Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 417: Chương 417: Hiếu Kính Sư Trưởng

## Chương 417: Hiếu Kính Sư Trưởng

Buổi họp sáng của Tri Vị Cư thoạt nhìn rất đặc sắc, nội dung rất phong phú, nhưng thực tế cũng chỉ họp khoảng 15 phút. Tính cả thời gian Tô lão bản đến muộn và mọi người giải tán xong vẫn muốn nán lại trò chuyện thêm vài câu, thì 11 giờ 20 phút Tần Hoài rời khỏi phòng nghỉ.

Sau đó Tần Hoài liền bị Tô lão bản, người đã xử lý xong toàn bộ vấn đề, gọi giật lại.

_"Tần sư phụ, tôi có vài chuyện muốn nói riêng với cậu."_ Tô Thất cười ha hả nói, trông có vẻ như định nói mấy chuyện vặt vãnh kiểu như ngày mai cậu muốn ăn gì.

Tần Hoài gật đầu đi theo Tô Thất trở lại phòng nghỉ của nhân viên, sau khi trong phòng nghỉ hoàn toàn không còn ai, Tô Thất lặng lẽ đóng cửa lại, nét mặt trở nên rất nghiêm túc, ra hiệu cho Tần Hoài ngồi xuống.

_"Chuyện là thế này, Tần sư phụ, hôm nay cũng coi như là ngày thứ 2 cậu đến Tri Vị Cư của chúng tôi rồi, cậu có cách nhìn và ý kiến gì về chúng tôi không?"_ Tô Thất hỏi.

Tần Hoài không ngờ Tô Thất lại hỏi mình điều này, cậu mới đến thì có thể có cách nhìn và ý kiến gì chứ, người cậu còn chưa nhận mặt hết.

Tần Hoài lắc đầu, mờ mịt nói: _"Tôi đương nhiên là không có ý kiến gì, Tô lão bản nếu có lời gì muốn nói thì cứ nói thẳng đi."_

Tô Thất rất thích nói chuyện với người thông minh như Tần Hoài, liền nói thẳng: _"Chuyện là thế này, tôi tin Tần sư phụ cậu chắc cũng không khó để nhận ra, Tri Vị Cư chúng tôi có rất nhiều đại sư phụ đều rất hứng thú với cậu. Ngoài Chu sư phụ và Hoa sư phụ ra, theo tôi được biết còn có một số đại sư phụ chưa bộc lộ rõ tâm ý của mình cũng vô cùng hứng thú với cậu."_

_"Cân nhắc đến một số tiền lệ trước đây của Tri Vị Cư chúng tôi, chẳng hạn như tranh giành đồ đệ mà hẹn đánh nhau ở bờ hồ, hẹn đánh nhau ở cổng khu dân cư, hẹn đánh nhau trong nhà bếp, hẹn đánh nhau trên WeChat... Để phòng ngừa lần này cũng xuất hiện tình huống tương tự, tôi muốn nhờ cậu một việc."_

Tần Hoài:...? Tri Vị Cư các người là tửu lâu hay võ quán vậy? Sao các đại sư phụ rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi hẹn đánh nhau?

Thấy Tần Hoài lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, Tô Thất lập tức nhận ra Tần Hoài đã hiểu lầm: _"Hẹn đánh nhau mà tôi nói không phải là đánh nhau thuần túy, Tri Vị Cư chúng tôi bên này chia làm văn đấu và võ đấu. Văn đấu là thi thố tay nghề làm điểm tâm, võ đấu chính là... sư phụ điểm tâm Bạch án thông thường tố chất cơ thể đều khá tốt mà, sức lực lớn, giỏi một chút quyền cước cũng rất bình thường."_

Tần Hoài gượng cười: _"Có thể hiểu được."_

_"Vậy Tô lão bản ngài muốn nhờ tôi chuyện gì?"_

_"Chuyện là thế này, cậu là sư phụ đến giao lưu, về mặt lý thuyết không thuộc về học đồ của Tri Vị Cư. Nhưng các đại sư phụ của Tri Vị Cư chúng tôi mà... cầu hiền như khát nước."_

