Những ngày này, cuộc đại náo động gây ra từ việc chiêu mộ nhân tài của Souma đã hạ nhiệt. Nhưng giờ đây, một câu chuyện ma về vùng đất gần Lâu đài Elfrieden[1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]đang được lan truyền rộng rãi. Theo như lời kể, [Giữa đêm khuya thanh vắng, xuất hiện một con búp bê ma-nơ-canh lang thang vất vưởng]. Trong câu chuyện ấy, con ma-nơ-canh là một dạng búp bê với khớp nối ở tay và chân, không có mặt mũi và được sử dụng để trang trí trong cửa hàng quần áo, nhưng con ma-nơ-canh này mang kiếm ở cả hai tay và tự mình săn quái vật hết đêm này qua đêm khác.
Lời kể của một phiêu lưu giả nào đó:
[Một ngày nọ, tôi nhận được yêu cầu hộ tống một thương nhân và đang đi trên con đường chính giữa đêm hôm khuya khoắt, nhưng thật nhọ thay chúng tôi bị lũ Zelrin[2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua], một phân loài Gel,bao vây. Mặc dù từng con đơn lẻ thì rất yếu tuy nhiên khi chúng gọi hội sẽ rất khó để đánh bại được, nhưng đúng lúc ấy, một con búp bê ma-nơ-canh sử dụng tuyệt kỹ song kiếm bước lảo đảo từ hướng lâu đài tới và bắt đầu tấn công lũ Zelrin. Chúng tôi sợ phát tè vì cảnh tượng ma quái ấy và bắt đầu chạy bán sống bán chết nhanh nhất có thể… Thực sự thì đó là cái đ*t gì vậy?]
Lời kể của một phiêu lưu giả khác:
[Chuyện xảy ra vào vài ngày trước đây. Tôi nhận được từ Hội yêu cầu chặn đứng một nhóm hobgoblin đã băng qua biên giới từ phía Bắc và đang tiến về phía Nam. Chúng tôi đã mai phục để móc lốp chúng tại một thung lũng trên đường tiến quân của chúng, nhưng lại chẳng hề có mống nào xuất hiện. Chúng tôi mất hết kiên nhẫn rồi sau đó tiến hành tìm kiếm, nhưng tất cả lũ hobgoblin đều đã bị thảm sát và đứng tại đó, lặng lẽ giữa đống thây, là một con búp bê ma-nơ-canh. Anh bạn kiếm sỹ của tôi nghĩ rằng đó là Quái vật tiếp viện mới và bắt đầu lao vào chém nó nhưng bị đẩy lùi bởi tuyệt kỹ song kiếm của con búp bê. Đồng đội pháp sư của tôi bắt đầu tấn công bằng hỏa phép, nhưng nó nhanh nhẹn như con đại bàng, và thoát thân khỏi đó với tốc độ không thể tin nổi. Có lẽ đó…. là một dạng vũ khí tự động loại mới nào đó mà Quỷ Vương đã chế tạo, đồng ý không?]
Có rất nhiều người đã chứng kiến, nên dù được gọi là một câu chuyện ma, gần như chắc chắn nó có “tồn tại”. Tuy nhiên, vào lúc Hội Phiêu lưu giả bắt đầu công nhận sự tồn tại của nó và chính thức công bố mộtnhiệm vụ chinh phục để bắt giữ con ma-nơ-canh ấy, những báo cáo về sự xuất hiện của nó đột ngột kết thúc.
Ngày nay, mọi người vẫn tự hỏi liệu lời đồn thổi có phải là một trò chơi khăm cố ý của ai đó hay không
◇ ◇ ◇
“…. Và đó là câu chuyện đồn thổi được lan truyền.”
“Eh… Ra là vậy sao… (giọng đều đều)”
Liecia[3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] đang ngồi trên giường và kể cho tôi nghe một câu chuyện khi tôi đang tựa mình vào chiếc sofa. Tôi đáp lại mà không ngừng tay và sau đó bồi thêm với “Kim khâu”. Khuôn mặt cô ấy trở nên hơi u sầu.
“Gì vậy? Anh không hứng thú với câu chuyện như thế sao?”
“Không, không phải vậy đâu…”
“Với tư cách Nhà vua, em nghĩ giải quyết trước một vấn đề có thể xảy ra trên vùng đất của lâu đài là rất quan trọng đấy.”
“Ah… Vậy thì mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Vì con búp bê ma-nơ-canh ấy sẽ không bao giờ xuất hiện nữa đâu…”
“….Làm sao anh biết về chuyện đó?”
“Hmm, ờ thì… cô biết đấy…”
Tôi đáp lại với một câu trả lời rất mơ hồ trong khi tiếp tục nhồi “bông”. Cuối cùng, sau khi tôi khâu phía sau lại, nó sẽ được hoàn thành.
Genjitsushugisha no Oukokukaizouki - Vol 1 (8) [/images/images/image-2.png]
“… Giờ em mới nhớ ra. Suốt quãng thời gian này anh đang làm gì vậy?”
“Tôi đang làm gì à? Tôi nghĩ cô sẽ biết sau khi nhìn thấy chứ. Đây là việc may vá đấy.”
“Vậy thì tại sao anh cố tình làm chuyện này ở phòng em?!”
“Không còn cách nào khác phải không? Vì phòng của tôi giống như một văn phòng hơn…”
Nhờ có [Đa Tưởng Song Song] [4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] và [Tâm Lực Năng][5] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] (kỹ năng nâng cấp của [Nhược Tâm Lực Năng][6] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]), hiện tại tôi có thể điều khiển những vật thể mang trọng lượng tương đương với bản thân, (nhưng chỉ những chất vô cơ và không phải sinh thể), giờ đây tôi có thể khiến chiếc bút tiếp tục làm việc trong khi cơ thể chính của mình nghỉ ngơi. Tuy nhiên như thường lệ, phòng của tôi vẫn được thiết lập như một văn phòng.Ai cũng sẽ nghĩ rằng một nơi mà những công chức chính phủ ra vào liên tục không phải một chốn nghỉ ngơi thích hợp cho một người nào đó.
“Hơn nữa….”
“Anh Hoàng ơi!!!! Anh Hoàng, anh đâu rồiiiiiiiiiiiiiiiiii?!”
“… Cô Hắc Tiên Aisha ấy khiến con tim tôi không thể ngủ yên.”
“Em có thể thông cảm với anh mà…”
Những ngày này, Aisha[7] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] chẳng hề rời bên tôi nửa bước. Hắc Tiên luôn tự hào về một điều luật rằng họ sẽ bảo vệ và ở bên người mình đã thệ ước trung thành cho đến hơi thở cuối cùng. Đó là lý do tại sao tôi chấp nhận Aisha với tước vị Cận vệ của Nhà vua. Hiện giờ, bất cứ khi nào tôi làm việc, thưởng thức bữa ăn, lên giường chợp mắt, thậm chí tắm rửa hay đi vệ sinh, cô ấy luôn luôn cố gắng ở bên tôi cho bằng được. Mặc dù một người chưa được chính thức tuyển dụng luôn kề cận Nhà vua là một vấn đề rắc rối, nhưng vì cô ấy không chỉ xinh đẹp tuyệt trần mà còn vô cùng trung thành, nên Đội Vệ binh Hoàng gia dưới quyền Ludwin[8] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] đã thỏa thuận ngầm với nhau về hành động của cô ấy. Những ngày này, ngay cả người đã chứng tỏ được bản thân để trở thành Cánh Tay Phải của tôi, Hakuya[9] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua], cũng nói:
“Không quan trọng là với Công chúa Liecia, Aisha-dono[10] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] hay Juna-dono[11] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua], xin người hãy nhanh chóng hạ sinh hoàng nhi. Nếu người có con, ngay cả sự ra đời của họ cũng có thể trở thành một quân bài ngoại giao mà chúng ta có thể sử dụng.”
Anh ấy nói điều đó với giọng rất điềm tĩnh. Ngay cả trong lịch sử của thế giới trước đây của tôi, hôn nhân chính trị đã khai sinh ra [Đế quốc có Mặt trời Không bao giờ Lặn][12] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] hoặc Triều đại Gia tộc Habsburg, hay [Nền quân chủ kép Áo-Hung]. Tuy nhiên, ngày nay đối với người Nhật Bản (mặc dù họ rất thích chuyện tình harem), ý niệm về việc sinh con vì lợi ích gia tộc như vậy là một quan điểm lỗi thời và họ cố kìm nén việc đó[13] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]. Liecia trừng mắt với tôi đầy khinh bỉ.
“Những người có địa vị xã hội cao là cục nam châm hút gái đẹp phải không?”
“… Xin trừ tôi ra nhé. Ngay cả khi tôi cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một chút… Huh? Đúng rồi, Tomoe-chan[14] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] đâu nhỉ?”
“Ah, Tomoe đang ở với phụ hoàng và mẫu hậu. Mẫu hậu[15] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] thực sự yêu quý em ấy.”
Từ khi Tomoe-chan trở thành em nuôi của Liecia vào vài ngày trước đây, em ấy đã sống trong lâu đài này. Tất nhiên như đã được hứa hẹn, em ấy được ở cùng gia đình mình và đứa em trai mới sinh. Nhân đây, mẹ của Tomoe-chan đã trở thành một bảo mẫu tại “Nhà trẻ trong Lâu đài” thực nghiệm mới ra mắt được thiết lập nên để khuyến khích nữ giới tiến bộ xã hội. Nó cũng gồm cả nhiệm vụ của một vú em cho những đứa bé sơ sinh bú kết hợp với chăm sóc con của những người khác. Vì xã hội hiện tại không tồn tại khái niệm chế độ thai sản[16] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua], nếu những hầu gái trong lâu đài có con thì họ bắt buộc phải nghỉ việc. Trừ khi họ bị Nhà vua ‘bóc’, phần lớn trong số hầu gái sẽ mang kết cục độc thân suốt đời. Nhưng với nhà trẻ này, những hầu gái trẻ có thể yên tâm đi tìm bạn đời, nên tổ chức này đã trở nên rất nổi tiếng. Cuộc nói chuyện đã rẽ sang một hướng khác rồi… Nhưng về cơ bản, Tomoe-chan hiện có hai người mẹ trong lâu đài. Ban đầu họ khá bối rối, nhưng hiện giờ cả hai người đều thương yêu em ấy như con gái của mình. Liecia đứng dậy và đặt tay lên phía sau chiếc sofa tôi đang ngồi trong khi hướng ánh mắt kín đáo vào bàn tay tôi từ sau lưng.
“Mặc dù anh nói rằng mình đang rảnh nhưng dành khoảng thời gian ấy để may vá thì… Có lẽ nào đó là, một con búp bê bằng nhung lông?”
“Ah đây sao? Papapapan ♪ [Cậu nhóc Mushashi-kun][17] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]♪”
Tôi đã hoàn thành công việc khâu phía sau nên tôi nắm lấy con búp bê trong tay và trao cho nó một cử chỉ tương tự như một chú mèo máy nào đó lấy bảo bối ra[18] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua].
“Cậu nhóc Musashi sao?”
“Đúng vậy. Ở thế giới của tôi… Có thể coi nó như một động vật quý hiếm đi?”
[Cậu nhóc Musashi-kun] là một linh vật[19] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] của thành phố nơi tôi sống; đó là một dạng thu nhỏ[20] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] đáng yêu cao gấp 2 lần đầu[21] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] của môn đồ Musashi, Tăng binh Benkei[22] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]. Phần đầu được phủ một chiếc mũ trùm trắng và nó đeo trên vai một Juzu[23] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] dài đến eo. Nó thực sự là một vật tượng trưng xứng đáng dành cho Benkei. Tuy nhiên, đôi mắt dễ thương như hạt dẻbên dưới đôi mày rậm rạp uy nghi ấyđã làm mất đi hoàn toàn vẻ cao quý nó sở hữu. Vì sự khác biệt[24] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] đó đã đánh cắp trái tim của thần dân, nó bất ngờ trở nên nổi tiếng. Nhân đây, thành phố nơi tôi sống ‘hoàn toàn không có liên quan gì’ với Tăng binh Benkei của Musashi; lý do họ chọn Benkei là vì quận Saitama trước đây được gọi là [Vùng đất của Musashi][25] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua].
Tôi mang những suy nghĩ khó chịu như [Vậy chẳng phải Miyamoto Musashi[26] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] hay Musashimaru[27] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] cũng chấp nhận được sao?] hay [Bạn có muốn giới thiệu toàn bộ Saitama nếu gói gọn nó lại thành Vùng đất của Musashi?]. Nhưng vì nó chỉ là một linh vật nên thực sự thì tôi cứ nên thoải máimột chút. Dù sao chăng nữa, tôi cũng đã khâu xong con búp bê Cậu nhóc Musashi-kun cao 40 cm rồi.
[Kuh… Nó đáng yêu một cách bất ngờ đến nỗi mọi bực dọc trong em đều tan biến.”
“Thật bất ngờ phải không?”
“Nhưng tại sao lại là loại đồ này?”
“Khả năng của tôi thực sự linh hoạt đấy. Nhìn nhé.”
Cậu nhóc Mushashi-kun trước mặt chúng tôi bắt đầu tự mình di chuyển. Rồi nó bắt đầu breakdance đầy điệu nghệ với đôi tay và chân ngắn ngủn. Sau đó, nó đặt đầu lên sàn, dang rộng hai chân ngắn ra và bắt đầu xoay giống như Toàn Điểu Cước[28] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]. Chiêu đó được biểu diễn thực sự thuần thục nhưng cũng phi thực tế đến mức khó tin. Liecia mở rất to đôi mắt và dường như chết lặng.
“Noooiyaaa….Cái gì thế này!?”
“Bằng cách sử dụng [Đa Tưởng Song Song] và [Tâm Lực Năng], tôi có thể hoàn toàn di chuyển con búp bê này tương tự một dạng bản sao. Giống như tôi có thể cảm nhận được chính mình bên trong con búp bê nhồi bông này vậy?”
“Anh muốn trở thành một nghệ sỹ đường phố à?”
“Tôi nghĩ đó là một ý kiến hay. Liệu tôi có thể kiếm sống bằng cách ấy sau khi từ bỏ ngôi vương không?”
“Đừng nói những chuyện ngu ngốc chứ. Em sẽ không tha thứ cho anh nếu anh bỏ cuộc giữa chừng đâu!”
“… Tôi hiểu rồi. Bỏ chuyện ấy qua một bên nào.”
Tôi đưa 2 con dao cho Cậu nhóc Musashi. Sau đó nó, dù chỉ được làm nên từ vải nỉ thông thường ở bên ngoài và một mớ bông ở bên trong, lại có thể cầm chúng như một người trưởng thành cầm dao chiến. Rồi cậu nhóc Musashi vung 2 con dao như Musashi Miyamoto. Điều này khiến Liecia không khỏi sửng sốt.
“Không thể nào… Đây chỉ là một con búp bê thôi đúng không?”
“Dù con búp bê giữ loại đồ vật gì, chúng vẫn được tính là một phần của nó. Tôi cảm nhận được áp lực gây ra từ trọng lượng của nó nhưng con búp bê sẽ không bị đè bẹp bởi trọng lượng đó. Để thử nghiệm, tôi đã điều khiển một con búp bê khác trang bị vũ khí và giao tranh với quái vật, nhưng chẳng hề có vấn đề gì trong việc chiến đấu cả.”
