đó mà, vậy thì Nữ Hoàng Maria đâu có làm gì sai trái đâu, đúng không?”
“Bọn chúng không quan tâm. Một quốc gia sùng đạo luôn đặt uy tín lên trên tất cả. Sẽ là một sự khinh thường đối với danh dự của chúng khi một Thánh Nữ lại tự nhiên xuất hiện. Đó là lý do vì sao sau khi anh sáp nhập Amidonia và mở rộng thế lực của mình, anh không thể mong chờ vào việc Thánh quốc Chính thống sẽ để yên cho anh. Chúng sẽ tìm cách dò xét anh ở một nơi nào đó. Thậm chí có khả năng chúng sẽ ném thẳng cho anh cái danh hiệu ‘Thánh’ và kéo anh về phe của chúng trong cuộc chiến với Đế quốc”
Uwaa … Điều đó nghe có vẻ đáng sợ thật. Cái liên minh bí mật với Đế quốc, vì nó hoàn toàn bí mật, nên không thể công bố chúng đến những quốc gia khác (thực tế, vì đó sẽ là một vấn đề nếu bị phát hiện ra, nên lực lượng tình báo của cả 2 nước đã phải làm việc suốt ngày để giữ nó được giấu kín). Tôi đã thấy cái cảnh Giáo Hội củng cố vững chắc tầm ảnh hưởng của mình bằng việc ban cho những quyền hạn để làm chỗ dựa tinh thần, trong lịch sử của Trái Đất. Chúng hoàn toàn có khả năng sẽ bắt đầu gọi chúng tôi là Thánh quốc Elfrieden và gài chúng tôi vào vị trí dẫn đầu cuộc chiến chống lại Đế quốc.
Nhưng điều đó đã cho thấy rằng, thật không dễ để đối phó với bọn chúng. Cái rắc rối của tôn giáo là cho dù bạn có phá hủy trụ sở của chúng và tiêu diệt kẻ đầu sỏ, những tín đồ của chúng vẫn còn đó. Bạn càng đàn áp những tín đồ, họ càng trở nên đoàn kết, và những tên đầu sỏ mà bạn tiêu diệt sẽ được tôn là những người tử vì đạo. Vả lại, phần lớn những tín đồ đều là những thường dân. Việc diệt trừ hết tất cả tín đồ chẳng khác nào một cuộc diệt chủng. Tôi không thể theo chúng cũng như không thể chống lại chúng. Quả thực, đúng là đau đầu.
Roroa đánh vào vai tôi một cái, kéo tôi quay trở lại từ những ý nghĩ tiêu cực, rồi cô ấy chuyển chủ đề
“Được rồi, tạm thời bây giờ hãy bỏ qua cái vấn đề với Thánh quốc Chính thống đi đã. Thứ anh cần quyết định lúc này là hôn lễ của chúng ta”
“Uuuh…”
“Soma-han… Anh có muốn em, hay là không?”
Một câu hỏi thẳng. Và một cặp mắt to tròn nhìn thẳng vào đôi mắt của tôi, trông như chú cún trong chương trình “What to do, Aiful?” [1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-6-dinh-tha-con-tom-cau-con-ca-trap-ngo-dau-cau-duoc-ca-map-d] vậy. Ờm, vì cô đã hỏi như thế, thì câu trả lời cũng rõ ràng thôi.
“Tôi muốn”
Có quá nhiều lợi ích khi kết hôn với cô ta khiến tôi muốn liều mạng tiếp cận và nắm ngay lấy cô ấy trong tay. Đầu tiên, kết hôn với Roroa sẽ củng cố tính hợp pháp đối với việc sáp nhập Amidonia. Thứ hai, cô ấy có sức hấp dẫn theo quan điểm của một cá nhân. Cô ấy có một tầm nhìn rất rộng về kinh tế khi nghĩ ra được nguồn thu nhập từ quảng cáo, và còn có thể tự lập nên một mạng lưới thương mại. Cũng rất tuyệt khi cô ấy biết được những thủ đoạn mà các quý tộc sử dụng, thứ mà Hakuya và tôi đã bỏ qua. Cả cô ấy và Colbert đều là những nhân tài mà tôi muốn có được bằng mọi giá.
