## Chương 26: Khẩu Vị Độc Đáo (Cảm Ơn Minh Chủ Cáo Định Tiểu Lưu Thuận Lợi Tất Nghiệp)
Rau dại có được tính là lương thực thô hay không thì Tần Hoài không biết, nhưng anh cảm thấy lời Tần Lạc nói cũng có vài phần đạo lý.
Chỗ anh có thứ còn hoang dã hơn cả rau dại.
Vỏ cây du.
Sau khi món salad trộn vỏ cây thất bại thảm hại vào chiều hôm qua, Tần Hoài về nhà lướt video ngắn, nghiêm túc nghiên cứu cách ăn vỏ cây.
Đừng nói chứ, cũng phong phú phết.
Thứ này ngoài cách ăn thông thường là phơi khô, xay thành bột, rây mịn rồi làm thành mì sợi, thì còn có thể thêm chút gia vị để xào lăn, nướng, làm món gỏi lạnh, hoặc luộc lên lấy tinh hoa dùng nước đó để nhào bột.
Đã có thể dùng nước luộc để nhào bột, vậy thì đúng chuyên ngành rồi.
Tuân thủ nghiêm ngặt chế độ tan làm lúc 12 giờ, Tần Hoài canh đúng 12 giờ trưa cho mẻ Giải Xác Hoàng cuối cùng vào lò nướng, dặn dò An Du Du nhớ đến giờ thì lấy ra xếp lên đĩa, rồi tan làm với tốc độ ánh sáng.
Thời điểm này vẫn chưa đến giờ cao điểm ăn trưa, tốp thực khách đầu tiên ở công ty gần và chạy nhanh đã bắt đầu lấy thức ăn. Âu Dương, người ở công ty cực gần và có thể cúp cua sớm, đã chiếm được vị trí đẹp nhất ở cửa sổ tầng hai và bắt đầu ăn.
Tần Hoài bưng khay thức ăn hòa vào dòng người.
Tần Hoài liếc nhìn các món ăn của Âu Dương.
Đùi gà kho tàu, thịt xào ớt, thịt thăn chua ngọt và rau muống xào tỏi, cộng thêm một bát canh sườn rong biển phải trả thêm tiền.
Bên cạnh bát canh sườn rong biển là một đĩa Lục Đậu Cao nhỏ, phía trước canh và Lục Đậu Cao còn đặt một hộp vải thiều tươi rói.
Ba mặn một nhạt một canh một điểm tâm cộng thêm một phần trái cây, ăn còn ngon hơn cả anh.
Quan trọng nhất là hộp vải thiều kia Tần Hoài nhìn rất quen mắt. Nếu không có gì bất ngờ, giống vải trong hộp này chính là loại vải thiều Gia Lục giá 14 tệ một quả mà hai ngày trước đi siêu thị Tần Lạc đã nhìn đến mức mắt sáng rực lên.
_“Không phải dạo này cậu đang nghèo rớt mồng tơi, trà đá cũng chỉ dám uống chai to nhất sao?”_ Tần Hoài ngồi xuống đối diện Âu Dương.
Âu Dương cười hì hì: _“Sáng nay tôi gọi điện thoại than nghèo với mẹ, mẹ tôi rất cảm động trước quyết tâm ủng hộ bạn học khởi nghiệp của tôi, từ nay về sau tiền ăn của tôi mẹ sẽ thanh toán.”_
_“Vậy cái này...”_ Tần Hoài chỉ vào hộp vải.
Âu Dương đẩy hộp vải về phía Tần Hoài: _“Tiện tay thó ở nhà đấy, lần trước không phải Lạc Lạc muốn ăn sao? Cầm về cho em ấy ăn, bảo với em ấy là Âu Dương ca ca của em ấy vẫn có tiền mua một hộp vải, muốn ăn lúc nào cứ nói, tôi trực tiếp về nhà lấy.”_
Tần Hoài:...
_“Có phải Lạc Lạc lại dậy sớm không? Vừa nãy tôi không thấy em ấy, về ngủ bù rồi à?”_
_“Không dậy sớm.”_ Tần Hoài nói, _“Tối qua nghịch điện thoại đến 3 giờ sáng mới ngủ, không dám nói, 5 rưỡi sáng chuông báo thức reo là qua đây đúng giờ. Vừa nãy ăn Lục Đậu Cao suýt nữa thì cắm mặt vào nồi, tôi bảo em ấy về ngủ rồi.”_
_“Nhân tiện tịch thu luôn điện thoại của em ấy, sau này buổi tối chắc em ấy chỉ có thể chơi đồng hồ định vị trẻ em thôi.”_
Âu Dương im lặng một lát, và hai miếng cơm, rồi lại bắt đầu chủ đề mới: _“Chiều nay đi xem phim không? Đợi Lạc Lạc tỉnh thì gọi em ấy đi cùng, sáng nay tôi còn thó được hai cái thẻ xem phim từ chỗ mẹ tôi nữa.”_
Tần Hoài cảm thấy Âu Dương đúng là sinh nhầm thời, nếu sinh ra ở thời cổ đại mà lên núi làm thổ phỉ, chắc chắn sẽ là một tay cướp bóc cừ khôi, anh hỏi: _“Chiều nay cậu không đi làm à?”_
_“Chiều nay Hồng Tỷ phải ra ngoài làm việc, có thể cúp cua luôn.”_
Tần Hoài: _“... Chiều nay không được, tôi phải nghiên cứu món mới, hai ngày nữa đi.”_
Nghe nói Tần Hoài muốn nghiên cứu món mới, hai mắt Âu Dương lập tức sáng rực, bày tỏ bản thân sẵn sàng hy sinh thân mình túc trực ở nhà ăn, làm người nếm thử món mới này.
