## Chương 416: Họp Buổi Sáng
Cuộc họp buổi sáng của Tri Vị Cư được tổ chức trong phòng nghỉ của nhân viên.
Đúng vậy, chính là phòng nghỉ của nhân viên nơi các đại sư phụ thường xuyên đánh nhau và cãi vã.
Hôm qua Tần Hoài không vào phòng nghỉ của nhân viên nhiều, chỉ liếc qua vài lần, ấn tượng về phòng nghỉ là trang trí khá ổn, diện tích khá lớn, bên trong có bàn ghế tiêu chuẩn của phòng nghỉ, còn có một số ghế sofa.
Hôm nay theo Chu sư phụ vào đây, phát hiện cũng tương tự như ấn tượng hôm qua anh liếc qua, chỉ là trên một chiếc bàn chất đầy hộp cơm, mỗi hộp cơm đều dán một tờ giấy, trên đó ghi tên tương ứng.
Ê, hộp cơm.
Tần Hoài lập tức bị hộp cơm thu hút sự chú ý.
Chu sư phụ vừa vào phòng nghỉ của nhân viên đã nhìn thấy Hoa sư phụ, hai người bây giờ có thể nói là nhìn nhau rất không vừa mắt. Không vừa mắt đến mức Chu sư phụ có thể làm lơ Tần Hoài, đi thẳng đến trước mặt Hoa sư phụ, đối mặt.
Hoa sư phụ cũng không chịu thua kém, tuy có chút chột dạ và sợ hãi, nhưng vẫn rất kiên cường ưỡn cổ trừng mắt nhìn Chu sư phụ, xem chừng cuộc chiến sắp nổ ra, sắp diễn ra một trận võ thuật và đánh nhau thật trong phòng nghỉ.
Hai vị đại sư phụ ở cửa đã cãi nhau trước.
_“Ứng Hà Điền, ngươi có ý gì? Hôm qua ta làm bánh chín tầng mật ong, ngươi cũng làm bánh chín tầng mật ong, hôm nay ta làm bánh kẹp hạt thông, ngươi cũng làm bánh kẹp hạt thông, vậy ngày mai ta làm bánh khóa như ý, ngươi có phải cũng muốn làm bánh khóa như ý không?”_
_“Cứ học theo ta làm điểm tâm có thú vị không? Ngươi làm điểm tâm có ngon bằng ta không?”_
_“Trần Ân, ngươi đừng quá tự luyến, còn nữa, có ai gọi thẳng tên sư huynh như ngươi không? Ngươi đừng tưởng năm đó sư phụ khen ngươi vài câu thì trình độ của ngươi đã hơn ta bao nhiêu, những món điểm tâm này đều là sư phụ dạy năm đó, ta làm thì sao? Ta không được làm à? Ta còn chưa nói ngươi ngày nào cũng làm điểm tâm giống ta đâu, ngươi còn vu oan cho ta.”_
_“Phì, sư huynh, ngươi còn mặt mũi nói là sư huynh của ta. Năm đó ngươi vì tiền mà đến Tri Vị Cư sao không nghĩ ngươi là sư huynh của ta?”_
_“Trần Ân, ngươi có bị điên không? Ta lại không ký hợp đồng bán thân, Tri Vị Cư cho điều kiện đãi ngộ tốt hơn ta đến Tri Vị Cư thì sao? Ngươi không phải cũng đến Tri Vị Cư rồi sao?”_
_“Ta là sư phụ bảo ta đến!”_
_“Năm đó sư phụ cũng không nói không cho ta đến!”_
_“Ngươi @%&/!”_
_“Ngươi mới là "%&@】!”_
Tần Hoài nhìn đến ngây người.
Bởi vì lúc này trong phòng nghỉ của nhân viên không chỉ có Chu sư phụ và Hoa sư phụ, Trần Ân và Ứng Hà Điền đang cãi nhau, mà còn có mấy người đang nhìn nhau không vừa mắt, lườm nhau, không khí căng thẳng.
Không giống cuộc họp buổi sáng của công ty, giống như hiện trường hòa giải vàng.
Vương Gia Nhất đối với tình huống này đã quen từ lâu, bình tĩnh kéo Tần Hoài đến trước bàn để hộp cơm, giúp Tần Hoài tìm được hộp cơm của mình, sau đó tìm một chỗ trống xa khu vực tranh chấp ngồi xuống ăn ngay.
_“Vương... Vương sư phụ, chúng ta ăn cơm luôn được không?”_ Tần Hoài lần này thật sự ngơ ngác, anh cảm thấy trong phòng nghỉ của nhân viên này không có người bình thường, kể cả Vương Gia Nhất.
