Virtus's Reader
Honzuki no Gekokujou

Chương 79: CHƯƠNG 79: CUỘC HỌP GIA ĐÌNH

“Mừng mọi người về nhà!” Tuuli mở cửa đón chúng tôi với nụ cười rạng rỡ, chớp mắt vài cái rồi cau mày lo lắng. “Sao thế ạ, Bố...? Trông bố có vẻ buồn bực. Bên ngoài lạnh lắm ạ? Hay là Myne nặng quá?”

“Tuuli, chị xấu tính quá đi,” tôi bĩu môi, còn Bố thì gượng cười.

“Myne nhẹ quá ấy chứ. Con bé cần phải lớn thêm chút nữa,” ông nói trong khi đặt tôi xuống và xoa đầu tôi. Tuuli khúc khích cười, nhẹ nhõm khi thấy Bố đã thư giãn hơn đôi chút. Sau đó chị ấy vừa nói “Xin lỗi, xin lỗi” vừa phủi những bông tuyết còn vương trên người tôi.

“Tuyết bắt đầu chuyển thành bão tuyết trên đường về, lạnh ơiii là lạnh luôn.” Thầm vỗ tay khen ngợi Tuuli vì đã làm dịu bầu không khí, tôi chu môi phàn nàn về cái lạnh.

Tuuli bắt chước tôi và cũng chu môi lên. “Bố bế em rồi nhét em vào trong áo khoác, nên chị cá là chẳng lạnh tí nào đâu. Bố đâu có làm thế cho chị được.”

“Bố làm được mà,” Bố đáp rồi nhấc bổng Tuuli lên.

“Nhưng bố đâu thể bế chị suốt quãng đường đến cổng thành được,” tôi vặn lại trước khi đi vào phòng ngủ để cất túi và áo khoác.

Mẹ đang nấu bữa tối trong bếp. “Mừng mấy bố con về nhà. Ăn cơm trước khi làm bất cứ việc gì khác nhé.” Mẹ đã đoán được có chuyện gì đó xảy ra qua thái độ căng thẳng và biểu cảm của Bố. Bà cau mày một lúc, rồi bắt đầu dọn bàn với một nụ cười nhẹ. “Được rồi, ăn thôi nào.”

Theo lời giục của Mẹ, chúng tôi bắt đầu dùng bữa, một bữa ăn trầm lắng hơn bình thường rất, rất nhiều. Tôi vẫn chưa nói gì, nhưng đôi mày của Bố nhíu chặt lại. Mẹ cứ dán mắt xuống bàn ăn. Tuuli lo lắng quan sát chúng tôi. Bầu không khí đã trở nên u ám. Tôi múc thìa súp nóng đưa vào miệng trong khi liếc nhìn gia đình mình.

...Mình có thực sự nên nói cho mọi người biết chuyện này không? Liệu Bố có nổi điên lên nếu biết mình chỉ còn sống được một năm nữa? Mình nên nói thế nào đây? Nếu có thể, mình muốn giấu chuyện đã tiêu bao nhiêu tiền cho ma cụ... Tôi chỉ có thể nghĩ về cuộc trò chuyện sẽ diễn ra sau bữa tối, và tim tôi đập thình thịch suốt cả buổi.

“Cảm ơn Mẹ, bữa ăn ngon lắm ạ.” Chúng tôi đặt thìa xuống và Mẹ đặt những tách trà thảo mộc có tác dụng an thần lên bàn.

“Mẹ đoán giờ là lúc để nói chuyện nhỉ?” Mẹ nói khi ngồi xuống cạnh Bố, người đang chậm rãi lắc đầu. Đôi mắt màu nâu nhạt của ông dán chặt vào tôi. Nụ cười thường ngày đã biến mất, ánh mắt ông nghiêm trọng đến đáng sợ, khiến tôi phải nuốt nước bọt.

“Myne mới là người có chuyện cần nói, không phải anh,” Bố tiết lộ, khiến mọi người cũng đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Tôi chỉ đang nói chuyện với gia đình mình thôi, nhưng tôi lo lắng đến mức cổ họng khô khốc. Nên bắt đầu từ đâu đây? Giải thích thế nào để mọi người dễ hiểu nhất? Những suy nghĩ do dự cứ xoay vòng trong đầu tôi và lời giải thích thực sự mãi chẳng thốt ra được. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và càng hoảng loạn, đầu óc tôi càng trở nên trống rỗng.

“Ưm, chuyện là về căn bệnh của con, nhưng mà, ưm...” Miệng tôi mấp máy tìm từ ngữ.

