Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Vương Trung vừa đến sở chỉ huy, chuông điện thoại đã reo.
"Để tôi nghe, chắc là Yegorov." Anh giơ tay ngăn Pavlov đang định nhấc máy, nhanh chân tới trước điện thoại, cầm ống nghe, "Tôi là Rokossovsky, xin nghe."
Giọng Yegorov quả nhiên vọng đến từ đầu dây bên kia: "Sư trưởng! Chúng tôi đã dẹp tan sự kháng cự có tổ chức của quân Prosen, quét sạch tàn binh Prosen ẩn náu dưới sự dẫn dắt của giáo hội địa phương, gỡ bỏ mìn thiết quỷ do chúng chôn."
"Ngày kia anh có thể trở lại chốn cũ."
Vương Trung liếc đồng hồ: "Hai mươi hai tiếng, không tệ! Trừ thời gian dọn dẹp mìn quỷ và tàn binh thì đạt tiêu chuẩn đấy, tiếp tục đẩy mạnh về Berger đan Knopf, đánh tan mọi kháng cự của địch."
"Rõ!"
Vương Trung đặt điện thoại xuống, nhìn Pavlov.
Tham mưu trưởng vội ngăn: "Đừng! Giờ chưa được đi! Đường hành quân của bộ tư lệnh quân đoàn đã định rồi, đội dẫn đường cũng đã xác định địa điểm chúng ta cùng di chuyển."
"Tôi còn chưa nói gì mà." Vương Trung có chút ấm ức.
Popov cười ha ha: "Cậu định nói gì thì ở bộ tư lệnh này ai mà chẳng đoán được."
Vương Trung: "Vậy bao giờ tôi mới được về chốn cũ?"
Pavlov: "Cậu mà đi tiền tuyến điều tra gì đó, có lý do chính đáng thì tôi cho đi. Cậu chỉ muốn rời bộ tư lệnh để thỏa mãn tình cảm cá nhân thì tôi không đồng ý."
Trong đầu Vương Trung chợt lóe lên: "Lý do chính đáng thì có chứ! Vì tuyên truyền ấy mà! Năm đó ở đây, tôi suýt bị quân Prosen bắt sống, phải trốn dưới gầm xe tăng BT7, nhờ phu nhân dân Locker cứu. Tôi đã kể chuyện này khi trả lời phỏng vấn rồi.
"Hơn nữa tôi còn nói với phóng viên Mỹ và Anh nữa! Chuyện này lên trang nhất tất cả các báo liên bang rồi! Giờ tôi mời phóng viên đến viết thêm một bài nữa thì hợp tình hợp lý quá còn gì?"
Pavlov trợn mắt: "Cậu... Ít nhất phải đợi đợt tiến công này kết thúc đã chứ? Mùa mưa bùn còn một tháng nữa là đến, đến lúc đó cậu cứ việc đi thỏa mãn 'yêu cầu tuyên truyền'!"
Popov: "Đúng vậy, dù sao giờ cả thế giới đều biết ta đang phản công, chắc trang nhất toàn tin phản công cả rồi."
Vương Trung: "Vậy mình làm một loạt bài liên tục, một bài về Locker Tov, một bài về Penier, cuối cùng là la niết ngày, kết thúc luôn. Đến lúc đó chắc ta cũng đánh gần tới biên giới rồi."
Pavlov và Vương Trung nhìn nhau một giây, thở dài, mắt chuyển sang Popov: "Theo quân giám mục mà làm, việc tuyên truyền này là lĩnh vực của anh."
Popov vuốt cằm: "Tôi thấy... Sau khi chuẩn bị xong xuôi với phóng viên thì về chốn cũ cũng không vấn đề gì. Đến lúc đó đội thiết giáp địch chắc cũng tiêu hao hết rồi, cơ bản không cần cậu quyết định gì nữa."
Vương Trung vừa định nói gì đó thì tham mưu thông tin tiến vào: "Báo cáo! Quân đoàn xe tăng cận vệ số sáu báo cáo gặp thương vong lớn, mất một trăm mười chiếc T34W."
"Cái gì?" Vương Trung kinh hãi, "Một trăm mười chiếc? Quân Prosen còn đội thiết giáp nào gây thương vong lớn đến vậy sao?"
Pavlov nhìn bản đồ: "Quân đoàn xe tăng cận vệ số sáu đối diện không có sư đoàn bọc thép địch mà? Chẳng lẽ tình báo giáo khu dưới lòng đất sai, có đơn vị thiết giáp Prosen chưa báo cáo?"
