14
Rời khỏi quán mì soba, đã hơn hai giờ rưỡi chiều. Vì không biết số điện thoại của Terauchi Hiroko, Godai quyết định đến tận nhà. Dù chủ nhà không có ở đó, chỉ cần chào hỏi người nhà trước thì lần sau đến nói chuyện cũng sẽ thuận lợi hơn.
Anh bắt taxi đi chưa đầy mười phút đã tới nơi. Trong một góc của khu dân cư yên tĩnh, có một ngôi nhà hoàn toàn theo phong cách Nhật Bản. Trong sân trồng một cây thông rất đẹp, trên cột cổng xây bằng đá vuông vắn có gắn bảng tên “Terauchi”.
Không có cổng sân, một lối đi lát đá bước chân kéo dài vào trong như đang dẫn lối cho khách. Godai đi theo lối đá vào trong, phía trước là cửa chính. Bên cạnh cửa kéo có lắp chuông cửa có hình, Godai nhấn nút, trong nhà mơ hồ vọng ra tiếng chuông.
Nhưng không có ai trả lời. Godai nhấn thêm lần nữa, vẫn không có động tĩnh.
Anh khẽ nhún vai. Xem ra không có ai ở nhà.
Chắc phải đi thêm chuyến nữa rồi. Ngay lúc anh định quay người, có tiếng hỏi: “Ai vậy?”
Godai nhìn theo hướng phát ra âm thanh, một người phụ nữ đang đứng giữa ngôi nhà và bức tường rào. Bà đội mũ che nắng, mặc áo khoác gió, tay đeo găng tay bảo hộ lao động. Khó đoán tuổi, nhưng chắc cũng ngoài năm mươi.
“Bà là Terauchi Hiroko phải không ạ?”
“Vâng…” Người phụ nữ lộ vẻ cảnh giác.
Godai đưa thẻ cảnh sát ra và tự giới thiệu.
Người phụ nữ lập tức tỏ ra bất an. “Thằng bé đã làm gì sao?”
“Thằng bé?”
“Là Takahiro.”
“Là con trai bà ạ?”
“Vâng, đang học năm ba đại học…” Nói đến đây, người phụ nữ ngạc nhiên nhìn Godai, “Chẳng lẽ không phải chuyện của nó?”
Godai cười gượng, khẽ xua tay.
“Tôi đến tìm bà, muốn hỏi một chút về thời bà còn học ở trường Trung học phổ thông Akishima.”
“Trung học phổ thông?” Vẻ mặt của Terauchi Hiroko càng thêm kinh ngạc.
“Nghe nói bà và cựu diễn viên Futaba Eriko là bạn học.”
Futaba Eriko… Terauchi Hiroko lẩm bẩm, rồi trợn tròn mắt. “Chẳng lẽ là vụ án hai vợ chồng bị giết, nhà bị đốt đó sao?”
Godai khẽ gật đầu, cúi chào. “Mong bà hợp tác.”
“Ra là vậy. Cho nên cảnh sát mới tìm đến tận đây… À, vậy anh muốn hỏi gì?”
“Là chuyện thời trung học, nếu bây giờ bà bận, tôi sẽ quay lại vào hôm khác.”
“Tôi cũng không bận gì, chỉ đang dọn dẹp sân sau, cũng xong rồi.” Terauchi Hiroko nói dứt khoát, tháo găng tay bảo hộ ra, “Nếu đã vậy thì không thể đứng đây nói chuyện qua loa được. Nhà hơi bừa bộn, nếu không chê, vào trong nói chuyện nhé?”
“Cảm ơn bà, vậy tôi xin phép.”
Terauchi Hiroko mở cửa kéo, xem ra không khóa.
Bà dẫn Godai vào một căn phòng kiểu Tây, bên trong đặt một bộ sofa da trông khá cũ.
“Tôi đi thay quần áo, phiền anh đợi một lát.”
