TẬP 8
MỞ ĐẦU: ĐẠI BÀNG VÀ SÓI CỦA PHƯƠNG BẮC.
Lãnh Địa Quỷ đã lan rộng miền bắc lục địa Landia.
Đây là mảnh đất mà nhân loại đã mất khi một ngày, bỗng nhiên, một lượng lớn quái vật xuất hiện.Giờ đây lũ quái vật vẫn tung hoành khắp chốn ấy, và có tin đồn rằng, lũ quỷ và Chúa quỷ đang ẩn nấp sâu trong đó. Tuy nhiên, những tin đồn ấy không khác gì ngoài những suy đoán, và sẽ hoàn toàn chính xác khi nói rằng không ai biết được tình hình nơi ấy lúc này đang diễn ra như thế nào.
Dù được gọi là Lãnh Địa Quỷ, nó không có đường biên giới rõ ràng.
Sau thất bại thảm hại của lực lượng liên minh nhân loại dẫn đầu bởi Đế Quốc Gran Chaos, toàn bộ khu vực, nơi người dân rời bỏ nhà cửa vì họ không thể chống cự trước sự tấn công của lũ quái vật, đã trở thành Lãnh Địa Quỷ.
Tại thời điểm hiện tại, do sự mở rộng không ngừng của Lãnh Địa Quỷ, sự tập trung của lũ quái đã đủ mỏng để từng quốc gia có thể xử lý được, vì thế, sự lan rộng đã dừng lại.
Đối với những quốc gia có đường biên giới giáp với Lãnh Địa Quỷ, chiến đấu với lũ quái là một công việc hằng ngày.
Mặc dù sự mở rộng của Lãnh Địa Quỷ tới nay đã được kiềm chế, những trận chiến giữa người và bọn quái vật vẫn diễn ra hằng ngày.
Có lúc chúng tấn công đơn lẻ một mình, và cũng có lúc chúng tập hợp một lực lượng gồm mười đàn cùng tấn công.
Trong một số lần đặc biệt hiếm hoi, một bầy hơn một trăm con cùng tấn công, và trong những trường hợp như thế, một quốc gia nhỏ, đơn độc trong Liên minh các quốc gia phương Đông không thể tự mình chống chọi và phải hợp tác với những quốc gia xung quanh để giải quyết tình hình.
Quốc gia điển hình, có đường biên giới chung với Lãnh Địa Quỷ, là Vương quốc Lastania nhỏ bé, thuộc khối Liên minh phương Đông, hiện đang có một trận chiến diễn ra gần biên giới với Lãnh Địa Quỷ.
Chuyện này không thường xảy ra trong những năm trở lại đây, nhưng khoảng 20 con quái vật vừa xuất hiện gần Vương quốc Lastania. Chúng không giống nhau, thuộc nhiều chủng loại khác nhau. Chúng đa dạng chủng loại từ zombie, những con ogre thối rữa và goblin đến những con khó có thể nhận dạng, giống như một con rắn có cánh và một con báo đen hai đầu.
Những gì chúng giống nhau là tia sáng trong ánh mắt cồn cào của chúng, thứ nhìn chằm chằm về phía con mồi.
Vương quốc Lastania, với dân số khoảng 20,000, chỉ có khoảng 500 lính, và chỉ có khoảng vài trăm trong số đó có thể điều động ngay lập tức, nên nó hẳn không là chuyện dễ dàng để giải quyết. Nếu mọi thứ tồi tệ hơn, người dân họ phải tự cầm vũ khí. Dù gì thì giờ đây, chuyện đó là chưa cần thiết.
‘’Phòng thủ! Bảo vệ!’’ Một người lính hét lên.
‘’Thiết lập đội hình! Nếu chúng ta để lại bất kỳ khoảng trống nào ở giữa chúng ta, bọn quái vật sẽ lọt qua và vào được bên trong!’’
Trên chiến trường, những người lính đang ngăn chặn cuộc tấn công dữ dội của đám zombie goblin. Những con golbin chẳng hề triển khai bất cứ chiến thuật gì mà chỉ thẳng tiến xông vào, vì vậy, bằng cách giữ chúng bằng khiên và đâm giáo vào những khoảng trống trên người chúng, những người lính hạ gục từng con một.
Trong số những người đó, có một người mặc áo giáp và mang theo một cái khiên lớn hơn những người còn lại, hét về phía họ.
‘’Cung thủ, nhắm vào những thứ đang bay trước! Nếu ta để chúng lọt qua, gia đình chúng ta sẽ bị ăn hết đấy!’’
Những lời nói chứa đầy sự dũng cảm, nhưng âm giọng thì hơi cao. Người mang cái khiên đó là một phụ nữ.
Cô ấy năm nay 23 tuổi. Cao 1m8 và khá cơ bắp, nhưng khuôn mặt vẫn tràn đầy những nét nữ tính. Đây là Lauren, người, mặc dù tuổi tác còn trẻ, là chỉ huy của quân đội Vương quốc Lastania.
Mặc dù cô áy ở cấp bậc chỉ huy, với số lượng lính ít ỏi ở Vương quốc Lastania, cô ấy trực tiếp đứng ra chỉ huy họ.
Theo lệnh Lauren, một đơn vị được trang bị nỏ bắt đầu rải mưa tên lên những con rắn đang cố gắng bay vượt qua, hạ từng con xuống.
Và rồi, một tiếng hét từ những người cầm khiên.
‘’Chỉ huy! Là một con ogre!’’
Khi cô quay lại nhìn, một con ogre cao ba mét, da thịt của nó thối rữa như những con zombie, đang lao về phía những người cầm khiên như những con zombie goblin. Dù đã mục rữa… nhưng nó vẫn là ogre. Nó vẫn tạo ra một áp lực khủng khiếp, hất văng bốn binh lính một lúc.
‘’Urgh! Hãy co cụm và ngăn nó lại! Đừng để thứ đó lọt vào trong thị trấn!’’
Sau khi ra lệnh, Lauren giương tấm khiên và tự mình đứng trước con zombie orge.
‘’Chỉ huy! Chúng tôi cũng sẽ giúp nữa!’’ một người lính kêu.
‘’Lính phòng vệ, xếp xung quanh chỉ huy nào!’’
Với tám người lính cầm khiên, tính cả Lauren, chặn con ogre, họ cuối cùng cũng ngăn được bước tiến của nó. Dù nó đã đẩy lùi họ một chút, con ogre dừng vừa kịp lúc.
‘’Thương thủ, cung thủ, kết liễu nó trong lúc chúng ta chặn nó ở đây!’’ Lauren ra lệnh.
‘’Yes, ma’am! Cung thủ, bắn!’’
‘’Chết đi, đồ quái vật ngoại cỡ!’’
Cung và thương găm vào những mảnh thịt thối rữa của con zombie ogre.
Tuy nhiên, dù vô số cung và rất nhiều mũi thương đã đâm vào, con ogre dường như không chịu chết. Từng cú vung cái tay to như khúc gỗ, một người lính, rồi thêm người nữa, bị hất văng đi. Một người lính khác liền điền vào chỗ trống trong hàng phòng thủ của họ và chặn nó lại, nhưng đội hình của họ đã rơi vào cảnh hỗn loạn.
‘’’’Raaaaaaaaaaaaar!’’’’ con báo đen hai đầu gầm.
‘’Whoa! Gagh!’’
Vượt qua khoảng trống, con báo đen hai đầu vượt qua hàng khiên và tấn công một cung thủ bằng cả hai đầu. Đầu anh ta bị cắn và xé toạc ra hai hướng, người cung thủ ngã xuống, chìm trong chính máu của anh ta.
Con mồi đã gục, con báo đen tiếp tục hướng về phía sau của Lauren và những người cầm khiên đang ngăn con zombie ogre.
‘’Chết tiết! Nó ở đằng sau chúng ta…’’
‘’’’Grrr!’’’’ Con báo đen hai đầu thử tấn công Lauren từ đằng sau.
‘’Ta sẽ không cho phép ngươi!’’ Ai đó ngăn vào giữa Lauren và con báo.
Đó là người đàn ông vạm vỡ mặc chiếc áo giống kiểu thổ dân và mang trên mỗi tay một con dao kukri. Anh ấy chặn răng nanh của con quái với con dao kukri trên tay phải. Rồi, giữ trái tay con dao trên tay trái, đâm vào một trong hai đầu của con quái thú.
Image [/images/images/image-34.png]
Để kết thúc, anh ta đâm vào cổ họng ở đầu còn lại.
Con báo hai đầu ngã ngửa ra đất với tiếng uỵch.
Khi anh ấy xác nhận đã hoàn toàn hạ được con quái, anh ấy vẫy sạch con dao kukri
và liền chạy với chỗ Lauren.
‘ ‘’Cô không sao chứ, Cô Lauren?!’’
‘’Ngài Jirukoma! Ngài đã đến!’’ Khuôn mặt Lauren bừng nở niềm vui khi cô ấy thấy một sự tiếp viện đáng tin cậy… nhưng vẻ nghiêm trọng nhanh chóng trở lại. Cô ấy lấy lại sự cảnh giác của mình với những con zombie ogre trong khi hỏi, ‘’Nếu anh ở đây, có phải là đội quân tình nguyện cũng ở đây không?’’
‘’Phải. Nhưng, tôi đến đây trước một mình. Chúng ta phải chống đỡ thêm một khoảng thời gian nữa…’’
Trong khi Jirukoma đang nói, lũ quái vật ở phía bên kia đột nhiên gầm lên.
Một nhóm khoảng năm mươi người có vũ trang đã tham gia trận chiến, bắt những con quái từ phía sau.
Trong số họ là một chàng trai trẻ, ra lệnh chỉ huy khi ở trên lưng ngựa. Chàng trai này, người có một khí chất quý tộc quanh mình, nhìn về phía chiến trường và ra lệnh cho nhóm lính.
‘’Những con quái dị hợm này chỉ nhìn thấy đằng trước chúng thôi. Hãy tấn công từ rìa và hai bên cánh để hạ chúng nhanh nhất!’’
Chàng trai ấy là Julius Amidonia. Anh ta đã từng là hoàng tử của Amidonia.
Đội quân anh ta chỉ huy là đội quân tình nguyện tập hợp từ những người tị nạn đang tìm kiếm cơ hội để trở về quê hương, nơi mà giờ đây là một phần của Lãnh Địa Quỷ.
Đúng ra thì đội quân ấy đã nên được chỉ huy bởi người dẫn đầu của họ, Jirukoma, nhưng Jirukoma thích chiến đấu như một chiến đơn độc. Nên trong hầu hết trường hợp, Jirukoma để quyền chỉ huy cho Julius, một vị tướng đang thăm Vương quốc Lastania.
‘’Lệnh của Ngài Julius vẫn luôn thật sự phù hợp như mọi khi. Tôi có thể cảm thấy nhẹ nhõm khi theo dõi anh ấy,’’ Lauren nói, cảm thấy ấn tượng.
‘’Cô nói đúng,’’ Jirukoma đồng tình. ‘’Khi nói đến việc chỉ huy quân đội, anh ấy vượt xa tôi về khả năng. Anh ấy luôn phiền hà, ‘Tại sao tôi luôn phải dọn dẹp đống bừa bộn của anh chứ?’,như thế suốt đấy.’’
‘’Dù sao thì Ngài Julius cũng rất đáng tin cậy. Tôi có thể hiểu tại sao anh luôn dựa vào anh ấy.’’
Trong khi hai người họ nói chuyện, Julius và đội quân tình nguyện xông vào đám quái vật, khiến cho chúng hỗn loạn. Không để phí thời cơ khi giờ đây, áp lực đã được giải tỏa, những khiên-thủ tiến lên, vật ngã con zombie ogre và những con quái thú khác.
