"Này, ngươi nghiêm túc đấy chứ? Nói ta nghe xem nào!"
Arnold bị người vừa xông vào phòng túm cổ nhấc bổng lên. Anh ta bắt đầu có dấu hiệu ngạt thở.
"Công chúa, người làm gì ở đây vậy?!" Raive cũng ngạc nhiên trước chuyến viếng thăm bất ngờ của công chúa.
"Ư... ặc... Tôi... không... thở... được...!"
Nhận thấy mặt Arnold bắt đầu tím tái, Kukulia vội nới lỏng tay.
"Chết, ta xin lỗi."
Arnold, sau khi thoát khỏi tay Kukulia, vội thở hồng hộc, thầm cảm ơn trời đất đã tha cho cái mạng của mình. Chỉ vài giây trước, anh ta đã thực sự nghẹt thở. Tệ nhất thì anh ta sẽ được về với ông bà nếu Kukulia cứ tiếp tục siết cổ như vậy. Dù công chúa chỉ là một cô gái, nhưng bên trong cô ẩn chứa sức mạnh phi thường của tộc Gabranth.
"Rồi rồi, giờ nói ta nghe, những gì ngươi vừa nói là thật à? Đó là những gì mà bà già Rarashik nói sao?"
Lúc này tại nhà Rarashik:
"Hắt xì! Lại có đứa nhóc nào nói xấu ta rồi."
Trở lại cung điện.
Dù Kukulia không tiến thêm bước nào về phía Arnold, anh ta vẫn cảm thấy bị đe dọa, bất giác nuốt nước bọt.
"À, à, vâng, đúng vậy."
Và anh ta bắt đầu kể lại những gì Rarashik đã nói.
"Tại sao Ma Vương lại làm thế với cây cầu nhỉ?"
Lời nói của Kukulia cũng chính là câu hỏi đang hiện lên trong đầu mọi người.
"Không phải thế nghĩa là họ không muốn đánh nhau sao?" Raive nói một cách ngẫu nhiên.
"Có thể đúng như chị hai nói, nhưng mới đây thôi, chính bọn Evila đã tuyên bố muốn hủy diệt tất cả cơ mà." Arnold đáp.
Đó là vào thời của Ma Vương tiền nhiệm. Đương nhiên, Rarashik biết việc đó, nhưng cô đã quên không nói cho Arnold.
"Nhưng nếu điều ngươi nói là đúng thì phụ vương và quân đội vẫn an toàn phải không?" Kukulia hỏi.
"Thần nghĩ họ chắc chắn vẫn an toàn thôi, thưa công chúa." Raive trả lời.
Kukulia mỉm cười vui vẻ trước lời nói của Raive. Dù chính cô muốn tham gia cuộc chiến, nhưng việc tất cả người thân của mình trở về từ chiến trường mà không bị tổn thất gì vẫn đáng để ăn mừng.
"Hừm, mà tiện thể, nhà ngươi là ai vậy? Và lúc đầu ngươi gọi Raive là 'chị' nhưng..." Kukulia thắc mắc.
"À, thưa công chúa, thằng đầu đất này là em trai thần. Và cô bé kia là con gái của hắn." Raive giải thích.
"Ta là con gái của Đức vua Leoward, người trị vì vương quốc Passion. Công chúa cả Kukulia King, rất vui được gặp các ngươi."
Nghe công chúa tự giới thiệu, Arnold vội vã quỳ xuống, Muir cũng bắt chước quỳ theo.
"Ấy, không cần phải quá lễ nghi như vậy đâu. Mọi người cứ cư xử bình thường với ta là được rồi."
Arnold và Muir rụt rè đứng dậy. Dù công chúa có vẻ thân thiện và gần gũi, nhưng thân phận của cô vẫn là công chúa, khiến Arnold và Muir cảm thấy căng thẳng và bối rối.
"Ai da, cô bé đáng yêu quá phải không? Đúng rồi, hay để chị giới thiệu nhóc với Mimiru nhé." Raive nói.
"Ha... mọi chuyện lại đi theo một hướng không ai ngờ tới nhỉ, Hiiro?"
