16 tháng 11, pháo đài Catherine, Hạ cung.
Giờ phút này, một hội nghị chiến lược đang được tổ chức tại Hạ cung. Đại Mục Thủ Belinsky cùng nhiều chủ giáo quan trọng có mặt để lắng nghe.
Thống soái Siema, tư lệnh mặt trận phía tây, cũng đến tham dự hội nghị từ bộ tư lệnh của mình.
Vì không còn đảm nhiệm chức vụ trong Bộ Tổng Tham Mưu và Bộ Quốc Phòng, ông được xếp ngồi ở vị trí gần rìa phòng.
Thống soái Boris trình bày tình hình: “Địch đã chiếm phần lớn Kalanskaya, nhưng tin tốt là chúng chưa thanh lý hết tàn quân Cận Vệ Binh trong thành. Chúng ta phỏng đoán địch đã nỏ mạnh hết đà.”
“Giữa ta và Kalanskaya còn 10km khu vực phòng thủ kiên cố, cùng số lượng lớn hộ giáo quân và lính nghĩa vụ.”
“Một tin tốt nữa là số binh lính tan tác trong đợt tấn công trước đã được tổ chức lại. Trong một tuần tới, ta sẽ có thêm vài quân đoàn đầy đủ quân số tham chiến.”
“Thứ hai, những thương binh đợt đầu đã xuất viện và sắp trở về đơn vị. Lính nghĩa vụ vừa nhập ngũ cuối tháng Sáu, đầu tháng Bảy cũng đã hoàn thành huấn luyện quân sự cơ bản, sẵn sàng bổ sung quân số.”
“Chúng ta dự kiến trong một tháng tới, sẽ có ít nhất một triệu quân tiếp viện. Ngoài ra, hàng triệu thanh niên khác đang được huấn luyện quân sự.”
“Đồng thời, ta cũng dự bị khởi động giai đoạn hai của kế hoạch động viên, gọi nhập ngũ lính giải ngũ trên ba mươi tuổi. Ta vượt trội hơn Prosen về nhân khẩu, hơn nữa Prosen đang phải dàn trải lực lượng trên nhiều mặt trận, một lượng lớn binh sĩ của chúng phải đóng ở biên giới phía tây, đề phòng Liên Hiệp Vương Quốc đổ bộ tấn công.”
Thống soái Boris nhìn Nikola Đệ Ngũ: “Bệ hạ có gì chỉ thị?”
“Trong những lời này, bao nhiêu phần là thật?” Sa Hoàng hỏi.
Olga lên tiếng: “Phụ thân! Xin hãy tin tưởng các tướng quân!”
Nhanh như chớp giật, một tiếng rít xé gió vang lên.
Các tướng lĩnh từng trải chiến trường trong phòng ngay lập tức phản ứng. Thượng Tướng Turgenev thậm chí chui thẳng xuống gầm bàn.
Khoảnh khắc sau, cửa sổ kính vỡ tan tành, như thể có thứ gì từ bầu trời lao thẳng vào phòng.
Olga há hốc mồm nhìn khung cửa sổ và mảnh kính vỡ bay về phía mình, chỉ chút nữa thôi nàng đã bị đâm thành tổ ong vò vẽ.
Một thân ảnh to lớn chắn trước mặt Olga, là Thống soái Siema.
Hai tay ông chống lên bàn, giữ khoảng cách giữa cơ thể ông và công chúa.
Ánh mắt ông dịu dàng nhìn công chúa, như nhìn cháu gái mình.
Tiếng nổ thứ hai, thứ ba vang lên, bụi trần rơi xuống đầu Olga.
Đèn chùm bỗng rơi xuống, đập vào bàn hội nghị, vỡ tan.
Bất ngờ, một mảnh vỡ nhỏ găm vào má Olga.
Chỉ là một vết xước nhỏ, lau chút nước bọt vài hôm là lành.
Pháo kích chấm dứt.
Tiếng rên rỉ của người bị thương vọng vào từ ngoài phòng họp.
Thống soái Boris đứng dậy: “Pháo kích dừng nhanh vậy chứng tỏ địch đã hết đạn pháo.”
Những người khác cũng lồm cồm bò dậy. Tham Mưu Trưởng Tukhachev lớn tiếng hỏi: “Kiểm kê thương vong! Không lẽ chúng nhắm trúng phòng họp?”
Lúc này, Thống soái Siema, người vừa bảo vệ Công chúa Olga, dùng chút sức lực cuối cùng rời khỏi nàng và ngã xuống.
Olga trừng lớn mắt nhìn ông.
Nikola Đệ Ngũ đột nhiên cười quái dị: “Ha ha ha! Hết rồi, hết thật rồi! Các ngươi nói dối! Chiến tranh đã thất bại! Ha ha ha ha! Các ngươi lừa trẫm! Chắc hẳn còn âm thầm thông đồng giảng hòa với Prosen!”
Belinsky ngước nhìn Chủ Giáo Raf Kidd.
Raf Kidd gật đầu, lặng lẽ rời phòng.
Turgenev thấy cảnh này, lông mày nhíu chặt.
Tukhachev không còn tâm trí để ý những chuyện khác, ông cố gắng thuyết phục Sa Hoàng: “Bệ hạ! Chúng ta chưa thất bại! Địch đã ngừng pháo kích, chứng tỏ chúng đã nỏ mạnh hết đà!”
“Nỏ mạnh hết đà! Nỏ mạnh hết đà!” Nikola Đệ Ngũ đập bàn gào to. “Các ngươi lúc nào cũng nói câu này! Nói bao nhiêu lần rồi hả? Trẫm muốn xử bắn hết các ngươi, sau đó đi giảng hòa với Prosen! Biết đâu trẫm vẫn có thể làm vua! Bắt đầu bằng việc xử bắn tên nào nói cái gì mà Bức Tường Sắt Đế Chế không thể nào ngăn cản được đi! Người đâu! Rokosov đang phòng thủ khu vực cách đây chỉ 30km, gọi hắn tới!”
Olga dù chưa hết bàng hoàng, vẫn bước lên một bước: “Phụ thân!”
Nàng cố gắng giữ giọng trung tính, như một chàng trai trẻ.
Nikola Đệ Ngũ ngừng gào thét, nhìn Olga: “Ivan! Con ở đây à. Chờ đã, mặt con sao vậy?”
Olga nhíu mày.
Nikola Đệ Ngũ run rẩy giơ tay chỉ vào mặt Olga.
Olga vội đưa tay sờ lên, vết thương nhỏ lập tức tóe máu.
Nikola Đệ Ngũ kinh hãi, lùi lại: “Không! Ivan của ta sẽ không đổ máu! Ngươi không phải Ivan, ngươi là ai! Ngươi là ai?”
Olga cố gắng vãn hồi: “Phụ thân, ngài không nhận ra con sao?”
“Ngươi dám giả mạo Ivan! Người đâu! Bắt hắn lại! Đây là gián điệp Prosen đáng chết! Chúng đã bắt Ivan của ta đi! Trẫm biết rồi, Ivan bị bắt để ép trẫm đầu hàng! Chỉ cần đầu hàng, Ivan sẽ trở về! A ha ha ha!”
Olga trợn mắt há mồm nhìn Nikola Đệ Ngũ đã hoàn toàn phát điên.
Turgenev liếc nhìn Belinsky rồi đứng lên, hướng ra cửa sổ vỡ.
Tiếng gào thét của Nikola Đệ Ngũ rất lớn, đến cả đội cứu viện cũng nghe thấy.
Nhưng Turgenev không nhìn đám thường dân đang sững sờ.
Xe GAZ chở đầy binh lính đội mũ lam tiến vào Hạ cung.
Đó là Sư Đoàn Thẩm Phán Quan, trang bị tốt hơn nhiều so với sư đoàn bộ binh thông thường.
Vừa thấy bóng dáng những chiếc mũ lam, Turgenev lập tức thu ánh mắt, nhìn về phía Đại Mục Thủ Belinsky.
Belinsky cũng đang nhìn ông.
Turgenev thở dài, cầm cặp công văn, lấy từ ngăn bí mật ra một khẩu súng ngắn.
Cặp công văn tuyệt mật đương nhiên không bị kiểm tra, ai ngờ trong đó lại giấu một khẩu súng.
Turgenev đeo bao súng lên người, chỉnh lại vị trí súng, mở bao súng, rút súng ra kiểm tra đạn.
Vì Nikola Đệ Ngũ đang đứng giữa sân khấu, nơi hội tụ ánh đèn, không ai chú ý đến hành động của Turgenev, ngoại trừ tân Bộ Trưởng Quốc Phòng Boris.
Turgenev chuẩn bị xong súng, nhìn về phía Công Chúa.
Olga lúc này đang gào vào mặt Nikola Đệ Ngũ: “Phụ thân! Ngài là hoàng đế! Đừng có phát cuồng như vậy! Bộ dạng này của ngài sẽ làm lung lay ý chí kháng chiến! Sẽ làm suy yếu nền tảng chiến đấu!”
Nikola Đệ Ngũ đáp: “Ngươi là ai? Ngươi dựa vào cái gì mà dạy đời ta! Ta chỉ muốn đổi con ta về!”
Olga nổi giận, xông lên định tát cho ông vua ngang bướng một cái.
Turgenev chớp thời cơ lao ra cản Olga: “Điện hạ, làm vậy vô ích thôi. Điện hạ, Ivan điện hạ hy sinh vì nước, ngài luôn ở trong văn phòng của ta giết thời gian, chẳng phải ta đã dạy ngài rồi sao? Phải luôn nhìn rõ cục diện, phải khai thác những hành động có lợi nhất, thẳng thắn nhất và ít hậu họa nhất.”
Ông kéo Olga sang một bên, để đường bắn của súng không bị ai cản trở.
Rồi ông nói nhỏ: “Nhìn ra ngoài cửa sổ.”
Olga nhìn ra ngoài.
Thẩm phán quan mũ lam đang giải tán đám đông.
Trong tích tắc, Olga nghĩ đến một người.
Nàng sờ lên hông, chỉ thấy chiếc thắt lưng cứng nhắc.
Sau vụ Rokosov nổ súng bắn chết Đại Tướng Skorobo, ngoài lính canh hoàng cung ra, quân nhân vào Hạ cung đều không được mang vũ khí.
Turgenev nói: “Quan sát xung quanh đi, bệ hạ.”
Olga lúc này mới phát hiện Turgenev mang súng, hơn nữa bao súng còn mở.
Nàng không hỏi nhiều, rút súng ra.
Kinh nghiệm bắn súng của Olga không đủ để nàng phân biệt súng có đạn hay không chỉ bằng trọng lượng. Nhưng nàng tin chắc súng đã lên đạn.
Nàng kiểm tra súng, rồi trước khi mọi người kịp phản ứng, nàng nhắm vào Sa Hoàng đang gào thét “Ta muốn đầu hàng để đổi con ta về”.
Nikola Đệ Ngũ vừa thấy họng súng, như thể bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Ông nhìn họng súng, nhìn khuôn mặt Olga, bỗng cười nói: “Chính là gian phòng này, Rokosov đã bắn chết Skorobo. Ngươi quả nhiên là hắn…”
Olga bóp cò.
Nhưng nàng bắn trượt, dù sao nàng chỉ học bắn súng săn, thậm chí chưa bao giờ dùng súng ngắn.
Đúng lúc này, Belinsky tiến lên đoạt lấy súng của Olga: “Nếu ngài trở thành công cụ thí thân, chúng ta sẽ rất đau đầu.”
Lúc này, một lượng lớn thẩm phán quan ùa vào phòng.
Thậm chí có người bò vào từ cửa sổ vỡ do pháo kích.
Trong phòng toàn mũ lam.
Belinsky kiểm tra súng, giơ lên nhắm bắn: “Nikolai Alexandrovich Antonov, ngươi phạm tội phản quốc, xử tử.”
Rồi Belinsky dứt khoát bóp cò, viên đạn xuyên thủng đầu Nikola Đệ Ngũ.
Belinsky nhặt cây quyền trượng Sa Hoàng bị vứt trên đất khi pháo kích, trao cho Olga.
Olga hít sâu một hơi: “Phụ thân ta phản quốc, đã bị tru di. Từ giờ phút này, xin gọi ta Catherine Tam Thế.”
Belinsky quỳ xuống hành lễ: “Thượng đế phù hộ người, Ngô Hoàng!”
Tukhachev liếc nhìn Boris và Turgenev rồi cũng quỳ một chân trên đất, hô lớn: “Ngô Hoàng vạn tuế!”
Mọi người trong phòng đồng loạt quỳ xuống, hô vang: “Ngô Hoàng vạn tuế!”
Chỉ còn Nikola Đệ Ngũ nằm đó, mắt vô thần nhìn lên trần nhà.
Chương 249 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]