Virtus's Reader
Hóa Thân Của Ta Đang Trở Thành Boss Cuối

Chương 275: CHƯƠNG 173: KÉN ĐEN GẶP GỠ ĐOÀN TRƯỞNG

Sau khi rời hoàng cung trở về pháo đài bay, Cizer đứng trong sân viện lá rụng bay lả tả.

Suy nghĩ một lúc, hắn ngẩng đầu lên, đưa ra một lời thỉnh cầu với Lý Thanh Bình: "Lý Thanh Bình, dù thời gian của chúng ta không còn nhiều, nhưng tôi vẫn muốn nhờ ngài dạy tôi tu hành sức mạnh kỳ văn."

Lý Thanh Bình im lặng. Hắn vốn định nói thời gian ngắn ngủi như vậy thì chẳng luyện được gì đâu, chi bằng nghỉ ngơi dưỡng sức thì hơn.

Nhưng nghĩ lại, thiên phú của Tam vương tử tuyệt không phải người thường có thể sánh bằng, biết đâu lại thật sự có thể tạo ra biến hóa long trời lở đất trong vài ngày ngắn ngủi. Thế là hắn đồng ý với lời thỉnh cầu của Cizer, hai người bắt đầu buổi huấn luyện một kèm một.

Màn trời đỏ như máu thổi tới một cơn gió, lá phong xào xạc, từng đàn cá khổng lồ lơ lửng lướt qua bầu trời. Thiếu niên tóc trắng tay cầm sách đồ lục kỳ văn, lặng lẽ đứng giữa màn lá rụng, vẻ mặt chuyên chú phóng ra từng tấm kỳ văn cấp phổ thông cơ bản nhất.

Lý Thanh Bình thì đứng bên cạnh chỉ đạo, hắn nói cho Cizer biết: Mỗi một mảnh vỡ kỳ văn đều có cơ chế đặc biệt của riêng mình, chỉ cần vận dụng linh hoạt đặc tính của mảnh vỡ là có thể nhận được sự phản hồi mang tên "sức mạnh kỳ văn".

Khi trong cơ thể tích lũy đủ "sức mạnh kỳ văn" thì có thể thăng cấp, từ đó tạo ra sự đồng cảm với nhiều kỳ văn cao cấp hơn và khóa lại khế ước.

Việc cấp bách của Cizer lúc này là từ một sứ giả kỳ văn cấp D tiến giai thành cấp C.

Như vậy, kỳ văn cao cấp mà hắn có thể khóa lại sẽ không chỉ có mỗi tấm "Giáng Sinh Trượt Tuyết", Lý Thanh Bình cũng có thể cung cấp cho hắn một vài kỳ văn cao cấp để phòng thân.

Yakubalu híp mắt, thầm nghĩ: "Cá mập ta đây tu hành chỉ cần ăn là được, đâu có mệt mỏi như lũ thùng cơm các ngươi!"

Nó ngáp một cái, nằm ườn trong quả cầu thủy tinh lẳng lặng nhìn họ tu hành. Một lúc sau, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt gần như không thể mở nổi, nó đành phải dời chiến tuyến, nhanh chóng đồng bộ ý thức lên cỗ máy số một.

Ai cũng biết, khi bạn cảm thấy nhàm chán thì nên đi tra tấn ác ma tủ lạnh một chút, việc này còn giúp tỉnh táo hơn cả trăm ly cà phê.

Ngay cả quý tộc trong loài cá mập cũng ngầm hiểu chân lý này, huống hồ là Kén Đen, người quấn băng vải huyền thoại.

Vì thời gian trong Vườn Hộp Cá Voi gần như tương đồng với Lê Kinh, nên lúc này ở Lê Kinh đang là bảy giờ rưỡi sáng.

Cố Văn Dụ, cỗ máy số một, ngồi dậy trên giường ngủ, mơ màng gãi mái đầu tổ quạ, vươn tay sờ lấy chiếc điện thoại di động bên gối rồi liếc nhìn.

【Tô Tử Mạch: Em mua bữa sáng rồi, đang ở dưới lầu, anh dậy thì nhớ xuống ăn nhé.】

Cố Văn Dụ vừa mặc quần áo, vừa để dây băng quấn giúp mình gõ chữ gửi tin nhắn.