Những thương thủ tiến tới con zombie ogre, đâm nó hết lần này tới lần khác. Cung thủ xả tên từ phía xa, và đến khi cơ thể nó bao trùm trong tên và lỗ hổng, con zombie ogre cuối cùng cũng ngừng cử động.
Sau khi đã xác nhận rằng kẻ thù đã chết, những người lính cất giọng,
‘’N-Nó chết rồi! Chúng ta đã giết được nó!’’
‘’’’’’Yeahhhhhhhhhhhhh!’’’’’’
Việc giết được một kẻ địch mạnh mẽ đã thúc đẩy nhuệ khí của những người lính.
Giờ đây họ chuyển sang ‘dọn dẹp’ đám quái vật còn lại, cả Jirukoma và Lauren thở phào nhẹ nhõm.
Trong khi họ lau những giọt mồ hôi trên trán, Julius phi tới chỗ họ trên lưng ngựa.
‘ ‘’Jirukoma! Anh lại để quân lính cho tôi và xông vào lần nữa! Anh đúng ra là người chỉ huy đội quân tình nguyện này! Và cô, Cô Lauren! Thật không thể hiểu nổi khi người chỉ huy đứng ra phía trước chiến tuyến! Nếu có chuyện gì xảy ra với cô, ai sẽ là người gắn kết quân lính của đất nước này với nhau đây?!’’
Ngay khi anh ta vừa đến, Julius bắt đầu cho cả hai biết anh ấy đang nghĩ gì.
Jirukoma và Lauren lắng nghe với nụ cười gượng.
Bị Julius phàn nàn đã trở thành một điều bình thường trong những trận chiến với quái vật. Cả hai người họ vẫn sẽ xông vào dù họ đã được ‘giảng đạo’ về nó nhiều như thế nào, và Julius vẫn sẽ tiếp tục phàn nàn, mặc dù biết rằng điều đó là vô nghĩa.
Không ai trong cả ba học được điều gì cả.
‘’Bên cạnh đó, vấn đề của các người là…’’ Julius nhấn mạnh
Cắt ngang anh ta, Lauren nói, ‘’Được rồi, giờ thì lũ quái đã bị quét sạch. Chúng ta trở về thôi. Được rồi, mọi người, chúng ta rút lui!’’ Cô ấy vỗ tay.
‘’Này, tôi chưa nói xong…’’
‘’Rồi, rồi, Julius,’’ Jirukoma lên tiếng. ‘’Chúng tôi có thể nghe cậu nói trên đường trở về mà, nên hãy đi thôi. Mọi người đang háo hức chờ chúng ta trở về đấy!’’
‘’...Hmph.’’
Bị Jirukoma nhắc nhở, Julius quay đi chỗ khác, mặt không vui.
Anh ấy không nói gì nữa, nên, anh ấy hẳn đã chấp nhận.
Nhìn cách anh ấy cư xử, Jirukoma và Lauren nhìn nhau, rồi phá lên cười.
‘’Jirukoma,’’ Julius lên tiếng. ‘’Anh có suy nghĩ gì về lũ quái tấn công gần đây?’’
Trên đường trở về lầu đài cùng với quân lính, Jirukoma sải bước bên cạnh Juilius trong khi anh ấy cưỡi trên lưng ngựa.Jirukoma cũng có thể cưỡi ngựa, nhưng anh thích đi bộ hơn vì phong cách chiến đấu của anh ấy yêu cầu chiến đấu trên chân trần, nên được coi đây là một phần của việc tập luyện.
Nghe thấy câu hỏi, Jirukoma quay đầu sang.
‘’Phải chăng có thứ gì đã thu hút sự chú ý của anh?’’
‘’Lượng quái vật và tần suất tấn công của chúng đang gia tăng dạo gần đây. Nếu như con số tiếp tục tăng hơn nữa, những người lính sẽ không thể tự mình chống đỡ.’’
‘’Nếu như anh đúng…’’ Lauren nghiêm túc nói, ‘’những người dân họ phải tự mình chiến đấu.’’
Dù được gọi là một vương quốc, Lastania không lớn hơn một lãnh địa cỡ trung của quý tộc ở Elfrieden hay Amidonia là mấy. Với dân số khoảng 20,000 và đấy là tính cả những người không thể chiến đấu như phụ nữ, trẻ em, và cả những người cao tuổi. Cho dù họ có bắt buộc, cao nhất chỉ có 5000 trong họ là có thể chiến đấu.
Julius giữ cằm với vẻ mặt trầm ngâm.
‘’Ngay cả khi chúng ta có được đủ số lượng, một lực lượng chắp vá như thế sẽ không có nhiều hiệu quả trong chiến đấu. Ngay cả khi tính cả những người lính tình nguyện, đất nước này có ít hơn 600 lính. Nếu lượng quái đông hơn con số đó, chắc chắn chúng ta sẽ gặp khó khăn. Nếu như chúng đạt tới con số 1,000… nó sẽ là sự kết thúc của đất nước này.
Julius mang vẻ mặt nghiêm túc. Có lẽ anh ấy cũng không hề phóng đại chút nào.
Để xua đi bầu không khí áp bức và nghiêm trọng, Jirukoma chọn một cách lạc quan.
‘’Liên minh các quốc gia phương Đông được thành lập để ngăn chặn điều đó mà phải không? Để các quốc gia hợp tác ứng phó khi một quốc gia nhỏ hoặc vừa không thể tự mình chống chọi. Bên cạnh đó, nếu điều đó xảy ra, chẳng phải Lực Lượng Liên Minh sẽ đến ứng cứu?’’
Lực Lượng Liên Minh mà Jirukoma nhắc đến là tên rút ngắn của Lực Lượng Hợp Nhất Liên minh các quốc gia phương Đông, một tiểu đoàn được thành lập với lực lượng từ mỗi đất nước thành viên của Liên minh (10% từ nước nhỏ, 30% từ nước lớn).
Nếu một quốc gia trong khối bị đe dọa bởi Lãnh Địa Quỷ hay một nước khác, Lực Lượng Liên Minh sẽ xuất quân.
Tuy nhiên, Julius lắc đầu.
‘’Điều đó đúng, nếu như đất nước này bị xâm lược, chúng ta có thể trông chờ Lực Lượng Liên Minh tới ứng cứu. Tuy nhiên, dựa vào những thông tin mà tôi thu thập được từ những buôn lái, đất nước này không phải là quốc gia duy nhất chịu ảnh hưởng bởi sự gia tăng tấn công.’’
‘’Cậu là một vị tướng đến thăm nơi đây đúng chứ?’’ Jirukoma hỏi. ‘’Họ giao cho cậu xử lý thông tin tình báo luôn sao?’’
‘’Họ không còn ai để làm việc đấy, nên tôi còn lựa chọn nào khác chứ? Tôi đã từng trực tiếp trải nghiệm sự kinh khủng của những gì có thể xảy ra bởi việc sơ suất trong thu thập thông tin tình báo,’’ Julius nói, cau mày.
Kinh nghiệm của anh ấy về tầm quan trọng trong việc thu thập thông tin tình báo đến từ việc anh ấy đã đọc sai tình hình chính trị trong Vương quốc Elfrieden, điều động quân đội quá sớm, để rồi sau đó nếm mùi thất bại cay đắng.
Julius lắc đầu, thoát khỏi những hồi tưởng, anh ta tiếp tục. ‘’Từ những gì các thương nhân nói với tôi, các cuộc tấn công của quái vật đã gia tăng ở tất cả các quốc gia có chung đường biên giới Lãnh Địa Quỷ. Nếu có một lượng lớn quái vật tấn công trên một khu vực rộng của vùng biên giới, thì ngay cả Lực Lượng Liên Minh cũng sẽ không thể ngăn nổi nó. Bên cạnh đó, Lực Lượng Liên Minh sẽ tới ứng cứu quốc gia nào đóng góp nhiều quân lính trước tiên, tôi dám chắc điều đó.’’
Vì đó là lực lượng được tập hợp bởi quân lính đóng góp từ mỗi quốc gia, nên nó, trong một số trường hợp, không thể tránh khỏi được việc những quốc gia đóng góp nhiều lính nhất sẽ được ưu tiên hơn. Nếu như nước với lượng lính đóng góp nhiều nhất gặp rắc rối, Lực Lượng Liên Minh có thể sẽ sụp đổ hoàn toàn, và hỗ trợ những quốc gia sẽ không làm tăng nhuệ khí của họ.
Đó là lý do vì mà đất nước như Vương quốc Lastania xếp chót trong danh sách.
‘’Urgh…’’ Jirukoma rên rỉ. ‘’Vậy còn nhờ Vương quốc Hiệp Sĩ Rồng Nothung cung cấp viện trợ thì sao? Lastania là đồng minh với họ mà phải không?”
Vương quốc Hiệp Sĩ Rồng Nothung, nơi có nhiều kị sĩ rồng mạnh mẽ, được cho là có thể chiến đấu ngang với Đế Quốc Gran Chaos nếu hai bên xảy ra chiến tranh. Vương quốc ấy đã thiết lập đồng minh với Vương quốc Lastania từ rất lâu, trước cả khi Liên minh phương Đông thành lập.
Mối quan hệ đã tiếp diễn kể cả sau khi Vương quốc Lastania gia nhập Liên Minh, và giờ Lastania đóng vai trò như người liên lạc giữa Vương quốc Kị Sĩ Rồng và Liên Minh.
Sẽ không phải quá khích khi nói rằng đất nước này, dù có vẻ nhỏ và không đáng kể khi nó có thể bị thổi bay bởi những cơn gió, vẫn tồn tại nhờ vào những sự liên minh ấy.
Nhưng Julius lập tức lắc đầu.
‘’Tôi đã nhắc anh về sự gia tăng của các cuộc tấn công lên từng quốc gia rồi phải không nhỉ? Vương quốc Kị Sĩ Rồng Nothung cũng có chung đường biên giới. Chắc họ cũng đã nhận thấy sự gia tăng này.’’
‘’Ý anh là họ bận chăm lo cho chính họ nên không thể gửi viện trợ cho chúng ta ư?’’ Jirukoma hỏi, kinh ngạc.
‘’Nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, họ sẽ phải chiến đấu với duy nhất toàn bộ lực lượng họ có. Điều ấy khiến cho Jirukoma vào trạng thái khó chịu.
Julius thở dài. ‘’Vào những thời điểm thế này, tôi ước tôi có 10,000 người lính mà tôi đã từng chỉ huy.’’
Vào thời điểm giữa sự kiện cái chết của cha anh, Gaius VIII, và em gái, Roroa, ‘đá’ anh ra khỏi đất nước, Julius đã từng là hoàng tử chính thống của Amidonia. Anh ấy chỉ là hoàng tử trong thời gian ngắn, nhưng trong lúc ấy đã có 10,000 lính dưới quyền Julius.
‘’Nếu như tôi có những người lính đó, tôi đã không phải lo lắng như thế này…’’ anh thầm thì.
‘’Nhưng trong lúc anh chỉ huy những người lính đó, anh sẽ không hề có ý nghĩa tới những quốc gia nhỏ như thế này đúng chứ?’’
‘’Có lẽ... anh đúng.’’ Julius khoác lên mình vẻ mặt buồn trong một khắc, rồi cười cay đắng. ‘’Thành thật mà nói… Có những thứ bạn chỉ hiểu giá trị của chúng khi bạn đã đánh mất nó.’’
