Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 415: Chương 415: Tri Vị Cư Lại Có Phong Cách Này

## Chương 415: Tri Vị Cư Lại Có Phong Cách Này

_“Làm điểm tâm khai tô quan trọng nhất là gì? Là nhiệt độ. Vậy bây giờ ngươi đã đến trình độ có thể cân nhắc đến nhiệt độ chưa? Bốn chữ ‘cao xa viển vông’ này ta còn phải nói bao nhiêu lần, chưa học đi đã lo học chạy, tại sao ta không cho ngươi vào phòng nhiệt độ thấp nhào bột? Có cần thiết không? Trình độ hiện tại của ngươi có cần thiết phải chuyên môn vào đó nhào bột không?”_

_“Ngươi xem khối bột ngươi nhào đi, rồi xem của lão tam. Lão tam cũng chỉ lớn hơn ngươi vài tuổi, ngươi là cháu của Tiểu Tô cũng từ nhỏ đã đến Tri Vị Cư làm học đồ, có phải mấy năm nay mọi người khen ngươi nhiều quá nên ngươi bay bổng rồi không, ngươi còn nhớ khối bột mà lão tam nhào ra ở tuổi ngươi là như thế nào không?”_

_“Ngươi nói cho ta biết đây là khối bột làm gì? Điểm tâm khai tô? Đồ hấp? Hay là bánh bao, màn thầu bình thường?”_

_“Ta có phải đã nhấn mạnh nhiều lần, điểm tâm khác nhau phải dùng bột khác nhau. Ở giai đoạn học đồ, chính là phải phức tạp, phải tinh xảo, phải tỉ mỉ từng chi tiết, ngươi đã làm được chưa?”_

_“Ta bảo ngươi vẽ hoa lan, ngươi lại vẽ rắn thêm chân, thêm một con châu chấu lên hoa lan, ngươi có phải còn thấy mình rất hài hước không? Việc cần làm thì không làm, việc không nên làm thì cứ làm, hôm qua vừa khen ngươi dạo này tiến bộ rõ rệt, hôm nay đã nhào bột thành ra thế này, ngươi cũng say xe à? Đoạn đường từ nhà đến đây đi say rồi, hay là mặt trời bên ngoài quá lớn làm ngươi say nắng, bây giờ vẫn chưa hạ nhiệt?”_

Dưới sự tấn công ngôn ngữ như súng máy của Chu sư phụ, Tô Càn bị mắng đến không dám thở mạnh, đầu cũng không dám ngẩng, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu trận.

Hoàn toàn trái ngược với Tô Càn đầy khí thế ở Vân Trung Thực Đường.

Tần Hoài đứng bên cạnh nhìn từ xa, không dám lên tiếng, vô thức lùi hai bước về phía Triệu Thành An gần nhất, tránh xa trung tâm chiến hỏa, tiện thể liếc nhìn khối bột mà Triệu Thành An nhào.

Công bằng mà nói, Tần Hoài cảm thấy khối bột mà Tô Càn vừa nhào không có vấn đề gì lớn, đó là trình độ của cậu ta. Tần Hoài cũng có thể đại khái nhìn ra Tô Càn nhào khối bột này để làm gì, không có gì bất ngờ thì đó là bánh bao, và rất có thể là Tam Đinh Bao.

Tô Càn ở Vân Trung Thực Đường luyện tập nhiều nhất chính là Tam Đinh Bao, vì Tần Hoài giảng về Tam Đinh Bao thấu đáo nhất. Tô Càn có thể là để lấy lòng, cũng có thể là để học được nhiều thứ nhất có thể từ Tần Hoài, mỗi ngày dành phần lớn thời gian để làm Tam Đinh Bao, món điểm tâm khai tô sở trường nhất thậm chí còn làm tranh thủ.

Tần Hoài tin rằng Chu sư phụ chắc cũng đã nhìn ra, nên mới mắng nặng như vậy, vì là khối bột cho Tam Đinh Bao, bột mà Tô Càn nhào không đạt yêu cầu.