【Cố Văn Dụ: Em tốt bụng thế cơ à? Đây thật sự là em gái của anh sao? Sao anh cứ cảm thấy nó giống kiểu tình tiết "biết mình ngày mai sẽ chết nên quyết định để lại chút ấn tượng tốt cho người nhà tưởng nhớ" thế nhỉ?】

【Cố Văn Dụ: Em gái, em không phải sắp chết thật đấy chứ?】

【Cố Văn Dụ: Tóm lại đừng chết trên điện thoại của anh được không? Nhận được thì bấm 1.】

【Tô Tử Mạch: Cái gì? Khó khăn lắm mới dậy sớm mua bữa sáng cho anh mà còn bị anh nguyền rủa à, anh có phải người không vậy?】

【Cố Văn Dụ: Tối qua em với anh cả thần thần bí bí nói chuyện gì thế, sao anh cả lại biết chuyện khu ma nhân?】

Tô Tử Mạch im lặng một lúc lâu mới gửi tin nhắn lại.

【Tô Tử Mạch: Anh ấy tình cờ quen biết vài người trong Hiệp hội Khu ma nhân, thế là em bị tóm thôi.】

【Cố Văn Dụ: Vậy thì trùng hợp thật đấy.】

【Tô Tử Mạch: (icon gấu trúc giơ ngón giữa) Block, bai.】

【Thông báo: Bạn đã bị "Tô Tử Mạch" cho vào danh sách đen.】

Cố Văn Dụ cất điện thoại, dùng dây băng quấn mặc quần áo chỉnh tề rồi rời phòng, đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, dùng dây băng quấn chống lên sàn nhà ướt sũng.

Giác quan của hắn xuyên qua lớp gạch, tiến vào phòng khách tầng một, quan sát hai người trong bếp từ một góc nhìn tựa như của Thượng Đế.

Tô Tử Mạch dùng ống hút uống sữa đậu nành vừng, sau đó nghiêm túc nói: "Đúng rồi, anh... Nếu anh hai và bố đều là Muggle, anh nhớ phải giữ bí mật chuyện của chúng ta với họ, nếu không họ sẽ lo lắng cho chúng ta đấy."

Nàng ngừng lại một chút: "Hơn nữa, chuyện của chúng ta tốt nhất đừng để họ dính vào thì hơn."

Nàng thầm nghĩ: Nếu nói cho Cố Văn Dụ biết anh cả là Lam Hồ, chắc chắn hắn sẽ chạy tới trước mặt anh cả mách lẻo chuyện nàng ngày nào cũng nói xấu Lam Hồ sau lưng, cho nên tạm thời cứ giấu hắn thì tốt hơn.

Nghĩ vậy, nàng không khỏi thở dài một hơi, thầm mong Cố Văn Dụ cũng có một bí mật động trời nào đó thì tốt biết mấy, như vậy nàng cũng có điểm yếu của hắn để nắm trong tay!

Cố Khỉ Dã im lặng.

Quả thực, cả hắn và Tiểu Mạch đều biết Văn Dụ là người bình thường, nhưng có một chuyện Tô Tử Mạch không biết, đó là... trên người cha của họ rất có khả năng cũng ẩn giấu bí mật nào đó.

Dù sao thì thông tin này là do chính miệng Kén Đen nói cho hắn biết trong lần gặp đầu tiên. Mặc dù Kén Đen thường ngày rất thích trêu chọc họ, nhưng khách quan mà nói, cho đến hiện tại, Kén Đen chưa từng lừa dối họ lần nào. Mỗi một thông tin hắn đưa ra đều có ý nghĩa và rất hiếm khi sai.

Cân nhắc một hồi, Cố Khỉ Dã cuối cùng vẫn quyết định tự mình âm thầm điều tra chuyện này, bởi vì nếu nói cho Tô Tử Mạch, rất có thể nàng sẽ bứt dây động rừng, khiến ông bố nhận ra chuyện này trước thời hạn.

Dù sao thì... với chút tài mèo cào của cô em gái, nếu ông bố thật sự là một nhân vật tầm cỡ, chắc chắn sẽ phát hiện ra nàng trong vòng một nốt nhạc.

Cố Khỉ Dã nghĩ đến đây, nhẹ nhàng nói: "Đúng vậy, chuyện của chúng ta vẫn là đừng cho Văn Dụ và bố biết thì hơn."

Hai anh em đạt được sự đồng thuận, gật đầu nhìn nhau.

Cố Khỉ Dã nghĩ ngợi: "Sáng mai em phải lên đường đi Luân Đôn, đúng không?"

"Vâng."

Cố Khỉ Dã chần chừ một lát, cúi đầu khẽ hỏi: "Có cần anh đi cùng không? Anh có thể xin Hiệp hội Dị Hành Giả nghỉ một ngày."

"Không cần đâu... Anh cứ ở lại đây bảo vệ thành phố đi. Em cũng không đi một mình, những người khác trong Đoàn Tàu U Linh sẽ cùng em hỗ trợ lẫn nhau, huống chi..."