‘’Nhưng cũng có nhiều lúc, anh nghĩ rằng anh đã mất một thứ gì đó nhưng thực ra anh chưa mất gì cả.’’ Jirukoma nói, trong khi Julius cười nhạo bản thân. ‘’Chúng tôi đã phải rời bỏ quê nhà như những người tị nạn, nhưng chúng chưa mất đi trong chúng tôi. Dù giờ chúng là một phần của Lãnh Địa Quỷ, dãy núi và dòng sông nơi chúng tôi lớn lên vẫn nằm trên mảnh đất đó. Vì thế, đây cũng là vì gia đình. Mặc dù giờ tôi đã chia cắt với cô ấy, em gái tôi Komain vẫn đang sống tốt ở vương quốc.’’
Cuối bức thư cuối cùng của Komain, cô ấy viết, ‘’Em đã tìm ra người mà em muốn phục vụ!’’ với nét viết có chút vui mừng, nên Jirukoma hơi lo lắng một chút về cô ấy.
‘’Quê hương và gia đình… huh,’’ Julius lẩm bẩm.
Với Julius, Công quốc Amidonia là quê hương của anh, và người thân duy nhất còn lại trong gia đình là em gái anh Roroa. Kí ức về mỗi thứ từng chút một phai dần, nhưng chúng vẫn chưa tan biến và biến mất hoàn toàn.
Anh ấy nghe nói rằng Công quốc Amidonia giờ đã sát nhập với Vương quốc Elfrieden và Roroa là hôn thê của Vua Elfrieden, Souma. Nhưng… chắc chắn kí ức về quê hương và em gái anh vẫn còn tồn tại.
‘’Anh nói đúng… Nếu như tới thời điểm đó, có lẽ tôi sẽ cúi đầu trước em gái tôi.’’, anh nói. ‘’Nó sẽ rất là bẽ mặt, nhưng nếu điều đó cho chúng ta viện trợ, thì lòng tự tôn của tôi chỉ là cái giá nhỏ mà tôi phải trả thôi.’’
Để khích lệ Julius, người đang cười yếu ớt, Jirukoma vỗ vào lưng anh.
‘’Ow! Đó là vì cái gì thế?!”
‘’Tôi chỉ biết anh từ khi anh đã ở đất nước này. Cho dù anh có là kiểu người như thế nào trong quá khứ đi nữa.’’
Julius im lặng.
‘’Thì con người anh bây giờ, không hề tệ chút nào,’’ Jirukoma nói tiếp. ‘’Khi chúng ta gặp nhau lần đầu, anh có con mắt của một người lạc lối, đang tìm kiếm câu trả lời, nhưng giờ với tôi, anh như đang tràn đầy sức sống.’’
Nghe Jirukoma đánh giá anh ấy như thế, Julius ‘’Hmph’’ một tiếng, và nhìn đi chỗ khác. ‘’Hoàng tộc Amidonia là một gia đình của những chiến binh. Có vẻ tôi đã lấy lại con người xưa của mình trong khi chiến đấu với lũ quái vật.’’
‘’Hmm… Chỉ nhờ thế thôi sao?’’
‘’Ý anh là gì đây?’’
‘’Không phải là do ảnh hưởng bởi ai khác sao? Xem kìa, có vẻ có ai đó đang chờ đón anh trở về.
Jirukoma chỉnh hướng sự chú ý của Julius tới cánh cổng lâu đài.
Trước cổng là một cô gái trẻ mặc một chiếc váy sáng màu dài đến đầu gối trông giống như bộ đồ dirndl (trang phục truyền thống của Áo), và cô ấy đang vẫy tay với Julius. Trang phục của cô ấy khá là phổ biến, nhưng nếu nhìn kĩ hơn, có một chiếc vương miện xinh xắn đang ở trên đầu cô ấy.
Cô gái xinh xắn ấy có mái tóc ngắn, thoáng và một khuôn mặt với nhều nét đặc trưng của tuổi trẻ.
‘’Ngài Julius! Tôi đang chờ ngài trở về an toàn đây!’’ Cô gái như thể bày tỏ toàn bộ niềm vui từ cơ thể mình trong khi vẫy tay với anh ta.
Trong khoảnh khắc đó, những người lính đều nhếch mép, ánh mắt họ tập vào Julius. Cô gái ấy là Công chúa của Lastania, Tia Lastania.
Khi cô gọi Julius trước mặt tất cả người lính, Julius ôm đầu.
‘’Công chúa Tia… Tại sao cô ấy lại ở cổng lâu đài? Nguy hiểm lắm đấy.’’
‘’Đó chắc hẳn bởi vì cô ấy rất nhớ anh. Tiến lên đi nào, nhanh đi.’’
Jirukoma cho con ngựa của Julius một cú vỗ vào rìa. Cái cách con ngựa đột nhiên phi đi suýt nữa làm Julius ngã, và trong một khắc, Julius nhìn Jirukoma đầy hận thù. Nhưng anh vẫn nhanh chóng phi tới chỗ Công chúa Tia.
‘’Họ là một cặp đôi dễ thương phải không nào?’’
Khi Jirukoma quay về giọng nói sau lưng anh, Đội trưởng Lauren đã đứng đó với một nụ cười.
‘’Ngài Julius cũng là một người hoàng tộc, vậy nên không có rắc rối gì về gia phả của anh ấy,’’ cô ấy tiếp. ‘’Hơn nữa, Công chúa Tia rất thích anh ấy, vì vậy nhà vua có ý định đưa anh ta trở thành chú rể cho cô ấy.’’
‘’Julius nói rằng anh ấy ‘vẫn chưa sẵn sàng để lập gia đình.’’’
‘’Oh, vậy nghĩa là công chúa hoàn toàn không có cơ hội?’’Lauren hỏi.
‘’Không, tôi nghĩ vấn đề nằm ở sự quyết tâm. Julius dường như đã được cứu bởi sự cổ vũ của công chúa, vì vậy nếu anh ta tìm thấy sự yên bình khi sống ở đây tới lúc anh ấy sắp ‘ra đi’, phần còn lại sẽ tiến triển nhanh thôi.’’
Hai người họ dõi theo Julius khi anh tiếp cận Công chúa Tia và ngay lập tức bắt đầu mắng cô vì điều gì đó. Công chúa Tia bịt tai cô lại trong khi nói, ‘’Tôi hông ngheeeee’’ và quay đi chỗ khác. Họ trông rất giống cặp anh em thân thiết.
Bất mãn, Julius bế Công chúa Tia lên và cho cô ngồi trước người anh. Từ đó, hai người họ cưỡi ngựa cùng nhau trong khi tiến vào lâu đài.
Công chúa Tia ôm chặt Julius và ngã người vào anh với nụ cười nhẹ.
Jirukoma và Lauren nhìn hai người họ, cười toe toét.
‘’Họ có vẻ đang tiến triển tốt đấy chứ phải không nào?’’ Lauren hỏi.
‘’Haha! Cô nói đúng.’’
‘’...U-Um… Ngài Jirukoma,’’ Lauren ngập ngùng. ‘’Cả hai ta đều độc thân, vậy anh có muốn uống cùng tôi trong bữa tiệc chiến thắng tối nay không?’’
‘’Tôi không nghĩ còn gì tuyệt vời hơn. Hãy uống cùng nhau nào.’’
‘’Okay!’’
Với điều đó, cả hai người họ bước qua cánh cổng. Và được Lauren mời anh cùng uống đêm nay, Jirukoma đã phải chịu những ánh mắt ghen tị từ những người lính độc thân.
CHƯƠNG 1: ĐƯỜNG TỚI PHƯƠNG BẮC
- Cuối tháng 9, năm 1547, lịch Đại Lục -
"Đã một khoảng thời gian rồi nhỉ, Ngài Souma"
Lúc này đây, tôi đang ở trong phòng Ngọc Phát Thanh bên trong lâu đài, nói chuyện với một người phụ nữ xinh đẹp có mái góc gợn sóng đặc biệt khiến tôi mê mẩn, lúc này đang ở phía bên kia cái thiết bị thu đơn giản.
Cô ấy là Nữ Hoàng Maria Euphoria của Đế Quốc Gran Chaos.
Đằng sau tôi là Vị Thừa tướng, Hakuya, và đằng sau Maria là cô em gái cũng là tướng quân của Đế Quốc, Jeanne.
Việc nguyên thủ mỗi quốc gia và người phó của họ có mặt tại đây cho thấy cuộc gặp mặt này có mức độ quan trọng như thế nào.
Trông có lẽ nên bắt đầu bằng vài cuộc trò chuyện xã giao, Maria mỉm cười.
"Tôi nghe nói rằng ngài sẽ có một đứa con. Chúc mừng ngài."
Tôi mỉm cười và đáp lời chào.
"Cảm ơn. Tôi vẫn chưa cảm thấy ảnh hưởng gì nhiều cả..."
"Hehe. Nếu đó là đứa trẻ của Liscia, thì tôi chắc chắn nó sẽ rất dễ thương. Tôi nghe nói ngài trẻ hơn tôi, Ngài Souma, nhưng có vẻ ngài đã hơn tôi về việc này, phải không nào?" Maria trêu chọc.
Nếu tôi nhớ một cách chính xác thì Juna, người bằng tuổi tôi theo như lịch của thế giới này, già hơn tôi 1 tuổi nếu so với lịch Trái Đất, vậy có nghĩa là Maria, người lớn hơn tôi 1 tuổi, thực ra lại lớn hơn tôi 2 tuổi.
Chà, tôi rất sợ việc nêu ra vấn đề tuổi tác với một người phụ nữ, nên tôi quyết định không nhắc về nó nữa.
"Tuy nhiên, giờ Liscia và tôi sẽ được giải thoát khỏi việc Marx liên tục cầu xin chúng tôi 'nhanh có con lên!' nên đó cũng là một điều an ủi."
"Tôi ghen tị với ngài," Maria nói. " Tôi vẫn bị nói là 'lấy chồng nhanh lên."
"Người không để ý đến ai ư?"
"Khi ngài là một Quý Nương, điều đó rất là khó khăn. Rốt cuộc thì đó phải là người có thể gánh trên vai cả một vương quốc."
"Tôi nghĩ là... Người hơi ngoài tầm với của tất cả mọi người."
Rất khác so với cách tôi và Lisca đính hôn, chuyện đó đã được cựu vương, Ngài Albert sắp xếp. Có vẻ như khá khó khăn cho một nữ vương của Đế Chế kết hôn.
Rồi Maria nở nụ cười trêu chọc.
"Hehe, có lẽ tôi đã nên yêu cầu ngài lấy tôi làm vợ, Ngài Souma? Sẽ là một sự trợ giúp lớn nếu Ngài có thể xử lý tất cả những rắc rối của Đế Quốc giúp tôi giống như Ngài đã làm với công chúa Roroa đấy Ngài biết không?"
"C-Chị đang nói gì vậy?" Jeanne lên giọng trước khi tôi kịp nói ra điều gì. "Chị mang trên mình trọng trách của Đế Quốc! Chị không nên nói những điều như vậy một cách thiếu cẩn trọng như thế..."
"Em không cần phải nổi nóng lên như thế đâu, Jeanne," Maria nói. "Chỉ là đùa một chút thôi mà."
"Có những thứ ta có thể đùa được và có những thứ không!"
Ôi, Maria... Cô chỉ đang trêu chọc Jeanne thôi, tôi nghĩ.
Jeanne có tính cách thẳng thắn, giống như Liscia, vì vậy hẳn là thú vị khi thấy cô ấy phản ứng như vậy.
"Tôi sẽ rất vinh hạnh khi có một người phụ nữ tuyệt vời như người là hôn thê của tôi, Quý Nương Maria... Nhưng tôi phải nói rằng, tôi không có sự tự tin để cai trị một lãnh thổ rộng lớn như Đế Quốc. Quản lý Elfrieden và Amidonia là những gì tốt nhất tôi có thể làm."
