"Xin giới thiệu với mọi người. Đây là chị gái tôi," Arnold nói trong khi xoa xoa bên má phải vừa bị tát.
"Chị mà thèm thỏa mãn với cái kiểu giới thiệu cụt lủn đó à!"
Cô gái lại giáng một cú vào đầu Arnold rồi đứng lùi ra.
"Đ-đau đấy chị!"
"Cậu đúng là Mạo hiểm giả thật đấy à? Muốn ăn đòn nữa không hả?"
Arnold định cãi rằng mình đã bị đánh rồi, nhưng nói ra chỉ tổ khiến cô ấy cho ăn đòn thêm lần nữa, nên anh đành nuốt lời vào trong.
"Ư-ừm..."
Người lính gác xen vào giữa hai người. Chị của Arnold giơ tay lên và trả lời họ.
"À, mấy đứa này không có vấn đề gì đâu. Tên này là thằng em ngốc của tôi, còn hai người kia là bạn đồng hành của nó. Cứ để họ qua đi."
"Thật vậy sao? Nếu vậy thì chúng tôi không còn gì để nói nữa. Mời qua."
Với một nụ cười, người lính gác dẫn cả nhóm vào trong.
(Chị của ông chú... Có vẻ cô ta rất được tin tưởng ở đây.)
Nếu không thì lời nói của cô ta không thể nào cho phép người khác đi vào nơi ở của hoàng tộc trong giai đoạn chiến tranh được. Không, kể cả khi đất nước không có chiến tranh, việc đi vào cũng không thể dễ dàng như thế này. Mặc dù vậy, cả nhóm vẫn dễ dàng đi vào chỉ bằng một lời của cô ấy. Sự tin cậy mà quân lính cũng như hoàng tộc dành cho cô hẳn phải rất đáng nể.
Họ đi vào một nơi trông giống phòng ăn nhỏ. Có ba chiếc bàn gỗ và một quầy bar với khu bếp ở phía sau. Nhóm của Hiiro ngồi xuống ghế.
"Để chị lấy chút đồ uống lạnh. Chờ một lát nhé."
Cô nở một nụ cười tươi rồi bước về phía bếp. Hiiro tiếp tục quan sát cô ta.
Cô có mái tóc xanh giống Arnold, nhưng thay vì mái tóc ngắn như anh, tóc cô lại dài và được buộc gọn gàng. Đường nét khuôn mặt cô không tệ, và chiều cao cũng thuộc hàng top. Cô còn có một chiếc đuôi thon dài, mềm mại lúc lắc phía sau.
Cô nàng quả là một mỹ nhân. Nhưng việc một cô hầu gái hút thuốc trong khi làm việc thì có hơi... kỳ.
Nhưng điều khiến Hiiro chú ý nhất chính là đỉnh đầu cô ta.
(Không có gì ở đó cả.)
Giống như Arnold, cô ta không có tai. Nhận ra ánh mắt của Hiiro, Arnold nở một nụ cười cay đắng.
"Vậy là cậu nhận ra rồi à?" Arnold hỏi.
"Nhận ra gì cơ?"
Hiiro vốn không có ý định tọc mạch nên giả vờ không biết gì. Dù vậy, trái với dự đoán của cậu, Arnold vẫn tiếp tục.
"Đừng hiểu nhầm. Chị tôi không phải từng là nô lệ hay gì đâu."
Lông mày Hiiro giật nhẹ. Cậu cứ chắc mẩm rằng Arnold mất tai là do trở thành nô lệ của Nhân Tộc. Cậu đã nghĩ chị anh ta cũng mất tai trong hoàn cảnh tương tự.
Nhưng suy nghĩ đó của cậu đã ngay lập tức bị bác bỏ. Điều này khiến Hiiro hơi ngạc nhiên, nhưng cậu không nói ra.
"Này, nước đây các cưng."
Chị gái Arnold đi đến, cầm theo một khay đựng đủ số cốc cho mọi người.
"Đây là đặc sản của [Passion], Schwartz."