“Búp bê và quái vật, chờ chút đã… Có lẽ nào con ma-nơ-canh được đồn thổi là do hành động của Souma gây ra sao!?”
“Ah. Tôi chỉ thử nghiệm với một con búp bê khác bên trong lâu đài thôi mà.”
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ nó sẽ trở thành một tin đồn cả. Mặc dù tôi đã chủ ý săn quái vật vào ban đêm để tránh thu hút sự chú ý, nhưng tôi nghĩ rằng chính vì vậy mà nó đã trở thành một câu chuyện ma ngoài ý muốn.
“Nhưng vì những trận chiến thường xuyên với quái vật, tôi đã khám phá ra một điều: Chuyển động của con búp bê đã được nâng cao chỉ từ lượng kinh nghiệm nhận được. Nó thậm chí còn có thể sử dụng Tuyệt kỹ Song Kiếm Trung Cấp [Tốc Toàn Trảm][29] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua].”
Ngay khi tôi nói điều ấy, Cậu nhóc Musashi dang rộng hai con dao trong tay mình và sau đó bắt đầu xoay tròn ở tốc độ rất cao với hiệu ứng âm thanh [Gyuiin] vang lên. Nhìn giống như một con quay khổng lồ đang xoáy tròn, nhưng bất cứ thứ gì tiếp xúc với nó từ bên cạnh chắc chắn sẽ bị cắt làm hai.
“Có lẽ nào điểm kinh nghiệm từ con búp bê cũng được đưa trở về cơ thể thực?”
“Vậy thì chẳng phải thứ đó được coi như một kỹ năng Cheat sao? Vì có vẻ như bản thân điểm kinh nghiệm tự động tăng lên.”
“Chuyện ấy không xảy ra sao?”
“Đáng buồn thay là có, chẳng hề có điểm kinh nghiệm phản hồi. Dù cho con búp bê có thể sử dụng một kỹ năng đi chăng nữa, tôi cũng không thể. Vì thế, tôi không thực sự nhận được sự gia tăng nào về sức mạnh thể chất hay năng lực tinh thần cả. Do đó, cơ thể thực vẫn rất yếu ớt.”
“Vậy nếu anh huấn luyện nó một chút thì sao?”
“Thì tôi nghĩ mình có thể sử dụng con búp bê hiệu quả hơn. Ngay cả khi đơn thương độc mã, tôi vẫn có thể cực kỳ mạnh mẽ vì sở hữu khả năng gọi thêm 3 con búp bê đầy sức mạnh kề vai sát cánh xung quanh mình.”
“Một Anh hùng không nên chiến đấu như vậy phải không[30] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]?”
Liecia kinh ngạc thốt lên như vậy với tôi. Xin lỗi nhưng tôi không thể nào bác bỏ ý kiến của cô ấy được. Trong thể loại giả tưởng ở thế giới trước đây của tôi, tôi nghĩ rằng “nghề nghiệp” của mình có thể gọi là [Nghệ nhân múa rối], [Kẻ sử dụng búp bê] hoặc [Nhân hình khiển][31] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]. Điểm quan trọng cố yếu của những loại nghề nghiệp này là [Kiểu Hỗ trợ Tầm trung]. Nó rất khác so với một Anh hùng mang ấn tượng của một [Kiểu Tấn công Tầm Gần và trung]. Dường như tại đất nước này, Anh hùng mang ý nghĩa của [Một người Lãnh đạo Thời đại Cải cách][32] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua].
“Nhìn vào anh, hình tượng một Anh hùng trong trái tim em đã hoàn toàn vụn vỡ.”
“Đừng lo lắng. Tôi cũng cảm thấy y như vậy mà.”
Tôi đã không chỉ giải quyết được vấn đề quốc nội của đất nước trong một tháng, mà cũng không thực sự có bất cứ kế hoạch nào khác ngoài quản lý những vấn đề đó trong vài tháng tiếp theo. Thực sự liệu tôi có thể được gọi là một “Anh hùng” không? Không, tôi là “Một” *mỉa mai*. Đột nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên từ phía bên ngoài.
“Vâng, xin mời vào.”
“Xin thứ lỗi.”
Người lên tiếng trong khi cúi đầu minh chính là nữ hầu cận của Liecia, Serina-san[33] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]. Cô ấy lớn hơn Liecia 3 tuổi và đeo một cặp kính cực kỳ hợp với cô ấy, toát lên dáng vẻ của một người phụ nữ trí thức xinh đẹp. Không có nghĩa là tôi thực sự hiểu cô ấy đâu, nhưng từ câu chuyện của Liecia, tôi biết được rằng cô ấy là người phụ nữ Liecia coi như chị mình. Serina nhìn vào khuôn mặt của tôi rồi lịch thiệp cúi đầu.
“Thưa Bệ hạ, Hakuya-sama muốn thần chuyển lời nhắn đến người: [Poncho-sama đã bắt đầu tập hợp mọi người.]”
[Cuối cùng cũng đến rồi! Tôi đã chờ đợi điều này rất lâu rồi!”
Tôi đứng dậy ngay lập tức và nắm lấy tay Liecia.
“Đi nào, Liecia!”
“Eh? Chờ đ-? Cái g-!?”
Chúng tôi rời khỏi căn phòng nhanh như vũ bão trong khi Serina-san cúi đầu và tiễn chúng tôi.
◇ ◇ ◇
Trên đường đi, chúng tôi đón Aisha và sau đó tiến đến phòng hội nghị nơi đã có vài người tập hợp lại. Ở giữa căn phòng có một chiếc bàn tròn với Hakuya (người đã kế nhiệm Marcus[34] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] giữ chức Thủ tướng), Tomoe-chan, Juna-san và cuối cùng là Poncho Ishizuka[35] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] đang an tọa. Vì Ludwin và Marcus đang bận bịu với những công chuyện khác, họ không thể có mặt ngay lập tức được, nên tất cả những người tập hợp tại đây đều là những nhân tài mà tôi đã chiêu mộ trước đó.
“Thưa Bệ hạ.”
“Ah, làm ơn hãy ngồi đi. Tôi chỉ tự nguyện đến đây thôi mà.”
Thấy mọi người đều cố gắng đứng dậy, tôi giơ tay lên để ngăn họ lại trước khi Liecia và tôi cùng ngồi xuống. Duy chỉ có Aisha, vì vài lý do nào đó, ngay lập tức đứng kế bên tôi khi tôi ngồi xuống. Thực lòng mà nói, điều này khiến tôi hơi phiền muộn nhưng tôi không thể làm gì khác được vì khi tôi ra lệnh cho cô ấy ngồi xuống, cô ấy kiên quyết phớt lờ mệnh lệnh của tôi. Chẳng phải tôi là Vua à?… Thôi thì hiện tại cứ tạm thời bỏ qua vấn đề này đã.
“Tôi muốn bày tỏ sâu sắc lòng biết ơn của mình đến với tất cả mọi người vì đã cất công đến nơi này.”
“K-k-không cần đâu thưa Bệ hạ! T-t-thần vô cùng xin lỗi vì đã gây nên sự bất tiện này!”
“Thưa Bệ hạ, thần xin người đừng cúi đầu mình dễ dàng như vậy.”
Hakuya, đứng bên cạnh một Poncho đầy bối rối, bắt đầu cau mày.
“Nếu có ai đó giống như Bệ hạ, người đứng trên tất thảy những kẻ khác, bắt đầu tự hạ thấp giá trị của bản thân, thì điều đó có thể khiến người đời làm bẽ mặt Bệ hạ đấy.”
“Tôi không cần phải hành xử một cách long trọng như vậy và giữ gìn vẻ nghiêm trang của mình ở đây. Rốt cuộc thì, tôi coi tất cả mọi người ở đây như bạn của mình thay vì một cận thần hay công dân.”
“Thần nghĩ chúng thần không hề xứng đáng với những lời đó. Thưa Bệ hạ.”
Juna-san nhẹ nhàng cúi đầu. Cô ấy hành xử theo một cách thực sự hoàn hảo như tranh vẽ[36] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]. Trái lại, Tomoe-chan lo lắng đến mức răng của em ấy bắt đầu đánh lập cập.
“Em-em cũng là một người bạn của Nhà vua sao?”
“Sai rồi. Tomoe-chan là em vợ của anh đúng không?”
“Ah, đúng vậy.”
“Phải. Vì thế, đừng nhắc đến anh như một vị Vua mà thay vào đó, là [Nii] nhé.”
“Ah, không công bằng! Vậy thì, em cũng phải gọi chị là [Oneechan] đấy!”
“Etto…” *nhìn chúng tôi với đôi mắt ngước lên* “Souma-nii. Liecia-oneechan!” [37] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]
“ẤU ZÈ!!” x2
Nhìn thấy cử chỉ dễ thương của Tomoe-chan, tôi và Liecia làm một tư thế Guts Pose[38] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] rất tư nhiên.
*plack*! *plack*!
Một chiếc harisen[39] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] ngay lập tức đập vào đầu chúng tôi. Người đã làm chuyện này chính là Hakuya.
“Cả hai người làm ơn hãy ngừng cái việc ngớ ngẩn này lại đi, vì cứ thế này cuộc bàn thảo sẽ không thể tiếp tục được.”
“Chúng tôi xin lỗi (;_;)” x2
Chúng tôi đưa ra một lời xin lỗi tha thiết. Nhân tiện, chiếc harisen đó là vật tôi đã đưa cho Hakuya khi anh ấy đảm nhiệm chức vụ Thủ tướng. [Khi hành động của tôi trở nên không thể chịu đựng nổi, đừng ngại ngần dùng cái này đập vào đầu tôi nhé.] Cách này hay cách khác, ý định của tôi là để thanh niên nghiêm túc Hakuya hạ nhiệt bớt với một trò đùa vui vẻ nhưng, quả không hổ danh một thiên tài vô song trong suốt chiều dài lịch sử của Elfrieden (theo như Marcus), anh ấy đã sử dụng chiếc harisen thật tuyệt diệu.
“… Anh cảm thấy thế nào khi ở vị trí một cận thần được gõ vào đầu nhà Vua theo một cách đầy điềm tĩnh như vậy?”
“Thực hiện điều này làm ruột gan thần đau như cắt, nhưng đây cũng là “Thánh chỉ của Nhà vua”.”
Hakuya thờ ơ đáp lại. Tôi rất vui vì mình có thể chứng kiến khía cạnh chân thật của anh ấy, nếu không tôi sẽ rất hối hận nếu anh ấy trở thành một quan sát viên nghiêm khắc… Tôi đã lo lắng về chuyện này.
“Xin hãy để những vấn đề đó qua một bên đi thưa Bệ hạ. Liệu người có vui lòng làm sáng tỏ cho tất cả mọi người mục đích của cuộc họp này không?”
“Ah. Đúng thế… Poncho.”
“V-vâng!”
Có lẽ vì bị gọi quá đột ngột, Poncho mập mạp làm đổ cả chiếc ghế của mình khi ông ấy đứng dậy. Thân hình tròn trịa đó vẫn y như mọi khi, nhưng có đôi chút khác biệt so với dáng vẻ tại buổi diện kiến vài ngày trước đây; nước da của ông ấy đã hoàn toàn đen sạm lại. Có một lý do giải thích cho chuyện này: dạo gần đây, ông ấy đã bay vòng quanh thế giới theo đúng nghĩa đen.[40] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]
“Ông đã chuẩn bị thứ tôi yêu cầu trước đó chưa?”
“R-rồi ạ! Nhờ có sự giúp đỡ của Bệ hạ, những nơi mà thần cần dành 20 năm để ghé thăm, có thể chỉ tốn vài ngày để đến được thôi.”
“… Ý ông là sao vậy?”
Liecia có vẻ bối rối.
“Tôi đã cho ông ấy mượn [Không Lực 1][41] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua] với mục đích vận chuyển.”
“Aerfos … Cái gì?”
“Hoàng Tộc sở hữu phi long phải không? Tôi cho ông ấy mượn nó.”
Đó là phi long Hoàng gia mà Nhà vua sử dụng khi công du nước ngoài. Do luật cấm của quân đội, không hề có những con phi long khác ngoại trừ một con duy nhất. Vì vận chuyển nhanh rất cần thiết cho mục đích của Poncho nên tôi đã cho ông ấy mượn. Có những người phản đối việc cho một thường dân đơn thuần mượn con phi long độc nhất của Hoàng Tộc. Tuy nhiên, vì không thể thay thế được với một trong những con phi long thuộc về Không Quân do 1 trong 3 Công tước lãnh đạo, Castor Balgas[42] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]; nên họ bị buộc phải chấp nhận quyết định này. Hiện tại, chống đối khoản vay và yêu cầu của tôi sẽ chỉ vô ích mà thôi. Thực sự thì… Họ đang ngáng đường tôi rồi.
“… Sẽ thật tuyệt vời nếu chúng bị nghiền nát. Lãnh thổ Tam Tước ấy.”
“Đ-đừng nói một điều quá hấp tấp vậy chứ!”
“Mặc dù tôi đang nghĩ một cách nghiêm túc về nó sao?”
Liecia há hốc miệng kinh ngạc khi cô ấy thấy biểu hiện của tôi. Tôi không biết hiện tại mình đang mang nét mặt kiểu gì nữa đây. Ngay cả Poncho và Tomoe-chan cũng trở nên hoảng sợ khi thấy nó. Có lẽ bây giờ không phải thời điểm thích hợp để nói về chuyện này.[43] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]
“Vậy thì Poncho, ông có thể cho mọi người thấy thứ ông đã thu thập được không?”
“V-vâng! Đây là thứ Bệ hạ đã yêu cầu [Những nguyên liệu không được sử dụng trong Ẩm thực của Đất Nước Này]!”
Poncho nói thế trong khi cực kỳ vội vã rút ra một chiếc túi rất to. Đúng, tôi đã tận dụng vốn kiến thức vô cùng dồi dào của Poncho về ẩm thực và chỉ định ông ấy tìm kiếm thực phẩm.
Nhìn thấy chiếc túi đó, Liecia mở to mắt trong hoài nghi.
“Chẳng phải đó là tài sản báu vật của Hoàng Tộc [Túi chứa Của cải của Anh hùng] sao?!”
“Ah. Tôi có thể tích trữ rất nhiều đồ vật mà không cần thay đổi ngoại hình của nó, do đó chiếc túi này rất tiện lợi để bảo quản thực phẩm vì chúng sẽ không bị hư hại gì cả. Chính vì nghĩ rằng nó sẽ hữu ích trong việc thu thập thực phẩm, tôi đã cho ông ấy mượn.”
“Đó là lý do…. Argh, gì cũng được!”
Thì, sự đã rồi mà, Liecia bỏ cuộc và rũ vai mình xuống.
“Vậy mấy thứ này là gì vậy? Những nguyên liệu không được sử dụng trong ẩm thực của đất nước này sao?”
“Chính xác hơn, đó là [Thực phẩm chỉ được tiêu thụ ở quốc gia khác hoặc một địa phương tại đất nước ta và không phải món ăn đặc biệt nổi tiếng ở đất nước này].”
