## Chương 143: Để Thế Diện Kiến Thức Cậu Ấy
Tửu Nương Man Đầu của Tần Hoài có thể nói là một trận thành danh, các đầu bếp của bếp sau có một tính một, ăn Tửu Nương Man Đầu rồi đều nói ngon, sau đó tràn đầy mong đợi hỏi Tần Hoài có bằng lòng tham gia chế tác bữa ăn nhân viên không.
Không phải những người khác nấu ăn không ngon, chủ yếu là thích ăn điểm tâm. Ba năm rồi, mọi người đã ba năm không nhìn thấy bữa ăn liên quan đến điểm tâm Bạch án trong bữa ăn nhân viên nữa rồi.
Ngay cả con trai duy nhất của Hoàng Thắng Lợi, người thừa kế tương lai của Hoàng Ký Tửu Lâu, thiếu đông gia Hoàng An Nghiêu mà trong miệng Đổng Sĩ phương án marketing làm rối tinh rối mù, đều đặc biệt chạy tới ăn được cái Tửu Nương Man Đầu cuối cùng, khen ngợi hết lời.
Sau đó hỏi Tần Hoài có bằng lòng làm bữa ăn nhân viên không.
Tần Hoài liền đánh mất bản ngã trong từng tiếng khen ngợi của mọi người.
Tần Hoài vốn dĩ cảm thấy mới đến không có gì để làm, liền làm cho mọi người cái Tửu Nương Man Đầu thể hiện một chút trình độ của mình. Kết quả mọi người ủng hộ như vậy, nhiệt tình như vậy, mong đợi như vậy, Tần Hoài cảm thấy mình cũng không thể phụ sự mong đợi của mọi người, một khi vui vẻ, lại làm Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao, còn nấu hai nồi lớn Trần Bì Trà.
Mọi người đều vô cùng biết điều không hỏi tại sao canh ngân nhĩ hạt sen trần bì lại phải gọi là Trần Bì Trà.
Đừng hỏi, hỏi chính là sự khéo léo của Tần Hoài.
Trịnh Tư Nguyên bê ghế đẩu nhỏ ngồi ở đằng xa, cùng Hoàng Thắng Lợi uống trà cắn hạt dưa, nhìn Tần Hoài tràn đầy động lực trực tiếp lên ca, phảng phất như nhìn thấy bản thân khoảng thời gian trước.
Quả nhiên mỗi người đều có phương thức lừa gạt phù hợp với cậu ta.
_“Không ngờ Tiểu Tần lại là tính cách như vậy.”_ Hoàng Thắng Lợi vui vẻ nhìn đồ đệ và con trai mình liên hợp lại dỗ dành Tần Hoài làm điểm tâm, _“Tôi luôn tưởng Tiểu Tần là loại người rất bình tĩnh, rất trầm ổn.”_
_“Không ngờ Tiểu Tần giống cháu, bề ngoài nhìn có vẻ khá trầm ổn, thực tế bị người ta khen một cái liền vui đến mức không tìm thấy phương hướng.”_ Hoàng Thắng Lợi nhìn về phía Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên từ chối thừa nhận mình cũng là như vậy.
Anh ta mới sẽ không vì sự khen ngợi của đồng nghiệp mà đánh mất bản thân đâu.
Anh ta chỉ sẽ vì sự thất vọng của khách hàng mà PUA bản thân.
_“Tần Hoài thực ra… bình thường không như vậy.”_ Trịnh Tư Nguyên cảm thấy anh ta phải giúp Tần Hoài nói hai câu, nếu không rất dễ liên lụy đến hình tượng của mình, _“Cậu ấy ở Vân Trung Thực Đường lúc làm điểm tâm khá tùy tâm, muốn làm gì thì làm nấy, chủ yếu lấy khẩu vị của bạn bè và em gái cậu ấy làm chủ.”_
_“Cái này tôi có nghe nói qua.”_ Hoàng Thắng Lợi uống một ngụm trà, _“Tiểu Tần không có sư phụ không có người dạy, cũng chưa từng học tập điểm tâm một cách hệ thống. Cậu ấy làm điểm tâm gì chủ yếu quyết định bởi em gái cậu ấy muốn ăn gì, lúc đầu tôi nghe ba cháu nói tôi còn tưởng ông ấy đang trêu tôi, trên thế giới này sao có thể có đầu bếp tự học thành tài như vậy.”_
_“Vậy bây giờ thì sao?”_ Trịnh Tư Nguyên hỏi.