Bố nheo mắt lại. “Con đã ở lại nhà ông hội trưởng vài ngày và trở về khi đã được chữa khỏi. Bố có bỏ sót điều gì không?”

“Ưm, thực ra là, con không thể chữa khỏi được.” Đầu óc tôi trống rỗng đến mức tôi quên mất phần mở đầu và nhảy thẳng vào vấn đề chính. Đó là một tin sét đánh đối với gia đình tôi, và sau một khoảnh khắc im lặng sững sờ, mọi người đều trợn tròn mắt và có ai đó hít hà một hơi kinh ngạc.

Bố lập tức đứng bật dậy mạnh đến mức ghế đổ ra sau, ông đập nắm tay xuống bàn. “Không thể chữa khỏi là ý gì?! Ông hội trưởng bảo con đã khỏe rồi mà! Ông ta lừa chúng ta sao?!”

“Em chưa khỏi bệnh sao, Myne?!”

Bố và Tuuli chồm về phía tôi từ hai bên. Tôi tuyệt vọng xua tay cố gắng trấn tĩnh họ và bảo họ ngồi xuống. “Làm ơn, ưm, bình tĩnh và ngồi xuống đi ạ. Thực ra con cũng không biết nhiều lắm, và con không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu, nên con sẽ nói những gì con nghĩ ra trước, vậy nên...”

Bố ngồi xuống, nghiến răng ken két đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng. Mẹ cầm tách trà lên với bàn tay run rẩy, có lẽ đang cố gắng tự trấn tĩnh bằng cách nào đó. Bà nhấp một ngụm nhỏ và giục tôi nói tiếp. “Được rồi, con cố gắng nói đi.”

Thấy Tuuli với tay lấy tách trà, tôi cũng làm theo và nhấp một ngụm trước khi tiếp tục. “Vấn đề là, con mắc một căn bệnh gọi là Thân Thực. Nó rất hiếm gặp.”

“Ừ, bố chưa từng nghe về nó,” Bố gật đầu nói.

Tuuli lẩm bẩm khẽ khàng với tách trà trên tay, “...Myne đã kể cho con nghe về nó. Em ấy bảo tốn cả núi tiền mới chữa được.”

Lần này đến lượt Mẹ đứng bật dậy, mắt mở to. Bà trông vô cùng kinh hãi. Tôi đoán bà đã nhận ra chúng tôi chưa trả tiền cho ông hội trưởng vì những gì ông ấy đã làm để chữa trị cho tôi. Tôi đã muốn giấu số tiền mình chi cho ma cụ, nhưng có lẽ điều đó là không thể.

“Mẹ, con sẽ giải thích, nên mẹ cứ nghe đã ạ.”

Bà từ từ ngồi xuống, ánh mắt cho thấy bà có rất nhiều điều muốn nói. Khi mọi sự chú ý quay lại phía tôi, tôi bắt đầu giải thích Thân Thực là gì.

“Thân Thực về cơ bản là một luồng nhiệt sống trong cơ thể con, và nó lớn dần theo thời gian. Khi con thực sự tức giận, hoặc thất vọng đến mức muốn chết, nó sẽ tự ý nổi loạn bên trong và ăn mòn con từ bên trong.”

“Ăn mòn con...?” Tuuli nhìn chằm chằm vào tôi, mặt tái mét như tàu lá chuối. Chị ấy nhìn tóc và đầu ngón tay tôi, kiểm tra xem có bộ phận nào của tôi đã bị ăn mất chưa.

“Bình thường con có thể tự kiểm soát nhiệt Thân Thực. Con có thể, kiểu như, nén nó vào một cái hộp bên trong người, cách đó có hiệu quả, nhưng rồi nó cứ tiếp tục lớn lên.”

“Ch-Chuyện gì xảy ra khi nó lớn quá mức?” Tuuli hỏi, vừa siết chặt tay tôi vừa run rẩy.

“Con không thể giữ nó trong hộp được nữa, và nó bùng nổ rồi bắt đầu tràn ra khỏi cơ thể con. Con sẽ bị nó nuốt chửng trước khi nó tràn ra, và đó là chuyện đã xảy ra lần trước. Nó bùng nổ, bắt đầu rò rỉ ra ngoài, và con suýt bị ăn tươi nuốt sống. Ông hội trưởng đã dùng một ma cụ để hút nhiệt ra khỏi người con. Nó thực sự đã hút được rất nhiều, nhưng vì nhiệt sẽ mọc lại, nên con sẽ không bao giờ được chữa khỏi hoàn toàn.”

