Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 152: CHƯƠNG 152: MỘT TÊN BIẾN THÁI (ĐỒNG ĐỘI) MỚI?

Thôi, tôi đi đây.

Cậu đã nhận được sách và cũng đã chia sẻ thức ăn. Chẳng còn lý do gì để ở lại, thế nên cậu bắt đầu hướng về phía ngọn núi mà mình đã chọn làm điểm đến. Nhưng Silva ngay lập tức đứng chắn đường Hiiro.

“Chuyện gì?” (Hiiro)

“Có lẽ nào ngài định đi về phía ngọn núi đó?” (Silva)

“Yeah.” (Hiiro)

“Tôi không khuyến khích ngài làm vậy đâu.” (Silva)

“Ý ông là sao?” (Hiiro)

Silva ho nhẹ, chỉnh lại tư thế rồi nói.

“Ngọn núi đó là Núi Venom, hay còn được gọi là Núi Độc Dược.” (Silva)

“Núi Độc Dược?” (Hiiro)

Trong khi Hiiro nhíu mày, Silva khẽ gật đầu.

“Hiiro-sama là ân nhân cứu mạng của tôi. Vì vậy, tôi cho rằng mình có nghĩa vụ phải cảnh báo ngài.” (Silva)

“Hmm. Tôi hiểu rồi.” (Hiiro)

Nói xong, Hiiro ra hiệu cho Mikazuki tiến về phía trước lần nữa. Đương nhiên, vẫn là hướng về phía ngọn núi. Thấy vậy, Silva tròn mắt, há hốc mồm. Ông ta đã chắc mẩm rằng Hiiro sẽ quay đầu khi biết thông tin đó.

“X-Xin hãy đợi đã! Ngài không nghe tôi nói gì sao?” (Silva)

“Thì sao?” (Hiiro)

“Th-Thì sao á?” (Silva)

Silva vội vàng chạy theo để bắt kịp tốc độ của Mikazuki.

“Ngài có hiểu không vậy? Tất cả sinh vật sống trên ngọn núi đó đều mang độc, ngài hiểu chứ? Và tất cả chúng đều gây chết người.” (Silva)

(Hiiro)

“Theo những gì tôi thấy, tôi không tin rằng Hiiro-sama có một cơ thể bách độc bất xâm. Nhưng vì ngài đang du hành một mình, tôi cho rằng ngài khá tự tin vào kỹ năng của mình. Dù vậy, tôi vẫn kịch liệt khuyên ngài nên tránh xa con đường này.” (Silva)

Nhìn Silva cố gắng khuyên can trong tuyệt vọng, Hiiro cho rằng ông ta đang nói thật. Nhưng cậu không có ý định đi chậm lại hay quay đầu.

“Ok, tôi đã nghe lời cảnh báo của ông rồi, nhưng nếu ông nói thêm nữa thì chỉ tổ phiền phức thôi. Bất kể ông có nói gì, Lão già ạ, tôi vẫn sẽ đi tiếp.” (Hiiro)

Nghe những lời đó, Silva dừng lại. Dường như đã bỏ cuộc, ông ta thở dài một hơi. Rồi đột nhiên, ông hét lớn.

“Vậy thì tôi!” (Silva)

Silva nhảy lên và lộn một vòng trên không. Lại một lần nữa, ông ta đứng chắn đường Hiiro. Mikazuki có vẻ kinh ngạc trước cảnh tượng này và dừng lại.

“Biến đi. Đừng cản đường tôi nữa.” (Hiiro)

Sau khi lấy lại bình tĩnh, Hiiro nghĩ cách thoát khỏi người quản gia này. Nhưng Silva lại cúi đầu một lần nữa.

“Ân cứu mạng không thể không báo đáp! Nếu tôi, Silva, cứ thế rút lui tại đây, và lỡ như có chuyện gì xảy ra với ngài, tôi sẽ phải hối hận suốt đời! Tôi sẽ mang sự ăn năn này cho đến cuối đời!” (Silva)

Chắc cũng không đến mức đó, nhưng Hiiro kết luận rằng ông già trước mặt cậu có tinh thần trách nhiệm rất lớn.

“Nhưng cản ngài lại có vẻ gần như không thể. Vậy thì tôi, Silva, xin nguyện dùng cả tính mạng này để hoàn thành nghĩa vụ của mình! Xin hãy cho phép tôi được đồng hành cùng ngài!” (Silva)

“Không, tôi ổn.” (Hiiro)

Hiiro ngay lập tức bác bỏ đề nghị của ông ta.

“Nghe đây. Giao dịch của chúng ta đã kết thúc từ lúc nãy rồi. Ông đổi cuốn sách của mình lấy đồ ăn của tôi. Chỉ có vậy thôi. Tôi không muốn gì từ ông nữa cả.” (Hiiro)

Quan trọng hơn, cậu không thực sự muốn đi cùng một người vừa gục ngã giữa đường. Khả năng ông ta sẽ trở thành gánh nặng là quá lớn, vì vậy cậu muốn từ chối bằng mọi giá.

Với khả năng nhìn thấu sự dối trá, có vẻ Silva sẽ có chút hữu ích. Nhưng điều đó cũng có thể dùng để chống lại cậu. Ngoại hình của Hiiro là của một [Evila], nhưng cậu là một con người bình thường.

Nếu chuyện đó lộ ra, cậu sẽ bị rắc rối bủa vây. Cậu không muốn đưa ra bất kỳ quyết định bất cẩn nào, vì vậy an toàn nhất là từ chối.

“Đừng đi theo tôi nữa, Lão già. Ông có lý do để đến đây, phải không? Chẳng phải ông nên lo chuyện đó thì hơn à?” (Hiiro)

Mikazuki bắt đầu đi tiếp, và cậu vượt qua Silva.

“Vậy thì đó là điều tôi sẽ làm.” (Silva)

Ông ta lại nói thêm một điều phiền phức. Và lần này, giọng ông ta có vẻ quả quyết hơn. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Hiiro, cậu quay sang nhìn Silva.

“Xin hãy nghe tôi nói! Mục tiêu thực sự của Quản Gia Silva chính là ngọn núi này!” (Silva)

Đôi mày Hiiro giật giật. Cảm thấy nguy hiểm, Mikazuki dừng lại và quay đầu.

“Ý ông là gì?” (Hiiro)

“Sự thật là…” (Silva)

Và bằng cách nào đó, cuối cùng Hiiro lại ngồi nghe câu chuyện của Silva.

Theo lời ông ta, ông ta chắc chắn đã đổ gục vì đói. Nhưng ông ta không phải một nhà thám hiểm. Ông ta, như vẻ ngoài của mình, là một quản gia bình thường phục vụ trong một lãnh địa.

Bên kia của ngọn núi là ngôi nhà mà ông phục vụ, và chủ nhân của ông ta yêu cầu ông tìm về một thứ. Thứ đó chỉ có thể tìm thấy bên trong Núi Venom.

Đối với một quản gia, mong muốn của chủ nhân là tuyệt đối. Sử dụng tất cả sức mạnh của mình, Silva nghĩ rằng nghĩa vụ của ông ta là hoàn toàn dâng hiến bản thân mình cho ước muốn của chủ nhân. Vì vậy ông ta đã lên kế hoạch thực hiện công việc của mình mặc kệ hiểm nguy.

“Chủ nhân của tôi có tính cách hơi… biến thái một chút. Ngài ấy luôn đưa ra những yêu cầu không thể thực hiện. Nofofofofofo!” (Silva)

Hiiro tự hỏi mình có nên vặn lại những lời miêu tả của Silva về chủ nhân ông ta không, nhưng cậu lại giữ im lặng và nghe tiếp.

“Nhưng tôi là một quản gia giỏi. Bất kể vấn đề là gì, tôi đều đã giải quyết chúng. Nhưng chủ nhân của tôi nghĩ rằng điều đó không đủ thú vị, vì vậy những yêu cầu ngày càng trở nên khốc liệt hơn.” (Silva)

Hiiro kết luận rằng người đàn ông này đáng được cậu thông cảm.

“Dù sao thì, những thứ không thể cũng bắt đầu trở nên thú vị với tôi. Nó khá kích thích. Và vị chủ nhân vẫn luôn ném những yêu cầu vô lý cho tôi cũng rất dễ thương và đáng yêu, cậu biết đấy. Nofofo.” (Silva)

(Mình rút lại lời vừa rồi. Lão già này chính hiệu là một tên M.) (Hiiro)

Ông ta không hề đau khổ chút nào. Ông ta là kiểu người biến sự đau khổ của chính mình thành niềm vui. Hiiro cảm thấy ông già trước mặt cậu thật đáng sợ.

Lão biến thái đi đến ngọn núi ngay lập tức. Nhưng rồi một vấn đề xảy đến.

“Sự thật là, Thiên Xa của tôi không chịu nghe lời.” (Silva)

“Hmm? Thiên Xa là cái gì?” (Hiiro)

“Ngài không biết chúng sao?” (Silva)

(Chết tiệt. Đây chắc chắn là một kiến thức thông dụng ở đây. Không ngờ thân phận mình lại bị lộ nhanh như vậy.) (Hiiro)

Vì Hiiro là lần đầu đến lục địa [Evila], nên cậu chưa hề nghe qua Thiên Xa bao giờ.

Nhưng lời tiếp theo của Silva đã giúp Hiiro an tâm hơn.

“Vậy à? Nhìn Hiiro-sama có vẻ là người của bộ tộc [IMP]. Tôi nghe nói họ không kết giao nhiều với các bộ tộc khác, có vẻ vì thế mà ngài không biết nhiều về thế giới bên ngoài.” (Silva)

Có vẻ ông ấy đã tự kết luận chuyện đó. À mà, tộc [IMP] là một bộ tộc [Evila], đặc thù của họ là một làn da màu tối sậm cùng những chỗ nhô ra như gai nhọn. Tộc này rất đông, nhưng lại rất nhát gan. Có vẻ như, họ không giao hảo với các bộ tộc khác.

“Thiên Xa được quản lý bởi vương quốc. Một dạng dịch vụ công cộng.” (Silva)

Như tên gọi, Thiên Xa là một dịch vụ vận chuyển đường không. Hàng hóa hoặc hành khách sẽ được đưa đến tận nơi với một mức phí, và mức phí đó sẽ được tính dựa trên quãng đường đi.

Silva đã được tới đây dựa vào phương thức này. Nhưng trong lúc bay đến đây đã xảy ra một sự cố.

“Đột nhiên con tàu bị mất điều khiển, và thế là thay vì được đưa tới đây, tôi bị bỏ lại ở một nơi thật xa, xa về phía đông.” (Silva)

Ông chỉ tay về phía rừng cây mênh mông bên kia.

“Khu rừng phía đông… Còn được biết với cái tên Rừng Mê Hoặc. Tôi bị đưa đến chỗ đó.” (Silva)

“Ông xui thật.” (Hiiro)

“Vâng… Nhưng tôi là một quản gia. Tôi không thể chỉ vì nhiêu đó mà bỏ cuộc được. Không cần biết tình huống thế nào, tôi vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ được giao. Vậy nên, tôi đã một mình đi xuyên rừng.” (Silva)

“Và sau khi đến đây, ông gục luôn?” (Hiiro)

“Đó thật sự là một hành động đáng chê trách của tôi.” (Silva)

Silva thất vọng, hạ thấp vai.

“Nếu đói, sao ông không săn thú đi, hay bứt cỏ mà ăn?” (Hiiro)

“Không may là Rừng Mê Hoặc không tồn tại thứ có thể ăn được. Ở đó cũng có vài thứ trông giống đồ ăn đấy, nhưng nếu cậu ăn chúng, cậu sẽ bị nhiễm trạng thái bất lợi mạnh đến nỗi thay đổi luôn cả nhân cách của cậu.” (Silva)

Đó là điểm đáng sợ nhất của khu rừng. Ở đó có toàn những loại ‘thức ăn’ hiểm độc. Tất cả chúng đều có tác dụng gây ảo giác, và đều có thể đánh mạnh vào tâm trí của người ăn phải, gây rối loạn tính cách.

(Một đồng bằng toàn quái vật hạng S, một ngọn núi kịch độc, và một khu rừng huyễn hoặc… nơi này đúng là hấp dẫn vãi.) (Hiiro)

Không nơi nào có thể coi là an toàn cả. Hiiro quyết định rằng từ nay mình phải cảnh giác hơn nhiều.

Silva cũng bị thương khi rời khỏi khu rừng. Nhưng cũng vì bị quái vật tấn công liên miên, và không có gì để ăn, nên sau khi lết được đến đây, ông cũng gục luôn tại chỗ.

“Ô, tôi nói lạc đề rồi. Dù sao thì, tôi có lý do phải tiến vào ngọn núi này.” (Silva)

(Hiiro)

“Nếu ngài muốn băng qua núi bất kể thế nào, vậy thì tôi nghĩ tốt nhất tôi nên đi cùng ngài.” (Silva)

Silva cũng phải băng qua đó nếu muốn về nhà. Vì vậy cả hai có cùng điểm đến.

(Nhưng…) (Hiiro)

Vấn đề là cậu không muốn khiêng thêm một người có thể sẽ thành gánh nặng cho mình. Ông ấy cũng chẳng phải đồng đội của cậu, và cậu cũng chẳng có ‘cảm giác’ gì với ổng cả. Cái cảnh một ông già bị hành và bị ngộ độc cũng không phải là thứ đáng xem.

Mikazuki làm cục thịt thừa là quá đủ rồi… Nhưng rồi, cậu nhận ra cái gì đó.

Ông ấy đã sống sót trong Rừng Mê Hoặc, và ông đã bị quái tấn công liên miên. Không chừng ông ta có một ít kỹ năng. Ông ta cũng chỉ gục vì quá đói thôi, trên người hoàn toàn không có vết thương nào nặng cả.

Hiiro lập tức nhìn Silva với con mắt khép hờ. Không, một đôi mắt dò xét thì đúng hơn.

(Lão già này có khi nào…) (Hiiro)

Nghĩ như thế, Hiiro bí mật thử viết chữ [Soi]. Cậu tập trung ma pháp vào đầu ngón tay. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, mi mắt Silva giật nhẹ, rồi ông liếc về phía Hiiro. Hiiro ngay lập tức ngưng lại.

“Chuyện gì vậy?” (Silva)

“Sao?” (Hiiro)

“Không có gì, tôi chỉ bỗng cảm thấy có một luồng ma pháp thoáng qua.” (Silva)

“!?” (Hiiro)

Thật là đáng kinh ngạc. Có vẻ Silva có thể cảm nhận được điều Hiiro định làm.

(Mình đúng là có tỏa ma pháp ra, nhưng trước giờ chưa ai cảm nhận được cả.) (Hiiro)

Có thể tộc [Evila], tộc có thiên phú về ma pháp, đều rất nhạy cảm với nó. Cậu sẽ phải cẩn thận hơn trong việc dùng phép kể từ giờ trở đi. Đến cuối cùng, Hiiro vẫn không thể nhìn bảng Status của Silva.

“Không, không phải đâu.” (Hiiro)

Cậu giờ chỉ có thể nói vậy. Và Silva cũng không hỏi sâu hơn về việc này.

“Về việc đó, Hiiro-sama.” (Silva)

“Sao?” (Hiiro)

“Ngài thấy sao? Tôi tin vốn kiến thức của mình sẽ có ích với ngài một lúc nào đó.” (Silva)

Đúng là Hiiro hoàn toàn không biết gì về mảnh đất này. Thông tin luôn luôn là thứ tốt nhất nên có. Nhưng cái ông quản gia này có một thứ gì đó khiến cậu không thoải mái chút nào.

(Ông ta mạnh hay yếu mình vẫn chưa biết. Ông ta có thể chỉ đường cho mình, nhưng…) (Hiiro)

Nếu vô tình dùng Văn Tự Ma Pháp và bị phát hiện, có thể sẽ phát sinh rắc rối. Nó không phải là thứ ma pháp mà cậu muốn đem ra khoe, vậy nên cậu muốn từ chối, nhưng vì cả hai có chung điểm đến, và Silva cứ muốn trả ơn lại cho Hiiro, thì đầu đuôi thế nào, họ cũng sẽ đi chung với nhau.

(Nếu mình có thể cẩn thận lấy thông tin mình cần từ ổng, và dùng thanh Katana để đối phó với lũ quái…) (Hiiro)

Nghĩ vậy, Hiiro liền quyết định. Cậu quay đầu về phía Silva.

“Được thôi. Tuy nhiên, đừng làm những thứ không cần thiết. Chúng ta sẽ chỉ đi với nhau thôi, được chứ?” (Hiiro)

“Nofofofo! Vâng ạ. Tôi xin lấy cả tấm lòng này để báo đáp ân tình của ngài! Nofofofo!” (Silva)

Ông ấy kính cẩn cúi người.

(Xem ra lần này vớ phải một người đồng hành phiền phức rồi. Phải cẩn thận mới được.)

Hiiro liếc nhìn ngọn núi, trong đầu đầy nghi hoặc. Nhưng đây cũng là một phần của chuyến hành trình. Cậu đá nhẹ vào hông Mikazuki, và tiến về phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!