Những nơi khác nhau sẽ có những hàng hóa khác nhau, nên con người khác nhau cũng sẽ có khẩu vị khác nhau. Một thứ gì đó không được tiêu thụ và bị ném đi ở nơi này có thể được coi là cao lương mỹ vị ở những nơi khác. Đây là câu chuyện tôi được nghe rất thường xuyên. Ngay cả ở Nhật Bản cũng có những sản vật địa phương khiến chúng tôi ngạc nhiên [Eh? Loại này mà có thể ăn được sao?!] : Đó là Chương trình Ken*n trên TV đã dạy tôi.[44] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua]
“Ngay lúc này đây, đất nước chúng ta đang thay đổi từ trồng cây công nghiệp như bông, chè và thuốc lá sang cây lương thực. Tuy nhiên chúng ta chỉ có thể đạt được thành quả vào mùa thu thôi. Để đảm bảo chắc chắn hiện tại nhân dân không bị thiếu lương thực, chúng ta cần một biện pháp hiệu quả tức thời.”
Một cuộc cải cách trường kỳ hệ trọng rất cần thiết để giải quyết cơ bản vấn đề lương thực. Tuy nhiên, ngay lúc này đây có thể người dân đang phải trải qua nỗi thống khổ vì thiếu lương thực và họ đang nằm bên bờ vực cái chết nếu tình trạng này diễn ra quá lâu. Hơn nữa, những người phải bỏ mạng trước tiên sẽ là những người với thể trạng yếu ớt. Đó chính là trẻ sơ sinh cần một lượng dinh dưỡng rất dồi dào. Trẻ em là báu vật của quốc gia. Một đất nước không thể bảo vệ được chính những đứa con bé bỏng của mình sẽ không thể vững bền. Tuy nhiên, ngay cả khi chúng ta có thể phân phát thực phẩm đến những trẻ sơ sinh tại Elfrieden, vẫn sẽ có những vùng đất trong vương quốc mà viện trợ của nhà nước không thể tới được. Đó là lý do tại sao trong khi vận hành kế hoạch dài hạn, chúng ta cũng cần một biện pháp ngắn hạn hiệu quả tức thời.
“Đó là những nguyên liệu không thường xuyên được tiêu thụ sao?”
“Thực phẩm được tiêu thụ tại đất nước khác nhưng không thường xuyên được tiêu thụ ở vương quốc chúng ta. Nếu ta kết hợp chúng vào ẩm thực của ta, nhân dân sẽ không dễ dàng bị thiếu thốn lương thực nữa, vì đơn giản là chúng ta đã tăng thêm nguồn cung thực phẩm sẵn có.”
“Thứ tiện lợi như vậy thực sự tồn tại sao?”
“Đó là lý do chúng ta cần phải đảm bảo chắc chắn… Vậy cùng rời khỏi nơi này nhé.”
“Di chuyển sao? Đến đâu?”
Tôi mỉm cười với Liecia đang bối rối và nói.
“Chúng ta sẽ cần phải kiểm tra xem liệu ta có thể sử dụng những thực phẩm ấy không, nên dĩ nhiên nơi chúng ta nên đến sẽ là sảnh ăn rồi, phải không nào?”
◇ ◇ ◇
Lời tác giả (tóm tắt):
Tác giả nhận ra rằng cheat của Souma lẽ ra chỉ hữu ích trong công việc giấy tờ, thực ra lại có thể sử dụng theo một cách rất OP như funnel (xem Gundam), nhưng tác giả quyết định không sử dụng nó theo cách như vậy. Vì vậy sẽ không có một Souma với Đội-quân-Một-Người-Nhiều-Búp-bê.
*Góc nhìn của Souma*
“Nè Souma. Em biết chúng ta cần sử dụng sảnh ăn, nhưng…”
“Sao vậy?’
“Chẳng phải số người có mặt là quá ít sao?
Giống như những gì Liecia đã chỉ ra, lúc này đây sảnh ăn tràn ngập không khí hối hả ồn ào không giống như điều tôi vẫn thường thấy. Đây là sảnh ăn được dành cho những người làm việc trong lâu đài sử dụng ví dụ như Vệ binh Hoàng gia, những viên thị thần/ nữ hầu cận và thậm chí cả nguyên vương, nên sẽ không có vấn đề gì xảy ra khi rất nhiều người cùng ăn một lúc vì nơi đây được trang bị với 30 chiếc bàn dài. Tuy nhiên, hiện giờ, ngoại trừ một chiếc bàn dài đơn lẻ, tất cả những chiếc khác đã bị đặt sang một bên để tạo nên một khoảng không rộng rãi. Mặc dù vậy, phần chỗ trống duy nhất chỉ là vùng xung quanh chiếc bàn dài vì khu vực còn lại đều chật ních người hoặc phụ tùng máy móc. Trong số đó, một tinh thể cỡ lớn vươn cao tới trần nhà là thứ đã chiếm nhiều diện tích nhất.
“Anh muốn sử dụng [Đài Phát thanh Hoàng gia][1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b] lần nữa sao?”
“Tôi thấy thật là phí phạm nếu chỉ dùng phương pháp tiện lợi này để đọc lời tuyên chiến. Từ bây giờ trở đi, ý định của tôi là sử dụng nó thường xuyên.”
Vì nó là một thứ tương tự như “Ti-vi”, những người hiện đại sẽ nhận ra sức mạnh của Truyền thông Đại chúng (phục vụ cho mục đích tốt hơn hay xấu hơn). Nó có thể nhanh chóng gửi đến công dân những thông tin quan trọng và cũng có thể đảm bảo được sự ủng hộ của người dân thông qua truyền phát chương trình giải trí. Bất lợi của phương pháp này nằm ở việc không hề có một thiết bị ghi âm nào cả, nên chương trình luôn luôn phải phát sóng trực tiếp: hơn nữa, hình ảnh chỉ được trình chiếu ở thành phố (dân làng chỉ có thể nghe được âm thanh mà thôi).Nhưng đó là vấn đề chúng ta cần phải chờ đợi đến khi công nghệ (phép thuật) tiến bộ đủ tầm để giải quyết điều này vào một ngày nào đó sau này.
Nhân tiện đây, tôi đang suy nghĩ về việc khởi động một chương trình giải trí bằng cách tổ chức [Cuộc thi Ca nhạc] trước tiên. Vì Juna-san đã được công nhận là người chiến thắng trong cuộc chiêu mộ nhân tài trước đây bằng cách vượt qua rất nhiều những ứng viên khác, [Cuộc thi Ca nhạc] này có thể xem như một màn debut của một thần tượng hoặc ca sỹ đủ khả năng đảm bảo được sự ủng hộ của người dân. Nhân tiện đây, tôi không thể cho trình làng những ban nhạc thần tượng được. Hiện giờ, liên tục tiến hành phát sóng trực tiếp là rất cần thiết, nên tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người nếu từng thành viên trong số họ có màn debut riêng biệt bằng cách thiết lập nên một lịch trình luân phiên[2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]. Chương trình phát sóng đại chúng đầu tiên của Elfrieden… Giấc mơ tiếp tục vươn xa.
◇ ◇ ◇
*Sách giáo khoa Lịch sử*
Sau này, Souma đã thiết lập nên ban EBC (Elfrieden Broadcasting Company – Hãng Phát thanh Elfrieden)[3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b] bên trong lâu đài để tiến hành chương trình truyền thông đại chúng bằng cách sử dụng hệ thống Phát thanh Hoàng gia. Nội dung chủ yếu là chương trình tin tức và ca nhạc phổ biến, nhưng thi thoảng cũng có những chương trình nấu ăn hoặc hài kịch được lên sóng. Khái niệm mà chưa ai từng nghĩ tới cho đến tận khi ấy đã được nhân dân vô cùng yêu thích. Thế nhưng, sau khi hàng trăm năm qua đi, mỗi gia đình đều có riêng cho mình một máy thu thanh tiểu hóa và hệ thống Kênh Phát thanh Hoàng Gia được sản xuất rộng rãi đến tận khi những hãng truyền thông thương mại có thể được khởi động, khiến sự xuất hiện của EBC giảm dần theo thời gian. Tuy nhiên, đây cũng không phải điều gì cần phải xót xa, mặc dù dịch vụ phát thanh công cộng EBC bị cho là lỗi thời và lạc hậu với những ý kiến của khán giả rằng [Dù nó có không còn thì cũng chẳng khác biệt gì cả] hoặc [Chỉ có người già mới xem nó thôi], nhưng điều này cũng chứng tỏ rằng thế giới đã thực sự trở nên hòa bình rồi[4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b].
◇ ◇ ◇
*Góc nhìn của Souma*
“Cái gì làm anh cười toe toét vậy? Nó khiến em sởn gai ốc đấy, anh biết không?”
Liecia nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt lạnh lùng khi thấy tôi đếm cua trong lỗ[5] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b].
…Tôi không thể nào nói rằng “Không có gì đâu mà”, đúng chứ?
“Dù sao thì, từ bây giờ trở đi, mục tiêu là chế biến những món ăn không thường được tiêu thụ tại đất nước này. Vậy nên chẳng phải việc chúng ta cũng cho mọi người dân cùng biết đến điều ấy vào cùng một thời điểm sẽ hiệu quả hơnsao? Chính vì lý do đó, chúng ta đã đặc biệt mời tất cả những tuyệt sắc giai nhân đến nơi này đấy.”
“Ý anh là Juna-san sao?”
“Cũng gồm có Liecia đấy. Và cả Aisha-san và Tomoe-chan nữa. Rốt cuộc thì, họ nói rằng những điều cơ bản (ABC) của lập trình thành công là Động vật (Animal), Mỹ nhân (Beauty) và Thiếu nhi (Child)[6] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]. Người đẹp truyền thống: Liecia, người đẹp rám nắng khỏe mạnh: Aisha, người đẹp với nét quyến rũ trưởng thành và nữ tính: Juna, cuối cùng là mỹ thú kiêm bé gái tai sói: Tomoe-chan. Vì tất cả những quý cô tài sắc vẹn toàn đầy nổi bật đều có mặt tại đây, nên chúng ta có thể dễ dàng thu hút được sự chú ý của người dân, cô đồng ý chứ?”
“E-em… cũng nằm trong số đó…”
Khuôn mặt của Liecia trở nên đỏ bừng. Ba cô gái kia lần lượt đáp lời.
“Thật là một vinh dự cho thần, thưa Bệ hạ.”
“Wha-! Nếu Chủ nhân đã đặt kỳ vọng, thì em sẽ nguyện dâng hiến hết mình để hoàn thành!”
“Hawawa[7] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b], nhưng, em sẽ cố gắng hết sức!”
Họ đang bày tỏ niềm háo hức của mình. Trong lúc ấy, vì Hakuya nhanh chóng thúc đẩy mạnh chuẩn bị cho buổi phát thanh nên Poncho đang vội vã xác nhận lại những nguyên liệu. Khi chứng kiến điều này, có vẻ như những lá bài trong tay tôi cũng đã được nâng cao. Theo lẽ tự nhiên, bạn không bao giờ có thể sở hữu quá nhiều nhân tài bên mình[8] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]. Sau đó tôi đối diện với mọi người và đưa ra một mệnh lệnh.
“Vậy hãy cùng bắt đầu và “Lên Sóng”.”
◇ ◇ ◇
*Người kể chuyện*
Ngày hôm ấy, mọi thành phố tại Vương quốc Elfrieden đều chật ních người.
“Có vẻ như vị Vua-Anh hùng, người trước đó đã tập hợp mọi nhân tài trong đất nước, có ý định sử dụng Đài Phát thanh Hoàng gia với mục đích nào đó.” Nó đã trở thành lời bàn tán của những cư dân thành phố, nên họ kéo đến rất đông tại quảng trường đài phun nước (đài phun nước ở quảng trường trong một thành phố đã được lắp đặt một thiết bị phun sương vào không trung để có thể phóng lên hình ảnh từ Kênh Phát thanh Hoàng gia). Những dân làng chỉ đủ khả năng nghe được âm thanh cũng chủ ý kéo đến thành phố gần nhất để có thể nhìn thấy hình ảnh nên số lượng người dân đã tập hợp lại vô cùng lớn.
Sau cùng thì, giải trí tại thế giới này chỉ đạt đến mức độ đánh bạc tại quán bar, nên từ khi bắt đầu vào vài ngày trước đây, dịch vụ phát thanh công cộng tại thời điểm này đã được người dân công nhận là một loại hình giải trí mới. Nếu mọi người kéo đến, của cải cũng vậy; nếu khán giả tụ tập lại, thương nhân cũng thế. Mỗi quảng trường tại từng thành phố đều chật kín những gian hàng, tỏa ra không khí của một lễ hội hoàng tráng. Mọi người trải ra những tấm chiếu hoặc nệm trên nền đất và ngồi xuống, nóng lòng chờ đợi buổi phát thanh bắt đầu.
“Um-um… Mẹ ơi, xẽ sảy ra chiện rì ạ?”
“Đúng đấy con. Mẹ cũng tự hỏi điều gì sẽ tới đây?”
Một người mẹ mỉm cười đáp lại câu hỏi của cô con gái bé bỏng với đôi mắt bồn chồn.
“Mọi người ở đây trông vô cùng vui vẻ. Thời đại này chắc chắn đã đổi thay rồi, phải không nào?”
“Vâng đúng đấy ông ạ. Ở thời chúng ta, thật là một điều không tưởng khi nghĩ rằng chúng ta có thể tận hưởng Đài Phát thanh Hoàng gia.”
Ở những thời kỳ xa xưa, Đài Phát thanh Hoàng gia chỉ được sử dụng để tuyên chiến với những quốc gia khác hoặc thông báo rằng “Quân đội sẽ đưa ra công bố về diễn biến của cuộc chiến tranh” (Nói cách khác, là thông báo của quân đội). Những bậc lão niên hồi tưởng lại thời kỳ của những vị vua đã trôi vào dĩ vãng xa xưa, chỉ lặng yên nhắm chặt đôi mắt mình. Trong kỷ nguyên ấy, thuộc địa của đắt nước này đã tăng lên gấp hai lần diện tích của chính nó, tuy nhiên, trái lại, dân số sụt giảm đến xấp xỉ một nửa. Những lời duy nhất phát ra từ Đài Phát thanh Hoàng gia là [Chúng ta đã thắng Trận chiến XX!] hoặc [Chúng ta cần phải tiếp tục chiến đấu để vượt qua sự hy sinh đầy vinh dự của XX], và những lời truyên truyền chiến tranh tương tự khác. Khi người dân ở thời đại đó nghe thấy Đài Phát thanh Hoàng gia, hình ảnh hiện lên trong tâm trí họ là cụm từ [Cái chết].
“Tôi cầu cho tân vương sẽ không khiến lớp trẻ phải mang những hình ảnh tồi tệ như vậy…[Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!]
Giọng nói khe khẽ của bậc cao niên bị những tiếng hò reo bùng nổ nhấn chìm. Buổi Phát thanh Hoàng gia lần thứ 3 trong triều đại của Souma đã bắt đầu.
◇ ◇ ◇
*Người kể chuyện*
Hình ảnh một người đàn ông và một cô gái mang bộ quần áo và đồng phục đầy đủ được chiếu lên.
[Chúc mọi người tại Elfrieden một ngày tốt lành!]
[Ch-chúc một ngày tốt lành.]
[Đây là chương trình thông tin từ Lâu đài Hoàng gia Elfrieden: [Bữa trưa Tuyệt hảo của Nhà vua], hay được gọi ngắn gọn là [Brunch của Nhà vua][9] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]. Tôi, Juna Dohma, sẽ là người dẫn chương trình trong ngày hôm nay![10] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]]
[Po-Poncho Ishizuka Panacotta[11] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b] s-sẽ tường thuật, vâng!]