Đó là một thứ đồ uống trong suốt màu xanh lam. Nhìn kỹ có thể thấy vô số bọt khí đang sủi lên từ đáy cốc. Lẽ nào đây là...
(Nước táo có ga sao?)
Đúng là nó rồi. Một loại nước giải khát có ga. Hiiro chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể uống thứ này sau khi bị triệu hồi đến thế giới này, vì vậy lòng cậu đang ngập tràn hạnh phúc.
Cậu sung sướng kêu "ực" một tiếng rồi nốc cạn ly trong một hơi. Một loại nước có ga hoàn hảo, và cảm giác từng giọt trôi xuống cổ họng thật tuyệt vời.
"Ồ, cậu uống tốt đấy! Chị vẫn còn nữa, cứ uống thoải mái nhé."
Cô nhe răng cười.
"Thêm đầy ly cho tôi."
Nói rồi, Hiiro giơ cốc ra. Muir có vẻ cũng rất thích thức uống này khi cô bé cũng uống một hơi cạn sạch.
Sau khi rót đầy cốc cho Hiiro, chị gái Arnold ngồi xuống ghế. Cô lôi điếu xì gà ra, kẹp giữa những ngón tay trong khi phả ra một làn khói.
"Việc đầu tiên là thế. Giờ thì nói cho chị nghe về mấy đứa nhỏ này đi, Arnold?"
"Được rồi, báu vật siêu cấp đáng yêu này, người mà tất cả chúng ta đều yêu quý, chính là Muir Castrea dễ thương."
Đôi mắt Arnold lấp lánh khi anh ta chỉ về phía Muir.
"T-tên cháu là Muir! Rất vui được gặp cô ạ!"
"Haha, cháu có thể gọi cô là Raive, Muir. Rất vui được gặp cháu."
"À, vâng... Raive-san."
Cô bé ngượng ngùng run lên khi nhìn người phụ nữ trước mặt. Raive cười lớn.
"Ahaha, gì thế này? Đứa trẻ này dễ thương thật sự, phải không nào? Cậu kiếm được cô bé ở đâu thế, Arnold?"
Vừa nói cô vừa vui vẻ xoa đầu Muir. Theo chuyển động của tay cô, đầu Muir lắc từ bên này sang bên kia. Dù vậy, có vẻ như Raive không hề nhận ra điều đó.
"Mà này Arnold, cái màn giới thiệu đó là sao vậy? Cậu trở thành một tên Lolicon từ khi nào thế?"
"Chị nhầm rồi! Muir là con gái em! Dù không chung huyết thống, nhưng em với con bé là cha con!"
Ngay cả chị gái cũng nghĩ như Hiiro. Điều này đủ khiến Arnold bực bội, nên anh bắt đầu cuống lên giải thích.
"Ồ, ra là vậy à? Chị cứ tưởng do ế quá nên cưng bắt cóc con gái nhà người ta về, định bụng nuôi cho lớn rồi 'xử' theo sở thích của mình chứ."
"Chị coi em là cái thứ gì vậy!? Không đời nào em lại làm chuyện đó! Chị thật sự nghĩ đứa em trai dễ thương của chị là loại người như vậy sao!?"
"À, đùa thôi, đùa thôi. Ít nhất thì... một nửa."
"Vậy là một nửa nghiêm túc!?"
Arnold nhận thêm vài chấn thương tâm lý từ lời nói của chị mình. Nhìn đôi vai rũ xuống của Arnold, Raive phả ra một làn khói nữa rồi đập mạnh vào lưng anh ta.
"Khụ! Khụ! Chị làm gì vậy!?"
"Tiếp tục đi. Nhóc còn lại là ai?"
"Hmm? À, cậu ta. Cậu ta là Hiiro Okamura."
"Ể, sao cụt ngủn vậy?"
Nụ cười của Raive co giật trong giây lát. Cô tự hỏi liệu hai người có đang xích mích không, nhưng rồi lại cho rằng không phải vậy.
"Nhưng cậu ta kiệm lời thật đấy. Nãy giờ không nói tiếng nào, cậu ta có ổn không vậy?"