Tuuli rên rỉ một chút và trừng mắt nhìn tôi với đôi mắt ầng ậc nước, chực trào nước mắt. Hoặc có lẽ tôi nên nói là chị ấy đang cố gắng kìm nén nước mắt đến mức trông như đang trừng mắt nhìn tôi. Nhìn chị ấy khiến tôi cũng muốn khóc, nên tôi quay đi và nhấp thêm một ngụm trà.

“Ưm, Frieda bảo rằng con không lớn thêm được bao nhiêu là vì nhiệt đang ăn mòn con từng chút một. Để ‘chữa’ Thân Thực, chúng ta cần ma cụ để liên tục hút nhiệt ra, nhưng chỉ có quý tộc mới có chúng, nghĩa là chúng cực kỳ đắt đỏ và bố mẹ chỉ có thể mua được nếu có nhiều mối quan hệ với giới quý tộc như gia đình ông hội trưởng.”

“Vậy nghĩa là... ông hội trưởng đã cứu con sao...?” Bố ngã phịch xuống ghế và nói bằng giọng khàn đặc, mất đi mục tiêu duy nhất mà ông có thể đổ lỗi cho chuyện này.

“Vâng. Ông ấy đã đưa cho con một trong những ma cụ mà ông ấy thu thập cho Frieda. Nhưng ông ấy không còn cái nào để cho con nữa, và ông ấy bảo con sẽ phải tự quyết định tương lai của mình.”

“Tương lai của con?! Có cách nào chữa được sao?!” Bố lại chồm người về phía trước, hy vọng ánh lên trong mắt. Mắt Tuuli cũng sáng lên niềm hy vọng đằng sau những giọt nước mắt đang dâng trào. Hy vọng của họ khiến tôi đau lòng khi tôi thông báo rằng mình có một lựa chọn để cứu mạng sống nhưng phải đánh đổi tất cả mọi thứ khác.

“Họ bảo con có hai lựa chọn. Ký hợp đồng với một quý tộc và trở thành nô lệ của họ, hoặc sống với gia đình và mục rữa dần.”

“Nô lệ của họ? Bố không hiểu.” Biểu cảm của Bố méo xệch vì hoang mang. Tuuli cũng nghiêng đầu bối rối, không thực sự hiểu ý tôi. Chỉ có Mẹ là tái mặt và siết chặt tay cầm tách trà. Bà siết mạnh đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

“Frieda khỏe mạnh vì cậu ấy đã ký hợp đồng với một quý tộc, người cung cấp ma cụ cho cậu ấy. Cậu ấy bảo mình xoay xở để có được những điều khoản tốt vì cậu ấy thuộc về một gia đình thương nhân giàu có và quyền lực. Chúng ta không có bất kỳ mối quan hệ nào với quý tộc, nên họ sẽ có toàn quyền kiểm soát hợp đồng và chúng ta không biết họ sẽ đối xử với con thế nào.”

“...Thế thì đâu gọi là sống,” Bố thì thầm yếu ớt. Tôi gật đầu nghiêm nghị. Chính vì tôi đã từng sống cuộc đời của Urano một lần rồi nên tôi không thể chịu đựng được việc sống kiếp nô lệ cho quý tộc.

“Myne, còn tiền thì sao? Ma cụ họ dùng cho con chắc chắn không miễn phí đâu nhỉ?” Cuối cùng Mẹ cũng lên tiếng, không thể đợi thêm được nữa.

Tôi gật đầu, thầm thất vọng vì không thể tránh được chủ đề này. “Con đã trả tiền rồi, mẹ đừng lo.”

“Bao nhiêu tiền?”

“Chà, nhiều lắm, nhưng nếu xét đến việc nó cứu mạng con...”

“Mẹ đang hỏi tốn bao nhiêu. Con sẽ nói cho bố mẹ biết chứ? Không giấu giếm.”

Tôi vòng vo tam quốc và lông mày Mẹ dựng ngược lên vì giận dữ. Tôi thầm rên rỉ và trả lời trong khi nhìn đi chỗ khác. “...Hai tiểu kim tệ và tám đại ngân tệ.” Số tiền đó tương đương với hai năm rưỡi tiền lương của Bố.

Mắt mọi người mở to và hàm họ rớt xuống.

“Hai tiểu kim tệ và tám đại ngân tệ?! Làm sao con kiếm được nhiều tiền thế...?”

“...Chú Benno đã mua bản quyền loại dầu gội đơn giản tất cả-trong-một của con. Con trao đổi với chú ấy quyền sản xuất, bán và định giá nó. Đổi lại, chú ấy...”