[… Poncho-san, đâu có lý do nào để lo lắng quá như vậy chứ!]
[K- Không phải là đâu có lý do nào, mà tôi vì không hề quen với chuyện này… Juna-dono thực sự rất ấn tượng đấy. Tôi ghen tị lắm, vâng.]
[Đó là vì tôi cần phải đủ khả năng cất giọng hát cho thật tốt trước những vị khách. Nếu quý khán giả có dịp ghé thăm quán café ca nhạc [Lorelei] tại Parnam, xin hãy đối tốt với nhau nhé.]
[Làm ơn đừng chèn thêm quảng cáo gây chú ý vậy chứ!]
Ahahahahahaha!Một cô nàng xinh đẹp vui tươi và một gã béo hấp tấp thực sự mang nét đối lập nhau. Người dân tại đài phun nước đều muốn phá ra cười.
[Vậy thì, chúng ta hãy cùng bắt đầu lời giải thích cho mục đích của chương trình này nhé.]
[V- Vị vua (tạm thời) thứ 14 của Elfrieden, Hoàng thượng Souma Kazuya, vâng!]
“Ooooooo” Quảng trường trở nên náo nhiệt.
Hình ảnh của nhà vua trẻ tuổi mà họ đã chứng kiến tại thời điểm nhân tài hội tụ được chiếu lên.
[Vì tôi vẫn chưa được tấn phong nên không cần nhắc đến tôi với ngôi vị Nhà vua đâu… Ha, xin chào tất cả mọi người. Đây là quyền vương đương nhiệm, Souma Kazuya[12] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]. Bây giờ, tôi muốn mọi người lắng nghe về tình hình hiện tại của đất nước chúng ta…]
“Trông cậu ta chẳng giống một vị Vua chút nào cả”, ai đó phát biểu trong đám đông. Chẳng thể trách được vì cậu ấy chỉ được bổ nhiệm cho vị trí ấy thôi mà. Không hề biết điều này, Souma bắt đầu phần giải thích của mình trước một tấm bảng với biểu đồ và giản đồ về tình hình công chuyện của đất nước hiện nay. Cậu ta đặc biệt nhấn mạnh tỉ mỉ về gốc rễ của vấn nạn thiếu lương thực.
[… Theo hướng này, hoàn cảnh hiện tại gây ra bởi nhu cầu dành cho nông sản tươi sạch rất cao, nguyên nhân gốc rễ của vấn đề thiếu lương thực lần này là vì người nông dân chuyển đổi từ trồng cây lương thực sang cây công nghiệp như bông. Tất nhiên, lỗi không chỉ nằm ở người nông dân, mà cả những thương lái đã ép buộc họ phải bán đi các vụ thu hoạch, quân đội được hưởng lợi nhuận từ nó và hoàng tộc đã bỏ qua tình hình này cũng phải chịu trách nhiệm. Tôi cầu xin lòng tha thứ của tất cả mọi người về chuyện này.”
Sau khi nói vậy, Souma cúi đầu mình. Một vị Vua cúi đầu trước thần dân là điều chưa từng xảy ra trước đây. Ngay cả khi hoàn cảnh hiện nay không phải là điều mà triều đại của Souma trực tiếp gây nên.
[Từ giờ phút này trở đi, đất nước chúng ta sẽ chuyển đổi từ trồng cây công nghiệp sang cây lương thực, tuy nhiên vụ mùa chỉ có thể thu hoạch vào mùa thu mà thôi. Chúng tôi cũng đã cân nhắc việc nhập khẩu lương thực từ các quốc gia khác. Thế nhưng, hoàn cảnh này vô cùng bất lợi. Lý do thứ nhất là vì chúng ta sẽ ngừng xuất khẩu nguồn hàng chủ yếu của chúng ta, chính là bông, chúng ta cũng không thể thu được ngoại tệ. Lý do thứ hai là vì tình hình lương thực của tất cả các quốc gia khác cũng đều tương tự như chúng ta. Mọi người không thể cho đi thứ gì mình không có.”
Nội dung lời phát biểu của Nhà vua đủ để khiến người dân nản lòng. Tuy nhiên, họ cảm thấy ngạc nhiên hơn thay vì thất vọng bởi Nhà vua đang công khai thông tin này đến toàn bộ người dân. Thông thường, một cấp trên sẽ không tiết lộ bất cứ thông tin nào mà người đó có cho thuộc hạ, vì có thể thông tin ấy chứa cả sai lầm của chính mình. Khả năng người dân sẽ không hiểu được vấn đề chính sự ngay từ ban đầu cũng đã được nhận biết. Trên thực tế, mặc dù trẻ con tiểu học Nhật Bản cũng có thể nắm bắt nội dung lời giải thích hiện tại của Nhà vua nhưng chỉ có 30% người dân của Elfrieden đủ khả năng hiểu được mà thôi.
Tuy nhiên, vị Vua trẻ tuổi này đã truyền đi thông tin này đến với công chúng. Những người thuộc tầng lớp tri thức cảm thấy khá bất ngờ. Tại sao cậu ta lại làm một điều chẳng khác nào phô bày chính sai lầm của mình nếu như việc đó có thể khiến cậu ta đánh mất uy quyền trước nhân dân chứ?
[U-Um… Cần thiết phải cho người dân biết điều đó sao?]
Poncho rụt rè hỏi như thể ông ấy đại diện cho tiếng nói của nhân dân.
Thế nhưng, Souma không hề thay đổi biểu cảm của mình.
[Bởi vì một người luôn giữ bí mật sẽ bị nghi hoặc. Nếu người dân ngờ vực liệu rằng thông tin tiếp theo tôi công bố có phải là một lời dối trá hay không, tôi thà sử dụng chính cái đầu của mình còn hơn phải theo đuổi một sự lừa dối. Mặc dù tôi cần phải giữ một vài điều cơ mật vì lý do ngoại giao, nhưng về công tác đối nội, chính sách của tôi là sẽ công khai từ bây giờ trở đi. Tôi muốn những người dân của mình sử dụng cái đầu của họ. Đất nước này nên hành động ra sao? Chính sách của tôi đúng đắn chứ? Tôi muốn tất cả mọi người cùng mình suy nghĩ về nó.]
◇ ◇ ◇
“Đây là lần đầu tiên xuất hiện một vị Vua như thế….”
Ai đó lẩm bẩm. Một quốc vương muốn thần dân của mình cũng suy nghĩ về chính trị là điều chưa từng có. Mặc dù [Quốc hội][13] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b] có tốn tại với mục đích đại diện cho nguyện vọng của nhân dân, nhưng thực chất, đó chỉ là [một Hội đồng giúp nhân dân quyết định điều sẽ trình bày để thỉnh cầu lên Nhà vua]. Chấp nhận nó hay không đều phụ thuộc toàn bộ vào quyết định của Nhà vua, nên nội dung những thỉnh cầu của họ cũng chỉ đạt đến mức độ [Yêu cầu điều chỉnh giá cả về mặt hàng lạm phát XXX] hoặc [Yêu cầu xây dựng công trình công cộng]. Chức năng của nó chỉ đơn thuần giống như một hòm thư góp ý và không phải nơi để luận bàn nghị quyết chính trị thực sự.
Ngay từ ban đầu, thậm chí tại thời điểm này, chế độ phong kiến như vậy vẫn bén rễ rất sâu tại đất nước này. Hoặc nói đơn giản hơn, hệ thống chính trị của quốc gia này về cơ bản là [Người dưới sẽ nộp [Thuế] cho bề trên và họ sẽ bảo đảm cuộc sống và tài sản cho hạ cấp]. Nhân dân nộp thuế cho lãnh chúa và lãnh chúa sẽ bảo đảm cuộc sống và của cải của nhân dân. Lãnh chua (quý tộc) sẽ nộp thuế (triều cống) lên Vương quốc – thay thế cho nghĩa vụ quân sự – và Nhà vua sẽ bảo đảm cuộc sống và tài sản của họ (bảo đảm cuộc sống không chỉ mang nghĩa bảo vệ khỏi ngoại xâm mà còn là cung cấp công trình công cộng ví dụ như nâng cấp cơ sở hạ tầng và những điều tương tự).
Một xã hội phân tầng hoàn toàn. Mặc dù tồn tại nguy cơ sụp đổ mọi thứ nếu phần ngọn mục rữa, nhưng nếu bạn suy nghĩ về mặt còn lại, ngoại trừ kẻ cầm quyền, người dân không hề cần thiết phải bận tâm về chính sự, nên có thể gọi nó là một chế độ chính trị vô lo mà người dân được hưởng chỉ cần nghĩ cho bản thân thôi.
Thế nhưng vị Vua trẻ tuổi này lại mong muốn người dân sử dụng cái đầu của họ. “Tôi muốn tất cả mọi người cùng mình suy nghĩ về nó” cậu ta nói như vậy. Đó là khoảnh khắc chào đời của những quyền lợi và nghĩa vụ mới mẻ dành cho thường dân: tham gia chính trị quần chúng. Tất nhiên, điều ấy không có nghĩa là đường lối đó đang được minh họa chứng thực. Hơn nữa, ngay thời điểm hiện tại, dù được ban đặc quyền ấy, nhưng do trình độ giáo dục thấp của nhân dân, hiển nhiên đất nước sẽ rơi vào chính quyền quần chúng[14] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]. Tuy vậy, chắn chắn hạt giống đã được gieo rồi.
“Những sự đổi thay sẽ diễn ra tại đât nước này từ giờ trở đi…”
“Tôi thấy ghen tị với thế hệ trẻ sẽ được chứng kiến những biến chuyển này.”
“Ông đang nói gì thế, chúng ta cũng sẽ tiếp tục tiến lên chứ.”
Những bậc cao niên mỉm cười rạng rỡ khi ngắm nhìn hình dáng của vị Vua trẻ tuổi.
◇ ◇ ◇
Không hề biết rằng bản thân đã gây nên những tiếng rì rầm nho nhỏ, Souma tiếp tục lời giải thích của mình.
[Chúng ta chỉ có thể chờ đợi đến mùa thu cho tới khi vấn đề này được giải quyết triệt để theo cách này. Tất nhiên, chúng tôi cũng sẽ đưa ra viện trợ, thế nhưng sẽ rất khó để tất cả người dân tại đất nước này đều nhận được nó, bởi số lượng tài nguyên hoặc lãnh thổ địa lý. Rốt cuộc thì không phải ai ai cũng sống ở vùng đồng bằng bằng phẳng.]
Sau cùng đất nước này là một quốc gia nơi rất nhiều chủng tộc hội tụ.
Tộc tiên ở những khu rừng, long nhân ở vách đá dốc, người lùn ở hang động ngầm, người cá ở dọc bờ biển, cùng với những tộc khác sinh sống tại các vùng mà đường tiếp tế không đi qua. Những người dân đó sẽ không thể nào tiếp nhận nguồn cứu trợ, giống hệt như dân cư sinh sống tại các ngôi làng vùng nông thôn nằm sâu trong những rặng núi.
[Đó là lý do tại sao tôi yêu cầu người dân, hay đúng hơn, đây là một thánh chỉ.]
Soma dừng lời tại đoạn này.
Sau khi hít một hơi, cậu ấy dõng dạc tuyên bố.
[Tất cả mọi người phải sống sót cho đến khi mùa thu về.]
Những lời của vị Vua trẻ tuổi cất lên khiến người dân phải nín thở. Ý nghĩa của chúng thật đơn giản. Thế nhưng, cũng khó mà suy ra được mục đích ẩn sau đó.
[Vì chúng ta không đã không có đủ nhân lực rồi nên điều thiết yếu là mỗi người trong số các bạn phải tiến lên để có thể sinh tồn. Hãy đến những rặng núi, dòng sông và biển khơi. Tìm kiếm thực phẩm, đến với nhau và cùng hợp tác. Ngay cả khi bạn phải cúi mình trước người khác hoặc tự làm vấy bẩn mình với nỗi ô nhục. Đến tận khi thu về, tôi kêu gọi mọi người tại đây phải sinh tồn.]
Có thể cho rằng đây là một sự buông bỏ trách nhiệm. Vì thế, nó giống như cậu ấy đang nói ‘cố hết sức nhé’ với những người dân đang phải chịu đựng đau khổ. Tuy nhiên, một người sẽ không thể tự mình giúp lấy bản thân nếu kẻ đó cũng không cố gắng hết sức vẫn là một điều đúng đắn. Vị Vua trẻ tuổi chân thành xin lỗi.
[Tôi cầu xin tất cả mọi người. Mọi chuyện có thể sẽ rất cam go vì điều ấy chẳng khác nào hủy hoại cuộc sống của người khác cả. Thế nhưng tôi muốn mọi người chào đón thành quả của mùa thu mà không tấn công hay cướp bóc từ người khác, không vứt bỏ con trẻ để giảm bớt miệng ăn, không bỏ rơi những người già yếu, không để sót dù chỉ một thành viên trong gia đình. Đó là lý do tại sao buổi phát thanh này được dự kiến với mục đích giúp đỡ mọi người dù cho chỉ có chút ít.]
Souma nâng khuôn mặt của mình lên và bắt đầu đưa ra lời giải thích về mục đích của buổi phát thanh hiện tại. Để có thể kéo dài thời gian cho đến khi vấn đề lương thực được giả quyết, buổi phát thanh này giới thiệu những nguyên liệu không thường được sử dụng trong ẩm thực của đất nước này và giải thích cách chế biến chúng. Những nguyên liệu này là thứ có thể kiếm được rất rẻ (vì chúng phát triển tự nhiên trong vùng hoang dã). Và hiện tại, để chứng minh rằng những nguyên liệu ấy tại nơi này thực sự có thể ăn được, chúng sẽ được chế biến thành món ăn và thẩm định.
Ngay cả những người dân cảm thấy phẫn nỗ vì lời phát biểu từ bỏ trách nhiệm lúc trước của Souma, sau khi lắng nghe nội dung lời giải thích của cậu ấy, cơn giận dữ ấy của họ đều đã được xua tan. ‘Vị Vua này thực sự quan tâm đến chúng ta’, trên thực tế họ có thể cảm nhận được mục đích của cậu ấy.
[… Với những điều đã được nhắc đến, Poncho và Juna-dono, tôi tin tưởng giao phó cho hai người tiếp tục dẫn chương trình từ bây giờ nhé.”
Kết thúc phần giải thích của mình, Souma ngồi lại về chỗ của mình.
Souma không hề biết điều này, nhưng tại thời điểm ấy trong những quảng trường của vương quốc, những tràng pháo tay vang vọng khắp nơi. Lời nói của Souma tạc khắc trong lòng người dân lắng nghe nó một ấn tượng sâu sắc, nên họ đều tán dương cậu ấy đầy tự nhiên. Souma không hề biết điều đó, nhưng cậu đã được thừa nhận là vị Vua trong lòng họ.
Trên màn chiếu là Juna và Poncho trở lại vai trò người dẫn chương trình một lần nữa.
[Vậy thì chúng ta hãy cùng nhanh chóng bắt đầu nào. Poncho-san, nguyên liệu đầu tiên là gì vậy?]
[V-Vâng! Nguyên liệu đầu tiên là, ĐÂY!]