“Vâng, không vội đâu ạ.”
Sau khi tiễn Terauchi Hiroko đi, Godai ngồi xuống chiếc sofa có tay vịn rộng, quan sát xung quanh. Trên tường treo một bức tranh sơn dầu lồng khung, bên dưới là một cây đàn piano đứng. Godai thầm nghĩ, đây là phòng khách điển hình của thời Chiêu Hòa[1]. So với nhà Okaya, lại có một nét thú vị khác, chắc hẳn đây cũng là ngôi nhà thừa kế từ cha mẹ.
Không lâu sau, Terauchi Hiroko xuất hiện trong bộ áo hoodie. Một tay bà xách ấm siêu tốc, tay kia bưng một cái khay đựng ấm trà và tách trà.
“Để anh đợi lâu rồi, tôi tìm lá trà mới hơi mất thời gian.”
“Bà không cần khách sáo như vậy đâu ạ.”
“Không cần để ý, tôi cũng phải uống, vì làm vườn xong sẽ khát nước.” Terauchi Hiroko bắt đầu rót nước nóng vào ấm trà.
Nhìn vào mặt bà, Godai nhận ra son môi được tô rất đẹp, da dẻ trông cũng căng bóng hơn lúc nãy. Xem ra lúc thay quần áo đã tiện thể trang điểm. Nói tìm trà mất thời gian, chắc chỉ là cái cớ.
Dù ở tuổi nào, làm phụ nữ cũng thật vất vả, Godai thầm nghĩ.
“Lúc nãy bà có nhắc đến con trai, không biết chồng bà làm việc ở đâu ạ?”
“À, ông ấy dạy ở trường đại học. Môi trường học hay khí tượng học gì đó, đại loại là ngành này.”
“Giáo viên đại học sao? Thật đáng nể.”
Nghe Godai nói vậy, Terauchi Hiroko nhíu mày, nhẹ nhàng xua tay.
“Có gì đáng nể đâu, chồng tôi là ở rể, từ hồi trẻ đã là một thư sinh nghèo. Bố mẹ tôi không yên tâm, nói nếu tôi kế thừa gia đình Terauchi thì sẽ đồng ý cho chúng tôi kết hôn, nên tôi đành nghe theo.”
Theo lời Terauchi Hiroko, lương của chồng bà không cao, tài sản cha mẹ để lại là nguồn thu nhập chính.
“Bố mẹ tôi đều qua đời rồi, con trai cũng đã ra ở riêng, bây giờ nhà chỉ có hai vợ chồng tôi, hằng ngày chăm sóc mảnh vườn rau sau nhà qua ngày.”
“Mời anh dùng.” Vừa nói, Terauchi Hiroko vừa đặt tách trà trước mặt Godai. Hương trà xanh thơm ngát bay tới.
“Cảm ơn bà.” Godai nói xong, nhấp một ngụm rồi đặt tách trà lại lên đĩa.
“Nghe nói bà là người tổ chức buổi họp lớp bảy năm trước?”
“Vâng, anh tìm hiểu kỹ thật.”
“Có người nhắc đến trên mạng xã hội, nên tôi mới biết.”
“Ra là vậy.” Terauchi Hiroko hai tay ôm tách trà gật đầu, “Mạng xã hội thật đáng sợ.”
“Bà có thể đảm nhận công việc tổ chức, chắc hẳn quan hệ rất rộng.”
“Cũng tạm được thôi.” Terauchi Hiroko lộ vẻ tự đắc.
“Todo Eriko không tham gia buổi họp lớp đó sao?”
Sắc mặt Terauchi Hiroko trầm xuống, bà gật đầu.
“Tôi có gửi thông báo cho cô ấy, nhưng cô ấy không đến. Bao gồm cả tôi, mọi người đều rất mong chờ, vì từ khi cô ấy vào giới giải trí, không ai gặp lại cô ấy nữa.”