_"Để nhận được đệ tử ưng ý, có đôi khi bọn họ chuyện gì cũng có thể làm ra được. Tôi hy vọng Tần sư phụ cậu trong lúc có thể từ chối thẳng thừng thì cố gắng từ chối thẳng thừng, cũng không cần quá uyển chuyển, tôi nghe Tiểu Đàm nói qua, cậu người này bình thường làm việc khá khéo léo, kín kẽ, ở Tri Vị Cư chúng tôi không cần như vậy. Tri Vị Cư chúng tôi thường là có gì nói nấy, thật sự không được thì hẹn nhau ra bờ hồ đánh một trận, rất nhiều chuyện nói thẳng và làm thẳng tốt hơn uyển chuyển rất nhiều."_

_"Đương nhiên nếu cậu đã từ chối thẳng thừng rồi mà vẫn có người bám riết không buông, cậu nhất định phải phản ánh lại cho tôi ngay lập tức, tôi nhất định sẽ xử lý vấn đề về mặt này."_

_"Hôm nay trong cuộc họp thực ra tôi đã nói rồi, nhưng tôi tin các vị sư phụ xác suất cao đều không nghe lọt tai, bọn họ họp sáng thường chỉ nghe phần xem náo nhiệt."_

_"Cuối cùng, tôi cũng hy vọng Tần sư phụ cậu có thể giao lưu vui vẻ ở Tri Vị Cư chúng tôi. Bất luận lần giao lưu này cậu có thu hoạch được thứ cậu muốn thu hoạch hay không, tôi hy vọng Tri Vị Cư ít nhất có thể để lại cho cậu một ấn tượng tốt."_ Tô Thất nói xong câu này, mỉm cười tiễn Tần Hoài rời khỏi phòng nghỉ của nhân viên.

Tần Hoài choáng váng bước ra khỏi phòng nghỉ của nhân viên thì phát hiện Triệu Thành An đang đợi cậu ở cửa, thấy Tần Hoài ra, Triệu Thành An trước tiên ra hiệu ánh mắt OK với Tô Thất, sau đó nói: _"Vừa nãy tôi còn xin phép sư phụ rồi, đổi bàn bếp của cậu sang bên cạnh chúng tôi."_

_"Nhưng sư phụ nói mấy ngày nay cậu không cần làm điểm tâm cứ nhìn là được, mấy ngày nay cậu cứ đứng giữa chúng tôi nói chuyện, nói chuyện quen rồi thì trực tiếp đứng bên cạnh vừa làm điểm tâm vừa nói chuyện."_

_"Sao cậu lại thất thần thế, vừa nãy Tô lão bản nói gì với cậu vậy? Tô lão bản muốn đào góc tường cậu đến Tri Vị Cư chúng tôi làm đại sư phụ à?"_ Triệu Thành An hỏi.

_"Không có."_ Tần Hoài lắc đầu, _"Tôi cảm thấy Tô lão bản của các anh hơi muốn đào góc tường tôi đến Tri Vị Cư làm học đồ."_

Triệu Thành An:?

_"Nhưng đây không phải trọng điểm, vừa nãy có một khoảnh khắc trong lòng nảy sinh một nghi vấn. Tô lão bản của các anh trước khi tiếp quản Tri Vị Cư có phải làm chăm sóc khách hàng không? Sao tôi lại cảm thấy anh ấy làm chăm sóc khách hàng thành thạo như vậy."_

Triệu Thành An:??.

_"Ha ha ha ha ha, cho nên Tiểu Tần cậu cảm thấy Tô lão bản nói chuyện rất giống chăm sóc khách hàng, thật sự là cười chết tôi rồi, bao nhiêu năm nay vẫn là lần đầu tiên có người nói Tô lão bản nói chuyện giống chăm sóc khách hàng."_

Trước bàn bếp, Chu Yến nghe xong lời Triệu Thành An nói cười đến mức cả người sắp không thẳng lưng lên được, cười ròng rã hơn một phút mới tiếp tục nhào bột.