Tam Đinh Bao yêu cầu về bột rất cao, Tô Càn sau khi trở về Tri Vị Cư vẫn chọn làm Tam Đinh Bao, ít nhiều cũng có ý muốn thể hiện mình trước mặt Chu sư phụ. Và cũng như lời mắng của Chu sư phụ vừa rồi, chưa học đi đã lo học chạy, muốn thể hiện mình dĩ nhiên tốt, nhưng thành quả thể hiện không đạt yêu cầu thì không cần thiết phải thể hiện.

Tần Hoài lại liếc nhìn khối bột mà Triệu Thành An nhào.

Không biết có phải là ảo giác của Tần Hoài không, anh cảm thấy khối bột mà Triệu Thành An nhào dường như cũng là để làm Tam Đinh Bao, và nhào rất đẹp, đặt bên cạnh khối bột của Tô Càn có thể lập tức ăn đứt.

_“Chào.”_ Triệu Thành An trong lúc Chu sư phụ đang mắng người như điên, vẫn còn có tâm trạng cười chào Tần Hoài, _“Tam Đinh Bao cậu làm hôm qua tôi ăn rồi, tay nghề khá tốt, so với Tam Đinh Bao tôi làm cũng không kém là bao. Lúc đó tôi đang ở phòng nhiệt độ thấp, vốn định qua chào cậu một tiếng, nhưng điểm tâm chưa làm xong tôi cũng không đi được, đợi tôi bên đó xong thì cậu đã về nhà rồi.”_

_“Tam Đinh Bao hôm qua thật sự không tệ, thảo nào lần trước Đàm Duy An từ Hoàng Ký về cứ suốt ngày khoe khoang về cậu, nói tôi cuối cùng cũng gặp được đối thủ, cậu ta ở bên ngoài gặp được một người còn biến thái hơn tôi.”_

Tần Hoài:...

Đàm Duy An, hôm qua cậu đâu có nói là cậu còn quảng cáo tôi như vậy ở Tri Vị Cư đâu.

_“Triệu... Triệu sư phụ, ngài cũng giỏi làm Tam Đinh Bao sao?”_ Tần Hoài khách sáo hỏi.

Thực ra Tần Hoài biết Triệu Thành An làm được rất nhiều loại điểm tâm, điều này Đàm Duy An đã từng nhắc đến, còn thuận miệng cảm thán một câu, các thiên tài các cậu thật là tùy hứng, người khác chuyên tâm một món đã là giới hạn, các cậu lại cái gì cũng nghiên cứu.

Triệu Thành An những năm gần đây không còn kinh ngạc trời người như trước, cũng có liên quan đến việc cậu ta cái gì cũng muốn học, cái gì cũng thử một chút, không chuyên tâm vào một thứ.

_“Biết một chút.”_ Triệu Thành An cười nói, _“Đương nhiên tôi giỏi nhất vẫn là điểm tâm khai tô, hồi nhỏ gần như ngày nào cũng làm đến phát ngán, mấy năm nay lại không thích làm lắm. Đàm Duy An nói cậu cũng giỏi nhiều loại điểm tâm, có giỏi làm đồ Tây không? Có hứng thú với đồ Tây không? Gần đây tôi có chút muốn nghiên cứu đồ Tây, dạo này ngày nào cũng thấy sư phụ nướng bánh tart trứng làm tôi cũng có chút muốn nướng bánh tart trứng, lần trước lén nướng một mẻ bị sư phụ phát hiện còn mắng tôi không lo việc chính.”_

_“Cậu đó là nướng bánh tart trứng sao?”_ Chu Yến ở bàn bếp bên cạnh Triệu Thành An không nhịn được liếc cậu ta một cái, tay không ngừng, vừa làm việc vừa nói, _“Cậu đó là thấy sư phụ dùng kỹ thuật khai tô làm bánh tart trứng có vẻ có hiệu quả nên muốn thử, bản thân lại lười làm bánh tart trứng từ đầu, lại đi siêu thị mua một chai dung dịch trứng.”_