_“Bây giờ tôi phải thừa nhận, trên thế giới này quả thực có thiên tài mà tôi không tưởng tượng ra được, là tôi ếch ngồi đáy giếng rồi.”_ Hoàng Thắng Lợi cười khổ, _“Tiểu Tần ngay cả lên lớp mạng đều có thể học được kỹ xảo của Hỏa Hầu, nếu không phải tôi tận mắt nhìn thấy, tôi đều không dám tin.”_
_“Tôi thực sự chưa từng nghĩ tới, lại có một ngày có thể mở video dạy người ta luyện Hỏa Hầu.”_
_“Cho nên người bảo cháu hỏi Tần Hoài có muốn qua đây học tập giao lưu một khoảng thời gian không, là muốn trực tiếp chỉ điểm cậu ấy sao?”_ Trịnh Tư Nguyên hỏi.
_“Cũng không hoàn toàn là vậy.”_ Hoàng Thắng Lợi lại nhìn Tần Hoài đang luộc nhân một cái, _“Tình hình của Tiểu Tần tôi cũng hiểu, cậu ấy ở bên Sơn Thị có sản nghiệp, có nhân viên, có người nhà, có thực khách quen thuộc, có bạn bè, không thể nào đến bên Cô Tô này lưu lại lâu học nghệ.”_
_“Hơn nữa tôi là một đầu bếp Hồng án, Tiểu Tần là Bạch án, tôi cho dù muốn nhận cậu ấy làm đồ đệ cũng danh bất chính ngôn bất thuận, còn về ba cháu nha……”_
Hoàng Thắng Lợi hơi ghét bỏ chép miệng hai tiếng: _“Nếu năm đó ông ấy không xuống biển kinh doanh, cùng tôi kinh doanh tửu lâu, những năm nay luôn khổ luyện trù nghệ, chưa biết chừng còn có tư cách nhận Tiểu Tần làm đồ đệ.”_
_“Bây giờ… với độ tuổi của Tiểu Tần, luyện hai năm Hỏa Hầu, mài giũa Đao Công một chút, đều không cần tìm sư phụ, tự mình học tập hệ thống một chút, không dùng đến 5 năm là có thể vượt qua ba cháu. Với trình độ này của ba cháu còn muốn nhặt nhạnh chỗ tốt nhận người ta làm đồ đệ, tôi thấy là đừng hòng rồi.”_
Trịnh Tư Nguyên rất tán thành đánh giá của Hoàng Thắng Lợi đối với ba anh ta, gật gật đầu: _“Vậy sư bá người là muốn……”_
_“Để Tiểu Tần kết giao thêm chút bạn bè trong giới.”_ Hoàng Thắng Lợi nói, _“Thay đổi thay đổi suy nghĩ hiện tại của cậu ấy.”_
_“Tôi cảm giác cậu ấy hình như không có khái niệm gì về trù nghệ của mình, có thể là hơi quá dã lộ tử rồi. Ba cháu mặc dù trù nghệ không tồi, nhưng nhìn quả thực không đáng tin cậy lắm. Trù nghệ Bạch án của cháu mặc dù trong những người cùng trang lứa là người nổi bật, nhưng cháu ngày nào cũng rúc ở cổng tiểu khu làm bánh ngọt, một chút phong thái thiên tài cũng không có.”_
_“Tôi nha, danh tiếng thì có, nhưng cơ thể không được, chính là một ông lão sắp nghỉ hưu.”_
_“Tôi đối với việc Tiểu Tần mỗi sáng 4 giờ thức dậy làm bữa sáng không có ý kiến gì, thói quen cá nhân mà thôi. Cậu ấy chỉ cần tay nghề đủ, cho dù 1 giờ sáng thức dậy làm bữa sáng, vẫn có khách hàng bằng lòng 2 giờ xếp hàng đợi trước cửa tiệm cậu ấy.”_
_“Nhưng Tiểu Tần đến bây giờ, đều cảm thấy mình là một sư phụ tiệm ăn sáng, coi việc bán bữa sáng là nghề chính, đem điểm tâm làm nghề phụ tiện thể, tư tưởng này liền rất có vấn đề rồi.”_