_"Trước đây tôi luôn cảm thấy Tô lão bản là coi sư phụ bọn họ như trẻ con mà dỗ dành, chưa bao giờ cảm thấy anh ấy giống chăm sóc khách hàng, nghe cậu nói như vậy đột nhiên cảm thấy cũng rất giống."_ Chu Yến vốn dĩ đã không cười nữa, nói xong lại không nhịn được, phì cười một tiếng.

Vương Gia Nhất tương đối mà nói thì nghiêm túc đứng đắn hơn nhiều, thậm chí còn phân tích một cách lý trí: _"Trước đây Tô lão bản nói chuyện cũng không như vậy, có thể là những năm nay Tô lão bản muốn tìm kiếm mô hình mới, chạy khắp các nhà máy ở các nơi trong nước, tiếp xúc với nhiều người nên học được cách nói chuyện của chăm sóc khách hàng."_

Tần Hoài vừa nhìn Chu Yến nhào bột vừa nói: _"Tôi nghe Trịnh sư phụ nhắc qua với tôi, Tô lão bản có ý định hợp tác với ông ấy, tiến hành cải tiến công thức của một phần điểm tâm của Tri Vị Cư, đưa vào nhà máy sản xuất theo dây chuyền."_

_"Là có chuyện này, nhưng rất không thuận lợi."_ Triệu Thành An tiếp lời, _"Chúng tôi đều là sư phụ điểm tâm, nào biết cái bộ sản xuất công nghiệp hóa đó chứ. Lúc đầu thấy Trịnh sư phụ làm không tồi, đều cảm thấy khá đơn giản, nhưng thật sự đợi đến khi Tô lão bản có ý tưởng về mặt này đi sâu nghiên cứu mới phát hiện, Trịnh sư phụ về mặt này quả thực rất lợi hại."_

_"Nếu không phải phát hiện Trịnh sư phụ thật sự có chút tài năng, sư phụ cũng sẽ không thay đổi cách nhìn lớn như vậy đối với Trịnh sư phụ, trước đây sư phụ ghét Trịnh sư phụ lắm. Cảm thấy ông ấy chính là rơi vào hố tiền, một chút kiên trì và đạo đức nghề nghiệp của đầu bếp cũng không có, lãng phí thiên phú của mình, sư phụ còn từng nói câu gì ấy nhỉ..."_

_"À đúng rồi, ông ấy nói nếu có ngày nào đó tôi trở nên giống Trịnh sư phụ, không làm việc đàng hoàng đến mức đi làm ăn buôn bán thì ông ấy sẽ đánh gãy chân tôi."_

Tần Hoài:... Có thể nghe ra Chu sư phụ thật sự rất ghét Trịnh sư phụ rồi, đều không nói móc mà đe dọa thuần túy luôn.

_"Vậy bây giờ thì sao?"_ Tần Hoài rất tò mò hỏi.

_"Bây giờ câu sư phụ nói khá nhiều là, tôi có thể giống như Trịnh sư phụ cho dù không làm việc đàng hoàng, vẫn có thể làm ra chút thành tựu về mặt điểm tâm hay không. Bảo tôi đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện đi du lịch, lúc đi du lịch cũng dành nhiều tâm tư hơn cho điểm tâm."_

Tần Hoài: 6

Chu Yến bực tức lườm Triệu Thành An một cái: _"Lời sư phụ nói cũng không sai, tâm tư của cậu nếu như đặt nhiều hơn một chút vào điểm tâm thì cũng sẽ không phải là trình độ như bây giờ. Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi đâu chơi, năm ngoái Trung Á, năm kia Đông Nam Á, năm kìa Đông Á, năm nay muốn đi đâu?"_