Hiiro đang toàn tâm toàn ý thưởng thức ly nước táo có ga của mình. Cậu không thể hiện ra ngoài, nhưng thực sự cậu đang ở trên thiên đường. Cậu đang ăn mừng cuộc hội ngộ định mệnh của mình với soda.
(Fumu, nếu họ trộn thêm các loại hoa quả hoặc dâu vào thì...)
Trong khi đầu óc tràn ngập những ý tưởng về ứng dụng của soda, cậu bất giác mỉm cười. Thấy vậy, Raive lại hỏi Arnold.
"Đứa trẻ đó có sao không vậy? Tự dưng nó lại cười một mình kìa."
"P-phải, cậu ta đôi khi lại như vậy. Cứ kệ cậu ta đi."
"Th-thế à? Mà này, cưng đột nhiên bỏ đi, rồi cũng đột nhiên quay về. Lại còn dắt theo bạn đồng hành nữa. Tốt nhất là cưng không có ý định tham gia cuộc chiến, phải không?"
Đôi mắt dịu dàng của cô bỗng nhiên trở nên sắc sảo.
"Kh-không, chị nhầm rồi. Đúng là em có tò mò về cuộc chiến, nhưng em không quay về để tham gia. Em ở đây để nhờ Sư Phụ huấn luyện một người."
"Hmmm, vậy cưng đã xin được sự chấp thuận của sư phụ rồi à?"
"Đúng thế, em sẽ được bà ấy dạy cùng với Muir."
"Hm? Vậy còn cậu bé Hiiro kia?"
"À, cậu ta sẽ lên đường thám hiểm sau khoảng một tuần nữa."
"Vậy sao?"
"Cho đến lúc đó, em nghĩ mình sẽ đưa cậu ta đi tham quan thành phố. Tiện đường đi qua đây nên em quyết định ghé vào thăm chị."
"Vậy ra chị là hàng tặng kèm hả?"
Thêm một cú đấm vào đầu Arnold.
"Ối-Auu!"
"Im lặng và chịu đựng đi!"
"Mà này, chuyện của chị thì sao?"
Theo lời Raive, cô đã làm hầu gái ở đây vài năm rồi. Trái ngược với ngoại hình và tính cách, cô làm việc rất siêng năng và đã được thăng chức Tổng quản.
Nhà Vua khá thích các bữa ăn cô nấu và luôn ăn chúng một cách vui vẻ. Cô đã nghe về cuộc chiến, nhưng không tham gia.
Không phải cô không thể chiến đấu, mà là cô muốn làm tròn nhiệm vụ hiện tại của mình hơn.
Cô trở thành hầu gái vì mong muốn làm cho mọi người hạnh phúc. Cô không muốn sử dụng sức mạnh của mình để làm hại bất kỳ ai nữa.
Đó là lý do vì sao cô cảm thấy nhẹ nhõm khi biết rằng Arnold không tham gia vào cuộc chiến. Anh ta không phải là người em trai tuyệt vời nhất, nhưng anh vẫn là một thành viên quý giá trong gia đình. Cô không muốn em trai mình bị chiến tranh cướp đi.
"Chị có biết chuyện đó không, Raive?"
"Chuyện gì?"
"Chiến tranh kết thúc rồi đấy."
Điếu xì gà rơi từ miệng cô xuống sàn. Cô vội vàng nhặt nó lên và đặt vào một vật trông giống cái gạt tàn. Nhưng đôi mắt cô vẫn mở to kinh ngạc.
"C-cậu vừa nói gì?"
"Em hiểu phản ứng của chị. Nhưng đây là thông tin từ Sư Phụ."
"Thật á?"
Cô vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng thông tin từ Rarashik thì rất đáng tin cậy.
"Phải, có vẻ như cả hai bên đều không có thương vong. Họ sẽ sớm trở về thôi."
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên. Mọi người hướng sự chú ý về nơi phát ra âm thanh.
"CÓ THẬT KHÔNG!?!?"
Người hét lên câu đó là Đại Công chúa của Thú Quốc, người đã không tham gia vào cuộc chiến lần này: Công chúa Kukulia.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn