“Này, tớ chỉ cần có thế thôi.” Lutz thở phào nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng lớn đã được trút bỏ khỏi vai. Tôi có thể nhận ra rằng cậu ấy chưa bao giờ có thể nói chuyện với ai về điều này trước đây.
Hai đứa chúng tôi đều đặn gọt đẽo mà không nói chuyện quá nhiều. Lutz không ngạc nhiên khi có một con dao giống dao rựa y hệt Tuuli, cho phép cậu ấy làm vài thanh mộc giản lớn từ cành cây dày. Tôi dùng dao của mình để làm nhẵn bề mặt của chúng hơn nữa. Giờ tôi đã có những tấm ván gỗ để dùng làm mộc giản, nhưng cả hai mặt của chúng đều trắng tinh.
...Mình tự hỏi liệu họ có cho mình mượn mực từ cổng thành không nhỉ? Mực thường được dùng với giấy, nên nó cũng không được bán trong các cửa hàng cho dân thường. Và nhắc mới nhớ, cả mực và giấy da đều được cất giữ an toàn cùng nhau. Có thể mực cũng đắt ngang ngửa giấy.
Chà, mình sẽ thử xem có thể thương lượng với Otto để được trả công bằng mực từ giờ trở đi thay vì bút đá không. Mình có thể đề cập đến yêu cầu của Lutz trong khi làm việc đó.