TẬP 9
MỞ ĐẦU: TORA VÀ HỔ
Dưới bầu trời cao vào một ngày ấm áp, trong veo, mùa đông đang đến gần.
Sông Dabicon tỏa sáng dưới ánh sáng mặt trời khi đội quân thuộc Vương quốc Friedonia di chuyển về phía đông dọc theo nó. Họ hành quân với tốc độ nhanh, nhưng không vội vàng.
Làn sóng quỷ là một hiện tượng trong đó một số lượng lớn quái vật đang tràn ra khỏi Lãnh Địa Quỷ ở phía bắc.
Lực lượng của chúng tôi từ Vương quốc Friedonia đang tới chi viện cho Liên minh phương Đông, nơi đang hứng chịu sự tấn công dữ dội của làn sóng quỷ.
Mới mấy ngày hôm trước, chúng tôi đã tới một trong những nơi diễn ra chiến đấu khốc liệt, Vương quốc Lastania. Chiến đấu cùng những người ở đó, chúng tôi đã thành công tiêu diệt hết một lượng lớn quái vật. Chúng tôi lúc này đang tiến tới địa điểm diễn ra sự chiến đấu căng thẳng tiếp theo, Xứ Chima.
Sau khi nhận được báo cáo từ Vương quốc Lastania rằng họ đang đối mặt với tình huống khủng hoảng nguy cấp, tôi đã cho đội Kỵ Binh Wyvern cùng đội Dratrooper đi trước và tập trung vào hành quân với tốc độ nhanh nhất có thể. Nhưng có những tin báo rằng lực lượng của Liên minh phương Đông đang tập trung tại Xứ Chima, và có vẻ như họ sẽ không bị tan nát sớm, nên chúng tôi đang hành quân với tốc độ vừa đủ để không phá vỡ đội hình.
Là người, vì mục đích chính thức, lãnh đạo lực lượng này (mặc dù người nắm quyền chỉ huy thực sự là Ludwin), tôi đã tham gia hành quân trên lưng ngựa.
Có những cỗ xe chắc chắn cho quan chức cao cấp, nhưng ở trong xe ngựa suốt thời gian đó sẽ khiến vai tôi cứng đờ, vì vậy tôi đã cưỡi một con ngựa để tôi có thể di chuyển xung quanh.
Naden đang ngồi trước mặt tôi trong khi tôi cầm dây cương. ‘’Wow, ai mà ngờ được anh có thể cưỡi được ngựa ấy?’’
Tôi dạo gần chỉ toàn cưỡi Naden trong dạng ryuu của cô ấy, nhưng tôi sẽ không thể cùng tốc độ với đoàn quân được, nên lần này chúng tôi quyết định cưỡi ngựa cùng nhau.
Tôi cảm thấy chút xấu hổ khi cô ấy khen tôi về kỹ năng cưỡi ngựa của mình, nên tôi gãi má. ‘’Thầy anh, Owen, đã dạy anh rất tốt.’’
‘’Hmm, điều này mới lạ đấy. Thường thì, em là người sẽ chở anh đi, nhưng giờ anh và em đang thay chỗ nhau. Điều này cũng thú vị, theo cách của riêng nó.’’ Naden ngửa người về phía sau dựa vào tôi.
Khi đầu Naden lại gần tôi hơn, mái tóc đen bóng của cô tỏa ra một mùi hương dễ chịu. Tôi tựa cằm vào giữa cặp gạc của Naden. Khi tôi di chuyển cằm xung quanh ở vị trí đó một chút, Naden thở dài với giọng kỳ lạ. ‘’Ahhhh…’’
Trong lúc tôi đang trêu đùa với Naden, một con ngựa tiếp cận từ phía sau.
‘’Anh có vẻ đang vui nhỉ,’’ người cưỡi ngựa nói.
Mỹ nhân tóc xanh, người duy nhất mặc đồng phục hải quân trong cuộc hành quân này: Lorelei hạng Nhất của chúng tôi, Juna.
‘’Mình có chút ghen tị khi cậu có một chuyến đi thong thả với Quốc Vương đấy,’’ cô ấy tiếp.
‘’Lát nữa mình đổi chỗ cho,’’ Naden nói.
‘’Hee hee! Được đấy. Nếu mình được cưỡi chung, có lẽ mình sẽ nên ngồi sau.’’
Trong lúc nghe Juna vui vẻ nói, tôi cười gượng. ‘’Anh đã chắc là em sẽ trở về cùng Excel mà nhỉ.’’
Excel đã có một chiến tích tuyệt vời tại Vương quốc Lastania, rồi trở nên bướng bỉnh khi không chịu quay trở về nhà. Nhìn thấu được điều đó, thừa tướng của tôi, Hakuya, đã gửi đứa cháu ngoại của Excel, Juna, tới để mang bà ấy về.
Tôi đã cho là cô ấy sẽ trở về Parnam cùng Excel, nhưng giờ đây thay vào đó cô ấy lại tháp tùng chúng tôi.
Juna nhìn tôi với nụ cười hút hồn. "Nếu Roroa trở về lâu đài, thì không có lý do gì cho em cũng phải làm thế cả. Em sẽ ở cùng anh từ lúc này, thưa ngài."
Tôi cười. "Bảo đảm quá, nhưng… Excel sẽ tức vụ này đấy."
Thực tế thì, Excel có lẽ đang phàn nàn. Và ta đang ở đây, phải yên lặng trở về! ngay lúc này đây.
Juna nở một nụ cười tươi. "Nó sẽ làm ngoại ngồi yên một chút. Ngoại luôn chơi bời xung quanh nhiều quá, mặc cho tuổi già của bà."
"Có một câu mà anh sẽ không muốn tự mình nói đâu," tôi thú nhận. "Đặc biệt là câu về tuổi của bà ấy."
"Ahaha! Anh hiểu chuyện đấy!" Naden, người mà số tuổi cũng là dấu chấm hỏi như Excel, cười.
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện về nó, Aisha bắt kịp chúng tôi trên lưng ngựa. "Thưa Quốc Vương, một tin nhắn cho ngài từ Ngài Ludwin. Có một sự cầu cứu từ một thị trấn gần bên nói rằng, 'Chúng tôi đang bị bao vậy bởi quái vật và mong muốn được giải cứu.'"
"Nữa sao?" Tôi thở dài.
Làn Sóng Quỷ ảnh hưởng lên khắp các khu vực dọc bờ sông Dabicon, nơi đóng vai trò như biên giới với Lãnh Địa Quỷ. Nói tắt thì, chiến đấu chống quái vật ở khắp nơi.
Ngay cả khi một số nơi không phải đối mặt với một nguy cơ to lớn tầm cỡ như Vương quốc Lastania hay Xứ Chima, chắc chắn vẫn luôn có những nơi họ không thể tự mình chống lại bọn quái vật.
Những sự cầu xin cứu trợ không hề ngừng lại, và vì chúng tôi ở đây để đáp lại yêu cầu cung cấp cứu trợ của Đế Quốc, chúng tôi phải đáp lại từng nơi một.
"Bao nhiêu con?" Tôi hỏi.
"Khoảng một trăm," Aisha báo cáo. "Nếu chúng ta gửi đội Kỵ Binh Wyvern đi, họ sẽ tiêu diệt chúng ngay lập tức."
"Ta nghĩ chúng ta sẽ phải gửi Hal và đồng đội cậu ấy đi nữa rồi… Okay. Nói với anh ta là ta chấp thuận."
"Đã rõ, thưa ngài."
Ngựa của Aisha phi tới đầu đoàn hành quân. Khi có một sự cầu xin trợ giúp, chúng tôi thành lập một đơn vị với độ cơ động cao, như đội Kỵ binh Wyvern hay những kỵ binh thường, và họ sẽ gia nhập lại đoàn quân sau khi việc trừ khử quái vật hoàn thành. Đây cũng là một lý do khiến chúng tôi không thể đẩy tốc độ hành quân quá nhanh.
"Mình biết là nó sẽ như này, nhưng trừ khử quái vật thật là mệt mỏi quá đi mà," tôi than thở.
"Không giống như chiến tranh, nó sẽ không kết thúc khi anh đã tiêu diệt được quân chủ lực của đối phương," Juna nói.
"Đúng vậy." Tôi gật đầu. "Đau đầu thật đấy, nhưng ta không thể để chúng như thế được. Chúng ta phải thắt chặt rắc rối này hết mức mới được.
"Phải, em nghĩ anh nói đúng."
"Nếu Ruby thấy mệt, hãy cùng đi nào," Naden nói vào. "Em sẽ thả sấm sét vào và tiêu diệt chúng."
"Yeah," tôi nói, nhìn lên trời xem một đơn vị kỵ binh wyvern bay vào bầu trời phía đông. "Anh trông cậy ở em đấy."
◇ ◇ ◇
Trong lúc đó, khi Souma và nhóm của cậu đang trên đường tới Xứ Chima…
Ở khu vực xung quanh Wedan, thủ đô của Xứ Chima, một cuộc chiến căng thẳng lại diễn ra lần nữa hôm nay.
Chiến thuật được sử dụng ở Xứ Chima tại đợt làn sóng quỷ lần này cũng kha khá giống với chiến thuật Julius sử dụng tại Vương quốc Lastania. Các lực lượng vũ trang bỏ tất cả những nơi khó giữ, tập trung lực lượng của họ ở Wedan và chuẩn bị cho một cuộc bao vây.
Tuy nhiên, Xứ Chima có hai thứ Vương quốc Lastania không có: Lâu đài Wedan kiên cố, và quân cứu trợ từ Liên minh phương Đông họ có nhờ vào sự ngoại giao thông minh.
Để có thể tận dụng hiệu quả hai thứ này, Công tước Chima đã cố tình cho phép những con quái vật đến gần lâu đài Wedan và làm việc với quân tiếp viện từ liên minh để đối đầu chúng ở đó. Cuộc chiến tiến - lùi giữa bầy quái vật và lực lượng liên minh của Liên minh Phương Đông vẫn đang tiếp tục diễn ra.
Có những cặp mắt đang quan sát trận chiến đang diễn ra hôm nay, ở một nơi xa.
Từ trên đỉnh một cái cây cao giữa rừng cây trên một ngọn đồi nhìn ra chiến trường, có một người đàn ông to lớn mặc áo giáp đen và đeo mặt nạ hổ đen.
Đó là thủ lĩnh của hội tình báo bí mật của Vương quốc Friedonia, hội Hắc Miêu.
Hm… Quân liên minh đang phòng thủ bọn quái vật tối đấy chứ. Với cặp mắt sáng bên dưới chiếc mặt nạ, Kagetora quan sát chiến trường.
Đối mặt với lượng quái vật nhiều vô kể, lực lượng vô tổ chức của liên minh có vẻ vẫn có thể chiến đấu tốt. Tuy nhiên, Kagetora bất mãn khoanh tay.
Họ đang chiến đấu tốt, ông nghĩ. Tuy nhiên, với mỗi đội quân chiến đấu theo cách của riêng họ, thì họ đang thiếu độ hiệu quả. Nếu vua của một quốc gia nào đó lãnh đạo liên minh và tái tổ chức lực lượng này, chắc chắn họ có thể giảm thiểu được số thương vong.
Rồi ông lắc đầu.
Nhưng dựa vào cách lực lượng liên minh được tạo nên, điều đó là bất khả thi.
Nếu ai đó có thể được ghi nhận với việc thành lập lực lượng này từ Liên minh phương Đông, đó có thể sẽ là Công tước Chima nhờ yêu cầu tiếp viện của ông ta. Tuy nhiên, Xứ Chima là một quốc gia nhỏ, và cho dù họ ngoại giao giỏi cỡ nào, họ cũng không có quyền lãnh đạo liên minh và thống nhất lực lượng của mỗi quốc gia vào dưới quyền chỉ huy của họ được.
Trong khi đó, nếu quốc gia có nhiều quân lực nhất cố gắng nắm lấy quyền chỉ huy, thì các quốc gia khác đang cố gắng khẳng định vị thế và giành phần thưởng là một trong những anh chị em nhà Chima sẽ đứng lên chống lại họ.
Do đó, mỗi quốc gia đã phải trả bằng những tổn-thất-không-đáng-kể khi mỗi người chiến đấu theo cách của họ để giành được phần thưởng.