Khi Arnold còn đang ngạc nhiên về sự xuất hiện của công chúa, một chuyện còn đáng ngờ hơn đã xảy ra khi anh ta không để ý. Hiiro, người đứng cạnh anh ta vài phút trước, đã biến mất.
"... Hiiro?"
Lúc này, Hiiro đang phân vân không biết Cây Vua có gì đáng xem không, nên cậu bắt đầu đi loanh quanh. Tất nhiên là cậu tránh sự chú ý của đám lính canh bằng một từ.
【Trong suốt】
Đây là lần đầu tiên cậu kích hoạt «Chuỗi Song Tự». Lúc này, Hiiro đã trở thành người tàng hình.
*(Chậc, cái kỹ năng này đúng là OP vãi.)*
Những người lính gác mà Hiiro đi ngang qua chỉ hơi cảm nhận được sự hiện diện của cậu. Cảm giác căng thẳng như thể có gì đó không đúng đang xảy ra khiến Hiiro phải nín thở.
*(Người Gabranth chắc chắn rất giỏi trong việc cảm nhận người khác. Dù sao thì họ có thể không thấy mình, nhưng vẫn cảm nhận được sự hiện diện của mình.)*
Tộc Gabranth có 5 giác quan phát triển hơn loài người. Họ có thể nghe, nhìn, nếm, ngửi và cảm nhận tốt hơn. Kể cả khi Hiiro đã tàng hình, những người lính canh vẫn có thể cảm thấy sự hiện diện của cậu.
Đi bộ được một lúc, cậu bắt gặp một khu vườn. Ở đây, những tán cây rộng tạo nên một mái vòm tự nhiên, một mái vòm toàn hoa nở rực rỡ.
*(Hừm, gì thế kia?)*
Nhìn quanh khu vườn, cậu để ý thấy một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu dưới một gốc cây lớn.
Nhìn kỹ thì có một thứ gì đó giống như một tập giấy trắng trên xích đu, trông như tập giấy vẽ của trẻ con.
Đúng lúc Hiiro đang nghĩ cô bé có thể đang vẽ về khu vườn, cô bé đó nhìn thẳng về phía cậu với vẻ mặt ngạc nhiên.
"...?" Hiiro thầm nghĩ.
Hiiro thoáng chột dạ, nghĩ rằng tác dụng của văn tự 【Trong suốt】 đã hết, cậu kiểm tra lại thì thấy nó vẫn còn hiệu lực. Cậu lại nghĩ rằng có thể cô bé chỉ nhìn thấy thứ gì đó phía sau mình mà thôi. Nhưng, cô bé vẫn nhìn chằm chằm về phía cậu.
Ánh mắt cô bé vẫn nhìn chính xác vào vị trí của cậu. Cậu quay lại đằng sau tìm kiếm xem có gì có thể thu hút sự chú ý của cô bé không nhưng chẳng có gì cả. Rõ ràng cô bé đang nhìn cậu. Cậu không thể tin rằng cơ thể đã tàng hình của mình lại có thể bị phát hiện.
Hiiro vô thức chỉ vào mình. Và khi cậu làm vậy, cô bé đó gật đầu xác nhận.
*(Cái quái gì vậy...?)*
Trước đó, những người lính canh gần như cảm nhận được sự hiện diện của cậu, nhưng họ chỉ nhìn về hướng cậu chứ không ai nhìn thẳng vào cậu, họ không thể xác định được sự tồn tại của cậu.
Khi cậu viết văn tự 【Trong suốt】 một lần, thời gian tác dụng chỉ khoảng 1 phút. Nhưng khi viết hai lần và dùng kỹ năng «Chuỗi Song Tự», tác dụng được kéo dài hơn 5 phút.
Khi cậu viết một từ mới, cậu có thể suy ra được tác dụng của từ trước đó sẽ không mất đi trừ khi cậu tự tắt nó đi.
Hiệu ứng như hack game này tốn khoảng 300 MP. Cậu tính ra nếu cậu dùng liền «Chuỗi Song Tự» với Viết Trên Không thì sẽ tốn 400 MP.
*(Mình chắc chắn hiệu ứng vẫn còn đây, mình vẫn đang trong suốt, vậy mà con bé đó vẫn nhìn thẳng vào mắt mình.!?)*
Không nghi ngờ gì nữa, cô bé không chỉ cảm nhận được sự hiện diện của Hiiro mà còn đang nhìn thẳng vào cậu.