_“Cậu còn là đầu bếp điểm tâm của Tri Vị Cư không? Lại đi siêu thị mua dung dịch trứng làm bánh tart trứng, sao cậu không mua luôn cả vỏ bánh tart? Sư phụ mắng cậu câu nào sai?”_ Nói xong, Chu Yến đưa phần nhân vừa trộn xong cho Triệu Thành An, _“Giúp tôi nếm thử xem có vấn đề gì không, mẻ vừa rồi vị vẫn hơi nhạt.”_

Triệu Thành An thành thạo nhận lấy, dùng đũa gắp một chút liếm thử, lắc đầu: _“Tôi thấy vẫn nhạt.”_

Chu Yến nhíu mày: _“Vẫn nhạt sao? Sư phụ nói trong nhân của tôi tỷ lệ thịt tôm quá cao khó kiểm soát, tôi đã giảm lượng thịt tôm, tăng thêm bắp cải, cà rốt sợi và nấm hương, nhưng dù nêm nếm thế nào cũng thấy nhạt, là do vấn đề kết hợp nguyên liệu sao?”_

_“Hay là ý tưởng của tôi ngay từ đầu đã sai, nguyên liệu của món cuốn tôm tươi bạch ngọc này gói vào trong điểm tâm, làm thành cuốn tôm tươi hoặc bánh bao hấp bọc vỏ bột là không hợp.”_

Chu Yến lập tức rơi vào trầm tư.

Triệu Thành An tiếp tục xử lý phần nhân của mình, vừa nêm nếm nhân thịt vừa nói: _“Sư phụ còn chưa nói ý tưởng này của chị có vấn đề, vậy là có thể thử. Theo tôi thấy, sư tỷ chị quá cẩn thận, làm điểm tâm có gì mà phải nghĩ đông nghĩ tây, cứ làm là được. Sao chị chỉ nghi ngờ hướng đi của mình mà không nghi ngờ tay nghề của mình? Có thể là do tay nghề của chị chưa đủ, nên không làm được.”_

Chu Yến lập tức trợn mắt giận dữ.

Ngay lúc Tần Hoài nghĩ rằng cuộc chiến giữa hai sư tỷ đệ này sắp nổ ra, Vương Gia Nhất vẫn luôn im lặng làm điểm tâm ở phía trước đã dừng tay, quay đầu lại xem tình hình, rồi an ủi: _“Tiểu Yến, lão tam nói cũng không sai, làm điểm tâm không cần quá cẩn thận, cứ mạnh dạn thử, dũng cảm sáng tạo, một lần không được thì thử nhiều lần, vài lần không được thì thử vài chục lần, vài trăm lần, thử nhiều chắc chắn không sai.”_

_“Muốn làm điểm tâm mới đâu có đơn giản như vậy? Chị hiếm khi có ý tưởng và cảm hứng này, cơ hội đến thì phải nắm bắt, đừng mới bắt đầu đã nản lòng.”_

_“Còn cậu nữa, lão tam, cậu vừa nói gì vậy? Sư tỷ cậu tay nghề không đủ, tay nghề của cậu đủ rồi sao? Một cái Tam Đinh Bao làm dở dở ương ương, còn dám tự khoe trước mặt Tiểu Tần là bánh bao làm gần bằng cậu ta, chúng tôi chưa ăn Tam Đinh Bao cậu làm hay sao? Gần bằng sao?”_

_“Mua dung dịch trứng làm bánh tart trứng mà cậu cũng nghĩ ra, làm ra được, tôi thấy cậu một ngày làm 6 tiếng điểm tâm vẫn còn quá ít, cậu phải làm 8 tiếng. Sư phụ hôm qua nói rồi, hôm nay cậu ít nhất phải làm 4 tiếng điểm tâm vỏ ngàn lớp còn quy định số lượng, tôi và sư tỷ cậu sẽ giám sát cậu, đừng hòng lười biếng.”_