Đó là một phong cách chiến đấu mang lại tổn thất lớn cho kẻ thù, nhưng cũng cho cả những đồng minh. Nếu họ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ có những nơi mà đội quân của họ sẽ sụp đổ ... hoặc là ông đã nghĩ vậy.
Nhưng nó lại xảy ra…
Tương phản lại với những gì Kagetora nghĩ, lực lượng liên minh chưa hề sụp đổ ở bất kỳ vị trí nào. Đó là vì bất kỳ nơi nào tưởng chừng như sẽ sụp đổ, những người đó sẽ nhảy vào.
Nếu bạn nheo mắt lại nhìn về phía chiến trường, có một cái gì đó đang ở đó, nhảy xung quanh như bọ chét. Không chỉ một hay hai thứ đó. Có hơn cả ngàn thứ đó tự do nhảy xung quanh chiến trường. Ngay khi những người đó tới điểm chuẩn bị sụp đổ, thế trận ngay lập tức đổi chiều, và đội quân sắp chuẩn bị tan nát liền phục hồi. Ông đã chứng kiến vài lần như thế ở chiến trường trước mắt ông.
Kagetora nhận ra một sự hiện diện bất ngờ từ phía sau.
‘’Ngài Kagetora.’’ Một thành viên đội Hắc Miêu, đeo mặt nạ đen và ăn mặc như một ninja, đáp chân lên nhành cây phía sau ông. ‘’Chúng tôi đã tìm ra được danh tính của chúng.’’
‘’Nói nghe nào.’’ Kagetora đã ra lệnh cho đội Hắc Miêu đi điều tra về những người đang liên tục nhảy xung quanh chiến trường.
Đội Hắc Miêu báo cáo. ‘’Những tên ấy là đội kỵ binh bật nhảy của Bang thảo nguyên Malmkhitan, khu vực thảo nguyên phía đông nơi đây.’’
‘’Malmkhitan… Ta chưa nghe cái tên này bao giờ.’’
‘’Quốc gia của họ mới được thành lập trước Liên minh Phương Đông, nên tên tuổi của họ không có nhiều cơ hội để được lan tỏa rộng rãi.’’
Rồi người điệp vụ bắt đầu giải thích những sự kiện đã xảy ra dẫn tới sự thành lập của Bang thảo nguyên Malmkhitan.
Thông tin về Bang thảo nguyên Malmkhitan ở Liên minh phương Đông.
Khu vực mà Malmkhitan được hình thành lên trước đó được nhiều bộ tộc du mục nhỏ cư trú. Trước khi Liên minh phương Đông được thành lập, những bộ tộc này thường xuyên xảy ra chiến tranh với nhau, hình thành các mối quan hệ qua các cuộc hôn nhân, và đã trải qua một quá trình dài của sự tàn phá và sự thống nhất.
Khi một bộ tộc bị tiêu diệt, họ không bị diệt chủng hoàn toàn, mà thay vào đó là được gộp vào lại bộ tộc kia ở trạng thái yếu hơn, làm cho dân số của thảo nguyên luôn được duy trì mà không hề có sự sụt giảm quá nhiều.
Trong khi đó, những bộ tộc nằm ở rìa thảo nguyên trao đổi thương mại với các quốc gia bên ngoài, họ mời những người lành nghề, và trao đổi nô lệ. Điều này khiến vùng đất có những người mang dòng máu ngoại lai, nhưng họ đã điều chỉnh để đảm bảo nó không trở nên quá nổi bật. Đó là một khu vực có tâm lý khép kín, đặt nặng giá trị của các truyền thống thảo nguyên, đồng thời tiếp thu và nắm bắt các sự kiện từ thế giới bên ngoài.
Cư dân khu vực này thuộc đa chủng tộc. Con người, người lùn và người thú đều là những loài điển hình, nhưng bởi vì nhiều bộ tộc đã bị xóa sổ hay đã được hợp nhất, nên phần lớn người dân ở đây mang hai dòng máu của người và thú.
Đa số mọi người ở đây trông giống con người, ngoài tai hoặc đuôi của quái thú, hoặc họ có một đôi cánh nhỏ mọc ra từ lưng. Phần còn lại có thể khiến người ta nghĩ về thiên thần, nhưng lông thường có màu đen hoặc nâu hơn, vì vậy họ trông giống như quạ.
Khi những bộ lạc thảo nguyên này nhìn thấy các quốc gia phía bắc sụp đổ trước sự xuất hiện của Lãnh Địa Quỷ và sự nam tiến của những con quái vật, họ cảm nhận được một cơn khủng hoảng.
Sự tồn tại của một mối đe dọa bên ngoài lớn hơn bất kỳ thứ gì trước đây đã sinh ra một ý nghĩa chưa từng có rằng các bộ lạc thảo nguyên phải hợp nhất làm một. Và khi họ trải qua những sự kiện tương tự như làn sóng quỷ xảy ra bốn năm sau đó, ý nghĩ đó ngày một rõ hơn, và các bộ lạc ở thảo nguyên đã thống nhất lại với nhau.
Bộ tộc lớn mạnh nhất, tộc Haan, được lấy làm trung tâm. Và thủ lĩnh của tộc Haan là Raiga Haan. Và, với những sự ủng hộ từ những tộc khác, Raiga tiêu diệt bất cứ tộc nào chống lại sự thống nhất và thành lập nên Bang thảo nguyên Malmkhitan.
Tuy nhiên, Malmkhitan không thể tự mình chuẩn bị trước mối đe dọa từ làn sóng quỷ. Vì vậy, họ đã gia nhập Liên minh phương Đông, được thành lập để chuẩn bị cho mối đe dọa của Lãnh Địa Quỷ, trở thành một quốc gia có quy mô trung bình trong liên minh.
Và rồi Raiga, lãnh chúa của thảo nguyên, cuối cùng đã hết may mắn. Ông đột ngột qua đời mùa đông năm ấy.
Ông đã bốn mươi tuổi vào lúc chết. Ông được cho là chết vì bệnh hoặc chất độc, nhưng tin đồn rằng ông ấy bị đầu độc được lan truyền đặc biệt rộng rãi.
Có lẽ tin đồn đã được tạo ra bởi tàn dư của một trong những bộ lạc nhỏ hơn mà ông ấy đã tiêu diệt để thống nhất thảo nguyên, hoặc có lẽ vụ ám sát đã xảy ra vì một thủ lĩnh khác ghen tị với Raiga đã trở thành chúa tể của họ. Sự thật không rõ ràng. Raiga đã được nhiều người trong thảo nguyên yêu quý, nhưng ông ấy cũng đã tạo ra nhiều kẻ thù.
Và do đó, Raiga được người con trai hai-mươi-tuổi nối dõi.
Kagetora yên lặng lắng nghe khi điệp vụ Hắc Miêu kể lại việc Malmkhitan được thành lập. Khi ông nghe xong tất cả, ông hỏi.
‘’Ta hiểu đất nước Malmkhitan này là gì rồi. Nhưng về đội kỵ binh bật nhảy người nhắc đến kia là sao?’’
‘’Đội kỵ binh bật nhảy kia là một loại kỵ binh mạnh mẽ được sử dụng bởi Malmkhitan,’’ người điệp vụ nói. ‘’Chúng không phải ngựa, nhưng là một loại sinh vật giống dê-bò… một con quái thú khổng lồ có sừng được biết đến với cái tên là ‘temsbock’. Những con temsbock này được nuôi ở Malmkhitan và chúng có sức mạnh để nhảy lên tường thành của một lâu đài trong ba bật.’’
‘’Hm… Vậy những con temsbock là những thứ đang nhảy xung quanh chiến trường sao?’’ Kagetora thốt lên một tiếng ngưỡng mộ. ‘’Họ là những kỵ binh, nhưng giống như kỵ binh wyvern, họ bay khắp bầu trời trên chiến trường. Khả năng đột nhiên xuất hiện rồi liền biến mất chắc chắn sẽ làm rối loạn đội hình của kẻ địch. Ta có thể hiểu vì sao họ là một loại binh lính khó mà đối đầu.’’
‘’Vâng, thưa ngài,’’ người điệp vụ nói. ‘’Sự thật là, những quốc gia đã xâm lược vùng thảo nguyên trong quá khứ, dù cho họ vượt trội về mặt quân số, vẫn bị đánh bại nặng nề nhờ đội kỵ binh bật nhảy này.’’
Không quá khó để hiểu tại sao… Kagetora nghĩ. Khi ông thấy cách đội quân bật nhảy ấy tự do tung tăng khắp chiến trường, chém giết quái vật, nó đã đủ để hiểu. Mình phải báo cáo lại cho chủ nhân rằng không thể xem nhẹ đất nước này được.
Quyết tâm với điều đó, Kagetora quay lại hỏi người điệp vụ một câu hỏi khác. ‘’Và tên của người con nối dõi đó là- Ah!’’
Kagetora đột nhiên rút cây tachi Souma trao ông. Khi người điệp vụ vẫn shock vì ông đột nhiên rút vũ khí ra, Kagetora vung cây kiếm. Khi vừa vung…
Whoosh! Clang!
...thanh Tachi của ông chặt gãy một mũi tên đột nhiên bay tới.
‘’Wha?! Nó đến từ đâu vậy?!’’ Người điệp vụ hoảng loạn, dự đoán một cuộc tấn công bất ngờ khi anh thấy mũi tên rơi trên mặt đất, nhưng anh không hề thấy tên địch nào, và anh cũng không thể cảm nhận được ai đang ẩn nấp xung quanh.
Không như người điệp vụ đang lo lắng, Kagetora thở ra, tra thanh kiếm lại vào bao. Nhìn về phía chiến trường, ông thốt ra một lời ngưỡng mộ. ‘’Nghĩ rằng họ có thể tới xa tới tận đây từ đó...’’
‘’Từ đó?! Ngài đang đùa à!’’
Người điệp vụ nhìn về nơi Kagetora đang nhìn, và mắt anh mở rộng.
Đôi mắt Kagetora đang nhìn về chiến trường xa xăm. Có phải ý ông là có ai đó cảm nhận được hiện diện của họ cách đó vài kilomet và rồi bắn một mũi tên, với tầm bắn được cường hóa bởi ma thuật, về phía họ?
Nếu như có ai đó như vậy tồn tại, thì người đó là một con quái vật ở đây.
‘’Giờ thì, tên người con trai đó là gì?’’ Kagetora hỏi.
Người điệp vụ hoàng hồn và nhanh chóng đáp. ‘’T-Tên anh ta là Fuuga Haan. Tôi nghe nói anh ta là một anh hùng với vóc dáng hiếm có cùng sức mạnh vô song ở thảo nguyên, chiến đấu với vũ khí là cây trường đao. Tôi cũng nghe nói rằng con thú mà Fuuga cưỡi không phải là temsbock mà là một con hổ bay, hay thứ gì đó như vậy.’’
‘’Một con hổ bay… ta hiểu rồi…’’
Kagetora trừng mắt nhìn về chiến trường.
Nếu thế, thì hẳn chuyện là như vậy…
Đó là trên chiến trường gần Wedan, nơi con người và quái vật chiến đấu không ngừng nghỉ cho đến chết.
Giữa những tiếng la hét và âm thanh chiến đấu không ngớt, một chàng trai trẻ tuổi đôi mươi cầm một cây cung vĩ đại mà không một người bình thường nào có thể kéo dây được.
Anh ta cao ít nhất một trăm chín mươi centimet, và tay chân rám nắng của anh ta dày cơ bắp. Anh ta có mái tóc ngắn màu xanh đen và khuôn mặt oai phong. Người đàn ông trẻ mặc áo giáp bạc bên trên quần áo da đỏ và đội mũ bạc hình bát quái trên đầu và đôi cánh nhỏ màu trắng trên lưng.
Anh ta rất thu hút sự chú ý, nhưng cả thú cưỡi anh ta cũng vậy.
Đó là một con hổ trắng lớn đến nỗi mọi người đều nhìn lên nó.
Trong khi chủ nhân của nó rút cung ra, con hổ đó đã giết những con quái vật đang đến gần bằng bàn chân của nó. Nó giống như một con mèo chơi với một quả bóng, nhưng thực tế là những con quái vật này lớn hơn một người đàn ông trưởng thành khiến cảnh tượng trở nên đáng sợ.
Một chỉ huy trẻ trên một con temsbock tiếp cận người đàn ông và con thú người rõ ràng nổi bật hơn phần còn lại. ‘’Có chuyện gì vậy, Ngài Fuuga? Sao đột nhiên bắn vào cái hướng không đâu thế?’’
