Ngày 11 tháng 7, ngày thứ ba của cuộc phản công, 11 giờ 30 phút.
Bộ tư lệnh Tập đoàn quân Bộ binh 63 đang trên đường di chuyển về phía trước, địa điểm đóng quân mới được chọn tại thị trấn khai khoáng Baasker.
Khó mà nói quyết định này của bộ tư lệnh có tư tâm của tư lệnh viên hay không.
Eugene ngồi trong xe Jeep, dẫn đầu toàn bộ cánh quân của bộ tư lệnh.
Chiếc xe leo lên một ngọn đồi nhỏ, thị trấn đột ngột hiện ra trên đường chân trời phía xa.
Eugene hô lớn: "Dừng lại! Dừng ngay tại đây!"
Tài xế phanh gấp, chiếc Jeep dừng lại, toàn bộ cánh quân bộ tư lệnh phía sau cũng dừng theo.
Eugene đứng thẳng dậy trên ghế xe, giơ ống nhòm quan sát thị trấn trên đường chân trời.
Người cảnh vệ ngồi cạnh tài xế hỏi: "Ngài có người thân ở lại đây sao?"
"Không. Tất cả chúng ta đều đã rút đi, nhưng vài nhân viên tạp vụ lớn tuổi ở mỏ quặng không muốn rời đi, họ chọn ở lại." Eugene thở dài, "Những người già đó từng trải qua chiến tranh với đám phát xít, quan niệm về quốc gia và dân tộc của họ không mạnh mẽ như vậy. Họ thích xúc xích hun khói của cửa hàng nhà thờ, nhưng nếu không có thì cũng chẳng sao cả."
Cảnh vệ viên: "Không biết những người già đó còn sống không?"
"Chúng ta sẽ sớm biết thôi." Eugene hạ ống nhòm xuống, "Trong thị trấn có dấu hiệu hoạt động của con người, hơn nữa tôi thấy có đám đông tụ tập. Đừng lơ là, duy trì cảnh giác! Chúng ta vào thành!"
Nói xong, ông ngồi xuống, vỗ vỗ vào lưng ghế lái.
Xe lập tức khởi động, trượt xuống dốc như muốn đuổi kịp ngọn gió trên thảo nguyên.
Khi đến gần thị trấn, Eugene thấy rõ đám đông tụ tập hai bên đường đang giơ cao hoa tươi.
Vệ binh đi trước vào thành trà trộn giữa đám đông, trên cổ cũng đeo đầy hoa.
Một chiếc xe tăng T34W dừng bên đường, phía trước xe tăng có vài sĩ quan đứng.
Xe Jeep của Eugene dừng lại trước xe tăng, mấy sĩ quan liền tiến lên chào đón, viên thượng tá dẫn đầu cúi chào: "Tướng quân! Cận vệ đoàn bộ binh 71 đã chiếm lĩnh thị trấn Baasker, không phát hiện quân địch. Bệnh viện thị trấn có một số lính địch bị thương nặng, bệnh viện của chúng ta đã tiếp nhận."
Eugene gật đầu: "Biết rồi. Phải chăm sóc những người bị thương nặng thật tốt, đó là ý của tướng quân Rokossov. Chúng ta sẽ tiến hành tuyên chỉ của bộ tư lệnh ngay, các anh đã tìm được công trình kiến trúc nào tương đối hoàn chỉnh chưa?"
Thượng tá: "Chúng tôi phát hiện rạp chiếu phim của công nhân khu mỏ quặng còn nguyên vẹn, theo như nhân viên chiếu phim nói, mấy ngày trước vẫn còn chiếu phim, phim của địch, khoe khoang chiến công của chúng!"
Eugene bỗng lộ vẻ cảm khái: "Rạp chiếu phim công nhân sao? Bên cạnh nhà thờ ấy hả?"
"À? À, cái phế tích bên cạnh là nhà thờ, quân địch dùng máy ủi san bằng rồi." Thượng tá phẫn uất nói, "Mấy tên khốn kiếp này đáng chết!"
Eugene: "Bọn chúng đích thực đáng chết! Tôi muốn đến rạp chiếu phim xem, đường thông suốt chứ?"
"Đương nhiên."
Eugene lập tức vỗ vỗ vào lưng ghế người lái: "Cậu ra đằng sau đi, tôi lái."
Người lái lập tức xuống xe, còn Eugene trèo qua lưng ghế, ngồi xuống ghế lái. Ông không ngại, ngồi lên chỗ in dấu chân to của mình.
Vừa kéo phanh tay, Eugene lại nghĩ ra gì đó, hỏi viên thượng tá: "Đám đông ven đường là các anh tổ chức?"
"Không," thượng tá cười khổ, "Không biết tin tức từ đâu truyền ra, nói Đại tướng Rokossov muốn đặt bộ tư lệnh trong thành, chúng tôi bác bỏ tin đồn vô ích, mọi người đều tin chắc sẽ được nhìn thấy tướng quân Rokossov."
Eugene nhìn đám đông, cười nói: "Thảo nào. Tôi còn tưởng mình nổi tiếng đến thế cơ đấy."
Nói xong, ông nhẹ nhàng nhấn ga, xe từ từ lăn bánh, đi qua bên cạnh xe tăng.
Đám đông ven đường ném hoa tươi về phía xe Jeep của Eugene.
Vài cô gái nhiệt tình đuổi theo xe Jeep, ôm cổ Eugene hôn tới tấp.
Eugene: "Cảm ơn, cảm ơn! Cô nương làm vậy tôi không lái xe được!"
Ông tăng ga một chút, xe tăng tốc, cô nương mới chịu buông tha.
Cô gái thứ hai đang định tiến lên, Eugene liền hô: "Tôi không phải Rokossov! Các người nhìn rõ quân hàm đi! Quân hàm của Rokossov có năm ngôi sao! Năm ngôi sao!"
Cô nương chần chờ dừng lại, cẩn thận xác nhận số sao trên quân hàm của Eugene.
Eugene thừa cơ tăng tốc, xe Jeep xuyên qua đám đông.
Vào trong thành, dấu vết chiến tranh hiện ra. Nửa số nhà cửa ven đường bị hư hại, có một số thậm chí đã đổ nát từ lâu, tường mọc đầy dây thường xuân và rêu xanh.
Đi thêm một đoạn, Eugene bỗng thấy một người phụ nữ đang gào khóc bên đường, xung quanh một đám người già đè vai cô ta khống chế, một người đàn ông trông như thợ cắt tóc đang dùng tông đơ cạo trọc đầu cô ta.
Eugene dừng xe, lớn tiếng hỏi: "Chuyện gì xảy ra với người phụ nữ này?"
Một trong những người già cúi chào Eugene: "Thưa tướng quân, con đĩ này thông dâm với quân địch! Còn bán đứng những du kích ẩn náu trong nhà Peter!"
Người phụ nữ gào lên: "Tôi còn cách nào khác! Con tôi cần ăn!"
Eugene: "Cô có thể đi theo đoàn sơ tán của nhà thờ mà? Phụ nữ có con nhỏ sẽ được ưu tiên."
Người phụ nữ im lặng.
Ông lão: "Nó nghĩ quân địch sẽ thắng! Đồ trời đánh, chúng tôi những lão già này không đi là vì không muốn chiếm dụng tài nguyên vận chuyển quý giá! Nó không đi là vì muốn làm tay sai cho quân địch!"
Eugene: "Được rồi! Dù cô ta có tội, cũng phải qua xét xử. Giao cho thẩm phán xử lý!"
Người phụ nữ nghe thấy từ "thẩm phán" thì toàn thân run rẩy, lộ vẻ mặt sợ hãi.
Eugene nhẹ nhấn ga, không nhìn nữa kẻ ngu xuẩn đứng ở mặt đối lập của dòng chảy lịch sử.
Xe Jeep xuyên qua đường phố, hướng thẳng đến rạp chiếu phim.
Nhưng ngay trước khi đến rạp chiếu phim, Eugene đột ngột đánh tay lái, rẽ vào một con hẻm nhỏ. Đám đông ven đường bất ngờ, hiếu kỳ tụ tập ở ngã tư đường nhìn vào trong ngõ.
Eugene lái xe đến trước một tòa nhà ba tầng cũ kỹ rồi mới giảm ga, phanh xe.
Chờ xe dừng hẳn, ông trịnh trọng bước xuống, ngẩng đầu nhìn lên cây sồi trước mặt.
Nhiều cành cây bị mảnh đạn bắn gãy, trên thân cây cũng đầy vết đạn, có thể thấy trận chiến ở đây ác liệt đến mức nào.
Eugene đứng dưới gốc cây, nhìn chằm chằm vào những vết đạn, như hóa thành tượng đá.
Người cảnh vệ nghi ngờ hỏi: "Tướng quân, sao vậy?"
"Cây sồi này, tôi nhớ rõ nó ở đây. Cả thị trấn này, tôi nhớ nhất cái cây sồi này. Đến mùa thu, rất nhiều người sẽ đến ngắm lá cây, cậu biết không? Lá cây sồi vào mùa thu sẽ trở nên vô cùng đẹp."
Cảnh vệ viên: "Tôi không biết, quê tôi chỉ có cây bạch hoa và cây bạch hoa, và cây bạch hoa."
Eugene lẩm bẩm: "Vậy thì cậu nên đến xem vào mùa thu."
Nói xong, ông tiến lên một bước.
Vốn có một bức tường thấp bằng gạch bao quanh gốc cây, nhưng giờ bức tường đã vỡ vụn, đất đai bị tường bao quanh cũng không biết đã đi đâu, một phần rễ cây trơ ra ngoài.
Eugene phải giẫm lên một phần rễ cây mới có thể đặt tay lên lớp vỏ cây xù xì.
Ông nhẹ nhàng vuốt ve những vết đạn, phát hiện bên trong không có đầu đạn.
"Tất cả đầu đạn đều bị cháu lấy đi rồi." Một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên từ phía sau cây.
Eugene nghiêng đầu nhìn về phía sau cây, thấy rễ cây được che bằng một tấm bạt, một khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngó ra từ khe hở giữa tấm bạt và rễ cây.
Eugene chần chừ một chút rồi hỏi: "Katya?"
"Sao chú biết cháu?"
Eugene chỉ vào tòa nhà bên cạnh: "Chú là Eugene ở tầng ba của tòa nhà này, quên rồi sao?"
"Chú Eugene?" Cô bé vén tấm bạt đứng lên, tròn mắt, "A, đúng là chú Eugene! Cháu không nhớ rõ mặt chú lắm."
Eugene: "Đương nhiên, lúc chúng ta rời đi cháu mới năm tuổi, không trách cháu được."
Katya chớp mắt, chỉ vào quân hàm của Eugene nói: "Chú là quan to hả?"
"Chú là trung tướng, xung quanh đây đều là quân của chú." Eugene đáp.
Katya: "Vậy so với Đại tướng Rokossov, ai to hơn?"
"Rokossov là thủ trưởng của tất cả chúng ta," Eugene vội đổi chủ đề, "Sao cháu không sơ tán?"
"Mẹ cháu định đưa cháu đi, nhưng mẹ bị bom nổ chết rồi, bác Phan Kiệt Lai chứa chấp cháu. Bác định đưa cháu lên xe sơ tán, nhưng nhà ga bị đánh hỏng, cuối cùng mấy giáo sĩ phát vũ khí, bảo là không đi được nữa."
Eugene: "Vậy cháu ở lại?"
"Đúng vậy!" Katya cười, "Cháu còn nhỏ, địch không ngờ cháu đưa tin cho đội du kích đâu! Cháu còn giữ mấy cái đầu đạn này, giao cho đội du kích, họ chế tạo đạn mới cần vật liệu bên trong đầu đạn, không thì bắn không xa!"
Người cảnh vệ của Eugene lập tức nói: "Là thép crôm và niken?"
Katya: "Cháu không biết, dù sao họ bảo phải có cái đó mới được, chỉ dùng sắt thì không bắn xa!"
Eugene vươn tay xoa đầu Katya: "Cháu làm tốt lắm, bác Phan Kiệt Lai đâu?"
"Năm ngoái, bác bị địch phát hiện, treo cổ rồi. Từ đó cháu trốn ở đây, mọi người xung quanh lén cho cháu ăn, có việc thì bảo cháu đi đưa tin cho đội du kích."
Khóe miệng Eugene hơi giật một cái, rồi ông xoa đầu Katya nói: "Tướng quân Rokossov lập một trường học, chuyên tiếp nhận những đứa trẻ như cháu, cho các cháu hưởng nền giáo dục tốt nhất, gọi là Trường Thiếu Sinh Quân, chú sẽ viết một thư giới thiệu, cháu mang theo đến đó xin gia nhập trường nhé!"
"Cháu là con gái cũng được đi ạ?"
"Đương nhiên."
Eugene ngập ngừng một chút rồi hỏi: "À phải rồi, cháu có biết tình hình của cô Anna Tasia số 41 sống ở sát vách không?"
Katya lắc đầu: "Cháu không biết, ở đó không có ai tên như vậy."
"Vậy à." Eugene thở dài.
Katya: "Cô ấy là người thế nào của chú?"
"Là người… À. . Cháu có thể không biết, vợ chú mất tích trước khi chiến tranh nổ ra, Anna Tasia là bạn rất thân của chú…"
Katya: "Chú muốn cưới cô ấy!"
Eugene gật đầu.
"Nhưng giờ chắc không được rồi, cô ấy có lẽ. ."
Trung tướng ngẩng đầu nhìn lên cây sồi vẫn xanh tốt dù đã giữa hè, không nói gì thêm.
Ánh nắng mùa hè xuyên qua những cành cây trơ trụi, chiếu lên người ông.
Chương 646 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]