Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 141: CHƯƠNG 141: LỜI HỨA

Thấy Mimiru vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, Hiiro bắt đầu mất kiên nhẫn. Cậu bèn giơ tay lên, búng nhẹ vào trán cô bé.

“Á!”

Bị búng trán, Mimiru giật mình kêu lên một tiếng rồi đưa cả hai tay lên ôm trán. Giọng cô bé rất nhỏ, nhưng đã có thể nghe được.

Nhưng có vẻ như Mimiru chưa nhận ra điều đó và lại bắt đầu viết lên bảng. Hiiro liền nhanh tay giật lấy tấm bảng rồi giơ cao quá đầu.

Cô bé vội vươn đôi tay nhỏ nhắn, quơ loạn xạ cố giật lại tấm bảng từ tay Hiiro, như thể muốn nói ‘Trả lại cho em!’.

“Nếu nhóc muốn lấy lại thì tự mình hỏi xin đi.”

“!”

Mimiru lườm Hiiro, ánh mắt như muốn nói: ‘Anh biết là em không nói được mà’. Mắt cô bé bắt đầu rưng rưng.

“Nghe này nhóc, anh ghét cay ghét đắng mấy đứa cứ im im chịu đựng thay vì sống cho đúng tuổi của mình. Đau thì cứ nói là đau. Mệt thì cứ kêu mệt. Muốn gì thì cứ nói thẳng ra. Cái cô nhóc anh biết còn thành thật hơn nhóc nhiều đấy.”

Mimiru lúc này chỉ biết nghiến răng vì không có tấm bảng trong tay để viết ra những lời muốn nói. Thấy thế, Hiiro thở dài, đặt tấm bảng sang một bên và…

Véo.

Hiiro bắt đầu véo má Mimiru, kéo nhẹ sang hai bên.

“Au... au... au... au...”

“Thấy chưa, nhóc nói được rồi đấy.”

“Ểểểể?”

Mimiru vô thức đưa tay lên cổ. Cô bé không thể giấu nổi sự bối rối khi nhận ra mình vừa cất được tiếng nói.

Mimiru đứng hình, nhưng Hiiro mặc kệ và nói tiếp.

“Nghe này, TUYỆT ĐỐI không được nói với ai là anh đã chữa giọng cho nhóc, hiểu chưa?”

Mimiru ngơ ngác mở to mắt, thắc mắc tại sao Hiiro lại nói vậy. Cô bé nghĩ nếu đúng là Hiiro đã chữa cho mình thì ít nhất cũng phải nói cho gia đình biết để họ cảm ơn anh. Nhưng Hiiro lại bắt cô không được làm thế.

“Ể... Sao lại thế ạ?!?”

“Không hỏi ngược lại. Từ bây giờ chỉ có anh hỏi và nhóc trả lời, ok?”

Bị hỏi dồn dập, Mimiru chỉ biết gật đầu.

“Được rồi, điều đầu tiên, anh cũng đoán lờ mờ rồi, nhưng nhóc có quan hệ gì với hoàng gia của Gabranth không?”

Để ý thấy cô bé ngồi thơ thẩn trong vườn của hoàng gia, Hiiro nghĩ cô bé chắc chắn không thể là dân thường được.

Thêm nữa, cách chào của cô bé làm Hiiro gợi nhớ lại cách chào của Lilith, công chúa cả của Victorias, người đã triệu hồi cậu. Xét theo tình hình, cậu chắc chắn cô bé này có liên hệ với hoàng tộc của Gabranth theo một cách nào đó.

“V-vâng. E-em tên là Mimiru King.”

Nghe vậy, Hiiro tặc lưỡi.

*Nếu mình nhớ không lầm, tên của nhà vua là Leowald King. Vậy có nghĩa là... Chuyện này bắt đầu nghiêm trọng hơn mình tưởng rồi đây.*

Cậu nghĩ rằng cô bé có liên quan tới hoàng tộc, nhưng là con gái của đức vua thì nằm ngoài dự đoán. Cậu không nghĩ rằng một nàng công chúa lại được phép chơi một mình ở một nơi như thế này.

*Có lẽ điều đó có nghĩa là an ninh trật tự ở đất nước này tốt thật.*

Sau khi nghĩ vậy, Hiiro lại đặt câu hỏi khác.