Sắp họp buổi sáng rồi, bên kia đang cãi nhau thậm chí có thể đánh nhau thì thôi đi, bên này sao lại ăn trước rồi.
Vương Gia Nhất rất bình tĩnh mở hộp cơm, bốn món một canh rất phong phú, cá đai chiên, thịt heo xào chua ngọt, rau muống xào và bắp cải baby xào tỏi, canh là canh bí đao sườn heo.
Vương Gia Nhất thấy Tần Hoài vẫn chưa ngồi xuống, lại chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: _“Ngồi xuống ăn đi, cuộc họp buổi sáng của Tri Vị Cư chúng ta vốn là để ăn trưa. Hôm nay mới là ngày đầu tiên cậu đến giao lưu, lát nữa Tô lão bản chắc chắn sẽ giới thiệu cậu với mọi người, lúc giới thiệu cậu mọi người đều có thể ăn cơm, cậu sẽ không có thời gian ăn cơm, cậu phải ăn trước.”_
Tần Hoài tuy không hiểu, nhưng tôn trọng, ngơ ngác ngồi xuống, mở hộp cơm. Bên trong là những món hôm qua Tần Hoài gửi cho Tô lão bản, những món mà Đàm Duy An giới thiệu, vẫn còn nóng hổi, trông rất bắt mắt.
Tần Hoài thấy Vương Gia Nhất đã bắt đầu ăn cơm ngấu nghiến, cũng không còn câu nệ nữa, dù sao cũng đã ngồi xuống rồi thì ăn thôi.
Ăn cơm trong tiếng cãi vã của các đại sư phụ rõ ràng là cùng một sư môn, nhưng bây giờ đã trở mặt thành thù.
_“Trần sư phụ và Ứng sư phụ về cơ bản ngày nào cũng như vậy, cậu quen dần là được, hai người họ tuy cãi nhau dữ dội nhưng không đánh nhau. Trước đây còn có người can ngăn, bây giờ mọi người đều quen rồi, hơn nữa hai người họ cãi nhau cũng không cãi ở nơi khác, chỉ tranh thủ cãi nhau lúc họp buổi sáng, không ảnh hưởng đến công việc bình thường là tốt rồi.”_
Tần Hoài:?
_“Vậy... hai vị sư phụ này là tình huống gì?”_ Tần Hoài có chút tò mò hỏi.
Vương Gia Nhất bưng canh uống một ngụm, quay đầu nhìn hai người vẫn đang cãi nhau dữ dội: _“Trần sư phụ và Ứng sư phụ là sư huynh đệ cùng một sư môn, khoảng hơn 20 năm trước, Ứng sư phụ không hài lòng với đãi ngộ của tửu lâu cũ, vừa hay lúc đó Tô lão bản đang đi khắp nơi tuyển người với lương cao, đã mời Ứng sư phụ đến Tri Vị Cư.”_
_“Thực ra chuyện này không có gì, Tri Vị Cư thời kỳ đầu có rất nhiều sư phụ đều là Ông chủ Tô dùng lương cao mời về. Nhưng Trần sư phụ vì vậy mà luôn không hài lòng với Ứng sư phụ, cảm thấy Ứng sư phụ vì tiền mà phản bội sư môn.”_
_“Vậy cũng tính là phản bội sư môn sao?”_ Tần Hoài nhỏ giọng kinh ngạc.
Vương Gia Nhất nhún vai tỏ vẻ anh ta không tiện bình luận: _“Có lẽ trong đó còn có một số chi tiết chúng ta không rõ, dù sao đó cũng là chuyện của hơn 20 năm trước. Khoảng bảy tám năm trước, tửu lâu mà Trần sư phụ làm việc vì kinh doanh không tốt nên đóng cửa, sư phụ của Trần sư phụ nhờ người tìm quan hệ, giới thiệu Trần sư phụ đến Tri Vị Cư làm việc.”_
_“Trần sư phụ từ ngày đến Tri Vị Cư đã không hợp với Ứng sư phụ, ba ngày một trận cãi vã lớn, hai ngày một trận cãi vã nhỏ, bao nhiêu năm nay mọi người đều quen rồi.”_
_“Mấy năm nay đã coi như không cãi nhau nhiều rồi, tôi nhớ 6 năm trước có một lần cãi nhau rất dữ dội, sau khi tan làm hẹn nhau ra bờ hồ tìm một chỗ đánh nhau, rất nhiều sư phụ đều lén chạy đi xem, còn có người mang cả máy quay phim.”_
Tần Hoài:...