Tần Hoài cảm thấy lần này Âu Dương có thể thực sự phải hy sinh thân mình rồi.
Ăn cơm xong, Tần Hoài về chợp mắt một lát, hơn hai giờ chiều quay lại nhà ăn, bắt đầu nghiên cứu món mới.
Làm man đầu không giống làm bánh bao, yêu cầu về kết cấu bột của man đầu khá cao, cần phải lên men lần hai, khi lên men cần thêm nhiều nước để đảm bảo độ ẩm của khối bột. Đồng thời để tăng thêm hương thơm và vị ngọt cho man đầu, khi nhào bột thường sẽ cho thêm các loại thực phẩm như sữa tươi, trứng gà, đường trắng, mật ong... để tăng thêm hương vị.
Hôm nay Tần Hoài cũng muốn tăng thêm hương vị cho khối bột.
Chỉ là hương vị anh thêm vào có chút độc đáo.
Nước vỏ cây du.
Nước vỏ cây du luộc ra, cũng giống như vỏ cây du nhai sống, trông đều không ổn cho lắm.
Vỏ cây không được liệt vào danh sách thức ăn hàng ngày của con người là có lý do cả.
Tần Hoài bắt đầu nhào bột.
Thời điểm này, các nhân viên của Vân Trung Thực Đường đều đang trong trạng thái nghỉ ngơi. Có nhân viên phục vụ đi dạo trung tâm thương mại gần đó, hai đầu bếp đang gục mặt ngủ trên tầng hai, những người còn lại đều ở sảnh tầng một. Ngoài Hoàng Tịch đang cắm mặt vào máy tính sửa phương án, An Du Du và một nhân viên phục vụ khác đang bấm điện thoại.
_“Du Du, nhìn gì thế?”_ Nhân viên phục vụ Triệu Giai Hủy đang bấm điện thoại phát hiện An Du Du đang vươn dài cổ nhìn chằm chằm vào nhà bếp, _“Em muốn học lỏm à?”_
_“Làm điểm tâm đều phải được sư phụ cầm tay chỉ việc, em đứng cách xa thế này nhìn sao mà học lỏm được.”_ An Du Du tiếp tục nhìn, _“Em chỉ cảm thấy nước ông chủ dùng để nhào bột trông màu sắc cứ kỳ kỳ sao ấy.”_
Không chỉ An Du Du ở bên ngoài cảm thấy kỳ kỳ, mà Tần Hoài đang làm bên trong cũng cảm thấy hơi kỳ.
Chuyện dùng nước luộc vỏ cây để nhào bột mì trắng làm man đầu phải nói thế nào nhỉ...
Phụ huynh theo đuổi phương pháp giáo dục gian khổ đi ngang qua chắc cũng phải thốt lên một câu: Hết cách rồi thì mình kiếm chút rau dại luộc lấy nước đi, ít ra cũng kiếm thứ gì ăn được chứ.
Hai tiếng sau, những chiếc man đầu vị vỏ cây du hơi ngả vàng tươi rói ra lò.
Tần Hoài không làm nhiều, chỉ làm 3 cái.
Chưa dám nếm thử vội, Tần Hoài gọi điện thoại cho Âu Dương, báo cho cậu ta biết món mới đã ra lò, bảo cậu ta mau đến nhà ăn nếm thử.
Mười mấy phút sau, Âu Dương dẫn theo Trần Tuệ Tuệ khoan thai đến muộn.
_“Ngày mai Tuệ Tuệ thi học kỳ nên chiều nay tan học đúng giờ, Hồng Tỷ không có thời gian đón nên nhờ tôi đón giúp.”_ Âu Dương giải thích, cười nói, _“Tuệ Tuệ, hôm nay em có lộc ăn rồi, món mới chiều nay Tần Hoài ca ca làm đấy.”_
Trần Tuệ Tuệ mong đợi nhìn Tần Hoài.
Tần Hoài:...