"Huống chi cái gì?"

Tô Tử Mạch hít một hơi thật sâu: "Đoàn trưởng nói, con bướm đêm to xác kia lần này cũng sẽ đi Luân Đôn cùng chúng ta."

"Kén Đen..."

Cố Khỉ Dã không hề ngạc nhiên mà lẩm bẩm, cắn một miếng xôi.

Thật lòng mà nói, nghe tin Kén Đen sẽ đi cùng em gái, hắn ngược lại còn yên tâm hơn không ít. Cũng không biết tại sao, có lẽ trong khoảng thời gian này hắn đã bắt đầu dần tin tưởng nhân vật màu xám không rõ lai lịch này.

Im lặng hồi lâu, hắn nhếch miệng: "Vậy được rồi, em chú ý an toàn, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của em nữa."

"Vâng..." Tô Tử Mạch ăn sạch xôi gà trong bát, uống cạn sữa đậu nành vừng đen, rồi đột nhiên mở to mắt, như thể nghĩ ra điều gì đó, dùng sức bóp mạnh chiếc cốc nhựa, phát ra một tiếng "A!" vừa tức giận vừa bực bội.

"Sao thế?" Cố Khỉ Dã ngẩn ra, quay đầu nhìn nàng.

Tô Tử Mạch sa sầm mặt, chậm rãi nói: "Em đột nhiên nhớ ra... trước đây khi em và đoàn trưởng gặp Kén Đen ở Tokyo, hắn đã nói với em một câu."

"Câu gì?"

"Lúc đó hắn nói với em: 'Lam Hồ là anh trai của cô'." Tô Tử Mạch nghiến răng nghiến lợi, nói từng chữ.

Cố Khỉ Dã thản nhiên, chỉ cắn một miếng bánh bao: "Hóa ra hắn đã bán đứng anh ngay trước mặt em từ sớm rồi à?"

"Không, lúc đó em cứ tưởng hắn đang nói anh hai, rồi cứ bị hắn xoay như chong chóng. Bây giờ nghĩ lại em mới biết, hóa ra con bướm đêm chết tiệt đó đang nói đến anh."

Tô Tử Mạch ôm trán thở dài.

"Thôi được rồi, đều là chuyện quá khứ." Cố Khỉ Dã cười gượng, "Kén Đen đúng là rất khốn nạn, ban đầu anh cũng bị hắn xoay mòng mòng."

"Vậy còn bây giờ?"

"Ờm..." Cố Khỉ Dã nghẹn lời, nhất thời không biết trả lời thế nào, cuối cùng thở dài, "Bây giờ cũng vậy thôi, anh vẫn chưa tìm ra được rốt cuộc hắn là ai."

Nói ra cũng có chút mất mặt, hắn đường đường là một dị năng giả chuẩn cấp Thiên Tai, lại bị một con bướm đêm to xác dắt mũi.

Dù không phục, hắn vẫn phải thừa nhận: Nếu không có Kén Đen, rất nhiều chuyện cho đến nay đã phát triển theo chiều hướng tồi tệ hơn.

"Em biết..."

Tô Tử Mạch lẩm bẩm, vẻ mặt hơi chấn động: "Anh, chúng ta hãy cùng nhau tìm ra lai lịch của cái tên chết tiệt này."

"Ừm, cố lên nhé Tiểu Mạch." Cố Khỉ Dã nhún vai, "Nhiệm vụ dần Kén Đen một trận cứ giao cho em. Mặc dù anh cũng rất muốn đánh hắn, nhưng vẫn nên ưu tiên cho em gái nhà mình."

Hai người nhìn nhau cười.

Hai anh em chưa bao giờ có cùng một suy nghĩ nhất trí đến vậy về một chuyện. Giờ khắc này, trái tim họ như hòa làm một, còn Cố Văn Dụ trên lầu lại đang ôm gối, cô đơn ngồi vẽ vòng tròn trên sàn phòng tắm.

Hắn thầm nghĩ: Rốt cuộc Kén Đen ta đã làm gì các người? Không thích thì cứ nói thẳng, việc gì phải lôi ta ra nói xấu sau lưng... ghê tởm thật...

"Vậy hôm nay em còn phải ra ngoài," Tô Tử Mạch nhẹ giọng nói, "Anh, anh tự mình cẩn thận nhé."

Giọng điệu của nàng vẫn có chút khó chịu và thờ ơ, dường như vẫn chưa thể quen với việc "anh trai mình lại là Lam Hồ".

"Anh hiểu rồi."

Cố Khỉ Dã sững người một chút, rồi cười nhẹ xoa đầu nàng.