“Cái gìiii?! Dầu gội tất cả-trong-một đắt thế sao?!” Tuuli hét lên kinh ngạc, điều này cũng dễ hiểu vì chị ấy đã tự tay ép dầu suốt bấy lâu nay. Làm dầu gội tốn thời gian và công sức, nhưng chẳng tốn xu nào vì nguyên liệu đều có thể hái trong rừng. Tuuli hoàn toàn không ngờ nó lại đáng giá nhiều tiền đến thế.

“Vâng, hóa ra quý tộc sẽ mua nó với giá rất cao. Chú ấy đã có một xưởng sản xuất nó rồi, và...” Tôi bắt đầu nói với Tuuli về xưởng rinsham thì Bố lắc đầu và nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Đó là chuyện quá khứ rồi. Cái chúng ta muốn nghe là về tương lai. Con sẽ lại ốm nặng dù thế nào đi nữa, đúng không?”

“Vâng.”

“...Còn bao lâu nữa? Nghe như con đã biết rồi. Bố đoán con lảng sang chuyện khác vì con không muốn nói cho bố mẹ biết.”

“Con chẳng giấu được bố chuyện gì nhỉ...?” Tôi thở dài trước sự sắc sảo bất ngờ của Bố. Ông đã đá ghế ra sau và đập bàn chỉ vì nghe tin bệnh của tôi không chữa được. Làm sao tôi có thể nói cho ông biết tôi còn sống được bao lâu? Tôi không thể, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác.

“Bố là bố của con, đó là điều tối thiểu bố có thể làm. Nào. Đừng nhìn đi chỗ khác.” Ông trừng mắt nhìn tôi bằng đôi mắt nâu nhạt. Rõ ràng là ông sẽ không bị lừa bởi bất cứ điều gì và sẽ không để tôi rời đi cho đến khi tôi trả lời, nên tôi gật đầu đầu hàng và nói.

“...Giỏi lắm là một năm. Họ bảo con may mắn lắm mới sống thêm được một năm nữa, nên con phải quyết định xem nên làm gì trước lúc đó.”

Sự im lặng khó chịu chuyển thành sự im lặng đau đớn. Tôi tưởng Bố sẽ nổi điên, nhưng ông chỉ nhắm mắt lại, mày cau lại và đầu cúi thấp.

Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng nấc nghẹn của Tuuli. “Ư... Myne, em sắp chết sao?! Chỉ trong một năm nữa?! Không công bằng!” Chị ấy từ bỏ việc kìm nén nước mắt và bắt đầu khóc nức nở, nhảy khỏi ghế để ôm chầm lấy tôi. Tôi vòng tay ôm chị và vỗ nhẹ vào lưng để an ủi.

“Sẽ ổn thôi mà, Tuuli. Thật lòng thì em lẽ ra đã chết rồi. Hãy nghĩ đây là em có thêm một năm để sống nhờ ông hội trưởng bán cho em một ma cụ.” Tôi nói thế để trấn an chị ấy, nhưng chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Tuuli lắc đầu trong khi nước mắt giàn giụa trên mặt.

“Không! Đừng nói là em lẽ ra đã chết! Chỉ có một năm thôi! Chị ghét điều đó! Hức... Em cuối cùng cũng khỏe hơn mà! Em cuối cùng cũng đi vào rừng với chị được mà! Chị không muốn em chết!”

Khi là Urano, tôi đã chết vì một trận động đất bất ngờ, nên tôi chưa bao giờ nhìn thấy gia đình mình đau buồn. Tôi tự hỏi liệu họ có khóc thương tôi như Tuuli bây giờ không. Chắc chắn tôi đã làm họ khóc. Và giờ đây, tôi cũng đang làm gia đình thứ hai của mình phải khóc. Dù sinh ra ở đâu hay khi nào, tôi vẫn là một đứa con gái tồi tệ.

“Đừng khóc, Tuuli. Làm ơn đi. Em sẽ cố xem liệu có tìm được thứ gì khác ngoài ma cụ có thể xử lý nhiệt Thân Thực không.”

“Nhỡ không tìm được thì sao?! Em sẽ chết đấy, Myne! Chị không muốn em chết!” Chị ấy bám chặt lấy tôi và khóc dữ dội đến mức tim tôi đau nhói. Mắt tôi nóng lên và dù tôi đang cố kìm nén, nước mắt vẫn bắt đầu tuôn rơi.

“Tuuli... Đừng khóc. Em mới là người muốn khóc đây này...”

“Hức... Xin lỗi, Myne. Chị cũng sẽ tìm. Chị sẽ cố tìm cách chữa cho em... Ư... Nhưng mà...! Chị muốn nín khóc, nhưng không được...!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!