Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 136: CHƯƠNG 136: QUYẾT ĐỊNH CỦA HIIRO

“Cháu không sao chứ, Muir?”

“Nn… Ơ? Ơ…?”

Muir không hiểu tại sao mình lại đang nằm nên tỏ ra bối rối. Thế nhưng, cô bé đột nhiên thở dốc khi nhớ lại bài kiểm tra với Rarashik.

“Ừm… Cháu…”

“Giờ cháu nhớ ra chưa?”

“V-vâng… Ừm, bài kiểm tra…”

Muir lo lắng nhìn về phía Rarashik. Thấy vậy, Arnold dịu dàng xoa đầu cô bé.

“Cháu thắng rồi.”

“Eh? T-thật ạ?”

Đôi mắt Muir từ từ mở to khi cô bé bắt đầu hiểu ra những gì Arnold nói.

Arnold gật đầu một lần nữa.

“Đúng vậy, cháu làm tốt lắm.”

Nghe những lời ấy, ý thức rằng mình đã chiến thắng dần dâng lên trong lòng Muir, và cô bé bật khóc.

“Huhu… Huhu… Cháu vui quá…”

Cô bé hẳn đã hạnh phúc lắm. Cho đến giờ, cô bé luôn cảm thấy mình là gánh nặng, và sợ rằng mình sẽ phá hỏng cơ hội mà Arnold đã trao cho, cơ hội được học hỏi từ một sư phụ giỏi nhất.

Vậy mà, cô bé đã chiến thắng và được Rarashik dạy dỗ. Nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có thể trở nên hữu ích cho Arnold và Hiiro, những giọt nước mắt hạnh phúc bắt đầu tuôn rơi.

“Này, nhóc lùn. Nhóc tưởng thế là xong bài kiểm tra rồi à, nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi đấy.”

Arnold lườm Hiiro, ánh mắt như muốn nói ‘đâu cần phải nói thế ngay lúc này’. Mặc kệ Arnold, Rarashik cũng bồi thêm một câu.

“Ừm, ta đã thua nên sẽ huấn luyện con bé, nhưng một khi ta thấy nó không đủ tư cách, ta sẽ tống cổ nó ra ngoài.”

“Không thể nào!”

“S-Sư Phụ! Xin hãy huấn luyện con bé đến cùng!”

“Đừng có nói mấy lời nuông chiều đó! Ta chắc chắn sẽ huấn luyện nó, nhưng ta không rảnh để lãng phí thời gian cho một đứa mà ta có dạy thế nào cũng không nên thân!”

“Ưgh… Nhưng…”

“Không sao đâu chú.”

“M-Muir?”

“Như anh Hiiro và sư phụ Rarashik đã nói. Cháu không thể được nuông chiều mãi được.”

“…”

“Cháu đã quyết tâm phải trở nên mạnh mẽ. Vì vậy cháu sẽ cố gắng hết sức! Cháu sẽ nỗ lực hết mình để mạnh hơn! Và cháu muốn có đủ sức mạnh để sát cánh bên chú và anh Hiiro!”

Không một chút do dự nào trong lời nói của Muir. Trong từng câu chữ, Arnold cảm nhận được một sự quyết tâm mạnh mẽ. Cô bé trông rất nghiêm túc về điều này!

(Gin. Con bé giống hệt anh vậy.)

Trên gương mặt dễ thương ấy, Arnold còn thấy được vài nét của một người quen cũ. Đặc biệt là đôi mắt cương nghị sau khi đã hạ quyết tâm. Đôi mắt đó giống hệt của người ấy.

“Sư Phụ, xin hãy chăm sóc con bé.”

Arnold lịch sự cúi đầu khi nói vậy. Muir lảo đảo đứng dậy và cũng cúi đầu thật sâu.

“Xin sư phụ hãy chỉ dạy cho đệ tử!”

Nhìn hai người họ, Rarashik cười khúc khích.

“Khóa huấn luyện của ta khắc nghiệt lắm đấy. Tên Arnold kia có thể đảm bảo điều đó. Nếu con bé vẫn sẵn lòng học hỏi, vậy thì từ nay hãy gọi ta là sư phụ.”

“V-vâng! Sư Phụ!”

Muir trả lời đầy nhiệt huyết. Rarashik gật đầu như thể hài lòng với câu trả lời của cô. Arnold thở phào một hơi, như thể anh ta vừa hoàn thành một việc quan trọng.

“Tiện thể, Arnold, ngươi định làm gì?”

“Dạ?”

“Ngươi có định tập luyện cùng con bé này không?”

“Ừm… Điều đó không được sao?”

Arnold cố gắng lợi dụng cơ hội này. Anh cũng đã có dự định trở nên mạnh mẽ hơn sau khi trở lại. Rarashik lườm anh ta một lúc, nhưng rồi lại thở dài và nhún vai.

“Ờ thì, một người hay hai người cũng chẳng khác gì nhau. Hồi ta còn tại vị, các đồ đệ của ta toàn làm những chuyện ngu ngốc.”

“Ồ, vậy sao?”