“Như anh đã nói, sự thật là anh đã chữa cho nhóc bằng ma thuật của mình phải được giữ kín. Chính xác hơn, đừng nói với bất kỳ ai rằng nhóc từng gặp anh. Cứ nói với mọi người rằng nhóc không biết tại sao mình lại được chữa khỏi. Hiểu chưa?”

“N-nhưng tại sao ạ?”

“Anh đã nói ‘đừng hỏi gì hết’, phải không?”

Mimiru trông có vẻ thất vọng khi bị dặn không được tiết lộ về sự tồn tại của Hiiro. Đối với cô bé, dù có cảm ơn cậu bao nhiêu cũng không đủ. Cô muốn chính thức mời cậu đến Cây Vua. Nhưng rồi, cô chợt nhận ra.

*À, phải rồi. Anh ấy là một bóng ma. Mọi người không thể nhìn thấy anh ấy.*

Cô bé nghĩ rằng đó là lý do vì sao Hiiro không muốn cô nói về cậu với bất kỳ ai.

Thực ra, Hiiro đang hoảng hết cả lên. Do một phút lương tâm trỗi dậy, cậu đã phục hồi giọng nói cho cô bé. Cậu nghĩ sẽ chẳng có vấn đề gì lớn nếu cô bé là một thường dân, nhưng sự thật cô bé lại là công chúa.

Nếu chuyện này bị phát hiện, chắc chắn cậu sẽ rơi vào tầm ngắm của hoàng tộc. Cậu muốn tránh điều đó xảy ra bằng mọi giá. Cậu muốn né tránh bất cứ thứ gì có thể cản trở sự tự do của mình.

“Anh đi đây. Nếu nán lại thêm nữa có lẽ anh sẽ dính phải rắc rối.”

“A, đợi đã ạ!”

“Nghe này, cứ vui vẻ với việc giọng nói của nhóc đã trở lại đi. Đó mới là điều một đứa trẻ nên làm. Đừng nói với bất kỳ ai về anh.”

Hiiro nói, giọng như muốn gạt phắt đi những lời Mimiru sắp nói. Sau đó cậu bắt đầu viết lại chữ “Trong suốt”.

“A, tên anh! Xin hãy cho em biết tên của anh!”

Mimiru hét lên, cô bé muốn biết ít nhất là tên cậu. Hiiro quay lưng lại, đáp lời cô.

“Nhóc không cần phải biết.”

Nói xong, Hiiro bắt đầu tàng hình. Dù vậy, trong mắt Mimiru, cậu vẫn hiện ra rõ như ban ngày. Hiiro bắt đầu chạy và rời khỏi nơi đó.

“A!”

Cô cố gắng gọi cậu lại, nhưng Hiiro đã nhanh chóng khuất dạng.

*Mình đã chẳng thể nói lời cảm ơn... hay thậm chí hỏi tên anh ấy... Dù mình đã nhận được một món quà lớn đến vậy.*

Đó là một món quà tuyệt diệu mà không một ai đã hay sẽ có thể tặng cho cô. Đó là thứ cô đã từng đánh mất, và dù cho cô có ao ước thế nào, dường như cũng không có một tia hy vọng nào để có lại nó.

Nhưng Hiiro đã dễ dàng xé toạc thực tại đó và trao trả lại cho Mimiru thứ quan trọng nhất của cô. Cô muốn cảm ơn cậu. Cô muốn biết tên cậu. Và trên hết, cô muốn được nói chuyện với cậu nhiều hơn.

Mimiru chợt nhận ra tấm bảng Hiiro giật lúc nãy đang nằm trên đất. Cô bé nhặt nó lên và kinh ngạc mở to mắt.

“Đây là một món nợ. Nhóc sẽ phải trả lại anh một ngày nào đó. Đừng quên đấy.”

Cô bé không biết cậu đã viết dòng chữ này khi nào, nhưng khẽ đáp “vâng”. Cô đã quyết định trong tim rằng, bởi vì không ai khác có thể thấy cậu, cô phải là người trả lại ân huệ này.

*Anh ma...*

Trong khi cô nhìn về hướng Hiiro vừa đi, một người lính gác đang đi tuần trong vườn tiến đến và gọi cô.

“Mimiru-sama, mọi chuyện ổn cả chứ ạ?”