Triệu Thành An cười hì hì: _"Bờ bên kia đại dương."_

_"Sư tỷ chị không hiểu rồi, tôi đi chơi cũng là để làm điểm tâm tốt hơn. Câu đó nói thế nào ấy nhỉ? Đọc vạn cuốn sách đi vạn dặm đường, tôi làm muôn vàn điểm tâm này cũng phải đi vạn dặm đường. Hứa Thành ở độ tuổi của tôi lúc đó cũng là ngày nào cũng đi khắp nơi trên thế giới ăn uống, tôi đi chơi cũng là đi khắp nơi trên thế giới ăn uống. Cậu ấy là nhà bình luận ẩm thực, tôi là sư phụ điểm tâm Bạch án, cũng xêm xêm nhau."_

Chu Yến tỏ vẻ cực kỳ cạn lời đối với ngụy biện của Triệu Thành An, quay đầu nhìn về phía Tần Hoài: _"Tiểu Tần, Bạch Ngọc Tiên Hã Quyển của tôi khoảng hai ba phút nữa là ra lò rồi. Tôi nghe Tiểu Đàm nói lưỡi của cậu khá tốt, đến lúc đó tôi muốn phiền cậu giúp nếm thử thêm vài miếng, xem vấn đề nằm ở đâu."_

_"Món điểm tâm này là tôi lấy cảm hứng từ Bạch Ngọc Tiên Hã Quyển của Hồng án, trực tiếp chuyển phần nhân tương ứng vào trong vỏ bột của Bạch án, cho lên nồi hấp rồi rưới nước sốt. Giữa chừng tôi đã thay đổi nguyên liệu phối hợp rất nhiều lần, luôn cảm thấy sự kết hợp hương vị có chút vấn đề, luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó."_

_"Nói thật không giấu gì, người trong Tri Vị Cư có thể giúp tôi nếm thử món ăn này tôi đều đã nhờ vả qua rồi, bao gồm cả rất nhiều đại sư phụ cũng đã giúp tôi ăn thử, mỗi người đều đưa ra rất nhiều ý kiến, nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó."_

_"Tiểu Tần cậu là người mới đến, tôi cảm thấy cậu chắc chắn có thể đưa ra một chút phương hướng khác biệt."_

Tần Hoài nghe hiểu thỉnh cầu của Chu Yến, cảm thấy điều này rất bình thường. Đầu bếp nghiên cứu món mới vốn dĩ là một quá trình đau khổ và dài đằng đẵng, tự hành hạ mình mà không ra kết quả thì chỉ có thể tìm người khác tìm kiếm sự giúp đỡ, những người xung quanh đều đã cầu cứu hết rồi, thì sẽ chuyển ánh mắt sang người mới xuất hiện.

_"Đương nhiên là được."_ Tần Hoài sảng khoái nhận lời.

Kết quả chưa đợi học đồ bưng Bạch Ngọc Tiên Hã Quyển mà Chu Yến làm xong tới, Chu sư phụ đã dẫn Tô Càn rõ ràng là lại bị mắng một trận trở về.

Lúc Tần Hoài và Tô Thất nói chuyện, Chu sư phụ đã đi đến khu nhiệt độ thấp chỉ điểm Tô Càn làm điểm tâm Khai Tô rồi. Điểm tâm loại Khai Tô lúc nhào bột cần môi trường nhiệt độ thấp, từ một ý nghĩa nào đó mà nói, khu nhiệt độ thấp chính là đặc biệt thiết lập cho Chu sư phụ, đây chính là thể diện của người đứng đầu Bạch án.

Trên tay Tô Càn bưng một đĩa Tart trứng, một đĩa thoạt nhìn bề ngoài không tồi, nhưng rất rõ ràng không phải là Tart trứng do Chu sư phụ làm ra.

Hôm qua Tần Hoài đã ăn hai chiếc Tart trứng do Chu sư phụ làm ra, ấn tượng đối với nó vô cùng sâu sắc. Bỏ qua lớp vỏ ngàn lớp đẹp đến mức không thể bắt bẻ và phần nhân Tart nướng cháy xém thơm lừng bề ngoài cực kỳ đẹp mắt không nói, Tart trứng do Chu sư phụ làm ra đầu tiên là rất thơm.