“Bà và Todo… à không, trường hợp này nên gọi là Fukamizu nhỉ? Bà và Fukamizu Eriko có học chung lớp không?”
“Năm hai chúng tôi học chung một lớp. Tuy không phải bạn thân, nhưng quan hệ cũng khá tốt.”
“Cô ấy là một học sinh như thế nào?”
“Ừm…” Terauchi Hiroko nghiêng đầu suy ngẫm.
“Cô ấy không phải kiểu người thích tụ tập bạn bè, có cảm giác hơi đơn độc, giờ nghỉ trưa cũng thường một mình đọc sách.”
“Có ai quan hệ đặc biệt thân thiết không?”
“Tôi cũng không rõ, không có ai thân, cũng không có ai ghét thì phải. Nhưng trong đám con trai, chắc có nhiều người kính nhi viễn chi với cô ấy.”
“Kính nhi viễn chi? Ý bà là sao?”
“Nói thế nào nhỉ? Có những cô gái mới học trung học đã có nét rất trưởng thành, trong đó Fukamizu đặc biệt nổi bật. Dù cô ấy không kiêu ngạo, coi thường người khác, nhưng đối với con trai, luôn có cảm giác cô ấy toát ra một bầu không khí khó lại gần. Có lẽ là bị vẻ ngoài của cô ấy áp đảo.”
“Vẻ ngoài?”
“Đúng vậy, tóm lại là một mỹ nhân.”
Godai nhớ lại lời Okaya nói, Eriko từng phụ giúp ở quán bar. Hằng ngày phải đối phó với những vị khách say xỉn, những cậu con trai cùng tuổi trong mắt cô ấy chắc hẳn rất trẻ con.
“Vậy là cô ấy không có đối tượng hẹn hò nào sao?”
“Làm gì có chuyện đó.” Terauchi Hiroko trợn mắt, liên tục xua tay, “Không những có, mà còn không bao giờ trống vắng. Con trai kính nhi viễn chi với cô ấy rất nhiều, nhưng con trai thích cô ấy còn nhiều hơn. Chỉ có điều hình như không được lâu, vừa mới có tin đồn hẹn hò với ai đó, thoáng cái đã chia tay, không biết từ lúc nào lại đi cùng một cậu con trai khác, một thời gian sau lại chia tay. Chuyện như vậy xảy ra mấy lần. Cho nên cũng có mấy đứa con gái sau lưng gọi cô ấy là bươm bướm, bay lượn trong vườn hoa của đám con trai.”
Tức là một cô nàng lẳng lơ? Xét theo tiếng tăm cuối đời của Todo Eriko, thật khó mà tưởng tượng.
“Trong số những người Fukamizu Eriko từng hẹn hò, có ai khiến bà ấn tượng sâu sắc không?”
“Có người như vậy không nhỉ…” Terauchi Hiroko nhíu chặt mày, “Nếu phải nói, thì là cậu con trai hẹn hò hồi năm ba. Mọi người đều nói cậu ấy là học sinh giỏi, chắc chắn sẽ đỗ Đại học Tokyo. Nghe nói cậu học sinh giỏi đó và Fukamizu hẹn hò, tôi đã rất ngạc nhiên. Hơn nữa cậu ta còn tự mình khoe khoang với mọi người xung quanh. Tôi nhớ lúc đó nghe xong, còn sau lưng cười nói, được bươm bướm để mắt tới, xem ra vui lắm đây.”
“Cậu con trai đó tên gì?”
“Để tôi nghĩ xem, ấn tượng là họ rất đặc biệt…” Terauchi Hiroko khoanh tay, chìm vào suy tư.
“Có phải họ Yamao không?”
“Yamao?”
“Yamao Yosuke, từng tham gia câu lạc bộ leo núi.”
“Câu lạc bộ leo núi… Xin lỗi, tôi không nhớ.”
“Vậy sao.”
