Hoảng loạn, tôi tuyệt vọng cố gắng nghĩ ra một cái cớ, nhưng đầu óc tôi trống rỗng. “Đ-Đó là một phước lành tặng thêm. Ờ, không, ý ta là... Đối với các tu sĩ tập sự đang quan sát, ta muốn đưa ra một ví dụ về một phước lành không được ban qua ma thạch. Ohoho...”
“Và đó quả là một ví dụ tuyệt vời ạ!” Hartmut kêu lên, xúc động. Anh ta đang cố gắng che đậy cho tôi, nhưng tôi không nghĩ điều đó có ích; Mẹ và Bố từ vẻ ngạc nhiên chuyển sang cố nén cười, trong khi Tuuli tiếp tục lườm tôi bằng một ánh mắt đáng sợ.
Thế là, lễ trưởng thành kết thúc với một sai lầm tai hại.