‘’Hm?’’ Fuuga nói. ‘’Ồ, Shuukin.’’
Chàng trai vĩ đại ngồi trên con hổ là Fuuga Haan, vị vua trẻ của Bang thảo nguyên Malmkhitan, và là người lãnh đạo của đội kỵ binh temsbock kì diệu. Người đàn ông kia là người bạn tâm giao và cùng tuổi của anh ta, chỉ huy dũng cảm Shuukin.
Nhìn xuống Shuukin từ trên con hổ to lớn của mình, Fuuga nở một nụ cười táo bạo. ‘’Ồ, đơn giản thôi. Tôi cảm thấy có gì đó đang theo dõi tôi từ ngọn đồi đó, vì vậy tôi đã thử bắn tới đó.’’
‘’Ngài thử bắn nó sao? Nếu đó là một thường dân, hay là một đồng minh của chúng ta thì sao?!’’
Shuukin kinh ngạc, nhưng Fuuga cười phá lên. ‘’Hahaha! Không có thường dân nào sẽ ở gần chiến trường này. Chúng tôi cũng không có một đơn vị hoặc trinh sát nào trên ngọn đồi đó.’’
‘’Thì, đúng vậy, nhưng…’’
Shuukin dường như không bị thuyết phục bởi lý lẽ của Fuuga, nhưng Fuuga cười gượng khi tiếp tục.
‘’Chà, nếu họ thật sự đó, ít nhất là, họ không phải trong số chúng ta. Quan trọng hơn, là, Shuukin, có vẻ như các đội quân ở hướng đông bắc đang hứng chịu khá nhiều áp lực. Hãy nhảy tới đó và dọn dẹp chúng nhanh gọn nào. Chúng tôi đi đây, Durga!’’
Thú cưỡi yêu thích của anh, hổ bay Durga, cất cánh.
‘’Ah! Ngài Fuuga!’’ Bối rối, Shuukin đưa ra mệnh lệnh cho cấp dưới của mình. ‘’Không thể để nhà vua đi một mình được! Chúng ta theo ngài ấy!’’
Và cứ thế, đội kỵ binh temsbock Malmkhitan nhảy xung quanh chiến trường, theo sau đuôi Fuuga và Durga.
CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP GIỮA TRỜI
‘’Nhìn kìa, Souma!’’ Naden gọi. ‘’Chỉ có khói bốc lên từ đằng kia thôi!’’
‘’Em nói đúng.’’
Khi tôi nhìn về phía trước để xem Naden trong dạng ryuu của cô đang nói gì, thực sự đã có khói bốc lên trên vùng đất hoang trải rộng gần chân núi.
Nó giống như bụi bay lên bởi trận chiến. Khi vô số người và quái vật chiến đấu xung quanh, cào cấu mặt đất, cát bụi bay lên nhảy múa trong không trung. Điều đó nghĩa là Lâu đài Wedan ở trên ngọn núi đó sao?
Theo như báo cáo từ Kagetora, vô số quái vật… ý là, đếm không hết… đang đổ dồn về Wedan. Để giải thích thì, có rất nhiều con quái lớn nhỏ từ rất nhiều chủng loại khác nhau cùng tấn công, nên để có thể đếm chính xác chúng gần như là không thể trong trường hợp này.
Về phần diện tích chúng bao phủ, nhìn từ trên không, chúng trông có vẻ có một lực lượng tầm cỡ như đội quân 60,000 người. Lực lượng khoảng 30,000 quân từ Liên minh phương Đông mà Công tước Chima đã kêu gọi được nhờ sử dụng sáu đứa con làm mồi nhử vẫn đang giữ được thế trận.
Dù đám quái vật có một số lượng vượt trội hoàn toàn, lực lượng của liên minh đang chiến đấu theo đội hình, tập trung vào việc phòng thủ, nên đổi lại việc họ không thể tấn công được, họ vẫn đang làm rất tốt trong việc phòng thủ. Những con quái vật chỉ biết tấn công bằng vũ lực, vì vậy làm cho việc phòng thủ trở nên dễ dàng.
Về phía quân tiếp viện chúng tôi mang theo từ Vương quốc Friedonia, quân số là 60,000. Nếu chúng tôi có thể thực hiện một cuộc tấn công gọng kìm cùng với các lực lượng của liên minh, Kagetora dự đoán chúng tôi có thể nhanh chóng tiêu diệt lũ quái vật.
Điều quan trọng là thời điểm của cuộc tấn công gọng kìm đó. Để có được chiến thắng nhanh chóng, chúng tôi cần phải phối hợp với các lực lượng bên phía Liên minh.
Đó là lý do tại sao, để có một cuộc họp về vấn đề đó, tôi đã cưỡi trên lưng Naden, với một nhóm kỵ binh wyvern do Hal và Ruby dẫn đầu bảo vệ chúng tôi khi chúng tôi tiến đến Wedan, thủ đô của Xứ Chima.
Nhận được thông tin cho thấy lâu đài Wedan sẽ không sụp đổ nhanh chóng, nên chúng tôi không cần phải thực hiện cuộc tấn công từ trên trời với đội Dratrooper như hồi ở Lasta, nên chúng tôi có thể đáp ở Lâu đài Wedan.
Việc sắp xếp để chúng tôi có thể đáp xuống an toàn (bao gồm việc tạm ngưng các trụ liên cung phòng thủ) đã được lo liệu bởi đội Hắc Miêu tới trước chúng tôi.
‘’CQ, CQ,’’ Tôi kêu, nói vào ống liên lạc nối với chiếc túi khí cầu mà Naden đang mang theo. ‘’Cô có đó không, Kaede?’’
‘’Vâng, vâng. Có thần. Cho hỏi ‘CQ’ là gì vậy ạ?’’ Kaede trả lời ngay.
Naden đang chở một túi khí cầu bên dưới bụng cô, bên trong là Aisha, Juna, Tomoe, người hộ vệ của cô bé Inugami, Kaede và cặp đôi từ Turgis những người đã đòi đi cùng chúng tôi bằng được, Kuu và Leporina.
‘’Oh… không có gì đâu, đừng nghĩ về nó nữa,’’ Tôi nói. ‘’Vậy, Kaede, có một đám khói bụi ở phía trước. Đó có phải là từ chiến trường ở Xứ Chima không?’’
‘’Để thần xem… Đúng là nó, thưa ngài. Thần vừa xác nhận lại trên bản đồ. Có vẻ như lâu đài của Công tước Chima ở trên nửa lưng ngọn núi ở phía trước chúng ta.’’
‘’Ta hiểu rồi. Cảm ơn cô.’’
Khi tôi đóng ống truyền thanh, tôi có thể thấy một thành phố trải dài lên tới nửa ngọn núi ở phía tây. Tòa lâu đài gợi nhớ tới tòa thành của Castor tại thành phố Xích Long. Nó tận dụng hoàn hảo địa hình, và ngay cả khi có một lực lượng lớn bao vây, nó vẫn là một thành lũy vững chắc không dễ dàng sụp đổ.
‘’Souma!’’ Naden đột nhiên hét lên trong đầu tôi. ‘’Coi chừng! Một thứ gì đó đang nhanh chóng tiếp cận chúng ta!’’
‘’Thứ gì ư? Ở độ cao này sao?’’
Để tránh việc bị tấn công, chúng tôi đang bay ở độ cao mà bọn quái vật không thể chạm tới được.
Hal cưỡi trên lưng rồng đỏ Ruby to lớn tới bên cạnh chúng tôi. ‘’Souma. Có vẻ như Ruby đã cảm nhận được thứ gì đó.’’
‘’Tôi cảm thấy một cái gì đó cực kỳ mạnh mẽ ở bên dưới,’’ Ruby giải thích qua thần giao cách cảm.
‘’Yeah, Naden cũng nói như thế,’’ tôi gật đầu. ‘’Chúng ta nên cảnh giác, Hal.’’
‘’Đã rõ. Mọi người, dừng lạiiiiii!’’
Nghe thấy lệnh Hal, Naden và tôi, Hal và Ruby, và những kỵ binh wyvern dừng tiến quân và giữ vị trí.
Không như Naden, người trôi nổi bằng thứ sức mạnh chúng tôi không thể hiểu được, Ruby và những wyvern được nâng lên nhờ việc đập đôi cánh của họ, nên để có thể giữ vị trí, họ phải vỗ cánh thật to. Điều đó rất mệt, nên họ không thể ở yên một chỗ quá lâu.
‘’Nó đang tới,’’ Ruby báo.
Nhìn xuống, có một thứ gì đó đang tới chỗ chúng tôi, nhảy tới chúng tôi.
Không lâu sau, một con trắng to lớn tiếp cận.
‘’Chờ đã, chẳng phải nó to quá cỡ sao?!’’ Tôi hét.
Dù vẫn còn cách một đoạn xa, nhưng tôi có thể nhìn thấy rõ hình dáng của nó, nên tôi đã nghi ngờ đôi mắt và cảm giác khoảng cách của mình. Tuy nhiên, khi nó tới gần, tôi nhận ra nó lớn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng về một hổ. Nó có kích cỡ to lớn như một con numoth. (Một loài thú giống Ma-mút ở Turgis.)
Nhìn kỹ thì, hai bàn chân mềm mại của chân trước và chân sau cũng phát ra ánh điện. Nó đang nhảy lên trên không bằng đôi chân đó, nên tôi phải chấp nhận nó là một con sinh vật như thế.
‘’Làm thế nào mà một con hổ bay mà không cần cánh chứ?!’’ Naden kêu.
‘’Cậu mà là người nói câu đó sao, Naden?!’’ Ruby dập lại ngay.
Thì, vì Naden có thể bay không cần cánh, nên nó không lạ lắm khi một con hổ có thể bật lên tới trời… chắc vậy?
Rồi tôi nhận ra có ai đó đang cưỡi trên con hổ trắng.
Người đó là một chàng trai lực lưỡng, mặc quần áo da đỏ với áo giáp bạc sáng ngời, cùng với một chiếc mũ hình bát pha lê trên đầu.
Anh ta có khả năng không phải là con người. Anh ta có một đôi cánh nhỏ, màu trắng với phần đầu đen như con sếu, mọc ra từ lưng. Anh ta có vũ khí như Trường Đao Rồng Xanh trong tay, và một cái nỏ khắc vàng treo ở hông.
Cảm giác ngột ngạt này là sao…?
Vóc dáng vạm vỡ của anh ta, cách anh ta khiển thú cưỡi của mình và vũ khí anh ta sử dụng, tất cả đều cho thấy người đàn ông này khác thường như thế nào.
Hal chuẩn bị vũ khí của mình, nói rằng, ‘’Cẩn thận đấy, Souma. Có thứ gì đó bất thường ở đây.’’
Tôi gật đầu. ‘’Rõ rồi.’’
Theo như Owen, người hướng dẫn của tôi về võ thuật, tôi ‘’không khá hơn một tân binh.’’ Nhưng tôi cũng cảm nhận được thứ gì đó nguy hiểm từ người đàn ông đó, nên Hal đã trở nên cứng nhắc hơn.
‘’Huh?’’ Naden kêu.
‘’Gì vậy, Nad-Whuh?!’’
Cùng lúc với tiếng kêu bất ngờ của Naden, một thứ màu đỏ chắn tầm nhìn của tôi.
Tôi quay cuồng vì sốc, nhưng khi nhìn kỹ hơn thì đó là chiếc khố đỏ của Aisha. Có vẻ như cô ấy đã rời khỏi chiếc túi khí cầu và treo lên đây.
‘’Này, nguy hiểm đấy!’’ Tôi nhanh chóng hoàng hồn, ôm lấy Aisha quanh eo cô ấy. ‘’Trèo lên đây với không dây bảo hộ là liều lĩnh quá đấy.’’
‘’Chúng ta không có thời gian thưa ngài,’’ cô ấy phản bác. ‘’Người đàn ông đó cực kì nguy hiểm.’’
Aisha không hề rời mắt khỏi anh ta.
Anh ta ghê gớm tới mức Aisha, chiến binh giỏi nhất đất nước tôi, phải lo lắng sao?
Hồi Aisha gặp Jeanne, người mà Juna thừa nhận cô không phải là đối thủ của cô ấy, Aisha cũng không hề lo lắng tới mức này.
Dù là gì thì, tôi thắt dây thắt lưng của tôi với cái của Aisha, sử dụng một sợi dây kim loại. Như vậy sẽ giữ cô ấy an toàn nếu như cô ấy có trượt chân ngã.
Không hề có thời gian để thư giãn, chàng trai trên con hổ trắng lao tới gần hơn, vũ khí của anh chĩa về phía chúng tôi, hét lớn. ‘’Ta hỏi ngươi! Vì lý do gì các ngươi tới vùng đất này?!’’
Đó là một giọng nói mạnh mẽ và trẻ trung hơn tôi nghĩ. Từ những gì tôi thấy từ anh ta, tôi đã nghĩ anh ta là một chiến binh được tôi luyện bởi chiến trường, nhưng đó là khuôn mặt của một chàng trai trẻ ở độ tuổi hai mươi ở bên dưới chiếc mũ trụ.
‘’Tên ta là Fuuga Haan! Vua của Malmkhitan!’’ anh ấy dõng dạc nói.
Ngay cả khi đứng trước một ryuu, một rồng, và khoảng trăm con wyvern, chàng trai tên Fuuga ấy hỏi tôi mà không hề tỏ chút e sợ. Tôi có thể nói rằng anh ta thực sự táo bạo. Chả trách sao Aisha lại lo lắng đến vậy.
‘’Chúng tôi từ Malmkhitan phải đến Wedan để đáp lại lời kêu gọi trợ giúp của Công tước Chima,’’ Fuuga tiếp. ‘’Thấy các ngươi mang theo wyvern, rồng, và một loại thú cưỡi mà ta không hề biết, các ngươi chắc hẳn không phải là một phần của Liên minh phương Đông. Ta hỏi lại! VÌ cớ sự gì các ngươi tới chiến trường này?!’’
Tôi quay sang ống truyền thanh và hỏi, ‘’Kaede. Nói ta biết về Malmkhitan.’’
‘’Đó là một đất nước cỡ trung trong Liên minh phương Đông. Một bang du mục ở vùng thảo nguyên, tôi nghe nói vậy thưa ngài.’’
‘’Vậy anh ta là quốc vương của một đất nước, phải không?’’
‘’Anh ta tự xưng vương, nên thần đoán là vậy…’’
Nếu là vậy thì tôi và anh ta ở ngang hàng nhau.
Tôi nói để Fuuga có thể nghe thấy mình. ‘’Ngài Fuuga! Chúng tôi tới từ Vương quốc Friedonia ở phía nam! Dưới yêu cầu của Đế Quốc Gran Chaos, chúng tôi tới để cung cấp cứu trợ cho Xứ Chima, nơi mà chúng tôi được biết rằng đang phải chiến đấu dữ dội với làn sóng quỷ!’’
‘’Cứu trợ sao?... Aww, họ là đồng minh.’’ Vì lý do gì đó, Fuuga sụp vai trong thất vọng.
Đeo lại thanh trường đao vào sau lưng, anh ta từ từ tiến tới chỗ chúng tôi. Khi anh ta tới đủ gần để chúng tôi có thể thấy mặt nhau, tôi thấy anh ấy là một người đẹp trai, với ánh mắt sắc nhọn.
‘’ ‘Aw, họ là đồng minh?’ ‘’ Tôi nhắc lại. ‘’Sao anh trông có vẻ thất vọng thế?’’
Fuuga gượng cười. ‘’Gần đây, tôi chẳng có gì ngoài bọn tép riu để đối đầu, và nó thật sự rất chán. Lúc này tôi đã có chút hi vọng, nghĩ rằng tôi cuối cùng cũng đã tìm ra một đối thủ xứng tầm… nhưng ngài lại là một đồng minh, nên chúng ta không thể va vào nhau, phải không nào?’’
Khi anh ta nói điều đó, Fuuga để mắt đến Aisha và Hal. Họ trừng mắt nhìn lại Fuuga, những giọt mồ hôi nhỏ xuống từ khuôn mặt căng thẳng của họ.
Nó giống như một cuộc đấu giữa những kẻ thù cũ. Kèm theo đó là hình ảnh của rồng và hổ gầm gừ với nhau.
Tôi không nói gì cả.
Bầu không khí rất nặng nề. Chàng trai kia đã xưng danh, nhưng căng thẳng chưa hề giảm xuống.
Rồi Fuuga, người duy nhất không hề bị ảnh hưởng bởi bầu không khí ấy, nhìn tôi nói. ‘’Vậy, tôi cho là quý ngài đang ngồi trên thứ màu đen kia là người dẫn đầu đội quân này phải chứ?’’
‘’Xin lỗi vì lời giới thiệu muộn màng,’’ tôi nói. ‘’Tôi là vị vua tạm thời của Vương quốc Friedonia, Souma Kazuya.’’
Fuuga chớp mắt. ‘’Ngài là một vị vua? Vậy tôi có cần xưng hô trang trọng không?’’
‘’Nếu ngài là một vị vua, thì chúng ta ngang hàng nhau.’’ Tôi đáp. ‘’Ngài có thể xưng hô tùy theo cách ngài muốn.’’
‘’Haha! Thật nhẹ người. Tôi không hề giỏi với những việc thứ trang trọng. Cậu cũng có thể nói chuyện bình thường với tôi. Không cần phải xưng hô với một cái danh hiệu đâu.’’
‘’...Okay, Fuuga.’’
Cái cách mà anh ta không hề quan tâm đến vị trí của chúng tôi, và chúng tôi có thể nói chuyện một cách thoải mái, rất giống với Kuu. Tuy nhiên, với trường hợp của Kuu, sự thô lỗ đó được bù đắp bởi sự thú hút của cậu, nhưng với chàng trai này, ngay cả khi anh ta không hề có sức hút, anh ta có sức mạnh để làm nó là một lẽ tự nhiên rằng anh ta nên hành xử như thế. Anh ta có những thứ mà tôi có thể gọi là một sức hút tự nhiên cho phép anh ta thuyết phục không chỉ bản thân anh ta về điều đó, mà cả những người anh ta nói chuyện với.
Tôi nhận ra Fuuga đang nhìn chăm chú vào mặt tôi.
‘’...Có thứ gì đó trên mặt tôi sao?’’ Tôi hỏi.
‘’Hm? Ồ, không, tôi chỉ đang suy nghĩ chút thôi, cậu trông có vẻ mềm tính quá, nhưng cậu không chỉ có như thế. Tôi không biết nữa, nhưng cảm giác như là tôi không thể hiểu hết được con người cậu.’’
Một bức tranh toàn cảnh về tôi sao? Tôi thực sự không hiểu lắm, nhưng tôi nghĩ mình không ấn tượng đến thế. Ít nhất thì, tôi không muốn đứng một mình trước người đàn ông to lớn này.
Fuuga gãi cằm và chéo tay. ‘’Tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ ai trong cuộc đời mình, nhưng vì lý do gì đó, linh tính tôi mách bảo rằng tôi không nên gây sự với cậu. Tôi cảm giác như tôi sẽ tự kéo mình xuống vũng bùn nếu tôi bất cẩn làm gì đó.’’
‘’Anh đánh giá tôi cao quá rồi,’’ tôi nói. ‘’Có vẻ khá lạ lùng khi tôi tự mình nói thế này, nhưng tôi thực sự rất yếu.’’
‘’Cậu cũng là vua của một cường quốc phía nam mà phải không?’’
‘’Tôi đạt được như thế là nhờ những người thân cận luôn giúp đỡ tôi mà thôi.’’
‘’Những người thân cận đó của cậu, họ tập hợp với nhau xung quanh một người tự gọi mình yếu đuối, phải không? Tôi cảm thấy như cậu bước ra từ một khuôn khổ khác với tôi.’’
Fuuga và tôi tiếp tục cuộc trò chuyện như thế.
Nó đáng lẽ phải là một cuộc trò chuyện không có ý nghĩa gì cả, nhưng vẫn có thể cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình suốt buổi. Cảm giác như cả hai chúng tôi vẫn đang dè chừng lẫn nhau.
Fuuga vẫn đang dò xét xem tôi có đáng để lo lắng hay không. Trong khi đó, tôi vẫn cố gắng hết sức mình để không phải làm anh ấy cảnh giác quá mức. Tôi đã phải chịu áp lực này trong chính trị với những đất nước khác bao giờ chưa nhỉ?
‘’Sou… Thưa ngài,’’ Hal gọi. ‘’Ruby và Naden thì vẫn ổn, nhưng những con wyvern sắp tới giới hạn rồi ạ.’’
Có vẻ như wyvern đang dần kiệt sức. Dù sao chúng đã phải vỗ cánh liên tục để giữ vững vị trí. Chúng tôi đã nói chuyện quá lâu rồi.
‘’Fuuga,’’ Tôi nói. ‘’50,000 quân từ Vương quốc Friedonia đang tới để trợ giúp anh. Tôi muốn trao đổi vấn đề này với Công tước Chima, vậy nên tôi có thể nhờ anh hộ tống chúng tôi tới chỗ ngài ấy không?’’
Anh ta cười. ‘’Được thôi! Nếu như chúng tôi được sự giúp đỡ to lớn đến thế, chúng tôi sẽ nhanh chóng tiêu diệt bầy quái vật kia thôi. Durga và tôi sẽ dẫn đường, theo tôi nào.’’
Durga có lẽ là tên của con hổ trắng kia chăng?
Fuuga và Durga quay lại, rồi bay vào trời, dẫn đường cho chúng tôi. Chúng tôi đi theo sau họ.
Có lẽ là vì cảnh giác với Fuuga, Aisha không hề trở lại trong chiếc túi khí cầu, ở yên trên lưng Naden với tôi giữ eo cô ấy.
Tôi thì thầm với Aisha, ‘’Anh ta mạnh tới mức nào?’’
‘’Mạnh hơn thần, có lẽ thế. Khó mà có thể nghĩ có một người như anh ta ở Liên minh phương Đông này…’’
Tôi gần như nghi ngờ tai mình. Đây là Aisha, người đã cân cả Kaede, Hal và Carla khi tôi bị đưa tới Tinh Long Liên Sơn. Đây là Aisha, nói rằng có người khác mạnh hơn cô ấy. Thật là bất ngờ khi có tồn tại một người như thế.
Trong lúc tôi không nói được gì, Aisha thở dài. ‘’Nếu như thần phải chiến đấu với người đàn ông đó lúc này, chúng ta chắc chắn sẽ gặp rắc rối. Nếu như chỉ mình anh ta, Ngài Halbert và thần có thể sẽ trụ được, nhưng cái cách mà anh ta điều khiển con thú của mình điêu luyện như thế làm cho mọi thứ khó khăn hơn. Ngài Halber có Cô Ruby, nhưng nếu không có khế ước giữa chúng thần, Naden và thần không thể phối hợp tốt được…’’
‘’Cả con hổ đó nữa. Em có linh cảm xấu về nó…’’ Naden nói qua thần giao cách cảm.
Nghe được lời cảnh báo từ cả hai, tôi vỗ vào má và tập trung lại tư tưởng.
Rồi tôi phải ghi nhớ tên người đàn ông này vào trí nhớ.
Fuuga Haan.
Có vẻ như anh ta là một người đàn ông cần phải thận trọng.
CHƯƠNG 2: MỘT FUUGA MÀ HALBERT THẤY
Với Fuuga và con hổ bay dẫn đường, chúng tôi tiến tới Wedan.
Khi chúng tôi hạ thấp độ cao, chúng tôi biết rằng mình sẽ bị tấn công bởi đám quái vật. Tuy nhiên, chúng tôi đã có Naden, Ruby, và đội kỵ binh wyvern bên mình. Khoảnh khắc những con quái xuất hiện, chúng liền bị sét đánh, bị lửa thiêu rụi hoặc bị xé làm đôi.
Aisha ở cùng tôi thay vì trở lại túi khí cầu, nhờ có sự hiện diện của cô ấy bên cạnh mà tôi có thể giữ được sự bình tĩnh của mình.
Vòng tay tôi quanh eo Aisha, tôi quan sát Fuuga.
Cũng có những con quái tiến tới chỗ Fuuga, nhưng anh ấy chẳng bận tâm tới chúng, thậm chí còn không hề chuẩn bị vũ khí. Mọi con quái tới gần đều bị đập chết bởi một cú vung chân của Durga, nên anh ta không cần phải tự mình chiến đấu.
Hẳn là anh ta cũng phải rất tin tưởng Durga, nhưng anh ấy cũng có độ lì ghê gớm khi có thể thoải mái thư giãn trên chiến trường như thế này.
‘’Um, thưa ngài,’’ Aisha lên tiếng. ‘’Chẳng phải ngài đang ôm tôi hơi chặt quá sao?’’
Có vẻ như tôi siết vòng tay quanh eo Aisha. ‘’Oh, xin lỗi.’’ Tôi nới lỏng chúng một chút.
Tôi đập vào má mình để tỉnh táo trở lại. ‘’...Xin lỗi. Khi ta nhìn Fuuga, ta không thể làm gì ngoài cảm thấy bất an cả.’’
‘’Có chuyện gì sao?’’ Hal hỏi.
‘’Mình cũng không chắc chắn nữa…’’
Nó là sự bất an? Nỗi sợ? Áp lực? Khi mình nhìn lưng người đó, một cảm giác mà tôi không thể diễn tả liền trỗi dậy trong tôi. Nó khác hoàn toàn với nỗi sợ hãi mà tôi từng trải qua khi bị Gaius VIII tấn công; nó giống như một thứ gì đó mà tôi không hề hay biết đang dần dần hiện ra trước mắt tôi. Đó là một cảm giác kỳ lạ.
Nhìn thấy nét mặt tôi, Hal múa cây giáo ngắn của mình nói. ‘’Cậu có lẽ không cần phải lo lắng tới vậy đâu. Hẳn là anh ta là vua của Malmkhitan, nhưng đó chỉ là một đất nước nhỏ trong Liên minh phương Đông. Hẳn là anh ta cũng rất mạnh, nên mình có thể hiểu sao cậu lại cảnh giác với anh ta tới vậy. Nhưng, nếu anh ta lựa chọn chiến đấu với vương quốc, anh ta sẽ không dễ dàng tự mình chiến thắng đâu.’’
‘’Hal…’’
‘’Cậu có mình, Ruby, Kaede, Aisha, Naden, và năm mươi ngàn binh sĩ bên cậu. Vì thế cậu có thể yên tâm và tự tin hành xử rồi.’’ Hal vỗ ngực như muốn nói, Để đó mình lo.
Có lẽ cậu ấy đang cố gắng trấn an tôi.
Cũng phải thôi: dù cho anh ta có là chiến binh mạnh mẽ tới đâu, tôi không nghĩ anh ta sẽ tự thân chiến đấu với tất cả chúng tôi. Chàng trai đó có sức tàn phá khủng khiếp, nhưng vương quốc hơn anh ta hàng vạn binh lính. Nếu anh ta chỉ đơn thuần mạnh mẽ, thì có rất nhiều cách để đối phó.
Nhưng… tôi có cảm giác anh ta có gì đó nhiều hơn thế. Nếu như tôi chỉ xem thường anh ta như là vị vua của một xứ nhỏ, tôi cảm giác như chính tôi sẽ tự hại bản thân mình.
Aisha và Naden thêm vào.
‘’Thần sẽ bảo vệ ngài bằng cả tính mạnh,’’ Aisha tuyên bố.
‘’Dù sao thì em chắc rằng em khỏe hơn con hổ đó mà,’’ Naden thêm.
...Được thôi. Tôi thấy bất an, nhưng khi mọi người nói hãy để đó cho họ lo, nó làm cho tâm hồn nhẹ nhõm đôi chút.
‘’Cảm ơn, Aisha, Naden. Cậu nữa, Hal. Xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng.’’
‘’Mình nói rồi, hãy để đó cho tụi mình,’’ Hal tự hào nói. ‘’Dù vậy, mình phải thừa nhận, thật là khá bất ngờ đấy.’’
‘’Bất ngờ?’’
‘’Yeah. Cậu cực kì yêu thích những tài năng kì dị phải không? Thường thì, mình đã nghĩ cậu sẽ muốn chiêu mộ anh ta.’’
Tôi lắc đầu gượng cười. ‘’Những người mình cố gắng tìm kiếm là những người tài năng sẵn sàng tiến về phía trước, hợp sức của họ với mình. Có giới hạn cho những thứ mà mình có thể tự mình làm. Mình muốn có sự hỗ trợ của những người như thế càng nhiều càng tốt. Nhưng… anh ta không phải là người chịu làm việc dưới trướng người khác, hay hợp sức với bất kỳ ai khác, phải không nào?’’
Tôi không phải là người có trực giác tốt. Tôi không thể nhìn một người rồi nói họ mạnh mẽ tới mức nào như cách Aisha hay những người khác có thể làm. Dù vậy, khoảnh khắc tôi thấy mặt Fuuga, tôi có thể cảm nhận được.
Gã đó là TIN XẤU.
Đó không phải là kinh nghiệm cảm xúc của tôi; mà nó giống như bản năng mách bảo.
‘’Chúng ta không đủ khả năng để đưa ra giả định về người đàn ông đó,’’ tôi nói tiếp. ‘’Nếu mình bắt đầu nghĩ anh ta theo mình, mình sẽ trở thành người theo anh ta trước khi mình kịp nhận ra mất. Nếu mình thử sử dụng anh ta, mình sẽ tự dùng bản thân mình, và nếu mình cố gắng sánh vai cùng anh ta, mình sẽ bị kéo theo. Đó là cảm giác mình có. Mình không thể diễn tả rõ nó được, nhưng mình và anh ta không hề phù hợp chút nào.’’
‘’Không phù hợp, huh…’’
Có lẽ Fuuga cũng cảm thấy tương tự như vậy. Khi anh ta nhìn tôi, anh ta nói rằng tôi sẽ kéo anh ta xuống bùn, và anh ấy cảm thấy như tôi bước ra từ một khuôn khổ khác với anh ấy.
Không giống tôi, anh ta không hề thể hiện rằng điều này làm phiền anh ta, nó cho thấy sức mạnh của Fuuga là tới mức nào.
Ngay cả khi chúng tôi cùng cảm thấy một thứ như nhau, tôi vẫn yếu đuối hơn, nên tôi cảm thấy một hồi chuông cảnh báo mạnh mẽ, trong khi đó, Fuuga mạnh mẽ hơn, nên chuyện này không hề gây ấn tượng mạnh với anh ta.
Ngay lúc đó, Fuuga, người đang dẫn đường, quay lại, và rẽ chữ U để quay lại chỗ chúng tôi. Chúng tôi dừng lại tại chỗ, và Fuuga chỉ tay xuống dưới.
‘’Souma,’’ anh ta nói. ‘’Tôi đã liên tục quan sát diễn biến chiến trường, và có vẻ như hàng phòng thủ sắp bị vỡ ở phía tây. Tôi sẽ tới đó hỗ trợ họ một chút, vậy cậu có phiền không khi tôi chỉ dẫn cậu tới đây thôi?’’
‘’Được thôi. Lâu đài Wedan cũng đã rất gần rồi. Nếu anh muốn, chúng tôi có thể gửi anh vài người?’’
Fuuga xoay vai lấy thanh trường đao của mình rồi cười. ‘’Nó sẽ giúp rất nhiều đấy. Chúng tôi sẽ giải quyết chúng nhanh thôi.’’
‘’Halbert,’’ tôi nói. ‘’Hãy dẫn nửa đoàn wyvern đi và hỗ trợ cho Fuuga.’’
‘’Rõ!’’
‘’Tôi đi trước nhé,’’ Fuuga nói.
Ngay khi dứt câu, anh ta vỗ lưng Durga, bắt đầu lao thẳng xuống chiến trường bên dưới.
‘’Chúng ta, cũng theo thôi…’’ Halbert nói.
‘’Chờ đã, Hal,’’ Tôi xen vào.
Nhìn cậu ấy chuẩn bị theo sau Fuuga, tôi cảm thấy bất an trở lại.
Tôi ra hiệu cho Hal lại gần, nhờ Naden dùng đuôi của cô ấy để đưa cả 2 người họ xít lại với nhau.
Khoảng cách đã được rút ngắn, tôi nói với một Hal đang ngơ ngác, ‘’Hal, nếu cậu thấy cậu bị cuốn theo Fuuga, hãy nhớ lại khuôn mặt của Ruby và Kaede nhé.’’
‘’Huh? Điều đó mà phải nhắc mình sao?’’
Hal nhìn tôi nghi ngờ, nhưng tôi gật đầu.
‘’Đó là điều quan trọng. Mình cảm thấy cậu và Fuuga rất giống nhau. Khi con người ở gần con người gần giống họ, họ sẽ nhận ra điều đó, và họ sẽ hoặc cuốn theo, hoặc rút ra khỏi đó. Nói cách khác họ có thể sẽ đánh mất bản thân và bị cuốn đi.’’
‘’Huh? Không rõ là mình hiểu đúng không… nhưng cậu đang nghiêm túc phải không?’’
Mặt tôi đã trở nên nghiêm túc từ lúc nào như để đáp lại cậu ấy.
‘’...Okay,’’ Hal nói. ‘’Mình sẽ ghi nhớ nó.’’
‘’Rồi. Ruby, cũng hãy chăm lo Hal nhé,’’
‘’Đã rõ.’’
‘’Này, câu mình mà!’’ Naden khóc phẫn nộ.
Với tiếng cười trước sự phẫn nộ của Naden, Hal và Ruby dẫn khoảng năm mươi kỵ binh wyvern đi theo Fuuga.
◇ ◇ ◇
‘’Có vẻ như… họ đang chiến đấu khốc liệt bên dưới,’’ Halbert nói.
Khi Halbert và đồng đội của anh dần hạ thấp độ cao để theo Fuuga, lực lượng liên minh từ Liên minh phương Đông vẫn chống cự được một nhóm quái vật tấn công bằng cách nào đó.
Binh lính Liên minh phương Đông đang dàn trải đội hình trong những khu vực được dùng làm chiến trường phủ đầy dây thép, hàng rào và cả chông gai trong khi những cung thủ và các pháp sư tấn công bằng cung và phép thuật.
Đây có lẽ là một chiến thuật tốt để đối đầu với đám lizardmen không hề biết chiến lược hay chiến thuật gì cả, thẳng tiến lao vào mà không hề biết thương vong. Tuy nhiên, những con quái này lao vào cực kì mạnh mẽ, và hàng rào ở một vài nơi đã gần như gãy vỡ.
Khiên thủ nhanh chóng co cụm tại các điểm sụp đổ, nhanh chóng lấp vào nó, và rồi các đơn vị tấn công tầm xa sẽ kìm chân đám quái trong lúc hàng rào được tái thiết lập lại.
Họ sẽ duy trì những đòn tấn công tầm xa đấy từ sau những hàng rào, và trong khi quân địch vẫn còn đang bối rối, các kỵ binh hay những đơn vị cơ động cao sẽ xuất hiện, tiêu diệt những gì còn sót lại, và liền rút lui. Chiến thuật đó đã được lặp đi lặp lại liên tục.
Lực lượng liên minh này được tạo nên từ quân đội từ nhiều quốc gia, nhưng vì họ sử dụng cùng một chiến thuật, họ đã có thể phối hợp với nhau khá tốt.
Halbert cảm thấy ấn tượng. ‘’Lực lượng liên minh đang làm… Hm?’’
Một sự huyên náo phát ra từ chiến trường.
Khi cậu nhìn về hướng phát ra âm thanh, cậu thấy một thứ gì đó đang tiếp cận hàng phòng thủ từ phía tây.
‘’Đó… là một con rhinosaurus sao?’’ Halbert tự hỏi.
‘’Những con rhinosaurus đều dị như thế à?’’ Ruby nói.
Có một con quái vật to lớn ở dưới đó, nó giống như những con rhinosaurus thường hay chở hàng ở vương quốc. Tuy nhiên, Ruby nói đúng: con rhinosaurus này nhìn rất khác so với những con ở vương quốc. Cái sừng trước mũi [rhino = tê giác] của nó bị biến dạng, cơ thể chùng xuống như bị thối rửa, và phần thịt lồi lõm ở khắp thân.
Có vài con rhinosaurus như vậy ở khắp nơi đang hướng tới bãi trại.
Sự huyên náo là vì tiếng la hét của những người lính khiếp sợ nó.
‘’Không ổn rồi,’’ Halbert lo lắng nói. ‘’Từ vẻ ngoài của nó, anh không thể chắc là nó đã chết hay còn sống, nhưng nếu nó lao vào bãi trại với cái thân hình đó, chắc chắn nó sẽ vượt qua dễ dàng. Nó có thể thậm chí là một mối đe dọa với tường thành của pháo đài.’’
‘’Anh nói đúng,’’ Ruby nói. ‘’Chúng ta phải ngăn nó.’’
Khi Halbert chuẩn bị nói với đội kỵ binh wyvern rằng, ‘’Chúng ta sẽ xông trận,’’ cậu thấy Fuuga, người đã đi trước, chuẩn bị thanh trường đao của mình.
Fuuga thúc vào người con hổ trắng Durga, làm nó lao thẳng vào con zombie rhinosaurus.
‘’Ah! Này! Chết tiệt!’’ Hal hét. ‘’Chúng ta cũng theo!’’
Halbert và người của cậu vội vàng lên theo. Với Fuuga, trong lúc đó…
‘’Ha ha ha! Cuối cùng, một đối thủ xứng tầm!’’ [trận chiến này sẽ đi vào lịch sử]
Yeah, anh ấy vẫn để Durga lao vào với niềm vui sướng.
Khi con zombie rhinosaurus chuẩn bị húc vào bãi trại phía tây và thổi bay đống dây và chông gai, Fuuga đã lao xuống ngay phía trên nó.
‘’Những gã từ vương quốc phía nam đang nhìn kìa. Hãy biểu diễn cho họ nào!’’
Và thanh trường đao của Fuuga tóe tia điện.
Fuuga dẫn đường Durga, và khi họ đáp xuống phía sau một con zombie rhinosaurus đang đe dọa bãi trại, anh ta vung thanh trường đao vào lưng nó.
Kerbang!
Một tiếng vang xé rách không khí, và một vệt sét đâm xuyên người con zombie rhinosaurus.
Nó tạo một lỗ lớn, bốc khói dài tầm sáu mét trên lưng con quái.
Thật khó để nói con zombie rhinosaurus này sống hay chết từ lúc đầu, nhưng có vẻ như đục một cái lỗ lớn trên người nó đã hoàn toàn giết nó, và việc đột nhiên mất nguồn sống khiến nó ngã quỵ và trượt dài trên mặt đất.
Ngay cả đồng đội của Fuuga cũng sốc và bất ngờ bởi cú chém.
Những thủ vệ ở gần ánh chớp ấy liền nín lặng, và khi họ hoàn hồn trở lại, sĩ khí của họ liền dâng cao khi một kẻ địch mạnh mẽ đã bị hạ.
Halbert và đồng đội của cậu cũng bất ngờ như vậy.
‘’Nghĩ rằng một con người có thể phóng ra một sấm sét có sức công phá tương tự như Naden…’’ Ruby nói.
‘’Đó không chỉ là sấm sét đâu,’’ Hal nói. ‘’Nó mạnh mẽ như vậy bởi vì nó có chứa đựng cả tinh hoa võ thuật của Fuuga sau nó nữa. Dù vậy, nó vẫn quá áp đảo.’’
Halbert chợt nhận ra tay cậu đang nắm cặp Song Xà Giáo trong mồ hôi. Cậu đã cảm nhận được sự căng thẳng cực độ. Có vẻ như bản năng của cậu đang phản ứng thay cho não bộ về cách chiến đấu của Fuuga. Cậu nổi da gà.
Đây không phải là lần đầu cậu kinh sợ ai đó về sức mạnh chiến đấu của họ. Khi cậu chiến đấu chống lại Aisha sau khi cô bị Souma bỏ lại phía sau, Halbert đã biết mức độ ghê gớm của cô tới mức nào nếu như để cô ấy làm loạn.
Tuy nhiên, Aisha sẽ là đệ nhị vương hậu của Souma, và là một đồng minh. Cô ấy có thể đã làm loạn, nhưng họ không hề có ý định tàn sát lẫn nhau.
Trong khi đó, là vua của một phương, Fuuga không phải lúc nào cũng sẽ về cùng phe với họ. Tùy theo tình hình, một ngày nào đó, Hal có thể sẽ phải chiến đấu với người đàn ông đó.
Nếu tới mức đó, họ sẽ là những mục tiêu mà sức mạnh của Fuuga nhắm tới. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra, liệu cậu có thể chặn được người đàn ông này không?
Trong lúc Halbert và đồng đội nhìn với vẻ mặt căng thẳng, Fuuga cất cao giọng.
‘’Ta là Fuuga Haan, Vua của Malmkhitan! Ta sẽ lo liệu những con to lớn! Những sĩ quan của liên minh, hãy giải phóng sức mạnh của mình đi!’’
Khi giọng nói to lớn của Fuuga lan khắp chiến trường, những người lính dũng cảm đồng thanh hô vang. Nỗi sợ con zombie rhinosaurus được xóa sạch hoàn toàn bởi niềm tin của họ vào sức mạnh chiến đấu của Fuuga.
Fuuga lao vào một chỗ dày đặc quái vật tìm kiếm mục tiêu tiếp theo của mình.
‘’Ưu tiên loại bỏ những con rhinosaurus mục rữa kia!’’ Halbert ra lệnh cho đội kỵ binh wyvern và xông vào trận chiến.
Kích cỡ của con zombie rhinosaurus khiến cho những đơn vị mặt đất có thể tiếp cận nó, nhưng một đòn tấn công bằng lửa của wyvern có thể dễ dàng hạ gục chúng. Halbert cũng đã loại hai con khỏi cuộc chiến bằng hơi thở lửa của Ruby.
Một khi tất cả những con rhinosaurus đã bị tiêu diệt, và sự an toàn của bãi cắm trại đã được đảm bảo, Halbert tìm kiếm Fuuga.
‘’Ha ha ha!’’ một tiếng cười vang lên.
Nhìn theo giọng nói, Halbert thấy Fuuga và Durga ở trong một đám dày quái vật, Fuuga vung thanh trường đao của mình trong khi cười và lao thẳng về phía trước như họ đang chạy trên một bãi đất trống.
Trên một chiến trường đẫm máu, Fuuga không chỉ không cảm thấy căng thẳng, mà trông như anh ấy đang tận hưởng nó. Không một con quái vật nào có thể cản bước tiến của cặp đôi người và thú đó cả.
Rồi vài thứ bắt đầu bật nhảy tới và vây quanh Fuuga.
Boing! Boing!
Họ là những kỵ binh cưỡi những con thú giống-dê. Họ mang một thanh gươm có hình dáng giống với trăng lưỡi liềm, và những cây cung có hình dạng đặc thù. Họ là niềm tự hào của vương quốc Malmkhitan, đội kỵ binh bật nhảy.
Khi đội kỵ binh bật nhảy tụ tập quanh Fuuga, họ bắt đầu theo anh ta vào trận chiến. Với lượng lớn người quanh Fuuga, khả năng xuyên qua kẻ địch của anh tăng vọt.
Với Fuuga làm tiên phong, nhóm của họ tới lui khắp nơi, tiêu diệt kẻ địch khắp chiến trường.
Fuuga đang tận hưởng hết mình, nhưng đội kỵ binh từ Malmkhitan thì đang tuyệt vọng chiến đấu vì mạng sống của họ. Song, không một ai rời khỏi hàng ngũ.
Halbert đang đứng nhìn lực lượng của Fuuga từ phía xa. Hẳn phải khó khăn lắm để bắt kịp Fuuga. Nhưng… không ai dừng lại cả.
Halbert cảm thấy cậu có thể hiểu cảm giác của những người đó.
Mình chắc… họ phải thấy tự hào lắm.
Tự hào khi theo sau Fuuga băng qua chiến trường.
Tự hào vì được chiến đấu cạnh Fuuga, người đã cho họ thấy một sức mạnh chiến đấu áp đảo.
Cái cách mà anh ta chiến đấu, nó giống như một anh hùng huyền thoại. Anh nhảy ra trước mặt những kẻ thù hùng mạnh như một điều hiển nhiên và rồi hạ gục nó.
Bằng cách chiến đấu bên cạnh anh ta, các đồng đội của anh ta có thể có thể tận hưởng cảm giác trở thành một nhân vật trong một câu chuyện như vậy
Fuuga có cái vẻ lộng lẫy đó. Dưới trướng một chỉ huy vẻ vang như vậy, họ có thể toàn sức chiến đấu.
Có niềm tự hào lớn hơn là một chiến binh không?
Nếu họ có thể chiến đấu như thế, mình chắc… họ không hề hối tiếc điều gì cả, ngay cả khi họ có ngã xuống, Halbert nghĩ. Nếu họ có thể chiến đấu cho một người chỉ huy như thế… họ sẽ không có hối hận gì, thậm chí là họ có bỏ mạng. Họ sẽ chấp nhận rằng cái chết của họ có ý nghĩa, và sẽ mỉm cười ra đi.
Đó là lý do tại sao những người lính đi theo Fuuga đang phải vật lộn rất nhiều để bắt kịp anh ta. Họ sẽ đốt cháy mạng sống của họ bằng ngọn lửa rực cháy của anh ấy.
Thật… Rạng rỡ làm sao.
Nếu như mình cũng có thể như thế…
‘’Hal Ngốc!’’ Ruby hét.
‘’Urgh?!’’
Hal nhăn mặt khi giọng Ruby vang vọng trong đầu.
Cậu rất ngạc nhiên, Halbert run rẩy và suýt làm rơi cặp ngọn giáo cậu đang mang. Trước anh ta có thể hoàn hồn sau sự ngạc nhiên, giọng Ruby lại vang lên trong đầu anh ta.
‘’Đừng để cuốn theo anh ta! Hãy nhớ lại lời Souma dặn!’’
Lời Souma dặn? Nghĩ lại thì… cậu ấy có nói gì đó trước khi chúng ta rời đi đúng không nhỉ?
Halbert cố hồi tưởng lại những lời ấy. Nếu không lầm thì nó là…
‘’Nếu cậu cảm thấy mình bị cuốn theo Fuuga, hãy nhớ tới khuôn mặt của Kaede và Ruby.’’
Khuôn mặt Kaede và Ruby?
Halbert nhắm mắt, ngờ vực việc cậu đang làm, và tưởng tượng khuôn mặt của họ trong trí nhớ của cậu.
Đầu tiên là mặt Kaede. Cô ấy đã ở cạnh cậu từ những ngày còn bé. Cô luôn rụt rè, nhưng gần đây, người bạn thời thơ ấu đáng yêu của cậu đã học cách nói ra mong muốn của mình nhiều hơn.
Tiếp theo là mặt Ruby. Cô ấy đến từ dãy Tinh Long Liên Sơn và đã trở thành vợ của cậu. Bình thường cô ấy gai góc, nhưng cô ấy thực sự là một cô gái rồng rất cô đơn và rất nữ tính.
Halbert tưởng tượng hai người họ sẽ cảm thấy như thế nào khi thấy cậu lúc này. Trong trí tưởng tượng của cậu, biểu cảm của họ có chút lo lắng.
Đôi mắt Halbert chợt mở to ra, cậu im lặng. Cậu đã vừa nghĩ cái gì thế này?
Có phải cậu đã muốn chiến đấu đến giới hạn của mình, như Fuuga và người của anh ta?
Đốt lên một ánh đỏ trước khi cuộc đời cậu vụt tắt?
Có phải cậu đã nghĩ rằng, nếu cuộc sống của cậu có thể bùng cháy như thế, cậu sẽ không hề có hối hận gì, ngay cả khi cậu chết?
...Ngay cả khi điều đó đồng nghĩa để Kaede và Ruby ở lại phía sau?
‘’Làm như ta sẽ làm vậy đấy!’’ Halbert gầm lên trời.
‘’Eeek?!’’ Ruby lúng túng.
Halbert dùng cán cầm ngọn giáo trong tay phải cậu, tự đánh vào trán mình hết sức có thể. Trán cậu nhỉ máu. Cú đánh đó như nói lên rằng cậu đã không hề tha thứ cho bản thân cậu.
Thấy Halbert chảy máu, Ruby hoảng hốt. ‘’Anh làm gì thế?! Anh ổn đấy chứ?!’’
‘’...Yeah, anh ổn,’’ Halbert nói, nhìn lên trời cao. Thứ gì đó ấm áp chạy dọc hai hàng má.
‘’Huh…? Hal, anh đang khóc…’’
‘’Anh ổn. Anh… ổn rồi, Ruby.’’
Cô im lặng nhìn cậu.
Halbert lau đi máu và những giọt nước mắt rồi nhìn về phía xa.
Nghiêm túc thì… Cậu đã nghĩa cái quái gì vậy? Cậu đã bị thu hút bởi sức mạnh phi thường của Fuuga, và bắt đầu thuyết phục bản thân rằng cuộc đời cậu là của cậu nên cậu có thể làm những gì cậu muốn. Cậu thậm chí đã bỏ những người cậu phải bảo vệ, những người luôn cố gắng bảo vệ cậu, ra khỏi đầu.
Phải rồi, cậu ghen tị với cuộc sống của Fuuga và những người theo anh ta. Nhưng đó là một cuộc sống mình chỉ sống nếu như mình chỉ có một mình.
Halbert đã có hai hôn thê, Ruby và Kaede. Họ đã chấp nhận yêu cậu, và cuối cùng sẽ trở thành gia đình của cậu. Cậu không hề mong muốn một cuộc sống mà cũng sẽ đốt luôn cuộc sống của Kaede và Ruby.
Là một chiến binh, cậu ngưỡng mộ những cuộc đời luôn bùng nổ hết mình, giống như pháo hoa vậy, nhưng cậu muốn những người mà cậu quan tâm có một cuộc sống đầy niềm vui.
Đó không phải là thứ họ có thể có nếu họ theo Fuuga.
Nếu Hal vẫn là con người cũ trước khi cậu gặp Souma, bị ám ảnh bởi vinh quang của chính mình, cậu có thể đã bị kéo vào. Nhưng giờ đây, cậu đã khác.
Mình đã một thứ quan trọng hơn là tạo tên tuổi cho chính mình rồi!
Halbert chấn chỉnh lại bản thân, thề rằng cậu sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm ấy. Rồi, xoay cặp giáo ngắn của cậu về hướng chiến trường, cậu nói, ‘’Chúng ta đi thôi Ruby! Hãy giải quyết chỗ này, và trở về bên Kaede cùng nhau!’’
‘’Huh?! ...Được rồi!’’
Có vẻ như quyết tâm của Halbert cũng đã lan tới Ruby, cô giang rộng đôi cánh.
Rồi kỵ sĩ rồng đỏ đáp xuống chiến trường.
◇ ◇ ◇
Sau khi chia tay nhóm Fuuga và Hal, chúng tôi tiến tới mảnh đất cao hơn Thành phố Wedan, nơi được xây dựa vào một lưng núi nhỏ. Chúng tôi đang trên đường tới Lâu đài Wedan, nhà của Công tước Chima.
Có một trận chiến tới-lui đầy căng thẳng diễn ra trên chiến trường bên dưới chúng tôi.
Tôi có một chút lo lắng rằng Hal, người đi theo Fuuga, sẽ bị cuốn theo bởi hào quang của những người kia, nhưng, thì, Ruby đi cùng cậu ta, nên có lẽ cậu ấy sẽ ổn thôi.
‘’Thưa ngài, hãy nhìn kìa.’’ Aisha chỉ tay.
‘’Hm?’’
Khi tôi nhìn về hướng mà cô ấy chỉ tới, có một binh sĩ đang vẫy lá cờ trên tường thành lâu đài.
‘’Xem nào… Anh ấy đang ra hiệu cho chúng ta đáp xuống sân,’’ Aisha nói với tôi, nắm bắt chi tiết với tầm nhìn tuyệt hảo của cô ấy.
Theo yêu cầu từ Lâu đài Wedan, chúng tôi đáp xuống sân với một nửa kỵ binh wyvern chúng tôi giữ lại làm quân cảnh vệ.
Đặt chiếc túi khí cầu mà Tomoe và những người khác đang ở trong, Naden trở lại hình dạng con người và đáp xuống mặt đất cùng Aisha. Ngay lúc đó, một người đàn ông trung niên nhanh chóng xuất hiện từ bên trong lâu đài, tiến tới chỗ chúng tôi với một nụ cười.
‘’Chà, chà, là Ngài Souma Kazuya, quốc vương Vương quốc Friedonia!’’
Với vòng tay mở rộng, người đàn ông với kiểu râu Kaiser [https://www.google.com/search?q=a+Kaiser-style+mustache&sxsrf=ALeKk02WQhn9sNl7TxjxJDDRsisTP7UZmA:1590925900731&source=lnms&tbm=isch&sa=X&ved=2ahUKEwjf5rTphN7pAhVLbn0KHWbQBY0Q_AUoAXoECAsQAw&biw=956&bih=965] hào hứng chào đón chúng tôi.
Ông ấy có chiều cao và cân nặng ở mức trung bình, và đầu tóc bạc của ông khiến ông trông năm mươi tuổi.
Dù ông nở một nụ cười của một ông già tốt tính, thứ gợi tôi nhớ tới cha Liscia, Ngài Albert, tôi cũng cảm giác rằng có gì đó đáng ngờ ở ông ta. Tôi chắc rằng, trong tất cả những người mà tôi biết ở vương quốc, ông ấy trông giống với Sebastian của Ngân Dương, hay Ngài Weist của Altomura.
Bên cạnh đó, đằng sau người đàn ông, có một cô gái với một thanh kiếm dài đằng sau lưng cô. Cô trông có vẻ chừng hai mươi tuổi, và mái tóc dài đẹp đẽ ở ngang hông cũng để lại một ấn tượng.
Bên ngoài bộ hakama [https://www.google.com/search?q=hakama%2C&tbm=isch&ved=2ahUKEwj2oaLshN7pAhWaGHIKHYHXCFsQ2-cCegQIABAA&oq=hakama%2C&gs_lcp=CgNpbWcQAzICCAAyAggAMgIIADICCAAyAggAMgIIADICCAAyAggAMgIIADoHCCMQ6gIQJ1CZsiRYo70kYIW_JGgBcAB4AYABS4gBjwqSAQIyM5gBAKABAaoBC2d3cy13aXotaW1nsAEK&sclient=img&ei=UprTXvawK5qxyAOBr6PYBQ&bih=965&biw=956], cô mặc áo giáp trông giống như được sử dụng ở thời cổ đại Nhật. Bởi vì cô ấy trông giống như một người có nhiều hơn là một sự thân thuộc với võ thuật, tôi liền nhớ tới Komatsuhime [https://vi.wikipedia.org/wiki/Komatsuhime]của Shinshu Ueda, hay phu nhân của Kiso no Yoshinaka, Tomoe Gozen [https://vi.wikipedia.org/wiki/Tomoe_Gozen].
Người đàn ông với kiểu râu Kaiser kia nắm lấy hai bàn tay tôi và quỳ một gối trước mặt tôi. Cô gái kia cũng làm theo ông, quỳ gối và cúi đầu cô ấy. Tôi có chút ngạc nhiên về việc đó.
Rồi người đàn ông giữ tay tôi lên trên đầu và nói, ‘’Tôi đã được thông báo bởi cấp dưới của ngài. Tôi không thể nào cảm kích hơn nữa việc ngài đã tới tận đây để hỗ trợ cho chúng tôi.’’
‘’Tôi đúng là Souma,’’ tôi nói. ‘’Và ngài là?’’
‘’Xin thứ lỗi về màn giới thiệu muộn. Tôi là Mathew Chima, người cầm quyền của Xứ Chima.’’
Ồ! Người mà có kiểu râu Kaiser này là Công tước Chima sao? Ông ấy có vẻ hơi lịch sự quá, tôi tự hỏi tại sao, nhưng… yeah, giờ thì ông ấy đã nói ra, nó có vẻ có chút hợp lý đấy.
‘’Xin hãy đứng dậy, Ngài Mathew,’’ tôi nói. ‘’Đều là người đứng đầu của từng quốc gia, nên chúng ta ngang hàng nhau.’’
‘’Không, không, đất nước của tôi chỉ là một quốc gia nhỏ, ngay cả trong Liên minh phương Đông. Ngài, vua của một cường quốc phía nam, hoàn toàn khác xa tôi.’’
‘’P-Phải…’’
Kh-Khó khăn rồi đây…
Thật sự rất khó để đối phó với một người hoàn toàn khiêm tốn, và luôn cố gắng để nâng tôi lên. Nghe những lời khen ngợi từ ai đó khi tôi không biết họ thực sự cảm thấy thế nào hoàn toàn không thoải mái chút nào.
Dù vậy, vì ông ấy đã luôn cư xử thân thiện, tôi không thể làm trái được. Liệu đây có phải là cảm giác mà Gaius VIII đã trải qua khi Weist quỳ trước ông ta không?
‘’Sẽ không hề dễ để nói chuyện từ tư thế đó đâu,’’ tôi nói. ‘’Nên xin hãy đứng đi. Cả cô nữa.’’
‘’Ồ, tôi đã quên dưới thiệu con bé. Đây là con gái của tôi Mutsumi.’’ Khi Mathew đứng dậy, ông đặt tay ra sau lưng cô ấy khi ông nói.
Mutsumi Chima. Vậy người phụ nữ đó là Mutsumi, người mà Quý nương Maria đã nói là nổi tiếng nhất trong số những anh chị em nhà Chima?
Cô ấy là một mỹ nhân thông minh xinh đẹp, điều đó đúng, nên tôi có thể hiểu tại sao nhiều lãnh chúa lại muốn cô ấy cho chính họ.
https://lh3.googleusercontent.com/3mfUOxQnt4B4HNhUsI4gXclBtEjmthABoYYRyN6tireKoz68wuQi1WMVz-Wvk7Xgn6Bv4B4etqczaqxfwNxuQypmpkrkz7G9Y5lBFgI7qLYIgMLCbJxeKUGHzAtG_Bw6mpEPkWnd [/images/images/image-35.png]
Mutsumi đứng dậy và cúi đầu trước tôi. ‘’Tôi là Mutsumi Chima. Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã gửi quân viện trợ cho chúng tôi. Ngài có vẻ có rất nhiều cận thần tốt, Ngài Souma.’’
Khi cô ấy nói, Mutsumi liếc sang bên trái và phải của tôi.
Những người đứng sau tôi là Aisha và Juna. Nếu cô ấy nhìn họ và gọi họ là những ‘’cận thần tốt’’, thì cô ấy hẳn là một chiến binh đủ giỏi để có thể cho rằng đối thủ của cô ấy mạnh tới mức nào chỉ bằng ánh nhìn. Có vẻ như danh tiếng của cô như là một người được phù hộ với sự thông thái và dũng cảm không chỉ là một lời nói quá.
‘’Quý cô Mutsumi,’’ tôi nói. ‘’Đúng là họ là những cận vệ của tôi, nhưng cả hai người họ đồng thời là hôn thê của tôi. Người ở bên phải Aisha, và bên trái là Juna.’’
‘’Vâng, thưa ngài. Tôi là Aisha Udgard.’’
‘’Juna Doma. Thật vinh hạnh khi được làm quen.’’
‘’Ôi! Thứ lỗi cho tôi. Tôi là Mutsumi Chima.’’
Mutsumi nhanh chóng xin lỗi vì đã xem họ như là những cận thần bình thường trước khi bắt tay với họ. Rồi…
‘’Souma.’’
Tôi xoay người, ai đó đang kéo tay áo tôi, và Naden đang phụng má nhìn tôi. Đôi mắt buồn bã của cô ấy nói, ‘’Em cũng là hôn thê của anh nên hãy giới thiệu cho đàng hoàng đấy!’’
‘’Ahem… Và đây là Naden,’’ tôi nhanh chóng nói. ‘’Cô ấy cũng là hôn thê của tôi.’’
‘’Rất vui được làm quen,’’ Mutsumi nói. Trong khi bắt tay với Naden, cô ấy nhìn chằm chằm vào cặp gạc của Naden.’’Cặp gạc và một cái đuôi… Cô có phải thuộc Hải Long tộc không?’’
Naden ưỡn ngực lên và khịt mũi. ‘’Ồ không đâu. Tôi là một con rồng từ Tinh Long Liên Sơn.’’
‘’Một con rồng?! Ngài đã lập khế ước kỵ sĩ rồng với một con rồng rồi sao, Ngài Souma?!’’
‘’Vâng, thì… chúng tôi có một khế ước kỵ sĩ rồng không chính thống cho lắm,’’ tôi gượng cười, nói với một Mutsumi đang ngạc nhiên.
Khoảnh khắc mà ông ấy biết tôi đã lập khế ước với một con rồng, tôi cảm giác rằng nụ cười Ngài Mathew chợt trở nên thâm sâu hơn. ‘’Ôi trời! Lập khế ước với một con rồng, ngay cả khi ngài không đến từ Vương quốc Kỵ sĩ rồng Nothung! Đó quả một chiến tích anh hùng. Tôi thực sự kinh ngạc đấy.’’
‘’Uh, không, nghe này, khế ước của tôi với Naden là một cái không bình thường, và…’’
‘’Đừng khiêm tốn thế chứ. Chà, tôi thực sự ghen tị với những người may mắn được kết hôn với ngày. Tôi đã mong rằng con gái của tôi có thể cưới một người như ngài đấy.’’
‘’Urgh…’’
Whoa, chờ đã nào anh bạn! Lộ liễu quá đấy.
Ông ta đang cố gắng đùn đẩy một cách đầy lạ lùng. Và đang háo hức đầy kỳ lạ đẩy cô gái của ông ấy qua chỗ tôi.
Juna tinh tế quấn mình quanh cánh tay tôi.
Trong khi tôi đang tự hỏi có chuyện gì thế, Juna thì thầm để mình tôi nghe thấy, ‘’Hãy cẩn thận. Thần chắc Ngài Mathew đang muốn có một kết nối với ngài.’’
Một kết nối… Ồ, một đường dây trực tiếp, huh?
Khi Mathew Chima gửi yêu cầu xin tiếp viện trong đợt làn sóng quỷ lần này, ông ấy đã công khai ý định gửi sáu đứa con của mình đi làm cận thần hoặc đối tượng cho hôn nhân để đáp lại chiến tích của từng quốc gia.
Trong khi là miếng mồi câu dụ quân tiếp viện, nó đồng thời cũng là cách để đưa những đứa con của ông vào phục vụ cho những phe phái mạnh mẽ, hoặc kết hôn với họ, để tăng ảnh hưởng của mình.
Từ góc nhìn Ngài Mathew, tôi, là một vị vua tạm thời của một cường quốc ở phía đông lục địa, là miếng mồi ngon nhất mà ông ấy có thể hi vọng bắt được. Dù với bất cứ giá nào, ông ấy cũng muốn bắt lấy cơ hội này để thiết lập một đường dây kết nối trực tiếp.
Nếu có thể, ông ấy chắc chắn muốn tôi cưới con gái của ông ấy và trở thành người thân.
Đó là lý do tại ông ấy đang cố gắng thúc đẩy Mutsumi, người nổi tiếng với các lãnh chúa khác, tới tôi.
‘’Dù sao anh cũng không thích cách thức của ông ta,’’ tôi thì thầm lại để chỉ mỗi Juna nghe thấy.
Sử dụng lời hứa hôn của con gái mình như công cụ. Nó không hề khác so với những gì cựu vương, Ngài Albert, đã làm, nhưng lần này nó có cảm giác khó chịu hơn.
Ngài Albert đã làm những gì ngài ấy cần làm vì tương lai của tôi và Liscia, và ngài ấy đã cầu mong cho sự hạnh phúc của tôi từ tận đáy lòng mình. Ngài ấy không hề sử dụng cô ấy như một công cụ chính trị.
Juna lại thì thầm với tôi, ‘’Thần hiểu ngài thấy thế nào, nhưng nếu không có khả năng để thực hiện kiểu đàm phán này, thần chắc nó rất khó khăn cho ông ấy để có thể giữ sự độc lập trong một khu vực với nhiều quốc gia như thế này chỉ bằng ngoại giao.’’
‘’...Anh nghĩ em nói đúng,’’ Tôi lẩm bẩm.
Có thể có một số quốc gia và vùng đất nơi chỉ có thể tồn tại thông qua sự khéo léo và nhẫn nhịn. Đúng là tôi hề thích cách thức của ông ấy, nhưng nếu đó là bí mật thành công của đất nước này, tôi không hề muốn phán xét nó.
‘’Dù vậy, vẫn là một niềm đau khi ông ấy đẩy nó đi quá sâu,’’ tôi lẩm bẩm. ‘’Juna, em có thể dính với anh một lúc được không? Sẽ khó khăn hơn cho ông ấy để bàn chuyện hôn nhân nếu như có hôn thê của anh ở gần.’’
‘’Hee hee, được thôi thưa ngài,’’ cô ấy khúc khích. ‘’Em mừng vì em đã ở lại.’’
Khi cô ấy nói với một tiếng cười tinh nghịch, Juna rất dễ thương, tôi không thể cưỡng lại và nhìn chằm chằm một cách đáng yêu.
Trong khi chúng tôi đang trò chuyện, có tiếng đập cánh bất ngờ. Nhìn lên, tôi thấy một con hổ trắng, một rồng đỏ, và vô số wyvern đáp xuống sân.
Fuuga, Hal và những người khác đã trở lại.
‘’Hahaha! Thật tình, không hề có một đối thủ nào xứng tầm trong số chúng cả!’’ Fuuga nói.
Không giống Fuuga, người đang vác thanh trường đao của mình với sự vui mừng khi chiến thắng từ trận chiến trở về, Hal cầm dây cương Ruby với một vẻ kiệt sức trên mặt.
Nhìn kĩ hơn, có một vết thương mới trên trán Hal. Có chuyện gì xảy ra ngoài chiến trường sao? Tôi có cần hỏi cậu ta sau đó không?
Fuuga nhảy khỏi con hổ Durga, tiến tới chỗ chúng tôi. ‘’Công tước Chima, tôi đã ra ngoài đó và tiêu diệt bất cứ con quái nào ở bất cứ nơi nào đang tưởng chừng như sắp sụp đổ.’’
‘’Ồ, tuyệt hảo, Ngài Fuuga! Ngài đã chiến đấu với cường độ của một vị thần hung dữ!’’
‘’Không hề gì cả. Miễn là chúng ta còn ở đây, đất nước này không thể nào thua được.’’ Vừa nói, Fuuga vừa nháy mắt với Mutsumi.
Mutsumi cười, khoanh tay trước mặt cô, và cúi đầu. ‘’Tôi mừng khi thấy ngài đã trở về an toàn sau khi tiêu diệt quân địch của chúng ta. Tôi thật sự ấn tượng bởi sức mạnh của ngài. Liệu ngài có hề biết sợ không, Ngài Fuuga?’’
‘’Naw, tất cả chỉ là để tôi có thể lấy em làm vợ,’’ Fuuga cười. ‘’Tôi cá là tôi cần phải năng nổ hơn.’’
Anh ta đột nhiên tuyên bố rằng anh ta sẽ cưới cô ấy làm vợ?! Thật táo bạo làm sao.
Đôi mắt Mutsumi mở lớn trong một khắc khi anh nói câu đó, nhưng rồi cô cũng cười khúc khích. ‘’Ngài thật là một người đàn ông thành thật.’’
‘’Nếu như tôi muốn thứ gì đó, tôi sẽ nói ra. Nếu tôi nói ra, tôi sẽ biến nó thành sự thực. Đó là nỗi ham muốn của tôi,’’ Fuuga nói tràn đầy tự tin.
Nếu như anh ấy muốn thứ gì đó… huh. Vậy anh ấy là một người sống vì ham muốn, và lấy sức mạnh từ đó. Điều đó khiến anh ta thật dễ đoán, nhưng tôi sợ nếu mong muốn của chúng tôi trùng nhau. Một khi người đàn ông đó kiên quyết làm điều gì đó, tôi nghi ngờ việc anh ấy chịu buông bỏ.
Khi đó, tôi nghe một tiếng từ đằng sau chúng tôi. ‘’’’Eek?!’’’’
Quay lại, tôi thấy Hal đang ôm Kaede và Ruby, người đã trở lại nhân dạng. Cậu thật sự đã nhấc cả hai người họ lên.
Kaede vùng vẫy trong ngạc nhiên. ‘’W-Whoa, Hal?! Anh nghĩ mình đang làm cái gì thế?’’
Kaede liên tục vùng vẫy, nhưng Hal không hề để hai người họ đi.
‘’...Xin lỗi,’’ cậu nói.
‘’Huh?’’ cô ấy hỏi, có vẻ trông bối rối.
‘’Vì anh đã gần như quên mất hai người, dù chỉ là một khoảnh khắc… Anh thật sự xin lỗi,’’ Hal nghiêm trang nói.
Có vẻ như đã hiểu được điều gì từ đó, Kaede nhẹ nhàng vỗ lên lưng Hal.
Ruby im lặng để cậu làm những gì cậu muốn.
Tôi im lặng. Chuyện gì đó thực sự đã xảy ra trên chiến trường. Nhưng, dù sao chừng nào hai người họ vẫn còn bên cạnh cậu, cậu ấy vẫn sẽ ổn thôi.
Ngay cả khi bạn sắp sụp đổ, nếu có một người bên cạnh quan tâm tới bạn, bạn vẫn có thể đứng dậy một lần nữa. Tôi đã trải qua điều đó nhiều lần rồi. Bởi cảm giác ấm áp đó, bạn sẽ xác nhận lại một lần nữa những gì mà mình cần phải cố gắng để bảo vệ.
Tôi vỗ tay, quay trở lại vấn đề chính. ‘’Ngài Mathew. Quân tiếp viện sẽ tới đây vào ngày mai. Tôi muốn thảo luận sắp xếp một số vấn đề.’’
Ngài Mathew gật đầu háo hức. ‘’Ồ, tất nhiên rồi! Chúng ta không có thời gian để đứng đây trò chuyện phiếm mãi. Hãy vào trong lâu đài nào. Nào, nào, Ngài Fuuga, mọi người, lối này!’’
Sau đó, Ngài Mathew bắt đầu dẫn đường.
Trước khi chúng tôi vào bên trong lâu đài, tôi đã giao nhiệm vụ cho từng người đồng hành ở đó cùng tôi. ‘’Aisha, Juna, Naden, Hal, Kaede, Ruby. Sáu người sẽ đi cùng ta. Đội kỵ binh wyvern sẽ đứng đây đợi lệnh. Kuu và Leporina, hai người có thể làm gì mình muốn, nhưng…’’
Tôi nhìn sang cặp chủ tớ từ Turgis.
Kuu vòng tay qua sau đầu và cười. ‘’Trong khi Đại Ca đang bàn đại sự, có lẽ chúng ta nên đi quan sát khu vực nhỉ, Leporina?’’
‘’Tôi sẽ đi cùng ngài, nhưng đừng có gây rắc rối với những người ở đây, okay?’’ Leporina nói.
‘’Ookyakya! Ta biết rồi!’’
Có vẻ như họ dự định sẽ đi dạo quanh Wedan.
‘’Chỉ còn Tomoe và Inugami,’’ tôi nói. ‘’Inugami, ta muốn ngươi liên lạc với Kagetora. Ngươi có thể làm nó sau khi đã được dẫn tới phòng của mình, nhưng ta có thể để nó cho ngươi không?’’
‘’Tuân lệnh. Chúng ta nên làm gì với việc bảo vệ Tiểu thư Tomoe trong lúc đó?’’
‘’Ồ phải rồi… Chúng ta nên làm gì…?’’
‘’E-Em sẽ ổn thôi,’’ Tomoe nhanh chóng nói. ‘’Xin hãy làm nhiệm vụ đi ạ, Ông Inugami.’’
Inugami ngờ vực nhìn, nhưng Tomoe cười khi cô bé nói điều ấy.
Ở một mình, huh? Tôi có chút lo lắng, nhưng cô bé có lẽ sẽ ổn ở bên trong lầu đài thôi.
‘’Vậy, em có thể đợi ở trong phòng của mình không?’’ Tôi hỏi.
‘’Rõ ạ,’’ Tomoe nói, giương tay lên trán chào tôi. Thật dễ thương mà.
Tôi hắng giọng để giữ nghiêm trang trước cô bé, rồi quay lại với những người còn lại. ‘’Giờ thì, hãy hoàn thành nhiệm vụ được giao.’’
Sau lệnh tôi, từng người họ bắt đầu vào việc để hoàn thành nhiệm vụ.
Chúng tôi bắt đầu theo sau Ngài Mathew, nhưng… vào lúc này, chúng tôi đã bỏ lỡ một thứ.
‘’...Hee hee!’’
Chúng tôi đã bỏ lỡ sự thật rằng đuôi Tomoe đang vẫy qua lại khi cô bé nhìn xung quanh đầy mê hoặc.
Em gái yêu dấu của chúng tôi đang ở độ tuổi tò mò mà.