Vương Trung: "Không thể nào, tôi bay lượn trên khu vực đó rồi, có đội thiết giáp thì tôi thấy ngay."
*Dùng hack nhìn thấy.*
Tham mưu thông tin: "Quân đoàn xe tăng cận vệ số sáu báo cáo bị xe diệt tăng địch phục kích. Là loại xe diệt tăng cực giống xe tăng số bốn, có pháo chính trông như cần câu cá."
Vương Trung: "Hình như trước đó cũng có đơn vị trang bị T34 báo cáo loại xe diệt tăng này."
Popov: "Thẩm phán quan từ chỗ tù binh cũng xác nhận, địch có thể có một loại xe diệt tăng kiểu mới cải tiến từ xe tăng số bốn."
Vương Trung: "Bọn chúng bị phục kích lúc nào?"
"Sáng nay." Tham mưu thông tin đáp.
Vương Trung: "Địch chạy không xa đâu, tôi cất cánh ngay đi tìm diệt đội xe diệt tăng Prosen đã xử đẹp một trăm mười chiếc của ta.
*(thực tế gần hai trăm chiếc, nhưng lúc ở trên bãi cát thì xe diệt tăng số bốn đều trong công sự che chắn, bộ đội tiền tuyến của Aant nhìn không rõ lắm)*
Pavlov thở dài.
Vương Trung: "Lần này là lý do chính đáng! Không thể để loại đơn vị này nhởn nhơ được! Thương vong lớn quá!"
"Tôi biết, cậu đi đi." Pavlov nói, "Còn nữa, không được hạ cánh bên ngoài Locker Tov."
"Đương nhiên là không rồi, tôi phải mang tình báo quan trọng về chứ! Tôi có phải loại người không phân biệt nặng nhẹ đâu?" Giọng Vương Trung có chút oán trách.
Pavlov: "Ừ thì, cậu..."
Vừa lên trời, Emilia ngồi bên cạnh hỏi: "Rốt cuộc sao thế, mà anh nóng lòng cất cánh vậy? Anh chậm thêm chút nữa là tôi phải lên máy bay chiến đấu đi vật tay với phi công Prosen rồi."
Vương Trung: "Địch dùng một loại xe diệt tăng mới, gây cho ta thương vong lớn."
"Thương vong lớn? Prosen có thứ gì uy hiếp được hỏa lực xe tăng mới của các anh sao?"
Vương Trung: "Bọn chúng luôn có mà, đem pháo cao xạ 105 ly đổi thành pháo chống tăng mới là có thể uy hiếp ta ở khoảng cách tương đối xa. Nhưng lần này chủ yếu là đơn vị còn dùng T34W gặp nạn."
"Vấn đề số lượng xe tăng kiểu mới không đủ bao giờ giải quyết được vậy?"
"Thì đấy, T34W thay thế hoàn toàn hai ụ súng T34 cũng mất hơn một năm cơ mà, chuyện này không vội được. Tin tốt là không nhiều bộ binh Prosen có vũ khí đối phó T34W, hiện tại xem ra lão già này vẫn có tác dụng khi dễ bộ binh Prosen đợt sóng thứ năm này."
*Sau đó khi gặp "đội cứu hỏa" Prosen thì sẽ kinh ngạc, điểm này ngược lại rất giống lịch sử địa cầu.*
Emilia: "Vậy không thể sửa đổi T34W một chút sao? Tỉ như kéo dài nòng pháo chẳng hạn. Tôi nghe thiếu tá Charles mới điều từ bản thổ Anh quốc tới nói, lục quân đang chuẩn bị gắn pháo 17 pound lên đầu Scherman, còn đặt tên cho loại xe tăng này là đom đóm."
Vương Trung: "Bên Mỹ cũng có phương án khẩn cấp tương tự, đem pháo 90 ly đặt lên bệ Scherman làm xe thể thao mui trần."
*Vì Vương Trung bên này móc ra xe tăng mới mà Prosen buộc phải làm ra bọc thép dày hơn và hỏa lực tốt hơn, trái lại buộc Minh Quân ở mặt trận phía tây lấy ra đom đóm và Jackson hai loại xe diệt tăng trước thời hạn. Nhìn bộ dạng này thì phan hưng cũng rất nhanh sẽ tới chiến trường phía tây tham chiến.*
*Vương Trung còn đem xe kiểu T54 và hài cốt xe tăng mới của Prosen cùng đưa cho Mỹ và Anh, đổi lấy quyền sản xuất động cơ và máy móc mới, không biết có thúc đẩy M48 Patton ra đời sớm hơn không.*
*Lại nói vị tướng quân man ngưu kia còn sống sót, không biết M48 lại lấy tên ai đặt.*
Trong lúc Vương Trung mặc sức tưởng tượng thì ở Địa Cầu, một bên khác.