"Tôi không nghĩ điều đó là đúng đâu, nhưng... nếu ngài không phiền, tôi sẽ rất vui khi nhận lấy anh chàng Thừa tướng Áo-đen đó. Tôi sẽ nhường ngôi cho Jeanne, vậy liệu anh có muốn kết hôn với Jeanne và trở thành hoàng đế không?"
"Chị hai?!" Jeanne bật khóc.
Có vẻ như Maria đã chuyển hướng sang Hakuya rồi.
Hakuya không hề bối rối, sờ cằm suy nghĩ trước khi trả lời.
"Tôi nghĩ rằng Jeanne là một người phụ nữ hấp dẫn. Tuy nhiên, tôi sẽ được truyền lại ngôi vị hoàng đế. Nếu ngài gửi cô ấy đến đất nước này để làm hôn thê của tôi, tôi sẽ rất sẵn lòng đón nhận cô ấy".
"Ngài Hakuya, ngài cũng vậy ư?!"
"Boo," Maria bĩu môi "Nếu ngài không thể cho tôi nghỉ hưu, ngài không thể có được cô ấy."
"Chị à, yên lặng giùm em đi?!"
Khi bị hai người họ trêu chọc, mặt Jeanne ửng đỏ rực.
Bỏ Maria qua một bên, Hakuya không phải là người thích trêu chọc người khác thế này, vì vậy, đáng ngạc nhiên rằng anh ấy có vẻ khá là nghiêm túc.
Chà, dù thế nào đi chăng nữa, chúng tôi không có nhiều thời gian để lãng phí vào những điều ngớ ngẩn nữa.
"Giờ thì, Quý Nương Maria," tôi nói, "có phải đã đến lúc chúng ta vào về vấn đề chính?"
"Tôi cho rằng đã đến lúc rồi." Nụ cười thân thiện của cô ấy biến mất, Maria tỏ vẻ nghiêm túc nói, "Quốc vương Souma Kazuya của Vương quốc Friedonia, theo hiệp ước giữa hai nước chúng ta, tôi muốn ngài cung cấp quân tiếp viện cho Liên minh các quốc gia phương Đông."
"Điều này có liên quan đến Lãnh Địa Quỷ hay không?" tôi hỏi
Maria nhẹ nhàng gật đầu.
Hiệp ước bí mật giữa Vương quốc và Đế quốc rằng:
"Đổi lại việc không tham gia vào Tuyên Ngôn Nhân Loại do Đế quốc lãnh đạo, trong trường hợp phía đông lục địa (nơi có Liên minh các quốc gia phương Đông) bị đe dọa bởi Lãnh Địa Quỷ, Vương quốc sẽ xử lý nó thay cho Đế quốc."
"Như tôi đã nói với ngài khi ngài còn ở Cộng Hòa Turgis, đã có sự gia tăng về các cuộc tấn công vào các quốc gia phương bắc bởi những con quái vật từ Lãnh Địa Quỷ," Maria nói. "Số lượng và tần suất tăng theo từng ngày."
"Chỉ có quái vật thôi sao? Thế còn lũ quỷ thì sao?"
Trong Lãnh Địa Quỷ, có những con quái vật không được cho là có trí thông minh, cũng như những con quỷ. Đó là hiểu biết chung của tôi và Maria.
Những kẻ tấn công nhân loại một cách bừa bãi là những con quái vật, và nếu chúng ta cố gắng đối phó với chúng và lũ quỷ theo cùng một cách, tiêu diệt hàng loạt sẽ dẫn tới chiến tranh, và nó có thể dẫn tới sự tái diễn về thất bại khủng khiếp của loài người một thập kỷ trước.
Hy vọng của chúng tôi là duy trì hiện trạng, và nếu có thể, tạo mối liên lạc với lũ quỷ.
Tuy nhiên, Maria lắc đầu thất vọng. "Chỉ có quái vật đang tấn công. Đã có một vài trường hợp như thế này khi một lượng lớn quái vật đã xuất hiện và tiến về phía nam. Chúng tôi gọi nó là 'manami' hay 'sóng quỷ.'"
"Manami..." tôi nhắc lại.
Nghe có vẻ giống với tên một người phụ nữ, tôi thầm nghĩ. Tôi biết rằng đó không phải là chuyện dễ dàng để đối phó.
"Nhìn vào những ghi chép về sóng quỷ trong quá khứ, có vẻ như sự gia tăng của quái vật cũng như các cuộc tấn công là một hiện tượng tạm thời. Nếu chúng ta có thể tiêu diệt lũ quái vật tấn công, mọi thứ sẽ trở lại trạng thái ổn định trong một khoảng thời gian tương đối."
"Tôi hiểu..." tôi trầm tư. "Nó thực sự giống như một làn sóng."
"Tuy nhiên, chúng có rất nhiều, đặt một mối đe dọa ở mức độ một quốc gia vừa và nhỏ không thể tự xử lý được."
Maria cho Jeanne mở ra một tấm bản đồ mà họ đã chuẩn bị và cho chúng tôi thấy. Rồi Maria vừa nói vừa chỉ từng quốc gia trên bản đồ.
"Chúng tôi sẽ bảo vệ phía tây lục địa và những quốc gia phụ thuộc vào Đế quốc. Với các hiệp sĩ rồng mạnh mẽ mà họ sở hữu, tôi chắc chắn Vương quốc Hiệp sĩ rồng Nothung có thể tự họ xử lý."
Đúng vậy, Đế quốc, quốc gia mạnh nhất của nhân loại, và những quốc gia liên kết với họ, cùng với Vương quốc Hiệp sĩ rồng Nothung, nơi có những con rồng mạnh mẽ như Naden hay Ruby, có thể dễ dàng tự vệ.
Sau đó, với một ánh nhìn căng thẳng, cô ấy chỉ vào các quốc gia ở phía đông.
"Vấn đề là Liên minh các quốc gia phía Đông, là một liên minh lớn, nhưng được tạo thành từ các nước vừa và nhỏ. Trong khi họ có Lực lượng Thống nhất, bao gồm nhân lực do mỗi quốc gia cung cấp nhưng chúng lại không được phân bố đồng đều. Nếu các quốc gia có quy mô nhỏ không nhận được đủ sự trợ giúp, sẽ có những nơi bị thất thủ."
"Tôi hiểu ý của người," tôi gật đầu. "Người muốn chúng tôi gửi quân tiếp viện đến những nước nhỏ phải không?"
Maria gật đầu. "Xin hãy làm. Tôi sẽ gửi vị trí cũng như phương pháp cho ngài, nhưng xin hãy làm một cách nhanh chóng để cứu lấy cuộc sống của người dân. Đã có rất nhiều người tị nạn kể từ khi Lãnh Địa Quỷ xuất hiện. Tôi không muốn thấy nỗi đau của những người phải rời xa quê hương họ lan rộng hơn nữa."
"Đó là những gì hiệp ước của chúng ta đề ra. Dù vậy, vì chúng tôi sẽ hỗ trợ người bằng cách điều động binh lính, xin vui lòng không đi xin trợ cấp chiến tranh trong khoảng thời gian này nhé."
"Tất nhiên là không rồi."
Các khoản trợ cấp chiến tranh được trả bởi các quốc gia ở xa vùng Lãnh Địa Quỷ cho các quốc gia có chung biên giới với nó. Đó là một gánh nặng đáng kể, nhưng từ góc độ nhân đạo, và từ góc độ thực tế thì, nếu phương bắc sụp đổ, chúng tôi sẽ bị ảnh hưởng trực tiếp, thật khó để từ chối việc gửi trợ cấp khi mà nó được yêu cầu.
Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu chúng tôi không phải bị yêu cầu gửi trợ cấp.
Với những điều đó, Maria bắt đầu sử dụng một cây gậy chỉ vào bản đồ mới của Liên minh các quốc gia phương Đông mà Jeanne đã chuẩn bị, giải thích nơi mà chúng tôi sẽ gửi quân tiếp viện.
"Có hai nơi trong Liên minh các quốc gia phương Đông sẽ đặc biệt cần sự tiếp viện. Đầu tiên là ở rìa phía tây biên giới của Liên minh, giáp với Lãnh Địa Quỷ, Vương quốc Lastania, nơi đồng thời giáp với Vương quốc Hiệp sĩ rồng Nothung. Đó là một quốc gia nhỏ, nhưng có liên minh với Vương quốc Hiệp sĩ rồng và họ có thể kêu gọi giúp đỡ trong những lúc cần thiết. Nhưng Vương quốc Hiệp sĩ rồng cũng đang bị tấn công bởi những con quái vật từ làn sóng quỷ hiện tại, vì vậy người ta nghĩ rằng bất kỳ sự trợ giúp nào từ họ đều có thể bị trì hoãn.
"Vương quốc Lastania..." tôi lẩm bẩm
Đó là đất nước nơi Jirukoma và những người tị nạn cũ quyết định trở về phương bắc đang ở, tôi thầm nghĩ. Có những báo cáo rằng người đàn ông đó cũng ở trong đất nước đó... Không, đó không phải là vấn đề vào lúc này.
Tiếp theo, Maria chỉ vào một điểm gần trung tâm biên giới với Lãnh Địa Quỷ.
"Một nơi khác là Xứ Chima (*). Là một quốc gia nhỏ được thành lập bởi Duke Chima, một người quý tộc ở một quốc gia cỡ trung bình cho đến khi ông ta giành được độc lập. Đó là một quốc gia, trong một khu vực đầy đủ các quốc gia vừa và nhỏ, đã khéo léo tham gia các hiệp ước khác nhau tùy theo tình hình và xử lý khéo léo để giữ vững nền độc lập của mình."
"Tôi cho rằng họ rất giỏi trong việc thương thảo và đề ra chiến lược."
Giống như tộc Sanada dưới thời Masayuki, người đã khéo léo đàm phán để vượt qua sự bao vây bởi các thế lực lớn của Tokugawa, Houjou và Uesugi và vẫn duy trì được độc lập. Xứ Chima là một quốc gia nhỏ, nhưng nhà lãnh đạo của họ lại có khả năng tư duy không thể xem thường.
Rồi Maria cười khúc khích. Có điều gì thú vị ư?
"Có chuyện gì ư?" tôi hỏi.
"Ồ, không... Chỉ đơn giản là Xứ Chima này dường như đang làm gì đó thú vị với tình huống hiện giờ."
"Một cái gì đó thú vị?"
"Hình như Công tứ xứ Chima hiện tại có bảy người con và họ rất đẹp, cả trai lẫn gái. Tôi nghe nói từng người họ rất có kĩ năng trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Mọi người từ khắp nơi trong Liên minh các quốc gia phương Đông đã yêu cầu bảy người họ làm bạn đời hoặc chư hầu.
Họ thực sự là một gia tộc nổi tiếng. Vì đất nước của chúng tôi đang tìm kiếm rất nhiều người tài năng, tôi đã rất quan tâm bảy món quà đó là gì, nhưng... điều này thì có gì thú vị?
"Khi công tước Chima gửi yêu cầu hỗ trợ để ứng phó với làn sóng quỷ hiện tại, đây là những gì ông ấy nói: 'Đối với các quốc gia gửi quân tiếp viện cho chúng tôi, để đáp lại với sự thể hiện của các bạn, tôi sẽ trao cho từng quốc gia một trong sáu đứa con của tôi, ngoài con trai cả, người thừa kế của tôi, như vật thế chấp.'"
"Ông ấy sử dụng con của mình như một thứ để đổi lấy quân tiếp viện?!"
Đó là một điều khá táo bạo khi nghĩ tới. Hơn thế nữa, vì ông ấy trao họ cho chúng tôi như vật đánh đổi, chứ không phải con tin, ông ấy khá tự tin vào khả năng của những đứa con của ông ấy.