Lời của Vương Gia Nhất khiến Triệu Thành An im bặt, ngay lúc Tần Hoài đang nghe say sưa, tưởng rằng phần này sắp kết thúc, Triệu Thành An đột nhiên buông một câu: _“Chiều nay giám sát tôi 4 tiếng, sư huynh anh không đi đón con à?”_

_“Hôm nay vợ tôi đón con.”_ Vương Gia Nhất thản nhiên nói.

_“Ê, sư huynh, em nhớ con anh trước đây có học lớp vẽ, lớp đó thế nào? Có đáng học không? Em cũng muốn cho con trai em học lớp vẽ.”_ Chu Yến hỏi.

Vương Gia Nhất đã quay người lại tiếp tục làm điểm tâm, đồng thời trả lời: _“Giá hơi đắt, nhưng giáo viên cũng khá tận tâm, chủ yếu là con gái tôi lúc đó học khá vui. Cũng mấy năm rồi, không biết giáo viên đó còn mở lớp không. Nếu em có hứng thú, tối nay anh bảo vợ anh tìm xem còn số liên lạc của giáo viên đó không, hỏi giúp em.”_

Sau đó ba người cứ thế trò chuyện, từ chuyện con cái đến chuyện trường học, đến chuyện hàng xóm, cuối cùng là chuyện đệ tử chân truyền của một vị đại sư phụ nào đó gần đây dường như đang bắt cá hai tay, ba người thậm chí còn muốn mở kèo cá cược xem anh chàng này khi nào sẽ lật xe.

Tiền cược là giúp người thắng làm thêm một ngày, các đệ tử chân truyền của Tri Vị Cư có ngày nghỉ, một tháng nghỉ bốn ngày.

Tần Hoài:?

Kiểu vừa làm điểm tâm vừa trò chuyện quá ư là thư giãn này, có thể diễn ra trước mặt sư phụ sao?

Tần Hoài lén liếc nhìn Chu sư phụ vẫn đang mắng người.

Ngôn ngữ của Chu sư phụ bên đó đã phong phú đến mức Tô Càn lúc thì là đầu gỗ, lúc thì là đồ ngốc, lúc thì là con chim ngốc không biết bay, lúc thì là con chim ngốc dậy sớm nhưng không tìm được sâu, mắng đến mức gió nổi mây phun, vừa mắng vừa chỉ điểm, hoàn toàn làm ngơ trước cuộc buôn chuyện của ba vị đệ tử chân truyền bên này.

Thậm chí Chu sư phụ còn dùng khóe mắt liếc thấy Tần Hoài đang nhìn mình, còn tranh thủ nói với Tần Hoài một câu: _“Tiểu Tần, cậu xem lão tam họ nhiều vào, bên Tô Càn không cần xem, bây giờ không có gì đáng xem.”_

Từ giọng điệu của Chu sư phụ không khó để nghe ra, ông rất sợ Tần Hoài xem Tô Càn làm điểm tâm nhiều sẽ làm ô nhiễm cơ sở dữ liệu.

Chu Yến vẫn đang trò chuyện sôi nổi với Vương Gia Nhất về chuyện con cái, chủ đề này Triệu Thành An chưa kết hôn có chút không chen vào được, nên nhìn Tần Hoài thêm vài lần, thấy Tần Hoài có chút ngơ ngác liền cười giải thích:

_“Có phải rất ngạc nhiên khi Tri Vị Cư còn có đệ tử chân truyền làm điểm tâm như vậy không?”_

Tần Hoài rất thành thật gật đầu.

Dù cuộc sống ở Tri Vị Cư đã khác với tưởng tượng của anh, nhưng thực tế này cũng quá khác với tưởng tượng.