*Góc nhìn của Souma*
(Vamp: từ đoạn này về sau không nên đọc lúc đói nhá các bạn=])
Sau đó Poncho lấy ra một chiếc hộp được bọc vải. Rồi Liecia, Aisha, Tomoe, và tôi sắp hàng và ngồi xuống như những bình luận viên khách mời trước chiếc bàn với cái hộp đặt bên trên. Đó là một chiếc hộp lớn, tương tự như một bể cá. Rồi Poncho lấy tấm vải ra.
◇ ◇ ◇
Tại sảnh ăn của Lâu đài Elfrieden tại Thành phố Thủ đô Palnam nơi đã được biến thành một trường quay thu âm trực tiếp.
“Uuuu….”
“Kyaaaaaaaaaaaaaaaaa!”
“Cá-Cái gì!?”
Khi họ nhìn thấy thứ nằm trên mặt bàn, Aisha, Tomoe và Liecia đều hét lên mỗi người một kiểu khác nhau trong khi né xa ra khỏi chiếc bàn. Trái lại, chỉ có Juna-san và tôi rất điềm tĩnh. Thứ bên trong chiếc hộp đặt trước mặt tôi là,
“Một con bạch tuộc.”
“Hóa ra, nó là một con bạch tuộc.”
Một sinh vật với thân mềm và 8 xúc tu bò lổm ngổm, đó là một thứ mà tôi đã được biết đến: [Bạch tuộc]. Mặc dù bò và heo biến dạng cực kỳ ảo diệu và mang một lớp vỏ tương tự như loài rùa, đây chỉ đơn thuần là một con bạch tuộc trông rất (có đôi chút lớn hơn) bình thường. Thì, ngay cả trong những thế giới giả tưởng, một thứ giống như một con [Bạch tuộc Khổng lồ] là điều thường xuyên có thể bắt gặp. Tôi nghĩ “Mình nên đánh giá nó như thế nào bằng những tiêu chuẩncủa giả tưởng nhỉ?”
Ah, nhân tiện đây, tại đất nước này, [Bạch tuộc Tako] được gọi là [Okato], nên tôi nghĩ rằng nó nghe tương tự như Bạch tuộc. Nhưng thay vào đó, vì khả năng chuyển ngữ của Anh hùng, tôi chỉ đơn thuần nghe thấy nó là [Bạch tuộc] mà thôi. Nếu những nguyên liệu được mang ra sau món này là những thứ có nét tương đồng với các nguyên liệu từ Trái đất, có lẽ tôi sẽ cứ sử dụng tên gọi Trái đất để chỉ chúng mà thôi.
“Eh? Người dân ở đất nước này không ăn bạch tuộc à?”
“Làm sao anh có thể ăn một thứ kinh khủng thế này chứ?”
Liecia nhìn tôi với ánh mắt sâu sắc như thể tôi vừa nói với cô ấy điều gì đó không thể tin nổi. Không-không-không, chỉ là một con bạch tuộc thôi mà, cô biết chứ? Tôi không thể hiểu nổi cô ấy.
“Vì nó mang hình dáng như thế này, chỉ có người dân tại những vùng biển nhất định mới ăn nó thôi. Chúng em thậm chí cũng ăn nó tại quê nhà.”
Juna nhẹ nhàng giải thích. Ngay cả ở Trái đất, cũng có những quốc gia châu Âu (ngoại trừ Tây Ban Nha và các nước khác[15] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]) mà tại đó bạch tuộc bị gọi là “Cá quỷ” và không được xem như thực phẩm, nên nếu chuyện tương tự cũng xảy ra tại đây thì không thể nào tránh khỏi… đúng không?
“Nhưng nó ngon lắm đấy.”
“Vậy sao?[16] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]
Tôi bật ra từ “Ngon” và Aisha ngay lập tức phản ứng dữ dội với nó. Tôi biết rằng nếm thức ăn là một phần trong nhiệm vụ cận vệ của cô ấy, nhưng thật bất ngờ cô nàng này khá sành ăn. Không hẳn là một kẻ háu ăn, nhưng cô ấy cực kỳ yêu thích những món ăn ngon, đặc biệt là đồ ngọt, (những loại đồ ngọt cao cấp được dâng lên và phân phát đến Nhà vua hoặc thị nữ), cô ấy ăn chúng nhiều đến nỗi khiến toàn bộ những thị nữ đều phải ghen tị [Làm sao cô ấy có thể ăn nhiều thứ đến vậy mà vẫn giữ được cơ thể cân xứng như thế…]. Tôi đang đoán già đoán non rằng lý do là vì cô ấy được nuôi nấng ở giữa chốn rừng sâu nên rất hiếm khi được thưởng thức đồ ngọt.
“Aah. Tôi biết có một số người kén chọn trong việc ăn thực phẩm tươi sống, nhưng nếu cô thử bóp nó với nước muối và luộc sơ qua bằng nước, nó khá là ngon đấy, cô biết chứ. Hầm, nướng hoặc nấu nó với cơm cũng đều là những lựa chọn để chế biến được món ăn rất ngon.”
“…”
Genjitsushugisha no Oukokukaizouki - Vol 1 (9) [/images/images/image-3.png]
“Aisha. Cô đang chảy nước miếng kìa, cô đang chảy nước miếng kìa.”
“Ulps! … sollee…”
“Ôi thần linh ơi. Ngoài ra, món này rất giàu protein nhưng hàm lượng calories lại không cao nên cũng cực kỳ tốt cho thực đơn ăn kiêng.”
“N-Nghe điều đó làm em hơi tò mò một chút….”
Tôi tung ra cụm từ “ăn kiêng” và lần này đến lượt Liecia phản ứng lại. Không-không-không, tôi nghĩ rằng Liecia nên tăng thêm vài cân nữa đấy, cô biết không? Cô ấy có vóc người khá thanh mảnh vì gia nhập quân đội.
“Nhưng, tôi không nghĩ rằng cô thực sự nên quan tâm đến chuyện ấy…”
“Souma…Thời điểm chúng em mất đi sự quan tâm về cân nặng cũng là lúc chúng em không còn là con gái nữa.”
Bằng những lời đó, Liecia khuyên nhủ tôi với một biểu cảm xa cách trên khuôn mặt cô ấy. Vì Juna-dono và Tomoe-chan cũng gật đầu rất mạnh mẽ, nên tôi cho rằng điều đó đúng là sự thực rồi. Nhưng, chỉ duy nhất Aisha là người mang vẻ mặt [dù có như vậy thì em vẫn muốn ăn tất cả các bữa ăn]….
“Đúng thế… Vậy, ta sẽ cùng nhau xem chúng được chế biến ra sao nhé?”
Sau khi chúng tôi di chuyển đến nhà bếp gắn liền với sảnh ăn, món bạch tuộc bắt đầu được chế biến. Mặc dù đầu bếp trong lâu đài đã nói rằng, “Nếu người ra lệnh, chúng thần sẽ vui vẻ làm theo…”, nhưng vì yêu thích nấu ăn nên thay vào đó tôi đã tự mình chế biến nó. Đầu tiên tôi đặt con bạch tuộc vào một cái bát lớn, và sau đó sử dụng một con dao làm bếp, tôi loại bỏ phần mỏ, nội tạng, túi mực và nhãn cầu (vào lúc này thì nhóm các nàng hét lên “Uwaa…” nhưng tôi bơ luôn). Sau đó tôi xát chút muối lên phần mặt ngoài cho đến khi cấu trúc trơn nhớt của nó cứng lại rồi tráng nhẹ bằng nước sạch. Đề phòng những giác hút của nó vẫn còn chứa chút bùn sót lại bên trong, tôi làm sạch nó rất kỹ lưỡng.
Và sau đó tôi đặt những xúc tu vào một nồi nước sôi và luộc sinh vật có hình dáng bạch tuộc đó lên (dù sao vẫn là bạch tuộc). Sau khi thấy màu vàng tối đã biến đổi hoàn toàn thành màu đỏ tím[17] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b], lúc đó tôi vớt nó ra và thế là tôi đã hoàn thànhmón “Bạch tuộc Luộc”[18] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b] một cách đầy ấn tượng. Sau khi để nguội bớt một chút, tôi cho vào miệng mình một trong những cái xúc tu còn giữ được độ dài nguyên vẹn. Ah dù như thế này nó vẫn ngon tuyệt vời.
“Ăn khi còn nóng nhé![19] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b]”
“Cái g-!?”
Liecia và những người khác đều ngạc nhiên khi thấy tôi bắt đầu đánh chén mà chẳng ngại ngần gì cả. Đúng, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi có thể khẳng định rằng đây là hương vị của bạch tuộc dựa trên cảm nhận từ việc ngấu nghiến một miếng mang lại. Vị mặn dịu nhẹ trong món ăn thật là ngon. Nhưng nó cũng chỉ dừng lại ở mức đó mà thôi; thật đáng tiếc rằng thế giới này không hề có một chút xì dàu nào cả!
“…Thực sự chúng ta có thể ăn được nó sao?”
“Cô đang nói gì vậy Liecia? Cô chỉ cần nếm thử thôi đúng không nào?
“Không, chuyện ấy… trái tim em vẫn chưa sẵn sàng.”
“Vậy sao? Nhưng món này rất ngon miệng, người thấy đấy.”
Liếc nhìn cô nàng Liecia đang chần chừ, Juna cũng nhai luôn một miếng.
“Ah! Juna-dono thật lén lút quá đi! Vậy thì đến lượt em!”
Nhìn thấy thế, Aisha cũng bắt đầu chén món bạch tuộc… Nhưng, Nè! Đừng quất luôn cả cái đầu chứ! Cô có bao nhiêu phần của một kẻ háu ăn trong người vậy? Cô Hắc Tiên này thiệt tình!
“Whoa! Độ rắn chắc này khá vừa miệng đấy!”
“… Vậy à?”
… Đúng, tôi cần phải tự trấn tĩnh lại. Tôi bắt đầu chặt một con bạch tuộc lớn thành từng miếng và phủ lên chúng một lớp bột mì, trứng và ruột bánh mì. Sau đó với mỗi que tôi xiên 3 miếng bạch tuộc và liệng chúng vào một chiếc chảo chứa đầy dầu nóng. Tôi chiên chúng lên đến khi lớp vỏ bên ngoài trở nên giòn rụm và chuyển sang màu nâu vàng. Sau đó tôi kéo chúng ra khỏi chảo và thêm vào nguyên liệu nhỏ cuối cùng với sốt mayonnaise mà tôi đã chế tạo được: một hỗn hợp của nước sốt sệt ở thế giới này kết hợp với lòng đỏ trứng và giấm. Cuôi cùng nó cũng hoàn thành rồi.
“[Xiên Bạch tuộc Chiên] … hoặc món gì đó tương tự như vậy. Nào, hãy thoải mái thưởng thức nhé.”
Tôi đưa cho mỗi người một xiên.
Liecia và Tomoe-chan cho chúng vào miệng với tâm trạng đầy lo lắng. Tuy nhiên, vào khoảnh khắc họ cảm nhận được hương vị của nó.
“!? Gì thế này chứ? Ngon tuyệt cú mèo!”
“Món này thực sự… thực sự ngon lắm!”
Họ mở to đôi mắt mình vì hương vị tuyệt hảo của món ăn. Ổn rồi! Tôi thầm làm một tư thế chiến thắng[20] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-b] bên trong tâm trí mình.
“Món này thực sự rất ngon miệng. Miếng bạch tuộc mọng nước được ẩn chứa trong lớp vỏ ngoài giòn rụm.”
“Đ-Đúng thế! Thần chưa từng nhận ra rằng món bạch tuộc lại hợp với nước sốt đến như vậy!”
“Loại sốt trắng này và món bạch tuộc hòa quyện lại với nhau vô cùng phù hợp. Thưa Bệ hạ, người đã làm ra một tuyệt phẩm đấy ạ.”
“Đúng vậy, hóa ra Bệ hạ cũng có khả năng nấu nướng! Thật bất ngờ làm sao! Vâng!”
Juna-san và Poncho đang cất lên những lời nói tương tự như những điều mà một tường thuật viên sành ăn sẽ nói. Hai người họ đang thưởng thức món bạch tuộc và nhấm nháp hương vị của nó thật kỹ càng. Nhân tiện đây, Aisha đang,
*nhai*ngấu*nhai*nghiến*
…
Bằng một tốc độ kinh hoàng, cô ấy đã đánh bay những xiên bạch tuộc được chế biến với số lượng rất lớn… Đúng vậy, ta cứ để mặc cô ấy vậy.
◇ ◇ ◇
“… Nè Papa?”
“Đúng vậy. Nếu nhắc đến bạch tuộc, hôm nay chúng ta cũng bắt được một mẻ lưới rất lớn đấy.”
“Thật ạ!? Con muốn ăn món đó!”
“Được mà con. Chúng ta luôn luôn quẳng chúng đi, nhưng lần này hãy cùng nhau thử nhé.”
Tại các làng chài ven biển đã diễn ra những cuộc trò chuyện như vậy đấy.
*Góc nhìn của Souma*
“Nguyên liệu tiếp theo là ĐÂY!”
Sau khi đã thưởng thức xong món ăn nổi tiếng của tôi [Xiên Bạch tuộc Chiên], chúng tôi trở lại ghế ngồi nơi Poncho đã mở sẵn một chiếc hộp được chuẩn bị từ trước chứa nguyên liệu mới đặt trước mặt chúng tôi. Sau khi trông thấy một nguyên liệu hình trụ với màu nâu và bị bao phủ đầy đất nằm trong chiếc hộp,
“Có phải đây là… “rễ cây” không?”
“Rễ cây, hoặc thần cho rằng là thứ gì đó tương tự…”
“Trông không ngon lắm… Thực sự có thể ăn được nó ạ?”
Dấu chấm hỏi lơ lửng trên đầu của Liecia, Juna-san và Tomoe-chan. Trái lại,
“Hóa ra, đây là ngưu bàng[1] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]?”
“Đúng vậy, là ngưu bàng đó.”
Tôi không hề cảm thấy ngạc nhiên vì chỉ có Aisha và tôi biết đó là ngưu bàng. Do những món ăn chế biến từ rễ cây ngưu bàng được xếp loại thực phẩm độc đáo tại các quốc gia phương tây, nên nó cũng không phải thứ gì đó khác thường, nhưng điều khiến tôi bất ngờ là cô hắc tiên theo phong cách phương tây Aisha cũng biết đến nó. Có thể nói thế này,
“Nếu không ăn tất cả những gì có thể được coi là thực phẩm trong khu rừng, chúng em sẽ nhanh chóng mắc phải căn bệnh suy dinh dưỡng.”
Aisha nói điều ấy với một vẻ xa cách ẩn trong đôi mắt mình. Tình hình lương thực tại nơi đó có lẽ là nguyên nhân giải thích cho cô hắc tiên đói bụng này. Nhưng tôi chẳng hứng thú gì với chuyện ấy cả.
“Nếu đã được giới thiệu thì đồng nghĩa với việc ta có thể ăn nó, đúng không?”
Tôi gật đầu với Liecia người đang yêu cầu xác nhận.
“Tất nhiên là có thể ăn được mà, cô biết chứ. Thực ra cô thậm chí có thể yêu thích hương vị của nó đấy hoặc một lựa chọn khác là nấu cùng với nước sốt để nó thấm vào bên trong rễ và sau đó cô có thể tận hưởng chất lượng thực cảm của nó. Rễ ngưu bàng phần lớn được cấu tạo nên bởi chất xơ không thể tiêu hóa được, nên đồng nghĩa với việc nó có thể trở thành một phương thuốc dạ dày vì nó mang lại tác dụng kích thích quá trình thải bã ra khỏi ruột. Một chiến hữu có ích cho những người bị táo bón.”