Ngoài ra, vì đó là mỗi quốc gia, tương ứng với sự thể hiện của họ... điều đó có nghĩa là ông ấy chỉ đang gửi con mình vào phục vụ ở các nước lớn và có ảnh hưởng.
Ngay cả trong một cuộc khủng hoảng, ông ấy vẫn cố gắng để tăng cường sức ảnh hưởng của mình trong Liên minh. Công tước Chima... Ông ấy rõ ràng là một người sắc sảo, và không thể xem nhẹ.
Trong khi tôi đang suy nghĩ về chuyện đó, Maria mỉm cười ngụ ý điều gì đó.
"Trong số sáu người con, người chị cả, Mutsumi Chima, là một phụ nữ xinh đẹp và là một chiến binh dũng mãnh. Tôi nghe nói nhiều quốc gia đã gửi quân tiếp viện với mong muốn có được cô ấy. Mặc dù. trong trường hợp này, họ muốn cô ấy như là hôn thê, chứ không phải vật thế chấp."
"Tôi hiểu... tôi cho rằng ngay cả những đấng quân vương cũng có điểm yếu với những phụ nữ xinh đẹp."
"Gì thế này?" Maria trêu chọc. "Ngài có vẻ không có hứng thú nhỉ, Ngài Souma?"
Tôi nhún vai, nói đùa, "Nếu cô ấy chỉ xinh đẹp và mạnh mẽ, tôi đã có rất nhiều vị hôn thê như thế."
Maria gật gù. "Hehe. Tôi hiểu ý của Ngài."
Thay vì Mutsumi, tôi quan tâm đến những khả năng của năm người còn lại có thể sở hữu hơn. Nhưng nếu chuyển quân tiếp viện, không việc gì phải đưa quân đến Xứ Chima ngay lập tức cả. Trong trường hợp đó, chính sách của tôi phải là...
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nói với Maria, "Tôi hiểu. Vương quốc của tôi sẽ gửi quân tiếp viện tới Vương quốc Lastania. Tôi có người quen ở đó, nên không thể nói chúng tôi không có mối quan hệ nào với đất nước đó được. Nếu chúng tôi vẫn còn đủ sức khi mọi chuyện được giải quyết, và nếu mọi việc vẫn không thể được xử lý ở Xứ Chima, tôi sẽ cho lực lượng của mình tiến tới đó."
Maria khẽ mỉm cười, cúi đầu ở phía bên kia màn chiếu. "Cảm ơn ngài. Chúng tôi trông cậy ở ngài."
Vậy là, Vương quốc Friedonia của tôi sẽ điều quân đến Vương quốc Lastania trong Liên minh các quốc gia phương Đông.
Khi tôi chắc chắn rằng liên lạc giữa tôi và Maria đã chấm dứt, tôi hít một hơi và nói với người đứng đằng sau tôi.
"Em có thể ra rồi, Roroa."
Roroa thò mặt ra khỏi bóng của một món đồ nội thất. "Cái..., chồng yêu, anh nhận ra ư?"
"Anh phát hiện ra ai đó lén lút trong khóe mắt của anh."
Tôi đã không thể nhìn thấy chính xác là ai, nhưng giả sử đó là người mà Aisha, người đang bảo vệ bên ngoài, cho qua mà không có phiền hà gì, và một người có thể lẻn vào nơi như thế này, không có ai khác ngoài cô ấy.
"Nyahaha! Anh tóm được em rồi." Với một nụ cười ngượng nghịu trên khuôn mặt, Roroa tiến đến bên tôi.
Sau khi đã dọn dẹp sau buổi phát sóng, Hakuya cúi đầu và rời khỏi phòng, Roroa và tôi là những người còn ở lại.
Khi chỉ còn lại hai chúng tôi, Roroa nở nụ cười. "Có phải anh sẽ gửi quân đội đến Vương quốc Lastania không?"
"Phải. Anh vừa mới quyết xong."
"Có phải là lỗi của em mà anh phải tới phương bắc không? Chính em đã cho anh xem thứ này khiến anh muốn tới đó phải không chồng yêu?"
Roroa rút một lá thư được niêm phong từ trong túi của mình.
Con dấu sáp tôi thấy thuộc về gia đình hoàng gia Amidonia. Tôi đã đọc qua nội dung của bức thư niêm phong đó.
Đã biết được nội dung, tôi lắc đầu.
"Đây là quyết định của Đế quốc và anh. Rằng anh sẽ hỗ trợ Liên minh các quốc gia phương Đông nếu họ có vẻ sẽ sụp đổ, ý tôi là vậy. Ngay cả khi cái lá thư ấy không tới, anh chắc chắn rằng anh vẫn sẽ gửi quân đi. Nên em không có gì phải lo lắng cả."
Tôi đã nói điều ấy để cổ vũ cô ấy. nhưng Roroa không trả lời, lặng lặng mở bức thư, giữ nó chặt tới mức nhàu nát và thì thầm.
"Anh hai..."
Tôi đứng lặng.
Người gửi là Julius Amidonia. Anh ta là con trai của Gaius VIII, người từng là hoàng tử có chủ quyền của Amidonia, cũng như là anh trai của Rora. Anh ta cũng là người, cùng với cha của mình, khuấy động động người dân chống lại Vương quốc Elfrieden, và đã đứng sau hậu trường trong việc nổi loạn tại vương quốc.
Trong thời kì hỗn loạn sau khi tôi lên ngôi, Gaius đã xâm lược vương quốc để tận dụng lợi thế là sự bất hòa giữa tôi và tướng chỉ huy Lục quân lúc đó, Georg Carmine. Tuy nhiên, điều này là một cái bẫy được đặt ra bởi tôi và Hakuya bằng cách sử dụng cuộc nổi loạn giả của Georg, và công quốc đã rơi vào nó.
Sau đó, Gaius chết trong một trận chiến gần thủ đô Vans, và Van chịu sự kiểm soát của vương quốc.
Với việc Gaius đã ngã xuống trong trận chiến, Julius lên nắm quyền cai trị và nhận tước hiệu là Hoàng tử Amidonia, sau đó mang theo minh chủ của Tuyên bố Nhân loại, Đế quốc Gran Chaos, để thương lượng nhằm lấy lại Van và khu vực lân cận. Trong khi Van được hoàn trả, Julius cũng đã bị buộc phải trả tiền bồi thường và điều đó gây ra gánh nặng lớn lớn cho người dân công quốc, những điều đó đã gợi lên sự kháng cự của người dân và tạo cơ hội cho Giáo Hoàng Quốc Chính Thống Lunaria lợi dụng. Và họ đã làm thế, kích động các tín đồ Lunaria trong công quốc nổi dậy. Trong khi nỗ lực dập tắt các cuộc nổi dậy, Julius thậm chí còn mất sự ủng hộ của người dân nhiều hơn.
Và bị cướp ngôi bởi Roroa, người đưa đất nước xích lại gần nhau hơn thông qua một mạng lưới thương nhân, anh ta đã phải lưu vong qua Đế quốc. Đó là tất cả những gì chúng tôi biết về Julius cho tới thời điểm này.
Tuy nhiên, có vẻ như là sau đó, anh ta đả rời Đế quốc và lang thang qua các quốc gia, và hiện tại đang tìm nơi cư trú ở Vương quốc Lastania.
Vương quốc Lastania, nơi hiện đang đối mặt với sự tác động nặng nề từ làn sóng quỷ.
"Tại sao anh lại đi và làm điều đó?" Roroa nắm lá thư cô ấy đang giữ chặt hơn.
Trong thư là những lời quan tâm đến hạnh phúc của Roroa, cùng với mô tả về hành động của anh ta từ trước tới nay. Sau đó, cùng với một lời xin lỗi cho những hành động sai trái của mình cho tới thời điểm này, anh ta lịch sự nhờ Roroa, người sẽ trở thành Đệ Tam Vương Hậu, động viên tôi gửi quân tiếp viện tới Vương quốc Lastania. Ở phần cuối, bức thư nói rằng, "Nếu Vua Souma muốn thủ cấp của tôi để đổi lấy điều này, tôi sẽ không bận tâm. Vì vậy, ngài có thể cứu giúp Nhà Lastania, những người đã giúp đỡ tôi rất nhiều cho tôi không?"
Để cứu gia đình hoàng gia của một vương quốc nhỏ, anh ta đã gạt bỏ sự xấu hổ và danh tiếng của mình để cầu xin tôi, người đã giết cha anh ta Gaius, và Roroa, người đã trục xuất anh ta, để được giúp đỡ. Tôi có thể thấy đây không phải là hành động của Julius khi anh ta còn ở cương vị Hoàng tử Amidonia.
Đó là lý do mà tôi nghĩ rằng Julius đang nghiêm túc. Trong khi lang thang qua những quốc gia, có điều gì đó thay đổi bản chất của anh ta.
"Tại sao...? Liệu có quá muộn cho chuyện này...?" Nước mắt rơi xuống từ đôi mắt u ám của Roroa.
Mối quan hệ của Roroa và Julius rất phức tạp. Mặc dù họ là anh em ruột thịt, nhưng giữa họ có một vết nứt không thể vượt qua. Nó được tạo ra bởi mong muốn của Juliu, kế thừa nhiệm vụ trả thù Vương quốc Elfrieden, và Roroa, người luôn mong muốn ngừng mở rộng quân đội và thay vào đó xây dựng lại nền kinh tế và làm cho đất nước trở nên thịnh vượng.
Sau cái chết của Gaius, Julius đã kế thừa Công quốc Amidonia và cố gắng loại bỏ Roroa như một đối thủ chính trị tiềm năng. Điều này đã kết thúc trong thất bại khi Roroa biến mất, và Julius đã bắt đầu đàn áp người dân cho đến khi Roroa mang đất nước sát lại với nhau và đuổi anh ta ra ngoài.
Mặc dù họ là anh em, họ đã coi nhau như kẻ thù.
Bây giờ, cô ấy đột nhiên nhận được một lời xin lỗi và yêu cầu xin tiếp viện từ anh trai cô ấy. vậy nên Roroa vẫn chưa thể sắp xếp cảm xúc của cô ấy về vấn đề này.
"Em nghĩ gì về bức thư, Roroa?" Tôi hỏi. "Liệu có âm ưu gì đằng sau nó không?"
"Không có đâu... Em không nghĩ thế," Roroa nói, đưa mắt nhìn lên sau khi đã lau bằng tay áo.
"Lúc trước... anh trai tự hào của em không bao giờ nghĩ rằng sẽ gửi một lá thư như thế này. Anh ấy không phải dạng để lộ điểm yếu cho mọi người thấy. Chuyện gì đó thực sự nghiêm trọng đã xảy ra dẫn đến việc này. Em không nghĩ có sự dối trá nào trong những từ anh ấy viết."
"Nó cũng giống với thông tin chúng ta nhận được từ Nữ Vương Maria."
Cho dù lời xin lỗi của anh ta với Roroa có phải là thật hay không, thực tế là Vương quốc Lastanis đã dự kiến sẽ đối mặt với một cuộc khủng hoảng từ làn sóng quỳ. Nếu Julius ở đó, sẽ hợp lý nếu anh ta tìm kiếm quân tiếp viện.
Roroa thốt ra tiếng khóc "unyaaaagh" và gãi đầu. "Augh, tất cả đều hợp lý, và đó là thứ khiến nó không được thuyết phục! Tại sao người anh trai lạnh lùng lại gửi em một lá thư quá đỗi bình thường?! Anh ấy quá khác biệt so với lúc trước! Em nghi ngờ anh ấy là một kẻ giả mạo!"