Các người rốt cuộc có thể hòa thuận được không?
_“Video còn không?”_ Tần Hoài hạ giọng thấp hơn, dùng giọng điệu của điệp viên hỏi.
_“Lão tam chắc chắn có bản sao lưu, lát nữa cậu đi tìm cậu ta xin.”_
_“Được!”_ Tần Hoài cúi đầu ăn cơm.
Ăn được vài miếng, khoảng 11 giờ 5 phút, cửa lớn phòng nghỉ lại được đẩy ra, một người không mặc đồng phục nhân viên, nhưng vừa nhìn đã biết là Tô lão bản Tô Thất, tỏa sáng xuất hiện.
Dáng vẻ của Tô Thất rất giống với tưởng tượng của Tần Hoài, đương nhiên có thể giống như vậy chủ yếu là vì Tần Hoài đã từng xem ảnh của Tô Thất, chỉ là ảnh của mười mấy năm trước khi còn khá trẻ.
Bây giờ Tô Thất đã đến tuổi trung niên nhưng không phát tướng, tóc vẫn dày và đen, cả người trông rất có tinh thần, trắng trẻo, văn nhã, tràn đầy sức sống, nhìn vào là thấy một người thành công có tính cách tốt, hiền hòa và có khí độ.
Thấy Ông chủ Tô đến, các đại sư phụ vốn chưa cãi xong cũng không cãi nữa, lần lượt đi lấy hộp cơm của mình tìm chỗ ngồi.
Chu sư phụ ngồi thẳng bên cạnh Tần Hoài, Hoa sư phụ vốn cũng muốn ngồi qua, vừa nhìn thấy Chu sư phụ liền hừ lạnh một tiếng, tìm một chỗ xa xa ngồi xuống một cách không cam lòng.
_“Chào buổi trưa các vị sư phụ, xin lỗi, vừa nhận một cuộc điện thoại nên chậm vài phút, hôm nay đến muộn.”_ Tô Thất trước tiên cười nói, sau đó đi đến bên bàn lấy hộp cơm cuối cùng của mình, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Chỗ trống này thậm chí không phải là vị trí trung tâm trong phòng nghỉ, có thể nói là khá tùy tiện.
Đương nhiên, các đại sư phụ thực ra cũng không quan tâm đến Tô Thất lắm, mọi người đều đang ăn cơm hoặc nhỏ giọng trò chuyện.
Tô Thất ngồi xuống, lấy điện thoại ra xem ghi chú, sau đó mở hộp cơm ăn vài miếng, mới từ từ hỏi: _“Tần sư phụ, ngài ăn xong chưa?”_
Tần Hoài vội vàng đứng dậy một cách câu nệ, nói: _“Vừa ăn xong.”_
Tô Thất cười nói: _“Ngài không cần đứng dậy, cứ ngồi nói là được, cuộc họp buổi sáng của Tri Vị Cư chúng tôi thực ra là tìm một thời gian để mọi người giao lưu với nhau, tiện thể ăn cơm.”_
_“Vậy tôi xin nói về việc quan trọng nhất của cuộc họp hôm nay, tôi tin rằng nhiều sư phụ hôm qua đã gặp Tần Hoài Tần sư phụ rồi, ở đây tôi xin giới thiệu sơ qua về Tần sư phụ một lần nữa.”_
_“Tần sư phụ đến từ Vân Trung Thực Đường ở Sơn Thị để giao lưu với Tri Vị Cư chúng tôi, trước đây Tri Vị Cư chúng tôi đã cử một nhóm học đồ đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, đã đạt được hiệu quả rất tốt, ở đây tôi cũng xin cảm ơn Tần sư phụ đã dành thời gian để giảng dạy và đào tạo cho các học đồ của Tri Vị Cư chúng tôi.”_
Trong phòng nghỉ vang lên tiếng vỗ tay như sấm, ngay cả Chu sư phụ cũng cười tươi vỗ tay mấy cái thật mạnh.