Vả lại, tôi có ấn tượng rất tốt trước lối suy nghĩ của Roroa. Cái tính cách thương gia thành thị của cô ấy, hay đúng hơn là, cái cách sống của cô ấy, cho dù cô ấy là một con người thực tế suốt ngày hét lên “Cả thế giới này chính là tiền!”, cô ấy vẫn nhận thức được nghĩa vụ và lòng nhân đạo. Số tiền mà cô ấy kiếm được, cô ấy sử dụng chúng vì lợi ích của người dân, mặc dù nó đã không thể có được thành quả nhờ những hành động của Gaius. Cô ấy đã can đảm đối đầu với anh trai của mình vì những người mà cô ấy quan tâm. Và điều quan trọng nhất là, chẳng có gì phải phàn nàn khi có một cô gái dễ thương như vậy muốn kết hôn với mình. Nếu có một vấn đề … thì đó hẳn là những suy nghĩ của Liscia. Dù sao thì cô ấy là công chúa của một quốc gia đối địch lâu năm mà.
“Em nghĩ sao, Liscia?”
“Nếu Soma cho rằng cô ấy là người cần thiết, thì em ổn với cô ta”
Liscia trả lời thẳng thừng. Tôi không thấy bất cứ cảm xúc tiêu cực nào trên gương mặt cô ấy. Điều kì lạ là cô ấy lại trông có vẻ không hài lòng như muốn nói, “Cái ánh nhìn đó là sao?”
“Em cũng nghĩ rằng cô ấy là một cô gái có tài. Em nghĩ cô ấy có đủ tư cách để được thu nhận làm Vương Hậu. Nếu sau này Soma muốn sắp xếp lại quyền thừa kế, thì em cũng không thể nói gì hơn”
“Liscia … cảm ơn em”
“Tất nhiên, anh vẫn sẽ quan tâm đến tất cả bọn em, đúng chứ?”
“Dĩ nhiên rồi”
Thật sự … quả là một cô gái tốt bụng. Tôi thât sự rất mừng khi Liscia là … hôn thê của tôi. Rồi Roroa đột ngột xen vào với một tâm trạng khá tốt.
“Ah, xin lỗi vì đã chen vào cái thế giới êm đẹp của hai người, nhưng anh chẳng cần phải lo lắng vềchuyện đó. Em chẳng quan tâm đến ngai vàng đâu”
“Thật á?”
“Vâng. … đổi lại, có một điều em muốn hỏi ý kiến của anh, Chồng yêu”
Chồng yêu? … Ơ, được thôi. Rồi Roroa hướng đôi mắt lên nhìn tôi với gương mặt trông như một đứa trẻ đang cầu xin điều gì đó.
“Cô muốn thứ gì?”
“Anh biết đấy. Em luôn mong muốn có được một công ty cho riêng mình”
“Công ty?”
“Vâng. Anh biết đấy, Chồng yêu, em muốn thấy được rằng em có thể thay đổi đất nước bằng số tiền mà em kiếm được cho mình nhiều đến mức nào. Những chính sách của anh có tầm nhìn rất xa, nhưng đâuphải lúc nào ngân sách cũng cho phép, phải chứ? Anh hẳn là cảm thấy rất khó khăn trong việc đầu tư những đồng tiền giá trị vào những nơi rủi ro cao hay vào những việc trông có vẻ vô ích, đúng không?”
“Ờ phải … cô nói không sai.”
Bây giờ quyền lực của tôi đã trở nên lớn mạnh hơn, tôi có thể dễ dàng điều chỉnh ngân sách cho những thứ mà tôi có thể giải thích được giá trị mang lại của chúng một cách dễ dàng, chẳng hạn như xây dựng đường xá để tăng cường sự lưu thông hàng hóa, hay xây dựng một thành phố mới, nhưng mặt khác, rất khó để dự thảo ngân sách cho những thứ mà hiệu quả của nó không thể thấy được ngay lập tức hay những thứ trông có vẻ vô nghĩa. Ví dụ như, chi phí cho những nghiên cứu chuyên dụng. Những người lão luyện có thể hiểu được rằng “Chúng ta không thể bị bỏ lại ở vị trí thứ 2,” nhưng những người không chuyên lại không có khả năng hiểu được.