Hiiro khẽ mở to mắt. Arnold trả lời câu hỏi của cậu.

“Tôi đã nói với cậu rồi, phải không? Ngài là người đã tạo ra Binding. Tất cả mọi người đều cố gắng để trở thành học trò của ngài. Thật ra thì, những người giỏi nhất của đất nước này hầu hết là học trò của Sư Phụ.”

Theo lời Arnold, nhà vua và kể cả Tam Đại Thánh Thú đều là học trò của cô. Nghe vậy, Hiiro càng khẳng định người phụ nữ tên Rarashik này là một con người (thú) phi thường.

“Tôi thấy lạ hơn là một ông chú biến thái như ông lại được bà ấy dạy dỗ đấy.”

“Đừng gọi ta là biến thái! Lâu lắm rồi mà mi vẫn chưa quên chuyện đó hả, thằng khốn này!”

Dù sao đi nữa, Hiiro nghiêm túc với câu hỏi của cậu. Không có gì lạ khi ai đó đặt câu hỏi đó cho Arnold. Làm cách nào mà một người không thuộc hoàng gia lẫn công dân tại đây, mà chỉ là một nhà thám hiểm kiêm đầu bếp lại được dạy bảo bởi một người phi thường như vậy.

“Ư-ừm, ta có thể hiểu vì sao mi lại hỏi như vậy. Nhưng chỉ là do ta may mắn thôi…”

“May mắn?”

“Ta bị buộc phải nhận hắn.”

“S-Sư Phụ!”

Nghe thấy vậy, Hiiro cau mày và đảo mắt nhìn hai người. Muir cũng ngây ngô nhìn họ như vậy một lúc.

“Đó là một thỉnh cầu từ một bạn nhậu cũ. Thằng nhóc Arnold được người đó đưa đến và ông ta nhờ ta chăm sóc thằng bé.”

“Hmmm.”

“Khoan, mi ‘hmmm’ nghĩa là sao? Và, nếu chỉ là tên thì mi cũng biết ông ta đấy.”

“Hở?”

“Đó là Judom-san.”

“Judom? Nếu tôi nhớ không nhầm, ông ta là Hội trưởng của vương quốc loài người, phải không?”

“Đúng, đúng vậy.”

“Tôi hiểu rồi. Ông nói ông ta là một người quen, nhưng đó lại là mối quan hệ kiểu vậy.”

“Đại khái thế. Ta được người đó giới thiệu với sư phụ, và đó là cách ta được ngài huấn luyện.”

“Ta không muốn thế. Ta bị ép phải làm.”

Arnold co rúm lại khi nghe những lời đó. Sự thật đúng là như vậy, nên anh ta không thể phủ nhận và cũng không thể làm gì ngoài việc cảm thấy chán nản.

“Nhưng mà, hồi đó, lúc Arnold còn nhỏ, thằng bé trông dễ thương lắm, chứ không có cái mặt già khú đế như bây giờ.”

Rarashik cười khi cô ta gợi lại vài kí ức cũ.

“K-khoan đã, Sư Phụ!”

Dường như bị ngượng, Arnold ngẩng đầu và nói to hơn.

“À, mà này, cậu định làm gì thế, nhóc bốn mắt?”

“Hả?”

Bị hỏi đột ngột, Hiiro buột miệng trả lời theo phản xạ.

“Ý ta là, ta sẽ huấn luyện hai đứa kia, còn cậu thì sao?”

“Ế? Ừm…”

Arnold cảm thấy lo lắng và gãi đầu. Tại sao ư, đó là vì Hiiro không phải là một Gabranth. Khóa huấn luyện này là để người Gabranth học kỹ năng sử dụng Binding. Tuy nhiên, với một con người như Hiiro, khóa huấn luyện này là vô dụng.

(Hiiro còn không dùng được Binding… không biết phải làm sao đây…)

Không biết trả lời như thế nào, Arnold nhìn về phía Hiiro. Sau đó, Hiiro trả lời cộc lốc:

“Tôi không cần.”

(Mình có phải tên cuồng vận động đâu. Điên mới đi tham gia khóa huấn luyện của tộc Gabranth.)

Thay vào đó, Hiiro muốn luyện tập nhiều hơn với Văn Tự Ma Pháp của cậu. Cậu chắc chắn rằng nếu cậu tham gia kỳ huấn luyện nghiêm khắc như vậy, cậu sẽ không còn thời gian để tự luyện tập.

“Hmm, ta có một chút hứng thú về cậu đấy.”

Rarashik nói vậy với một giọng điệu có phần buồn bã.

(Chắc bà này đùa mình. Bả đã thấy mình dùng Văn Tự Ma Pháp rồi. Nếu bả tò mò quá thì có nước vui vẻ biến mình thành chuột bạch thí nghiệm mất.)

Hiiro nổi da gà khi nghĩ đến đó. Cậu nghĩ rằng cô ta có lẽ sẽ hỏi cậu về ma thuật của cậu cho đến khi cô ta thỏa mãn và thí nghiệm trên người cậu. Cậu đã quyết định rằng mình sẽ không bao giờ trở thành đồ đệ của cô ta.