“… Làm ơn đừng nhắc đến quá trình thải bã ra khỏi ruột hay táo bón khi chúng ta đang thưởng thức món ăn chứ.”
“Vì nó khiến những chất cặn bã dễ dàng thải ra ngoài hơn nên lẽ dĩ nhiên nó cũng rất có lợi cho sức khỏe và sắc đẹp.”
“Uu… Hóa ra khi anh nói như vậy, nó lại trở nên khá hấp dẫn…”
Vậy thì, vì chúng ta đã chứng minh được Liecia mắc sai lầm[2] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c], hãy cùng bắt đầu thưởng thức món ăn nào. Lần này thì khá đơn giản thôi. Đầu tiên, sau khi sử dụng một con dao làm bếp để loại bỏ lớp vỏ bên ngoài bám đầy bùn, rễ cây ngưu bàng được cắt thành những miếng mỏng và dài trước khi phủ lên một lớp tinh bột khoai tây và sau đó được quẳng vào trong chiếc nồi chứa phần dầu mà tôi đã sử dụng lúc trước. Sau khi đã được chiên kỹ, chúng được mang ra và chia làm hai phần, một rắc chút muối và một rải ít đường, cuối cùng, món [Ngưu bàng Chiên] (phong cách khoai tây chiên và bánh rusk[3] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]) đã hoàn tất. Tất cả mọi người đều ăn thử một miếng và thốt lên cảm nhận của mình,
“Awa, độ cứng và giòn của nó thật là ngon.”
“Đây… là một món nhậu ăn kèm với bia thực sự rất hợp cạ.”
Liecia và Poncho thưởng thức phần rắc muối và nhai tóp tép như thể họ đang có mặt tại một quán bán đồ ăn vặt.
“Khi ta cắn một miếng, lượng dầu bên trong ứa ra bắt đầu hòa tan lớp đường rắc phía ngoài, khiến hương vị ngọt ngào của món ăn đột ngột lan tỏa trong miệng chúng ta.”
“Em muốn cả hai mẹ của mình được ăn món này.”
Juna-san cùng Tomoe-chan đang thưởng thức phần rải đường và lần lượt đưa ra một lời đánh giá như một tay sành ăn và một nhận xét đậm chất trẻ con. … Nhân tiện đây, Aisha đang,
“Nếu ăn cùng lúc cả hai món, vị ngọt và độ giòn hòa quyện thật là ngon tuyệt vời.”
… tham lam ngấu nghiến cả hai phần. …Vâng, lần này tôi cũng cạn lời rồi.
◇ ◇ ◇
Những nguyên liệu có thể ăn được tiếp theo, [Tay Gấu Đỏ], [Gan Hổ răng kiếm] và [Kỳ nhông Nướng] xuất hiện, nhưng tôi đã ngừng việc giới thiệu về chúng. Chắc chắn rằng chúng là những nguyên liệu không thường xuyên được tiêu thụ tại đất nước này rồi, nhưng tôi không muốn những thứ mà chỉ các phiêu lưu giả mới kiếm được. Nếu do dòng đời xô đẩy khiến người dân có thể sở hữu những nguyên liệu đó thì tôi hy vọng rằng họ sẽ ăn chúng mà không bỏ phí mất, chỉ cần cho người dân biết đến nó là đủ rồi. Quả không sai, tôi cũng không hề biết công thức chế biến Tay Gấu Đỏ.
Ah, nhân tiện đây, khi lựa chọn nguyên liệu, chúng tôi đã loại trừ những thứ chứa độc tố giống như [Cá nóc] hoặc [Nấm]. Tôi biết rằng chúng hoàn toàn có thể ăn được với phương pháp chế biến quy chuẩn, nhưng điều hiển nhiên là nếu những tay nghiệp dư đói khát kiếm được chúng thì điều đón đợi phía trước sẽ là một kết cục thảm họa. Mà, ngay cả phần chứa độc tố ấy cũng có thể ăn được ấy chứ. Tại Quận Ishikawa có món [Trứng Cá nóc Ngâm giấm][4] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c], ngay cả Quận Nagano cũng có một khu vực nổi tiếng vì ăn nấm tán bay kịch độc[5] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]… Khẩu vị của con người thật đáng ngạc nhiên phải không nào?
Hãy cùng trở lại với câu chuyện và chứng kiến những nguyên liệu kế tiếp nào. Tuy nhiên, đó lại là thứ khiến chúng tôi hoàn toàn chết lặng.
“Nguyên liệu tiếp theo là ĐÂY, vâng!”
“Đ- Đây là….” x5
Lần này mắt của mọi người như muốn vọt cả ra ngoài.
Bên trong chiếc hộp mà Poncho mở ra là một vật thể màu lục hơi lam đang lắc lư.
“Đây là…Zelring[6] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c], phải không?”
Đó chính là [Zelring]: một sinh vật nhuyễn thể trơn nhớt như thạch, sống trong những cánh đồng xung quanh khu vực này. Ngay đến cả vẻ ngoài và sinh thái học của chúng cũng tỏa ra cảm nhận về những chú cá hồi hai năm bé nhỏ trong RPG. Đặc tính của nó, nói chung thì, cũng chính là điểm yếu. Nếu bạn cắt nó, nó sẽ chết. Nếu bạn đập nó, nó cũng sẽ chết. Loài này sống bằng cách bám dính lên cơ thể của những sinh vật khác (hoặc nếu không thì xác của chúng) rồi hấp thụ chất dinh dưỡng từ đó và loài này không hề chia thành giới tính vì chúng sinh sôi nảy nở bằng cách tự phân chia. Chúng mang lại cho ta ấn tượng về một cơ thể đơn bào giống như amip biến đổi thành một kích cỡ lớn hơn. Eh? Bạn có thể ăn nó sao? Nó được xem như thực phẩm à?
“Chờ chút đã! Con Zelring này đã chết rồi đúng không?”
Aisha đột nhiên phát hiện ra một điều không hợp lý cho lắm.
“Đúng vậy. Con Zelring này đã chết rồi.”
“Không-không-không, điều đó rất kỳ lạ đấy ông biết chứ? Đây là lần đầu tiên tui được thấy một con Zelring đã chết!”
“Ah, đúng thế. Vì cậu nhắc đến nó nên mình mới nhận ra rằng chuyện này thực sự kỳ lạ đấy.”
Liecia cũng nhận ra điều gì đó và có cùng ý kiến với Aisha. Nhưng tôi chẳng thấy chuyện gì kỳ lạ hết….
“Vậy ý hai người là sao-dattebayo[7] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]?”
“Giọng đó là thế nào vậy… Zelring rất yếu đuối đấy anh biết không? Nếu anh cắt lớp màng nhầy mỏng dính trên bề mặt với một lưỡi kiếm, chất dịch cơ thể nó sẽ *phụt* bắn tung tóe,tràn lênh láng ra ngoài. Nếu anh đập nó bằng gậy, nó sẽ kêu *phẹt* và kết quả tương tự sẽ xảy ra. Sau đó, thứ còn lại chỉ là một vũng chất lỏng màu lục hơi lam mà thôi.”
“Thật ư?”
“Đúng vậy. Chính vì thế, “bỏ lại một cái xác toàn vẹn” là điều gì đó ngoài sức tưởng tượng.”
Aisha cũng gật đầu tán thành với những lời ấy. Tôi hiểu rồi, Aisha là một chiến binh trong khi Liecia là một người lính, nên họ đều sở hữu kinh nghiệm dạn dày trong việc giao tranh với loài Zelring, vì thế họ đủ khả năng nhận biết được điều bất hợp lý ở đây.
“Nếu vậy thì làm cách nào mà con Zelring này lại rơi vào tình trạng hiện tại vậy?”
“Có một bí mật nho nhỏ nằm sau chuyện này. Thần đã được một bộ lạc nhỏ ở phương tây xa xôi dạy cho rằng, nếu tatấn công con Zelring bằng cách sử dụng một cái gậy mảnh để phá hủy hạt nhân của nó mà không phá vỡ lớp màng nhầy trên bề mặt, thì sau khi nó chết, cả cơ thể vẫn còn nguyên vẹn không bị tổn hại gì cả. Những người dân địa phương gọi đây là [Zelring mới bị giết].”
Mới bị giết, huh? Tôi tự hỏi liệu nó có tương tự như cá mới bị giết không nhỉ…nhưng được rồi, tôi đã hiểu. Quả không sai, dường như tôi đã lầm khi nhận xét rằng nó là một cơ thể đơn bào cỡ lớn.
“Và rồi sau khi chúng ta phá hủy hạt nhân được một khoảng thời gian, chất dịch cơ thể sẽ mất đi trạng thái lỏng và dần dần rắn lại.”
“Một thứ giống như hiện tượng co cứng tử thi huh?”
“Vâng đúng vậy ạ. Ngoài ra, nếu chúng ta cứ bỏ mặc nó trong tình trạng đó, chất dịch cơ thể sẽ bốc hơi hết và nó trở thành thực phẩm khô. Sau khi nó đã chết được khoảng hai tiếng đồng hồ, cơ thể sẽ cứng lại đến một mức độ nào đó và trong suốt khoảng thời gian này, chúng ta có thể sử dụng nó để chế biến thành món ăn. Đó là tình trạng hiện tại của con Zelring này, vâng.”
Umm… Tôi đã hiểu rằng nó có thể được sử dụng để chế biến nhưng câu hỏi là : Ăn nó là một điều khả thi hay không?
Sau đó, Poncho lấy ra một cái dao làm bếp và bắt đầu cắt con Zelring theo chiều dài cơ thể nó.
“Khi con Zelring đang ở trong tình trạng này, mọi người có thể dùng dao làm bếp để cắt dọc thân nó mà không phá hỏng cả cấu trúc thân hình. Vì các sợi mô trong con Zelring chạy dọc theo cơ thể của nó, phương pháp này sẽ giữ lại được kết cấu của nó, vâng.”
Poncho đầy điêu luyện cắt con Zelring thành những miếng mỏng và dài như thể ông ấy đang chế biến món Ika Soumen[8] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Sau đó, Poncho quẳng chúng vào một nồi đầy nước sôi.
“Rồi chúng ta thêm một chút muối vào và luộc đến khi nó cứng lại.”
Hm. Không hiểu sao nó lại rất giống với món soba hay udon đích thực. Nó được luộc chín và trở thành món mì màu lục-lam sáng rất giống với Cha Soba[9] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Sau đó, Poncho đều đều cho nấm khô và một thứ gì đó tương tự như kombu[10] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] vào nồi nước sôi. Có phải ông ấy đang cố gắng làm ra dashi[11] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] từ những nguyên liệu đó không vậy? Vậy là ông ấy đang chế biến một món tương tự như Nabeyakiudon[12] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]… Cuối cùng ông ấy nêm thêm chút muối để hương vị dậy hơn, và bày biện các phần ăn trong những chiếc bát soup.
“Xin mời mọi người thưởng thức món [Udon Zelring].”
“Hóa ra món này thực sự là udon rồi!”
“C-Có chuyện gì không ổn sao, thưa Bệ hạ?”
“Ah, không, không có gì đâu.”
Ah, đúng rồi, ngôn ngữ tại đất nước này được phiên dịch thành tiếng Nhật đối với tôi. Nên có lẽ đó là một món gì đó khác và tôi nghe nó được chuyển ngữ thành “Udon”. Rối rắm thật đấy. Thôi, hãy cứ để lại vấn đề này đã, trước mặt tôi là udon (màu lục) theo phong cách Kansai với soup trong[13] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c].
(Yukkuri: Hoo… Boy… Dưới đây là 4 câu parody trong các quảng cáo của Nhật Bản… Tôi hy vọng rằng mình tìm đúng phần giới thiệu sản phẩm)
-Cáo Đỏ và Zelring Lục♪[14] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]
-Ngọn gió cất lời [Đây là món ăn sao?][15] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]
-Oh udon Zelring. Hóa ra có thứ như vậy.[16] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]
-Udon ngon tuyệt, Zelring-chan♪, ghen tỵ không nè?[17] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]
Tâm hồn tôi vừa mới bay lên cung trăng huh? Eemm, thực sự đây là một món ăn à?
Tôi nhìn xung quanh mình và khuôn mặt của mọi người như đang muốn nói [Tiến lên, ăn đi nào]. Thế nhưng chẳng có ai giơ tay xung phong và tuyên bố [Vậy thì tôi sẽ bắt đầu thưởng thức]!
… Vì ngay đến Liecia và cả nhóm cũng đã nếm thử những món mà trước đây họ chưa từng ăn bao giờ.
Thật không công bằng nếu chỉ có một mình tôi đánh bài chuồn khỏi kiếp nạn này! Bây giờ đã đến lúc nếm thử rồi!!!!
*Sì sụp*
“!?”
“V-Vậy, hương vị của nó ra sao, Souma?”
Tôi nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của Liecia, nên tôi,
“… Món này ngon bất ngờ.”
Đáp lại như vậy. Đúng. Đây là gì thế? Nó khác hoàn toàn so với những gì tôi đã hình dung.Tôi cứ ngỡ rằng món này sẽ mang hương vị cá và mềm nhũn như ika soumen, nhưng nó lại có độ dai khiến bạn phải nhai nhóp nhép và không hề tanh một chút nào cả. Thay vì udon, món này tương tự như một nồi [kuzukiri][18] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]hoặc [Ma*ny][19] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Chẳng hiểu sao chỉ khi nhai nó tôi mới cảm nhận được kết cấu đặc biệt của món ăn phát ra những tiếng kêu *kít kít*. Có phải đây là chất xơ không nhỉ? Tôi đưa ra kết luận cuối cùng là: [Hình thức: Udon, Hương vị: Kuzukuri, Kết cấu: đặc sản vùng Kyushu Okyuuto[20] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Đúng vậy, món này không tệ đâu, không tệ chút nào cả.
“Chuẩn chuẩn… Món này ngon bất ngờ đấy!”
“Hương vị tuyệt hảo của món ăn được phần soup truyền tải một cách trọn vẹn.”
“Đây thực sự được làm từ con Zelring đó sao? Thật bất ngờ.”
“*sụụụụụụụụụụụụụụụụp*”
Mọi người thưởng thức món ăn sau tôi cũng đều thể hiện ấn tượng tốt đẹp của mình. Rốt cuộc thì nó rất là ngon miệng mà. Sẽ thật là vô nghĩa khi so sánh xem món udon này và udon thông thường bên nào ngon hơn. Tương tự như, udon và soba, món nào tuyệt vời hơn đều phụ thuộc vào khẩu vị của mỗi người. Món này cũng có nét hấp dẫn riêng của nó.
“Nhân tiện đây, về hàm lượng dinh dưỡng thì thế nào?”
“Hàm lượng dinh dưỡng… Nói cách khác thì, thần không biết, nhưng có lẽ nó tương tự như chất keo từ xương động vật.”
“Collagen, huh?”
Vậy ra con Zelring sở hữu cả lượng protein có trong xương động vật và chất xơ thực vật. Càng ngày tôi càng không biết loài Zelring nên được coi như động vật hay thực vật nữa đây.
(Vamp: mình nghĩ là động vật hợp lý hơn)
“Dù gì đi chăng nữa, tôi cũng không nghĩ rằng có vấn đề gì với hàm lượng dinh dưỡng của chúng đâu. Vì ta có thể tìm thấy loài Zelring ở gần như tất cả mọi nơi, nên nếu tiêu thụ được nó, thì tình trạng thiếu lương thực sẽ bớt nghiêm trọng hơn, mọi người đồng ý không?”
“Đúng vậy. Chăn nuôi loài Zelring cũng rất đơn giản. Chúng sẽ dễ dàng sinh sôi nảy nở ngay cả khi chỉ được chăm sóc bằng những nguyên liệu thừa khi chế biến và ăn uống.”
“… Không, hãy đừng cho chúng ăn những thứ lạ lùng. Nếu chúng tiêu hóa những chất độc hại, khi mọi người chế biến con Zelring ấy thành thức ăn nó có thể gây ra ngộ độc thực phẩm đấy.”
“Đ-Đúng thế, chuẩn chuẩn.”
“Hiện tại, hãy thử nghiệm mô hình chăn nuôi Zelring trước đã. Săn bắt chúng trong tự nhiên cũng là một lựa chọn khả dĩ, nhưng mọi chuyện sẽ chuyển biến xấu đi nếu việc đó khiến số lượng loài giảm sút quá nhiều và gây ảnh hưởng không tốt đến hệ sinh thái…”
“Em nghĩ đó là một quyết định sáng suốt.”
Ngoài điều ấy ra thì món Udon Zelring đúng là ngon tuyệt cú mèo luôn.
◇ ◇ ◇
“Thực sự có thể ăn được món đó à?”
“Nhưng, Nhà vua và những người khác thưởng thức nó rất ngon lành mà.”
“Tôi sẽ ghé qua Hội Phiêu lưu giả và đưa ra nhiệm vụ bắt giữ Zelring.”
“Ah, vậy thì tôi cũng làm điều tương tự.”
Những cuộc trò chuyện như vậy dường như nở rộ tại các quảng trường đài phun nước trên khắp vương quốc. [Món ăn thương hiệu của Elfrieden là Ẩm thực Zelring]. Nhưng vào thời điểm này, liệu ai có thể tiên đoán được rằng những điều trong câu nói ấy sẽ trở thành sự thực vào một ngày nào đó trong tương lai xa xôi chứ?
◇ ◇ ◇
[Vậy ta hãy cùng giới thiệu những nguyên liệu tiếp theo nhé. Món ăn được chế biến từ trước đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Khi Poncho nói điều này, ông ấy mở chiếc hộp ra; sau đó chúng tôi được thấy thứ nằm bên trong chiếc hộp.
“Ewww…” x4
Tất cả mọi người đều bật ra âm thanh ấy từ miệng mình. Vì bên trong chiếc hộp là một “con bọ”. Tuy nhiên, món ăn này, đến từ thế giới… mà không, Nhật Bản mà tôi đã từng sinh sống trước đây.
“Đây là Châu chấu[21] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] Tsukudani[22] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c], đúng không?”
“Vâng, đúng vậy. Món này được biết đến với cái tên [Châu chấu Khổng lồ Tsukudani]
“Ah… Phải rồi, nó to thật đấy.”
Thông thường, châu chấu sử dụng trong tsukaudani của Nhật Bản chỉ bằng kích cỡ của một con dế (dù vậy, tại sao tôi lại so sánh kích cỡ của một loài côn trùng này với một loài khác nhỉ?) nhưng loại châu chấu này to hệt như tôm thương phẩm kuruma[23] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Màu sắc của món ăn mang đến cho ta cảm nhận về hương vị ngọt ngào và mặn mòi, nên hãy cùng nếm thử xem có điều ẩn chứa bên trong nào… Hm? Tsukudani à?
“Đây là tsukudani…”
“Eh? Souma, anh định sẽ ăn nó sao?”
Liecia đang nhìn vào tôi với nét mặt đầy ngạc nhiên khi tôi đột ngột xiên cái dĩa vào con châu chấu khổng lồ. Chắc chắn rằng thông thường một người sẽ ngần ngại khi thưởng thức món này chỉ bởi vẻ ngoài của nó. Họ sẽ nếm thử rất rụt rè thay vì ăn một cách điềm tĩnh. Tuy nhiên, vào thời điểm hiện tại, tôi không hề để điều này làm bản thân mình bận tâm. Sau cùng thì chính tôi, nhất định cần phải tìm hiểu kỹ càng món ăn này!
*nhoàm nhoàm*, *măm măm*…
“!?”
“N-Nó thế nào, Souma?”
Kết cấu giống như món tôm với lớp vỏ cứng vẫn còn vẹn nguyên. Thế nhưng, điều quan trọng hơn việc ấy. Đây là… Không còn nghi ngờ gì nữa!
“Món tsukudani này… sử dụng Shouyu!”
“Souyuu?”
Shouyu. Xì dầu. Hạt nhân trong hương vị Nhật Bản. Nếu không có gia vị này, sashimi hay thực phẩm đã chế biến sẽ chỉ vô dụng mà thôi! Ramen, hamburger, spaghetti và ẩm thực nước ngoài sẽ biến thành “Đồ ăn Nhật Bản” với gia vị kỳ diệu này! Có lẽ tôi đã mong mỏi khát khao hương vị này kể từ khi đặt chân tới thế giới này! Chính vì làm ra được thực phẩm lên men rất khó khăn nên tôi đã bắt chước và chế ra món sốt mayonnaise, nhưng dù có như vậy, hương vị của nó cũng không thể sánh ngang với loại gia vị ảo giác này! Nhưng trong món ăn ngày hôm nay, nó xuất hiện ở đó ngay trước mắt tôi đây. Mặc dù chi là một con châu chấu, nhưng dường như nó là món ăn tối thượng dành cho tôi.
“Eh? Không thể nào, Souma đang khóc sao?”
“Làm sao tôi có thể không rơi lệ chứ? Đây là… hương vị từ quê nhà của tôi.”
“Hương vị từ quê nhà của Souma…”
“Quê hương của Souma-niisama cũng có món Châu chấu Tsukudani sao?”
Tôi nhìn vào Tomoe-chan, cô bé đang gặm món Châu chấu Tsukudani. Điều đó làm tôi nhớ ra, khi tất cả mọi người đều lui ra xa, chỉ có cô bé này không hề biểu lộ cảm xúc ngạc nhiên nào cả….
“Có lẽ nào món ăn này là…”
“Vâng. Em thường xuyên được ăn nó tại ngôi làng của Bí Lang Tộc.”
“Vậy ra, Bí Lang Tộc có thể làm ra shouyu sao!?”
“Shooyuu… Có lẽ nào là “Nước tương mặn”[24] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] không ạ?”
“Nước tương mặn sao?”
“Nước tương mặn là một gia vị được Bí Lang Tộc rất ưa chuộng, vâng ạ.”
Sau đó, từ phía bên cạnh, Poncho cung cấp thêm thông tin bổ sung.
“Ban đầu, Bí Lang Tộc ngâm đậu với muối và làm nó lên men trở thành món “tương đậu muối”[25] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] được sử dụng như một thứ gia vị. Quá trình này cũng tạo ra một lớp chất lỏng trên bề mặt được hớt ra và xử lý để biến thành “nước tương mặn”. Cả hai loại gia vị đều mang hương vị độc đáo mà không thể tìm được ở đâu khác trong đất nước này.”
Đúng vậy. Lời giải thích này đã thuyết phục được tôi rồi. Sau cùng thì tôi đã đọc qua vài quyển sách nói rằng shouyu được tạo ra như một sản phẩm phụ của quá trình làm ra miso. Nói cách khác, “tương đậu muối” là miso còn “nước tương mặn” là shouyu (lý do tôi không nghe được chúng là “miso” và “shouyu” có lẽ là vì nó không hề tương tự như “shouyu” hiện đại). Có lẽ ẩm thực của Bí Lang Tộc khá gần gũi với Nhật Bản đây….Hmm, chờ chút đã.
“Tomoe-chan này. Món tsukudani này cũng được chế biến với sake đúng không?”
“Ah, vâng ạ. Sake được làm ra từ một hạt giống thực vật có tên là hạt giống Eni.”
“Đó là loại hạt gì vậy?”
“Umm… Đó là một loài cây phát triển tại vùng đất ngập nước, phần bông của nó có ngọn giống như cái chổi chứa rất nhiều hạt giống tương tự với hạt lúa mì.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là lúa nước! Hy vọng của ngày mai đây rồi! Về phương án thay thế trồng trọt cây công nghiệp bằng cây lương thực, tôi đã suy nghĩ đến việc canh tác lúa nước (ruộng ngập nước) không hề thua kém về độ màu mỡ so với lúa mì (ruộng khô), tuy nhiên đất nước này không hề có hạt giống lúa nước vô cùng thiết yếu, nên kế hoạch này đã phải bị đình lại. Hóa ra là thế, nó mọc tự nhiên tại phía bắc, huh? Lẽ dĩ nhiên, tôi sẽ phải ban thánh chỉ yêu cầu canh tác lúa nước. Dù sao đi chăng nữa, Bí Lang Tộc… shouyu, miso và cả lúa nước nữa; bộ tộc này nắm giữ rất nhiều thứ mà tôi khát khao.
……..
“Được rồi, tôi đã quyết định! Nhưng người tị nạn đến từ Bí Lang Tộc sẽ được ban cho một phần đất đai tại Parnam.”
“Uee!?”
“Do đó, tôi muốn họ sản xuất món tương đậu muối và nước tương mặn đó. Vì chúng ta có thể khôi phục độ phì nhiêu của đất đai[26] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] bằng cách trồng thật nhiều cây đậu nành.”
“Khoan đã, Souma nè, anh nghiêm túc đấy hả?”
Liecia vô cùng bối rối, nhưng dù thế đi chăng nữa, tôi đang hoàn toàn nghiêm túc.
“Shouyu và miso… Với nước tương mặn và tương đậu muối, tôi có thể mô phỏng lại ẩm thực của quê hương mình. Vì dường như nơi đây cũng có lúa nước, chẳng lẽ mọi người không muốn được thưởng thức những món ăn tuyệt hảo mà thế giới này chưa từng được chứng kiến trước đây sao?”
“C-chuyện ấy…”
“Dạ! Em muốn được thưởng thức tất cả!”
Aisha giơ tay mình lên đầy sôi nổi. Cô nàng này thực sự thành thật với cái dạ dày của mình ha.
“… Không chỉ mình Aisha đâu, tôi nghĩ rằng những người dân cũng sẽ rất thích ăn nó đấy. Vậy thì, tôi nên truyền bá cho công chúng công thức nấu ăn để họ có thể đích thân tự mình chế biến sau khi đã thu thập đủ nguyên liệu phải không nào? Hoặc khả năng họ có thể mở một cửa hàng sử dụng phương pháp nấu ăn ấy sẽ rất dễ xảy ra đúng chứ? Dù cách nào đi chăng nữa, tôi cũng tin rằng nó sẽ thúc đẩy nền kinh tế của chúng ta.”
Nếu nền kinh tế có tính lưu động cao thì nó sẽ giúp đất nước này hưng thịnh hơn. Đó là điều mà tôi tin tưởng[27] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Chính vì thế tôi đã nói với những người dân đang theo dõi buổi phát thanh:
[Chúng ta chỉ có thể tiếp tục tồn tại với một đường lối quản trị sáng suốt. Chính vì vậy, tôi sẽ sử dụng tài năng đó ngay cả khi nguồn gốc xuất thân của người ấy là dân tị nạn. Tôi chẳng hề có bất cứ lý do nào để không chấp nhận một bộ tộc đã sở hữu công nghệ chế biến thực phẩm xuất sắc cả. Đúng vậy… Trong vòng 5 năm tới, tôi sẽ ban tặng độc quyền sản xuất tương đậu muối và nước tương mặn cho Bí Lang Tộc. Nếu có bất cứ dây chuyền sản xuất nào khác thì sẽ ngay lập tức bị thẳng tay trừng trị với tội danh sản xuất trái phép. Tuy nhiên, sau khi 5 năm đã trôi qua thì tôi sẽ gỡ bỏ lệnh cấm đối với tương đậu muối và nước tương mặn, và nó sẽ trở thành một thị trường tự do, nên tôi sẽ khuyến khích Bí Lang Tộc xây dựng nền tảng kinh doanh của họ một cách vững chắc trong giai đoạn 5 năm ấy. Đó là tất cả những gì tôi muốn nói.]
◇ ◇ ◇
*Sách giáo khoa Lịch sử*
Sau lời tuyên bố này, một vùng đất tại Thành phố Thủ đô Parnam được xây dựng trở thành khu cư trú cho Bí Lang Tộc. Khi nhận được trợ cấp từ đất nước, họ xây dựng những nhà máy sản xuất “Đậu Tương Muối” và “Nước Tương Mặn”. Trong thế giới này đã xảy ra rất nhiều trường hợp những khu cư trú dành cho dân tị nạn bị biến thành các khu ổ chuột. Nguyên nhân của chuyện này là những hoạt động kinh tế của dân tị nạn rất giới hạn(họ thất nghiệp hoặc bị bóc lột như những lao động rẻ mạt, và các trường hợp tương tự khác), nên họ thường rơi vào hoàn cảnh phải vật lộn trong đói nghèo. Tuy nhiên, đối với trường hợp của Bí Lang Tộc, do được Nhà vua ban tặng những độc quyền về “Tương Đậu Muối” và “Nước Tương Mặn”, họ sẽ có thể gây dựng nền tảng kinh doanh và vùng cư trú của họ không hề trở thành một khu ổ chuột khác. Sau khi 5 năm đã trôi qua và độc quyền chấm dứt, những thú nhân thuộc bộ tộc này đãhòa nhập hoàn toàn và trở thành một phần trong số cư dân thành phố thủ đô. Ngay cả thời điểm sau khi những sản phẩm “Tương Đậu Muối” và “Nước Tương Mặn” được đổi tên thành [Miso] và [Shouyu] và các độc quyền của họ hết hiệu lực, Bí Lang Tộc vẫn tiếp tục cống hiến hết mình cho công cuộc sản xuất những đặc phẩm này. Và thế là, trong rất nhiều năm sau này, nhân dân vô cùng ưa chuộng Miso và Shouyu do Bí Lang Tộc chế biến với biểu tượng [Sói] hình lục giác và được bán với nhãn hiệu [Kikkourou][28] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c].
◇ ◇ ◇
*Người kể chuyện*
Tại quảng trường đài phun nước, một bản nhạc nền đầy nhịp nhàng và giọng nói dịu dàng của Juna Dohma vang vọng khắp xung quanh.
[Vậy là thời lượng lên sóng của chương trình [Brunch của Nhà vua] đã sớm đi tới thời điểm phải nói lời chào tạm biệt. Poncho-san, anh nghĩ thế nào về việc trở thành một người dẫn chương trình?”
“V-Vâng. Tôi rất vui mừng vì vốn kiến thức của mình có thể giúp ích cho người dân dù chỉ một chút mà thôi. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng trở thành một người dẫn chương trình là một việc quá sức đối với bản thân. Tôi hy vọng rằng lần tới sẽ có ai khác thế chỗ mình.]
[Ta hãy cùng xem xét nào, liệu lần tới sẽ có một chương trình khác chứ? Ý kiến của người là gì ạ, thưa Bệ hạ?]
[Điều đó phụ thuộc vào yêu cầu của nhân dân.]
[Hóa ra là như vậy, thần hiểu rồi. Nếu mọi người có nhu cầu thì sẽ thật là tốt. Đúng không nào, Poncho-san?]
[C-Cá nhân tôi không hề yêu cầu đâu, vâng!]
[Nào đừng nói như vậy mà, hãy cùng nhau làm chuyện này một lần nữa vào dịp tới nhé~♪]
[Hiiiii! Làm ơn tha cho tôi vụ đó đi mà!]
[Cám ơn quý vị và các bạn đã theo dõi và lắng nghe đến tận lúc này đây. Chương trình được mang đến với mọi người bởi tôi, Juna Dohma và]
[Poncho Ishizuka Panacotta với tư cách người dẫn chương trình. Vâng!]
[Vậy thì mọi người, Gokigen’you[29] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]
Khi bản nhạc nền ngừng phát, hình ảnh cũng theo đó tan biến vào hư vô. Có vẻ như chương trình đã kết thúc rồi. Khi buổi phát thanh chấm dứt, những tiếng thở dài vang lên khắp nơi tại mỗi quảng trường đài phun nước trên đất nước.
“Ah… Vậy là kết thúc rồi sao?”
“Nó thú vị một cách bất ngờ. Tôi muốn được xem nhiều hơn nữa.”
“Đúng đấy. Không nhất thiết ngày nào cũng phải có nhưng tôi hy vọng rằng ít nhất nó sẽ được lên sóng định kỳ.”
“Nhưng nếu có yêu cầu thì chương trình sẽ được thực hiện lần nữa đúng không? Vậy hay là chúng ta cố gắng đệ trình yêu cầu về chương trình lên Quốc Hội nhỉ?”
“Ooh! Còn lựa chọn đó cơ mà nhỉ. Vậy thì hãy cùng bàn luận việc này với thị trưởng nhé.”
Những cuộc trò chuyện như vậy diễn ra ở mọi thành phố. Rốt cuộc thì, giải trí tại thế giới này chỉ giới hạn đến việc đánh bạc tại quán bar mà thôi. Nhân dân được giới thiệu đến với [Chương trình Đa dạng] chứa những nội dung cung cấp các loại hình giải trí mới ngay trước mắt mình (Mặc dù Souma chỉ muốn cung cấp một [Chương trình Tài liệu] về vấn đề lương thực, nhưng nhờ có những câu nói đùa của Juna và Poncho, một trích đoạn tương tự như chương trình nấu ăn và cảnh tượng những cô nàng xinh đẹp rên lên khe khẽ “Kyaaa” mỗi khi được nếm thử một món ăn kỳ lạ nên kết quả này là điều không thể nào tránh khỏi). Lẽ dĩ nhiên là họ sẽ cảm thấy phấn khích rồi. Trên thực tế, chỉ vài ngay sau đó, Quốc Hội đã đệ trình lên Nhà vua một [Lá thư Thỉnh cầu Tổ chức Phát thanh Hoàng gia Định kỳ]. Souma sau đó đã chấp nhận thông qua và rồi thiết lập chương trình Phát thanh Hoàng gia Elfrieden tân thời vào mỗi buổi tối hàng ngày.
Mà, cũng có những người mang quan điểm hoàn toàn khác biệt so với cái nhìn của xã hội.
“Khi lần đầu nghe tin tân vương đăng quang một cách quá đột ngột, tôi đã nghi ngờ rằng đó là một vụ tiếm ngôi. Tuy nhiên, thật bất ngờ, vị Vua trẻ tuổi ấy lại là một con người vô cùng thân thiện.”
“Đúng thế. Tôi phần nào hiểu được lý do Vua Alberto thoái vị rồi.”
“Công chúa trông cũng thật tràn đầy sức sống. Tôi không tin rằng người bị cưỡng ép chấp nhận hôn ước của mình.”
“Thái độ của họ đối với nhau rất thoải mái. Mối quan hệ giữa họ chắc hẳn cũng vô cùng tốt đẹp đây.”
“Hohoho, vậy thì năm tới một người nối ngôi có thể chào đời đó.”
“Đứa con của vị Vua thông thái và nhân từ với nàng công chúa kiều diễm, huh? Tôi thực sự nóng lòng muốn được tận hưởng thời đại đang đến gần ấy.”
“Ông nói chí phải. Hohoho.”
Các bậc lão niên lặng lẽ cười cùng nhau.
“Vị Vua thông thái và nhân từ”… Đó là đánh giá của họ về Souma.
Thế nhưng, lời nhận xét đó chỉ đúng một nửa mà thôi.
Souma chắc chắn không phải một “vị Vua nhân từ[30] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]”.
◇ ◇ ◇
“Hãy báo cáo cho tôi về tình hình chính sự của các quốc gia láng giềng!”
genjitsushugisha-no-oukokukaizouki-vol-1-10 [/images/images/image-4.png]
Phòng Chánh Vụ của Nhà vua: Tôi đang ngồi trên chiếc ghế dành riêng cho mình và yêu cầu Hakuya, người đang đứng ở phía bên kia chiếc bàn, cung cấp thông tin[31] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Giọng nói vô cảm. Ánh mắt lạnh lùng. Đó là một bầu không khí khiến ta chẳng thể nào tưởng tượng được rằng nó tỏa ra từ cùng một con người đã có mặt tại chương trình nấu ăn vài tiếng đồng hồ trước đây. Sau cùng thì chỉ Hakuya và tôi hiện diệntại nơi này mà thôi. Giờ đây, Liecia cùng những người khác có lẽ đang rất phấn khích và ăn mừng thành công của buổi Phát thanh Hoàng gia. Aisha, cô nàng tự nhận mình là cận vệ của tôi và luôn luôn bên cạnh tôi không tách rời, thì bị bữa tiệc đã chuẩn bị sẵn níu chân.
Sau khi tạm thời rời khỏi chỗ của mình tại buổi ăn mừng, chúng tôi tiến hành một cuộc bàn thảo tại Phòng Chánh Vụ này. Hakuya cũng rất bình thản trước bầu không khí tỏa ra từ tôi, và trải rộng bản đồ của thế giới này trên mặt bàn.
map-no-spoiler [/images/images/image-5.png]
Bản đồ Lục địa
“Thần sẽ bắt đầu bản báo cáo. Đầu tiên, hãy cùng xem xét những quốc gia láng giềng: đất nước ta nằm trên vùng đông nam của Lục địa, những đất nước kế cận về phía bắc là: [Liên minh Chư Đông Quốc][32] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c], về phía tây là: [Công quốc Amidonia][33] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] và về phía tây nam là: [Nước Cộng hòa Torgis][34] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]; vậy là có 3 quốc gia này. Những láng giềng khác của ta là quốc đảo [Liên bang Cửu Thủ Long Archipelago][35] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] ở phía đông bên kia đại dương và dong binh quốc [Zem][36] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] nằm xa hơn về phía tây của Công quốc Amidonia. Trong những đất nước này, số lượng các quốc gia có mối giao hảo với ta là 0, giữ quan hệ trung lập là 4, và chỉ 1 mang thái độ thù địch.”
“Vậy là, có vẻ như chúng ta thực sự không có bằng hữu rồi.”
“Xin tâu Bệ hạ với tất cả lòng thành kính, thần nghĩ đó là một hoàn cảnh mà ta hoàn toàn có thể thấu hiểu vì giai đoạn hiện tại vô cùng hỗn loạn khi Đội quân Quỷ Vương đang tới gần. Lúc này đây, mọi quốc gia đều nghi ngờ lẫn nhau, và chỉ có những [Chính quyền Bá chủ][37] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] hoặc [Quốc gia Chư hầu][38] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] mới được xem như có thái độ thân thiện.”
“Anh thậm chí có thể gọi đó là tình bạn sao?”
“Nếu không cần bận tâm về chuyện mưu phản thì có thể coi đó là bằng hữu, thần cho rằng như vậy.”
Vị thủ tướng này nói ra điều phi lý ấy một cách thật thờ ơ. Chẳng phải điều đấy đồng nghĩa với việc gọi mối quan hệ ‘thống trị- nô dịch’ trong đó một bên có khả năng sẽ bị tận dụng cạn kiệt đến khi sụp đổ hoàn toàn mà không thể cất lên bất cứ một lời phàn nàn nào là ‘mối giao hảo’ ư? Cũng giống như liên minh giữa Gia tộc Oda và Gia tộc Matsudaira khi Oda Nobunaga vẫn còn sống vậy[39] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c].
“Vậy, Amidonia là phía mang thái độ thù địch sao? Hay Zem?”
“Không phải Zem. Chắc chắn họ để lại ấn tượng xấu về “những vấn đề ấy”, tuy nhiên mọi chuyện cũng không đi đến mức độ thù địch. Tất nhiên, nếu Công quốc Amidonia công khai đối nghịch với chúng ta và kêu gọi quân chi viện, họ sẽ chỉ đặc phái lính đánh thuê mà thôi.”
“Amidonia, huh?… Nếu tôi nhớ không lầm thì họ đã gửi cho chúng ta một “lời đề nghị hỗ trợ”, đúng chứ?”
“Vâng. Họ đã nói rằng [với tư cách một đất nước láng giềng, tính ổn định quốc gia của Elfrieden có mối liên hệ trực tiếp đến nền quốc phòng của chúng tôi, nếu nhận được lời kêu gọi giúp đỡ bình định Tam Tước, chúng tôi sẵn sàng gửi quân chi viện đến].”
“Hahaha…. Thật dễ dàng để hiểu thấu bọn chúng.”
Hiển nhiên rằng chúng nhắm tới việc mở rộng lãnh thổ của mình bằng cách lợi dụng xung đột giữa bên tôi và Tam Tước.
“Nhưng anh biết đấy, tôi nghĩ rằng chúng cũng đã nói điều tương tự với bên phía Tam Tước.”
“Như kiểu [Hãy cùng nhau hợp lực lật đổ tên ngụy vương Souma kẻ đã chiếm đoạt ngai vàng ]. Đây không phải là chuyện để đùa cợt được đâu ạ.”
Mà, ngay cả đến Tam Tước cũng sẽ nhận ra những động cơ phía sau của Amidonia thôi. Vì tôi chẳng phải là một vị vua không hợp lòng dân, nên chúng sẽ khó có thể tập hợp lại tại đất nước này mà không gặp phải bất kỳ sự phản kháng nào. Dĩ nhiên, ngay đến cả Amidonia cũng hiểu được điều này, nên nói cách khác thì….
“Nếu cả hai phía cùng đưa ra lời kêu gọi hỗ trợ thì chúng có thể di chuyển đội quân của mình đến đây, khoác lên mình một cái cớ hợp tình hợp lý.”
“Chúng sẽ nắm lấy quyền kiểm soát những thành phố phía tây trong khi gửi quân đội đến chi viện cho “phe thắng trận”. Và rồi, bằng cách này hay cách khác, chúng sẽ đưa ra một lý do để chiếm đoạt toàn bộ quyền kiểm soát thành phố và bảo vệ nó như chính lãnh thổ của mình một cách đầy hiệu quả.”
“Một chiến thuật chính thống nhưng lại phát huy tác dụng.”
Có rất nhiều những ví dụ trong lịch sử của thế giới trước đây. Houjou Sou’un[40] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] [Mượn con đường săn để chiếm lấy lâu đài[41] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Có lẽ chỉ những tay dễ gạt mới không thể nào nhìn thấu được thủ đoạn đơn giản ấy. Amidonia, những kẻ ngập tràn giả dối; Zem, những kẻ bắt đầu bộc lộ khuynh hướng thù địch, và cuối cùng là sự chống đối đến từ Tam Tước đã làm lung lay mối đoàn kết dân tộc của Elfrieden. Ôi thần linh ơi, chẳng phải tình cảnh này đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi sao?
“Thế nhưng, mặc dù trong trường hợp ấy, vậycòn viễn cảnh mà anh đã dựng nên thì sao?”
Tôi kìm nén cảm xúc và nhìn chằm chằm vào Hakuya. Tuy nhiên anh ấy không hề mất bình tĩnh dù chỉ một chút ít và đáp lại.
“Vâng. Vào thời điểm hiện nay, tình hình đã hoàn toàn chuyển biến theo hướng có lợi cho chúng ta rồi.”
Chứng kiến bộ dạng đầy điềm tĩnh ấy, tôi gãi đầu mình thật mạnh.
“Anh… biết về nó rồi, phải không?”
Chính sách mà Hakuya thông qua sẽ dẫn đến một vài nạn nhân.
Viễn cảnh Hakuya dựng nên sẽ khiến kẻ địch chịu tổn thất rất lớn và mang lại cho các đồng minh của ta những lợi ích tuyệt vời. Không còn nghi ngờ gì nữa, phương pháp này là cực kỳ thiết yếu để đất nước này bắt đầu được biết đến như một thế lực mạnh mẽ. Tuy nhiên, muốn viễn cảnh này trở thành sự thực, đất nước này sẽ cần phải đổ máu. Chắc chắn sẽ xảy ra cảnh thịt nát xương tan, nhưng ‘thịt’ đó chính là những người dân. Bao nhiêu người sẽ bị hy sinh cho viễn cảnh này đây?
Thế nhưng Hakuya cất lời mà chẳng chút ngần ngại.
“Vâng. Người nào có thể nắm bắt cơ hội này thì nên chớp lấy nó.”
“…”
“Thần cho rằng Bệ hạ cũng đã hiểu thấu rồi. Rằng nếu phương pháp này đi đến thành công, sẽ có rất nhiều người dân được cứu thoát.”
“… Tôi biết chuyện ấy chứ. Nhưng, anh thấy đấy, tôi chỉ có thể cho phép “điều này” xảy ra một lần mà thôi.”
Tôi nhìn chăm chăm vào đôi mắt của Hakuya và thực lòng đáp lại.
“Tại thế giới của tôi, có một nhà tư tưởng chính trị đã nói điều tương tự trong [De Principatibus][42] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c]. Ông ấy nói rằng đặc điểm của một quân vương là: với tư cách kẻ thống trị, sau khi “việc này” đã hoàn toàn chấm dứt, nó sẽ không xảy ra một lần thứ hai nào nữa. Trái lại, nếu kẻ đó quyết định lặp đi lặp lại “việc này” rất nhiều lần, không sớm thì muộn hắn sẽ trở thành một bạo chúa và nếm mùi thất bại[43] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c].
“…Machiavelli-dono đó có vẻ là một con người mang cách suy nghĩ thực tế[44] [http://valvrareteam.com/story/chuong-3-bua-xe-cua-nha-vua-c] đáng ngạc nhiên.”
Hakuya dường như có đôi chút hứng thú. Ah, vì đó là thứ mà anh ấy thích mà. Machiavelli, xét về mọi mặt, sở hữu đường lối suy nghĩ vô cùng thực tế, nên tôi đã đọc đi đọc lại [De Principatibus] rất nhiều lần.
…Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cái ngày mà vốn kiến thức này có thể trở nên hữu dụng sẽ tới.
“Dù sao đi chăng nữa, tôi chấp thuận sách lược ‘đó’ của anh. Đó là lý do tại sao…”
“…”
“Con xúc xắc đã gieo rồi, hãy tung một đòn kết liễu nào.”
◇ ◇ ◇
Lời tác giả:
Tôi chưa bao giờ quyết định rằng Souma là một vị vua nhân từ.