## Chương 418: Sự Khác Biệt Giữa Sư Phụ Điểm Tâm Và Đại Sư Phụ
Lúc Tần Hoài và Triệu Thành An đi theo sau Chu sư phụ, có một loại cảm giác mình là thực tập sinh đi theo sau bác sĩ điều trị chính trong phim truyền hình y khoa, mặc áo blouse trắng ôm bệnh án cái gì cũng không hiểu, nhưng có thể đi trong đội ngũ này cáo mượn oai hùm.
Tầm mắt nhìn đến đều là ánh mắt kính sợ của bệnh nhân (học đồ), sau khi bốn mắt nhìn nhau phản ứng đầu tiên của đối phương là dời ánh mắt đi, sau đó đưa phiếu xét nghiệm (điểm tâm), bác sĩ điều trị chính chủ yếu kiểm tra, thực tập sinh đi theo sau cọ xát một chút, nghe kết quả chẩn đoán của bác sĩ điều trị chính.
Lúc Tần Hoài đứng sau bác sĩ điều trị chính ăn điểm tâm, cảm thấy mình ước chừng là xem phim truyền hình nhiều đến phát điên rồi.
Kỳ lạ, cậu rõ ràng cũng không xem phim truyền hình nhiều lắm.
Được rồi, thực ra vẫn xem một chút.
_"Đây là cái gì? Lẽ nào là bánh cuốn trứng trong truyền thuyết? Bánh cuốn trứng như vậy có thể xuất hiện trong hậu trù của Tri Vị Cư cũng coi như là làm vẻ vang cho nơi nghèo hèn này rồi, vỏ bánh cuốn này dày đến mức có thể đắp làm chăn, sao cảm thấy khu nhiệt độ thấp quá lạnh không có chăn, cho nên tự mình làm một chút muốn đưa qua đó?"_
_"Đây là bánh đậu xanh do ai làm? Tôi từng nghe nói qua kiểu Kinh, kiểu Điền, kiểu Tô, kiểu Dương, vẫn là lần đầu tiên thấy loại này. Đây là kiểu gì? Kiểu ngọt? Đường không mất tiền à? Hay là lúc thêm đường tay run rẩy đổ cả hũ đường vào trong đó rồi?"_
_"Tri Vị Cư chúng ta là nhận được đơn đặt hàng của bệnh viện nào sao? Điểm tâm đặc cung cho bệnh nhân hạ đường huyết, bánh đậu xanh làm ngọt như vậy. Cậu có phải nhận tiền của kẻ thù nào của tôi không? Nghe nói dạo này đường huyết của tôi hơi cao, cho nên đặc biệt làm lô bánh đậu xanh này để đường huyết của tôi cao hơn một chút."_
_"Ây dô, đây là cái gì? Màn thầu đường đỏ? Bây giờ đúng là ngày tháng tốt lên rồi, bắt đầu thịnh hành nhớ khổ nghĩ ngọt rồi, tôi thật không ngờ có một ngày ăn màn thầu bột mì trắng có thể ăn ra kết cấu của bánh ngô."_
_"Đây là..."_
Cùng với lời nói ngày càng sắc bén của Chu sư phụ, từ nói móc thuần túy thăng cấp thành công kích đối với điểm tâm, Tần Hoài đứng phía sau có thể nhìn ra giá trị nộ khí của Chu sư phụ đang dần tích lũy, khoảng cách đến lúc núi lửa phun trào chỉ còn một bước chân.
Dọa Tần Hoài vội vàng lùi lại hai bước kéo giãn khoảng cách, kẻo đến lúc đó Chu sư phụ muốn công kích AOE không phân biệt địch ta quét trúng mình.
Triệu Thành An thì rất có kinh nghiệm đứng im không nhúc nhích, tiếp tục ăn điểm tâm mình muốn ăn.
Tần Hoài cũng đang gặm điểm tâm, gặm đĩa bánh đậu xanh ngọt đến phát ngấy kia. Đừng nói, Tri Vị Cư có rất nhiều học đồ sở dĩ là học đồ, ngay cả tư cách chế tác điểm tâm cần bán cũng không có là có nguyên nhân cả.
Loại điểm tâm này nếu có thể lên kệ bày bán quả thực đập nát bảng hiệu, Chu sư phụ tuy miệng độc một chút nhưng thô mà thật, bánh đậu xanh này ngọt giống như đặc cung cho bệnh nhân hạ đường huyết vậy, một miếng cắn xuống lượng calo cao đến mức có thể khiến người ta chạy 2 km ngay tại chỗ.
So với những học đồ này, tay nghề của Tô Càn tuyệt đối là hạng nhất, không còn gì để nói.
_"Triệu... Triệu sư..."_
_"Cứ gọi thẳng tên tôi là được, sư phụ không phải đã nói rồi sao, chúng ta là người cùng thế hệ, không cần gọi tôi là Triệu sư phụ."_ Triệu Thành An cười hì hì nói.
_"Triệu Thành An."_ Tần Hoài nghe theo lời khuyên nói, đối với người không quá quen thuộc cậu không quen gọi thẳng tên đầy đủ, _"Tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh."_
_"Nói đi."_
_"Anh nói Chu sư phụ chỉ khi nào tâm trạng tốt mới đến chỉ điểm học đồ, sao tôi lại cảm thấy Chu sư phụ là đang cảm thấy tay nghề của Tô Càn không được, đặc biệt muốn mắng người nên ra ngoài tìm chút kích thích, xem tay nghề của học đồ bình thường, an ủi bản thân, mới có thể quay lại tiếp tục dạy Tô Càn làm điểm tâm."_ Tần Hoài lặng lẽ nói ra suy đoán của mình.
Triệu Thành An kinh ngạc đến mức hai mắt đều mở to, nhìn Tần Hoài vài cái, trong ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng và kinh ngạc.
_"Tiểu tử cậu được đấy."_ Triệu Thành An đè thấp giọng, _"Cái này mà cậu cũng phát hiện ra, tôi cảm thấy sư huynh và sư tỷ của tôi cũng chưa chắc đã rõ ràng, thực ra tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng tôi căn bản không dám hỏi."_
Tần Hoài tiếp tục gặm bánh đậu xanh, tuy chiếc bánh đậu xanh này hơi quá ngọt, nhưng Tần Hoài cảm thấy miễn cưỡng có thể chấp nhận được, là món cậu có thể chấp nhận nhất trong số điểm tâm do đám học đồ này làm ra.
Chiếc bánh đậu xanh này chỉ có một vấn đề là quá ngọt, những điểm tâm khác có thể chỉ có một chỗ không có vấn đề.
Đi theo Chu sư phụ ăn một mạch như vậy, Tần Hoài đã hiểu sâu sắc dụng tâm lương khổ của Tô lão bản, Tô lão bản bất luận là mấy học đồ đưa đến Hoàng Ký trước đây, hay là nhóm học đồ đưa đến Vân Trung Thực Đường sau này, quả thực đều là học đồ xuất sắc và học đồ tinh anh.
Học đồ bình thường quả thực là quá bình thường rồi.
_"Tri Vị Cư tuyển học đồ không có tiêu chuẩn sao?"_ Tần Hoài phát ra câu hỏi từ linh hồn.
_"Những năm đầu có thể có, mấy năm nay nới lỏng rất nhiều rồi."_ Triệu Thành An giải thích, _"Chủ yếu là mấy năm nay học đồ khó tuyển rồi, cậu biết đấy, học bếp rất khổ, tuổi của học đồ thông thường lại không thể quá lớn, càng trẻ càng tốt."_
_"Bây giờ không giống năm xưa, thời buổi này thật sự từ nhỏ học bếp đánh nền tảng đầu bếp, về cơ bản đều là xuất thân từ thế gia trù nghệ, cũng chính là Đàm Duy An loại này. Loại như tôi đều coi là kỳ ba, năm xưa lúc tôi đi học còn thịnh hành trẻ con học hành không tốt thì ném trẻ con đến chỗ như Tri Vị Cư này chịu khổ, bây giờ đều có cách chịu khổ khác rồi."_
_"Người bằng lòng học bếp ít đi, mầm non tốt tự nhiên sẽ ít, tiêu chuẩn tuyển học đồ cũng hạ thấp rất nhiều. Về cơ bản có chút nền tảng, bằng lòng chịu khổ, có thể thông qua thẩm tra cơ bản đều có thể vào Tri Vị Cư làm học đồ. Điều kiện thật sự quá kém, rất nhanh sẽ bị đào thải, tốc độ người vào và đào thải đều rất nhanh."_
_"Cho nên bây giờ đồ đệ mới khó nhận a, tôi không biết Đàm Duy An có từng nói với cậu chiến tích huy hoàng của tôi chưa. Đệ tử hoang dã kỳ tài ngút trời như tôi, Tri Vị Cư đều hơn 10 năm chưa từng xuất hiện rồi, bây giờ hễ xuất hiện một mầm non tốt mấy vị đại sư phụ đều phải tranh giành sứt đầu mẻ trán. May mà tôi vẫn chưa đến tuổi nhận đồ đệ, mấy năm nay tôi cũng không luyện tập gì ai cũng đánh không lại."_
Tần Hoài:...? Tri Vị Cư các anh tranh giành đồ đệ là tranh giành theo ý nghĩa vật lý sao?
Tần Hoài và Triệu Thành An đi theo sau Chu sư phụ tiếp tục ăn xuống, ăn đến phía sau bắt đầu có thể ăn được một số điểm tâm hương vị còn tạm được.
Tần Hoài coi như phát hiện ra rồi, Chu sư phụ chỉ điểm học đồ là có thứ tự. Ông sẽ bắt đầu chỉ điểm từ người kém nhất, bởi vì lúc đầu sự kiên nhẫn của ông là tốt nhất, đối mặt với loại đặc biệt kém này sẽ không trực tiếp bùng nổ. Hơn nữa quá trình càng chỉ điểm càng vào guồng này, có thể rèn luyện tâm thái của ông rất tốt, từ một ý nghĩa nào đó mà nói Chu sư phụ chỉ điểm học đồ cũng là tu tâm.
Tần Hoài cũng chỉ có thể bịa cho hành vi này của Chu sư phụ đến đây thôi.
.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài về cơ bản đều trải qua như vậy.
Mỗi sáng 9 giờ đến Tri Vị Cư ăn sáng, vừa ăn sáng vừa xem Chu sư phụ mắng Tô Càn, mỗi ngày đều có cách mắng mới.
Sau đó họp sáng, nghe chuyện phiếm và xem các vị đại sư phụ đối đầu trực diện, nhân tiện ăn trưa.
Ăn trưa xong, Tần Hoài đợi Chu sư phụ chỉ điểm xong Tô Càn là có thể bắt đầu đi tuần tra ăn uống hậu trù. Cho dù Triệu Thành An từng nói với Tần Hoài, Chu sư phụ bình thường rất ít khi chỉ điểm học đồ bình thường, một tháng có thể có một lần đã là không tồi rồi.
Nhưng kể từ khi Tần Hoài đến Tri Vị Cư, về cơ bản mỗi ngày vào thời điểm buổi trưa này Chu sư phụ sẽ bắt đầu chỉ điểm tất cả học đồ bình thường, mắng từng người một lượt, tinh tiến ngôn ngữ và tâm thái của mình, cũng chính là tu tâm.
Khoảng thời gian buổi chiều thông thường khá tự do, Chu sư phụ sẽ làm một chút điểm tâm mình muốn làm trong thời gian rảnh rỗi chỉ điểm đồ đệ, ví dụ như Tart trứng và bánh crepe ngàn lớp xoài.
Khoảng thời gian này cũng là khoảng thời gian Tần Hoài vui vẻ nhất, cậu không chỉ có thể xem Chu sư phụ làm điểm tâm, còn có thể đợi sau khi điểm tâm làm xong lập tức bắt đầu ăn. Cơ bản có thể làm được ăn Tart trứng thỏa thích, Tần Hoài ăn trước, Tần Hoài ăn xong Tart trứng còn lại thì đem ra ngoài bán.
Còn bản thân Tần Hoài có thể nói là hoàn toàn không làm điểm tâm, thuần túy nhìn, thuần túy ăn. Mỗi ngày mở mắt ra là ăn, từ sáng ăn đến tối ở giữa về cơ bản không mang theo ngừng nghỉ, thỉnh thoảng lúc miệng được nghỉ ngơi còn phải giúp Chu Yến ăn thử Bạch Ngọc Tiên Hã Quyển của cô ấy, cho Tần Hoài ăn đến mức đều có chút muốn xin nghỉ phép rồi.
Không vì cái gì khác, chỉ vì cho dạ dày nghỉ một ngày, để nó tiêu hóa ít đồ đi một chút.
Ngày qua ngày, ăn như vậy thật sự ăn không tiêu.
Đương nhiên, Tần Hoài ngoài việc ăn điểm tâm còn hóng được rất nhiều chuyện phiếm, phần lớn thời gian trong ngày của cậu thực ra là đang xem nhóm Triệu Thành An làm điểm tâm.
Nhóm ba người Triệu Thành An đều là sư phụ điểm tâm vô cùng trưởng thành. Vương Gia Nhất là đại sư phụ danh phó kỳ thực, thực lực tự nhiên không cần phải nói nhiều, Chu Yến có thể tự chủ nghiên cứu phát triển điểm tâm mới, thực lực tự nhiên cũng bày ra ở đây.
Cho dù là Triệu Thành An có hiềm nghi _"Thương Trọng Vĩnh"_ (thần đồng nhưng lớn lên lại bình thường) trong ba người, điểm tâm làm ra cũng có thể nói là không thể bắt bẻ. Tần Hoài cảm thấy điểm tâm của anh ta ước chừng có thể ổn định ở cấp B, khoảng cách đến cấp A còn thiếu chút Hỏa Hầu, cho dù là điểm tâm loại Khai Tô mà Triệu Thành An am hiểu nhất cũng không có cái nào có thể đạt đến cấp A.
Nhưng như vậy đã rất xuất sắc rồi, Tần Hoài cảm thấy Triệu Thành An khoảng cách làm ra điểm tâm cấp A chỉ thiếu một chút phong cách cá nhân.
Đúng vậy, phong cách cá nhân.
Tần Hoài mấy ngày nay thuần túy nhìn cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, Vương Gia Nhất, Chu Yến và Triệu Thành An cơ bản thuộc về ba giai đoạn từ một sư phụ điểm tâm đến đại sư phụ. Đặc điểm của ba người này cũng vô cùng rõ nét, Vương Gia Nhất cơ bản đã xác định được phong cách cá nhân của mình, Chu Yến vẫn đang trong giai đoạn mày mò, còn Triệu Thành An là hoàn toàn không có.
Tần Hoài không thể nói điểm tâm của Triệu Thành An làm không tốt, cũng không thể nói anh ta có vấn đề gì. Bàn về các bước, bàn về chi tiết, điểm tâm của Triệu Thành An đều có thể nói là không thể bắt bẻ, hoàn hảo giống như sao chép từ sách giáo khoa xuống vậy, nhưng vấn đề lớn nhất cũng nằm ở sự sao chép này.
Quá cứng nhắc rồi.
Đều nói Tần Hoài làm điểm tâm năng lực bắt chước rất mạnh, nhưng Tần Hoài cảm thấy mình ít nhất bắt chước là điểm tâm do sư phụ điểm tâm tương ứng làm ra, cậu là đang bắt chước phong cách của đối phương. Triệu Thành An càng giống như là đang chép đáp án sách giáo khoa, nhưng cố tình làm điểm tâm căn bản không có đáp án chuẩn, cũng không biết Triệu Thành An mua sách giáo khoa từ đâu, tìm được đáp án từ đâu.
Anh ta bất luận làm điểm tâm gì đều là trạng thái giống nhau, điểm tâm anh ta làm ra dùng cách nói trừu tượng một chút chính là không có linh hồn.
Mà bản thân Triệu Thành An dường như cũng không quá để ý đến thứ này, anh ta rõ ràng là người cá tính nhất trong ba người, điểm tâm làm ra lại kém cá tính nhất. Anh ta mỗi ngày chiếu theo làm điểm tâm, thời gian bỏ ra không hề ngắn, cũng không giống Đàm Duy An thích lười biếng, điểm tâm làm ra lại đều giống nhau, không nhìn thấy bất kỳ sự tiến bộ nào, cũng không nhìn thấy bất kỳ không gian tiến bộ nào.
Còn về Tô Càn...
Học đồ tinh anh, thực lực quả thực là hơi gà mờ, không nhắc tới cũng được.
Thuần túy nhìn vài ngày, Tần Hoài và nhóm ba người Triệu Thành An cũng coi như cơ bản quen thuộc, không chỉ có thể nghe hiểu chuyện phiếm bọn họ trò chuyện hàng ngày, có đôi khi còn có thể xen vào vài câu, có thể nói là hòa nhập vào tổ chức rất tốt rồi.
Tần Hoài cảm thấy, những ngày tháng cậu thuần túy nhìn như vậy sẽ không quá dài.
Mặc dù Chu sư phụ không nói tại sao lại muốn Tần Hoài cứ ngày ngày nhìn như vậy, Tần Hoài cũng rất biết điều không hỏi, nhưng trong lòng Tần Hoài lờ mờ đã có đáp án.
Giống như Chu sư phụ đã nói, có đôi khi muốn học thứ gì đó không nhất định phải bắt tay vào làm, dựa vào mắt nhìn cũng có thể nhìn ra được.
Ba ví dụ sống sờ sờ bày ra trước mắt, Tần Hoài lại không phải người mù.
.
Lại là một buổi chiều thuần túy nhìn.
Vương Gia Nhất vẫn đang làm điểm tâm mang phong cách cá nhân rõ nét của anh ta, Chu Yến theo lệ thường đang nghiên cứu Bạch Ngọc Tiên Hã Quyển của cô ấy, Triệu Thành An thì là làm bừa điểm tâm gì cũng có thể thử nghiệm để thể hiện kho điểm tâm của anh ta.
Tần Hoài đứng bên cạnh tĩnh lặng nhìn, ăn thử Bạch Ngọc Tiên Hã Quyển, nhân tiện nói chuyện phiếm.
Triệu Thành An đang làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao của anh ta làm vô cùng chuẩn mực, với tư cách là ái đồ của Chu sư phụ, kỹ năng Chỉ Pháp của Triệu Thành An có thể nói là khá đạt tiêu chuẩn, và thẩm mỹ vô cùng trực tuyến. Đặc điểm quá mức cứng nhắc có thể bị chỉ trích khi anh ta làm các điểm tâm khác, đặt lên Kiềm Hoa Cung Đăng Bao loại điểm tâm vì tạo hình rất quan trọng, tương đối mà nói cần phải cứng nhắc hơn một chút này ngược lại sẽ trở thành ưu điểm.
Triệu Thành An cầm chiếc kẹp nhỏ, giống như người máy điêu khắc hoa văn kẹp ra từng hoa văn chuẩn mực trên Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
_"Thực ra Chỉ Pháp không có kỹ xảo gì, chính là phải luyện, chủ yếu là phải chắc tay."_ Triệu Thành An nói, _"Tần Hoài cậu muốn học Chỉ Pháp đến chỗ chúng tôi coi như là đến đúng rồi, tôi nói cho cậu biết, với loại thiên phú không phân cao thấp so với tôi này của cậu, tôi tin nhiều nhất hai ba năm, Chỉ Pháp của cậu có thể đại thành."_
Tần Hoài: _"... Có một khả năng nào đó, tôi là đến giao lưu, và tôi không phải là đầu bếp của Tri Vị Cư các anh."_
Hai ba năm, các ông các bà ở Vân Trung Thực Đường có thể khóc ngất trước cửa Tri Vị Cư.
Triệu Thành An vẫn cười hì hì nói: _"Thế thì có quan hệ gì, không có ai quy định không thể đến Tri Vị Cư chúng tôi giao lưu hai ba năm a, tôi tin Tô lão bản chắc chắn rất sẵn lòng."_
Tần Hoài vừa mở miệng định nói gì đó, Chu Yến đã đưa phần nhân vừa trộn xong qua: _"Tiểu Tần, giúp tôi nếm thử mẻ này có phải tốt hơn một chút không."_
Tần Hoài nếm thử một miếng nhỏ, suy nghĩ một chút: _"Cảm thấy vẫn thiếu một chút, nhưng hẳn không phải là thiếu một chút ở gia vị, hẳn là thiếu một chút ở nguyên liệu."_
Chu Yến nhíu mày: _"Thiếu một chút ở nguyên liệu... nhưng nguyên liệu này là nên thêm hay nên bớt, chậc, lão tam, cậu cũng đến giúp tôi nếm thử xem."_
Tần Hoài bên này vừa định nói thêm gì đó, Vương Gia Nhất lại lên tiếng: _"Yến Tử cô đừng quá nóng vội, vấn đề lớn nhất của cô chính là vội. Giống như con cô học piano vậy, mới học vài buổi a, học không tốt là bình thường, vội có tác dụng gì."_
_"Tiểu Tần cậu nói xem có đúng không? Chỉ Pháp này cũng không phải một hai ngày là có thể học tốt được, lão tam nói thực ra không sai, Chỉ Pháp quan trọng nhất chính là chắc tay, sau đó là tỉ mỉ, còn lại toàn bộ dựa vào thời gian."_
_"Nếu cậu bằng lòng, ở lại Tri Vị Cư chúng tôi thêm một khoảng thời gian cũng rất tốt. Có đôi khi Tiểu Đàm ở bên cạnh đều không theo kịp chúng tôi ba người nói chuyện, chỉ có cậu có thể theo kịp."_
Triệu Thành An điên cuồng hùa theo: _"Đúng vậy đúng vậy, tôi đã nói từ sớm rồi, bàn bếp của Tần Hoài cậu cứ sắp xếp ở bên cạnh chúng tôi, sau này cứ 4 người chúng ta vừa làm điểm tâm vừa nói chuyện phiếm. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tần Hoài cậu cái này đều đã xem 5 ngày rồi, khi nào thì bắt đầu làm điểm tâm a? Chỉ Pháp này của cậu thật sự phải bắt đầu luyện rồi, chỉ nhìn Chỉ Pháp là nhìn không biết đâu."_
_"Tôi..."_
Tần Hoài vừa định nói chuyện, đã bị Chu Yến ngắt lời: _"Vội cái gì, sư phụ chắc chắn có sự sắp xếp của ông ấy. Tiểu Tần nhìn thêm vài ngày thích ứng thêm là đúng, ngày tháng sau này còn dài mà."_
Tần Hoài:...?
Cái gì gọi là ngày tháng sau này còn dài?
Còn nữa tôi có thể theo kịp lời của ba vị, lẽ nào không phải là bởi vì ba vị căn bản không cho tôi cơ hội nói chuyện, không cần theo kịp sao?
Ngay lúc Tần Hoài tìm được cơ hội, mở miệng định nói chút gì đó, Chu sư phụ đã trở lại.
Tần Hoài biết, đến lúc cậu mong đợi nhất mỗi ngày là buổi chiều ăn Tart trứng thỏa thích rồi.
Tần Hoài rất tự giác đi về phía Chu sư phụ hai bước, kết quả Chu sư phụ không có ý định dẫn Tần Hoài đi về phía khác, mà là đi thẳng về phía Tần Hoài bên này.
_"Tiểu Tần, mấy ngày nay xem thế nào rồi?"_ Đây là lần đầu tiên Chu sư phụ hỏi Tần Hoài về chuyện xem.
_"Rất... rất tốt."_ Tần Hoài nói, _"Cảm thấy học được một chút thứ, nhưng không rõ có phải là thứ ngài muốn để tôi học được hay không."_
Chu sư phụ không trả lời trực diện lời của Tần Hoài, mỉm cười: _"Lát nữa sẽ biết thôi."_
_"Tôi đã chỉ định Tiểu Đàm làm phụ bếp cho cậu, trước đây cậu không phải hỏi tôi khi nào có thể làm điểm tâm sao?"_
_"Tôi cảm thấy bây giờ rất thích hợp, cậu đã xem nhiều ngày như vậy, tin rằng cũng thu hoạch được không ít, không bằng liền..."_
_"Làm một mẻ Tart trứng đi."_
Tần Hoài:???
Tart trứng?
Chu sư phụ, tôi không am hiểu Khai Tô a!
Tôi là đến tu nghiệp Chỉ Pháp, ngài còn nhớ không?