Tri Vị Cư các người riêng tư là phong cách này sao? Khác xa với danh tiếng trường quân sự Hoàng Phố đệ nhất giới Bạch án quá.

_“Chỉ là... làm điểm tâm mà trò chuyện như vậy không bị phân tâm sao?”_ Tần Hoài không nhịn được hỏi.

Tần Hoài cũng là một người rất thích nghe chuyện phiếm khi làm điểm tâm, trước đây khi anh ở Hoàng Ký làm điểm tâm với cường độ cao mỗi ngày, động lực đi làm của anh chính là lúc đi làm có Đổng Sĩ ở bên cạnh ba hoa kể chuyện phiếm.

Hành vi này của Đổng Sĩ ở một mức độ nào đó được mọi người ngầm cho phép, không cho phép cũng không được, không cho phép cậu ta cũng sẽ nói, Đổng Sĩ chính là thích nói chuyện phiếm.

Nhưng trong nhà bếp rộng lớn của Hoàng Ký cũng chỉ có một mình Đổng Sĩ thích nói chuyện phiếm như vậy, trong nhà bếp còn lớn hơn của Tri Vị Cư, hôm nay Tần Hoài một lúc đã gặp được ba người.

Tần Hoài ban đầu tưởng Vương Gia Nhất giống như Cổ Lực, ít nói, Chu Yến thì tinh tế và trầm ổn, chỉ có Triệu Thành An tương đối hoạt bát một chút.

Kết quả trong ba người này, Triệu Thành An lại là người nói chuyện phiếm ít nhất, Chu Yến và Vương Gia Nhất nói về con cái thì không ngừng được, hai người một trước một sau đầu không ngẩng, việc vẫn làm miệng không ngừng.

Ấy vậy mà ba người này lại là đệ tử chân truyền của Chu sư phụ, Chu sư phụ đứng ngay bên cạnh cũng không ngăn cản.

Thật là một cảnh tượng huyền ảo.

_“Chắc chắn là có rồi.”_ Triệu Thành An nói, _“Nhưng một mình im lặng làm điểm tâm sẽ nhàm chán, càng ảnh hưởng đến trạng thái hơn.”_

Tần Hoài ngẩn ra.

_“Cậu đừng thấy sư phụ trông có vẻ cổ hủ, thực ra ông là một người rất cởi mở.”_ Triệu Thành An nói, _“Sư phụ thậm chí mỗi ngày tan làm về nhà còn kiên trì lướt video ngắn một tiếng.”_

Tần Hoài:... Câu sau nghe không giống đang khen sư phụ cậu.

_“Lý niệm của sư phụ là, bất kể cậu dùng phương pháp gì, bất kể cậu làm thế nào, chỉ cần kết quả tốt, chỉ cần cậu không mắc lỗi, ông đều có thể chấp nhận.”_

_“Chỉ cần làm tốt điểm tâm, cho dù cậu có thói quen kỳ quặc là mỗi lần trước khi làm điểm tâm đều phải nhảy một điệu waltz, sư phụ cũng sẽ tìm cách tìm cho cậu một phòng trống để cậu chuyên tâm nhảy múa.”_

Tần Hoài: Miêu tả rất hay, lần sau đừng miêu tả nữa, đã có hình ảnh rồi.

Triệu Thành An thấy Tần Hoài vẫn còn có chút ngơ ngác, cười hỏi: _“Bây giờ cậu có phải cảm thấy Tri Vị Cư chúng tôi rất khác với tưởng tượng của cậu không?”_

Tần Hoài gật đầu lia lịa: _“Quá... quá khác, trước khi đến tôi hoàn toàn không ngờ Tri Vị Cư lại... như thế này.”_

_“Đây đã là gì đâu? Để tôi xem bây giờ mấy giờ rồi, ồ, đã 10 giờ 52 phút rồi, còn 8 phút nữa là họp buổi sáng, đợi đến lúc họp buổi sáng cậu sẽ biết Tri Vị Cư chúng tôi rốt cuộc là cái dạng gì. Cậu bây giờ vẫn chưa gặp Tô lão bản phải không? Yên tâm, đợi cậu họp buổi sáng xong sẽ cảm thấy giống tôi, Tô lão bản là thần của Tri Vị Cư.”_

Tần Hoài:?