Tổng thống Lão La nhìn bản vẽ đưa tới trước mặt: "Đây là cái gì?"
Erk: "Phương án khẩn cấp của chúng ta, thưa ngài Tổng thống."
Tổng thống Lão La nhìn chằm chằm bản thiết kế: "Thân xe là Scherman, ta nhìn ra rồi, nhưng mà... Ụ súng đâu?"
"Nếu lắp đặt cơ cấu chuyển động thì pháo 90 ly cải tiến quá nặng, bản thân tốc độ chuyển động sẽ rất chậm, tổng thể cũng sẽ quá tải. Thế là quân giới cục trực tiếp hủy ụ súng, rổ treo và cơ cấu chuyển động, chỉ lắp Đại Pháo và tấm chắn."
Tổng thống: "Vậy cái pháo này không chuyển động được à?"
"Được, chuyển động phạm vi nhỏ, pháo giá là dùng pháo chống tăng của ta đổi ra, góc bắn chính diện là 20 độ."
Tổng thống: "Địch dùng súng máy là có thể bắn chết pháo thủ và trưởng xe rồi."
"Địa ngục miêu tự mình làm pháo chống tăng cũng vậy. Thưa ngài, địa ngục miêu phải cơ động vòng qua sườn xe tăng địch mới bắn xuyên được, còn thứ này bắn chính diện là xuyên được cả Hổ Vương."
Tổng thống nhìn cái thứ quái quỷ trên bản thiết kế: "Ta không thích nó, cảm giác như đầu người bị lột hết da thịt, chỉ còn lại xương."
"Nhưng mà thứ này sản xuất rất nhanh, toàn kỹ thuật thành thục, lập tức có thể đầu tư. Xe mẫu đã tạo rồi, tại thao trường Aberdeen kiểm tra biểu hiện rất tốt, rất đáng tin."
Tổng thống còn đang nhìn chằm chằm bản thiết kế "Quỷ vật" trầm tư, Erk lại nói thêm: "Giờ công sản xuất cái đồ chơi này còn ít hơn Scherman."
"Hả?" Lão La ngẩng đầu, "Ít vậy sao?"
"Đúng vậy, dù sao không có ụ súng, không có cơ cấu chuyển động, với tư cách sản phẩm khẩn cấp thì không có thứ gì thích hợp hơn nó! Mặt khác, khi ta dốc sức sản xuất phan hưng thì dây chuyền sản xuất Scherman không cần ngừng hẳn, vẫn có thể sản xuất thứ này."
Lão La tháo kính xuống: "Được, tạo ra rồi đưa đến tiền tuyến trước đi, nhưng mà đám nhóc nhà ta phải nhanh chóng dùng tới phan hưng! Còn nữa, công việc nghiên cứu xe tăng cỡ trung kiểu mới cũng phải nhanh lên!"
Vương Trung: "Phải xoay quanh! Ta nhìn thấy rồi! À không, ta cảm nhận được rồi!"
Emilia lập tức xoay quanh.
"Xe tăng số bốn gắn bệ, nòng pháo trông như cần câu cá! Ta tìm thấy rồi!" Vương Trung vừa nói, vừa giả bộ xem bản đồ, sau đó đọc luôn tình báo nhìn thấy bằng quan sát thị giác: "Địch đang rút về Berger đan Knopf, mẹ kiếp, trộm của ta nhiều T34 thế mà đòi chạy à?"
Emilia: "Phải gọi không quân đánh không? Hôm nay trời còn sáng được khoảng hai tiếng nữa, máy bay cường kích cất cánh khẩn cấp từ sân bay dã chiến có thể tới."
Vương Trung: "Không, ta phải gọi quân vây bọn chúng lại. Gần đây có bộ binh cơ giới hóa của Yegorov, chắc chúng lên được nhanh thôi. Ngày mai ta diệt đám sâu bọ có hại này!"
Emilia: "Không báo tin cho đơn vị T34 đừng tới trêu bọn chúng à?"
Chương 700 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]