Hắn vẫn cảm thấy rất mới mẻ. Đã nhiều năm rồi, hắn luôn một mình giấu giếm gia đình, đơn độc chiến đấu... Trước khi ra khỏi nhà có người quan tâm mình một câu như vậy, thật tốt quá, hắn nghĩ.

Cố Văn Dụ thở dài, thu lại dây băng quấn, không còn để ý đến hai anh em kia nữa, mà ngước mắt nhìn khuôn mặt nhợt nhạt trong gương.

Hắn thầm nghĩ: "Vậy thì... hôm nay mình cũng nên đi thương lượng đại sự với đoàn trưởng thôi. Cố lên nào, đồng chí Kén Đen... Cizer và Lý Thanh Bình có thể thuận lợi trốn thoát hay không, đều trông vào việc ngươi có thể thuyết phục được đoàn trưởng hay không đấy."

Nghĩ vậy, hắn đặt bàn chải đánh răng xuống, nhổ nước súc miệng vừa ngậm ra, sau đó lấy khăn lau mặt rồi ra ngoài.

Hôm nay Kén Đen vẫn trải qua một ngày vô sự. Ngoài việc đến hiệu sách ngồi đọc sách và tán gẫu với ông chủ, trêu chọc Thôn Ngân một chút trên đường, thì từ sáng đến hoàng hôn cũng không có chuyện gì đáng nhớ xảy ra.

Thời gian lặng lẽ trôi đến đêm, tại trường trung học đệ tam Lê Kinh.

Màn đêm như một tấm rèm sân khấu bao trùm ngôi trường vắng lặng. Lúc này, trên sân thượng của một tòa nhà dạy học, Kén Đen đang lẳng lặng ngồi trên lan can, dùng giá vẽ và bút chì không biết lấy từ đâu ra để phác họa một bức tranh kỳ lạ.

Không lâu sau, một con quạ đen với đôi mắt đỏ rực giang cánh bay tới, từ từ đậu xuống lan can sân thượng, rồi một người đàn ông mặc áo khoác đen xuất hiện trong tầm mắt của Kén Đen. Cơn gió mạnh từ bầu trời thành phố thổi tung vạt áo của hắn.

Urushibara Satoshi lưng hơi còng, lặng lẽ ngồi xuống lan can.

Kén Đen ngẩng đầu lên khỏi giá vẽ liếc nhìn hắn một cái, nhưng không đáp lại, mà tiếp tục chăm chú vẽ.

Thấy Kén Đen im lặng, Urushibara Satoshi cũng rất phối hợp biến ra một lá bài poker từ đầu ngón tay, nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm ngắm nhìn thành phố đèn đuốc sáng trưng.

"Vậy... ngươi tìm ta có chuyện gì?" Hồi lâu sau, hắn vuốt ve lá bài trong tay, thờ ơ hỏi.

Lúc này, động tác của Kén Đen đã dừng lại, hắn đã vẽ xong thứ mình muốn. Hắn tiện tay ném cây bút chì về phía thành phố, cúi mắt nhìn thân bút xoay tròn rơi xuống, cuối cùng chìm vào màn đêm.

Sau đó, hắn chậm rãi lên tiếng: "Đầu tiên, rất vinh hạnh được gặp riêng ngài, ngài Urushibara Satoshi... Đương nhiên, gọi ngài là đoàn trưởng có lẽ thích hợp hơn."

Urushibara Satoshi không trả lời, dường như cho rằng hắn dùng xưng hô nào cũng không quan trọng.

"Vậy thì, tôi phải tuyên bố một điều, thông tin mà tôi sắp cung cấp cho ngài vô cùng, vô cùng quan trọng," Kén Đen dừng lại một chút, nói giọng trầm trầm, "Chắc hẳn ngài cũng sẽ rất hứng thú với nó."

Nói rồi, hắn từ từ xoay tấm bảng vẽ trong tay, hướng mặt nó về phía Urushibara Satoshi.

Urushibara Satoshi không nhanh không chậm nghiêng đầu.

Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy trên bảng vẽ là một con cá voi màu đỏ hùng vĩ như chiến hạm.

Con cá voi này trồi lên từ mặt biển, ngửa đầu gầm giận dữ, cuộn lên muôn vàn ngọn sóng bạc đầu. Nhưng ngay phía trên nó là một khoảng trời âm u.

Mây mưa từ phương xa kéo đến đen kịt, một con cá mập khổng lồ màu xanh sẫm đủ để che khuất bầu trời đang từ trên cao lao xuống, há cái miệng rộng như vực sâu về phía con cá voi đỏ!..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!