"Ở thế giới cũ của anh, có một câu nói: ''Đừng gặp một chàng trai trong ba ngày, và xem điều gì sẽ xảy ra.' Trong khi anh ta lang thang qua các quốc gia, phải chăng có thứ gì đó đã thay đổi Julius, em không nghĩ vậy sao?"
"Anh chắc chứ? Em không thấy anh trai của em sẽ thay đổi đơn giản như thế đâu..."
Khi Roroa nói ra điều ấy và nghiêng đầu sang một bên, tôi ôm cô ấy thật chặt. Cơ thể cô ấy mảnh khảnh tới nỗi cô ấy nằm gọn trong vòng tay tôi. Với thân hình thanh tú thế này, Roroa đã đưa ra quyết định ảnh hưởng tới số phận của Công quốc và số phận của chính cô. Tôi được gợi nhớ lại một lần nữa, cô ấy là một cô gái tuyệt vời.
"Con người chúng ta luôn thay đổi," Tôi nói. "Gặp gỡ những người mới có thể thay đổi chúng ta một cách đáng kể. Anh đã từng chỉ là một học sinh, nhưng anh đã gặp Liscia, anh đã gặp Aisha và Juna, anh đã gặp em, và điều tiếp theo anh nhận ra là anh là một vị vua cai trị hai quốc gia. Anh đã thực hiện khế ước với Naden vào một ngày khác, và bây giờ, anh không phải là hiệp sĩ rồng mà là vị vua rồng. Anh của hai năm trước không bao giờ có thể tưởng tượng anh của ngày hôm nay."
"Anh là trường hợp đặc biệt một chút đấy, không phải sao, chồng yêu?''
Roroa có vẻ hơi bực tức khi cô ấy nói điều ấy, nên tôi cười.
"Được rồi. Tình huống của anh đã hơi khó khăn, nhưng chúng ta đều ảnh hưởng lẫn nhau ở một mức độ nào đó, dù lớn hay nhỏ. Cũng đã có những thứ thay đổi ở em từ khi gặp bọn anh, phải không, Roroa?"
"Chắc chắn rồi." Trong vòng tay tôi, Roroa cuối cùng cũng mỉm cười một chút. "Kể từ khi em gặp anh, chồng yêu, em đã luôn nghĩ về những điều thú vị mà chúng ta có thể làm với đồng tiền. Trước đó, những gì em dành thời gian cho chỉ là làm thế nào để sử dụng nó một cách hiệu quả, hoặc làm thế nào để cho người dân Công quốc có cuộc sống dễ dàng hơn với nó. Cảm giác như niềm vui với những lễ hội của em được tăng thêm ấy."
"Liệu đó có phải là điều tốt?" Tôi hỏi.
"Em thích em như thế này hơn."
"Chà, tốt rồi."
Rồi Roroa siết, bó chặt vòng tay quanh eo tôi. "Anh có nghĩ rằng anh trai đã gặp một người như thế này, và đó là điều đã thay đổi anh ấy?"
"Có thể. Đánh giá từ nhữn gì anh ta viết, nó có thể là một người từ gia đình Hoàng gia Lastania.
"Gì cơ, anh ấy đã tìm cho mình một người phụ nữ ở Lastania hay gì à?"
"Hơi thô lỗ đấy." Tôi búng nhẹ vào đầu Roroa. "Em không phải nói như vậy đâu..."
Cô ấy cười khúc khích.
Phải, một nụ cười chắc chắn phù hợp với Roroa hơn những giọt nước mắt. Nếu có thể, tôi muốn giữ cô ấy cười vui vẻ mãi mãi.
Vì vậy... tôi cần phải làm chuyện ấy để thực hiện điều đó.
"Này Roroa," Tôi nói. "Nếu điều đó làm em lo lắng, tại sao em không đi cùng? Nếu em làm thế, em có thể tự mắt thấy Julius bây giờ như thế nào."
Lời đề nghị bất ngờ của tôi làm đôi mắt của Roroa mở rộng.
"Em có thể đi cùng ư? Em sẽ không có ích trên chiến trường đâu đấy anh biết chứ?"
"Nếu đó là một trong những tiêu chuẩn mà chúng ta đánh giá, anh cơ bản cũng vô dụng, nhưng... chúng ta có thể sẽ gửi hàng chục nghìn quân lần này. Vì cũng có những cuộc đàm phán với Liên minh các quốc gia phương Đông, vì thế anh dự định sẽ đi cùng với một số quan chức. Ngoài ra... anh nghĩ anh sẽ dẫn Tomoe đi cùng."
"Huh?! Anh vừa nói sẽ dẫn Tomoe theo cùng ư?!" Roroa ngạc nhiên.
Tôi quyết định đưa Tomoe, người chỉ mới mười một tuổi, tới quốc gia giáp với Lãnh Địa Quỷ, nên tôi không thể trách cô ấy được. Nhưng, nó vẫn là một điều vô cùng cần thiết.
"Chúng ta sẽ mang quân tới các quốc gia chung biên giới với Lãnh Địa Quỷ," Tôi giải thích. "Chúng ta không biết khi nào chúng ta sẽ giáp mặt với lũ quỷ, và, nếu chúng ta biết, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội thiết lập sự giao tiếp. Để làm điều đó, khả năng của Tomoe là tối quan trọng. Nó có thể là một hành trình khó khăn cho một đứa trẻ như em ấy, nhưng anh dự định sẽ đi cùng cô bé."
Tôi đặt tay lên đầu Roroa.
"Vì vậy, có em đi chung không là vấn đề gì khó khăn cả. Dĩ nhiên anh sẽ không bao giờ để em lên tiền tuyến cả, nên anh sẽ chắc chắn em ở phía sau và giữ yên vị trí cho tới khi chúng ta đảm bảo mọi thứ an toàn. Đưa em đi cùng có thể làm căng thẳng Bộ trưởng tài chính Colbert, nhưng, mọi chuyện vẫn sẽ quyết định như vậy, anh chắc ta sẽ chấp nhận chuyện đó. Sau cùng anh nghe nói anh ấy và Julius là bạn của nhau mà."
"Anh chắc chứ... Em có thể đi cùng sao?" Roroa hỏi cùng với đôi mắt ngước lên nhìn.
Tôi gật đầu. "Nếu đó là điều em muốn, Roroa."
"Nyahaha! Chắc chắn rồi, nếu anh trai đã thực sự thay đổi, em muốn gặp anh ấy." Roroa nắm lấy tay tôi trên đầu cô ấy và áp nó vào má cô ấy. "Cảm ơn anh, chồng yêu. Em yêu anh rất nhiều."
"Anh cũng yêu em, Roroa. Giờ thì, có vẻ chúng ta sẽ rất bận rộn đây." Tôi rút tay khỏi má của Roroa và ngáp dài. "Đây là lần đầu tiên chúng ta huy động một lượng lớn binh lính sau một khoãng thời gian dài. Chúng ta không thể phí thời gian, nhưng chúng ta cần chuẩn bị kĩ càng cho nó. Quyết định sẽ đem ai, sẽ đặt những người ở lại vào vị trí nào, ở đâu, và chuẩn bị các điều khoản cũng như hậu cần. Anh chắc rằng mình sẽ phải gọi tất cả binh lính của Lực lượng phòng vệ quốc gia."
"Chà, nghe có vẻ mọi thứ sẽ trở nên sống động hơn nhỉ." Roroa nói với một nụ cười hài lòng.
Có vẻ như cố ấy đã trở lại là Roroa tôi biết.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng vẫn có một điều làm tôi thấy lo lắng.
"Chúng ta... sẽ phải nói với Liscia chuyện này, đúng không?"
"Oh... Phải rồi..."
Có lẽ cô ấy cảm nhận được sự miễn cưỡng của tôi, Roroa nở nụ cười khó xử.
CHƯƠNG 2: VÌ TƯƠNG LAI
— Đầu tháng 10, năm 1547, Lịch Lục Địa —
Có một lãnh địa nhỏ nằm ở vùng núi của vương quốc. Đó là lãnh địa cũ của cha Liscia, cựu vương, Ngài Albert. Ông ấy là một quý tộc nhỏ cai trị lãnh địa này, nhưng, một ngày nọ, ông ấy đã gặp mẹ của Liscia, Quý Nương Elisha.
Vào thời điểm đó, hoàng tộc đã ở cuộc khủng hoảng về việc ai sẽ lên ngôi sau sự ra đi của vị vua đời trước. Ngay cả bây giờ, tính cách của ông ấy, theo một cách nhìn tích cực, hiền lành và không khao khát quyền lực; theo một cách tiêu cực, tầm thường và không có tham vọng. Ông ấy tránh tạo ra kẻ thù khi mà ông ấy không cần thiết. Do đó, bằng cách ủng hộ Quý Nương trẻ Elisha với tính cách tốt bụng của mình, Ngài Albert đã vô ý tạo ra một tình huống khiến cho những người, thuộc hoàng tộc, khác khó có thể hướng sự thù hận của họ tới Quý Nương Elisha.
Sau đó, cuộc khủng hoảng kế vị đã kết thúc với việc những người thuộc hoàng tộc đã bị loại bỏ, trừ Quý Nương Elisha.
Ngai vàng đã thuộc quyền sở hữu của bà vì là người duy nhất còn sống. Để công nhận sự hỗ trợ liên tục của mình, Ngài Albert đã được phép kết hôn với Quý Nương Elisha, vì vậy Ngài đã trở thành vua.
Bây giờ vùng đất cũ của Ngài Albert đã trở thành một phần lãnh địa của quốc vương, nhưng từ khi ông chọn nghỉ hưu, ông đã trở lại là lãnh chúa của vùng đất ấy.
Tôi đang ở lãnh địa của Ngài Albert, nhìn xuống đất từ lưng của Naden trong dạng ryuu của cô ấy.
Phong cảnh là hiện thân của vùng nông thôn, theo cách khiến nó có cảm giác như những bài hát dân gian cũ sẽ rất hợp với nó. Có những ngọn núi, dòng suối, cánh đồng và đồng cỏ, cùng với những trang trại rải rác xung quanh.
Đối với một người từng phải đối phó với một lượng công việc chết người mỗi ngày ở thủ đô, có cảm giác như thời gian trôi chậm hơn ở đây. Không có nơi nào tốt hơn cho một người muốn sống cuộc sống yên tĩnh.
"Nếu mình bỏ làm vua, sống ở một nơi như thế này sẽ không hề tệ", tôi suy ngẫm.
"Anh vẫn còn quá trẻ để khao khát được ở vùng nông thôn đấy." Giọng nói bực tức của Naden truyền thẳng vào tâm trí tôi. "Ý em là, anh thậm chí còn chưa có lễ đăng quang. Hay là lễ cưới của chúng ta. Sẽ là lãng phí thời gian nếu nếu nghĩ về những thứ anh sẽ làm sau khi anh thoái vị. Và một điều nữa, xuôi theo dòng chảy thời gian, chẳng phải sẽ rất khó để anh có thể được nghỉ hưu dễ dàng sao? Nếu không may có sự thay đổi bất thường về tình hình ở phương bắc, anh có thể sẽ không sống tới khi mình già đấy anh biết không?”
Tôi miễn cưỡng nói, “Anh nghĩ là em nói đúng.”
Naden đã đúng. Nếu tình hình ở phía bắc – nói cách khác, Lãnh Địa Quỷ - có thay đổi, sẽ không biết bao lâu cho đến khi vương quốc này bị cuốn vào. Vương quốc tạm thời đã ổn định, nhưng nếu Lãnh Địa Quỷ mở rộng hơn nữa, sẽ có thêm nhiều người tị nạn, và cơn hỗn loạn khi tôi mới lên ngôi sẽ trở lại.