“Và như vậy, nếu anh có những tính toán mà anh muốn thực hiện và khôngcó ngân sách cho việc đó, anh có thể nói với em. Em sẽ hỗ trợ anh bằng số tiền mà em kiếm được từ công ty”
“Việc đó … khá là an tâm, nhưng cô chắc chứ? Một vị Vương Hậu mà đi làm công việc của một thương gia, cô sẽ trông giống như là người không có quyền lực gì đối với dân chúng đấy”
“Em cũng đã nghĩ về điều đó rồi. Em sẽ làm việc ở phía sau hậu trường, và để phía trước cho … để xem nào … cho người chủ Cửa hàng Ngân Lộc tại Vannes mà em khá thân thiết, Sebastian”
Sebastian của cửa hàng Ngân Lộc … ah, cái cửa hàng mà Juna và Tomoe đã ghé qua. Cái tên của ông ta đã để lại một ấn tượng trong tôi, kiểu như, chẳng phải nghe nó giống với tên của một quản gia sao? Vậy có nghĩa là ‘vị khách giống loài gấu mèo nhỏ cực kỳ dễ thương’ mà ông ta nói tới chắc hẳn là Roroa. Ừm, ông ta rõ ràng trông rất giống một người đàn ông trung niên hành nghề thương nhân đáng tin cậy và tốt bụng. Ông ta có đủ những phẩm chất cần thiết để làm đại diện cho một công ty.
“Um … Liệu thần có thể nói vài lời với tư cách là người được giao phó ngân khố không?”
Colbert cắt ngang với một vẻ mặt nặng nề.
“Có chuyện gì thế?”
“Nếu Người có thể kiếm được số tiền đó thì thần muốn nó được lưu giữ trong ngân khố, nhưng …”
Ah, đúng rồi. Tôi hiểu ý Colbert đang nói rồi. Vương quốc cũng đã từng đứng trên bờ vực phá sản mãi cho đến hiện tại.
“”Nhưng ta từ chối!””
“Sao hai người lại đột nhiên đồng thanh quá vậy!?”
“Ổn mà. Đó là thứ mà ta sẽ kiếm được bằng chính kĩ năng của mình”
“Những vấn đề nội bộ cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu chúng ta có ngân sách cho chúng”
“Nhưng thưa Bệ Hạ …”
“Thôi nào thôi nào, ta sẽ không phí phạm nó như Vua cha đã từng làm đâu, anh thấy đấy. Đây chính là thứ mà anh gọi là phân công lao động đấy. Ta sẽ là người kiếm lời, và anh sẽ là người cất giữ. Và thế là mọi chuyện sẽ ổn thỏa.”
◇ ◇ ◇
Những sắp đặt sau đó, Đức vua Somathìbắt tay vào những chính sách đặc biệt của mình, Roroa thì tự bổ nhiệm mình vào vị trí cố vấn tài chính vì thấy thích thú, và Colbert thì cật lực ngăn cản điều đó, tất cả đềuđã được thiết lập vào lúc này. Cả hai người họ hỗ trợ cho Đức vua Soma trong lĩnh vực tài chính, nhưng vì sự khác nhau giữa thân phận của 2 người họ, mỗi người họ đều được gọi bằng những cái tên tương ứng là[Hỏa Phó] Roroa và [Hỏa Tiêu] Colbert.
(TL: [Hỏa Phó]: người châm lửa, [Hỏa Tiêu]: người dập lửa)
◇ ◇ ◇
Và rồi Roroa trườn tới bên tôi và đan cánh tay của cô ta vào tay của tôi.
“Và sau đó khi một đứa trẻ của em và Chồng yêu chào đời, chúng sẽ thừa kế công ty. Vì chúng là những đứa trẻ của em, chúng có thể sẽ không có hứng thú với ngai vàng đâu”
À, chắc chắn rồi, một đứa trẻ được sinh ra bởi kiểu người “Tôi muốn được sống yên bình” là tôi và kiểu người “Tôi ghét những thứ tẻ nhạt” là Roroa và có được tính cách của 2 chúng tôi hẳn sẽ chẳng muốn trở thành một vị Vua, cái chức vụ mà sẽ phải đối mặt với rất nhiều công việc đâu. … với lại, tôi cho rằng người duy nhất có khả năng thừa kế ngai vàng phải là kiểu “Tôi sẽ hoàn thành nghĩa vụ của mình” như những đứa trẻ của Liscia, có lẽ thế? Kiểu “Não à? Ăn được không nhỉ?” như Aisha và còn kiểu “Ufufu” như Juna sẽ muốn “Tốt hơn là có thểđược tự do đi lại”, và chỉ mong được làm Thứ Hậu mà thôi.
… Liệu sẽ có một cuộc chiến giành ngai vàng không nhỉ? Nơi những con người chiến đấu vì họ không muốn thừa kế? Tôi cần phải đảm bảo rằng Liscia sẽ phải làm việc chăm chỉ và hạ sinh một người thừa kế có ý thức tốt về nghĩa vụ nếu tôi muốn tránh cuộc chiến này xảy ra. Mặc dù, nếu tôi mà nói trực tiếp với cô ấy, thì cô ấy sẽ nổi điên với tôi và nói rằng “đừng có hành động như kiểu đó là vấn đề của người khác!!” cho mà xem.
“Sebastian vừa có một đứa con gái mới đây thôi, nếu chúng ta có một đứa con trai thì chúng ta có thể cho nó trở thành thành viên của gia đình đó, nhưng nếu chúng ta có con gái thì, thôi, tính đến chuyện đó sau vậy”
“Cô tính xa quá rồi đó! Với lại lúc này đây, cô mau bỏ tay của mình ra khỏi người Soma đi!?”
Image [/images/images/image-26.png]
Liscia cố gắng đẩy cô ấy ra trong bực tức, nhưng Roroa đã sử dụng cơ thể tôi làm tấm khiên và cứ bám qua bám lại tay trái và tay phải của tôi.
“Aw đừng keo kiệt như vậy chứ chị cả. Chẳng phải chị đã làm những điều tình tứ với Chồng yêu suốt một khoảng thời gian rồi sao? Cho em một lần này đi mà”
“Chúng tôi chưa có làm gì cả! 2 người chúng tôi đều rất bận nên chẳng có thời gian cho những chuyện như thế!”
“Thật sao chị cả? Vậy không lẽ lúc này chị vẫn còn …”
“Đúng vậy tôi ‘vẫn còn’ đấy! Có vấn đề gì sao!?”
Trong khi Liscia nói ra điều đó trong giận dữ, Roroa quay sang nhìn tôi với đôi mắt đầy lạnh giá.
“Chồng yêu à … việc đó …”
“Không, khoan đã … (thế quái nào giờ tôi lại là người có lỗi thế hả!?)”
“Đúng rồi! Việc này xảy ra là do Soma không chịu chăm lo cho việc đó thật nghiêm túc”
“Ơ, việc đó, umm … (Họ đang cùng phe với nhau á!? Phải thế không vậy!? Sự xuất hiện của một kẻ thù chung ư!?)”
“Um … em, uh … cũng muốn Người chăm lo cho em thật nghiêm túc nữa”
“Ugu … (Et tu, Aisha!?)”
(Ufufu)
“Huh!? … (Hình như tôi vừa mới cảm nhận được bàn tay của ai đó đúng ra không có mặt ở đây đặt lên vai của tôi thì phải!!?)”
Trong chớp mắt, tôi đã bị bao bọc trong một tâm trạng hỗn loạn bởi 4 (?) vị hôn thê của tôi. Những giọt mồ hôi lạnh trong tôi cứ chảy xuống không ngừng, còn những cận thần thì theo dõi tình huống một cách chán nản cùng với nụ cười khổ trên gương mặt họ.
Vài ngày sau đó, Công quốc Amidonia đã được sáp nhập vào Vương quốc Elfrieden, trở thành một quốc gia mới, Liên hiệp Vương quốc Elfrieden và Amidonia, hay gọi tắt là Vương quốc Friedonia. Vì trong khoảng thời gian này tôi được người ta gọi là Đại Đế, người đã mở rộng lãnh địa trong khoảng thời gian dưới 1 năm, hay vị Đại Đế của Friedonia. Tôi không hề có suy nghĩ quá ngây thơ về cái danh hiệu “Đại Đế” này, nó khiến tôi liên tưởng đến một con mực hay một loài động vật đẳng túc hay một loài nào đó … ngoài rathiiiiì…
Vì tôi đã thu nhận công chúa của Amidonia, Roroa làm vợ của mình, đã có những tin đồn rằng “Đức vua Soma trở nên mạnh hơn (trong việc mở rộng lãnh thổ) mỗi khi Ngài ấy có một người vợ mới” hay “Ông ta đúng là một kẻ phóng đãng, thậm chí ông ta đã lật đổ cả đất nước đối địch chỉ vì ông ta muốn có được vị công chúa (Roroa)”. Sheesh, sao mọi chuyện lại thành ra thế này cơ chứ …
◇ ◇ ◇
Rồi chuyện này dẫn đến chuyện kia xảy đến và theo đó đã dẫn đến một cuộc hội nghị cấp cao nhất giữa Nữ Hoàng Maria và tôi thông qua Kênh Phát thanh Hoàng gia. Hiện tại tôi vừa mới kết thúc việc giải thích cho cô ấy quá trình sáp nhập Amidonia đã diễn ra thế nào.
“… và đó là tất cả mọi chuyện”
[Chuyện đó thật sự … không thể … pffft]
Trên màn hình nhận tín hiệu, Nữ Hoàng Maria đang che miệng của cô ấy lại còn đôi vai của cô ấy thì đang rung lên. Trông cứ như câu chuyện đó đã cù trúng vào huyệt cười của cô ấy vậy. Dù vậy, vì đây là một cuộc hội thảo chính thức, cô ấy đã kìm nén lại (và cô ấy cũng trông thật dễ thương khi làm việc đó nữa). Dù rằng tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu cô ta cứ cười to thành tiếng.
[Fufufu … Ngài Soma à, Ngài quả thật có thể làm cho tâm trí của bất kỳ ai được thoải mái đó]
“Vâng. Nó giống như là tôi đã bắt được một con cá mập trong khi đang dùng một con tôm để câu cá tráp vậy”
[Hãy chăm sóc thật tốt cho những con cá mà Ngài đã bắt được nhé]
“Thì giờ đây tôi đâu thể nào thả chúng đi được nữa, đúng không?”
Maria lại tiếp tục cười khúc khích trong một lúc nữa, nhưng sau đó cô ấy liền lấy lại vẻ mặt nghiêm túc của mình.
[Giờ thì, về những thủ đoạn của bọn Thánh quốc Chính thống Lunaria …]
“Theo như Roroa, bọn chúng không thích việc Người lấy đi cái danh hiệu Thánh Nữ của chúng”
[Đúng là vậy. Bọn họ đã yêu cầu rất nhiều lần rằng tôi không được phép tự gọi mình là Thánh Nữ … thực tế là bọn họ phản đối. Nhưng cho dù là vậy, tôi đâu phải là người tự gọi mình là vậy đâu, nên tôi chẳng có việc gì phải làm theo lời họ cả]
“Xét cho cùng, sẽ rất kỳ lạ nếu Người bảo dân chúng không được gọi Người là Thánh Nữ. … trong trường hợp đó, Đế quốc vẫn sẽ tiếp tục là mối nguy hiểm tiềm tàng đối với Thánh quốc Chính thống. Chúng có khả năng sẽ cố gắng liên lạc với tôi giống như Roroa đã nói”
[Ngài Soma, Ngài có cho rằng Ngài đang…bỏ qua cái uy quyền của Thánh quốc Chính thống không?]
Cô ấy đang muốn thăm dò tôi bằng câu hỏi đó, thế nên tôi trả lời với một cái lắc đầu dứt khoát.
“Xin đừnglấy việc đó ra làm trò đùa. Tôi đang cố gắng dẫn dắt thế giới này đến một kỷ nguyên mới, mấy cái việc chính trị thần quyền đó, xin hãy tha cho tôi đi”
Tôi không cần một tên trong đất nước của tôi. Nữ Hoàng Maria trông có vẻ an tâm trước câu từ chối dứt khoát của tôi.
[Đế quốc cũng xem Thánh quốc Chính thống là một vấn đề cực kì hóc búa. Cũng có rất nhiều tín đồ Lunaria trong Đế quốc nữa, thế nên Tuyên Ngôn Nhân Loại không có uy quyền gì với những nhóm tôn giáo cả. Thực tế, tôi lo sợ rằng họ có khả năng sẽ lợi dụng lỗ hổng mà Ngài Soma đã chỉ ra.]
Chẳng hạn như là, những nhóm tôn giáo trong quốc gia sẽ tuyên bố độc lập. Một khi những người ủng hộ tôn giáo hợp lại với nhau sẽ rất khó để diệt trừ tất cả chúng. Chúng sẽ càng bùng nổ nếu càng bị đặt dưới áp lực. Cách duy nhất để cô ấy xử lý chúng là cô lập những kẻ âm mưu đòi độc lập trước khi chúng kịp tập hợp bè phái, hoặc có thể là bỏ qua một bên cái Tuyên Ngôn Nhân Loại, thực hiện một cuộc tấn công chớp nhoáng và tiêu diệt Thánh quốc Chính thống.
“Đế quốc vẫn sẽ không từ bỏ vị trí minh chủ của Tuyên Ngôn Nhân Loại ư?”
[Không được. Trong khoảng thời gian này, nhân loại không có khả năng đứng chung một chiến tuyến. Cần phải có một lá cờ đầu cho việc đó, và nghĩa vụ đó đã rơi vào Đế quốc. Thánh quốc Chính quốc chắc chắn cũng phải hiểu điều đó. Nếu nhân loại quay ra đánh lẫn nhau và Binh đoàn quỷ đến tiêu diệt tất cả chúng ta, thì mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa, tôi tin chắc rằng họ sẽ không làm những việc thiếu suy nghĩ như vậy lúc này đâu]
“… tôi nghi ngờ điều đó”
Tôi không nghĩ rằng sẽ có vấn đề nếu bạn nhìn nhận nó một cách lạc quan. Thời kì càng hỗn loạn, tôn giáo sẽ càng cho thấy giá trị thật sự của mình. Nguyên nhân là do tâm hồn của con người luôn mong muốn được ‘cứu rỗi’. Sự tuyệt vọng gây ra bởi xã hội và thời đại sẽ dẫn con người hướng về tôn giáo. Ngày nay, với mối đe dọa đến từ Lãnh địa quỷ, một số người đã nghĩ đến nó như là ngày tận thế. Nếu cơn tuyệt vọng này mà để bị lan truyền tràn lan, chúng sẽ trở thành thức ăn cho lũ Thánh quốc Chính thống, giúp chúng đạt được sức mạnh không tưởng.
Để tránh việc đó xảy ra … chúng tôi cần cho người dân thấy ánh sáng của hi vọng. Chúng tôi cần những người tin rằng thế giới sẽ không đi đến bờ vực sụp đổ, rằng ngày mai sẽ đến cho dù có chuyện gì xảy ra, rằng tương lai sắp tới sẽ là thứ gì đó tuyệt vời hơn hôm nay. Vì điều đó …
“Nữ Hoàng Maria”
[Vâng]
“Chừng nào Đế quốc Đại Hỗn các vị, vẫn còn tán thành ý tưởng nhân loại cần phải được hợp nhất, thì chúng tôi, Vương quốc Friedonia vẫn sẽ bước chung đường với các vị”
Đế quốc … Maria, chính là ánh sáng hi vọng cho nhân loại. Trong khoảng thời gian đó, Vương quốc vẫn sẽ vững vàng đi trước thời đại. Vì niềm hi vọng của nhân loại không bị dập tắt. Vì sự phát triển của chúng tôi mà không cần phải phụ thuộc vào thần thánh cho dù có tuyệt vọng thế nào.
“Tôi tin rằng nếu chúng ta hỗ trợ lẫn nhau, chúng ta hoàn toàn có thể xử lý bất cứ chuyện gì có thể xảy ra.”
[Vâng, tôi mong rằng, nếu có thể, lời tuyên thệ này vẫn sẽ được tiếp tục cho đến muôn đời sau]
Nếu một con người cứ liên tục hướng về một lý tưởng, người đó sẽ vấp phải tảng đá bởi chính đôi chân của mình.
Nhưng nếu một con người chỉ nhìn vào thực tế, người đó sẽ không thể nhìn thấy được đích đến của mình.
Đó là lý do vì sao chúng tôi phải cùng nhau bước đi.
Cả hai chúng tôi cùng nhìn vào gương mặt của nhau trên màn hình và cùng nở một nụ cười.
◇ ◇ ◇
«Khóa học những thành ngữ kinh điển ở Elfrieden»
Tục ngữ [Thả con tôm định bắtcon cá tráp, ngờ đâu lại câu được cá mập] … Ý nghĩa của nó là: bắt được con cá mập bằng những miếng mồi dở chẳng hạn như những con tôm rẻ tiền thường dùng để câu con cá tráp có giá trị. Biểu thị sự thất vọng về việc có thứ gì đó không mong đợi xảy ra khi một người cố gắng sử dụng ít công sức nhất để đạt kết quả tốt nhất. Vả lại, vì ngay cả một con cá mập dở cũng có một thứ giá trị là vây cá mập, nên nó cũng biểu hiện một thực tế rằng vẫn có thứ gì đó có giá trị đi kèm với nỗi thất vọng. Những thành ngữ tương tự ở Trái Đất là “Don’t count one’s chickens before they are hatched” (TL: nghĩa tương tự với : Đếm cua trong lỗ) ở vế trước, và “Jewel in a dunghill” (TL: nghĩa tương tự với : Trong cái rủi có có cái may)ở vế sau. Đức vua Soma đã thốt lên câu này trong lúc đang thất vọng vì phải sáp nhập toàn bộ vùng đất Amidonia nghèo khó trong khi Ngài chỉ muốn lấy Vannes (và dành cho vế sau, cái vây cá mập chắc hẳn chính là công chúa Roroa)