_“Lần này Tần sư phụ đến Tri Vị Cư chúng tôi giao lưu, theo tôi được biết chủ yếu là muốn giao lưu kinh nghiệm về chỉ pháp. Hôm qua Chu sư phụ đã chủ động đề nghị, cho biết giai đoạn đầu giao lưu của Tần sư phụ sẽ do ông phụ trách. Đương nhiên, giao lưu cũng không thể chỉ giao lưu với một vị sư phụ, Tri Vị Cư chúng tôi có rất nhiều đại sư phụ, mỗi người đều có tuyệt học riêng, tôi tin rằng bản thân Tần sư phụ cũng rất hứng thú với Tri Vị Cư chúng tôi, các đại sư phụ của chúng tôi cũng rất tò mò về Tần sư phụ.”_
_“Hôm qua có vài vị sư phụ hỏi tôi về các vấn đề cụ thể liên quan đến việc giao lưu của Tần sư phụ, tôi nghĩ điều này chủ yếu vẫn phải xem ý muốn cá nhân của Tần sư phụ.”_
_“Tần sư phụ, ngài xem, ngài hiện tại là muốn theo Chu sư phụ giao lưu học hỏi, tiện thể làm quen với môi trường của Tri Vị Cư chúng tôi, hay là tiếp xúc thêm với vài vị sư phụ, hoặc là...”_
Lựa chọn cuối cùng Tô Thất hoàn toàn không nói ra.
Trong nháy mắt, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía Tần Hoài, ánh mắt của Hoa sư phụ là nóng bỏng nhất.
Chu sư phụ bình tĩnh ngồi bên cạnh Tần Hoài ăn cơm, với vẻ mặt vững như núi Thái Sơn.
Tần Hoài suy nghĩ vài giây, nói: _“Cứ... theo sắp xếp hiện tại là được, tôi vốn là đến để học hỏi và giao lưu. Tin rằng trong thời gian tới, tôi có thể học được rất nhiều điều từ các vị đại sư phụ của Tri Vị Cư, hiện tại tôi sẽ theo Chu sư phụ học trước, dù sao tham thì thâm. Đồng thời tôi cũng rất cảm ơn các vị đại sư phụ đã cho phép tôi theo mọi người học hỏi giao lưu, làm phiền mọi người rồi.”_
Đối với phát biểu của Tần Hoài, Chu sư phụ rất hài lòng ăn thêm hai miếng cơm, ngước mắt liếc nhìn Hoa sư phụ, trên mặt viết đầy dòng chữ: Chỉ có ngươi mà cũng đòi đấu với ta, có hiểu thế nào là ra tay trước thì mạnh, có hiểu hàm lượng của người đứng đầu Bạch án không?
Hoa sư phụ răng sắp nghiến nát, chỉ có thể cúi đầu ăn cơm.
Tô Thất rất vui vẻ nói: _“Vậy Tần sư phụ trong thời gian tới xin phiền Chu sư phụ quan tâm nhiều hơn, tôi nghe nói Chu sư phụ và Hoa sư phụ gần đây có chút không vui, hy vọng hai vị sư phụ đừng vì chuyện nhỏ mà tranh cãi, đánh nhau.”_
_“Tiếp theo tôi xin nói về việc thứ hai, gần đây có người tố cáo với tôi, có người dùng các thủ đoạn uy hiếp, dụ dỗ để nhận đệ tử, sau khi tôi điều tra nhiều lần, chuyện này hoàn toàn không tồn tại.”_
_“Tôi không hy vọng sau này ở Tri Vị Cư còn nghe thấy những tin đồn tương tự, tôi tin rằng các vị sư phụ có thể vào Tri Vị Cư đều là những người có phẩm hạnh đoan chính, mọi người đã làm việc cùng nhau nhiều năm, chắc hẳn đều rất hiểu nhau. Dù ngày thường có một số mâu thuẫn nhỏ, cũng không nên xuất hiện những tin đồn tương tự như vậy.”_
_“Mọi người vì tranh giành đệ tử mà nảy sinh mâu thuẫn là chuyện rất thường tình, tôi hy vọng trong khi có những mâu thuẫn này, mọi người vẫn có thể làm được điều cơ bản nhất là hòa thuận với nhau. Mầm non tốt khó tìm, sư phụ tốt càng khó tìm hơn, các vị đều là những đầu bếp điểm tâm hàng đầu trong ngành, chắc cũng không muốn vì những thứ vô căn cứ này mà làm hỏng danh tiếng của mình phải không.”_
_“Được rồi, những việc chính tôi muốn nói với mọi người là hai việc này, tiếp theo để tôi xem... Vương sư phụ và Mã sư phụ...”_ Tô Thất nuốt miếng cơm cuối cùng, uống thêm hai ngụm canh, đứng thẳng dậy đi nhanh đến bên cạnh hai vị sư phụ mà ông nói, giọng nhỏ lại, _“Hai vị tối qua cãi nhau trên WeChat à? Tình hình thế nào?”_
_“...”_
_“... Ồ, ngài cảm thấy Mã sư phụ không tôn trọng điểm tâm ngài làm, ngài mời ông ấy đến nếm thử món mới, ông ấy chỉ ăn một miếng rồi đi.”_
_“... Ồ, ngài cảm thấy Vương sư phụ quá tính toán, ngài rõ ràng có việc nhưng vẫn tranh thủ ăn một miếng, ông ấy còn cảm thấy ngài không tôn trọng ông ấy.”_
_“Là thế này, hai vị sư phụ, chuyện này thật sự là chuyện nhỏ, nhưng cũng quả thực đáng để cãi nhau một trận. Quan hệ của hai vị luôn luôn rất tốt, điều này mọi người đều biết, cãi nhau xong thì thôi, đừng vì chuyện nhỏ này mà xa cách. Tôi nhớ món mới của Vương sư phụ là bánh sữa phù dung, lần trước...”_
_“...”_
_“Cái gì?! Đệ tử của Lương sư phụ bắt cá hai tay lừa gạt cô gái kia, là con gái của giáo viên hàng xóm của ngài! Cô ấy bị lừa hai mươi vạn?”_
_“Được rồi, tôi biết rồi, ngài yên tâm, vấn đề này tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm túc. Tri Vị Cư chúng tôi tuyệt đối không cho phép nhân viên có phẩm hạnh xấu xa như vậy xuất hiện, cho dù là đệ tử chân truyền cũng không được.”_
_“...”_
_“Hôm qua cửa sổ bán mang về đã nhầm bánh mè của ngài làm thành của đệ tử ngài, bán với giá của đệ tử chân truyền. Được rồi, chuyện này tôi sẽ đi điều tra, hôm nay sẽ báo cáo kết quả cho ngài.”_
_“...”_
Tần Hoài nhìn Tô Thất đi lại trong phòng nghỉ, qua lại giữa các sư phụ, giải quyết từng mục ghi trong ghi chú, nhìn đến ngây người.
Trong nháy mắt, lời của Triệu Thành An hiện lên trong đầu anh.
Triệu Thành An nói không sai, chỉ cần tham gia cuộc họp buổi sáng của Tri Vị Cư, sẽ biết Tô lão bản thật sự là thần của Tri Vị Cư.
Đây đâu phải là họp buổi sáng, đây đúng là đại hội hòa giải, ông chủ hóa thân thành người hòa giải vàng, hòa giải mâu thuẫn giữa các sư phụ.
Nếu quay lại làm chương trình tạp kỹ, chắc phải quay được cả trăm tập.
Vương Gia Nhất ân cần giải thích: _“Nhân sự của Tri Vị Cư chúng tôi phức tạp, các đại sư phụ đến từ khắp nơi, trước khi đến Tri Vị Cư đều là những đại sư phụ Bạch án nói một không hai ở các tửu lâu, mỗi người đều có tính khí, mỗi người đều có sự kiêu ngạo riêng.”_
_“Những người tính khí quá tệ không thể hòa hợp, Tô lão bản cũng không ép ở lại, nhưng làm việc cùng nhau lâu ngày, khó tránh khỏi có mâu thuẫn, nhìn nhau không vừa mắt.”_
_“Vì vậy Tô lão bản mới đặc biệt sắp xếp cuộc họp buổi sáng, để mọi người vừa ăn cơm vừa giải quyết vấn đề, nghe nói lúc ăn cơm tâm trạng con người sẽ tốt hơn, dễ nghe lời hơn.”_
_“Và cho dù không giải quyết được, mọi người ở cùng nhau thật sự đánh nhau cũng không sao, nhiều nhất là úp hộp cơm của mình lên đầu đối phương.”_
Nghe Vương Gia Nhất nói vậy, Tần Hoài lập tức nắm được trọng điểm: _“Còn có người úp hộp cơm lên đầu đối phương?”_
Vương Gia Nhất cho Tần Hoài một ánh mắt kiểu cậu rất có thiên phú, rất hợp đến sư môn chúng tôi nghe chuyện phiếm: _“Ngày hòa giải mâu thuẫn giữa Hoa sư phụ và Lưu sư phụ, hai người họ đều úp hộp cơm của đối phương lên mặt nhau.”_
_“Hoa sư phụ luôn cảm thấy mình bị thiệt, vì ông ta đã uống hết canh nhưng Lưu sư phụ chưa uống, ông ta còn bị dội thêm một bát canh.”_
Khu bình luận có một hoạt động rút thăm trúng sách giấy _"Game Hệ Thống Sinh Hoạt"_ , các độc giả có hứng thú có thể tham gia