Kia có vẻ là lối ra rồi.
Nhanh lên nào, tôi muốn nhảy vào bồn tắm nước nóng ngay lập tức.
V-vâng, chúng ta đã gặp rất nhiều quái vật trên đường đi.
Cả ba tiến lại gần phía có ánh sáng. Bỗng dưng, đá từ trên trần bắt đầu rơi xuống, khiến cả ba giật mình.
N-này, Hiiro?
Ha, y như trong game nhỉ. Muốn ra khỏi hầm ngục thì phải hạ gục con boss cuối.
Muir run lẩy bẩy. Cả bọn đồng loạt nhìn lên. Và rồi…
SHAAAAAAAA!
Đó là một con mãng xà khổng lồ. Nó đang khéo léo trườn dọc trần hang.
Ta nghĩ nó là Clay Viper.
Này này, không đùa chứ!?
Hiiro đã từng thấy nó trong Bách Khoa Toàn Thư. Nó là một con quái vật hạng S, có thể dài tới 30 mét và thân hình to như một cây đại thụ. Vảy rắn phủ kín cơ thể nó, tỏa ra một luồng hắc khí. Nó xuất hiện với vẻ mặt đầy đe dọa. Chiếc lưỡi chẻ liên tục thè ra thụt vào. Đôi mắt đỏ thẫm của nó như thể sẽ hút hồn bất cứ ai dám nhìn vào.
Nhóc lùn, mau đi đâu đó trốn đi.
A, v-vâng…
Muir không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nghe theo Hiiro. Cô bé chẳng thể giúp được gì khi đối mặt với một đối thủ đáng sợ thế này.
Này ông già, ông có chiêu nào đánh tầm xa không?
Ừ thì, cũng có vài chiêu.
Vậy ông hãy dùng chúng để thu hút sự chú ý của nó. Tôi sẽ cho nó một giấc ngủ ngàn thu, giống như con Red Boar vậy.
Nhưng để làm được điều đó thì cần thời gian chuẩn bị. Cần sự tập trung cao độ để hoàn thành ký tự, nên cậu không thể để mình bị nhắm tới được.
Được rồi, nhưng cố làm cho nhanh đấy. Cấp độ của ta có tăng lên, nhưng một mình ta không thể cân nổi con quái này đâu.
Bình thường, bỏ chạy có lẽ là phương án tốt nhất. Tuy nhiên, trong trận chiến với con Red Boar, đối thủ đã bị hạ gục quá dễ dàng bởi Văn Tự Ma Pháp. Arnold tin rằng Hiiro có thể làm được điều gì đó.
Nó tới đấy!
Trong lúc họ đang bàn bạc, con Clay Viper bắt đầu lao tới với cái miệng há rộng. Cả hai nhảy lên cao để né tránh. Nhưng ngay lập tức, họ bị chiếc đuôi của con quái vật quật văng đi.
Guh!
Cả hai bị hất văng xuống đất cùng lúc. Vừa lăn lộn trong đau đớn, Arnold vừa rủa thầm sức mạnh khủng khiếp của con quái.
(Chết tiệt… Nó dùng đuôi thuần thục quá.)
Hiiro càu nhàu, cố gắng giữ khoảng cách và bắt đầu viết một ký tự. Arnold đứng dậy và chặn đầu con Clay Viper.
Đột nhiên, con quái phun ra một chất dịch từ miệng.
Dù có hơi giật mình, nhưng Arnold đã kịp lùi lại và né được đòn tấn công. Mặt đất, ngay khi tiếp xúc với chất dịch, bắt đầu tan chảy.
Cái con quái này còn có cả độc nữa à trời…
‘Vụ này căng đây,’ Arnold nghĩ, siết chặt thanh kiếm trong tay.
“Wind Fang! Nhận lấy này!”
Ngay khi vung kiếm, một lưỡi gió sắc như dao được chém ra. Lưỡi gió chém vào da thịt con Clay Viper, khiến nó rỉ máu.
Nhưng ngay sau đó, vết thương lập tức liền lại. Có vẻ như đòn tấn công quá yếu, không thể chống lại khả năng tự hồi phục đáng sợ của con quái.
Arnold có vẻ đã xuống sức, nhưng con Clay Viper thì không. Nó phóng thẳng tới chỗ anh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Ku!
Arnold bằng cách nào đó đã né được sang một bên và chuẩn bị phản công. Nhưng con quái vật bỗng nhiên chui xuống lòng đất.
WTF!? Nó còn có cả trò này nữa à!?
Nhìn cảnh đó, Hiiro tặc lưỡi. Cứ thế này, cậu không biết liệu Văn Tự Ma Pháp có thể nhắm trúng nó hay không. Con Clay Viper hiện đang tập trung vào Arnold, nên Hiiro có thể hoàn thành ký tự của mình mà không gặp khó khăn gì.
Nhưng, với tốc độ và cái chiêu độn thổ đó, nhắm trúng con quái là cả một vấn đề.
Chết tiệt! Mày đâu rồi! Ra đây coi, con quái khốn nạn!
Arnold hét lớn, nhưng không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển. Cả hai tập trung theo dõi xung quanh, tìm kiếm vị trí mà con quái sẽ trồi lên.
KYAAaaaa!
Nó trồi lên ngay nơi Muir đang trốn. Dùng thân mình quấn lấy cô bé, nó phóng thẳng lên trần hang.
MUIIIIIR!
Chết tiệt!
Hiiro đã không ngờ rằng Muir sẽ bị tấn công. Cậu đã mất cảnh giác.
Hiiro ngay lập tức chỉ ngón tay ra và nhắm ký tự mà cậu đã viết. Như thể bản năng mách bảo có nguy hiểm, con quái liếc nhìn cậu, rồi đổi tư thế để có thể di chuyển bất cứ lúc nào. Cứ đà này, nó sẽ dễ dàng né được.
Hiiro hoàn toàn không muốn lãng phí ký tự mà cậu đã tốn bao nhiêu thời gian để viết.
Ông già, ông có thể cầm chân nó được không!?
Không phải là không thể, nhưng Muir cũng sẽ bị cuốn vào đòn tấn công mất!
Arnold nghiến răng, trừng mắt nhìn con Clay Viper.
Muir nghĩ hoàn cảnh của mình thật đáng thương. Và cô bé hoàn toàn bất lực trước nó. Cô không thể chiến đấu, hoàn toàn vô dụng, và giờ lại bị bắt như thế này, khiến Hiiro không thể tấn công.
(Tại sao… tại sao mình lúc nào cũng là người được bảo vệ? Dù mình không hề muốn thế…)
Cô nghĩ về quá khứ. Cơ thể cô từ trước đến giờ vốn rất yếu ớt, và cô chẳng thể làm gì ra hồn cả. Cô đã rất buồn vì điều đó. Nhưng luôn luôn có ai đó đứng lên bảo vệ cô. Điều đó luôn khiến cô cảm thấy an toàn hơn.
(Kể cả khi… kể cả khi mình đã hứa với chú là sẽ trở nên mạnh mẽ hơn…)
Đau đớn vì bị con quái siết chặt, Muir mở mắt ra. Trước mặt cô là khuôn mặt đầy lo lắng của Arnold.
(Chú!)
Chỉ vì cô bé mà anh phải lộ ra vẻ mặt như vậy. Arnold và Hiiro có thể bị thương vì cô. Lời nói của Arnold vang lên trong đầu cô.
*“Hắn đã giao phó con cho ta. Dù có chết, ta cũng sẽ bảo vệ con.”*
*“Không, con cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Con cũng là một Thú Tộc, giống như chú vậy!”*
Lúc đó, cô đã hứa là sẽ mạnh hơn. Nhưng, cô thiếu lòng tin vào chính mình. Từ trước đến giờ cô không làm được gì ra hồn cả. Cô luôn tự hỏi liệu mình có thật sự thay đổi được không?
Chiến đấu thật đáng sợ, cô cảm thấy an toàn hơn khi được bảo vệ. Nhưng, vẫn có những người mà cô tin tưởng.
*“Con nghĩ là con yếu hơn những người Gabranth khác ư? Thật là! Con có dòng máu đó chảy trong người mà. Hơn nữa, con là con gái của hắn.”*
Cô nhớ lại lời nói của Arnold và rồi mở mắt ra, nhìn anh một lần nữa. Biểu cảm của anh vẫn không thay đổi. Cô chính là người đã đẩy anh vào tình thế đó. Vậy cô nên làm gì đây? Câu trả lời chỉ có một.
Mình phải làm gì đó!
Hiiro phân tích tình huống hiện tại. Cứ thế này, Muir sẽ bị siết đến chết, và sau đó, con quái sẽ lại tự do di chuyển.
(Không được rồi, đành giữ lại ký tự [Sleep] vậy. Trước tiên mình nên hạn chế chuyển động của nó đã. Hửm?)
Cơ thể con Clay Viper bắt đầu phát sáng. Không, chính xác hơn, phần cơ thể đang quấn quanh Muir đang phát sáng. Rồi bỗng dưng, ánh sáng đó tụ lại.
(Chuyện gì vậy?)
Trong khoảnh khắc cậu đang suy nghĩ.
Bất chợt, một luồng điện khổng lồ ngưng tụ. Không, nói vậy chưa đủ. Cứ như thể một tia sét vừa giáng xuống, năng lượng hội tụ ngay tại điểm phát sáng đó.
SHAAAAAA!?
Đột ngột có dòng điện chạy quanh cơ thể, con Clay Viper bị tê liệt. Cả Arnold và Hiiro đều vẫn chưa nắm bắt được tình hình.
Ngay bây giờ!
Hiiro thấy rằng đây là cơ hội, lập tức bắn ra ký tự [Sleep]. Khi con Clay Viper đang bất động, cậu dễ dàng nhắm trúng nó.
Tốt lắm! Ông già! Dồn hết sức chém bay đầu nó đi!
Tiếng của Hiiro kéo Arnold về lại thực tại. Anh bắt đầu tập trung sức mạnh của mình.
“Wind Fang!”
Anh mất một chút thời gian để tập trung gió vào thanh kiếm. Được bao bọc bởi sức mạnh, thanh kiếm trở nên lớn hơn. Cuối cùng, nó có kích thước bằng ba người lớn cộng lại.
Arnold giơ kiếm lên cao, nhắm vào đầu con Clay Viper, và rồi vung mạnh xuống với toàn bộ sức lực.
THẢ MUIR RA!
Một cú chém ngọt lịm. Chỉ thấy mỗi cái đầu của con quái vật rơi xuống đất. Và thế là, con Clay Viper xong đời. Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Đám sét là một chuyện, nhưng cả hai vẫn chưa biết tình trạng của Muir thế nào. Cho tới giờ, thân con quái vẫn quấn quanh Muir, và cơ thể cô bé bất động. Cuối cùng, cái xác cũng rơi xuống. Ở đó, họ tìm thấy Muir.
Có vẻ Muir đã bất tỉnh, nhưng cơ thể cô đang phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt. Khi Arnold đến đỡ lấy cô…
Gugagagagagagagagagagadadadadada!
Anh bỗng cảm thấy một luồng điện chạy qua người.
Ông già!
Tuy vậy, anh vẫn ôm cô thật chặt.
T… tạ ơn trời đất… Muir…
Anh khóc, trong khi ôm Muir vào lòng. Một lúc sau, ánh sáng đó biến mất. Cùng lúc đó, luồng điện chạy qua người Arnold cũng tắt hẳn.
Cái đó là sao?
Hiiro nhíu mày, nhìn Muir.
Đó là khả năng của con bé.
Vậy nhóc lùn là người đã cầm chân con Clay Viper à?
Ừ. Có vẻ con bé đã đánh thức được Binding của mình.
À, mà rốt cuộc Binding là gì?
Cậu biết rằng Thú Tộc không thể dùng ma pháp đúng không?
Đúng.
Để bù đắp cho việc đó, một thứ tuyệt vời đã được tạo ra.
Là gì?
Đây.
Vừa nói, Arnold vừa cho cậu xem cái vòng trên tay phải mình.
Cái này là gì?
Đây là 《Vòng Tay Vô Danh》. Khi một người thuộc Thú Tộc thật sự khao khát sức mạnh, chiếc vòng này sẽ giúp người đó bộc lộ sức mạnh tiềm ẩn của họ.
Thật sự có thứ tiện lợi vậy sao?
Nếu vậy, cậu thật sự muốn có một cái. Nhưng vì là con người, chiếc vòng sẽ vô dụng với cậu.
Chiếc vòng này tạo ra một liên kết với một [Spirit]. Khi một người bộc lộ [Spirit Soul] của họ, tên của chiếc vòng sẽ thay đổi cùng với một hình dạng mới, và cho người đeo một sức mạnh cực lớn. À, vòng của ta là 《Vòng Tay Của Gió》.
Hiểu rồi. Vậy đây là thứ mà tộc Gabranth dùng để bù đắp cho việc không thể sử dụng ma pháp.
Đúng vậy. Sức mạnh sẽ thức tỉnh khi lập liên kết với một [Spirit]. Liên kết của ta là với [Spirit of the Wind]. Và của con bé…
Là [Spirit of Thunder] đúng không?
Arnold nhẹ nhàng gật đầu.
Nhưng thật bất ngờ, con bé có thể tỏa ra nhiều điện tích tới như vậy.
Thay vì nói là tỏa ra, nói con bé trở thành một tia sét thì đúng hơn.
Vậy sao?
Thì, ta sẽ giải thích rõ hơn sau khi chúng ta đến Passion. Giờ ta muốn cho Muir nghỉ ngơi một chút.
Được, vậy ông cứ ra trước đi.
Tại sao?
Tôi sẽ ra sau khi lấy vật phẩm chứng minh mình đã hạ gục nó.
Hiểu rồi.
Arnold cõng Muir ra khỏi hang. Hiiro tiến tới gần xác con Clay Viper.
(Mình nghĩ nó ở đây.)
Cậu kiểm tra khu vực đã quấn quanh Muir. Nó không chỉ cháy khét. Dường như từng tế bào đã tan biến vào hư vô.
Thật kinh hoàng. Sức mạnh này thật sự có thể đem ra so sánh với ma pháp. Lý do mình không cảm nhận được ma lực khi Arnold sử dụng Wind Fang có lẽ là vì nó thật sự không phải ma pháp.
Cậu phân tích nhanh khu vực đó. Nhưng bỗng nhiên, cậu cảm thấy có một ai đó đằng sau mình. Nghĩ là quái vật, cậu nhanh chóng đưa tay đến gần kiếm. Vừa xoay người lại, cậu vừa rút kiếm ra. Nhưng thứ trước mặt cậu không phải là quái vật.
Ngươi là ai?