Tần Hoài lẳng lặng bưng man đầu ra, vẫn còn bốc khói nghi ngút, trông rất xốp và mịn màng, là những chiếc man đầu đẹp mắt.
Âu Dương cầm một cái lên, ngửi ngửi: _“Mùi này... khá thanh mát.”_
Sau đó cắn một miếng.
Âu Dương:?
Kỳ lạ thật, tuy không đến mức khó ăn, nhưng ký ức về món salad ăn hôm qua đã chết đi bỗng nhiên bắt đầu công kích cậu ta.
Trần Tuệ Tuệ cũng cầm một chiếc man đầu lên, cắn nhẹ một miếng.
Nhai.
Trần Tuệ Tuệ:?
Trần Tuệ Tuệ nhìn Tần Hoài, trong mắt tràn ngập sự vỡ mộng như thần tượng sụp đổ.
Trong lòng cô bé, Tần Hoài làm điểm tâm là không gì không làm được, dù là làm bánh bao, sủi cảo hay các loại điểm tâm nhỏ khác đều siêu ngon, vậy mà man đầu làm ra lại bình thường đến thế.
Trong sự bình thường thậm chí còn có một chút mùi vị kỳ lạ, không ngon cho lắm.
Trần Tuệ Tuệ sụt sịt mũi, hơi muốn khóc.
Mẹ ơi, man đầu Tần Hoài ca ca làm không ngon, hu hu hu hu ().
Tuân thủ nguyên tắc không lãng phí thức ăn, Trần Tuệ Tuệ tiếp tục ăn miếng thứ hai.
_“Tuệ Tuệ, mùi vị thế nào?”_ Tần Hoài hỏi.
Trần Tuệ Tuệ do dự một chút: _“Kỳ kỳ ạ.”_
Sau đó lắc đầu, nói: _“Tần Hoài ca ca, anh làm man đầu không ngon bằng bánh bao và sủi cảo.”_
Nghe thấy sự phủ định của Trần Tuệ Tuệ, trong lòng Tần Hoài lại có chút vui mừng nho nhỏ.
Tốt quá rồi, Tuệ Tuệ chỉ đơn thuần là thích mùi vị của kiều mạch, chứ không phải thích những món ăn có mùi vị kỳ dị.
Bình thường là tốt rồi, Tần Hoài chỉ sợ khẩu vị của Trần Tuệ Tuệ quá khác người, đoán cũng không đoán ra được, còn vô lý hơn cả những bài báo rác rưởi trên các tạp chí hạng ba.
Đã xác định được Trần Tuệ Tuệ thích mùi vị và kết cấu của kiều mạch, cứ trực tiếp phát huy theo con đường kiều mạch man đầu là được.
_“Nếu không thích ăn thì đừng ăn nữa, anh bảo Lạc Lạc mang về cho gà ăn.”_ Tần Hoài nói.
Sáng nay Triệu Dung tranh thủ đi chợ mua hai con gà mái già còn sống, nhốt trong bếp nuôi chuẩn bị hai ngày nữa hầm canh, cho gà ăn chút man đầu xanh sạch tốt cho sức khỏe cũng rất tuyệt.
Trần Tuệ Tuệ vô cùng nghe lời đặt man đầu xuống.
Trong lúc hai người nói chuyện, Âu Dương đã ăn xong chiếc man đầu.
Âu Dương hoàn toàn không nghe hai người đối thoại, chép chép miệng, vẻ mặt như vẫn còn đang dư vị, nói: _“Tần Hoài, cậu đừng nói chứ, món mới hôm nay của cậu...”_
_“Tuy ăn vào có mùi vị hơi kỳ kỳ, nhưng nhai kỹ lại có một phong vị khác biệt.”_
_“Cũng ngon phết đấy!”_
Tần Hoài:?
Hóa ra người có khẩu vị không bình thường là cậu.
Người anh em, sao cậu không nói sớm là cậu thích khẩu vị này, trong kho còn một bao to đùng kìa, cậu cứ lấy hết mang về nhà mà từ từ ăn, đừng khách sáo.
Giá như nhiệm vụ này là tâm nguyện của Âu Dương thì tốt biết mấy, với sự bao dung không kén ăn đến mức ăn man đầu vị vỏ cây du cũng có thể thưởng thức được sự huyền diệu và thơm ngon của nó, Tần Hoài ước chừng nhiệm vụ này đã hoàn thành từ lâu rồi.
Đáng tiếc thật.
Tần Hoài nhìn Âu Dương thở dài một hơi.
Âu Dương bị tiếng thở dài này làm cho khó hiểu, chỉ vào những chiếc man đầu còn lại trên đĩa hỏi: _“Tần Hoài, cậu có ăn không? Cậu không ăn thì tôi ăn đấy.”_
Thấy Tần Hoài gật đầu, Âu Dương cầm lên cắn một miếng to.
_“Mùi vị này.”_
_“Thanh mát!”_