Hiiro liếc nhìn xung quanh kiểm tra xem có ai khác không. Hiện tại thì chỉ có cậu và cô bé đó ở trong khu vườn. Cậu tắt hiệu ứng của văn tự 【Trong suốt】, hết tàng hình và trở lại hình dáng bình thường.
"... Làm thế nào mà em nhìn được anh?" Hiiro hỏi.
Cô bé gật đầu và bắt đầu cử động tay mình. Có vẻ cô bé đang viết gì đó. Viết xong, cô quay tấm bảng trắng về phía Hiiro.
[Anh là ma ạ?]
Cô bé nghiêng đầu với vẻ mặt tò mò.
"Không, nhóc nhầm rồi. Hay là do nhóc có khả năng cảm nhận được những thứ siêu nhiên nên mới nhìn thấy anh?"
Cô bé tỏ vẻ lúng túng không hiểu và bắt đầu viết.
[Khả năng siêu nhiên là cái gì ạ?]
"Thay vì viết ra bảng, sao nhóc không nói luôn cho nhanh?"
Khi nghe những lời đó, cô bé làm một khuôn mặt tiếc nuối và buồn rầu.
[Mimiru xin lỗi, Mimiru không nói được.]
Hiiro im lặng, cậu hiểu ý nghĩa của những lời vừa rồi. Cô bé này vì một lý do nào đó mà bị câm. Xét thêm thái độ của cô bé thì nguyên nhân không đơn giản chỉ là bị đau họng.
"Thế à. Vậy cho anh xin lỗi nhé."
[Không sao đâu ạ, anh đừng lo.]
Hiiro không đủ ngu ngốc hay ngạo mạn đến mức cư xử thiếu tôn trọng với một cô bé khuyết tật, mặc dù cách nói của cậu hơi thô lỗ.
"À, về chuyện trước đó, anh không phải ma. Nhóc hiểu chúng là gì đúng không?"
[Có ạ. Hình như trong gia đình em chỉ có mình em là nhìn được họ thôi.]
"Vậy à. Đúng là dù ở thế giới nào thì cũng có những người có giác quan thứ sáu."
[...?]
Hiiro hiểu là cô bé không hiểu "giác quan thứ sáu" là gì. Sẽ khá mệt khi giải thích cặn kẽ cho cô bé nên cậu quyết định bỏ qua.
"Đừng quan tâm. Có vẻ khả năng cảm nhận mọi thứ xung quanh của nhóc tốt hơn người bình thường."
[Như thế là tốt hay xấu ạ?]
"Ai biết? Nhưng có vẫn tốt hơn là không có, phải không?"
[Vậy thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp.]
Nghĩ rằng đó là một lời khen, cô bé mỉm cười. Mimiru rút ra một chiếc khăn tay và lau trán. Hiện tại nhiệt độ ngoài trời đang là 35 độ C, ít mây và nắng nhiều.
Mimiru trông chỉ khoảng trên dưới 10 tuổi, nhưng nhìn nụ cười, ai cũng có thể nói cô bé trông lớn hơn thế nhiều. Cô bé có một nụ cười như của người trưởng thành.
Cô bé có mái tóc nâu buông dài xuống ngang hông. Một chiếc nơ màu xanh lớn buộc sau đầu, như thể đó là thương hiệu riêng của cô. Mimiru chưa lớn, nhưng vẻ quyến rũ, đôi mắt nâu to tròn và nước da trắng như sữa hứa hẹn một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp sau này.
Mimiru với đôi tai thú nhỏ nhắn trông rất dễ thương, ngay cả Hiiro cũng thầm nghĩ phải để cô bé tránh xa Arnold. Kể cả Arnold không phải lolicon thật đi chăng nữa thì cái biểu hiện của anh ta khi nhìn thấy một cô bé xinh xắn như thế này cũng đủ khiến Hiiro khó chịu.
*(Có cái cảm giác gì đó rất khó chịu khi nhìn vào mặt cô nhóc này.)*
[Anh ma, anh đang làm gì ở đây vậy?]