Phía tây lục địa đã có Đế Quốc Gran Chaos của Maria bảo hộ, nên tôi tin rằng họ sẽ ổn thôi, nhưng tôi không thể nghĩ như vậy với Liên minh các Quốc Gia phía Đông ở miền đông lục địa. Họ là tập hợp của nhiều quốc gia cỡ vừa và nhỏ. Đó là lý do mà tôi phải xuất quân chi viện.
Tôi thở dài. “Để được nghỉ hưu sẽ không dễ đâu, huh.”
“Nó là vậy đấy. Bên cạnh đó... anh phải tạo ra một đất nước tuyệt vời cho những đứa trẻ nữa phải không nào ‘ông bố’?”
“Ahaha...”
Bố... huh. Dù thế nào đi nữa, đó cũng sẽ là cái chức tôi sẽ trở thành mà phải không?
“Ahh, anh muốn nhanh lên và gặp Liscia,” Tôi khao khát nói.
“Anh nói điều đó khi đang ở trên lưng em ư?”
“Nếu chúng ta cùng có con, Naden, anh tự tin anh cũng sẽ cảm thấy như vậy với em.”
“Vậy thì không sao. Em sẽ chở anh đến đó, nên hãy kiên nhẫn đi nào.”
“Đã rõ.”
“Đó là câu của em mà!”
Naden xoay người và tăng tốc ‘bơi’ qua bầu trời. Cô ấy ‘bơi’ qua những ngọn gió, hướng tới lãnh địa của Ngài Robert nơi Liscia đang ở.
Cuối cùng, hôm nay là ngày tôi có thể được gặp Liscia. Kể cả sau khi đã trở về từ Cộng Hòa Turgis, thời gian rỗi của tôi đã bị đống công việc tồn đọng cuỗm lấy, ngăn cản tôi đi.
Đó là lý do tại sao khi có thể được nhìn thấy Liscia lần đầu tiên sau một thời gian dài khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng… cùng lúc, nó khiến lòng tôi hơi trĩu nặng.
Tôi phải nói với cô ấy rằng chúng tôi sẽ phải tới Liên minh các quốc gia phương Đông. Ngay khi tôi nghĩ toàn bộ công việc đã được xử lý, Đế Quốc liền đưa ra yêu cầu gửi quân tiếp viện tới phương Đông. Tôi lại sẽ không thể gặp lại cô ấy trong một khoảng thời gian, và thật đau đớn khi biết sẽ làm cô ấy lo lắng. Tôi thực sự không muốn làm cô ấy lo lắng trong khi cô ấy mang thai.
Cố tình không nói với cô ấy sẽ không phải là lựa chọn tốt. Tôi sẽ phải điều hành một đội quân, và sẽ không có cách nào để che dấu nó. Vì vậy, tôi sẽ đưa ra lời giải thích phù hợp trước với Liscia để giảm thiểu sự lo ngại của cô ấy. Nhưng tôi vẫn cảm thấy nặng trĩu.
Tôi tự hỏi liệu đây có phải là cảm giác của một người chồng khi không thể nói với vợ anh ấy rằng anh ấy sẽ chuyển tới một nơi khác và sống một mình ở đó chăng?
Tôi vu vơ nghĩ khi nhìn lên bầu trời mùa thu trong vắt.
Ngôi biệt thự với mái nhà màu xanh nằm ở trên một ngọn đồi. Đó là biệt thự của Ngài Albert. Khi tôi và Naden dừng chân xuống trước lối vào, người đầu tiên chào chúng tôi là Carla trong bộ váy hầu gái. Trong khi chúng tôi có chuyến thăm ở Turgis, Carla đã phục vụ như người hầu riêng và là vệ sĩ riêng của Liscia. Cũng có những người thuộc hội Hắc Miêu và Lực Lượng Phòng Vệ được phái đến đây, bảo vệ Lisica và gia đình cô ấy khỏi bóng tối cũng như bên trong ánh mặt trời.
Carla đứng trước chúng tôi, cúi đầu. “Đã một khoảng thời gian rồi, thưa chủ nhân.”
“Đã lâu không gặp,” tôi nói. “Có bất cứ điều gì thay đổi với Lisica và gia đình cô ấy không?”
“Vâng. Cô Hilde nói rằng cả Lisica lẫn đứa bé đều khỏe mạnh, nhưng… Chà, sẽ tốt hơn nếu ngài nghe nó từ chính cô ấy.”
“Cũng có lý… Xin lỗi. Ta đã hoàn toàn để Liscia lại cho ngươi chăm sóc.”
“Không, không. Liscia là bạn đời của ngài, nhưng cũng là người bạn không thể thay thế của tôi. Nếu tôi có thể giúp đỡ, sẽ không điều gì khiến tôi hạnh phúc hơn. Ngoài ra…’’
‘’Ngoài ra?’’
Khi tôi ép cô ấy phải nói, cô ấy đã nở nụ cười tươi và nói, ‘’Không như hầu gái trưởng, Quý Nương Elisha không bắt tôi phải mặc những trang phục đáng xấu hổ.’’
‘’Oh…”
Khi cô ấy còn ở trong lâu đài, người hầu gái ‘tàn bạo’, Serina, đã từng ‘chăm sóc’ Carla rất tốt.
Làm việc dưới trướng Quý Nương Elisha, người luôn nở một nụ cười dịu dàng, chắc hẳn sẽ dễ dàng hơn với cô ấy.
“Cô biết không… có một yêu cầu từ đội sản xuất chương trình Overman Silvan nói rằng họ muốn cô sớm trở lại trong vai Miss Dran đấy…’’ Tôi trầm ngâm.
‘’Urgh… nếu ngài ra lệnh, tôi phải tuân theo,’’ Carla nói với một biểu cảm khó chịu trên khuôn mặt cô ấy.
Cô ấy dường như đã thích nghi với việc mặc chiếc váy hầu gái ngắn (ý tưởng của Serina), nhưng rõ ràng, cô ấy vẫn không thể quen bộ đồ sexy của Miss Dran (cũng là ý tưởng của Serina).
‘’Họ dường như nhận được rất nhiều thư nói, ‘Hãy mang Miss Dran trở lại.’ Người gửi… hầu hết là những người đàn ông trưởng thành, ta nghe nói vậy.’’
“Đất nước này nên sụp đổ đi…’’ Cô ấy rên rỉ.
“Đừng nói thế trước mặt nhà vua.”
Đôi mắt cô ấy trông khá nghiêm túc, nhưng có lẽ sẽ dễ cho cô ấy nếu tôi chỉ cười như một câu đùa vui. Đó không phải là một câu xúc phạm trực tiếp tới tôi, nên cái vòng cổ nô lệ trên cổ cô ấy không phản ứng với nó, nhưng nếu có ai vô tình nghe được, tôi phải xử cô ấy vì phạm tội lèse-majesté [phạm thượng], vì vậy tôi hy vọng cô ấy sẽ dừng ở đây.
Chủ đề nghe có vẻ trở nên nguy hiểm, nên tôi quyết định thay đổi nó.
“Hãy đi thẳng vào vấn đề nào, Carla. Hãy dẫn ta tới chỗ Liscia.”
“Ah! Đúng rồi. Nhưng trước tiên, sao không đến thăm vị vua tiền nhiệm trước tiên nhỉ? Ngài ấy đang ở phòng khách chờ ngài đến.’’
‘’Phải rồi, đó là phép lịch sự tối thiểu nhỉ. Được rồi, hãy dẫn ta tới chỗ Ngài Albert.’’
“Vâng ạ. Lối này thưa ngài.”
Carla dẫn đường vào biệt thự, và Naden và tôi theo sau cô ấy. Khi chúng tôi được dẫn đến phòng khách, chúng tôi được chào đón bởi Ngài Albert và Quý Nương Elisha.
“Chà, con rể,’’ Ngài Albert chào. ‘’Thật tốt khi con đến đây gặp chúng ta.”
‘’Con hẳn là Naden,’’ Quý Nương Elisha nắm lấy tay Naden.
“Đã một thời gian rồi,’’ Tôi nói. ‘’Cha, mẹ. Con vui khi thấy hai người khỏe hơn bao giờ hết.’’
‘’Con là Naden. Rất-ất vui-ui được gặp-ặp hai-ai người.’’ Naden căng thẳng và nói lắp câu của cô ấy.
Thấy Naden như vậy, Quý Nương Elisha cười khúc khích và ôm đầu Naden trong vòng tay ấm áp.
“Whuhwhuh?!’’
Đột nhiên thấy mình đang được ôm ấp, Naden hốt hoảng và vẫy tay. Cô ấy hẳn cũng cảm thấy ngại ngùng.
Elisha nhẹ nhàng vỗ lên đầu Naden. ‘’Con gái ta cũng sẽ kết hôn với Ngài Souma. Vậy nên, Naden, nếu có chuyện gì xảy ra, hãy nương tựa ở ta như một người mẹ. Ta rất vui khi đã có thêm một người con gái khác cũng dễ thương như Tomoe.’’
“Mùi hương của Người làm con nhớ tới Long Nữ Tiamat.’’ Naden ôm quanh eo Quý Nương Elisha. Cô ấy đã được thuần hóa ngay lập tức.
Mùi hương giống như Long Nữ thần thánh...? Có phải đó là mùi của tình mẫu tử, hay thứ gì đó giống vậy chăng? Là một ryuu, Naden không có người thân. Ruby là người bạn duy nhất cô ấy có cùng quê hương ở đây. Nếu Quý Nương Elisha có thể trở thành mẹ của Naden ở đất nước này, đó sẽ là điều khiến tôi hạnh phúc. Dù sao đó cũng là một niềm vui khi có ai đó nuông chiều bạn như đứa trẻ.
Trong lúc tôi nhìn hai người họ với một nụ cười, Ngài Albert bắt đầu lên tiếng.
‘’Con rể, chúng ta sẽ ở đây chăm sóc cho Naden, vậy nên hãy đến bên Liscia đi. Con bé đang ở trên sân thượng, háo hức chờ đợi con đến đấy.’’
‘’Con cảm ơn ạ. Con đi đây.’’
Tôi chào họ, đển Naden lại và rời phòng khách. Sau đó, với sự hướng dẫn của Carla, tôi đi lên sân thượng hướng ra ngoài sân.
Trên sân thượng nắng, có một bàn trà đã được chuẩn bị, và một người phụ nữ đơn độc ngồi ở đó. Cô ấy quay lưng lại với tôi và ngắm nhìn những hàng cây đung đưa trong gió trời mùa thu.
Khi tôi ra hiệu cho Carla báo cô ấy đã chỉ tôi đi đủ xa, cô ấy cúi đầu chào rồi quay người trở vào trong dinh thự.
Tôi lặng lẽ đến gần chiếc bàn, ngồi ở vị trí mà tôi có thể thoáng thấy khuôn mặt của cô ấy. Người phụ nữ quay qua tôi, khẽ mỉm cười.
‘’Cảm giác như đã lâu lắm rồi vậy, Souma.’’
‘’Ừm, anh cảm giác chúng ta đã không gặp nhau từ rất lâu rồi. Anh muốn gặp em, Lisica.’’
‘’Hehe! Em cũng vậy.’’ Nụ cười của Liscia như một bông hoa đang nở rộ.
Đây là vị hôn thê của tôi, người mà tôi đã không thể gặp trong hơn một tháng từ khi tôi đi đến Cộng Hòa Turgis. Nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên sau khoảng thời gian dài, Liscia trông có vẻ đã trưởng thành hơn trước đây.
Trong khi trái tim tôi đang loạn nhịp với hình bóng cô ấy, tôi mở miệng, cảm giác như tôi phải nói gì đó. ‘’Tóc em… Nó dài ra rồi ư?’’
‘’Phải… Dạo gần đây em đã không cắt nó mà.’’
Tóc của Liscia, thứ mà cô ấy đã cắt khi đưa ra tối hậu thư cho Georg, bây giờ đã dài trở lại một nửa chiều dài so với khi tôi mới gặp cô ấy lần đầu.
‘’Liệu em sẽ để nó dài ra như trước đây ư?’’ Tôi hỏi.
“Em vẫn đang phân vân. Bây giờ em thích kiểu tóc ngắn rồi. Anh nghĩ kiểu nào sẽ hợp với em hơn, Souma?’’
‘’Anh thích cả hai.’’
‘’Geez, anh thật thiếu quyết đoán.’’
‘’Chỉ cần em không quyết định cạo trọc đầu, hoặc làm bất điều gì quá dữ dội với tóc của mình, anh chắc chắn anh sẽ thích nó.’’
‘’Em sẽ không làm nó với tóc em đâu.’’
Lisica và tôi nhìn nhau và cười. Chúng tôi đã cười vui vẻ cùng nhau, và rồi, tôi gãi đầu mạnh.
‘’Sao anh lại bắt đầu nói về tóc em nhỉ? Có rất nhiều thứ anh muốn nói và hỏi em, nhưng… anh không tìm ra được từ ngữ thích hợp.’’
‘’Hãy sắp xếp chúng theo thứ tự.’’ cô ấy nói. ‘’Hôm nay anh có thời gian để nghỉ ngơi mà phải không?’
‘’Yeah. Đúng vậy… Vậy thì, đầu tiên…’’ Tôi quay lưng giáp mặt với cô ấy, cúi đầu xuống cái bụng đang phình to. ‘’Cảm ơn em đã tạo ra thành viên mới trong gia đình của anh, Liscia.’’
‘’Hehe! Ý anh là gia đình chúng ta chứ, phải không?’’ Liscia nói, sửa tôi với một nụ cười dịu dàng. ‘’Bây giờ, em đã là một thành viên chính thức của gia đình anh.’’
‘’Anh đã nghĩ em là một phần của gia đình suốt thời gian qua, nhưng… giờ đây anh cảm thấy điều đó mạnh mẽ hơn bao giờ hết.’’
Gắn kết nhóm máu. Gắn kết linh hồn. Có vẻ như diễn nó bằng từ sẽ giảm giá trị của nó, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng giờ đây đã có một mối liên kết chặt chẽ giữa tôi và Liscia.
Liscia cười khúc khích. ‘’Vì vậy, giờ đây Aisha, Juna, và Roroa cũng phải trở thành một phần của gia đình chúng ta.’’
‘’Tất cả bọn họ đều đang chờ đợi đứa bé này sinh ra đấy,’’ tôi nói, tay đặt lên bụng Liscia. ‘’Trước đó, bọn anh đã tổ chức một cuộc họp gia đình và đã quyết định khi một đứa bé được sinh ra, bất kể đó là con của ai, chúng ta sẽ bắt chúng gọi tất cả vương hậu, đệ nhất lẫn đệ nhị, là mẹ. Vậy nên chúng ta sẽ nuôi chúng, cùng nhau. Anh chắc rằng Aisha và Naden, những người thuộc chủng tộc sống lâu năm, sẽ có con muộn hơn những người khác.’’
Lisica cười hạnh phúc. ‘’Vậy thì con chúng ta bỗng nhiên sẽ có tới năm người mẹ!’’
Đứa trẻ sẽ lớn lên quanh những người mẹ, bao gồm cả Liscia, người có rất nhiều cá tính. Ai sẽ là người ảnh hưởng đến chúng, và chúng sẽ lớn lên như thế nào…? Tôi hơi lo lắng một chút, nhưng cũng rất mong chờ điều đó.
Từ đó, chúng tôi cập nhật cho nhau về những sự kiện gần đây và nói chuyện phiếm với nhau. Liscia nói một cách vui vẻ về những ngày nghỉ ngơi ở đây.
‘’Dạo gần đây, anh biết không, em đã học cách nấu nướng từ mẹ đấy.’’
‘’Em, Liscia? Tại sao?’’
‘’Tất nhiên vì là em muốn đứa bé được ăn những món ăn do em nấu ở nhà rồi. Bên cạnh đó, anh cũng có thể nấu ăn mà phải không? Sẽ không đúng lắm nếu em không thể làm được điều đó như cha đứa bé.’’
Nghĩ đến Liscia, người đã dành từng chút thời gian rảnh của mình tham gia luyện tập trong quân đội, sẽ dành thời gian nghiêm túc học để trở thành một người con dâu thực thụ… Có gì đó đang rung động trong tôi, bằng cách nào đó.
‘’Vậy, kết quả tới giờ thế nào rồi?’’ Tôi hỏi
‘’Em đã nướng chỗ bánh đằng kia.’’ Cô ấy chỉ tay về chiếc đĩa lớn đầy ắp bánh quy và bánh nướng.
Nhà làm bởi Liscia, huh? Chúng trông có vẻ không tệ, nên chắc hẳn chúng phải ổn chứ.
Tôi lấy một cái bánh quy, cho vào miệng. ‘’Xem nào… Nom.’’
Có một cảm giác khó tả khi hương vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng tôi. Cô ấy đã cho khá nhiều đường. Và, có lẽ là cô ấy đã nhào nặn nó hết sức có thể. Còn nữa, bơ đã hoàn toàn tan chảy, làm cho chúng trở nên cứng hơn khi nướng.
Tôi nhìn qua Liscia, đổ mồ hôi. ‘’Errrrm… Anh muốn nói rằng nó ngon, nhưng… em đang mong muốn cho con chúng ta ăn… nên anh không thể nói dôi em được.’’
‘’Em biết. Em có thể biết là em đã sai ở đâu.’’ Liscia cười gượng gạo, nhưng cô ấy nắm chặt tay. ‘’Đây là những gì em có thể làm bây gờ. Nhưng một ngày nào đó, em chắc em sẽ làm cho chúng trở nên tuyệt vời hơn.’’
‘’Yeah,’’ Tôi nói, gật đầu với cô ấy. “Anh sẽ mong chờ điều đấy.’’
‘’Yeah… Nhưng có một chuyện là, Carla cũng học cùng lúc và cô ấy có vẻ tiến bộ nhanh hơn. Em đã nghĩ rằng chúng em ngang bằng nhau, nên em đã khó chấp nhận sự thật ấy một khoảng thời gian.’’
“Thì, ý anh là, Carla có dòng máu của Excel trong cô ấy.’’
Mẹ Carla, Accela, là con gái của Excel. Bà ấy cũng có quan hệ với Juna, người giống như chị cả trong nhà, nên hẳn bà ấy cũng có tài năng trong những công việc nội trợ.
Liscia thở dài. ‘’Mẹ em cũng là người giỏi nấu ăn…’’
‘’Có lẽ em đã bị ảnh hưởng quá nhiều bởi Georg, người thầy của em ở quân đội chăng?’’
‘’Urkh… Em không thể phủ nhận nó.’’
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện phiếm như thế. Nói về những thứ chẳng liên quan gì..
Nó thực sự rất vui.
Rồi, đột nhiên, Liscia tỏ vẻ nghiêm túc. ‘’Souma, anh không đến đây hôm nay chỉ để gặp em thôi đúng chứ?’’
Tim tôi lỡ một nhịp khi cô ấy ghim ngón tay lên đầu tôi.
“Em biết ư?’’
‘’Đúng vậy, em biết. Đây là anh. Trong khi chúng ta đang nói chuyện, cảm giác như anh đang giấu diếm điều gì đó mà khó có thể nói ra.’’
‘’...’’
‘’Anh tìm thấy một người ứng viên vương hậu khác à?’’ Liscia nhìm chằm chằm tôi, và tôi liền lắc đầu mạnh.
‘’Không, không! Chỉ là, chà… Có vẻ chúng ta phải điều động quân đội tới phía bắc.’’
‘’Bắc, ý anh là Liên minh các quốc gia phương Đông?’’
‘’Yeah. Có vẻ như các cuộc tấn công từ Lãnh Địa Quỷ đang tăng dần. Nếu Liên minh phương Đông sụp đổ, đất nước này cũng sẽ chịu ảnh hưởng chung. Trong hiệp ước của chúng ta với phía Đế Quốc, chúng ta phải điều động quân tiếp viện đi.’’
Khi tôi chuyển tiếp toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện của tôi và Đế Quốc, khuôn mặt Liscia trở nên lo lắng. ‘’Vậy là anh phải đi chung với đội quân?’’
‘’Phải,’’ Tôi thừa nhận. ‘’Nên là… sẽ là một khoảng thời gian nữa cho đến khi chúng ta gặp lại nhau.’’
‘’Tại sao? Vấn đề này khác với khi anh cầm quân chiến đấu với Amidonia.’’ Giọng cô ấy không hề trách tôi, nhưng tôi có thể thấy cô ấy không muốn tôi đi. ‘’Lúc đó, anh vừa mới lên ngôi, và quân lính sẽ không tin tưởng anh nếu anh không trực tiếp chỉ huy. Nhưng giờ mọi người nhìn anh như một vị vua thực sự. Anh không thể để việc này cho những người chỉ huy quân đội như Ngài Ludwin sao?’’
‘’Để chuẩn bị cho những sự kiện không lường trước được, anh sẽ mang theo những chiến binh mạnh mẽ như Aisha và Naden,’’ Tôi nói. ‘’Sẽ tốt hơn nếu anh ở đó chỉ huy họ. Và cũng có sự thật là anh muốn được tận mắt chứng kiến tình hình ở phía bắc.’’
Chi tiết về Julius sẽ khiến cô ấy lo lắng, vì vậy tôi chỉ có thể giấu nhẹm nó đi.
Tôi đứng dậy, đi vòng sau Liscia, và nhẹ nhàng ôm cô ấy. ‘’Nó thật sự đau, khi anh không thể ở cạnh em lúc em chuẩn bị sắp sinh nở, nhưng hôm nay, khi anh thấy em và đứa bé đang lớn dần trong bụng, anh càng chắc hơn việc mình phải tới phương bắc. Dù sao anh cũng muốn để lại cho đứa bé vương quốc tuyệt vời nhất mà.’’
‘’Souma…’’ Liscia nhắm mắt trong vòng tay tôi.
Một khắc im lặng giữa chúng tôi, rồi Liscia nhẹ nhàng đặt tay cô ấy lên cánh tay tôi và mỉm cười.
‘’Em hiểu. Nhưng hãy chắc rằng anh sẽ trở về.’’
‘’Yeah. Nếu mọi thứ trở nên nguy hiểm, anh sẽ chạy về lại đây. Anh không thể chết khi chưa được nhìn thấy mặt con của mình được.’’
Cô ấy khúc khích. ‘’Hãy chắc rằng anh sẽ làm thế. Em sẽ chờ anh cùng với những đứa trẻ.
‘’Yeah!’’ Tôi gật đầu chắc nịch, nhưng rồi có gì đó trong câu nói của Liscia bắt được sự chú ý của tôi. ‘’... Huh? Những đứa trẻ?‘’
Khi tôi lặp lại những từ đó, Liscia ngơ ngác nhìn tôi, nói, ‘’Gì cơ? Hilde chưa nói với anh sao? Em mang thai đôi.’’
‘’Huh…? Whahhhhhhh?!’’
Một sự thật ngỡ ngàng! Tôi đột nhiên sẽ trở thành cha của một cặp sinh đôi.
Bây giờ khi cô ấy nhắc đến nó, bụng của Liscia đang thực sự lớn hơn bình thường. Nhưng, một đôi, huh…
Cảm giác phải an toàn trở về nhà càng trở nên mạnh mẽ hơn trong tôi.