Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 140: CHƯƠNG 140: MIMIRU VÀ ÁO CHOÀNG ĐỎ

Lần đầu tiên trông thấy cảnh tượng ấy, một cảm xúc kỳ lạ bỗng trào dâng trong lòng cô bé. Không gian ở nơi đó có chút khác biệt. Dưới bầu trời đầy sao, một vầng sáng nhàn nhạt xuất hiện, một thứ ánh sáng mà trước giờ cô chưa từng biết đến. Ánh sáng ấy mạnh đến mức cô không tài nào rời mắt khỏi.

Trong khoảng không gian quen thuộc trước mắt, cô cảm thấy có gì đó đang làm nhiễu loạn. Khi quan sát kỹ hơn, cô nhận ra một bóng người đang dần hiện ra từ điểm nhiễu loạn ấy.

(Là ma sao?)

Cô bé tên là Mimiru. Từ khi sinh ra, việc nhìn thấy những thứ kỳ lạ đã trở thành một phần trong cuộc sống thường ngày của cô. Cô đã thử kể cho người thân nghe, nhưng ai cũng chỉ cho đó là một trò đùa.

Một con ma cũng đồng nghĩa với một linh hồn của tộc Evila. Vì vậy, chúng không thể nào xuất hiện ở đây được. Nếu có, chúng sẽ bị các Hộ vệ Gabranth tiêu diệt ngay lập tức.

Nhưng Mimiru chưa bao giờ nói dối. Chắc chắn có ma tồn tại như trong sách đã viết. Đó là linh hồn của người chết lang thang khắp nơi. Những con ma đó không bao giờ mở miệng nói chuyện, chúng chỉ lơ lửng và dễ dàng bay xuyên qua tường.

Kể cả khi cô kể ra, cũng chẳng ai tin. Cô không phải người có lòng tự tôn quá cao, nên cũng không ép buộc mọi người phải tin mình. Cô giữ bí mật đó cho riêng mình và tin rằng những thứ như thế thật sự tồn tại.

Việc nhìn thấy chúng không gây hại gì cho cô cả, và cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày. Tuy nhiên, con ma đang đứng trước mặt cô lúc này lại khác, nó đang nhìn thẳng vào cô.

Thường thì, khi cô nhìn những con ma khác, chúng chỉ liếc lại một cái rồi lơ đi như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng lần này thì khác.

Trước khi cô kịp nhận ra, nó đã nhìn cô từ lúc nào. Nó không nhìn cô một cách thờ ơ như những con ma khác, mà nhìn chằm chằm, giống hệt như một người thật vậy. Chính vì thế, cô cảm thấy vô cùng hứng thú và quyết định nhìn lại nó.

Con ma này là nam, một chàng trai với mái tóc đen và cặp kính. Cô thấy anh ta có phần đáng sợ, nhưng khi nhận ra anh cũng đang tỏ vẻ kinh ngạc, lòng cô bỗng nhẹ nhõm hơn.

Trông anh ta thật sự như còn sống, nhất là với bộ áo choàng đỏ và việc anh ta đang đứng vững chãi trên mặt đất. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một con ma loại này.

Anh ma đó chỉ tay vào bản thân mình, rồi lại chỉ vào cô, như thể muốn hỏi cô có nhìn thấy anh không. Cô liền gật đầu lia lịa.

Ngay khoảnh khắc đó, cô cảm thấy sự hiện diện của anh ta bỗng trở nên mạnh mẽ hơn. Anh ma này giờ đây mang lại cảm giác như một người bằng xương bằng thịt. Cứ như là bây giờ, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy và đến bắt tay với anh vậy.

“Làm thế nào mà nhóc thấy được anh?”

Giọng nói không quá thấp cũng không quá cao. Nhưng vì một lý do nào đó, cô lại muốn lắng nghe nó nhiều hơn nữa. Đây là lần đầu tiên cô được nói chuyện với ma. Có chút do dự, nhưng rồi cô quyết định cho anh biết rằng mình không thể nói, và viết lên tấm bảng nhỏ.

[Anh là ma ạ?]

Cô chờ đợi với hy vọng nhận được câu trả lời, nhưng rồi lại vô cùng ngạc nhiên trước lời nói tiếp theo của anh.

“Không, nhóc nhầm rồi. Hay là do nhóc có khả năng cảm nhận những thứ siêu nhiên nên mới thấy được anh?”

Cô chớp mắt, vô cùng ngạc nhiên. Cô từng nghe nói có vài hồn ma không biết rằng mình đã chết. Cô đoán rằng con ma trước mặt mình là một trong số đó. Thực ra thì, cô đã tự mình dựng nên cái tình huống đó.

[Khả năng siêu nhiên là gì ạ?]

“Thay vì viết ra bảng, sao nhóc không nói luôn cho nhanh?”

Cô hiểu ý anh ta, nhưng có lý do khiến cô không thể nói. Cô làm ra một vẻ mặt tiếc nuối và buồn bã.

[Mimiru xin lỗi, Mimiru không nói được.]

Cô rất ngạc nhiên vì anh ta dường như đã hiểu.

“Thế à. Vậy cho anh xin lỗi nhé.”

[Không sao đâu ạ, anh đừng lo.]

Câu nói của anh có hơi vô duyên, nhưng nó không làm cuộc trò chuyện trở nên tồi tệ. Chắc đó là tính cách thường ngày của anh ta. Mỗi người đều có một khái niệm “bình thường” riêng. Với cô, việc có thể nhìn thấy ma là chuyện bình thường. Hơn nữa, cái cách nói chuyện không theo quy chuẩn này của anh cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô.

“À, về chuyện lúc nãy, anh không phải ma. Nhóc hiểu chúng là gì đúng không?”

[Vâng ạ. Hình như trong gia đình em chỉ có mình em là nhìn được họ thôi.]

“Vậy à. Đúng là dù ở thế giới nào thì cũng có những người sở hữu giác quan thứ sáu.”

[…?]

“Đừng bận tâm. Có vẻ như khả năng cảm nhận mọi thứ xung quanh của nhóc tốt hơn người bình thường.”

[Như thế là tốt hay xấu ạ?]

“Ai mà biết được? Nhưng có vẫn hơn là không, phải không nào?”

[Vậy thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp.]

Cô rất vui. Có một người có thể thấu hiểu khiến cô vô cùng hạnh phúc. Nếu gia đình cô nghe những gì cô vừa nói, họ sẽ chỉ cười cho qua chuyện. Nhưng anh ma này lại chấp nhận nó như một điều hiển nhiên.

Tuy nhiên, trông mặt anh có vẻ không vui cho lắm. Cô nghĩ rằng anh không chấp nhận lời giải thích của mình, nhưng giọng điệu của anh lúc nãy lại không cho thấy điều đó. Có vẻ anh ta không vui vì một lý do khác. Cảm thấy trán mình lấm tấm mồ hôi, cô rút khăn tay ra lau.

[Anh ma, anh đang làm gì ở đây vậy?]

“Anh đã nói với nhóc là anh không phải ma rồi mà. Mà anh cũng chỉ tình cờ lạc vào đây thôi.”

[Anh có biết đây là đâu không?]

“Là Cây Vua đúng không nào? Anh không lén lút vào đây, chỉ là bị kéo đi cùng vài người bạn thôi.”

Một con ma bị kéo vào đây cùng vài người bạn. Mimiru nghiêng đầu, cô thật sự rất tò mò muốn gặp họ.

[Vậy đây là lần đầu tiên anh đến đây ạ?]

“Yep.”

[Em thích khu vườn này lắm. Khi em lên 5 tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp mất giọng nói của em. Và từ đó em thường xuyên đến đây ngồi ngắm cảnh.]

Khi lên 5, cô đã bị cảm nặng. Cô bị sốt cao trong một thời gian dài. Sau khi khỏi hẳn, căn bệnh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh quản, khiến cô không thể nói được nữa.

Mọi người đều sốc khi chuyện đó xảy ra. Mimiru rất thích hát. Cô bé thường hay đến khu vườn này và cất cao tiếng hát cho gia đình mình nghe.

Khi các lính canh nghe cô hát, họ ví giọng cô như tiếng hát của một thiên thần. Cô đã rất vui. Cô không có tài năng trên chiến trường như chị mình, Kukulia, nhưng việc có thể dùng giọng hát tuyệt vời của mình để đem lại hạnh phúc cho mọi người cũng là một điều đáng tự hào.

Cả gia đình cô và thần dân đều yêu mến giọng hát này. Để có thể làm họ vui hơn nữa, Mimiru cũng đã cố gắng luyện tập rất nhiều.

Nhưng mọi nỗ lực của cô bỗng tan thành mây khói sau khi cô mất đi giọng nói. Cha, mẹ và anh chị cô đều suy sụp khi chuyện đó xảy ra. Thấy vậy, cô quyết định không tự dằn vặt mình mà phải mạnh mẽ hơn, nhưng làm thế lại khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Lúc nhận ra gia đình mình đang đau khổ, cô đã không kìm được nước mắt. Đó là lý do Mimiru quyết định phải luôn mỉm cười. Một ngày nào đó, cô sẽ lấy lại được giọng nói và có thể cất tiếng hát một lần nữa. Cô cười để nói với gia đình rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Việc cô mất giọng không phải do ảnh hưởng tâm lý. Những nhà nghiên cứu hàng đầu đất nước đều nói rằng, kể cả với nền công nghệ và phép thuật hiện tại, vẫn không có cách nào giúp cô lấy lại giọng nói.

Nhưng họ cũng không quá chắc chắn, họ cho rằng nếu có một nguồn năng lượng ma thuật mạnh mẽ hơn, cô có thể sẽ được chữa khỏi. Đó là lý do Mimiru vẫn luôn mỉm cười như vậy. Đó chỉ là một hành động rất nhỏ. Nhưng, vì thấy cô cười nên mọi người đều nghĩ cô vẫn ổn và dần dần nguôi ngoai.

Không còn nghi ngờ gì nữa, với cô đây là cách tốt nhất. Chỉ cần cô cười thì mọi người sẽ đều vui. Kể cả nếu cô không thể lấy lại giọng nói, cô vẫn sẽ tiếp tục cười, và rồi điều gì đó sẽ…

Mimiru, người luôn nhạy cảm với cảm xúc của người khác, đã quyết định mỉm cười vì mọi người, để họ không cảm thấy buồn lòng.

Và trong lúc này, cô tự hỏi liệu mình có đang cười không. Nếu nhìn vào gương, thì đúng là cô đang cười. Đó không phải là một nụ cười hời hợt, mà là một nụ cười chân thành, vẹn nguyên.

(Nhưng sao anh ma lại có vẻ giận dữ như vậy?)

Nhìn anh ma đang cau có, cô bắt đầu lo lắng. Cô định nở một nụ cười, nhưng ngay khi vừa có ý định đó, trước mắt cô bỗng tối sầm lại.

(Ơ?)

Khoảnh khắc đó, cô ngất đi.

Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm dưới bóng mát của một gốc cây. Anh ma kia cũng ở đó với cô. Cô cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng trên người mình. Đó chắc chắn là từ người đã đưa cô vào bóng râm này.

Cô không nghĩ một con ma có thể chạm vào người sống. Chắc đây là một con ma đặc biệt. Để cảm ơn, cô nhanh chóng viết lên bảng.

[Xin lỗi đã làm phiền anh. Cảm ơn anh đã đưa em vào đây.]

Nhưng sau đó, anh ta vẫn tỏ vẻ không hài lòng. Cô đã cư xử rất tốt, vậy mà vẻ mặt đó của anh vẫn không thay đổi. Cô nghĩ rằng mình sẽ không thể truyền đạt được điều mình muốn nói nếu không thể mở miệng.

Nghĩ vậy, mắt cô bắt đầu rưng rưng. Cô vẫn cười, nhưng cô khao khát được bày tỏ lòng mình bằng chính giọng nói của mình.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy như thế. Cô cảm thấy rằng mình chỉ có thể bày tỏ nó một cách trọn vẹn bằng lời nói.

Anh ta trông như đang suy nghĩ điều gì đó rất khó khăn. Anh nghiến răng và nói với một giọng nghiêm nghị.

“Này nhóc, tất cả những gì anh sắp nói, nhóc không được kể với bất kỳ ai, hiểu chứ?”

Cô nhìn anh với vẻ mặt (˚–˚) không hiểu gì cả. Ngay lúc đó, một luồng sáng trắng tinh khiết hiện ra trên đầu ngón tay anh, rồi từ từ tiến lại gần cơ thể cô. Ban đầu cô hơi sợ, nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào, một luồng hơi ấm lạ thường lan tỏa khắp người cô.

(Trói buộc… phép thuật?)

Cô cảm thấy như cơ thể mình, giữa một ngày hè ấm áp, bỗng có một làn gió mát nhẹ thổi qua. Đó là một cảm giác vô cùng dễ chịu; dễ chịu đến nỗi cô đã quên luôn cả nỗi lo lắng của mình vài phút trước.

Người cô bỗng hơi ngứa ngáy, rồi sau đó dần cảm thấy ấm hơn. Cô thậm chí cảm thấy tâm trạng mình cũng tốt lên hẳn. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô thấy tốt hơn rất nhiều.

Cảm giác như được tái sinh vậy. Sau đó, trong lúc Mimiru còn đang hoang mang, anh nói với cô.

“Giờ thì thử nói xem nào, Nơ Buộc Tóc.”

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!