“Vâng, cảm ơn vì đã luôn quan tâm đến cháu.”

“Không không, Mimiru-sama giống như thiên thần đối với chúng thần vậy. Không cần nói nhưng ai cũng biết, chúng thần sẽ bảo vệ người.”

“Cảm ơn chú rất nhiều.”

Người lính cúi đầu thật sâu.

“Thần không xứng đáng nhận được lời cảm tạ như vậy. Thần sẽ quay lại sau. Mimiru-sama, xin hãy giữ gìn sức khỏe và trở về phòng đúng giờ ạ.”

“Vâng, cháu hiểu rồi ạ.”

Mimiru mỉm cười trả lời, người lính gác cũng mỉm cười rồi rời đi.

Người lính gác vừa rời khỏi khu vườn vừa đi vừa cười, lạc trong dòng suy nghĩ.

*Hầy... Mimiru-sama vẫn dễ thương như mọi khi. Và giọng của công chúa... Mình muốn nghe công chúa hát một lần nữa. À, đúng rồi, mình có thể nghe bất cứ lúc nào. Bởi vì giọng Mimiru-sama đã... Giọng của công chúa...*

Anh ta đột ngột dừng bước, ngọn giáo trên tay rơi xuống đất. Mắt trợn trừng, miệng há hốc, một vẻ mặt kinh ngạc tột độ chưa từng có trong đời.

“Nó đã trở lạiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!?”

Người ta đồn rằng tiếng hét của anh đã vang đến tai tất cả mọi người bên trong Cây Vua.

“Hm? Tiếng hét vừa rồi là sao?”

Arnold nghiêng đầu khi nghe thấy tiếng hét vọng đến tận phòng ăn. Không chỉ Arnold mà tất cả những người khác đều có chung thắc mắc.

“Giọng nói vừa rồi... đến từ khu vườn?” Kukuria vừa vẫy đôi tai cụp của mình vừa nhìn về hướng tây.

“Chú ơi?”

“Hm? Gì thế, Muir?”

“Cháu không thấy anh Hiiro đâu cả.”

“À... Chắc cậu ta lại đi khám phá bên trong Cây Vua hay gì đó rồi?”

“Chú nghĩ giống cháu sao?”

“Ừ, mong là cậu ta không gây ra quá nhiều rắc rối. Nhưng...”

Đây không phải là thành phố, mà là nơi ở của hoàng gia. Nếu cậu ta đi lang thang một cách bất kính như thường lệ, có khả năng cậu ta sẽ bị binh lính bắt giữ. Arnold bắt đầu toát mồ hôi hột khi nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu Hiiro xông vào phòng riêng của một thành viên hoàng tộc.

*N-nếu Hiiro bị phát hiện là Humas, và nếu cậu ta làm điều gì đó ngu ngốc, tội của mình cũng không nhẹ đâu... Hầy, tôi lạy cậu đấy, làm ơn đừng gây ra rắc rối nào nhé...*

Arnold cầu nguyện từ tận đáy lòng.

“Ta sẽ đến khu vườn xem sao. Hai người tính sao? Ta tin rằng Mimiru, người mà ta đang nói đến, cũng sẽ ở đó.” Kukuria hỏi Arnold và Muir.

“Nếu thần nhớ không lầm, cô ấy là công chúa út, phải không ạ?” Arnold hỏi để xác nhận.

“Đúng vậy. Con bé mới chỉ 9 tuổi, nhưng cách suy nghĩ lại khiến người lớn cũng phải hổ thẹn. Trí thông minh của con bé không hề thua kém ta. Và giọng hát của con bé...”

“Giọng hát?”

“À, đừng để ý! Bỏ qua đi, chúng ta đi thôi!”

Việc cô lảng đi khiến Arnold hơi bận tâm, nhưng khi cô bắt đầu bước đi, Arnold và Muir vội vàng theo sau.

“A, chị đang định làm gì vậy, chị hai?”

“Chị có việc phải làm. Chị không có thời gian rảnh rỗi như cậu đâu.” Raiev đáp.

“Ồ, vậy em xin lỗi vì có quá nhiều thời gian rảnh nhé!”

Muir khúc khích cười khi xem họ trò chuyện. Bỏ lại chị gái của Arnold, Raiev, ở phía sau, ba người họ tiến về phía khu vườn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!