_“Cậu có biết tại sao Tri Vị Cư lại họp buổi sáng lúc 11 giờ không?”_ Triệu Thành An hạ thấp giọng.

_“Tại sao?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Bởi vì có một vị đại sư phụ thích ngủ nướng, dậy sớm không nổi, trước đây họp buổi sáng là 10 giờ 30, ông ấy toàn đến muộn, không còn cách nào khác phải dời đến 11 giờ.”_

_“Vậy cũng được à.”_ Tần Hoài kinh ngạc.

_“Có gì mà không được, vậy cậu có biết tại sao thời gian làm việc của đại sư phụ Tri Vị Cư quy định là 6 tiếng không?”_

_“Tại sao?”_

_“Bởi vì có một đại sư phụ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, và sức khỏe không tốt lắm, nhất định phải làm việc đủ giờ chẵn. 5 tiếng thì quá ngắn, 7 tiếng thì quá nhiều, nên là 6 tiếng.”_

Tần Hoài:?! Vậy cũng được à?

_“Vậy cậu có biết tại sao trà của các học đồ Tri Vị Cư đều pha rất ngon không?”_

_“Tại sao?”_ Điều này Tần Hoài thật sự tò mò, anh vẫn luôn cảm thấy các học đồ của Tri Vị Cư cho dù không có thiên phú lớn về tay nghề, ở Tri Vị Cư tu nghiệp vài năm kỹ năng pha trà, ra ngoài ít nhất cũng có thể tìm được việc ở một quán trà.

_“Bởi vì trước đây Tri Vị Cư có một đại sư phụ rất am hiểu trà đạo, có một học đồ để bái ông làm thầy đã lấy lòng ông, ngày nào tan làm cũng nghiên cứu trà đạo, cuối cùng thành công. Những người khác cảm thấy đây là một cơ hội, lần lượt luyện tập, luyện riết rồi thành thói quen, sau này vị đại sư phụ đó nghỉ hưu, thói quen khổ luyện kỹ thuật pha trà của các học đồ lại được giữ lại.”_

Tần Hoài nghe đến ngây người.

Hồi lâu, Tần Hoài cảm thán một câu: _“Những chuyện này sao Đàm Duy An một câu cũng không nói với tôi.”_

Triệu Thành An khinh thường cười: _“Đây đều là những tin đồn tối mật, ông nội của Đàm Duy An không thích buôn chuyện, cậu ta có thể biết được gì?”_

_“Nhiều chuyện cậu ta biết đều là tôi nói cho cậu ta.”_

_“Tần Hoài tôi nói cho cậu biết, cậu theo sư phụ tôi là đúng rồi, Đàm Duy An nói với tôi cậu thích buôn chuyện. Bây giờ cậu chưa quen với chúng tôi, nên lúc chúng tôi nói chuyện cậu không chen vào được, đợi quen rồi, sẽ sắp xếp cho cậu một bàn bếp riêng bên cạnh, bốn chúng ta vừa làm điểm tâm vừa trò chuyện, tôi sẽ kể cho cậu nghe thêm vài chuyện giật gân.”_

Tần Hoài đã bắt đầu mong chờ.

Đang mong chờ, Chu sư phụ bên kia đã kết thúc việc huấn luyện, để Tô Càn tiếp tục làm điểm tâm, vẫy tay với Tần Hoài: _“Tiểu Tần, Gia Nhất, đi, đi họp buổi sáng.”_

Tần Hoài vội vàng đi theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!