"Anh nói với nhóc là anh không phải ma rồi. Mà anh cũng chỉ tình cờ đi vào đây thôi."
[Anh có biết đây là đâu không?]
"Là Cây Vua, đúng không nào? Anh không lén lút vào đây, chỉ là anh bị kéo đi cùng vài người bạn thôi."
Tất nhiên là Hiiro khéo léo né chuyện cậu tự ý lang thang bên trong Cây Vua.
[Vậy đây là lần đầu tiên anh đến đây?]
"Yep."
[Em thích khu vườn này lắm. Khi em lên 5 tuổi, một cơn ốm đã lấy mất giọng nói của em. Và từ đó em thường xuyên đến đây ngồi ngắm cảnh.]
Theo những gì Mimiru nói thì cô bé không phải bị câm từ nhỏ, mà một trận ốm đã phá hỏng thanh quản khiến Mimiru mất khả năng nói.
Sự im lặng bao trùm khu vườn.
*(Hừm, vậy đây chính là lý do mình cảm thấy khó chịu. Hay là mình nên...)*
Khi Hiiro chuẩn bị quay đi, Mimiru đột nhiên lảo đảo.
"Chậc."
Theo bản năng, Hiiro nhào về phía Mimiru và đưa tay ra đỡ cô bé khỏi ngã.
"Chết tiệt, lại làm theo cảm tính rồi."
Cậu đỡ cô bé nằm xuống ghế nghỉ. Ngước nhìn trời, Hiiro nhận thấy nắng bắt đầu gắt hơn. Hiện tại đang là mùa Raer, tức mùa hè của thế giới này. Nếu ngồi quá lâu dưới cái nắng này thì ai cũng sẽ kiệt sức vì nắng nóng.
*(Sốt và ngất xỉu, kèm với đổ mồ hôi như tắm. Vậy đây là triệu chứng của cảm nắng rồi.)*
Hiiro đang nghĩ xem nên xử lý tình huống này như thế nào. Cậu đã cân nhắc đến việc kệ cô bé nằm ở băng ghế và bỏ đi. Nhưng trong cái nắng như thế này, chỉ làm tình trạng cảm nắng của cô bé tệ hơn mà thôi.
*(Chườm người bằng khăn lạnh, đưa vào bóng râm, đặt nghiêng đầu và tay xuống sát đất, làm lạnh chân... mà khoan, mình đang định xử lý theo kiểu bình thường à?)*
Ngay lập tức cậu nhớ lại cách chữa say nắng. Nhưng Hiiro nhận ra những gì cậu vừa định làm là không cần thiết ở thế giới phép thuật này.
Cậu bế Mimiru vào bóng râm, đặt một ngón tay lên trán cô bé và bắt đầu viết, vừa viết vừa nghĩ:
"Sao mình phải làm thế này cho nhóc lùn này nhỉ?"
Hiiro thở dài rồi bỏ tay khỏi trán Mimiru. Say nắng không phải là triệu chứng nguy hiểm. Theo Hiiro thì kể cả nếu cô bé chỉ nghỉ ngơi một thời gian, sức khỏe Mimiru cũng sẽ bình thường trở lại.
Mimiru từ từ mở mắt. Cô bé run lên rồi bắt đầu viết lên bảng.
[Xin lỗi đã làm phiền anh. Cảm ơn anh đã đưa em vào đây.]
Cô bé mỉm cười xin lỗi. Hiiro nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má Mimiru. Cậu chợt cảm thấy như bị chọc tức vì một lý do nào đó.
*(Đúng như mình nghĩ mà, con nhóc này thực sự khó chịu.)*
Giờ thì cậu đã nhận ra nguồn gốc của sự khó chịu khi gặp Mimiru. Đó là khuôn mặt chứa đầy sự tự ti và đau khổ của cô bé. Nụ cười của Mimiru trộn lẫn giữa đau khổ và hạnh phúc. Hiiro cau mày lại khi nhận ra biểu hiện như vậy trên gương mặt một đứa trẻ.
Nếu đau thì cứ nói là đau. Kể cả một biểu cảm đau đớn thoáng qua trên mặt là đủ. Vậy mà Mimiru vẫn gượng cười như vậy chỉ khiến người đối diện cảm thấy khó chịu mà thôi.