“Khóa huấn luyện sẽ diễn ra trong bao lâu?”

Hiiro hỏi Rarashik, người đang quay sang đối diện với Muir.

“Hmm… Bản thân con bé này… Hừm, để huấn luyện cho nó đến tầm có thể tự lo cho mình như một Du Hành Giả thì sẽ cần ít nhất sáu tháng. May mắn là cấp độ của nó đã khá ổn, vì vậy chỉ cần luyện tập chiến đấu cơ bản, Binding, và kỹ thuật thực tế. Với tất cả những thứ đó, nó sẽ cần bằng đấy thời gian.”

Nghe rằng sẽ cần đến sáu tháng, Hiiro đã lập tức đi đến quyết định. Cậu quay mặt nhìn Arnold và Muir.

“Vậy thì, chúng ta chia tay ở đây thôi.”

Muir sững sờ, mặt buồn rười rượi, còn Arnold thì nhún vai như thể ‘biết ngay mà’.

“Ta cũng đoán vậy. Hừm, đành chịu thôi.”

Arnold đã bỏ cuộc, nhưng Muir thì không và bắt đầu nói.

“T-tại sao? Kể cả nếu anh không tập luyện, tại sao anh không ở lại đây?”

“Xin lỗi, nhưng anh có những mục tiêu của riêng mình.”

“M-mục tiêu?”

“Phải, được nhìn thấy thế giới bên ngoài. Anh không thể ngồi không trong sáu tháng được.”

Muir cúi mặt xuống khi nghe những lời của Hiiro. Mặc dù chỉ là một thời gian ngắn, nhưng nhìn vào mắt Hiiro cô đã hiểu rằng cậu không phải loại người thay đổi ý định của mình chỉ bởi nghe người khác nói.

Cô bé hiểu mình không thể làm gì hơn. Nhìn cô, Arnold nở một nụ cười cay đắng. Anh biết Hiiro là kiểu người gì vì vậy anh không hề ngạc nhiên, nhưng đối với Muir, cậu là một người đã đồng hành cùng với họ, và cô buồn bã khi nhìn cậu rời đi.

Nhìn thoáng qua, họ trông như một gia đình, dù khác chủng tộc, nhưng Hiiro chắc chắn không coi họ là gia đình. Thế nhưng, Muir lại rất quý Hiiro. Nếu phải thành thật, cô bé không muốn người mà mình xem như anh trai này rời đi.

Nhưng dù vậy, họ biết rằng Hiiro sẽ không bao giờ thay đổi ý định một khi cậu đã quyết định điều gì.

(Chắc không dụ cậu ta ở lại sáu tháng chỉ bằng đồ ăn được rồi.)

Arnold nghĩ vậy, nhận ra rằng Hiiro thể hiện một sự ngoan cố khác thường khi liên quan đến đồ ăn, nhưng rồi nghĩ việc đó sẽ vô ích và lắc đầu.

“Này, Hiiro. Mi định sẽ làm gì kể từ bây giờ?”

“Câu hỏi hay đấy. Sau một thời gian thu thập thông tin tôi sẽ đi xem xét đại lục, và sau đó…”

Hiiro đang nói dở, nhưng nhận ra Rarashik đang nhìn về phía họ với thái độ tò mò trên khuôn mặt, cậu dừng lại.

“Không phải chuyện của ông.”

“Haa, ta nghĩ vậy mà.”

Arnold nói vậy, nhưng anh ta cũng nhận ra Rarashik nhìn chằm chằm vào họ và không ép cậu nói tiếp.

(Có lẽ cậu ta sẽ đến đại lục của tộc Evila. Trước đây cậu ta có nhắc đến chuyện đó.)

Nếu Rarashik nghe được điều đó, cô ta có lẽ sẽ hỏi Hiiro dự định đến đó như thế nào, làm cách nào một Gabranth đến được đó, và nó sẽ trở nên phiền phức. Bởi vì hai chủng tộc vừa mới trải qua một cuộc chiến tranh với nhau.

Vì vấn đề đó, Hiiro và Arnold quyết định giữ kín việc này. Đương nhiên là, Rarashik cau mày tỏ vẻ không hài lòng.

Về phía Muir, người vẫn đang ủ rũ cho đến bây giờ, Hiiro cúi nhìn cô bé.

“Này, nhóc lùn.”

Cô bé giật mình, sau đó từ từ nhìn lên. Ánh mắt họ chạm nhau.

“Trong sáu tháng tới, nếu chán thì anh sẽ quay lại. Cho đến lúc đó, liệu mà trở thành người có ích đi đấy.”

Hiiro vốn không định nói những lời này. Thật lạ là khi thấy cô bé ủ rũ như vậy, cậu lại cảm thấy khó chịu. Cậu không biết mình khó chịu với cô bé, hay với chính bản thân mình nữa.

Nhưng dẫu vậy, khi nghe cậu nói thế, Muir mỉm cười, và Hiiro cảm thấy sự căng thẳng trong lòng mình dường như cũng vơi đi đôi chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!