Godai thầm thở dài. Nếu Fukamizu Eriko và Yamao từng hẹn hò, đó sẽ là một thu hoạch lớn. Nhưng xem ra anh đã đoán sai.
“Anh cảnh sát,” Terauchi Hiroko ném một ánh mắt dò xét, “vụ án đó có liên quan đến thời trung học của chúng tôi không?”
Một câu hỏi khó trả lời, nhưng Godai có thể hiểu được tâm trạng không thể không hỏi của Terauchi Hiroko.
“Bây giờ còn khó nói, việc điều tra không mấy thuận lợi, chúng tôi đang điều tra động cơ. Vì vậy phải tìm kiếm mọi khả năng, thời kỳ ở trường Trung học phổ thông Akishima là điểm chung của vợ chồng Todo, cũng phải điều tra lại. Xin lỗi đã làm phiền bà, mong bà thông cảm.”
“Không phiền gì đâu.” Terauchi Hiroko lắc đầu, “Chỉ cần tôi có thể giúp được, hỏi gì cũng được. Anh không cần khách sáo, dù sao tôi cũng rất rảnh.”
“Cảm ơn bà, vậy thì tốt quá. Có thể hỏi bà về Todo Yasuyuki được không? Khi đó ông ấy hình như là giáo viên môn xã hội.”
Terauchi Hiroko gật đầu lia lịa.
“Thầy Todo tôi cũng nhớ rất rõ. Thầy ấy là một giáo viên tốt, trẻ trung, năng nổ, thuộc tuýp người nhiệt huyết, rất được học sinh yêu mến. Tôi không biết thầy ấy xuất thân từ gia đình chính trị, nhưng khi biết thầy ấy ra tranh cử ủy viên hội đồng thành phố, tôi đã đi ủng hộ. Nói đến đây—” Bà dường như nhớ ra điều gì, vỗ tay một cái rồi nói tiếp, “Tôi cũng gửi thiệp mời họp lớp cho thầy Todo, hy vọng thầy ấy vì cân nhắc cho cuộc bầu cử mà đến tham dự, tiếc là thầy ấy cũng không đến. Quả nhiên khu vực bầu cử khác nhau vẫn không được.”
Nếu một ủy viên hội đồng thành phố đương nhiệm và người vợ từng là diễn viên cùng tham gia họp lớp, chắc sẽ náo nhiệt biết bao. Godai như thấy được vẻ mặt thất vọng của Terauchi Hiroko và mọi người.
“Làm sao bà biết Todo và Fukamizu Eriko kết hôn?”
“Làm sao biết à…” Terauchi Hiroko nghiêng đầu, “Chuyện lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ lắm, nhưng chắc là biết qua tivi. Nghe nói Futaba Eriko sắp kết hôn với một nghị viên, tôi đã rất ngạc nhiên, đến khi biết vị nghị viên đó là thầy Todo, lại càng ngạc nhiên hơn.”
“Trong thời gian đi học, có tin đồn nào nghi ngờ về mối quan hệ của hai người không?”
“Không, ít nhất tôi chưa từng nghe. Thật ra trong buổi họp lớp cũng có bàn về chủ đề này, một người là giáo viên nhiệt huyết nghiêm túc, một người là nữ hoàng thay bạn trai như thay áo, chúng tôi đều nói, hai người này mà lại kết hôn, thật là ngã ngửa. Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng không phải là không thể. Lúc nãy tôi cũng nói rồi, Fukamizu là một mỹ nhân có nét rất trưởng thành, nên cũng có giáo viên coi cô ấy như một người khác giới. Khi đó thầy Todo còn rất trẻ, có tâm lý này cũng không có gì lạ.”
“Nhưng trong thời gian đi học, hai người không có quan hệ gì với nhau chứ?”
“Vâng.” Terauchi Hiroko gật đầu, “Nếu lúc đó đã qua lại, tôi nghĩ họ sẽ kết hôn ngay sau khi Fukamizu tốt nghiệp.”
“Đúng vậy.”
Godai nhớ lại lời của Kakiuchi Tatsuo, hội trưởng hội những người ủng hộ Todo. Theo Kakiuchi, hai người gặp lại nhau nhiều năm sau khi Fukamizu Eriko tốt nghiệp.
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại,” Terauchi Hiroko suy nghĩ rồi nói, “hai người tuy là quan hệ thầy trò, nhưng trước hết là quan hệ đàn ông và phụ nữ. Dù giữa họ thật sự có chút gì đó, cũng không có gì lạ.”
Câu nói này khiến Godai giật mình. Bà ấy chắc không có ý gì sâu xa, nhưng đối với Godai, anh cảm thấy nó đã chạm đến bản chất của vụ án lần này.
Chiếc điện thoại của Terauchi Hiroko đặt ở góc bàn trà vang lên tiếng nhạc, dường như có cuộc gọi đến. Bà cầm điện thoại lên, nói “xin lỗi một lát” rồi rời khỏi phòng.
Godai đưa tách trà lên miệng, dùng trà Nhật đã không còn nóng lắm để làm dịu cổ họng, rồi cũng lấy điện thoại ra—Tsutsui đã gửi email, bên trong liệt kê thông tin bằng lái xe của các thành viên câu lạc bộ leo núi. Cùng khóa với Yamao có năm người, tra được thông tin của bốn người trong số đó, chỉ có mục “Nagama Kazuhiko” là trống.
Nhìn địa chỉ của bốn người, Godai vô cùng thất vọng—không có ai ở lại thành phố Akishima. Không những thế, có ba người địa chỉ ở các tỉnh khác, người sống ở Tokyo chỉ có một người tên “Motomura Kenzo”, mà lại ở quận Ota, cách đây rất xa. Nhưng không hiểu sao, chỉ có người này được ghi chú số điện thoại di động.
Godai gọi cho Tsutsui, may mắn là kết nối rất nhanh.
“Anh xem email chưa?”
“Xem rồi, cảm ơn anh.”
“Rất tiếc, chỉ có một người sống ở Tokyo.”
“Vâng.”
“Người tên Motomura đó, bốn năm trước có xảy ra tai nạn giao thông, nên mới tra được số điện thoại.”
“Ra là vậy. Nhưng cùng khóa có năm người, chỉ có một người không có hồ sơ, là người tên Nagama Kazuhiko.”
“Trong cơ sở dữ liệu không có, chắc là không có bằng lái xe. Để chắc chắn, chúng tôi cũng đã tra hồ sơ bắt giữ, không phát hiện người này. Có lẽ Motomura biết cách liên lạc với anh ta?”
“Vâng. Đợi gặp Motomura, tôi sẽ hỏi về Nagama.”
“Ừ, nhờ anh.”
Godai vừa cúp máy, Terauchi Hiroko đã quay lại phòng.
“Cảm ơn bà đã cung cấp những thông tin quý giá.” Godai đứng dậy, “Rất có giá trị tham khảo. Sau này có lẽ tôi sẽ lại đến hỏi, lúc đó mong bà giúp đỡ.”
“Ừm, không sao đâu… Anh vừa nhắc đến Nagama?”
“Vâng, tôi có nhắc đến tên Nagama Kazuhiko. Chẳng lẽ bà quen?”
Terauchi Hiroko gật đầu mạnh.
“Quen chứ. Lúc nãy tôi không phải đã nói, Fukamizu từng hẹn hò với một học sinh giỏi sao? Cậu con trai đó chính là Nagama.”
----------------------------------------
[1] Giám định lưu trú (Kantei Ryuchi): Một thủ tục trong luật tố tụng hình sự Nhật Bản, trong đó nghi phạm được đưa đến bệnh viện hoặc cơ sở y tế để giám định tình trạng tâm thần nhằm xác định năng lực chịu trách nhiệm hình sự. ↩