Là kiểu thơm bá đạo đến mức không nói đạo lý, vừa ra lò sẽ dùng hương thơm chiếm lĩnh toàn bộ vị giác của bạn, khiến trong lòng bạn chỉ có Tart trứng, từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét tôi muốn ăn Tart trứng.

Đĩa Tart trứng vừa ra lò mà Tô Càn đang bưng trên tay này, rõ ràng không có hương thơm bá đạo như vậy.

Nhìn dáng vẻ ủ rũ cúi đầu của Tô Càn, Tần Hoài đều có chút đáng thương cho Tô Càn rồi. Bàn về thiên phú và mức độ nỗ lực Tô Càn thực ra đều không tính là tệ, nhưng ngặt nỗi ngọc quý ở phía trước, thứ Chu sư phụ không thiếu nhất chính là đệ tử cực kỳ có thiên phú và cực kỳ nỗ lực, cộng thêm việc Tô Càn so với ba đệ tử chân truyền của Chu sư phụ thì quả thực là gà mờ.

Gà mờ là nguyên tội, không mắng cậu thì mắng ai chứ?

_"Tiểu Tần, cậu đến nếm thử Tart trứng Tô Càn vừa mới nướng ra xem."_ Chu sư phụ mặt không cảm xúc nói.

Đối mặt với Tần Hoài mà đều có thể mặt không cảm xúc, có thể thấy tâm trạng hiện tại của Chu sư phụ là khá tồi tệ.

Tần Hoài vô cùng ngoan ngoãn cầm lấy một chiếc Tart trứng, cắn một miếng, lớp vỏ ngàn lớp lập tức rơi lả tả đầy đất. Học đồ tinh mắt đã sớm dàn trận chờ sẵn ở bên cạnh vội vàng cầm chổi qua, quét sạch lớp vỏ ngàn lớp trên mặt đất đi.

Chỉ trong khoảnh khắc cắn xuống, Tần Hoài đã biết tại sao Tô Càn lại bị mắng.

Lớp vỏ ngàn lớp của chiếc Tart trứng này làm thật sự không được tốt lắm, Tô Càn có lẽ rất giỏi điểm tâm loại Khai Tô, nhưng áp dụng kỹ thuật này vào Tart trứng thì ít nhiều có chút không hợp thủy thổ.

Vừa nãy Tần Hoài cắn một miếng rơi nhiều vỏ ngàn lớp như vậy đã đủ để nói lên vấn đề, điểm tâm loại Khai Tô lúc ăn là sẽ rơi lả tả đầy đất, nhưng không thể khoa trương như vậy. Với kỹ thuật của Tô Càn không thể nào làm vỏ Tart trứng thành ra như vậy, ước chừng là quá căng thẳng nên lật xe rồi.

Còn về hương vị thì...

Quy củ chuẩn mực, ngon hơn nhiều so với Tart trứng bán trên thị trường.

Tần Hoài từ từ ăn hết một chiếc Tart trứng, nói: _"Tôi không hiểu lắm về Khai Tô, nhưng lớp vỏ ngàn lớp này có phải hơi quá rời rạc quá khô khốc không. Đặc biệt là ăn kèm với nhân Tart cảm thấy rời rạc trong miệng, kết cấu rất không tốt."_

Nét mặt Chu sư phụ hơi dịu đi một chút, liếc nhìn Tô Càn: _"Nghe thấy chưa? Vấn đề cơ bản như vậy mà cũng có thể mắc phải, hôm qua tôi còn cảm thấy cậu đi Vân Trung Thực Đường tiến bộ rất lớn, khổ luyện một thời gian Tam Đinh Bao, về mặt điểm tâm hấp có thể nói là tiến bộ vượt bậc. Kết quả hôm nay lại nói cho tôi biết thực ra là học một thứ quên một thứ, bột buổi sáng còn nhào thành ra như vậy. Sao, cậu là cá dưới sông à, đổi chỗ còn không hợp thủy thổ?"_

Tô Càn bị mắng đến mức không dám ngẩng đầu lên.

_"Vừa nãy những gì tôi nói với cậu đều nhớ kỹ chưa?"_

_"Nhớ kỹ rồi Chu sư phụ."_

_"Nhớ kỹ rồi thì về luyện đi, hôm nay đừng làm bánh táo, Hà Hoa Tô, bánh nướng há miệng mấy thứ đó nữa, trạng thái này của cậu làm cũng là lãng phí. Cứ làm Tart trứng đi, tôi xem cậu có thể làm rõ ràng Tart trứng trước được không."_

_"Vâng Chu sư phụ."_

Tần Hoài nghe Chu sư phụ nói như vậy, liền biết hôm nay những thực khách thích ăn Tart trứng có lộc rồi. Tô Càn có lẽ hôm nay trạng thái hơi kém dẫn đến Tart trứng đều không làm tốt, nhưng với trình độ của cậu ta để làm Tart trứng...

Những thực khách thích ăn Tart trứng có lộc rồi.

Xử lý xong việc giảng dạy bên phía Tô Càn, Chu sư phụ cuối cùng cũng có thời gian chuyển ánh mắt sang Tần Hoài.

Chỉ thấy Chu sư phụ nặn ra một nụ cười ôn hòa, chuyển đổi bằng một phím về trạng thái người thầy hiền từ, hỏi: _"Tiểu Tần, vừa nãy xem thế nào?"_

Tần Hoài muốn nói cậu thực ra chẳng xem gì cả, toàn đứng đây nghe chuyện phiếm thôi.

Đương nhiên, với EQ của Tần Hoài chắc chắn sẽ không nói như vậy, Tần Hoài hơi có vẻ gò bó nói: _"Thu hoạch được rất nhiều, Vương sư phụ làm điểm tâm rất có phong cách cá nhân, Chu sư phụ rất... quyết liệt, Triệu sư phụ rất vững vàng."_

Chu sư phụ cười ha hả nói: _"Không cần gọi bọn họ là sư phụ, cứ gọi thẳng tên là được, các cậu đều là người cùng thế hệ, không cần nói những lời khách sáo này."_

_"Đi, tôi lại dẫn cậu đi xem chút thứ khác."_

Chu sư phụ nói xong xoay người định đi, vừa đi được hai bước, khựng lại, như nhớ ra điều gì đó, lại bổ sung một câu: _"Lão tam cậu cũng đi cùng đi."_

Triệu Thành An chỉ thiếu nước reo hò một tiếng, nhảy cẫng lên đi theo, đi song song với Tần Hoài, nhỏ giọng nói: _"Tiểu Tần hôm nay cậu coi như có lộc rồi, không ngờ hôm nay tâm trạng sư phụ lại tốt như vậy, trước đây loại chuyện này một tháng cũng không đến lượt một lần đâu!"_

_"Chuyện gì?"_ Tần Hoài không hiểu lắm, nhưng đã bắt đầu mong đợi rồi, suy cho cùng Triệu Thành An đều tỏ ra kích động như vậy, chắc chắn là có náo nhiệt để xem.

_"Chỉ điểm học đồ."_

_"Chỉ điểm học đồ?"_ Tần Hoài không phản ứng kịp, _"Đây không phải là chuyện tốt sao? Chu sư phụ bằng lòng chỉ điểm học đồ bình thường, mọi người hẳn là đều rất vui mừng chứ."_

_"Đau đớn và vui sướng đan xen đi."_ Triệu Thành An nở một nụ cười bí ẩn, _"Sư phụ thường chỉ khi nào tâm trạng tốt mới làm loại chuyện này, bởi vì chỉ điểm xong một vòng tâm trạng ông ấy sẽ không tốt nữa."_

_"Có đôi khi tôi thật sự muốn cầm một cái máy quay phim ở bên cạnh lén lút ghi lại những lời sư phụ nói, xuất bản một cuốn sách, gọi là 'Chu ngữ'."_

_"Chắc chắn bán rất chạy."_

Tần Hoài:...

Sư môn các anh thật đúng là... hiếu kính sư trưởng a.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!