_“Không phải tôi coi thường bữa sáng, là Tiểu Tần nếu thực sự như vậy dưỡng thành thói quen, hai ba mươi năm sau cũng là ngày nào cũng làm bánh bao màn thầu, điểm tâm đều là làm qua loa, liền hạn chế sự phát triển của cậu ấy rồi.”_
_“Cháu xem bây giờ, Tiểu Tần rõ ràng biết làm Bình Quả Diện Quả Nhi, nhưng lúc thể hiện trù nghệ, phản ứng đầu tiên lại vẫn là làm màn thầu và bánh bao.”_
_“Đây là thói quen của cậu ấy, tôi không cảm thấy thói quen này không tốt, nhưng tôi tin cậu ấy chắc chắn có điểm tâm am hiểu hơn, độ khó cao hơn, nhưng cậu ấy trong thời gian đầu tiên không nghĩ tới.”_
_“Cậu ấy nên có đường đua rộng lớn hơn, tầm nhìn rộng hơn.”_
_“Điều này giống như tại sao đầu bếp Bạch án khắp nam bắc đều muốn đến Tri Vị Cư xông pha một phen, bởi vì bọn họ biết Tri Vị Cư hội tụ nhiều sư phụ điểm tâm Bạch án đỉnh cấp nhất cả nước. Ở Tri Vị Cư lăn lộn ra được danh tiếng, trong giới trù nghệ mới coi như là đứng vững gót chân, nơi đó có danh trù Bạch án các phái, ở đó có thể mở rộng tầm nhìn, học hỏi đồ vật.”_
_“Cho dù là ở trong Tri Vị Cư không lăn lộn tiếp được nữa đi ra, đến các tửu lâu khác cũng là bánh trái thơm ngon.”_
_“Tiểu Tần và cháu không giống nhau, cháu là con trai của ba cháu, tay nghề đều là ba cháu dạy, danh tiếng của ba cháu đặt ở đó, cháu không cần ở bên ngoài xông pha tự nhiên có danh tiếng. Cháu có thể an an ổn ổn bán bánh ngọt ở cổng tiểu khu, đợi ngày nào đó cháu không muốn ở đây nữa, chỉ cần cháu mở miệng, đến đâu cũng có chỗ đi”_
_“Tiểu Tần không giống, cậu ấy là một dã lộ tử thuần túy. Nếu không có ai dẫn cậu ấy ra ngoài xem thử, cậu ấy có thể thực sự cả đời ở trong nhà ăn cộng đồng bán bữa sáng, làm sư phụ bữa sáng cả đời.”_
Trịnh Tư Nguyên hình như hơi hiểu rồi.
_“Cho nên, sư bá người là muốn để Tần Hoài ra ngoài mở mang thế diện?”_
_“Không, tôi là muốn để cậu ấy ra ngoài, để thế diện kiến thức cậu ấy.”_ Hoàng Thắng Lợi nói.
_“Để mọi người biết, Sơn Thị giấu một vị sư phụ điểm tâm Bạch án trẻ tuổi nhường nào, tài giỏi nhường nào.”_
_“Đồng thời cũng để Tiểu Tần biết, cậu ấy lợi hại nhường nào, cậu ấy sớm đã không phải là Tiểu Tần sư phụ bán bữa sáng trong tiệm ăn sáng nữa rồi. Cậu ấy là Tiểu Tần sư phụ làm điểm tâm có thể được mọi người săn đón trong tửu lâu.”_
_“Thiên tài nha? Luôn phải có vài phần tỳ khí của thiên tài, hưởng thụ đãi ngộ của thiên tài. Nếu luôn để cậu ấy cảm thấy mình bình thường không có gì lạ, vậy còn gọi là thiên tài gì chứ?”_
_“Cháu hồi nhỏ không phải cũng là bị tôi và ba cháu, còn có những đồ đệ này của tôi khen lớn sao?”_
Còn một chương