*(Nhóc tì này... Kể cả nhóc lùn Muir còn thành thực với bản thân hơn.)*
Bất kể tình huống xấu hay tốt, Muir vẫn thành thực với bản thân mình. Thực ra thì cô bé đó muốn làm chính mình, muốn thành thật với bản thân mình. Nhưng cô bé trước mặt Hiiro lúc này chắc chắn đang cố gượng cười để không khiến những người xung quanh bị tổn thương. Bắt một đứa trẻ khoác lên khuôn mặt đầy sự giả dối, chịu đựng như vậy ai mà chấp nhận được?
Nếu là Hiiro lúc bình thường, cậu chắc đã mặc kệ cô bé và bỏ đi.
Nhưng lúc này, Hiiro cảm thấy không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này được. Cảm giác giống y hệt lúc cậu đi vào hàng Gree: Chỉ có thể đi qua mà không thể bỏ qua tìm lối khác. Nếu không đối mặt với nó thì sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Cậu có cảm giác nếu cậu không xử lý vấn đề này, cậu sẽ đi lạc khỏi con đường mà cậu đã chọn. Nhưng Hiiro không hiểu tại sao cậu lại có cảm giác này.
Hiiro chỉ hành động theo cảm tính. Lựa chọn quan trọng quyết định đến cuộc đời đang ở ngay trước mắt cậu. Nếu cậu gây ra sai lầm ở đây, sự tồn tại của cậu sẽ trở thành vô nghĩa.
*(Mình không có bất kỳ liên quan đến cô nhóc này, nhưng...)*
Hiiro là con người đến từ thế giới khác, còn Mimiru là thú nhân sống ở thế giới này. Không thể nào có bất kỳ mối liên hệ nào giữa hai người. Vậy nhưng lúc này, tâm hồn cậu mách bảo đây là lựa chọn tốt nhất.
Và, Hiiro lại gần cô bé mà cậu còn không nhớ nổi tên.
"Này, tất cả những gì anh nói tiếp đây, nhóc không được nói với ai nhé, hiểu chứ?"
Vừa nói, Hiiro đưa ngón tay về phía Mimiru và bắt đầu tập trung ma lực để viết.
*(Hự, biết ngay mà, ngón tay mình viết chậm quá.)*
Cậu đang viết chậm hơn cả lúc viết từ 【Ngủ】. Hiiro đã tính đến việc dừng lại, nhưng cậu hiểu tác hại kinh khủng của phản phệ nếu cậu dừng viết hai từ đang dang dở. Ngay khi bắt đầu viết, Hiiro đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đến cùng.
Mimiru nhìn Hiiro với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hiiro mặc kệ cô bé và tiếp tục viết. Khác với từ 【Trong suốt】, Hiiro hiểu nếu cậu mất tập trung thì chắc chắn cậu sẽ làm hỏng việc.
*(Tập trung, tập trung nào.)*
Vừa nghĩ, Hiiro tập trung hết mức vào việc viết chữ.
Văn tự mà Hiiro đang viết là 【Phục hồi】 (Restore).
【Chữa trị】 (Cure) và 【Hồi sinh】 (Revive) là những từ Hiiro đã tính đến, nhưng cậu lại nghĩ từ 【Phục hồi】 hợp với tình hình hiện tại hơn.
Với Văn Tự Ma Pháp, cảm tính sau này sẽ trở thành một nhân tố cực kỳ quan trọng.
Dù rằng đây không phải lần đầu Hiiro chọn từ theo cảm tính, đâu đó trong cậu cảm thấy thỏa mãn với từ mà mình đã chọn.
Một ánh sáng chói lòa bao phủ người Mimiru. Khi ánh sáng trùm vào người cô bé, những vết đỏ cháy nắng trên da Mimiru biến mất, trả lại màu da trắng. Mồ hôi cô bé cũng ngừng toát ra.
Mimiru cảm thấy không còn cảm giác yếu ớt như trước nữa. Cô bé quay sang nhìn Hiiro, lúc này đang nhìn cô với thái độ hơi tự kiêu một tí.
"Giờ thì thử nói xem nào, cô bé nơ xanh."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn