Tuyết vừa bắt đầu rơi thì Gil chặn tôi lại trên đường rời khỏi xưởng, đưa cho tôi vài lá thư với vẻ mặt đen kịt, u ám. Cậu ấy nhấn mạnh rằng tôi cần phải cực kỳ cẩn thận với chúng, và tôi chỉ nên đọc chúng khi có mặt những người “trong cuộc”.
Cậu ấy không cần giải thích ý mình là gì; Gil chỉ trở nên xúc động thế này vì những chuyện liên quan đến Myne, đó là lý do tại sao tôi luôn đi thẳng đến nhà cậu ấy khi Gil đưa cho tôi những lá thư như thế này. Tôi chạy một mạch đến cầu thang dẫn lên nhà cậu ấy và đến trước cửa, trong lòng tự hỏi chúng có thể nói gì.
“Này. Tớ là Lutz đây. Mọi người có nhà không?”
“Ừ. Ồ, khoan đã... Đây là...?”
Tôi gật đầu với Tuuli, người vừa mở cửa, và cho cậu ấy xem những lá thư trong túi. Đôi mắt xanh của cậu ấy lập tức sáng lên, bím tóc đung đưa phía sau khi cậu ấy quay lại với những người trong nhà. “Chúng ta có thư này!” cậu ấy reo lên, sự phấn khích hiện rõ trong giọng nói.
Không ai ngạc nhiên khi chú Gunther là người phản ứng đầu tiên. Chú ấy lao ra khỏi phòng ngủ, vẫn mặc đồ ngủ và trông hơi ngái ngủ—chú ấy có lẽ vừa mới lên giường chợp mắt trước ca trực đêm. Trong khi đó, cô Effa lau tay, vừa làm xong việc gì đó trong bếp, trước khi đến tham gia cùng chúng tôi.
Thấy mọi người quây quần bên bàn bếp, Kamil dang tay ra và đòi, “Bế! Bếếế!” Tôi đợi cô Effa bế em ấy lên trước khi trải những lá thư ra cho mọi người đọc.
Lá thư dành cho tôi bắt đầu bằng, “Tớ sẽ dùng thuốc giúp tớ khỏe lại, tớ nghĩ nó sẽ làm tớ ngủ khoảng một mùa. Hãy chăm sóc xưởng và nhóm Gutenberg giúp tớ nhé.” Nó được viết bằng giọng điệu rất bình thường, đậm chất Myne, và tiếp tục đưa ra một số chỉ dẫn chi tiết hơn cho nhóm Gutenberg.
Cũng có một lá thư dành cho gia đình cậu ấy, mở đầu bằng một tin nhắn gửi chung cho tất cả: “Con đã chế tạo ra loại thuốc giúp con khỏe hơn, nghĩa là cuối cùng con sẽ trở thành một cô gái bình thường. Con sẽ ngủ một thời gian, nhưng đừng lo—mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Bên dưới là những lời nhắn riêng tư hơn, mỗi người một cái.
“Vậy là con bé cuối cùng cũng sẽ khỏe mạnh, hả?” Chú Gunther nói.
“Em khó mà tin được...” Cô Effa nói thêm.
“Lutz, lá thư kia là sao vậy?” Tuuli hỏi. “Nó được viết bởi Fran, và mặc dù tớ đọc được chữ, nhưng tớ không thực sự hiểu ý nghĩa của chúng...”
Thư của Fran lúc nào cũng đầy rẫy những cách nói vòng vo của quý tộc nên chẳng trách Tuuli lại gặp khó khăn. Trong khi đó, tôi đã học về cách nói của quý tộc ở cửa hàng, và chuyến đi gần đây đến Illgner đã cho tôi một số kinh nghiệm quý báu, nên tôi có thể hiểu chúng tốt hơn hầu hết mọi người. Tôi cầm lấy lá thư và bắt đầu đọc.
“Không thể nào...”
“Chuyện gì vậy...?” Tuuli hỏi, nghiêng đầu lặng lẽ. Ngược lại, chú Gunther hẳn đã nhận thấy vẻ mặt tôi cứng lại, vì chú ấy bật dậy khỏi ghế với vẻ mặt căng thẳng.
“Chuyện gì đã xảy ra với Myne?!”
“Cậu ấy bị ai đó tấn công tại lâu đài và trúng độc...” Tôi giải thích. “Thần Quan Trưởng nghĩ cậu ấy sẽ sống sót, nhưng giờ thuốc sẽ khiến cậu ấy ngủ hơn một năm...”