TẬP 6
MỞ ĐẦU : NADEN DELAL
Khi nhìn vào bản đồ của thế giới này, bạn sẽ thấy Lindia, một lục địa có hình dạng kim cương, và các hòn đảo nhỏ có kích thước khác nhau bao xung quanh
Tọa lạc tại trung tâm của lục địa, hay còn gọi là Landia’s Navel[1], là những rặng núi dài ba kilomet, chúng hợp thành tạo nên dãy Long Tinh Sơn[2].
Đây là nơi sống của rồng. Chúng sống dưới trướng thánh thú Long Mẫu, một biểu tượng tôn giáo.
Nơi đây có thể được gọi là một quốc gia.
Các quốc gia của nhân tộc công nhận dãy Long Tinh Sơn là long quốc, hay quốc gia của rồng. Mặc dù biên giới không được phân định rõ ràng, nhưng không quốc gia nào có ý định xâm phạm lãnh thổ này. Họ không muốn phải đối đầu với sức mạnh khủng khiếp của rồng. Vì thế nhân tộc và long tộc thường sống rất xa nhau.
Ngay cả thời thế loạn lạc từ khi xuất hiện Lãnh Thổ của Chúa Quỷ[3] trên lục địa, Long Tinh Sơn vẫn là một pháo đài tự nhiên, cách biệt với các ảnh hưởng của Chúa Quỷ.
Dracul, cao nguyên tại trung tâm của đỉnh Long Tinh Sơn, là thiên đường của những con rồng.
Có lẽ do Long Mẫu, mùa xuân trên cao nguyên này là vĩnh cửu, mặc dù nằm ở độ cao năm nghìn mét.
Đây là một vùng đất phì nhiêu và xanh tốt, với nguồn nước vô tận. Tại Dracul, loài rồng có một cách sống đặc biệt.
Mặc dù sở hữu một cơ thể đồ sộ, sải cánh khổng lồ, những chiếc sừng và nanh uy lực, chúng có thể nói được tiếng người. Hơn nữa, chúng có thể hóa thân thành nhân dạng. Loài rồng kí khế ước với các kỵ sỹ từ vương quốc Nothung[4], vương quốc của Kỵ Sỹ Rồng. Với khế ước này, chúng trở thành thú cưỡi của các kỵ sỹ; tuyên thệ trung thành với các kỵ sỹ trên chiến trường; trở thành bạn đời và sinh con cho các kỵ sỹ.
Thành viên của long tộc có giới tính không rõ ràng, hay nói cách khác, chúng không thể tự duy trì nòi giống. Đổi lại lời hứa sát cánh chiến đấu, các kỵ sỹ phải đảm bảo con đàn cháu đống cho các thế hệ sau của loài rồng.
Đứa trẻ sinh ra có thể là rồng, long nhân, hoặc kỵ sỹ.
Nếu đứa trẻ là rồng, nó sẽ được sinh ra trong dạng trứng, và được chuyển từ bố mẹ ruột sang Long Mẫu để chăm sóc. Việc này sẽ làm đơn giản hóa nguồn gốc của một con rồng. Nhưng quan trọng hơn là thời gian để một quả trứng rồng nở là không xác định. Nó có thể mất hàng thế kỷ. Vì thế quả trứng không nên đặt dưới sự chăm sóc của bố mẹ ruột.
Thời điểm ấy … đang đến gần.
Giữa tháng thứ 3, năm 1547, lịch Landian[5]
Cánh rừng phía Đông cao nguyên Dracul, Long Tinh Sơn.
Với mùa xuân vĩnh cửu, các cánh rừng tại Long Tinh Sơn luôn tràn đầy nhựa sống. Những chiếc lá xanh, đứng dưới cánh rừng nhìn lên, chúng lấp lánh trong ánh nắng len lỏi qua các kẽ tán cây. Trên cao là vậy, ở tầng mặt đất, lượng ánh sáng vươn đến rất ít, tạo một không gian ảm đạm.
Trong không không gian ảm đạm của khu rừng, ẩn một cái hang.
Trước hang đang nằm một Bach Long. Vảy của nó óng ánh trong ánh nắng. Bờm của nó nhảy múa trong gió. Ngự trên đầu là một cặp gạc có phần giống gạc của loài dê, nhưng rất thanh tú. Đôi cánh của nó thu lại, nó vươn đầu để nhìn vào hang.
“Naden, cậu đang trong đấy à?” con rồng gọi vọng vào trong hang.
Mặc dù nó gọi vọng vào hang, nhưng âm lượng không lớn. Loài rồng có thể giao tiếp bằng ý nghĩ mà không cần dùng giọng nói.
Không có tiếng trả lời ngoại trừmột tiếng động nhỏ phát ra từ trong hang. Có lẽ người khách trong hang giả như không có ở đó.
Con rồng trắng lầm bầm. “Thôi bơ tôi ngay! Tôi biết cô đang trong đấy nhé!” con rồng trắng lên tiếng, có phần bực mình, và nó lấy một hơi sâu. Khi không khí bị hút vào miệng nó, lửa cam xuất hiện ở khóe môi. Nếu nó mở miệng lúc này, hơi thở rồng sẽ thoát ra, đòn hỏa công tiễn một đất nước về cát bụi. “Nếu cô vẫn thái độ bất hợp tác, là cô sẽ bị đốt đấy!”
“Đợi đã, Pai! Cô sẽ đốt luôn đống sách mất!” một giọng nói có phần hoảng hốt từ cô gái ở trong hang. Khi cô rồng nghe thấy giọng nói, Pai nuốt ngọn lửa vào trong và bực dọc thở dài.
“Thật là … Thôi ở trong đấy và vác thân ra đây nào!”
“Nhưng tôi đang xem Cổng Ca Nhạc[6]…”
“Cổng ca nhạc? Là gì thế?”
“Là chương trình ca nhạc từ Đế Quốc Đại Hỗn[7].”
“Đế Quốc Đại Hỗn!?” con rồng trắng bất ngờ thốt lên.
Đế Quốc Đại Hỗn là một quốc gia hùng mạnh với một căn cứ quân sự chắc chắn ở phía Tây lục địa. Mặc dù giữ thế phòng thủ từ khi xuất hiện Quỷ Địa, họ vẫn là quốc gia mạnh nhất của loài người.
Trong thời kỳ bành trướng của Đế Quốc Đại Hỗn, họ đã xâm chiếm Long Tinh Sơn. Đây là thời kỳ đỉnh cao của Đế Quốc, với quân lực gồm vài trăm vạn người, đối đầu với vài ngàn con rồng. Đúng như mọi người dự đoán, một con rồng với sức mạnh có thể hủy diệt một quốc gia nhỏ, quân Hoàng gia bị áp đảo, buộc họ phải rút lui. Kể từ khi đó, quan hệ giữa hai bên không được thuận lợi lắm.
“Đế Quốc là thù đấy, cô biết không!” Pai thốt lên. “Cô đang nghĩ gì thế!?”
“Nhưng mà chúng ta hiện tại đâu có chiến tranh đâu?” Naden vặn lại. “Nữ Đế Vương tại nhiệm, Maria, có vẻ vừa đẹp vừa hiền hòa. Thiết nghĩ chúng ta nên tận dụng cơ hội để kết giao hảo với họ.”
“Cô nói là thế, nhưng … Tiamat Phu Nhân sẽ nổi điên khi nghe thấy đấy?” Pai phản đối.
Tiamat là thủ lĩnh của Long Tinh Sơn, là nguời mà nhân tộc thờ phụng dưới cái tên Long Mẫu. Bà ấy như mẹ của loài rồng sống xung quanh khu vực này. Khi tên bà ấy được nhắc đến, cô gái trong hang có vẻ hoảng hốt.
“Ahah … Điều đấy thật đáng sợ … Cô làm tôi sợ đấy, giúp tôi giữ im lặng nhé?”
“Ôi trời … “ Pai thở dài. Cơ thể tỏa ánh sáng, cô ấy lập tức hóa thân thành một mỹ nhân với làn da nhạt và mái tóc dài mượt, khoác trên người bộ váy trắng.
Cô ấy nhìn rất giống một con người, nhưng cặp dương gạc dưới mái tóc và chiếc đuôi tráng từ phía sau của cô ấy, cho thấy hình dang bạch long trước đó.
Pai bước vào hang. Bên trong không tối như vẻ bề ngoài. Không khí có phần trong lành. Đây là điều bình thường với các hang động của Long Tinh Sơn.
Pai tiến tiếp vào hang, đến một không gian bỗng nhiên mở rộng ra.
Trước mắt cô ấy là một căn phòng, khác hẳn với vẻ ngoài của những bức tường đá vừa rồi, rất nữ tính. Căn phòng bày trí bàn trang điểm và giường. Sách viết bởi tác giả nhân tộc được xếp trên kệ sách. (Chủ yếu là sách ngôn tình). Pai nói với cô gái đang cắm cúi vào Ngọc Phát Thanh ở giữa căn phòng.
“Oh, Naden, lại xem nữa à …”
“Ừm, sao?” cô gái tên Naden trả lời. Cô ấy có mái tóc đen và mặc bộ váy màu đen. “Tôi sẽ xem những gì tôi muốn”
Trên mái tóc đen lùng nhùng, ẩn một cặp gạc hươu, và chiếc đuôi dài vươn ra từ phía sau. Nhìn thoáng qua cô ấy khoảng mười lăm tuổi. Không cao, và có vẻ chưa đến độ tuổi phát triển. Nhưng khuôn mặt thanh tú của cô ấy có một nét đẹp phảng phất, và nếu trang phục của cô ấy được sửa soạn lại, chắc chắn sẽ là một thiếu nữ duyên dáng.
Nhận ra điều này, Pai thở dài một cách thát vọng. “Tôi không biết cái nào tệ hơn: cái này, hay việc cô mơ mộng khi đọc tiểu thuyết tình cảm nữa.”
Bỗng nhiên nhắc đến việc đấy, Naden bất ngờ đằng hắng. “ T-Tôi chỉ đọc sách thôi mà! Không hẳn là tôi đọc truyện tình cảm đâu nhé!”
“Cô bị ám ảnh bởi chúng còn gì. Cô còn nói, ‘Tôi sẽ đặt tình yêu trước nghĩa vụ’”
“Tôi cũng đọc tiểu thuyết phiêu lưu mà.”
“Trước giờ loài rồng có đọc tiểu thuyết của nhân tộc bao giờ đâu…”
Lý do rất đơn giản. Vì quốc gia duy nhất có quan hệ ngoại giao với Long Tinh Sơn là Vương Quốc Long Kỵ Sỹ Nothung, nên không nhiểu sản phẩm của loài người được biết đến tại đây. Nếu ai đó muốn có được sản phẩm làm bởi con người, họ phải du hành trực tiếp đến quốc gia đó, đồng nghĩa với việc rời Long Tinh Sơn. Phần lớn loài rồng không thực hiện việc đó vì chúng không hứng thú với thú giới bên ngoài, cũng như sản phẩm của loài người. Những cá nhân như Naden, tìm cơ hội để đi ra thế giới bên ngoài và trở về với vật phẩm lạ, là rất hiếm.
“Đợi đã, cái thiết bị thu đấy ở đâu ra thế?” Pai hỏi, hoảng hốt.
“Hmm? Tôi thấy nó ở chợ buôn ở Đế Quốc. Nó hỏng rồi, một mảnh rác thải, nhưng khi tôi cho nó một tí điện, nó bắt đầu chiếu hình ảnh. Hee hee!
Khám phá tuyệt vời đấy nhỉ.”
Trong khi nói, phía sau Naden, chiếc đuôi thằn lằn trườn đến thiết bị thu ấy. Khi chạm vào thiết bị, một tiếng click vang lên, và hình ảnh trên thiết bị biến mất.
Image [/images/images/image-19.jpeg]
Naden có thể trữ điện tích trong cơ thể. Bằng việc phóng điện tích, mặc dù Naden không hiểu nguyên lý hoạt động, cô ấy có thể tắt hoặc khởi động thiết bị. Có nhiều sinh vật có thể trữ điện tích bằng cơ thể, nhưng có lẽ Naden là người duy nhất có thể thực hiện việc đó một cách thành thạo.
Quan sát Naden thực hiện việc đó, Pai thở dài khó chịu. “Cô biết tài năng của cô rất lạ không?”
“Này, tôi may mắn lắm mới có một cơ thể có thể tích điện nhé. Phí phạm nó là một điều không thể.”
“Tôi biết, nhưng một con rồng có nên làm những việc như thế …?”
Tại Dracul với mùa xuân vĩnh cửu, những con rồng chưa ký khế ước có cuộc sống ung dung tự tại. Chúng bay lượn xung quanh với long thể, hoặc đắm mình trong nước, và tham gia vào các cuộc săn.
Thỉnh thoảng những long nữ tu dưới trướng của Tiamat sẽ dạy những con rồng còn lại về giá trị truyền thống, thế giới bên ngoài, ngữ học và số học. Ngoài những việc ấy ra, chúng được tự do làm những gì chúng thích.
Giữa phong cách sống truyền thống và có phần lạc hậu của loài rồng, Naden có lẽ là cá nhân duy nhất có thể sử dụng thành thạo dụng cụ từ thế giới bên ngoài.
Pai hỏi cô ấy với một giọng có chút khó chịu. “Cô có phải là rồng không thế?”
“… Ước gì tôi có thể biết.” Naden trả lời, ánh mắt đưa về phía màn hình. Nét mặt Pai biểu hiện gì đó, “Opps, tôi nói bậy rồi.” Vấn đề đó quả là đau đớn cho Naden.
“Những cô gái xinh xắn cùng những bộ y phục dễ thương, hát và nhảy cho mọi người cùng thưởng thức,” Naden nói. “Nó thật vui khi xem những hình ảnh này. Nhưng mà, tôi nghe nói người sáng tạo ra phát thanh truyền hình này không phải là người của Đế Quốc, mà là người của Vương Quốc Elfrienden. Thật tiếc là tôi không xem được bằng thiết bị thu đơn giản này.”
“Vương Quốc Elfrieden? Cô đang nói đến vương quốc đã triệu hồi Anh Hùng, và trở thành Vua á?” Pai hỏi, ngạc nhiên. Khi cô ấy nghe tên “Elfrieden,” một hình ảnh có phần truyền thống, hay nói chính xác hơn, lạc hậu, xuất hiện.
Naden vẫy ngón tay về phía Pai và nói
“Cô có thể quên những điều cô biết về Elfrieden rồi. À mà, họ bây giờ là Vương Quốc Friedonia, đúng không? Tôi không biết rõ chi tiết, theo thông tin từ Đế Quốc, họ phát triển với tốc độ đáng nể dưới sự cải tổ của tân vương đấy.”
Naden nhặt thiết bị bằng đuôi và nghịch nó.
“Tôi nghĩ việc anh ta sử dụng Ngọc Phát Thanh , một thứ được các gia đình quý tộc sử dụng để thông báo sự kiện, vào việc phát những thứ thú vị thế này, thể hiện một tầm nhìn siêu việt. Khác với quốc gia này, mãi không thay đổi, Vương Quốc Friedonia đang vươn xa và xa hơn nữa. Tôi muốn được diện kiến vị Vua này một lần quá. Có lẽ điểm hạ cánh tiếp theo của tôi sẽ là Friedonia.”
Pai giậm chân một cách phẫn nộ. “Ôi trời! Cô đang nghĩ gì thế!? Lễ Khế Ước sắp đến rồi đấy, cô biết không? Chúng ta sẽ không được phép làm thế trong một sự kiện quan trong thế này đâu, sự kiện mà sẽ quyết định tương
lai của tụi mình đấy!”
“Nó thật sự … không quan trọng lắm đâu,” Naden đáp lại. “Tôi chắc là không kỵ sỹ nào muốn chọn tôi đâu. Ý tôi là, tôi không thể bay, cũng không thể phun lửa.”
“…”
Ánh mắt Naden có nét từ bỏ và chấp nhận.
Pai không thể đáp lại trong tình huống này.
Mặc dù cô ấy, Naden Delal, là một thành viên của Long Tinh Sơn, cô ấy không có cánh cũng như không thể bay lượn trên bầu trời, và cô ấy không thể thở ra lửa. Ngay cả ngoại hình của cô ấy cũng khác với những thành viên khác.
Đó là lý do các thành viên khác gọi cô ấy là Con Sâu (vì ngoại hình dài mảnh, và không còn gì khác) sau lưng cô ấy. Đó cũng là lý do mà Naden thường trốn trong hang. Pai là một trong số ít những người bạn của Naden, nhưng cô ấy bất lực về vấn đề này.
“Erm…” Pai nói, có chút điên rồ. “NNhưng cô có thể phóng sét, Naden!” “… Có gì tốt trong việc đấy không? Không kỵ sỹ nào sẽ chọn tôi cả. Nếu họ chọn tôi, họ sẽ là kỹ sỹ duy nhất không thể bay, cô biết không?” Naden tránh ánh mắt của Pai.
Những kỵ sỹ rồng của Nothung rất nổi tiếng trên toàn lục địa.
Những kỵ sỹ này, cưỡi trên những con rồng uy hùng, sải rộng cánh bay khắp các bầu trời, xé mọi hàng ngũ quân địch và thiêu cháy mọi thứ với hơi thở rồng. Mặc dù là một quốc gia nhỏ, những kỵ sỹ của Vương Quốc Nothung có thực lực quân sự tương đương với Đế Quốc, ngay cả khi ở thế phòng thủ. Một Naden không thể bay, không thể phun lửa, sẽ không có chỗ trong đội hình của những kỵ sỹ này.
“Cô biết rồi đấy Pai” Naden thở dài. “Một cô rồng xinh đẹp như cô … Tôi nghĩ cô sẽ là người chọn đấy.” “… Tôi cảm thấy chút không thân thiện đấy nhé.”
Trong buổi lễ ký khế ước, đầu tiên các kỵ sỹ sẽ chọn một con rồng trở thành thú cưỡi, sau đó con rồng sẽ quyết định có chấp nhận hay không. Điều đó có nghĩa một con rồng nhận được nhiều hơn một lời đề nghĩ sẽ được chọn. Naden thiết nghĩ chắc chắn Pai sẽ rơi vào trường hợp đó.
“Có lẽ tôi nên rời khỏi đây?” Naden hỏi, chán nản. “Có lẽ làm Rắn Biển (Hải xà)[8] cũng được.”
Từ những gì Pai biết, tộc Rắn Biển và Naden có nhân dạng gần giống nhau. Điều khác biệt là cặp gạc của Naden to hơn, và thành viên tộc Rắn Biển không có khả năng biến thân như loài rồng, những điều ấy thường không ai để ý trừ khi cô ấy nhắc đến.
Pai lầm bầm khó chịu. “Nếu thái độ của cô theo chủ nghĩa thất bại, trái tim cô cũng sẽ thất bại theo đấy!”
“Nhưng…”
“Với cả, chẳng phải Bà Tiamat đã cho cô lời tiên tri rồi sao? Nó sẽ ổn thôi!”
Những con rồng tham gia vào Lễ Khế
Ước hàng năm đều được chọn bởi Tiamat. Mong muốn cá nhân và tuổi tác không phải yếu tố quyết định. Những con rồng được chọn sẽ nhận lời tiên tri từ Long Mẫu vào thời khắc đầu năm. Naden là một trong số họ.
“Cuối cùng thì, sẽ có một người nhận ra giá trị của con xuất hiện. Đó là lúc con sẽ rời tổ.”
Đó là những gì Tiamat đã nói với Naden, người đã từ bỏ hy vọng cho tương lai. Bà ấy nhẹ nhàng nói với ánh mắt ân cần của một người mẹ. Naden chưa bao giờ nghĩ rằng Tiamat sẽ nói dối. Nhưng, tại thời điểm này, cô ấy vẫn không tin là lời tiên tri sẽ thành sự thật.
“Nó … có lẽ là những lời an ủi của Tiamat thôi,.” Naden nói. “Ngay cả tôi còn không biết giá trị của chính mình. Làm sao một người xa lạ có thể hiểu
và nhìn ra giá trị của mình.”
“Nhưng, theo những gì tôi biết, Bà
Tiamat chưa bao giờ tiên đoán sai cả.”
“Được rồi, tôi sẽ là ví dụ đầu tiên cho thất bại. Mừng cho tôi đi.”
Pai lầm bầm. “Cô thật thất bại.”
“Pai, nếu cô cứ lầm bầm mãi thế, cô
sẽ nổi đốm giống loài bò đấy, cô biết không?”
“Moo! Moo! Moo!” Pai thốt lên.
Trong khi nhìn Pai nổi điên qua khóe mắt, Naden thở dài. Nếu thực sự có người trân trọng sự tồn tại của mình, và có người có thể khám phá ra nó … thật tuyệt vời phải không? Nếu điều vy diệu đấy xảy ra, và họ có thể mang mình thoát khỏi vùng đất chán ngắt này, vùng đất chỉ có mùa xuân và không có gì lạ xảy ra … Chậc, nó có lẽ là không thể, nhỉ?
Naden ép mong muốn tha thiết đấy vào trong ngăn sâu nhất của trái tim.
CHƯƠNG 1: LỢI ÍCH DO KẺ CƯỚP HAY CÁI KÉO MANG LẠI TÙY THUỘC VÀO CÁCH TA SỬ DỤNG CHÚNG
Ngày 15, tháng 3, năm 1546, Lịch Đại Lục
Chuyện xảy ra tại một thảo nguyên trải dài phía Tây Bắc, một phần lãnh thổ của Vương quốc Friedonia.
Trên một con đường thoáng đãng có khung cảnh tuyệt đẹp trải dọc theo thảo nguyên, với hai bên đường là những loài cây diệt quỷ từ Thánh Hộ Lâm được trồng thẳng tắp. Đây là một trong những tuyến đường quốc lộ được xây dựng như là một phần của mạng lưới vận chuyển. Nếu đi theo con đường này chúng ta có thể bắt gặp những đoàn thương buôn được các mạo hiểm giả bảo vệ, hay những đoàn tàu vận chuyển bằng rhinosaurus kéo dài.
Vào một ngày trời xuân tĩnh lặng và trong xanh. Có một chiếc xe chở hàng bọc kín được kéo bởi hai con ngựa đang di chuyển trên con đường quốc lộ đó. Bên trong cỗ xe là những món hàng hóa của một thương nhân bán rong bình thường, nhưng lũ ngựa kéo xe thì lại là những con thú có vẻ ngoài khá là lộng lẫy.
Chúng tôi đang ở trong cỗ xe chở hàng đó. Và tôi đang nói chuyện với một người đàn ông đang chạy đằng sau cỗ xe.
“Cậu thấy sao, Hal?” tôi cất tiếng hỏi. “Cảm giác được chạy trên chính con đường mình xây dựng nên thế nào?”
“Đúng là tôi cảm thấy khá là sướng, nhưng mà… nghe mấy lời đó thốt ra từ miệng của cậu, khiến tôi cảm thấy hơi nóng máu đấy…” Halbert gắt gỏng đáp lại, cậu ta vẫn đang chạy theo cỗ xe.
Hiện tại đang có 4 người ở trên cỗ xe chở hàng: Aisha, Kaede, Tomoe, và tôi.
Nhóm chúng tôi đang hướng đến Tinh Long Liên Sơn theo lời mời trực tiếp của Long Mẫu.
Dù vậy, chúng tôi chẳng hề biết mục đích của lời mời này là gì cả, và chỉ có một vài người thân tín nhất của tôi biết chuyện, thế nên chuyến đi này chúng tôi phải che giấu danh tính. Đó là lý do vì sao tôi đang mặc bộ thường phục của những lữ khách đến từ Quần đảo Cửu Thủ Long, gồm một chiếc nón rơm và một chiếc áo đi mưa của lữ khách, Tomoe thì đang mặc một chiếc áo choàng pháp sư màu trắng có mũ trùm, còn Aisha, Hal, cùng Kaede, mỗi người họ đều ăn bận như những mạo hiểm giả.
Tất nhiên, khi đến Tinh Long Liên Sơn, chúng tôi dự định sẽ thay lại bộ lễ phục được đặt trong cỗ xe chở hàng.
À với lại, còn thành viên cuối cùng của chúng tôi là Carla thì đã đi trước để dò thám những nơi mà chúng tôi sẽ di chuyển qua. Trong mấy tình cảnh thế này, có một Bán Long biết bay tiện thật đấy.
Aisha và tôi đang thư giãn trong cỗ xe, trong khi Tomoe thì ngồi tại ghế lái xe và đang được Kaede chỉ cách điều khiển chiếc xe chở hàng. Bởi vì Tomoe và Kaede thuộc hai chủng tộc khá là giống nhau là Bí Lang Tộc và Bí Hồ Tộc, nên khi họ ngồi cạnh nhau tại ghế lái xe như thế, trông họ quả thực rất giống chị em, nhìn 2 người họ như vậy khiến tôi bất giác mỉm cười.
Ban đầu, Hal cũng ở trong cỗ xe, nhưng rồi cậu ta chợt nói, “Cứ thế này thì cơ thể của tôi sẻ trở nên chai lì hết mất,” rồi cậu ta nhảy khỏi xe và bắt đầu chạy.
“Chẳng phải cậu vừa mới trải qua khóa huấn luyện Dra-trooper (1) [http://valvrareteam.com/story/tap-6-chuong-1-loi-ich-do-ke-cuop-hay-cai-keo-mang-lai-tuy-thuoc-vao-cach-ta-su-dung-chung] đầy vất vả đó sao?” tôi hỏi. “Ít nhất thì cậu cũng nên tận dụng khoảng thời gian này để xả hơi đi chứ.”
“Cậu làm biếng quá đấy…” Hal nhìn tôi bằng một vẻ mặt nghiêm túc và có phần hơi sốc.
“Ờ nhỉ… cậu ta nói cũng đúng.”
Tôi hiện đang ở trong cỗ xe, gối đầu lên đùi của Aisha. Chiếc mũ thì được đặt trên ngực, và đúng là, có lẽ tôi có hơi làm biếng thật. Tôi xoay đầu về phía sau hỏi Aisha, người đang vừa xoa đầu tôi vừa làm một vẻ mặt ngơ ngẩn.
“Aisha, em ổn chứ? Anh có nặng lắm không?”
Aisha chợt hoàn hồn trở lại, cô ấy liền lắc đầu nguầy nguậy. “Không hề ạ! Em còn sợ là anh cảm thấy đùi em thô ráp ấy chứ. Người em toàn cơ bắp không mà…”
“Nah, anh thấy cũng đàn hồi lắm chứ bộ. Nhìn nè, ngón tay của tay lún vào luôn này.”
“Wah! Chờ đã, nhột quá!”
Khi tôi dùng ngón tay chọt chọt đùi của cô ấy, Aisha khẽ giật mình. Dễ thương thật.
“Ôi trời, lạy chư thần… tôi không muốn ở trong cái cỗ xe với bầu không khí kiểu đó chút nào cả đâu đấy nhé,” Hal cất tiếng và làm một thái độ kiểu như “Tôi hết chịu đựng nổi cái cảnh vớ vẩn này rồi.”
Phải rồi nhỉ, nếu tôi ở trong tình cảnh của Hal, có lẽ tôi cũng cảm thấy vậy. Tomoe cũng đang bám dính lấy Kaede mà.
“Nhưng mà, nếu tôi không chọn hai người đi theo, thì hai người cũng sẽ vẫn leo lên chiếc Hiryuu (2) [http://valvrareteam.com/story/tap-6-chuong-1-loi-ich-do-ke-cuop-hay-cai-keo-mang-lai-tuy-thuoc-vao-cach-ta-su-dung-chung], và tập luyện như mọi ngày thôi, chẳng phải sao?” tôi hỏi. “Được xả hơi như vậy, cậu không thấy vui à?”
“Ờ, thì đúng, nhưng mà… mục đích của chuyến đi xả hơi này là gì cơ chứ?” Hal gặng hỏi. “Họ sẽ gặp mặt chúng ta ở biên giới mà, phải không? Sao chúng ta không cưỡi Phi long đến đó luôn cho rồi đi?”
Đúng như cậu ta nói, một người nào đó từ Tinh Long Liên Sơn sẽ đến đón chúng tôi tại một ngôi làng ở biên giới phía Tây Bắc của Vương quốc Friedonia. Khi chúng tôi đến đó, một con rồng sẽ chở chúng tôi thẳng tới Tinh Long Liên Sơn.
Nếu chỉ đơn thuần xét đến tính hiệu quả, thì chúng tôi có thể ở tại thủ đô cho đến khi thời gian gặp mặt sắp đến, và rồi chúng tôi sẽ di chuyển đến ngôi làng bằng Phi long ngay trong ngày. Nhưng như thế thì chán lắm.
“Mãi cho đến lúc này tôi mới có được một kì nghỉ dài,” tôi nói. “Phá hỏng nó bằng mấy cái kế hoạch vội vã như vậy thì chán lắm, đúng không nào?”
“Vậy á? Tôi thấy di chuyển thế này chẳng có gì gọi là vui thú cả…”
Đây chính là điểm khác biệt giữa cách nhìn của người ở thế giới này với cách nhìn của một người hiện đại.
Tại thế giới này, những con dã thú hung tợn và thậm chí là quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, một chuyến đi bình yên là gần như bất khả thi, cho dù ta có đang ở trên chính đất nước của mình đi nữa.
Theo lịch sử của Trái Đất, thì cũng chỉ trong khoảng thời gian gần đây chúng ta mới có thể di chuyển qua lại dễ dàng được. Thậm chí trong thời kì Edo, khoảng thời gian mà trật tự công cộng được xem là bình ổn nhất, lúc Matsuo Bashou lên kế hoạch cho một chuyến đi, ông ta cũng đã phải chấp nhận một sự thật rằng ông ta có thể sẽ không còn sống sót mà trở về.
Khi nghĩ theo hướng như vậy, tôi lại chợt nhận ra rằng Poncho thật sự quá ảo diệu, anh ta đã từng đi qua rất nhiều đất nước, và đã từng chi rất nhiều tiền, tất cả chỉ để theo đuổi niềm đam mê ẩm thực của mình.
“Tôi thích đi du lịch,” tôi đáp. “Được nhìn thấy những khung cảnh xa lạ khiến trái tim tôi như muốn hò reo vậy. Ông bà của tôi cũng rất thích đi du lịch, thế nên họ thường hay dẫn tôi đi cùng với họ.”
“Là ông bà của anh thích vậy á, Bệ Hạ?” Aisha cất tiếng hỏi.
“Đúng vậy. Mặc dù đã là một cặp vợ chồng già cả rồi, nhưng họ vẫn đi rất nhiều nơi đến những ngôi đền, chùa chiền, và những tòa lâu đài nữa.”
Mùa thu thì đến Nara.
Ngắm lá đỏ và ăn bánh quy senbei.
Khoảng thời gian đó thật là tuyệt.
Khi đó, thậm chí chỉ đi đến những tỉnh lân cận thôi cũng đã khiến tôi có cảm giác như được đi đến một nơi rất xa. Tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng được rằng, chỉ vài năm sau đó, tôi đã di chuyển hẳn tới một thế giới khác luôn rồi.
Trong khi tôi vẫn đang đắm chìm trong những ký ức xưa cũ đó, Aisha cất tiếng. “Mà giờ nghĩ lại thì, có một chuyện khiến em cứ thắc mắc mãi…” Cô ấy tiếp tục với một giọng có vẻ bối rối. “Cái xe hàng này, nó chẳng lắc lư tí nào cả. Ý em là, đáng ra bình thường thì chúng ta sẽ không thể nào thư giãn được như thế này đâu.”
“À, trông thì giống như một cỗ xe hàng bình thường vậy thôi, chứ thật ra… Genia là người thiết kế ra nó đấy,” tôi đáp.
“Um, sao tự nhiên trông anh có vẻ mệt mỏi quá vậy?” Aisha hỏi lại.
“Đoàn tàu rhinosaurus hiện tại chủ yếu làm công việc vận chuyển hàng hóa, nhưng dạo gần đây chúng ta còn muốn chúng làm xe kéo chở khách nữa, thế nên rung lắc sẽ trở thành một vấn đề khá là rắc rối,” tôi bắt đầu giải thích.
“Giờ cậu nhắc tôi mới nhớ, khi chúng ta đến khu rừng của tộc Hắc tiên, cái đoàn tàu đó lắc lư kinh khủng luôn ấy,” Hal cắt ngang, làm một vẻ mặt nhăn nhó.
Có lẽ là cậu ta đang nhớ lại cái cảm giác khi đó. Chúng tôi di chuyển đến đó vì mục đích cứu trợ thiên tai, thế nên phải đếm từng giờ từng khắc. Chính vì thế nên chúng tôi đã phải di chuyển nhanh nhất có thể, mà không màng đến cái vấn đề rung lắc đó, và kết quả là hầu hết tất cả những thành viên của Cấm quân đi cùng chúng tôi đều bị say xe.
“Chính vì lý do đó nên anh đã nhờ Genia phát minh ra một thiết bị lắp đặt giúp giảm thiểu rung lắc trong xe,” tôi giải thích. “Chỉ là… Genia lúc nào cũng làm vượt quá kì vọng của anh theo hướng mà anh chẳng thể nào ngờ nổi.”
Tôi đã hình dung thứ đó giống như là một cái lò xo cuộn. Ngành học của tôi tập trung vào lĩnh vực nhân học, chứ không phải kỹ sư, thế nên tôi không biết chính xác cách làm ra nó, nhưng nếu tôi cho nhà Khoa học đi trước thời đại Genia biết được hình ảnh sơ khai của thứ mà tôi đang nghĩ đến, thì tôi hi vọng là cô ấy sẽ chế tạo ra được thứ gì đó tựa tựa vậy.
Nhưng thứ mà Genia phát minh ra thực sự vượt quá sức tưởng tượng của tôi.
“Anh không thể tưởng tượng nổi là cô ta lại chế ra được nguyên cái bộ giảm xóc luôn…” tôi khẽ lầm bầm.
“B-bộ giảm x… Là cái gì vậy?” Aisha hỏi.
“Mặc dù anh chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng tại đại lục này có một loài thuộc họ thú có mai to lớn đến nỗi ta thường hay nhầm nó là một con , phải không?” tôi đáp.
“Em không biết glyptodon là con gì, nhưng anh đang nói tới loài thú có mai khổng lồ phải không ạ?” Aisha hỏi lại. “Chúng chủ yếu sống trong những khu rừng. Lớp vỏ giáp của chúng rất là cứng, ngay cả em muốn đập vỡ nó cũng cảm thấy khó khăn nữa là.”
“Khoan, chờ đã?! Cô đập vỡ được chúng á?!” Hal giật mình hét to. “Người ta bảo là đập vỡ lớp vỏ của chúng bằng những đòn tấn công vật lý là gần như bất khả thi đó?!”
“Họ nói vậy á?” Aisha lại hỏi. “Tôi đập khoảng chừng 10 lần, luân phiên dùng cả thanh đại kiếm nữa, và cuối cùng chúng cũng vỡ.”
“”…”” cả Hal và tôi đều nín lặng. Có vẻ như Genia không phải là người duy nhất thuộc hàng siêu nhân nhỉ…
“Ờ-ờm, tạm thời bỏ chuyện đó qua một bên đi,” tôi cất tiếng. “Vậy nên, chúng ta đã biết là loài thú có mai khổng lồ đó sử dụng lớp vỏ giáp cứng của chúng để tự vệ trước những đòn tấn công vật lý, nhưng Genia lại đặt ra câu hỏi là vậy xung chấn từ những đòn tấn công đó đã đi đâu. Cho dù có nhìn kĩ thế nào đi nữa thì cũng không hề thấy một vết xước nào ở bên ngoài, cô ta đoán xung động có thể đã chạm tới phần cơ quan mềm nhũn bên trong chúng. Khi cô ấy tiến hành giải phẫu một con để nghiên cứu, cô ấy đã phát hiện ra rằng phần mỡ đặc bên trong lớp vỏ giáp đó có khả năng giảm xung động cực kỳ tốt.”
Nói cách khác, bên trong lớp vỏ đó có một lớp kết cấu thịt mỡ vô cùng dày đặc, nói theo hướng để một người hiện đại có thể hiểu được thì, chất lượng của chúng có thể nói là tương đương với cao su.
Tôi dậm chân 2 lần lên cái nền của chiếc xe hàng. “Phần trục và bánh xe của chiếc xe hàng này được làm dựa theo nguyên lý của lớp mỡ được phát hiện bên trong lớp vỏ giáp đó. Đó chính là lý do vì sao chiếc xe này ít rung lắc hơn hẳn những chiếc xe chở hàng khác.”
“Ra là vậy… Đúng là Quý nương Genia có khác,” Aisha nói. “Chỉ có cô ấy mới dễ dàng nghĩ ra được những thứ như vậy.”
Trông Aisha thì có vẻ thực sự rất là ấn tượng, nhưng còn cảm nhận của tôi về sự việc này có hơi phức tạp hơn chút.
Nghe thì có vẻ hơi đòi hỏi quá, nhưng tôi đã mong là cô ấy có thể làm ra được một thứ vật liệu có thể sử dụng được rộng rãi hơn. Mỡ của loài thú có mai khổng lồ khá là quý, thế nên nó khiến cho chiếc xe chở hàng đắt tiền này trông chẳng hợp với vẻ bề ngoài của nó chút nào cả. Nếu tôi muốn thử làm một đoàn tàu lửa chạy êm mà sử dụng cách thức này, thì lũ thú có mai khổng lồ ấy sẽ bị tuyệt chủng vì săn bắt quá mức mất.
“Chúng cần phải rẻ hơn để cộng đồng có thể sử dụng được…” tôi thầm nghĩ.
Tuy vậy, Genia là một thiên tài bẩm sinh, và một khi cô ấy đã chế tạo ra được thứ gì đó, thì với tính cách của mình, cô ấy sẽ không bao giờ chịu nghĩ ra những cách khác để chế tạo ra một phiên bản hợp túi tiền hơn, hay cải thiện cách thức hoạt động của nó đâu. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải chuyển những thứ vật liệu đó cho những nhà nghiên cứu chăm chỉ, và nhờ họ nghiên cứu ra một loại vật liệu thay thế có thể sản xuất hàng loạt được.
Kết quả là, họ đã tìm ra được một loài tằm tạo ra những cái kén sở hữu những đặc tính giảm xóc để chế tạo nên loại vật liệu ấy. Những cái kén đó có thể sản xuất hàng loạt được, thế nên tôi rất mong chờ kết quả nghiên cứu tiếp theo từ họ. Dĩ nhiên, tôi cũng đã nói cho họ tất cả những gì tôi biết được về lò xo, và nhờ họ nghiên cứu về chúng luôn rồi.
Sự thật là, những người thực sự đang hỗ trợ đất nước này không phải là một kẻ cai trị như tôi, hay những thiên tài như Genia, mà là những nhà nghiên cứu vô danh đó. Đó là điều quan trọng mà chúng tôi không được phép quên.
—————————————————-
Và rồi một chuyện xảy ra khi tôi đang nhắm mắt ngả đầu trên đùi Aisha, mải mê nghĩ ngợi về chuyện đó.
“Này,” Hal cất tiếng. “Hình như Tiểu thư Carla quay lại rồi kìa.”
Nghe thấy thế, tôi liền ngồi dậy. Và cất tiếng gọi Tomoe và Kaede đang ngồi ở ghế lái xe để bảo họ dừng cỗ xe lại.
Khi tôi bước ra khỏi chiếc xe, Carla lúc này đang trong quá trình hạ cánh xuống đất. Đó không phải là một cú hạ cánh thẳng xuống đất; mà cô ấy bay thành một đường xiên với mặt đất để hạ xuống giống như một chiếc máy bay dân dụng vậy. Có lẽ cô ta đáp xuống như vậy là để đảm bảo rằng không ai thấy được bên dưới lớp váy hình tạp dề của cô ta.
“Thần đã trinh sát trở về, thưa chủ nhân,” Carla cất giọng báo cáo, đồng thời chỉnh lại chiếc váy có hơi bị nhăn khi đang hạ cánh. Có vẻ như cô ấy đã quen với bộ trang phục váy ngắn của hầu gái rồi.
Khi tôi quyết định mang theo Carla, tôi đã nghĩ rằng để cho cô ấy ra ngoài với bộ đồng phục hầu gái thế này thì có hơi quá, và thế là tôi định sẽ cho cô ấy mặc bộ giáp mà cô ấy đã từng dùng trong trận chiến, nhưng Trưởng hầu gái Serina đã bảo rằng, “Thần biết chuyện này trước sau gì cũng xảy ra, nên thần đã chuẩn bị một bộ trang phục hầu gái dành cho những chuyến đi xa rồi,” và với một khuôn mặt tỉnh bơ cô ấy chìa ra một thứ.
Tôi đã từng sử dụng một số loại vật liệu được người ta cống nạp cho Hoàng tộc mà chẳng biết sử dụng vào đâu, để nâng cấp cho những chú Tiểu Musashibo của tôi, và có vẻ như bộ trang phục hầu gái này cũng sử dụng những loại vật liệu đó. Chúng là một loại cực phẩm đấy: kháng gươm đao, kháng mũi tên, kháng acid, kháng nhiệt, khó bị bẩn, và dễ giặt.
“… Sao cái cô Trưởng hầu gái này nhiệt tình thế nhỉ, cô ta còn định nhiệt tình tới mức nào nữa vậy?” tôi tự hỏi.
Dẹp qua một bên đã. Tôi liền cất tiếng khen ngợi cô ấy.
“Tốt lắm. Thế nào rồi?”
“Không có loài thú nguy hiểm nào phía trước ạ… tuy nhiên…” Carla chợt lúng túng, ngoái nhìn đôi cánh đằng sau lưng của cô ấy.
Tôi nhìn theo, tự hỏi không biết có chuyện gì, rồi tôi nhận thấy có hai bàn chân nhỏ xíu lộ ra từ bên dưới cánh tay của Carla. Carla lại quay người sang hướng khác, và rồi tôi thấy một cậu bé con người khoảng chừng 5 tuổi đang bám dính trên lưng cô ấy. Cậu bé trông rất sợ hãi, và đang bám rất chặt.
Carla trông có vẻ khá là bối rối, nói rằng, “Thần tìm thấy cậu bé này đang đứng khóc một mình tại một khu đất trống trên núi, thần không thể để mặc cậu nhóc được, nên thần đã mang cậu nhóc về cùng với thần. Cậu bé trông có vẻ sợ hãi thứ gì đó… và không chịu xuống.” Carla nhún vai một cái như muốn nói rằng cô ấy chẳng hiểu nổi nguyên nhân tại sao.
“Có khi nào cậu bé sợ là do cô bay tít lên trời không?” tôi hỏi. Có vẻ như cô ấy đã bay khá là cao, thế nên có thể là cậu bé đã bám thật chặt để không bị rơi.
Khi tôi chỉ ra điểm đó, đôi mắt của Carla chợt mở to như vừa nhận ra điều gì đó. “A! N-Ngài nói đúng. Thần quên mất con người không bay được.”
“Ôi, trời ạ…”
Tôi nhìn cô ta bằng cặp mắt thẫn thờ, Carla bối rối đảo mắt lia lịa. Kaede và Tomoe liền dịu dàng bắt chuyện với cậu ta, và cuối cùng cũng dỗ được cậu ta leo xuống lưng Carla. Nhưng khi vừa mới leo xuống và thả lỏng người, cậu bé lại bắt đầu khóc.
Cậu bé chắc là đến từ một ngôi làng gần đây, và có vẻ như đã bị lạc khi lang thang vào dãy núi. Và thế là chúng tôi hiện đang giữ một cậu nhóc chẳng biết tên tuổi, chẳng biết nơi ku cậu sống, và cứ khóc mãi không thôi.
Nếu tôi là một chú chó sĩ quan cảnh vệ trong bài hát “Inu no Omawari-san”, thì đây sẽ là lúc mà tôi bắt đầu cất tiếng sủa vì chẳng biết phải làm gì, và rồi bỏ cuộc luôn.
Cậu bé có vẻ như khá là thích Carla, bởi vì cậu ta vẫn cứ bám dính lấy cô ấy, và xem chừng cô ấy vẫn còn khá là hoảng loạn khi tôi cất tiếng hỏi, “Còn chuyện gì cần lưu ý nữa không?”
“Uh… AH!” Carla hét lên. “Ngài nói thần mới nhớ. Thần có thấy một nhóm đàn ông kỳ lạ trên núi.”
“Kỳ lạ ư?” tôi lặp lại từ đó.
“Vâng ạ. Nhìn bề ngoài trông bọn chúng giống như những tên cướp bẩn thỉu vậy. Một trong những lý do khiến thần quyết định mang đứa trẻ này theo chính là vì có những kẻ như vậy lảng vảng trong khu vực đó.”
“Là sơn tặc sao?” tôi nghĩ ngợi. “Ta chưa từng nghe báo cáo gì về việc có cướp xuất hiện trên lãnh thổ của chúng ta cả…”
Khi tôi vừa mới ngồi vào ngai vàng, thỉnh thoảng vẫn còn đâu đó những báo cáo về lũ đạo tặc và sơn tặc. Tuy nhiên, với việc mạng lưới vận chuyển đã được xây dựng, cho phép quân đội có thể di chuyển quanh đất nước cực kỳ nhanh chóng, tôi đã không còn nghe báo cáo gì về những tên trộm cướp trên đất nước này nữa. Cái từ “đạo tặc” duy nhất mà tôi được nghe là về những nhà mạo hiểm giả sử dụng nó làm tên nghề của mình mà thôi. Khi có báo cáo về một biến cố nào đó xuất hiện, chúng sẽ được xử lý ngay lập tức, và nếu chúng tôi phát hiện ra một nhóm có vũ trang, quân đội sẽ được gửi đến để giám sát họ, hoặc xử lý họ luôn nếu cần thiết.
Đó chính là lý do vì sao rất nhiều nhóm trộm cướp đã bị tiêu diệt, hoặc tự động từ bỏ nghề luôn. Một số nhóm trộm cướp thì tỏ ra khá là vô hại, và với những người như thế thì… AH!
“Này, Carla, cô có nhớ màu trang phục mà họ đang mặc không?” tôi hỏi.
“Ngài nhắc thần mới chợt nhớ là… tất cả bọn chúng đều mang một tấm giáp che ngực màu cam.”
“Ừm, biết ngay mà…” tôi gật đầu đáp.
“Vậy là Ngài đoán được bọn chúng là ai ư?”
“À, còn hơn cả suy đoán ấy chứ…”
Tôi chính là người lập ra cái tổ chức đó mà.
———————————————————
Sau đó, chúng tôi đi tiếp độ khoảng chừng 30 phút nữa. Khi chúng tôi mang cậu bé đến dưới chân núi nơi Carla bảo rằng cô đã thấy nhóm đàn ông ở đó, ngay lập tức một đám người mặc giáp màu cam xuất hiện và chào đón chúng tôi. Tôi đã cho Carla đi trước và giải thích tình hình cho họ rồi.
Đúng như những gì Carla đã nói, những người đàn ông này trông giống hệt bọn cướp. da của họ sạm đen như bị rám nắng, da mặt thì dày, râu ria thì lởm chởm, và là một nhóm người khá là cục mịch và thô lỗ. Trông họ giống người xấu đến nỗi Aisha và Hal liền ngay lập tức thủ thế khi 2 người họ thấy mấy người này (Tomoe và Kaede thì đang đợi bên trong cỗ xe hàng), tuy nhiên những người đàn ông này không hề tỏ ra khát máu, và cũng chẳng hề căng thẳng đề phòng chút nào cả.
Một người đàn ông to lớn nhất trong số họ bước lên phía trước. “Là cậu đấy à, chàng trai? Tôi nghe nói là cậu đang giữ một đứa trẻ.”
Người đàn ông dang rộng cánh tay ra trông khá là dữ dằn, và nhe răng cười.
“Đúng vậy,” tôi đáp. “Một thành viên trong nhóm của chúng tôi đã tìm thấy cậu bé một mình lang thang trong núi và mang cậu ta theo.” Nếu để lộ thân phận thì mọi chuyện sẽ mệt mỏi lắm, thế nên tôi lịch sự giải thích tình hình cho ông ta. “Các người có mang theo người thân của cậu bé đến đón rồi chứ?”
“Dĩ nhiên rồi,” người đàn ông đáp. “Ê, mấy thằng não heo kia! Mang cha mẹ thằng bé tới đây mau mau coi!”
Một người đàn ông hét lên, “Rõ thưa sếp!” và quay đầu chạy thật nhanh về phía sau.
Cái cách mà họ nói chuyện với nhau, nghe giống hệt như một tên đại ca đang nói chuyện với một trong những tên tay sai của hắn vậy.
Không lâu sau, một người phụ nữ trông giống như là một chủ quán trọ đến từ một ngôi làng, đi luồn qua những người đàn ông và xuất hiện trước mặt chúng tôi. Người phụ nữ trông khá là bối rối khi bước qua nhóm người đàn ông đó, khẩn khoản nhìn tôi bằng một khuôn mặt trông khá là tuyệt vọng.
“Th-thằng bé… Con tôi sao rồi ạ?! Nó một mình lang thang trong dãy núi này, suốt từ đó đến giờ tôi không hề có tin tức gì của nó cả!”
Vậy đây chính là mẹ của cậu bé à? Bà ấy chắc hẳn rất là lo lắng.
“Xin cô hãy bình tĩnh,” tôi nói. “Cậu bé không bị thương gì cả đâu.”
Tôi liền bảo Carla mang cậu bé tới. Khi Carla dắt cậu ta ra từ chiếc xe hàng, cậu nhóc liền bay thẳng đến và nhảy vào vòng tay của người phụ nữ ngay khoảnh khắc cậu ta vừa nhìn thấy bà ấy.
“Mẹẹẹẹẹ!”
Người phụ nữ ôm chặt lấy cậu ta. “Tạ ơn trời đất… Thật là, cái thằng nhóc hư hỏng này! Con làm mẹ lo muốn chết!”
“Con x…xi…xin lỗi…”
“Mẹ thật sự rất… rất mừng vì con không sao…”
Cậu bé và người mẹ đã được đoàn tụ, và đang ôm nhau thật chặt.
Trong khi chúng tôi đang khẽ liếc nhìn họ qua khóe mắt, người đàn ông to lớn kia bảo với tôi. “Cậu thực sự giúp bọn tôi nhiều lắm đấy, chàng trai ạ. Chúng tôi đã phải chia ra tìm kiếm thằng bé, nhưng chẳng mang lại kết quả khả quan gì. Chính ta còn không biết phải nên làm gì nữa.”
“Không, như tôi đã nói lúc nãy rồi, chúng tôi chỉ tình cờ tìm thấy cậu bé thôi.”
“Dù vậy, ta vẫn phải cảm ơn cậu. Ta là thủ lĩnh của nhóm này. Tên là Gonzales. Trông cậu có vẻ là một thương nhân nhỉ?”
“Vâng,” tôi đáp. “ Là Kazuma Souya từ Công ty Ngân Lộc.”
Sẽ rất là rắc rối nếu tôi bị phát hiện là một vị vua, thế nên tôi đã sử dụng cái tên giả mà tôi đã chuẩn bị.
Gonzales “Hm?” một tiếng và chau mày. “Chàng trai này… Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó chưa nhỉ?”
“Gặp nhau á? Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên ấy chứ…”
“Hay là ta tưởng tượng nhỉ? Ta có cảm giác là đã gặp cậu ở đâu rồi…”
“Ờm, nếu vậy thì hi vọng là ông sẽ nhớ khuôn mặt tôi nhé,” tôi đáp. “Công ty Ngân Lộc chúng tôi rất vui lòng được làm ăn với ông.”
“Gahaha! Cậu đúng là một thương nhân không lẫn vào đâu được nhỉ?” Gonzales trông có vẻ khá là khoái trá, ông ta liền vỗ thật mạnh vào lưng của tôi.
… Đau đấy cha nội.
Sau khi tôi diễn xong và trở về với các cộng sự của mình, Hal liền cất tiếng, “Cậu làm ơn giải thích hộ tôi cái được không? Mấy người đàn ông đó là ai? Bọn họ trông chẳng khác nào một băng đảng trộm cướp cả.”
“Ờ thì đúng rồi, họ đã từng là sơn tặc mà.”
“Hở?! Cậu vừa nói gì?!”
“Bình tĩnh nào, Hal,” tôi vội nói. “Sơn tặc cũng có nhiều loại mà.”
Có những sơn tặc tấn công thương nhân và dân làng, cướp lấy tài sản của họ, bắt cóc phụ nữ và trẻ em, và thậm chí còn giết người nữa. Chúng là những kẻ mà ta hay gọi là những bọn cướp đê hèn.
Nhưng cũng có những người chỉ chiếm lấy những đoạn đường núi, thu phí mãi lộ từ những thương nhân, và đổi lại là sự bảo kê từ họ. Những người như vậy thường gọi là những kẻ cướp có tâm (?).
Với thể loại đầu tiên, mỗi khi có báo cáo về chúng, tôi chỉ cần gửi quân đội tới tiêu diệt là xong, nhưng còn thể loại thứ 2, để mất những người tài như thế thì phí lắm.
Dù sao thì họ cũng là những người rất rành về những ngọn núi. Họ thường hay cắm rễ tại mấy khu vực như vậy, làm thân với những ngôi làng gần đó, vì thế nên nếu vứt đi những kiến thức và kinh nghiệm của họ thì sẽ rất là phí. Và do vậy, đây là cách giải quyết của tôi.
“Tôi đã thuê những tên sơn tặc đó, và tập hợp họ lại thành những ‘Sơn đội giải cứu’.”
“Sơn đội giải cứu?” Hal lặp lại những từ đó.
“Khi có ai đó đi lạc trên núi, giống như những gì vừa xảy ra lúc nãy, họ sẽ đi tìm người đó. Họ đồng thời cũng sẽ đi tuần tra khu vực trên núi và để mắt đến những hiện tượng lạ, và họ còn bảo vệ người đi đường nữa, giống như công việc trước đây họ vẫn làm. Chính quyền sẽ trả lượng cho họ. Họ sẽ tính phí bảo vệ trên những con đường núi, nhưng số tiền mà họ thu được sẽ về lại ngân khố. Nếu họ bị phát giác qua mặt chính quyền, thì dĩ nhiên, chúng ta sẽ xử lý họ như những tên sơn tặc bình thường.”
“Wow, cậu cũng tính toán kĩ quá nhỉ…” Hal cất tiếng, giọng có vẻ khá là ấn tượng, nhưng tôi chỉ gượng cười.
“Ờ thì, tôi là vua mà.”
“Ờ ha, cậu nhắc mới nhớ, đúng là vậy nhỉ. Thỉnh thoảng tôi lại quên mất đấy.”
“Ừ, tôi cũng vậy mà.”
Hai người chúng tôi cùng bật cười.
Sau đó, chúng tôi chào tạm biệt người mẹ, cậu bé, và nhóm Sơn đội giải cứu, rồi tiếp tục chuyến hành trình.
Gặp gỡ mới đây rồi lại chia tay, rồi lại thêm một cuộc gặp gỡ khác.
Trên chuyến hành trình này, chúng tôi sẽ lại gặp những con người như thế nào nhỉ? Tôi bất chợt cảm thấy hào hứng.
CHƯƠNG 2: THỜI CUỘC BẮT ĐẦU CHUYỂN DỜI
“Oa… Phong cảnh đẹp quá đi mất.” Tôi bất giác thốt lên một tiếng đầy ngưỡng mộ.
Tại vùng phía Tây Bắc của Vương quốc Friedonia, trong một ngôi làng nhỏ giáp biên giới với Giáo Hoàng quốc Chính thống Lunaria.
Đứng từ trung tâm ngôi làng nhìn xa về phía tây, ta có thể thấy những đỉnh núi màu xanh nhạt của dãy Tinh Long Liên Sơn đứng sừng sững ở đó. Mặc dù vẫn còn cách một khoảng khá xa, trông chúng vẫn thật to lớn. Giống như một dãy những trái núi có kích thước ngang bằng với cả Núi Phú Sĩ vậy, thế nên tôi có thể hiểu vì sao cảnh tượng có sức ảnh hưởng lớn tới vậy.
Dracul, nơi loài rồng ngự trị, nằm giữa những trái núi hùng vĩ đó sao? Nơi đó thực ra trông như thế nào nhỉ? Tôi chẳng thể nào tưởng tượng nổi.
“Chuyện gì thế ạ, anh Hai?” trong khi tôi đang nhìn chằm chằm vào những ngọn núi, Tomoe chợt cất tiếng gọi.
“Hở? À, anh đang nghĩ là, ‘Mấy quả núi này to thật đấy.’”
“Phải nhỉ. Chúng to thật đấy.”
Trông thấy Tomoe và tôi cứ nhìn chằm chằm vào mấy ngọn núi, Hal liền phản ứng, “Ôi trời, thôi nào. Đứng từ trong lâu đài là đã có thể thấy được Tinh Long Liên Sơn rồi mà.”
“Hal à, cậu không hiểu được đâu,” Kaede lên tiếng trách móc cái tên Hal vô tâm đó bằng một nụ cười gượng. “Mặc dù xa hay hay gần thì cũng đều là một cảnh tượng đầy cảm xúc, nhưng 2 thứ cảm xúc đó hoàn toàn khác nhau mà.”
Aisha và Carla vừa trở lại sau khi gửi chiếc xe chở hàng tại chuồng ngựa của quán trọ.
“Thế Ngài Kazuma này,” Aisha cất tiếng, “Chúng ta sẽ đợi trong ngôi làng này cho đến khi họ đến ‘đón’ chúng ta à?”
“… Ờ, ừm,” tôi đáp. “Theo kế hoạch là như vậy đó.”
Uầy. Bỗng dưng Aisha gọi tôi bằng cái tên Kazuma, và hành xử như cái tiểu sử mà tôi chuẩn bị cho cô ấy thế này, khiến tôi đứng hình một lát mới trả lời được.
Cụ thể thì, theo như câu chuyện, tôi là một chàng trai trẻ, người thừa kế của Công ty Ngân Lộc, và hiện tôi đang chu du qua nhiều đất nước để tìm kiếm những mặt hàng giao dịch tiềm năng. Tomoe là em gái của tôi, và tôi đã bảo em ấy giấu đi đôi tai và chiếc đuôi dưới lớp mũ và áo choàng đó.
4 người còn lại, Aisha, Halbert, Kaede, và Carla, đang đóng vai những mạo hiểm giả được thuê để bảo vệ chúng tôi trong chuyến đi. Trong chuyến đi lần này, tôi thực chất đã dàn xếp với Hội mạo hiểm giả và đã đăng kí cho bọn họ trở thành những mạo hiểm giả.
Và theo như một kế hoạch dự phòng khác, tôi cũng sẽ là một mạo hiểm giả luôn, nhưng vì một sự thật đau lòng là trình độ của tôi thua kém quá xa so với 4 người họ nên tôi đành gạt nó qua một bên. Đúng là tôi yếu thật đấy, nhưng 4 người họ cũng quá mạnh mà. Dù sao thì chúng tôi cũng đang đồng hành với những chiến binh mạnh nhất của Vương quốc đấy.
Trở lại với câu chuyện nào.
Theo lịch trình thì chúng tôi sẽ đợi ở đây cho đến khi những thành viên hộ tống đến từ Tinh Long Liên Sơn xuất hiện. Tuy vậy, chẳng có ngày giờ cụ thể gì cả. Có khả năng là chuyến đi sẽ bị trì hoãn một lúc, thế nên chúng tôi chỉ có thể lờ mờ biết được khoảng thời gian, là chừng 1 hoặc 2 ngày sau khi chúng tôi đến đây.
Tôi nói tiếp, “Ừ thì, chúng ta cứ đợi –
…
…
…
— họ thể nào cũng sẽ liên lạc với ch… Ủa… Ớ, gì thế này?”
Tôi đang trả lời câu hỏi của Aisha, nhưng bất chợt cô ấy biến đâu mất rồi. Cả Tomoe, Hal, Kaede và Carla cũng mất tiêu luôn. Hơn thế nữa, tất cả mọi thứ từ ngôi làng đến những công trình kiến trúc cũng bốc hơi trong chớp mắt.
Và ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra là tôi đang đứng một mình giữa một cánh đồng.
“Chuyện gì vậy, sao mình lại đứng trên cánh đồng?! Mọi người đâu hết rồi?!”
Một cánh đồng không hề có chút dấu hiệu gì của con người hay công trình kiến trúc nào cả.
Để… để tôi kể cho mọi người nghe nè! Tôi vừa mới ở trong một ngôi làng, rồi chẳng hiểu vì lý do nào đó mà giờ tôi đang đứng trên một cánh đồng. Mọi… mọi người nghĩ rằng tôi không biết mình đang nói gì chứ gì…
Ớ khoan đã, đây đâu phải lúc đùa giỡn đâu.
Không thể tin nổi vào mắt mình, tôi liền liên tục nhìn xung quanh, cố tìm kiếm xem có ai đó khác nữa không, rồi cả khu vực bất chợt trở nên tối sầm. Mây kéo tới à…? Không, không phải! Có thứ gì đó rất bự ngay ở trên bầu trời, và nó đang che khuất cả mặt trời. Khi tôi ngước đầu lên nhìn xem nó là thứ gì, một con rồng không lồ, dài chừng 20 mét xuất hiện.
“Awhuhwhuh?!” miệng tôi đánh lập cà lập cập trước cái cảnh tượng khó tin này.
◇ ◇ ◇
“Bzzt.”
“Hử? Hình như, mới vừa nãy, có thứ gì trên má mình thì phải…”
Cùng lúc đó, trong một hang động ở Cao nguyên Dracul, Naden nghiêng đầu sang một bên đầy thắc mắc.
Naden ngày hôm nay lại nhốt mình trong nhà, và lại một lần nữa, để xem chương trình phát sóng của Đế quốc Gran Chaos, nhưng chợt cô ấy cảm thấy có thứ gì đó là lạ trên má của mình. Nó rất là nhỏ, giống như là một con côn trùng nhỏ đậu lên đó vậy. Tuy nhiên, khi cô ấy đưa tay lên xoa xoa bờ má phúng phính của mình, chẳng có gì ở đó cả.
“… Thôi kệ đi.” Naden quay trở lại xem tiếp chương trình phát sóng.
Bất chợt, Pai trong hình dạng người chạy xộc đến chỗ cô ta. “Có chuyện lớn rồi, Naden!”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bang một cái, Pai vấp chân phải cái bàn. Trong lúc Pai còn đang cúi người xuống ôm cái chân và nhăn nhó, tách trà đang được đặt trên bàn hất thẳng về phía chiếc đuôi của Naden.
“Hiyahhhhh!” nóng quá, Naden liền hét lên một tiếng nghe giống như tiếng thét của một ngôi sao điện ảnh trong mấy bộ phim võ thuật vậy.
Cô ấy nhảy dựng cả lên, suýt chút nữa đã đạp trúng cái thiết bị thu hình, nhưng rồi cô ấy cố dừng lại kịp lúc để không phá hỏng nó. Trong lúc đó, cái chân đau lúc này đã hồi phục trở lại, Pai liền nhìn Naden với vẻ mặt bực bội.
Vừa rên rỉ, Pai vừa nói, “Cậu đang làm cái trò gì vậy, Naden?”
“Tớ đang làm cái gì á?! Lỗi do cậu hết thì có! Nóng lắm đó biết chưa hả?!”
“Khoan, ba cái chuyện đó lúc này không quan trọng,” Pai nói. “Chuyện này còn lớn hơn nhiều nè.”
“Nhưng đối với tớ thì là chuyện lớn! Nếu tớ phá hỏng cái thiết bị này, có khi tớ chẳng thể nào tìm được cái khác nữa đâu…”
“Nghe dùm cái đi bà, có chuyện quan trọng hơn đây nè!”
“Cậu muốn nói gì thì nói. Tớ đi ngủ đây.”
Naden bước đến định nằm phịch xuống chiếc giường cô ấy mua được từ thế giới bên ngoài, nhưng Pai liền làm một gương mặt giận dỗi và cản lại.
“Không có ngủ gì hết! Nghe tớ nói nè! Tiamat Nương nương vừa cho gọi cậu kìa!”
“… Eep.” Naden đông cứng người lại ngay lúc cô ấy định nhảy lên giường.
Tiamat, còn được biết đến là Long Mẫu, người cai trị của Tinh Long Liên Sơn, là một thực thể thiêng liêng và bất khả xâm phạm, hiện thân của bà ta là tuyệt đối. Không một con rồng nào có thể được nhìn thấy khuôn mặt tôn kính của bà mà không có lý do nào chính đáng. Chỉ khi được chính bà ta mời đến để làm một số phận sự, hay những công việc khác, thì họ mới được đến diện kiến bà.
Hơn nữa, những lần duy nhất bà ta triệu tập họ là khi bà ấy muốn ban cho họ địa vị và danh dự, hoặc là những hình phạt nghiêm khắc.
Pai nhìn Naden ra vẻ thương hại. “Lần này cậu định đối phó thế nào đây, Naden?”
“Cậu đừng có ngay lập tức khẳng định như thể tớ sẽ bị phạt được không?” Naden càm ràm.
“Ờ, vậy thì cậu đã làm được gì đáng được tôn vinh chưa?”
“… Chưa.”
Trong khi Naden đang vắt hết cả óc ra suy nghĩ, “Mình đã làm gì cơ chứ…?” thì hình ảnh những thần tượng đang ca hát và nhảy múa trên thiết bị thu hình chợt đập vào mắt cô. Có một vài con rồng tôn trọng giá trị truyền thống đã phản đối việc mang vào đây những thứ từ thế giới con người giống như thứ này.
“Cậu nghĩ là do thứ này sao?” Naden nhìn chằm chằm vào cái thiết bị thu hình.
Pai thở dài. “Người ta bảo rằng Tiamat có thể nhìn thấy tất cả mọi chuyện trên thế gian. Nương nương chắc chắn phải biết.”
“N-nếu đó là chuyện không đúng, vậy Người phải bảo với tớ sớm hơn chứ!” Naden quả quyết. “Không thể nào có chuyện đó đâu nhé.”
“Nếu lỡ như hồi trước Nương nương làm ngơ thì sao? Hay là cậu cho rằng còn có lý do nào khác nữa?”
“Lý do à… Cũng có thể là do tính cho đến hiện tại tớ đã vượt biên hơn 30 lần rồi chăng?”
“Cậu ra ngoài nhiều tới vậy á?! Khoan, tớ nghĩ ra rồi. Naden, cậu từ chối tham dự Nghi Lễ Lập Khế Ước, đúng không?”
“Nhưng… Tớ chỉ…” gương mặt của Naden trở nên tối sầm.
Nghi Lễ Lập Khế Ước, là khi những kỵ sĩ trẻ tuổi của Vương quốc Kỵ Sĩ Rồng Nothung đến lập một khế ước hôn nhân với loài rồng, đó là một sự kiện rất trọng đại chỉ xảy ra một lần trong đời đối với loài rồng. Tuy vậy, vì là một con rồng kì quái, và không có cánh, nên đối với Naden mà nói nơi đó chỉ là chỗ khiến cho cô ấy trở thành trò cười mà thôi.
Pai hiểu rõ cảm xúc của Naden, nhưng cô ấy cũng biết rằng né tránh những sự kiện như vậy sẽ chỉ khiến Naden càng bị cô lập thêm mà thôi, thế nên cô ấy liền nghiêm giọng. “Cậu đã trốn buổi tập nhảy để chuẩn bị cho Nghi Lễ Lập Khế Ước, đúng không?”
Trong buổi lễ, kỵ sĩ và rồng sẽ nhảy cùng nhau như là bằng chứng cho khế ước mới được kí kết. Và sau đó, khi loài rồng hoàn thành điệu nhảy trong hình dạng con người, họ sẽ chuyển sang hình dạng rồng, và khế ước của họ sẽ chính thức được thành lập khi họ cùng nhau rời khỏi Tinh Long Liên Sơn. Buổi tập nhảy chính là để chuẩn bị cho sự kiện này.
Naden phồng má lên và bĩu môi, quay đầu sang hướng khác và không chịu nhìn vào mắt Pai. “Tập luyện để chuẩn bị cho một cái sự kiện mà tớ không hề có ý định tham dự chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Pai gầm gừ. “Cậu cũng vừa mới cãi nhau với Ruby và mấy người khác nữa đúng không?”
“Tại họ trêu chọc tớ vì không biết bay ấy chứ!”
“Chính vì tất cả những sự việc đó gộp lại nên cậu mới bị triệu hồi đó chứ còn gì nữa? tớ còn cảm thấy kinh ngạc khi Nương nương bỏ qua tất cả những điều đó trong khoảng thời gian lâu đến vậy đấy.”
“Urgh…” Naden chẳng thể nào đối đáp lại.
Pai thở dài và nói tiếp. “Nhưng mà, nếu từ trước tới giờ Nương nương chẳng hề nói với cậu điều gì, vậy thì tớ không nghĩ là cậu sẽ bất ngờ bị triệu hồi để nhận hình phạt đâu. Nếu cậu làm sai gì đó, thì đáng ra cậu sẽ bị mắng trước mới đúng.”
“Ư-ừ nhỉ!” Naden đáp lại đầy nhẹ nhõm.
“Nhưng cho dù lần này chỉ là cảnh cáo, liệu cậu có chịu thay đổi cách hành xử không đó?” Pai đặt tay lên cái thiết bị thu hình và nói. “Nếu bà ấy bảo cậu vứt hết cái đống mà cậu vác về từ cái thế giới dưới đó thì…”
“Chẳng khác nào bảo tớ đi chết đi cả!”
“Tệ tới vậy á?” Pai hỏi.
Naden bực tức phủi cánh tay của Pai ra khỏi thiết bị thu hình và giấu nó ra đằng sau lưng của mình. “Tớ không vứt nó đi đâu. Thiết bị thu hình này là minh chứng cho ước muốn được nhìn thấy thế giới bên ngoài của tớ.”
“Còn đống tiểu thuyết lãng mạn kia?”
“Minh chứng cho ước muốn được một chàng trai nào đó chọn mình.”
“Cậu tưởng mình là ai vậy, một thiếu nữ thích mơ mộng chắc?”
“Cho dù thành ra thế này nhưng… tớ cũng là thiếu nữ chứ bộ.”
Pai nhún vai chịu thua. “Ờ sao cũng được; nhớ chuẩn bị tinh thần đấy. Cho dù Nương nương có nổi giận với cậu đi nữa, thì tốt nhất là nên giải quyết cho thật nhanh đó.”
Với những lời khiển trách đó của Pai, Naden đành miễn cưỡng tắt cái thiết bị thu hình.
◇ ◇ ◇
Con rồng to lớn bắt đầu tỏa sáng ngay khoảnh khắc nó hạ cánh xuống chạm đất từ trên bầu trời. Hình dạng bên ngoài của nó mờ dần đi trong luồng sáng, và co lại thành hình dạng của một con người.
Khi luồng sáng mờ dần đi, trước mặt tôi xuất hiện một người phụ nữ trong bộ áo choàng pháp sư trắng toát, với một chiếc mũ trùm trên đầu, và một tấm màng mỏng che đi khuôn mặt. Thật khó để đoán khi khuôn mặt của cô ta bị che gần hết thế này, nhưng cô ta có lẽ khoảng trong độ tuổi bốn mươi. À mà, trong cái thế giới đầy những chủng tộc sống lâu này thì, nhìn mặt mà đoán độ tuổi về cơ bản gần như là bất khả thi rồi.
Người phụ nữ vận y phục trắng bước lại gần tôi. “Ngài hẳn là Quốc vương Souma Kazuya từ Liên hiệp Vương quốc Elfrieden và Amidonia?”
“Chính là tôi… Quý cô đây có phải đến từ Tinh Long Liên Sơn?”
Người phụ nữ đặt một tay trước ngực và cúi chào tôi. “Tôi là người thay mặt cho Tiamat Nương nương, Đức Long Mẫu của chúng tôi. Đến để đón Ngài tới Cao nguyên Dracul tại Tinh Long Liên Sơn.”
“’Đức Long Mẫu của chúng tôi’… Ồ, vậy chắc là Long Mẫu rồi nhỉ. Tiamat là tên của bà ta à…? Ủa khoan? Tiamat… Chẳng phải đó là tên của một con rồng cổ xưa nhất xuất hiện trong thần thoại của Trái Đất đó sao?” Tôi lờ mờ nhớ ra được vì cái tên đó xuất hiện ở khắp mọi nơi mọi chỗ.
Hmm, nghe nói là Long Mẫu đã tồn tại trước cả khi con người trên Đại Lục này thành lập nên những quốc gia cơ mà, nếu vậy thì ít nhất bà ta cũng đã sống đúng như cái tên của mình rồi.
Tôi cất tiếng hỏi người phụ nữ vận y phục trắng. “Vậy xin hỏi tôi đang được vinh dự nói chuyện với vị nào đây?”
“Ngài không cần phải quá lịch sự với tôi làm gì. Tôi chỉ là một trong những nữ tư tế phục vụ cho Tiamat Nương nương mà thôi.”
“Nữ tư tế?”
“Đúng vậy. Rồng là một loài có tuổi thọ đến vài ngàn năm tuổi. Tuy vậy, nếu người bạn đời của con rồng đó qua đời trước khi 2 người họ kịp có con, thì con rồng đó sẽ phải sống quãng đời còn lại trong cô độc. Những con rồng như vậy sẽ quay trở về Tinh Long Liên Sơn, trở thành những nữ tư tế phục vụ cho Tiamat Nương nương. Họ sẽ chăm sóc cho Tiamat Nương nương,bảo vệ tòa lâu đài Pha lê, và trông chừng những con rồng trẻ tuổi khác.”
Nói cách khác, những con rồng không còn gia đình thân thích sẽ trở về Tinh Long Liên Sơn và trở thành những nữ tư tế.
“Họ không thể tái giá với những kỵ sĩ khác sao?” tôi hỏi.
“Một số thì có thể,” người phụ nữ đáp. “Tuy vậy, đấy lại là câu chuyện của số mệnh. Nó tùy thuộc vào định mệnh dẫn lối, và tùy thuộc vào lời chúc phúc của Tiamat Nương nương, người trói buộc định mệnh của con người với loài rồng.”
Định mệnh dẫn lối à. Vậy không lẽ Long Mẫu giống như một người mai mối sao?
Bỏ chuyện đó qua một bên đi, tôi quyết định hỏi người phụ nữ một câu khiến tôi bứt rứt từ nãy đến giờ.
“Nhân tiện thì, đây là đâu? Tôi nhớ rất rõ là mới vừa nãy tôi đang ở cùng với những người bạn đồng hành của mình trong ngôi làng nơi chúng ta dự định gặp nhau mà nhỉ…”
“Cánh đồng này nằm cách 5 kilomet về phía Đông Bắc của ngôi làng đó,” người phụ nữ đáp.“ Tiamat Nương nương đã dùng sức mạnh của mình để dịch chuyển Ngài đến đây.”
Ai mà ngờ được hóa ra là dịch chuyển tức thời chứ?! Cứ như là trong mơ vậy, chớp mắt cái đã dịch chuyển được cả con người… Sức mạnh của Long Mẫu quả thực quá khủng khiếp. Tôi giờ đã có thể hiểu vì sao người ta tôn sùng bà ta đến vậy.
“Loài rồng nào cũng có thể làm được như vậy à?!” tôi kinh ngạc hét to.
“Không,” người nữ tư tế đáp. “Chỉ có Tiamat Nương nương, người đã sống một cuộc sống vĩnh cửu và được tôn thành thần như vậy mới làm được. Có thể xem nó giống như là thần năng của Người vậy. Và Ngài cứ yên tâm, Nương nương sẽ không bao giờ sử dụng khả năng đó cho mục đích cá nhân đâu.”
“… Hi vọng là thế.”
Vì nếu sử dụng đúng cách, đó sẽ là một thứ sức mạnh có tiềm lực hủy diệt vô hạn đấy. Đây chính là người mà tôi không hề muốn, và cũng không đủ khả năng để đối đầu. Tôi rất rất mong bà ấy sẽ chỉ là một vị thần đứng ngoài quan sát thôi, chứ đừng can thiệp vào thế giới này.
Tôi gãi đầu. “Với lại, cô bảo là cô sẽ dẫn tôi đến Dracul, nhưng còn những người bạn đồng hành mà tôi bỏ lại ở ngôi làng thì sao? Có thể là tôi vẫn chưa đăng quang, nhưng tôi vẫn là vua đó. Chẳng phải sự biến mất bất thình lình của tôi sẽ khiến cho tình hình ở đó trở thành một mớ hỗn loạn sao?”
Người Long nữ tư tế nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ ăn năn, và rồi cúi đầu xuống thật thấp.
“Thật sự xin Ngài thứ lỗi. Bởi vì hoàn cảnh phía chúng tôi khá là cấp bách, nên mặc dù tôi biết là làm như vậy rất là khiếm nhã, nhưng tôi mong rằng Ngài sẽ đến Dracul một mình. Một trong những nữ tư tế của chúng tôi hiện đang đến chỗ những người bạn đồng hành của Ngài để giải thích tình hình. Chúng tôi sẽ mời những người bạn đồng hành của Ngài đến thăm vào một ngày khác, đâu đó vào khoảng thời gian trước ngày thực hiện Nghi lễ.”
“Vậy tôi sẽ được nghe lời giải thích về cái hoàn cảnh đó chứ?” tôi hỏi.
“Xin Ngài vui lòng hỏi Tiamat Nương nương để biết thêm chi tiết. Tôi chỉ có thể nói là… Tiamat Nương nương rất mong Ngài sẽ tham dự Nghi lễ lập Khế ước của năm nay.”
Nghi lễ lập Khế ước… Đó là nơi kỵ sĩ và rồng thực hiện một khế ước hôn nhân đúng không nhỉ? Vậy không lẽ là, đúng như Hakuya đã hi vọng, tôi sẽ tham dự với tư cách là một trong những người bạn đời ư?
“Nhưng tôi là Quốc vương của Friedonia mà?” tôi nói. “Tôi không đến từ Vương quốc Kỵ sĩ rồng, và tôi cũng không hề có ý định trở thành một kỵ sĩ rồng.”
“Điều đó không thành vấn đề,” người nữ tư tế tự tin đáp. “Nếu Tiamat Nương nương bảo rằng Ngài xứng đáng được tham dự, vậy thì chỉ cần như thế là đủ. Bên cạnh đó, tôi nghe nói rằng vị vua đầu tiên của Elfrieden là một anh hùng đã lập khế ước với một con rồng.”
Người nữ tư tế nói bằng một giọng chắc nịch, cứ như là những lời của Long Mẫu là tuyệt đối vậy. Nhưng cho dù là vậy… Tôi cũng không biết phải nói thế nào khi bất chợt bị bảo là phải cưới một con rồng tôi chưa bao giờ gặp mặt trước đây. Cơ mà, hôn ước giữa tôi với Liscia và Roroa cũng hệt vậy mà, nhưng dù vậy đó không phải là thứ mà tôi có thể quen dần được.
“Nhưng chẳng phải bản khế ước chính là lời thệ ước giữa chồng và vợ sao?” tôi hỏi. “Mặc dù tôi chưa kết hôn, nhưng tôi cũng đã có 4 vị hôn thê rồi còn gì. Như thế có được không vậy?”
“Không thành vấn đề,” người nữ tư tế đáp. “Bản khế ước thực chất chỉ là một thứ được an bài sẵn thôi. Còn việc Ngài có muốn lập khế ước với rồng hay người hay không, điều đó tùy Ngài quyết định.”
“Ồ, hiểu rồi,” tôi thầm nghĩ. “Vậy là Nghi lễ lập Khế ước không phải là thứ mà tôi sẽ bị ép buộc phải thực hiện nhỉ? Mà nó giống như là một buổi mai mối khó có thể từ chối tham dự bởi vì chúng ta không thể làm bẽ mặt cha mẹ mình hay gia đình đối tượng được. Nếu chỉ là thế thì…” tôi bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn trước tình cảnh này.
“Tuy vậy, Tiamat Nương nương là người se duyên cho con người và loài rồng,” người phụ nữ nói tiếp. “Tiamat Nương nương đã phải tốn công sức để triệu hồi Ngài tới đây, thế nên tôi nghĩ là ở đó sẽ có người mà Ngài cần phải gặp.”
Tôi nín lặng.
Người nữ tư tế lại nói bằng một giọng tự tin hệt như hồi nãy.
Vậy nghĩa là có một con rồng ở Tinh Long Liên Sơn có mối lương duyên trời định với tôi sao? Và nếu tôi tới đó, tôi sẽ phải lấy cô ta làm vợ ư? Giống như vị thần mai mối là Long Mẫu kia đã nói à?
Khi tôi nghĩ đến việc Liscia và những người khác sẽ phản ứng thế nào, đầu tôi lại bắt đầu đau.
Và rồi vị Long nữ tư tế kia lại bắt đầu tỏa sáng và biến thành một con rồng.
“Giờ thì, tôi sẽ đưa Ngài đến Dracul ngay bây giờ.”
“Hả? Ngay bây giờ á?!”
“Vâng. Tiamat Nương nương bảo rằng đây là chuyện khẩn cấp.”
Khẩn cấp á? Tình thế gấp rút đến vậy sao?
Vị Long nữ tư tế chộp lấy tôi bằng đôi chân trước to đùng. Ôi chà, chúng được phủ bởi một lớp lông mỏng kìa, ấm thật đấy… Ơ khoan đã, giờ đâu phải lúc nghĩ tới việc đó!
“Chờ đã, tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần cho – Khoan, ah!”
“Giờ thì, chúng ta khởi hành thôi nào.”
“Gượm đã! Ahhhhhhhhhh!”
Thân hình tôi ngay lập tức được nhấc bổng lên trời.
◇ ◇ ◇
“Ui…” Trong một thoáng, Naden cảm thấy má mình lại giật.
Có hơi tê một chút, giống như là có một dòng điện giật chạy qua vậy. Và với lại lần này còn nhói hơn trước nữa.
Naden thắc mắc không biết là gì, nhưng… lúc này cô ấy còn phải bận tâm tới một chuyện lớn hơn nhiều. Bởi vì ngay lúc này đây, cô ấy đang được Long Mẫu triệu hồi đến.
Giữa cao nguyên Dracul là một cái hồ, gọi là hồ Drag, to lớn đến nỗi ta có thể thấy những gợn sóng được tạo thành trên bề mặt. Bên trong cái hồ đó là Lâu đài Pha lê, nơi Long Mẫu ngự trị.
Tòa lâu đài đó được làm từ một loại vật liệu trong suốt giống như pha lê không rõ nguồn gốc, và nó to lớn hơn tất cả những tòa lâu đài nào bên ngoài Tinh Long Liên Sơn. Bản thân chủ nhân của tòa lâu đài, Long Mẫu, cũng đã có kích cỡ to như một ngọn đồi rồi, thế nên dinh thự của bà to như thế cũng là dĩ nhiên thôi.
Naden đang ở trong phòng chờ của tòa Lâu đài Pha lê. Tất cả những ai được Long Mẫu triệu hồi cũng đều sẽ ngồi đợi trong căn phòng này, sau đó sẽ được dịch chuyển đến trước mặt bà ấy bằng ma thuật khi bà ấy có thời gian để tiếp chuyện với họ.
Và mặc dù không có luật lệ hà khắc nào, nhưng phong tục ở đây là khi có cuộc gặp với Long Mẫu, thì phải sử dụng hình dạng rồng, chứ không phải dạng người. Đó là bởi vì hình dạng người của họ chỉ là tạm thời, dùng để tiến hành hứa hôn với kỵ sĩ, và việc đứng trước mặt một thần thú như Long Mẫu với hình dạng đó sẽ bị coi là không đúng đắn. Tuy vậy, Naden vẫn đang ở trong dạng người.
Cô ấy không chủ ý làm vậy bởi vì cô ấy sẽ xuất hiện trước mặt Long Mẫu. Mà là do Naden rất thường hay ở dạng người. Cô ấy ghét hình dạng rồng của mình, cái hình dạng mà hay bị chế giễu là “đồ bò sát không biết bay”, và “đồ con sâu”. Nói một cách đơn giản, cô ấy đã hình thành nên một mối mặc cảm về nó.
“Bộ có cánh… và bay được khiến cho các người trông tuyệt đến thế à…?” Naden thầm nghĩ trong đầu.
Bất chợt khu vực xung quanh cô bắt đầu phát sáng. Rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo, một con rồng màu bạc khổng lồ to như một ngọn đồi xuất hiện.
Đôi mắt lấp lánh như những viên ngọc bích. Bộ sừng trông cực kỳ chắc khỏe. Sải cánh rất rộng và mạnh mẽ, với những sợi lông vũ giống của loài chim. Sợi nào cũng to như một thanh kiếm.
Hơn thế nữa, cả thân người của bà được bao phủ bởi một bộ lông mượt, và dưới luồng ánh sáng chiếu từ trên trần nhà xuống, thân hình của bà lấp lánh màu sắc qua lại giữa màu bạc và cầu vồng. Trông bà ấy hoàn mỹ đến nỗi ngay cả Naden, người từ trước đến giờ đã từng gặp mặt bà ta rất nhiều lần, cứ mỗi lần gặp cũng phải nuốt nước bọt và trầm trồ.
Bà ta chính là Nữ chúa của loài rồng, Long Mẫu Chi Thánh, Tiamat.
Khi Naden đã hoàn hồn trở lại, cô liền quỳ xuống, đặt một tay trước ngực và cúi đầu. “… Naden Delal đã đến theo lệnh của Người ạ.”
Naden đang cố tỏ ra bình tình, nhưng tim của cô ấy đang đập loạn xạ. Cô ấy không khỏi lo lắng khi nghĩ đến những lý do có thể khiến Long Mẫu nổi giận với mình.
“Là do mình trốn buổi tập dượt cho Nghi lễ lập khế ước ư? Hay là do mình cãi nhau với những con rồng khác? Hay là do… mình mang cái thiết bị thu hình được chế tạo ở Đế quốc Gran Chaos về đây? Ôi, nếu Nương nương bảo mình vứt nó đi thì mình phải làm gì đây?”
Image [/images/images/image-20.jpeg]
“Con hãy ngẩng đầu lên đi, Naden.”
Naden nghe được những lời êm dịu ấy phát ra từ trên đầu của mình. Lời nói nghe sâu thẳm cứ như là có 3 người đang nói cùng một lúc, và tựa như âm thanh đang vang vọng bên trong thâm tâm của người nghe vậy.
Khi cô ấy ngẩng đầu lên theo như lời bảo, cặp mắt màu ngọc bích kia đang nhìn chằm chằm vào gương mặt của Naden. Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, Naden có thể cảm nhận rõ ràng mồ hôi đang chảy ròng ròng phía sau lưng cô.
“Um… Er…”
Naden cố gượng nói, nhưng không thể phát ra thành lời.
Tiamat trông chẳng có vẻ gì là giận dữ cả. Mà ánh nhìn của bà ta còn có phần ôn nhu trìu mến.
“Nương nương không nổi giận với mình ư? Vậy tại sao mình lại bị gọi tới đây chứ? Tại sao Tiamat Nương nương lại nhìn mình bằng ánh mắt trìu mến như vậy?”
Những câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong đầu Naden không ngừng nghỉ, khiến trái tim cô ấy cứ đập loạn xạ.
“Um… Tiamat Nương nương…?”
Khi cô ấy cố nói ra được những từ đó, Timat chợt bắt đầu nhẹ nhàng cất tiếng.
“Một chiếc bánh răng đang quay với tốc độ dữ dội sẽ tiến lại gần một chiếc bánh răng khác đã thôi ngừng quay.”
“… Hở?” Naden chẳng hiểu bà ta vừa nói gì cả. Bánh răng? Bà ấy đang nói cái quái gì vậy?
Chẳng hề để tâm đến gương mặt ngơ ngáo của Naden, Tiamat tiếp tục. “Cuối cùng, 2 chiếc bánh răng ấy sẽ khớp vào nhau. Chiếc bánh răng đã ngừng quay kia sẽ bị buộc phải quay tiếp, còn chiếc bánh răng quay với tốc độ dữ dội sẽ chậm lại như bị ai đó điều khiển. Dù vậy, không có gì phải buồn cả. Điều đó chỉ có nghĩa là từ giờ chúng sẽ cùng nhịp quay với nhau.”
“U-um… Con không hiểu Người đang nói gì cả…?”
Những lời đó quá trừu tượng, Naden không thể nào hiểu được ý nghĩa của nó. Bà ấy gọi cô đến đây là để cô nghe những lời này sao? Một chiếc bánh răng quay dữ dội… Một chiếc bánh răng đã thôi ngừng quay… Cả hai sẽ khớp vào nhau…?
“Naden.”
“V-vâng ạ!”
Naden đứng thẳng người lại khi ánh mắt của Tiamat nhìn thẳng vào cô.
“Hãy chuẩn bị đi. Nó sắp bắt đầu chuyển dời rồi đấy.”
Chuẩn bị? Bắt đầu chuyển dời? Chính xác là cái gì chứ…?
“Um… Tiamat Nương nương… chính xác thì cái gì sẽ bắt đầu chuyển dời ạ?” Naden mạo muội hỏi.
“Thời cuộc của con.”